Nợ em một đời hạnh phúc

Chương 5

Phải đổi thêm mấy lần xe buýt nữa mới tới cửa hàng, vội vội vàng vàng, nhưng cuối cùng Đàm Tĩnh vẫn bị đi làm muộn. Vừa bước vào cửa, thấy Vương Vũ Linh nháy mắt ra hiệu cho mình, cô chưa kịp hiểu gì thì Quản lý đã nhìn thấy cô, nghiêm nghị hỏi: “Đàm Tĩnh, sao cô lại đi muộn nữa vậy?”

Đàm Tĩnh hơi ngỡ ngàng, nhưng đi muộn quả thực là không nên, cô đành cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi.”

“Xin lỗi rồi thì có thể vi phạm quy định ư?” Quản lý lạnh tanh nói, “Tháng này cô đã đi muộn ba lần, theo quy định trừ hết tiền thưởng của cô.”

Đàm Tĩnh còn đang ngạc nhiên, lại nghe Quản lý nói: “Hôm qua cô xin nghỉ một ngày, theo quy định công ty, trừ tiền lương ngày hôm qua, còn nữa, ngày mai cô đi làm cả hai ca.”

Đàm Tĩnh bị một loạt sự việc như thế làm cho ngơ ngác, bình thường Quản lý đối xử với cô cũng có thể nói là khá tốt, bởi cô làm việc rất chăm chỉ, không bao giờ trốn việc. Hôm qua lúc cô xin nghỉ, Quản lý còn rất khách khí với cô. Sao hôm nay thái độ đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ vậy?

Quản lý thấy cô đứng ngẩn ra đấy, lại càng tức hơn: “Còn không mau đi thay quần áo đi!”

Cô vội vàng đi vào phòng thay đồ, thay bộ quần áo đồng phục rồi ra ngoài. Người thu ngân ca sáng giao ban cho cô xong, cô mở máy thu tiền ra bắt đầu làm việc.

Công việc nhàm chán vô vị này, cô đã làm sáu năm rồi. Từ cửa hàng này đổi sang cửa hàng khác, rất nhiều đồng nghiệp thân quen đã chuyển đi chỗ khác hoặc kết hôn. Chỉ có cô và Vương Vũ Linh vẫn bám trụ công việc này. Dù sao đi nữa, công việc này nắng không đến mặt, mưa không đến đầu, tuy mỗi ngày phải đứng hàng mấy tiếng đồng hồ, thường xuyên đứng đến rộp cả chân, nhưng thu nhập hằng tháng lại rất ổn định.

Cô không có bằng đại học, những công việc có thể xin được cũng chỉ có vậy mà thôi, tuy không bao giờ dành dụm được tiền, nhưng còn tốt hơn là không có cơm ăn, nên cô rất trân trọng công việc này. Không hiểu sao cả chiều hôm nay Quản lý mặt cứ hầm hầm, lại còn đứng ỳ ra cạnh quầy thu ngân, khiến Vương Vũ Linh cũng không dám tranh thủ nói chuyện với cô.

Buổi tối sau khi tan làm, lúc ở trong phòng thay đồ thay quần áo, Vương Vũ Linh mới hỏi: “Mắt cậu sao vậy? Tối qua không ngủ được à? Còn nữa, hôm qua cậu xin nghỉ làm gì vậy? Đồn cảnh sát tìm cậu làm gì?”

Đàm Tĩnh biết Vương Vũ Linh tính khí nóng nảy, biết được chuyện của Tôn Chí Quân thể nào cũng lại khuyên cô ly dị. Vì thế cô giấu giếm nói: “Không có gì.”

“Xảy ra chuyện gì cậu lại còn định giấu tớ à?” Vương Vũ Linh tức giận, “Cậu có còn là bạn của tớ nữa không?”

Đàm Tĩnh gắng chuyển chủ đề, trên đường từ bệnh viện đến cửa hàng, sợ mang tiền trong người không an toàn, nên giữa đường cô đã ghé vào ngân hàng, gửi tất cả số tiền vào đó, vì thế mới đi muộn. Cô đưa sổ tiết kiệm cho Vương Vũ Linh, dặn: “Cái này cứ tạm thời để ở chỗ cậu nhé.”

Vương Vũ Linh thấy là sổ gửi không kỳ hạn, lại mở ra xem con số bên trong, giật mình hỏi: “Sao tự nhiên cậu lại gửi nhiều tiền thế? Cậu lấy đâu ra vậy?”

Thấy Đàm Tĩnh im lặng, Vương Vũ Linh biết tính cô, chỉ lắc đầu, cất quyển sổ đi, nói: “Nếu không phải tớ biết cậu bao nhiêu năm nay, thì thế nào cũng nghĩ rằng hôm qua cậu đi ăn cắp. Lương còn chưa phát, cậu đã gửi không kỳ hạn hơn một vạn đồng… Đây là tiền phẫu thuật để dành cho Bình Bình à?”

“Đây là tiền tớ đi vay người khác, có khi cũng chẳng mấy ngày đã phải dùng hết rồi.” Lúc Đàm Tĩnh nhíu mày, đầu lông mày cô đã lờ mờ xuất hiện những nếp nhăn, “Còn lâu mới đủ tiền phẫu thuật cho Bình Bình…” Cô thở dài, không nói gì nữa.

Vương Vũ Linh biết hễ nhắc đến bệnh của Bình Bình là Đàm Tĩnh lại đầy tâm trạng. Cô không có cách nào khuyên bảo hay an ủi, càng không có cách nào giúp được Đàm Tĩnh, đành vỗ vỗ lưng Đàm Tĩnh: “Đi thôi, tớ và Lương Nguyên An đã hẹn cùng nhau mời cậu ăn cơm rồi, chúng ta đi đón Bình Bình trước đã.”

Đàm Tĩnh còn chưa kịp ăn trưa, nghe thấy Vương Vũ Linh nói vậy, mới cảm thấy đói cồn cào. Ăn của bạn hoài cũng ngại ngần, cô bèn đề nghị: “Cùng ăn cơm thì được, nhưng cùng trả tiền nhé. Mà này, sao cậu và Lương Nguyên An lại muốn mời tớ ăn cơm vậy? Không lẽ…” Nói đến đây, cô mới nở nụ cười.

Vương Vũ Linh lại đập vào lưng cô một cái: “Đáng ghét! Bất luận thế nào hôm nay tớ cũng phải mời cậu ăn cơm, chắc cậu quên mất hôm nay là ngày gì rồi hả?”

Đàm Tĩnh ngây ra một lúc, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nghĩ ra. Cuối cùng Vương Vũ Linh không nhịn nổi, đành nói: “Hôm nay là sinh nhật của cậu! Sinh nhật mà cũng quên! Cậu xem lại mình đi, suốt ngày cứ tất tả những việc đâu đâu ấy?”

Đàm Tĩnh thật không ngờ hôm nay lại là sinh nhật, quả thực cô cũng bận quá nên quên mất. Hai hôm nay hết đến đồn cảnh sát, lại chạy đến bệnh viện rồi gặp Nhiếp Vũ Thịnh, cô cảm thấy cuộc sống như một dòng sông chảy xiết, mỗi một con sóng ập tới là một tai họa giáng xuống, mà thân cô như cánh bèo trôi, chỉ biết thả trôi theo sóng nước, đâu còn sức lực để ý đến những việc khác nữa.

“Sinh nhật vui vẻ!” Vương Vũ Linh cười nói, “Thế nên hôm nay bọn tớ mời cậu ăn cơm. Đi thôi! Mau đi đón Bình Bình!”

Bọn họ ăn ngay tại quán mà ngày thường hay lui tới, ba người lớn và một đứa trẻ con, gọi bốn đĩa thức ăn và một bát canh, tuy quán nhỏ nhưng thức ăn rất đầy đặn, lúc này cô đã đói hoa cả mắt, liền chan canh vào bát rồi dỗ Tôn Bình ăn. Tôn Bình rất ngoan, ngồi đó tự xúc ăn từng thìa một đến hết cả bát, có điều mặt mũi dính đầy cơm, làm Vương Vũ Linh ôm bụng cười. Lấy khăn giấy lau cơm trên mặt Tôn Bình, Vương Vũ Linh dỗ: “Cậu chàng đẹp trai ơi, càng lớn cậu càng đẹp trai rồi đấy, lớn lên lấy cô Vương nhé?”

Tôn Bình mở to cặp mắt đen tuyền nhìn cô, rồi lắc đầu: “Con lớn lên không lấy cô đâu.”

“Thế con lấy ai?”

“Con lấy mẹ cơ, mẹ vất vả nhất, con lấy mẹ rồi, không cho mẹ đi làm nữa, ngày nào con cũng nấu cơm cho mẹ ăn.”

Lời con trẻ ngây thơ làm ba người lớn cười nghiêng ngả, Vương Vũ Linh làm bộ nghiêm túc nói: “Không được, mẹ con đã lấy bố con rồi, con chỉ có thể lấy người khác thôi. Thế nào, cứ lấy cô Vương đi, đến lúc đó, cô Vương cũng không cho mẹ con đi làm, ngày nào cũng nấu cơm cho mẹ con ăn.”

Tôn Bình nhăn mặt nghĩ ngợi hồi lâu, rồi nói: “Con vẫn lấy mẹ cơ, mẹ con vất vả nhất, hơn nữa mẹ con cũng xinh nhất.”

Đến đây thì Lương Nguyên An không chịu nổi nữa, cười phì cả cơm ra ngoài, véo má Tôn Bình, nói: “Bé tí thế này mà đã biết xinh với không xinh rồi.”

“Cô Vương buồn quá đi thôi.” Vương Vũ Linh hai tay ôm mặt, “Bình Bình nói cô Vương không xinh, cô Vương không lấy được chồng rồi…”

“Cô Vương, cô cũng xinh mà!” Tôn Bình ra sức an ủi, “Chắc chắn sẽ có một chú đẹp trai lấy cô!” Thằng bé nhìn sang Lương Nguyên An, nói: “Chú Lương, chú lấy cô Vương đi!”

Lương Nguyên An sặc cả bia, vừa ho vừa cười vừa thở, Vương Vũ Linh lại chẳng hề ngại ngùng, còn cười mắng: “Đồ quỷ sứ! Bé tí mà khôn thế!” Đàm Tĩnh mím môi cười, rót trà cho Lương Nguyên An, Lương Nguyên An khó khăn lắm mới hết ho, nói: “Thế cũng được! Hôm nay là sinh nhật mẹ cháu, cô chú muốn tặng mẹ cháu một món quà bí mật.”

“Tinh tinh tinh tình!” Lương Nguyên An lôi ra một túi đen từ dưới gầm bàn, đặt lên mặt bàn rồi mở ra, để lộ một hộp bánh, lại mở tiếp hộp bánh ra, bên trong là một chiếc bánh kem rất đẹp.

“Oa!” Tôn Bình dù sao cũng là trẻ con, không nhịn được reo lên: “Bánh sinh nhật to quá!”

“Đúng rồi, bánh sinh nhật to quá!” Lương Nguyên An cười hì hì nói: “Chính tay chú Lương làm đấy! Nào, chúng ta đốt nến cầu nguyện trước đã! Sau đó cùng nếm thử xem bánh có ngon không nhé!”

