The Vietnamese Newspaper in Canada

Những câu chuyện nhỏ cuối năm

“Trả đũa hai người đàn ông xem tôi là trò chơi”

Thời còn là du học sinh ở Anh, tôi không phải dạng tiểu thư giàu có nhưng cũng khá nổi bật giữa nhóm sinh viên Việt Nam cùng thời. Hồi đó, chúng tôi sống nhờ nhà người thân, ai cũng cố gắng học hành, ít dám mơ mộng chuyện yêu đương. Tôi luôn lý trí, sống có kế hoạch, xác định rõ mục tiêu học hành rồi lập nghiệp, không cho phép mình vướng bận tình cảm. Có một người bạn cùng tuổi thích tôi, theo đuổi mãi mà tôi chỉ khuyên anh lo học đi, chuyện yêu để sau. Giờ nghĩ lại, câu nói đó có lẽ đã làm anh tổn thương. Anh im lặng rời đi, không liên lạc suốt 10 năm.

Hai năm sau khi sang Anh, tôi được một người bản xứ cầu hôn. Anh hiền lành, tử tế, cho tôi cảm giác an toàn. Tôi chưa từng biết rung động hay “chemistry” là gì, chỉ nghĩ hợp nhau, vui vẻ, tin tưởng là đủ. Khi ấy, tôi 26 tuổi, ở tuổi người ta “nên kết hôn” nên tôi gật đầu. Cuộc hôn nhân đó ổn định, bình yên. Sau mười năm, tôi có mọi thứ: thu nhập chủ động, cuộc sống sung túc, tự do làm điều mình thích. Ở tuổi 36, tôi như nghỉ hưu sớm, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống, đi du lịch, làm đẹp, sống chậm và mơ mộng như cô gái mới lớn. Có lẽ khi không còn lo cơm áo, tôi mới bắt đầu sống thật với cảm xúc của mình.

Và cũng chính lúc đó, tôi vướng vào hai mối tình, khiến tôi hiểu thế nào là yêu thật sự: rung động, nhớ nhung, ghen tuông, đau khổ. Những cảm xúc mà tuổi trẻ tôi chưa từng trải qua. Người đầu tiên là anh bạn năm xưa – người từng bị tôi “xua” đi bằng câu nói lý trí. Anh nhắn tin lại sau mười năm, giờ là bác sĩ, phong độ, tự tin, lái xe sang. Anh nói vẫn dõi theo tôi suốt thời gian qua. Chúng tôi tình cờ cùng về Việt Nam, hẹn gặp nhau. Anh dẫn tôi đi ăn ở những nơi đúng gu tôi thích, ngắm thành phố từ trên cao, chạy xe máy vòng quanh Sài Gòn như hai đứa sinh viên. Tôi say nắng. Buổi tối, anh đặt sẵn khách sạn năm sao cho tôi nghỉ, bảo sẽ về, nhưng tôi không cho anh đi, muốn tâm sự thêm.

Chúng tôi uống vang, nghe nhạc, kể chuyện suốt đêm. Dù say, tôi vẫn hỏi anh: “Anh có yêu em không, hay chỉ muốn em vì điều gì khác?”. Anh im lặng. Sáng hôm sau anh đưa tôi về, vẫn nhắn tin quan tâm. Tôi bắt đầu nhớ anh, chờ tin anh, và mong mối quan hệ này thành thật. Nhưng khi tôi bóng gió nói đến chuyện nghiêm túc, anh thẳng thắn nói đã có bạn gái rồi. Tôi chết lặng. Người chủ động liên lạc, rủ tôi đi chơi, bỗng dưng nói câu đó nhẹ tênh. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục, bị coi thường và cơn tức giận khiến tôi không giữ được mình. Tôi tìm ra cô gái anh đang quen, kể hết mọi chuyện giữa tôi và anh. Cô ấy vẫn chọn tin anh nhưng tôi không dừng lại. Tôi còn liên lạc với cha mẹ cô, kể về “bộ mặt thật” của anh – một bác sĩ được trọng vọng nhưng giả tạo trong tình cảm. Đến khi mọi chuyện vỡ lở, tôi mới thấy lòng mình nguôi đi, dù biết mình đã đi quá xa.