Đàm Tĩnh vốn là nhân viên thu ngân, cô không khỏi liếc nhìn Vương Vũ Linh, rồi lại nhìn sang Lương Nguyên An. Lúc chiều cô không hề thu tiền chiếc bánh này, tuy rằng họ mua bánh có giảm giá cho nhân viên, nhưng chiếc bánh to thế này, giá không rẻ chút nào.

Không lẽ họ mua từ hôm qua?

Vương Vũ Linh cắm nến lên bánh, Lương Nguyên An bế Bình Bình, bảo cậu bé: “Cây nến này kỳ diệu lắm nhé, nó còn biết hát nữa đấy! Nào, chúng ta cùng châm nến, nghe nó hát bài ca sinh nhật nhé!” Tôn Bình vui như tết, cậu chưa trông thấy cây nến biết hát bao giờ, nên khi cây nến vừa hát vừa nở xòe thành bông hoa, Tôn Bình sung sướng vỗ tay reo lên: “Mẹ! Mẹ cầu nguyện đi!”

Vương Vũ Linh kéo Đàm Tĩnh, giục cô mau cầu nguyện, Đàm Tĩnh vừa cười vừa nhắm mắt lại chắp hai tay vào nhau. Cô còn có nguyện vọng gì đây? Chỉ mong sao bệnh của Tôn Bình sớm được chữa khỏi, để thằng bé bình yên lớn lên. Đấy là tâm nguyện duy nhất của cô.

Những cái khác, không nhắc đến cũng đành.

Cô mở mắt ra, cùng mọi người thổi nến.

Bánh Lương Nguyên An làm rất ngon, chia cho mỗi người một miếng to mà vẫn không ăn hết. Cuối cùng lại đựng cả vào hộp, để Đàm Tĩnh mang về nhà.

Trên xe buýt, có lẽ vì mệt quá nên Tôn Bình ngủ thiếp đi. Sau khi ăn cơm xong, mọi người còn đưa cậu bé ra công viên nằm giữa bùng binh chơi, Tôn Bình không thể chơi những trò vận động mạnh, nhưng có thể đi tàu hỏa, cưỡi đu quay như những đứa trẻ bình thường khác. Thường ngày Đàm Tĩnh ít khi có thời gian đưa con đi chơi, không ngờ Tôn Bình rất thích Lương Nguyên An, cứ đòi anh phải lái xe tăng với mình. Đàm Tĩnh đau xót nghĩ, có lẽ vì Tôn Chí Quân chưa bao giờ đưa con đi chơi, nên trong lòng cậu bé đã bị thiếu thốn hình ảnh người bố quá lâu, quá lâu rồi.

Xuống xe buýt vẫn còn phải đi bộ một đoạn đường, Đàm Tĩnh vừa bế con lại vừa phải xách bánh ga tô, thực rất vướng víu, đi được mấy bước đã thở không ra hơi. Cô định ngồi xuống bên lề đường để đổi tay, nào ngờ vừa đổi tay thì Bình Bình tỉnh dậy, mở mắt khẽ gọi: “Mẹ.”

Đàm Tĩnh đáp “ừ” rồi nói: “Mẹ không bế nổi con nữa, mẹ cõng con được không?”

“Vâng.”

Cô cõng cậu bé lên lưng, như thế này nhẹ nhàng hơn rất nhiều, lại rảnh tay để xách bánh ga tô nữa. Tôn Bình rất thích ăn bánh, thỉnh thoảng cô cũng mua bánh hạ giá vì sắp hết hạn ở cửa hàng về cho cậu bé ăn, nhưng bánh mới rõ ràng vẫn ngon hơn.

Tôn Bình ôm cổ mẹ, thủ thỉ bên tai: “Mẹ ơi, hôm nay sinh nhật mẹ, mẹ có vui không?”

“Vui, chỉ cần có Bình Bình là mẹ vui.”

Tôn Bình cười hì hì, nói: “Bình Bình cũng vui, vì mẹ vui… Cây nến biết hát ấy hay quá mẹ nhỉ, xe tăng mà chú Lương cho con đi đó con cũng thích lắm, tiếc là không có bố ở đấy. Mẹ ơi, bố đâu rồi?”

Đàm Tĩnh thoáng sững người, đáp: “Bố phải đi làm tăng ca.”

“Sao bố cứ suốt ngày tăng ca…” Tôn Bình lại sắp thiếp đi, thằng nhỏ gục đầu vào vai cô, đến giọng nói cũng mơ màng, “Mẹ ơi, bố muốn kiếm tiền chữa bệnh cho con nên mới suốt ngày làm tăng ca đúng không ạ? Bà Trần nói, ngày nào mẹ cũng phải đi làm, không chơi với con được, vì mẹ muốn kiếm tiền chữa bệnh cho con. Đợi sau này bệnh con khỏi rồi, con sẽ lớn thật nhanh, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, nhất định không để cho mẹ và bố đi làm nữa… Như thế bố mẹ sẽ có thời gian chơi với con.”

Nước mắt cô cố kìm nén cả ngày nay, cuối cùng cũng lã chã tuôn rơi.

***

Khi nhận được điện thoại của Thư Cầm, tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh đang rất nặng nề. Anh rút ba vạn đồng, rồi cố tình đổi tiền lẻ, vì anh chỉ muốn đưa cho Đàm Tĩnh hai vạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt đồng. Khi vứt tiền xuống đất, trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khoan khoái vì đã chà đạp được cô. Nhưng khi bước ra khỏi quán cà phê, khởi động xe, anh mới cảm thấy đâu đó dưới xương sườn đau nhói. Cái gọi là đau như dao cắt, hóa ra là thế này.

Anh hận Đàm Tĩnh nhất cũng là vì điểm này, bất luận lúc nào, cô luôn luôn biết cách túm được chỗ yếu đuối nhất của anh, rồi nghiến răng đâm cho anh một nhát dao. Hôm qua khi cô đòi tiền anh, anh còn thấy rất khoái chí, cho dù đằng sau sự khoái chí này là niềm căm phẫn. Anh cũng chỉ mong sao có thể dùng tiền để kết thúc tất cả, nếu tiền quả thực có thể kết thúc tất cả, khiến anh quên được cô.

Thực ra anh cũng biết, mình nực cười đến thế nào. Dù người đàn bà đó có làm chuyện độc ác hơn thế nữa, anh cũng không thể quên được cô ta.

Khi ném cả đống tiền xuống đất, qua những tờ tiền bay tung tóe, anh trông thấy nước mắt lấp loáng nơi đáy mắt Đàm Tĩnh, người đàn bà này lúc nào cũng giả tạo như vậy, nhưng đáng hổ thẹn là, mỗi lần nhìn thấy cô nước mắt lưng tròng, anh luôn cảm thấy, mình mới là người sai.

Quay trở lại bệnh viện, thực hiện xong hai ca phẫu thuật, anh mệt đến nỗi ngồi thừ trên ghế không đứng dậy nổi, lúc này trong đầu anh mới có thể tạm quên đi hình ảnh của Đàm Tĩnh. Chiếc hộp mà Đàm Tĩnh đưa trả anh vẫn còn để trong tủ phòng thay đồ của bệnh viện. Thực ra anh vẫn ôm một tia hy vọng hão huyền, ví dụ như một ngày nào đó Đàm Tĩnh sẽ nói với anh rằng, Nhiếp Vũ Thịnh, em sai rồi, thực ra em đã nói dối anh. Khi anh khó khăn nhất, khổ sở nhất ở nước ngoài, anh đã hèn hạ tự lừa mình rằng, nếu như lúc trở về nước, Đàm Tĩnh bỗng nhiên xuất hiện trước mặt anh, cô chỉ cần nói, em không làm gì hết, em nói dối anh đấy thôi, anh nguyện sẽ tin cô tất cả.

Nhưng ngay đến một cơ hội như vậy, cô cũng không cho anh.

Khi thay quần áo, anh thản nhiên hất chiếc hộp giấy sang một bên, thấy bên trong vang lên tiếng sột soạt, là những lá thư đó. Anh nhớ lại những tháng ngày viết thư, nhớ mình từng cặm cụi dịch tài liệu thuê cho người ta giữa kỳ nghỉ hè nóng hầm hập, đội nắng bán đồ uống trên phố, chỉ vì muốn mua cho cô một chiếc ghim cài áo. Chiếc ghim cài áo đó có gắn kim cương, hồi ấy đã đáng giá mấy nghìn đồng, rất đắt. Cô vốn không chịu nhận, nhưng anh nói: “Đây là anh dùng tiền tự kiếm được mua cho em, anh hy vọng, sau này có thể tặng em những món đồ khác.”

Sau này khi mua nhẫn, anh cũng cố ý mua kiểu đồng bộ với chiếc ghim cài áo. Như vậy, cô đeo cả nhẫn và ghim cài áo sẽ không bị khập khiễng.

Cô từng hỏi, tại sao lần đầu tiên tặng quà lại tặng cô ghim cài áo. Anh đáp rằng anh hy vọng thứ ở gần tim cô nhất là do anh tặng. Hồi đó, cô cười ngọt ngào làm sao, còn anh hồi đó ngốc nghếch biết chừng nào.

Bây giờ cô đã bán chiếc ghim cài áo đi rồi, vì nó đáng giá vài nghìn đồng.

Anh nhớ lại tình cảnh khi cô thốt ra những lời này, mới thấy mình thật là ngốc. Có lẽ chẳng ai ngờ năm xưa anh lại làm những chuyện ngốc nghếch, nói những lời ngớ ngẩn như vậy. Anh khẽ cau mày, đẩy bừa chiếc hộp vào trong, như thể trên hộp có virus nên anh không muốn sờ vào, cũng không muốn động vào nữa vậy.

Anh vừa thay quần áo xong, Thư Cầm đã gọi điện. Đang lúc tâm trạng không được tốt, anh bèn hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Bác sĩ Nhiếp, anh đã hứa đến giúp tôi rồi đấy! Chín giờ tối nay, nhớ đến đúng giờ nhé! Anh không quên đấy chứ?”

Bấy giờ anh sực mới nhớ ra, mình đã hứa với Thư Cầm, nếu như buổi tiệc mừng ngày thành lập công ty của cô ấy không rơi vào ngày mình phải trực đêm, thì sẽ đến đón cô ấy, để cô khỏi phải đi hát karaoke mà lòi mặt xấu. Hóa ra là hôm nay, anh quên béng đi mất.

Hai ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đầu tiên là Đàm Tĩnh bỗng nhiên ngất xỉu trước mặt anh, sau đó cô ta lại đòi tiền anh, khiến anh thấy trong lòng trống rỗng, lúc này thà ở bên Thư Cầm còn hơn phải ngồi một mình ở nhà mà nghĩ ngợi lung tung, huống hồ hôm nay anh cũng không phải trực ban. Bèn đáp: “Tôi sẽ đi.”

Tan làm xong, anh đi ăn cơm tối trước, thường thì anh hay ra nhà ăn của bệnh viện ăn cho qua bữa, thỉnh thoảng mới ra ngoài quán gọi mấy món, hôm nay tâm trạng anh không vui, vốn định ra nhà ăn ăn qua loa thứ gì đó, nhưng nghĩ lại đến tận chín giờ tối mới đi đón Thư Cầm, mình ăn sớm như vậy, càng không có việc gì làm. Thế nên anh lái xe đến một quán cách đó rất xa để ăn món Giang Tô.

Một mình gọi món ăn tất nhiên rất khó xử, anh đành gọi hai món đặc biệt của nhà hàng, rồi thêm một món canh. Trong lúc chờ đợi, anh chẳng có việc gì, liền nghịch ngợm chiếc IPAD dùng để gọi món ở cửa hàng, lật mấy trang mạng xem tin tức.

Bất chợt, anh thấy một tấm ảnh ông Nhiếp Đông Viễn to đùng. Gần đây, mấy công ty mà ông đầu tư lần lượt lên sàn chứng khoán Mỹ, vì thế cổ phiếu đầu tư của ông rất được chú ý, phóng viên tài chính dùng một từ rất khoa trương để mô tả Nhiếp Đông Viễn, nói ông đầy hùng tâm tráng chí. Nhiếp Vũ Thịnh thờ ơ xem ảnh của Nhiếp Đông Viễn trên mạng, đầy hùng tâm tráng chí, đương nhiên là vậy rồi.

Quan hệ giữa anh và bố mình đã xa đến mức không thể xa hơn được nữa, nhất là đối với chuyện công ty của ông, anh không bao giờ quan tâm đến, thỉnh thoảng xem bản tin bắt gặp, anh cũng coi như không thấy gì. Còn về chuyện tư, anh thầm nghĩ, ông còn có chuyện tư gì nữa chứ, ở công ty ông là Chủ tịch Hội đồng quản trị, về nhà vẫn là Chủ tịch Hội đồng quản trị, nói một là một, hai là hai, coi tất cả mọi người đều là cấp dưới của mình.

Phóng viên tài chính viết rằng, Nhiếp Đông Viễn tuy đã gần 60 tuổi, nhưng người già trí không già, bởi ông từng nói: “Vợ tôi đã mất nhiều năm về trước, nhưng tôi không đi bước nữa, vì rất nhiều phụ nữ không thích mẫu đàn ông như tôi. Ngoài công việc ra, tôi không còn sở thích nào khác cả.” Phóng viên còn viết, địa điểm mà Nhiếp Đông Viễn tiếp phóng viên đến phỏng vấn là trong phòng làm việc của ông, nên phóng viên chú ý thấy trên bàn làm việc của ông có để ảnh hồi trẻ của người vợ quá cố, còn cả ảnh cậu con trai độc nhất khi nhận bằng tốt nghiệp tiến sĩ, có thể thấy được sự dịu dàng bên trong con người có bản lĩnh thép như Nhiếp Đông Viễn. Xem đến đây, Nhiếp Vũ Thịnh suýt bật cười khan, dạo anh nhận bằng tốt nghiệp, hình như là lúc quan hệ giữa anh và bố mình căng thẳng nhất. Sau một vài năm cấm vận tài chính với anh, thấy anh vẫn không chịu khuất phục, ông liền tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con, đồng thời tước bỏ quyền thừa kế của anh. Còn anh bấy giờ đang ở nước ngoài, chỉ lạnh nhạt đáp: “Đương nhiên là được, bố tìm luật sư đi, con ký tên, đằng nào con cũng không hứng thú gì với tiền của bố.” Ông Nhiếp Đông Viễn bị anh làm cho tức điên, còn bức ảnh anh đang đội mũ tiến sĩ đó là do thư ký của Nhiếp Đông Viễn âm thầm tải từ trên mạng của trường xuống in ra để hòa giải quan hệ giữa hai người. Anh gần như có thể tưởng tượng được tâm trạng của bố mình lúc đó, khi việc anh học y trở thành chuyện đã rồi, đến chiêu cuối cùng đưa ra cũng không tác dụng gì, thì việc có một cậu con trai tiến sĩ cũng không mất mặt lắm, thôi nhét ảnh vào khung đặt trên bàn cho xong chuyện, vừa khéo để người ngoài thấy ông yêu thương cậu con trai này thế nào. Nhiếp Vũ Thịnh tắt IPAD đi, siết chặt ly trà chanh mát lạnh, lạnh lùng nghĩ, nếu phóng viên biết được khi anh – Nhiếp Vũ Thịnh tốt nghiệp tiến sĩ, ông Nhiếp Đông Viễn không hề tới tham dự lễ tốt nghiệp, mà còn đe dọa đoạn tuyệt quan hệ cha con, không biết sẽ nghĩ thế nào nữa.

Ăn xong cơm khoảng tám giờ tối, anh liền lái xe đến chỗ Thư Cầm dặn, nhưng đường có phần hơi đông nên anh đến muộn mất mấy phút, vừa dừng xe lại, đúng lúc nhìn thấy mấy người trong nhà hàng bước ra, Thư Cầm từ xa đã nhìn thấy xe của anh, lập tức nháy mắt ra hiệu. Giúp người thì giúp đến cùng, tiễn Phật tiễn tận Tây Thiên, anh bèn xuống xe, làm ra vẻ đang chờ người.

Thư Cầm lập tức ngọt ngào chào các đồng nghiệp: “Ôi, bạn tôi đến đón rồi, tôi không đi hát karaoke với mọi người được đâu.”

“Bạn trai à? Giới thiệu đi!” Có người hô.

“Bạn bình thường, bạn bình thường thôi!” Thư Cầm vừa nói vừa vội vàng vẫy tay, muốn chuồn nhanh cho xong. Bọn họ vừa dùng cơm tối, không khí đang rất vui vẻ, mọi người đã uống không ít rượu, đến Chủ tịch Hội đồng quản trị cũng bắt đầu có vẻ lơ mơ, nghe cô nói vậy, liền gọi giật cô lại bảo: “Giám đốc Thư, dù là bạn bình thường cũng phải giới thiệu với chúng tôi đã chứ, biết đâu ngày nào đó lại không bình thường nữa thì sao!”

Lãnh đạo lên tiếng khiến Thư Cầm cảm thấy khó xử, vốn chỉ định gọi Nhiếp Vũ Thịnh đến giải nguy, nào ngờ lại đặt mình vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan thế này, cô biết tính khí của Nhiếp Vũ Thịnh, không dám nói linh tinh, đành dùng ánh mắt cầu cứu anh.

Nhiếp Vũ Thịnh thấy tình cảnh như vậy cũng không thể không giải vây cho Thư Cầm, đành phải lên tiếng chào hỏi: “Xin chào mọi người, tôi là bạn của Thư Cầm, làm việc ở bệnh viện, tôi họ Nhiếp.”

“Là bác sĩ Nhiếp à!” Chủ tịch Hội đồng quản trị tươi cười rạng rỡ, bắt tay anh: “Phó tổng giám đốc Vương của công ty chúng tôi là anh phẫu thuật cho đúng không, chào anh, chào anh, cảm ơn anh quá!”

Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Không có gì.”

“Đã đến rồi, hay là cùng đi chơi đi, chúng tôi đang định đi hát karaoke!”

“Thôi, cho tôi xin phép, chúng tôi còn có việc.”

Trong ánh mắt tươi cười chia tay của mọi người, hai người họ lên xe đi khuất. Thư Cầm thở phào nhẹ nhõm: “Thật ngại quá, tôi cũng không ngờ Chủ tịch Hội đồng quản trị lại nói câu đó.”

“Không sao, cô muốn đi đâu?”

“Buổi tối chỉ chăm chăm tiếp mấy vị lãnh đạo, ăn chưa no, anh ăn chưa?”

“Ăn rồi.”

“Thế anh đưa tôi về nhà đi, để tôi đi ăn đêm.” Thư Cầm dựa đầu vào cửa xe, lúc cô lái xe hay ngồi xe đều không thích bật điều hòa, chỉ thích hạ kính xuống, để gió đêm thổi tung mái tóc dài của mình. Cô huýt sáo một hồi, bỗng nhiên hỏi Nhiếp Vũ Thịnh: “Sao hôm nay anh buồn vậy?”

Anh đang tập trung lái xe, buột miệng hỏi lại: “Có ư?”

“Làm bạn bao năm rồi, cần gì phải lừa tôi. Anh hễ cứ vui vẻ một chút là chẳng thèm để ý đến ai hết, vậy mà hôm nay còn nói chuyện với cả sếp của tôi, chứng tỏ tâm trạng anh vô cùng tồi đồng.”

Nhiếp Vũ Thịnh lườm cô: “Tôi có bị biến thái đâu, không lẽ cứ lúc nào tâm trạng không tốt tôi mới nói chuyện với người khác à? Tôi đã giải vây cho cô, còn bị cô nói vậy nữa.”

“Thế có muốn đi uống chút rượu không? Chúc mừng sinh nhật anh.”

Nhiếp Vũ Thịnh thờ ơ nói: “Tôi không ăn mừng sinh nhật.”

Thư Cầm biết thói quen của anh, vì sinh nhật anh trùng với sinh nhật người yêu cũ, nên từ khi chia tay người cũ, anh không ăn mừng sinh nhật nữa. Cô nói: “Tôi đang xát muối vào vết thương của anh đấy, sao anh vẫn có thể điềm đạm thế nhỉ.”

Nhiếp Vũ Thịnh đáp: “Vết thương gì chứ, lành từ lâu rồi. Không ăn sinh nhật vì tôi mệt quá, hôm nay mổ hai ca liền, ngày mai còn phải trực đêm nữa.”

Thư Cầm cười: “Xin lỗi, tôi uống say nói linh tinh, anh đừng chấp tôi nhé.”

Quả thực cô đã uống không ít rượu, trong xe nồng nặc mùi rượu toát ra từ người cô, Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Cô về nhà luôn đi, con gái uống nhiều rượu thế này rồi, lại còn một mình đi ăn đêm, không hay đâu.”

Thư Cầm gạt đi: “Không sao, tôi không muốn về đâu, lại phải một mình đối diện với căn phòng trống rỗng.”

Đoạn cô buồn rầu nói thêm: “Yên tĩnh như nấm mồ, cảm thấy mình sống cũng như chết.”

Đưa Thư Cầm đến nơi, Nhiếp Vũ Thịnh lái xe về nhà, nhớ lại lời cô nói, anh thầm nghĩ chẳng phải mình cũng không muốn về nhà cô đơn đối mặt với căn phòng trống rỗng đó sao? Một mối tình vắt kiệt gần như toàn bộ nhiệt huyết trong đời, khiến anh cũng như Thư Cầm, đều trở thành những kẻ sống mà như chết, tuy vẻ ngoài bình thường nhưng cõi lòng lại đã lụi tàn. Hằng ngày, họ vẫn sống bình thường như bao người khác, bận rộn với công việc, bận rộn với sự nghiệp, nhưng cứ mỗi khi về đến nhà, họ lại phải một mình đối diện với nỗi cô đơn, hệt như một tên tù nhân của tâm hồn vậy.

Xe dừng lại lúc nào không biết, bấy giờ anh mới phát hiện ra mình đã đi nhầm đường. Con đường này không phải là đường về nhà, nhưng tại sao anh lại lái xe đến đây?

Anh chợt nhớ lại đêm ấy, một mình lái xe đi sau chiếc xe buýt đó, nhìn thấy cô xuống xe, rồi lại lái xe đi từ từ phía sau cô.