Ba tháng sau, tôi gặp người thứ hai, cũng là một người từng thích tôi thời sinh viên. Ngày đó tôi lạnh nhạt, không trả lời tin nhắn, không bao giờ ra gặp mặt dù anh hẹn rất nhiều lần. Đến khi anh thấy tôi kết hôn thì khóa luôn mạng xã hội. Vậy mà mười năm sau, anh chủ động kết bạn lại, nhắn tin, hỏi han. Lúc đó, tôi vừa trải qua cú sốc với người trước nên cũng đáp lại, xem như tìm người nói chuyện cho đỡ trống trải. Không ngờ anh kiên nhẫn, ngọt ngào, quan tâm từng chi tiết nhỏ trong ngày.

Ba tháng nói chuyện qua lại, tôi bắt đầu mở lòng. Đến lần hẹn thứ năm, tôi đồng ý đến nhà anh. Anh vừa mổ mắt cận vẫn cố nấu ăn, đàn cho tôi nghe, cùng xem phim. Không gian ấm cúng, tiếng nhạc, giọng nói ngọt ngào, ấm áp của anh, sự tâm lý và quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt anh dành cho tôi khiến tôi không cưỡng lại được. Chúng tôi hẹn hò vui vẻ, ngọt ngào suốt sáu tháng. Tôi tin mình gặp được người phù hợp, cho tôi cảm giác có thể hủ hỉ, hạnh phúc bên nhau đến già, cùng văn hóa, cùng ngôn ngữ mẹ đẻ, nhiều điều có thể chia sẻ cùng nhau.

Rồi một hôm, khi điện thoại anh sáng lên, tôi thấy tên cô gái khác, nhỏ hơn anh mười tuổi. Tôi điều tra và phát giác anh đã có bạn gái chính thức. Tôi nhắn cho cô ấy, kể lại tất cả. Cô bé nổi giận, làm ầm lên, rồi chia tay anh. Anh nói: “Anh yêu cô ấy, không yêu em”. Tôi như sụp đổ. Tôi cảm thấy bị lừa, bị lợi dụng, bị đem ra làm trò chơi. Lần này, tôi không kiềm chế. Tôi khiến anh mất công việc lương cao, không còn cơ hội trong ngành, cô gái kia về nước, còn anh trắng tay. Tôi cũng tát anh vài cái cho hả giận.

Giờ đây, tôi thức tỉnh và quay về với mục tiêu cá nhân tiếp theo là phụng sự cộng đồng, đi thiện nguyện khi rảnh và nhắm mắt lại, đóng hết cõi lòng với những người khác phái muốn nói chuyện, tiếp xúc với tôi. Tôi sống như người tu tập để cõi lòng bình yên. Nhiều người nói tôi quá đáng. Có lẽ là đúng. Nhưng nếu ai từng bị tổn thương đến mức thấy mình bị đem ra làm trò đùa, chắc sẽ hiểu tôi. Tôi từng là người phụ nữ lý trí, thành công, kiểm soát được mọi thứ nhưng trong tình yêu, tôi lại yếu đuối, vụn vỡ và phản ứng như một người đang bị thương.

Hai người đàn ông ấy tìm lại tôi không phải để yêu mà để chứng minh họ giờ đã “đủ giỏi” để chạm tới tôi. Còn tôi, khi chỉ muốn yêu thật lòng, lại trở thành trò chơi của họ. Giờ đây, tôi chỉ muốn hỏi: vì sao đàn ông sau mười năm lại tìm về người cũ để rồi cố ý làm tổn thương? Và nếu là bạn, trong hoàn cảnh ấy, bạn có làm như tôi không? 

(Theo lời kể Thu Quỳnh)

Cô dâu 61 tuổi được các con tổ chức đám cưới linh đình

25 năm làm mẹ đơn thân

Cô dâu là bà Phạm Thùy Nhung (sinh năm 1965 tại Sài Gòn), chú rể là Việt kiều Mỹ tên Trần Thông, hơn bà 10 tuổi. Hôn lễ của cặp đôi được tổ chức ngày 28-29/1 vừa qua.