Bao nhiêu năm qua, chuyện xưa đã cách xa trăm sông nghìn núi, có lẽ tình yêu cũng chỉ còn mong manh như giọt sương buổi sớm, âm thầm bay hơi khi ánh mặt trời vừa ló rạng. Có điều trái tim anh lại như một chiếc hộp kín, bất kể giọt sương ấy bay hơi thế nào, thì cuối cùng nó cũng cô ngưng lại, lăn lăn trong chiếc hộp là trái tim anh, không thoát đi đâu được.

Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đến con đường nhỏ ấy, rồi dừng lại. Anh tự nhủ, đây là lần cuối cùng mình làm chuyện như thế này. Trước khi từ biệt quá khứ, anh không kìm được muốn đến nhìn cô lần cuối.

Từ nay về sau, hãy coi nhau như người xa lạ.

Anh tắt đèn xe, có thể Đàm Tĩnh đã về nhà từ lâu rồi, có thể cô còn chưa tan làm, cũng không nói chắc được. Giống như kết cục của một cuộc tình vậy, anh đã từng yêu khổ yêu sở như thế, cuối cùng chỉ nhận được nỗi thất vọng khôn nguôi. Anh lặng lẽ ngồi đó hồi tưởng, đúng vậy, hồi tưởng tất cả những gì trong quá khứ.

Cuối cùng Đàm Tĩnh cũng về đến nhà, tuy trời đã khuya, tuy đèn đường tù mù, nhưng từ rất xa, anh đã nhận ngay ra cô. Cô cõng con, một tay xách chiếc hộp, đến gần mới nhìn thấy, đó là hộp bánh.

Hôm nay là sinh nhật của cô.

Trông hai mẹ con rất vui, vừa đi vừa nói chuyện, họ đi ngang qua xe anh. Anh nghe thấy giọng nói êm ái non nớt của thằng bé: “Mẹ ơi, bố đâu?” Anh nghe thấy tiếng Đàm Tĩnh đáp: “Bố phải làm tăng ca.”

Anh ngồi bất động trong xe, cô từng là tình yêu của anh, nhưng từ lâu đã không còn liên quan đến anh nữa. Cuộc sống bây giờ của cô có gia đình của riêng cô, có người tổ chức sinh nhật cho cô, còn anh, chỉ là một gã ngốc. Có điều, tất cả đã kết thúc từ lâu rồi, anh mừng rỡ nghĩ, cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Từ giây phút nhận được điện thoại của cô tối qua, từ giây phút tung hê đống tiền sáng nay, từ giây phút nghe thấy những lời dịu dàng của cô với con trai vừa nãy.

Đã có rất nhiều lúc, cảm thấy đau khổ sống không bằng chết, nhưng vượt qua rồi mới thấy cũng chỉ đến thế mà thôi. Khoảng cách xa nhất trên cõi đời này, không phải khi tình yêu đã thành quá khứ, mà là khi quá khứ anh khắc cốt ghi tâm, trong mắt người kia, lại chỉ là một hạt cát đã bị quên lãng từ lâu. Đối phương thậm chí còn dừng lại, ung dung tháo giày dốc ngược lên, giũ hạt cát vướng chân ra, chẳng buồn liếc qua nửa mắt.

Nhiếp Vũ Thịnh, bao nhiêu năm rồi, mày cũng quên đi thôi.

Anh tự nhủ với lòng, chẳng những cần đi mua một chiếc di động mới, anh còn phải quyết tâm đổi số điện thoại khác nữa.

Ngày hôm sau Đàm Tĩnh đi làm, Quản lý đột nhiên gọi cô đến, hỏi: “Hóa đơn bán hàng hôm qua đâu?”

Đàm Tĩnh ngỡ ngàng, hôm qua trước khi tan làm, cô chẳng đã in một bản hóa đơn từ máy tính tiền đưa cho Quản lý rồi đó thôi.

“Tôi đưa cho anh rồi…”

“Cửa hàng trưởng cần một bản nữa, cô đi in đi.”

Có lúc hóa đơn thu tiền có vấn đề, cũng sẽ phải in lại một bản khác, nên Đàm Tĩnh lại đi in thêm một bản hóa đơn thu tiền chiều qua, đưa cho Quản lý. Quản lý lật qua xem, hỏi: “Tất cả bán được bốn cái bánh kem?”

Đàm Tĩnh đáp: “Vâng.”

Bánh ga tô sinh nhật không giống các loại bánh khác trong cửa hàng, tuy lãi cao, nhưng không phải ngày nào cũng có người mua.

“Ba cái giao hàng tận nhà, một cái làm tại chỗ rồi mang đi luôn.”

Lương Nguyên An nhớ rất rõ, vì hôm qua anh là người phụ trách làm bánh. Cửa hàng trưởng hỏi đến anh, anh lập tức trả lời.

“Thế tại sao lại thiếu một chiếc hộp?”

Cửa hàng trưởng nghiêm mặt, chỉ tay lên đống hộp bánh đặt trên giá trong bếp. Những hộp bánh to trong tiệm đều phải kiểm hằng ngày, nhưng có lúc bị hao hụt cũng là chuyện thường.

“Hôm qua tôi làm bánh cho khách xong, lúc cho bánh vào hộp không cẩn thận làm bẹp mất một chiếc, nên mất rồi.” Lương Nguyên An thản nhiên đáp, “Cậu Lý và mấy đứa cũng nhìn thấy.”

“Hôm qua anh làm bốn chiếc bánh?”

“Đúng rồi.”

“Anh có nhớ nhầm không đấy?” Cửa hàng trưởng hỏi bâng quơ: “Có phải là làm năm chiếc không?”

“Đúng bốn chiếc mà.” Lương Nguyên An khăng khăng, “Tôi nhớ rất rõ.”

Cửa hàng trưởng cười nhạt nói: “Camera giám sát ghi lại anh đã làm năm cái bánh kem, còn một chiếc nữa đâu? Lại còn thiếu một chiếc hộp nữa, hay anh tự ý mang ra ngoài bán rồi?”

Đàm Tĩnh trợn tròn mắt, cửa hàng của họ không lớn, tất cả có hai camera giám sát, một cái đối diện quầy thu ngân, một cái phía trên tủ làm lạnh, cái phía trên tủ làm lạnh cơ bản có thể giám sát tình hình của cả cửa hàng, còn cái ở quầy thu ngân thì giống như camera ở ngân hàng, có thể nhìn rõ từng đồng mà nhân viên thu ngân nhận được. Thế nhưng trong bếp không có camera, thứ nhất là do bếp không lớn, trên các giá lại chất đầy đồ đạc, hơn nữa, lò nướng cũng ở trong đó, không có chỗ nào phù hợp để đặt camera cả. Thứ hai là vì bếp chỉ ngăn cách với bên ngoài bởi một lớp kính, nhất cử nhất động bên trong, bên ngoài đều nhìn thấy hết, khách hàng cũng có thể nhìn thấy được.

Hôm qua cô chỉ cắm cúi thu tiền, khi nào vắng người thì ngây ra, không hề để ý đến chuyện trong bếp. Cô ngẩng đầu nhìn Vương Vũ Linh, chỉ thấy mặt Vương Vũ Linh tái mét, liên tục nháy mắt với cô.

Đến nước này rồi, mà Lương Nguyên An vẫn bình chân như vại: “Làm hỏng một cái, coi như là hao tổn.”

Mỗi tháng thợ làm bánh đều có chỉ tiêu hao tổn, do Lương Nguyên An tay nghề cao nên ít khi hao tổn. Anh nói vậy, Cửa hàng trưởng cũng không làm gì được, đành truy hỏi: “Thế cái bánh làm hỏng đó đâu?”

“Gần hết giờ làm, nên ăn rồi.”

Cửa hàng trưởng nói: “Theo quy định, bánh mì và bánh kem quá hạn mới được vứt đi, nhưng bánh kem mới làm có thể để trong tủ làm lạnh ba ngày. Một mình anh ăn à?”

Tính khí Lương Nguyên An vốn nóng nảy, lúc này cũng nổi nóng nói ngang: “Một mình tôi ăn hết đấy, muốn thế nào anh nói đi! Bánh làm hỏng chẳng phải đều để ăn đó sao, để ba ngày mới ăn với ăn luôn hôm qua có gì khác nhau? Không lẽ vì lúc chúng tôi ăn không gọi anh à?”

Lương Nguyên An nói rất khó nghe, Cửa hàng trưởng cũng mất mặt, quay luôn sang hỏi Quản lý: “Bánh làm hỏng anh phải kiểm tra rồi mới được coi là hao tổn, anh ta có gọi anh đến xem không?”

Quản lý đáp: “Không ạ.”

“Thế thì là ăn cắp, hơn nữa, vỏ hộp cũng mất một chiếc, ai mà biết được có phải anh mang ra ngoài bán hay không chứ.”

Đến nước này thì Đàm Tĩnh không thể im lặng được nữa, ở cửa hàng, những chuyện như thế này thường bị xử lý rất nghiêm. Nếu Lương Nguyên An bị định tội ăn cắp, sẽ lập tức bị đuổi việc, hơn nữa còn bị đưa vào danh sách đen, tất cả các tiệm bánh tây đều sẽ từ chối nhận anh ta vào làm. Đàm Tĩnh không hề ngốc, cô biết chiếc bánh ngày hôm qua chắc chắn là Lương Nguyên An làm rồi giấu giếm mang ra ngoài. Bởi nếu thợ làm bánh cố tình làm hỏng bánh ga tô, chiếc bánh ấy chắc chắn được coi là hao tổn, cuối cùng sẽ chia cho mọi người trong cửa hàng ăn. Có lẽ Lương Nguyên An muốn tranh thủ một chút, nhưng anh làm không được chu đáo, không đưa cho Quản lý xem, cứ tưởng rằng có thể qua mắt được.

“Cửa hàng trưởng, chuyện này không thể trách anh Lương được.” Mặt Đàm Tĩnh đỏ bừng lên, “Là tôi nhờ anh Lương làm giùm một chiếc bánh, vì nhân viên muốn được giảm giá phải xin phép nên tôi định hôm nay thưa với Quản lý rồi bù tiền vào, nhưng nãy giờ chưa kịp bù.”

Vương Vũ Linh đứng đằng sau liên tục giật áo cô nhưng cô cứ vờ không biết. Lương Nguyên An nói: “Không phải Đàm Tĩnh…”

“Hôm qua là sinh nhật tôi, nên mới nhờ anh Lương làm cho tôi một chiếc bánh.” Đàm Tĩnh lớn tiếng ngắt lời Lương Nguyên An, “Anh Lương đừng nói nữa, là lỗi của tôi. Anh có lòng trượng nghĩa, tôi xin cảm ơn, nhưng nếu anh bị đuổi việc thì sẽ không có tiệm bánh nào nhận anh nữa, anh học làm bánh bao nhiêu năm, vì chuyện của tôi mà bị như vậy, thật không đáng chút nào.” Câu này làm Lương Nguyên An giật mình, thực ra ngành kinh doanh bánh này chỉ loanh quanh trong một phạm vi rất nhỏ, nếu như bị đuổi việc vì tội ăn cắp, anh sẽ có tên trong danh sách đen của toàn ngành. Điều kiện gia đình anh không được tốt, khó khăn lắm bây giờ mới kiếm được một khoản tiền lương kha khá nhờ vào tay nghề làm bánh, bố mẹ ở quê còn đang trông chờ anh gửi tiền về xây nhà. Anh khẽ mấp máy môi, nhưng cuối cùng cũng nín lặng không nói gì.