Trước khi mở lòng đón nhận hạnh phúc mới ở tuổi 61, bà Nhung đã có 25 năm làm mẹ đơn thân. Bà “lỡ lần đò” đầu tiên vào năm 2000, sau đó một mình chăm sóc ba người con (hai trai, một gái) khôn lớn. 

Tình yêu trong ngay cưới

Trong những năm tháng ấy, vì thương con, muốn con có trọn vẹn tình yêu thương của mẹ, bà Nhung không đi tìm hạnh phúc riêng. Khi con trai cả yên bề gia thất, người con thứ và con út cũng có công việc ổn định, bà mới nghĩ đến chuyện tìm một bờ vai vững chãi để tựa vào.

“Các con tôi khuyên nhủ nhiều lắm. Các con đi làm ăn xa, thấy mẹ lủi thủi ở nhà thì không đành lòng nên bảo mẹ: ‘Mẹ lấy chồng đi. Mẹ vui thì chúng con mới vui được’. 

Hạnh phúc ở tuổi xế chiều

Năm 2022, qua lời giới thiệu của bạn bè, bà Nhung quen biết người chồng hiện tại – khi ấy đang sống và làm việc tại Mỹ.

Đọc thêm

Chuyện hài công an Việt Nam

Chuyện công an Việt Nam tham nhũng, ăn hối lộ, đút lót không có gì lạ, những vụ án dưới đây chỉ là

Quà âm nhạc

Quà Âm Nhạc là chương trình âm nhạc quen thuộc, phát đi những bản nhạc theo yêu cầu thính giả bốn…

Những kiểu kiếm tiền lạ đời ở Việt Nam

Nhiều người bên Việt Nam hở ra là ca tụng “bên Việt Nam sướng lắm, có tiền là cái gì cũng có”. Thôi…

“Sống chết mặc bay”

Chuyện buôn gian bán lận diễn ra hằng ngày, không có gì lạ ở bên nhà. Tuy nhiên, người ta vẫn giật…
1 của 259

Bà Nhung thừa nhận, từ những cuộc trò chuyện đầu tiên, bà không mấy ấn tượng với ông Thông. Tuy nhiên, khi thấy ông vì bà mà về Việt Nam suốt 5 tháng liền, bà bắt đầu cảm động.

“Anh ấy quê gốc ở Sài gòn. Dịp đó, anh về Việt Nam thăm họ hàng rồi mỗi ngày đều sang nhà tôi thăm hỏi. Qua những cuộc trò chuyện giản dị, chúng tôi thấy khá hợp nhau”, bà Nhung kể.

Tình cảm của họ không mãnh liệt, cháy bỏng như những người trẻ nhưng lại thấu đáo và sâu sắc. Họ không nói chuyện về tình yêu, thay vào đó thường chia sẻ cách dạy con, cách chăm sóc sức khỏe, đối nhân xử thế…

Sự điềm đạm và lịch sự của ông Thông khiến bà Nhung cảm thấy an tâm khi ở cạnh. Đổi lại, tính cách vui vẻ, sự đảm đang, tinh tế của bà Nhung khiến ông Thông yêu càng yêu thêm. 

“Lần đầu về Việt Nam, anh ấy ở lại 5 tháng. Lần thứ 2 về, anh ở lại 6 tháng và lần thứ 3 là gần đây, anh ấy về để cưới tôi”, bà Nhung cười chia sẻ.

Chuyện tình cảm của bà Nhung được các con ủng hộ nhiệt tình. Tuy nhiên, trước đó, ba người con gái riêng của ông Thông từng bày tỏ băn khoăn với cha: “Con thấy cô ấy đẹp quá. Liệu cô ấy thật lòng với ba không?”. Sau này, khi có cơ hội gặp gỡ bà Nhung, họ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ ấy.

“Các con riêng của chồng đã nói lời xin lỗi tôi kèm theo một bó hoa. Tôi rất cảm động bởi thực ra có gì đâu, trước hạnh phúc của ba mẹ, các con phải suy nghĩ chín chắn là lẽ dĩ nhiên”, bà Nhung kể.