“Hôm qua là sinh nhật tôi, thế nên tôi nhờ anh Lương làm cho chiếc bánh.” Đàm Tĩnh nói với Cửa hàng trưởng, “Nếu không tin anh có thể xem căn cước của tôi, trong cửa hàng cũng có bản đăng ký.”

Cửa hàng trưởng không ngờ cô lại ra mặt lên tiếng, anh cũng không hay đến cửa hàng, ấn tượng về Đàm Tĩnh chỉ là một nhân viên thật thà sống nội tâm, chưa bao giờ để xảy ra sai sót gì trong việc thu tiền, là một người có thể tin tưởng.

Nhưng chuyện này quả là khó mà tin được. Cửa hàng trưởng bán tín bán nghi, bèn truy hỏi cô: “Đàm Tĩnh, cô biết mình đang nói gì không đấy? Đây không phải chuyện đùa đâu.”

Đàm Tĩnh cố lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn Cửa hàng trưởng, vẻ mặt anh ta rất nghiêm khắc, hình như có vẻ không tin lời cô. Cô khẽ gật đầu, nói: “Là tôi sai, đúng ra tôi định hôm nay sẽ bù tiền vào, vừa định nói với Quản lý thì anh đã đến rồi.”

“Cô làm thu ngân bao nhiêu năm, sao có thể phạm sai lầm này chứ?” Cửa hàng trưởng vốn có ấn tượng tốt về Đàm Tĩnh, nên ngữ điệu rất gay gắt: “Thế này sẽ bị đuổi việc đấy!”

“Tôi biết, là tôi sai rồi. Anh Lương cũng chỉ cả nể thôi, xin anh đừng trách anh ấy, anh ấy trượng nghĩa nhận lấy chuyện này về mình vì thương tôi, sợ tôi mất việc.” Giọng của Đàm Tĩnh mỗi lúc một nhỏ dần, cuối cùng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy gì nữa.

Vẻ mặt Cửa hàng trưởng hết sức khó coi, sau cùng anh ta nói: “Vậy cô bù tiền vào, rồi nghỉ việc đi.”

Đây thực sự đã là xử phạt rất nhẹ rồi, thường thì những trường hợp như thế này sẽ bị coi là nhân viên thu ngân tham ô, đuổi việc đã đành, thậm chí còn phải báo cảnh sát nữa. Tuy số tiền ít ỏi, nhưng vì nhân viên thu ngân thường xuyên tiếp xúc với số lượng tiền lớn nên chế độ quản lý của công ty về vấn đề này rất chặt chẽ.

“Cảm ơn Cửa hàng trưởng.”

Cửa hàng trưởng thất vọng nói: “Cô là nhân viên cũ, ài…” Anh quay lại hỏi Quản lý, “Ai làm ca chiều, gọi cô ấy đến tiếp nhận công việc của Đàm Tĩnh đi.”

Đàm Tĩnh kiểm kê lại sổ sách một lượt, buổi sáng vẫn chưa mở hàng nên rất đơn giản, chỉ trả tiền chiếc bánh ngày hôm qua là xong. Tiền lương tháng này tất nhiên không thể trả, vì coi như cô tự ý xin nghỉ. Vương Vũ Linh vừa giúp cô thu dọn, vừa rưng rưng nước mắt như sắp khóc đến nơi. Đàm Tĩnh tranh thủ nói nhỏ với cô: “Bảo Lương Nguyên An nhất định không được làm gì ngốc nghếch đâu nhé.”

Con người Lương Nguyên An sĩ diện, lại trọng nghĩa khí, không chừng lại xông ra nói hết đầu đuôi câu chuyện cũng nên. Lương Nguyên An không giống như Đàm Tĩnh, anh là người sống nhờ vào tay nghề, nếu không được làm thợ làm bánh, thì anh không làm được gì nữa cả. Vương Vũ Linh hết sức lo lắng, nên cứ đi đi lại lại ở phía bếp, cho đến khi Cửa hàng trưởng đi khỏi.

Đàm Tĩnh bàn giao lại công việc cho nhân viên thu ngân rồi đi luôn. Mọi người trong cửa hàng đều đang làm việc, không ai tiễn cô, một mình cô đi trên con đường lớn, nắng gắt như đổ lửa, lúc này mới thấy buồn.

Cuộc sống là như vậy, vừa mới để cô nếm chút ngọt ngào đã vội bắt cô ăn thêm thật nhiều trái đắng.

Tuy cô cũng đã quen, nhưng hai ngày nay xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, khiến cô cảm thấy không còn sức lực mà chống chọi nữa. Tôn Chí Quân vẫn bị giam ở đồn cảnh sát không có tin tức gì, cô lại bị mất việc, cơm áo gạo tiền, tiền nhà, tiền điện nước, còn cả tiền viện phí của Bình Bình…

Cô ngồi thụp xuống vỉa hè bỏng rát, hai tay chống cằm, ngây người ra.

Dưới ánh nắng gay gắt, mặt đường nhựa bốc lên từng làn hơi nóng, cây hòe bên cạnh cũng xơ xác rũ lá, bây giờ chính là lúc nóng nhất trong ngày. Ngay cả nhân viên quét rác cũng phải quấn khăn dưới nón, bọc kín toàn thân, sợ bị ánh nắng thiêu đốt.

Cô biết đi đâu tìm việc bây giờ?

Không có bằng đại học, không có tay nghề. Đến làm việc chân tay, e rằng cô cũng chẳng đủ tư cách nữa.

Cô sợ mình bị cảm nắng nên chỉ ngồi một lát rồi đứng lên ngay, đi ra sạp báo gần đó mua một tờ báo, dù thế nào cô cũng phải tìm một công việc cái đã. Trời không tuyệt đường người, cô nhất định sẽ nghĩ ra cách.

Mua báo xong cô liền đi đón Bình Bình. Bất cứ lúc nào, hễ thấy cô, thằng nhỏ đều rất mừng rỡ: “Mẹ, sao hôm nay mẹ đi làm về sớm thế?”

“Ừ.”

“Hôm nay chị Mai Mai được ăn kem, nhưng bà Trần nói con không được ăn lạnh, ăn lạnh sẽ bị mệt, nên bà Trần cắt riêng dưa hấu cho con ăn.”

Thời tiết quá nóng, từ gác nhà bà Trần đi xuống mà cô còn mướt mát mồ hôi, huống hồ con trẻ nhìn thấy người khác ăn, thể nào cũng thèm thuồng, đó là bản tính tự nhiên. Cô nhẹ nhàng nói: “Bình Bình không ăn kem được, bà Trần muốn tốt cho con thôi.”

“Con biết ạ.” Bình Bình gật đầu, “Con không ăn kem đâu, nhỡ ra cảm cúm lại phải đi bệnh viện tiêm.”

“Về nhà mẹ làm sữa đậu nành cho con uống nhé.”

“Vâng.”

Vốn dĩ dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cô cũng mua sữa bột cho con uống, nhưng sau này sữa bò trong nước có vấn đề, sữa bột nước ngoài thì không đủ tiền mua nên cô đành nghiến răng mua máy làm sữa đậu nành.

Trong nhà cũng rất oi bức, cô phải kéo hết rèm cửa xuống, vẩy nước mát ra sàn, rồi bật quạt lên, mới có vẻ mát hơn một chút. Bình Bình thấy cô dùng máy làm đậu nành, bèn hỏi: “Mẹ ơi, bã đậu có ngon không?”

Mỗi lần làm sữa đậu nành xong, cô thường không nỡ đổ bã đậu đi, mà cho thêm chút muối đảo lên, thế là cũng thành một món ăn. Cô cười nói: “Bã đậu ngon, tối nay mình xào bã đậu lên ăn nhé?”

“Lúc uống rượu, bố thích nhất là ăn bã đậu.” Bình Bình bỗng sáng mắt lên hỏi cô: “Mẹ ơi, bố đâu? Bố vẫn đi làm thêm hả mẹ?”

Tay cô chợt khựng lại, Tôn Chí Quân vẫn còn ở đồn cảnh sát, không có bất kỳ tin tức gì. Cô thường hay chạy trốn những vấn đề khó khăn, nhưng cũng có lúc không trốn được. Dù thế nào đi nữa, Tôn Chí Quân vẫn là người chồng hợp pháp của cô, bố của Tôn Bình.

Cô bốc vài hạt đậu bỏ vào đĩa, đổ thêm ít nước rồi nói: “Bình Bình, chúng ta xem đậu mọc mầm nhé, đợi khi nào đậu mọc mầm thì bố sẽ về.”

“Vâng!” Tôn Bình vỗ tay, “Đợi đậu mọc mầm đê!”

Buổi tối, cô nhờ chị Vương trông thang máy trông con giúp, rồi đi đến bệnh viện. Nguồn lây bệnh ở bệnh viện rất nhiều, Tôn Bình vốn dĩ sức đề kháng kém, nếu như không phải khám bệnh, cô cố gắng tránh đưa con đến những nơi thế này.

Lần này cô lại mang theo một nghìn đồng, chuyện đến nước này, đành nhờ của đi thay người thôi.

Lần này vợ của Phùng Cánh Huy cũng có ở đó, nhìn thấy cô, cô ta vẫn khó chịu như trước. Vậy mà khi cô đưa một nghìn đồng, vợ Phùng Cánh Huy vẫn cầm, còn nói: “Quản lý chồng cô chặt vào, đừng để anh ta làm loạn ở bên ngoài. Lần này chúng tôi cũng thuộc loại dễ tính đấy, nếu lần sau đánh người khác, liệu người ta có tha cho cô không?”

Đàm Tĩnh lí nhí nói: “Cảm ơn chị, tôi sẽ cố gắng khuyên anh ấy.”

“Đều là đàn bà cả, cô cũng chẳng sung sướng gì.” Vợ Phùng Cánh Huy nói, “Anh Phùng nhà tôi chỉ vô tình nói một câu thôi, cô đừng để ý. Lần này chúng tôi không kiện, phía đồn cảnh sát, chúng tôi sẽ chấp nhận hòa giải.”

Đàm Tĩnh chợt thấy thấp thỏm trong lòng, nhưng không rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao, chỉ biết cảm ơn rối rít. Dọc đường về, cô thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

Lúc cô về đến nhà, Tôn Bình đã ngủ say ở chỗ chị Vương. Cô bế con lên nhà, dò dẫm bước vào phòng rồi đặt con lên giường. Một chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ, chiếu vào đúng chiếc đĩa đựng hạt đậu trên bục cửa, chút nước trong lòng đĩa ánh lên một tia sáng mong manh. Hạt đậu vẫn chưa mọc mầm, nhưng đã phình to hơn trước rất nhiều, đợi khi trời sáng, hẳn mầm xanh sẽ nhú lên.

Ngày mai, ngày mai Tôn Chí Quân sẽ được thả ra chứ?

Đối với nguyện vọng của con, cô luôn tìm cách đáp ứng, bởi trên thế giới này, những điều khiến cô thất vọng đã rất nhiều, rất nhiều rồi, nên mỗi lần hứa với con chuyện gì, cô đều cố hết sức thực hiện, không để cho Bình Bình thất vọng. Ngày mai đậu sẽ mọc mầm, ngày mai Tôn Chí Quân chắc sẽ được về.

Chương 6

“Cô bé ở giường 28 hôm nay mổ.” Cô y tá hiểu rõ thói quen của Nhiếp Vũ Thịnh, nên hỏi, “Bác sĩ Nhiếp, anh có muốn đi xem bệnh nhân đó thế nào trước không?”

“Ừ.”

Đây là thói quen của Nhiếp Vũ Thịnh, trước khi làm phẫu thuật cho mỗi bệnh nhân, anh đều phải đi đến phòng bệnh nói chuyện với bệnh nhân, một là để cho bệnh nhân bớt căng thẳng, hai là để khỏi có điều gì sơ sót, ba là nhằm trao đổi những ý kiến cuối cùng với người nhà bệnh nhân trước lúc lên bàn mổ.

Bệnh nhân nhí ở giường 28 là một cô bé rất ngoan, rất thích anh, cứ nhìn thấy anh là chào: “Chào chú Nhiếp!”

“Ừ, Mông Mông, hôm nay không được ăn kẹo, nên chú không mang kẹo đến cho cháu.”

“Không có kẹo cũng được ạ.” Mông Mông cười toét miệng, cô bé đang thay răng, nên bị khuyết một chiếc răng cửa, “Mẹ nói đang thay răng không được ăn nhiều kẹo. Chú Nhiếp, mẹ cháu nói hôm nay mổ, mổ phải mất bao lâu ạ?”

“Ừ, cháu nhắm mắt ngủ một lúc, khi nào mở mắt ra thì ca mổ đã xong rồi.”

“Nhanh thế cơ ạ?”

“Ừ.”

“Chú có món quà tặng cháu.”

“Là gì ạ?”

Nhiếp Vũ Thịnh chìa tay ra, trong tay anh là mấy hạt đậu tương tròn trịa.

“Là đậu ạ!” Mông Mông nói, “Cái này thì cháu biết, là đậu tương.”

“Đúng rồi, Mông Mông giỏi quá, biết cả cái này là đậu tương.”

Nhiếp Vũ Thịnh lấy một chiếc cốc nhựa rất nhỏ loại dùng một lần, bình thường hay dùng để uống thuốc. Anh cho hạt đậu vào trong, rồi đổ một ít nước vào, nói: “Chờ khi nào Mông Mông mổ xong, hạt đậu này sẽ mọc mầm, đến lúc Mông Mông tỉnh dậy là có thể nhìn thấy mầm đậu vừa béo vừa trắng rồi.”

“Òa! Nó có thể mọc mầm cơ ạ?”

“Đúng rồi, còn mọc rất nhanh ấy chứ, cháu vào trong phòng mổ ngủ một giấc, khi nào tỉnh dậy sẽ nhìn thấy mầm đậu.”

Mông Mông vỗ tay: “Chú Nhiếp lợi hại quá!”

“Là hạt đậu tương lợi hại chứ, đừng thấy nó bé, cũng đừng tưởng nó cứng, chỉ cần cho nó chút nước, nó sẽ mọc mầm ngay.

Mông Mông cũng phải kiên cường như nó nhé.”

“Vâng!” Mông Mông bò dậy, túm lấy Nhiếp Vũ Thịnh, “Chú Nhiếp, cháu thơm chú một cái! Lát nữa đi ra, cháu muốn xem mầm đậu.”

“Ừ, lát nữa đi ra, chú Nhiếp cùng cháu xem xem mầm đậu mọc dài bao nhiêu, cao bao nhiêu nhé.”

Đôi môi bé bỏng mềm mại của cô bé áp lên má anh, đem lại một cảm giác dịu dàng, khiến lòng anh cũng nhẹ đi nhiều. Bước ra khỏi phòng bệnh, cô y tá cứ cười mãi: “Bác sĩ Nhiếp, anh đúng là khéo dỗ trẻ con. Mỗi lần cầm mấy hạt đậu, đều có thể dỗ được mấy đứa nhỏ vui vẻ vào phòng mổ.”

Vẻ mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn thản nhiên, không hề lộ nụ cười, anh chỉ lịch sự gật đầu. Các cô y tá đã quá quen với thái độ của anh, biết anh thực ra là người ngoài lạnh trong nóng, kiệm lời ít nói, nên cũng chỉ cười cho qua chuyện.

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì là vì anh lại nhớ đến Đàm Tĩnh.

Có một lần Đàm Tĩnh nói với anh, hồi nhỏ mẹ cô hay đánh đàn piano tại sảnh khách sạn Hoa Kiều, kiếm thêm ít tiền đắp đổi chi tiêu cho gia đình. Còn cô sau khi tan học, thường hay phải ở nhà một mình. Hồi đó cô cũng chỉ 6, 7 tuổi, trong nhà lại không có ti vi, nên cứ mỗi khi trời tối là cô vội vàng chui ngay vào chăn, nhưng mãi không ngủ được, đành nằm nghe tiếng ti vi đang chiếu hoạt hình từ nhà hàng xóm vọng lại. Vì thế hồi ấy, tâm nguyện lớn nhất của cô là mua được một chiếc ti vi.

Lúc ấy, anh nghe kể mà xót xa, bèn hỏi: “Em không sợ ư?”

“Sợ chứ.” Cô cười nói, “Nhưng mẹ em trước khi đi thường lấy mấy hạt đậu bỏ vào trong đĩa, rồi dỗ em rằng, đừng sợ, khi nào hạt đậu mọc mầm thì mẹ sẽ về. Chờ đến khi em ngủ dậy thì trời đã sáng, hạt đậu đúng là đã mọc mầm thật, mẹ cũng về nhà từ lâu, còn chuẩn bị sẵn cả bữa sáng cho em nữa.”

Lần đó, anh bị sốt, cô lại có việc bắt buộc phải đi. Trước khi đi, đôi bên cứ quyến luyến không rời, có lẽ bản tính trẻ con của anh đã làm cô cảm động, cô bèn tìm mấy hạt đậu tương dùng để xay sữa đậu nành, nhặt ra vài hạt bỏ vào trong đĩa, đổ thêm ít nước, dặn anh: “Chờ hạt đậu mọc mầm thì em sẽ về, đến lúc đó, anh cũng khỏi bệnh rồi.”

Cô chờ anh ngủ say mới nhẹ nhàng rời khỏi. Anh nửa tỉnh nửa mê, cứ tỉnh dậy lại chăm chú nhìn xem, nhưng đĩa đậu đó chỉ nở to hơn một chút, chứ vẫn chưa mọc mầm. Anh cứ mơ màng ngủ như vậy đến tận sáng hôm sau thì hạ sốt, cả người mệt mỏi như vừa thức trắng đêm, còn mấy hạt đậu trên đĩa, cuối cùng đã nhú ra chiếc mầm vừa mập vừa trắng.

Vô số lần, khi cô đơn một mình, anh thường có thói quen nhặt mấy hạt đậu bỏ vào đĩa, rồi đổ thêm ít nước vào đó, im lặng ngồi chờ nó mọc mầm.

Lần nào hạt đậu cũng ra mầm, nhưng Đàm Tĩnh không bao giờ quay về nữa.

Mổ xong, bước ra khỏi phòng phẫu thuật, anh nghe thấy y tá nói: “Khoa trưởng Phương có hỏi anh một lần, chắc là tìm anh có việc gì đó, em nói là anh vẫn ở trong phòng mổ.”

“Ừ, cảm ơn.”

Anh đi đến phòng làm việc của Khoa trưởng Phương, hai tiến sĩ đang vây lấy ông thảo luận vấn đề gì đó, ông Phương ngẩng lên nhìn thấy anh, bèn hỏi: “Mổ xong rồi à?”

“Xong rồi ạ.”

Ông Phương không hỏi anh kết quả phẫu thuật thế nào, ông luôn tin tưởng vào tay nghề Nhiếp Vũ Thịnh, nên chỉ bảo anh: “Lại đây, xem cái này.”

Nhiếp Vũ Thịnh bước qua xem, là một bản kết quả chụp X-quang động mạch vành, Khoa trưởng Phương hỏi anh: “Thế nào?”

“Tứ chứng Fallot, hẹp động mạch phổi, tình hình rất nghiêm trọng. Thường thì, những trường hợp thế này phải mổ từ lúc mới sinh, hiếm thấy ai lần lữa đến tận bây giờ.”

“Cậu có nắm chắc không?”

Nhiếp Vũ Thịnh hơi bất ngờ, loại phẫu thuật này trong khoa Ngoại Tim mạch của anh không được coi là quá phức tạp, bác sĩ bình thường cũng làm được.

“Bệnh viện đã thông qua chương trình đó rồi, chương trình mà công ty CM hỗ trợ tiền đó.”

Thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngạc nhiên, ông Phương cười nói: “Sao cậu lại ngớ ra thế, hồi đầu khi nhắc đến việc áp dụng chương trình này, thái độ của cậu tích cực lắm cơ mà.”

“Dạ, chẳng phải nói là còn cần luận chứng…”

“Luận chứng rồi.” ông Phương nói, “Tuần trước, bệnh viện chẳng đã họp đấy rồi còn gì? Còn mời cả mấy vị chuyên gia trong ngành nữa. Ồ, cậu không tham gia, hôm đó cậu có hai ca mổ.”

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, anh biết đây là mẹo của Khoa trưởng Phương, tách anh ra khỏi hội nghị luận chứng chương trình, như vậy dù sau này có bất kỳ chuyện gì, anh cũng không bị nghi ngờ.

“Chúng tôi chọn bệnh nhân này làm ca đầu tiên.” Khoa trưởng Phương gõ nhẹ lên bệnh án, “Bởi vì đây là Tứ chứng Fallot hay gặp nhất, về mặt này chúng ta có rất nhiều kinh nghiệm lâm sàng có thể sử dụng, dù sao cũng là chương trình mới, cẩn trọng là số một. Bệnh nhân này do bác sĩ Lý giới thiệu, nghe nói hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, chắc sẽ chấp nhận phương án hỗ trợ kinh phí. Từ bây giờ trở đi, bệnh nhân này giao cho cậu phụ trách, cậu đi liên lạc với người nhà bệnh nhân nhé.” Mắt Khoa trưởng Phương đã hơi kém, lúc không làm phẫu thuật lại không đeo kính, nên khi cầm bệnh án, phải cố gắng lắm mới đọc được các chữ viết ở trên, “Tôn… Bình… ừm, cậu bé này là bệnh nhân đầu tiên của dự án chúng ta.”

Tôn Bình?

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ thấy cái tên này rất quen, anh nhớ lại, chắc chắn mình đã trông thấy kết quả chụp X-quang động mạch vành vừa nãy ở đâu rồi, hơn nữa còn trong một trường hợp rất quan trọng, vì trong đầu anh có ấn tượng về nó. Tuy mỗi năm anh phải xem đến hàng trăm hàng nghìn bản kết quả chụp X-quang, nhưng bản kết quả này chắc chắn anh đã nhìn thấy tại một nơi quan trọng nào đó. Lúc Khoa trưởng Phương hội chẩn ư? Không, cũng không đúng… Cuối cùng, một tia chớp xẹt qua trong óc, anh sực nhớ ra.

“Cháu phản đối!” Anh buột miệng nói, “Bệnh nhân này không được.”