Được con cái ủng hộ, họ quyết định làm đám cưới, chính thức về chung một nhà. Thương cha mẹ nhiều năm lẻ bóng, con cái đã tổ chức cho họ một hôn lễ chỉn chu với đầy đủ các bước dạm ngõ, ăn hỏi, lễ thành hôn…

Lễ thành hôn được tổ chức tại nhà riêng của bà Nhung. Riêng phần tiệc cưới thì được tổ chức tại nhà hàng. Bà Nhung đã có một đám cưới khó quên với sự góp mặt của họ hàng, bạn bè thân thiết, đặc biệt là sự chứng kiến của các con.

“Đám cưới của các đôi trẻ có những nghi thức thế nào, đám cưới của tôi cũng đầy đủ như thế. Khoảnh khắc khiến tôi nhớ hơn cả là lúc được bạn thân dẫn ra làm lễ gia tiên. Lẽ ra, người dắt tay tôi là con gái nhưng con bé xúc động, khóc nhiều quá nên nhờ người khác giúp đỡ”, bà Nhung kể.

Bới 11 tấn rác trong đêm giao thừa để tìm nhẫn kim cương

Lỡ tay vứt nhẫn kim cương trị giá hơn một tỷ đồng (khoảng hơn 12.000 đô-la Mỹ) vào thùng rác, bà Châu Thị Mỹ Hoa cùng công nhân môi trường và người nhặt ve chai lật tung 11 tấn rác để tìm tài sản.

Bà Mỹ Hoa nhận lại hộp trang sức từ anh Hải

Tối 29/1 (mùng 1 Tết Ất Tỵ), ông Mai Xuân Phước, Giám đốc Xí nghiệp quản lý bãi và xử lý chất thải (Công ty Cổ phần Môi trường đô thị Đà Nẵng), cho biết hộp trang sức chứa chiếc nhẫn kim cương trị giá hơn một tỷ đồng đã được bàn giao lại cho bà Hoa ngay trong đêm giao thừa.

Trước đó, chiều cùng ngày  trong đó có hộp trang sức đắt giá. Bà chỉ phát giác sự việc vào buổi tối khi rác khu ngày, khi dọn dẹp nhà cửa, bà Hoa vô tình vứt bỏ một số đồ đạc của con gái bà mới đi du lịch châu Âu về. Khu vực này rác đã bị thu gom, đưa về trạm ép trên đường Lê Thanh Nghị.

Bà Hoa lập tức đến trạm rác, theo xe chở rác di chuyển hơn 10 km lên bãi rác Khánh Sơn, quận Liên Chiểu và nhờ sự giúp đỡ của công nhân môi trường cùng nhiều người nhặt ve chai tìm lại tài sản.

Ông Phước cho biết đêm giao thừa là cao điểm thu gom, lượng rác đổ về bãi Khánh Sơn rất lớn, công nhân cũng tất bật hoàn thành công việc. Tuy nhiên, xét thấy giá trị tài sản lớn, xí nghiệp đã quyết định hỗ trợ bằng cách đổ toàn bộ xe rác 11 tấn ra khu vực riêng để tìm kiếm.

“Trời tối, khối lượng rác khổng lồ, ai cũng nghĩ cơ hội tìm thấy chiếc nhẫn là rất mong manh. May mắn là anh Lâm Minh Hải, công nhân Xí nghiệp Vận chuyển đã phát giác hộp trang sức trong đống rác”, ông Phước kể.

Nhận lại tài sản quý giá, bà Hoa không giấu nổi xúc động, cảm ơn anh Hải cùng những người đã giúp đỡ. Bà cũng gửi tiền hỗ trợ những người nhặt ve chai đã tham gia tìm kiếm. Dù được đề nghị nhận quà cảm ơn, phía Xí nghiệp từ chối với lý do “niềm vui lớn nhất là giúp người dân tìm lại tài sản ngay đêm giao thừa”.

Đoàn Dự

Tin liên quan