“Hả?” Khoa trưởng Phương ngạc nhiên hỏi, “Tại sao?”

Anh không tài nào nêu ra được lý do, vì đó là con trai Đàm Tĩnh ư? Không, thật quá nực cười, cả bệnh viện chẳng biết Đàm Tĩnh là ai hết, anh cũng làm sao có thể giải thích cho một người ngoài, một bậc thầy của mình hiểu chuyện tình cảm trắc trở khó nói của cá nhân được.

Trong lúc bối rối, anh đành đáp: “Rủi ro của ca mổ quá lớn, nếu bệnh nhân là người trưởng thành thì khả năng chịu đựng về mọi mặt đều sẽ tốt hơn.”

Khoa trưởng Phương mệt mỏi day trán: “Có phải tôi không tính đến đâu, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ, người lớn tuy khả năng chịu đựng về mọi mặt đều tốt hơn, nhưng chương trình này chỉ hỗ trợ nhiều kinh phí cho bệnh tim bẩm sinh, mà trong số những bệnh nhân tim bẩm sinh, gần như không có bệnh nhân trưởng thành thích hợp.”

Bởi bệnh nhân mắc bệnh tim bẩm sinh nặng, có cơ hội làm phẫu thuật thì đã làm từ lâu rồi, ai không có cơ hội làm phẫu thuật, thì hoặc là không sống được đến khi trưởng thành, hoặc là về căn bản trên lý thuyết không thể tiến hành phẫu thuật.

“Cậu bé này lớn nhất trong số các bệnh nhân. Trẻ con càng lớn thì cơ hội chữa khỏi càng nhỏ, khả năng chịu đựng của phụ huynh cũng kiên cường hơn.” Khoa trưởng Phương quyết định, “Thế này đi, cậu cứ liên lạc với gia đình họ trước, xem xem họ có muốn nhận tiền hỗ trợ để làm phẫu thuật hay không đã.”

“Cháu vẫn phản đối chọn bệnh nhân này.” Nhiếp Vũ Thịnh đã nhanh chóng sắp xếp lại tư duy một cách mạch lạc rõ ràng, “Thứ nhất, bệnh nhân này tuổi hơi lớn, xét một cách tương đối, bệnh tình cũng nghiêm trọng hơn, cháu lo kết quả không được tốt cho lắm; thứ hai, Tứ chứng Fallot tuy là bệnh tim bẩm sinh hay gặp, nhưng lại là loại tương đối phức tạp, chương trình vừa mới bắt đầu, nên chăng bắt đầu từ dễ đến khó, tuần tự mà tiến; thứ ba, bệnh nhân này cháu gặp qua một lần rồi, là phụ huynh đưa cháu nhỏ đến, cháu từng nghĩ hoàn cảnh họ khó khăn, nhưng chưa chắc đã chấp nhận phương án phẫu thuật mạo hiểm như thế này đâu.”

Khoa trưởng Phương cười: “Vừa nãy cậu còn nói với tôi là tuổi của bệnh nhân càng lớn càng tốt, bây giờ lại chê bệnh nhân này lớn tuổi quá. Lý do thứ hai của cậu khá hợp lý, nhưng phẫu thuật tim đơn giản thì chi phí không cao, gia đình bình thường dù có phải đi vay hai vạn đồng cũng gắng làm phẫu thuật cho con, hỗ trợ kinh phí không có ý nghĩa gì. Còn lý do thứ ba, cậu cứ liên lạc với gia đình họ đi đã rồi nói, chưa thử làm sao biết được người ta có đồng ý hay không?”

Nhiếp Vũ Thịnh chẳng còn cách nào, đành nhận lấy bệnh án mà Khoa trưởng Phương đưa.

Trên bệnh án có viết địa chỉ số điện thoại liên lạc của bệnh nhân, là số điện thoại cố định, đằng sau còn có nét bút thanh thoát ghi rõ: số điện thoại cửa hàng nơi mẹ là Đàm Tĩnh làm việc. Đàm Tĩnh, vừa nhìn thấy hai chữ này, dường như tất cả các bộ phận trên thân thể anh đều nhói lên đau đớn.

Vận mệnh xưa nay luôn thích trêu ngươi, toàn dùng những hình thức kỳ quặc nhất kéo hai con người từ lâu đã tận duyên lại gần nhau lần nữa. Có điều, lần này hoàn toàn là vì công việc.

Anh gần như không thể khẳng định liệu mình có đủ khả năng kiềm chế để tiến hành mổ cho con trai cô hay không?

Thế nhưng, xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, anh không thể không liên lạc với cô theo như chỉ thị của Khoa trưởng Phương. Nếu cô từ chối phương án này, thì chẳng còn gì tốt bằng.

Tối hôm nghỉ việc, trong lòng Đàm Tĩnh rất buồn, nào ngờ sáng sớm hôm sau, Vương Vũ Linh lại tìm đến nhà cô. Đàm Tĩnh nhớ Vương Vũ Linh phải làm ca sáng, nên kinh ngạc hỏi: “Sao cậu lại đến vậy? Cậu không đi làm à?”

“Tớ và Lương Nguyên An đều không làm nữa!”

Đàm Tĩnh cuống lên: “Các cậu đang làm tốt như thế, sao lại không làm nữa?”

“Lương Nguyên An nói, anh ấy không thể để cậu bị mất việc vì lỗi của anh ấy được.” Vương Vũ Linh nói, “Anh ấy không làm, tớ cũng không làm nữa. Đằng nào thì chúng tớ cũng không làm nữa.”

Đàm Tĩnh lo lắng giậm chân nói: “Các cậu làm gì vậy, định làm tớ lo chết à?”

“Cậu lo cái gì chứ!” Vương Vũ Linh nói, “Hôm qua sau khi cậu đi, Lương Nguyên An rất buồn, sau đó thì lôi tớ đi uống rượu, lúc ăn đêm anh ấy nói, chúng mình không được vô tình vô nghĩa như vậy, rõ ràng chiếc bánh đó là anh cầm ra ngoài, lại để cho cô ấy nhận tội thay. Một mình cậu còn phải nuôi Bình Bình, có thế nào cũng không được để mất công việc này, vì thế sáng sớm hôm nay, Lương Nguyên An đã đi tìm Cửa hàng trưởng rồi, còn tớ đến tìm cậu. Đằng nào thì chúng tớ cũng không làm nữa, cứ nói luôn cho Cửa hàng trưởng biết, chuyện này không liên quan gì đến cậu.”

Đàm Tĩnh nói: “Tớ cũng vì không muốn Lương Nguyên An bị mất việc, nên mới nhận lấy trách nhiệm về mình, bây giờ các cậu làm thế này, có phải tớ thành ra công cốc không?”

Vương Vũ Linh cười thoải mái: “Thôi thôi, cốc với chẳng ly cái gì, làm ở cửa hàng thì có tiền đồ gì chứ, cũng chẳng kiếm được mấy đồng.”

“Rõ ràng chuyện này đã qua rồi, sao các cậu lại ngốc thế?”

Vương Vũ Linh bỗng nhìn Đàm Tĩnh, nghiêm túc nói: “Thực ra lúc đầu tớ cũng khuyên Lương Nguyên An, chuyện này đã qua rồi, không cần thiết phải hy sinh thêm anh ấy nữa, chúng tớ cố gắng tìm cho cậu một công việc tốt là được rồi. Nhưng Lương Nguyên An nói, lương tâm anh ấy không cho phép. Lương tâm anh ấy còn không cho phép, không lẽ lương tâm tớ có thể cho phép ư? Đàm Tĩnh, chúng ta biết nhau lâu như vậy, tớ biết tính cậu trọng nghĩa khí, cậu trọng nghĩa khí, không lẽ chúng tớ lại không thể trọng nghĩa khí bằng cậu được hay sao? Chuyện này đã nói rõ với Cửa hàng trưởng rồi, cậu có thể quay trở lại làm việc. Cậu nuôi Bình Bình đã vất vả lắm rồi, lại phải để dành tiền làm phẫu thuật cho nó nữa, Tôn Chí Quân thì chẳng trông mong gì được, lần này chúng tớ mà không ra mặt, e rằng cả đời chúng tớ cũng áy náy không yên.”

Đàm Tĩnh thở dài: “Ít ra trước khi làm việc này, các cậu cũng phải bàn với tớ trước đã chứ.”

“Bàn với cậu, cậu lại không đồng ý.” Vương Vũ Linh nói, “Cái tính ương bướng của cậu, tớ biết rõ mười mươi.”

“Nhưng cũng không cần thiết lôi thêm cả cậu vào, chuyện này không liên quan đến cậu.”

“Lương Nguyên An nghĩ kỹ rồi, anh ấy định đi thuê cửa hàng mở tiệm bánh. Một mình anh ấy làm sao mà làm được? Nên tớ sẽ mở cửa hàng cùng với anh ấy.” Nhắc đến chuyện này, mắt Vương Vũ Linh sáng long lanh, hai má đỏ ửng lên, “Dù sao thì anh ấy đi đâu tớ đi đấy, mở tiệm bánh suy cho cùng cũng là chuyện kinh doanh của mình, còn hơn suốt đời làm thuê cho người khác.”

Đàm Tĩnh không ngờ Lương Nguyên An lại có dự định như vậy, thực ra tay nghề của anh cũng rất tốt, tự mình mở cửa hàng quả là một con đường hay, hơn ngửa tay lĩnh mấy đồng tiền công ở cửa hàng đó nhiều. Chuyện đến nước này, cô có ngăn cũng không kịp, thấy Vương Vũ Linh cam tâm tình nguyện cùng phấn đấu với Lương Nguyên An, Đàm Tĩnh chẳng biết nói gì, chỉ nắm chặt lấy tay Vương Vũ Linh, lắc lắc thật mạnh, tỏ ý dù Vương Vũ Linh có quyết định thế nào, cô đều ủng hộ. Vương Vũ Linh hiểu ý của Đàm Tĩnh, liền nhoẻn miệng cười.

Chuyện này tiến hành rất thuận lợi, Cửa hàng trưởng vốn rất thích Đàm Tĩnh, nghe Lương Nguyên An kể rõ đầu đuôi câu chuyện, lập tức đồng ý để cho Đàm Tĩnh quay trở lại làm việc. Vì cửa hàng rất thiếu người, nên Cửa hàng trưởng còn đích thân gọi điện giục Đàm Tĩnh đi làm ngay ngày hôm đó.

Đàm Tĩnh quay trở về vừa vặn tiếp nhận ca thu ngân buổi chiều, Vương Vũ Linh và Lương Nguyên An đã làm xong thủ tục, chính thức nghỉ việc. Vì Vương Vũ Linh hay cười hay nói, Lương Nguyên An lại rất được lòng mọi người, nên các đồng nghiệp trong cửa hàng đều quyến luyến bọn họ. Thấy bảo họ sắp mở cửa hàng, lại càng hò nhau đòi tiễn họ, cuối cùng mọi người hẹn buổi tối sẽ cùng nhau đi ăn. Có người nói: “Tiện thể chúng ta đón Đàm Tĩnh trở về luôn.” Tuy Lương Nguyên An vì chuyện bánh sinh nhật mà phải nghỉ việc, nhưng vẫn vô tư hùa theo: “Đúng đúng! Tiện thể đón Đàm Tĩnh trở về luôn, không say không về!”

Đàm Tĩnh chỉ mím miệng cười, thấy Quản lý xị mặt đứng đó, cô liền nháy mắt ra hiệu cho mọi người, cả đám vội vàng ai về chỗ nấy làm việc của mình.

Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đi thẳng ra cửa, còn vẫy tay ra hiệu tối gặp lại. Đàm Tĩnh đứng cạnh Cửa hàng trưởng nên không dám động cựa gì, cả đầu cũng cúi gằm, bỗng cô nghe thấy Cửa hàng trưởng nói: “Đàm Tĩnh, cô lại đây một chút.”

Đàm Tĩnh tưởng anh muốn nói chuyện của Lương Nguyên An, thầm nghĩ lại thì Cửa hàng trưởng đã phê bình cô rồi, nói cô nhận bừa trách nhiệm, không có phép tắc kỷ luật gì cả. Nhưng nói chung, Cửa hàng trưởng cũng tỏ vẻ khá thân thiện với cô, sau cùng còn nói, tôi biết ngay là cô không thể nào làm chuyện đó được.

Đàm Tĩnh cứ ngỡ Quản lý sẽ phê bình cô một trận như Cửa hàng trưởng. Ai ngờ anh ta chỉ lạnh lùng nói: “Trước đây cô làm rất tốt, bây giờ quay trở lại, nhất định phải duy trì thái độ làm việc trước kia đấy.”

Đàm Tĩnh vâng dạ, gần đây Quản lý hình như có định kiến gì với cô thì phải, đối xử với cô rất lạnh lùng, thậm chí có lúc còn bới lông tìm vết nữa. Nhưng cô nghĩ mãi không ra, rốt cuộc mình đã làm gì đắc tội với anh ta. Vả lại, rõ ràng tuần sau anh ta sẽ lên tổng công ty làm việc, cần gì phải gây khó dễ một cô thu ngân cấp dưới tép riu như mình chứ? Quản lý còn nói thêm mấy câu nữa, rồi đột nhiên hỏi cô: “Đàm Tĩnh, hòm thư đó của cô là gì?”

Đàm Tĩnh chẳng hiểu sao anh ta lại nói vậy, lúng túng hỏi: “Anh hỏi cái hòm thư nào ạ?”

“Là hòm thư lần trước gửi bản tường trình đi ấy.”

Nghe Quản lý nói, cô mới chợt nhớ ra, vội đáp: “Ồ, đó là em đăng ký bừa ấy mà.” Lúc đó cần gấp, cô đã lên mạng đăng ký bừa một hòm thư miễn phí, không ngờ bấy nhiêu ngày qua đi, tự nhiên Quản lý lại hỏi đến.

“Tổng công ty gửi một số tài liệu đến hòm thư lần trước dùng, cô cho tôi địa chỉ hòm thư đó đi.”

Đàm Tĩnh không suy nghĩ gì nhiều, liền viết cho Quản lý tên tài khoản của hòm thư, cả mật mã cũng viết luôn. Lúc này, anh ta mới gật đầu nói: “Cô đi làm việc đi.” Đàm Tĩnh vừa đi được mấy bước, Quản lý bỗng gọi giật cô lại bảo: “Chuyện này đừng nói cho ai biết.”

Đàm Tĩnh gật đầu đồng ý, rồi quay trở về quầy thu ngân. Đã là buổi chiều, thời tiết oi bức, khách ghé rất thưa thớt. Điều hòa trong cửa hàng mát rượi, các đồng nghiệp người thì lau khay đựng bánh, người đang sắp xếp lại quầy hàng, không ai chú ý đến cuộc nói chuyện của họ.

Nhưng đến lúc tối đi ăn, không khí lại rất náo nhiệt. Vương Vũ Linh là người thích náo nhiệt, cộng thêm Lương Nguyên An lúc nào cũng hì hì hà hà, lại được mọi người cùng hùa vào, khiến tiệm ăn xém chút nữa tốc cả mái lên. Món lên đầu tiên là tôm cay, ai ăn cũng thấy nghiền, thế là chẳng thèm ngó ngàng gì đến các món khác nữa, lại gọi thêm một đĩa tôm cay, vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc đã hết sạch cả thùng bia, phải gọi chủ quán lấy thêm thùng khác.

Đàm Tĩnh lần đầu chứng kiến mọi người điên cuồng như vậy, ai cũng uống hết mình, kể cả nữ nhân viên nhỏ tuổi nhất cửa hàng. Tất nhiên cô cũng bị dúi cho một cốc bia.

“Tôi không biết uống bia.”

“Thôi đi!” Vương Vũ Linh tuy chưa uống được bao nhiêu, nhưng mặt đã đỏ phừng phừng như thể say túy lúy, “Lần sau có muốn kêu cậu uống cũng chẳng còn cơ hội nữa, đây chỉ là bia thôi mà, giống như rượu nếp ấy, không có tí cồn nào đâu. Mọi người đều uống hết rồi, cậu sợ cái gì!”

Nỗi buồn chia tay, dường như chỉ có rượu mới làm nguôi ngoai được, cũng dường như rượu đó không phải để giải sầu, bởi đến cuối cùng tất cả mọi người đều rất vui vẻ. Mở cửa hàng là chuyện vui, mọi người đều thấy thế, Lương Nguyên An lần này nghỉ việc, tuy lý do có vẻ không được hay lắm, nhưng dù sao cũng là tự mình mở cửa hàng, nói như lời các đồng nghiệp là tự mình làm chủ, tất nhiên phải chúc hết ly này đến ly khác, cạn hết vòng này đến vòng kia.

Trước kia, cửa hàng cũng có những bữa ăn như thế này, thường thì vào dịp sau Tết. Trước Tết cửa hàng đã tổ chức liên hoan cuối năm, nhưng sau Tết, mọi người thường tự góp tiền lại ăn một bữa. Bởi vì làm nghề này hay có sự thay đổi về nhân sự, rất nhiều người đến Tết sẽ nghỉ hẳn không làm nữa. Những đồng nghiệp sau Tết vẫn đến làm, có nghĩa là về cơ bản năm nay sẽ tiếp tục làm đồng nghiệp của nhau, vì thế mọi người góp tiền ra quán làm một bữa, cũng coi như mở đầu năm mới cải thiện cuộc sống.

Nhưng không khí những lần trước không giống tối nay, cuối cùng mọi người còn bắt Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh vòng tay vào nhau uống rượu. Lương Nguyên An cười hề hề nói: “Uống thì uống!”

Vương Vũ Linh là con gái, đương nhiên da mặt mỏng, có vẻ hơi ngại ngùng, nhưng chẳng để cô kịp phản đối, hai cô gái đã ấn cô xuống rồi gọi ầm lên: “Mau mang cốc ra đây, cốc rượu này nhất định phải uống! Chúng tớ vẫn đang phải làm thuê cho cửa hàng, cậu đã làm bà chủ rồi! Hôm nay uống trước đã, đợi khi nào các cậu kết hôn, xem chúng tớ hành hạ các cậu thế nào!”

Lần này mọi người hò nhau, không khí càng náo nhiệt hơn. Trong tiếng hò reo của mọi người, Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh vòng tay nhau uống rượu, mọi người lần lượt chúc rượu họ, họ lại lần lượt chúc rượu mọi người, đến cuối cùng, cũng chẳng biết là ai chúc ai nữa, chỉ thấy mở hết chai bia này đến chai bia khác, uống đến hả hê mới ra về.

Đàm Tĩnh vì không biết uống rượu, hơn nữa ai cũng biết cô còn con nhỏ ở nhà nên mọi người cũng không ép cô, vì thế cuối cùng cô là người uống ít nhất. Theo quy định thì bữa cơm này mọi người “campuchia”, cuối cùng khi chủ quán đến tính tiền, cũng chỉ có mỗi Đàm Tĩnh còn tỉnh táo, cô tính tiền của từng người, rồi mọi người góp tiền lại trả. Lương Nguyên An đã say mèm, anh vốn thuê phòng trọ cùng một người đồng hương, nên một đồng nghiệp nam đưa anh về. Vương Vũ Linh cũng đã uống khá nhiều, nên Đàm Tĩnh nói: “Để tôi đưa Vương Vũ Linh về cho.”

Chỗ Vương Vũ Linh ở không cùng hướng với nhà Đàm Tĩnh. Cô đưa Vương Vũ Linh về nhà xong thì lỡ mất chuyến tàu điện ngầm cuối cùng. Vốn Đàm Tĩnh định ngủ tạm ở nhà Vương Vũ Linh một đêm, đằng nào thì con trai cũng đã gửi bà Trần nhưng cô lại nghĩ, giường của Vương Vũ Linh là giường đơn, cô ấy lại đã uống say, người uống say thường muốn ngủ thoải mái một chút, nếu mình còn chen nằm cùng, không chừng lại làm cô ấy khó chịu. Thế nên cuối cùng cô quyết định về nhà. Đàm Tĩnh đã thừa kinh nghiệm hầu hạ người say, thành thạo lấy chậu nước lau rửa sạch sẽ cho Vương Vũ Linh, rồi thay bộ quần áo ngủ cho cô, sau đó kéo chiếc chăn len đắp lên, thấy cô ngủ say sưa, Đàm Tĩnh mới xuống lầu đón xe buýt về nhà.

Cô chuyển mấy chuyến xe buýt thì đã gần đến nửa đêm. Mùa hè, bên ngoài khu chung cư rất náo nhiệt, dọc con phố nhan nhản tiệm bán đồ nướng, còn cả một số người đang hóng mát. Các quán hàng nhỏ hai bên đường vẫn chưa đóng cửa, ánh đèn rọi vào những thực khách đang ăn thịt nướng, tỏa sáng lung linh. Bấy giờ cô mới cảm thấy ngà ngà say, bèn lê đôi chân mỏi rã rời, xuyên qua dãy phố náo nhiệt. Khói đen của thịt nướng quện với mùi thơm của ớt và húng lìu theo gió đưa đến, thơm đến nỗi khiến người ta ho sặc sụa.

Về tới chân cầu thang, cô lại có phần không muốn bước lên, bởi gió đêm nay rất dễ chịu. Đây là khu nhà cũ, phía trước trồng rất nhiều cây long não. Do không có ai trông nom, nên những cây long não này chỉ mọc thưa thớt, có cây mấy năm trước đã chết khô mà chẳng ai buồn động đến, có người còn chằng dây thừng vào làm dây phơi chăn đệm. Chỉ có một cây dựa vào đầu nhà là xanh um tươi tốt, như một chiếc ô xanh vậy, đến tối thường có mấy cụ già ra ngồi dưới gốc cây hóng mát, hôm nay có lẽ đã quá muộn, mấy người già đã về ngủ cả rồi, chỉ có một người đứng bên cạnh thùng rác hút thuốc, đầu thuốc lá đỏ rực cứ lóe lên trong bóng đêm, nhìn rất rõ. Cô tưởng đó là hàng xóm ở trên lầu xuống vứt rác tiện thể hút điếu thuốc, không ngờ đến gần mới thấy hóa ra là Tôn Chí Quân.

Mấy ngày hôm nay cô đã mệt mỏi lắm rồi, nhìn thấy anh ta, cô cũng chẳng buồn nói chuyện, chỉ cắm đầu đi lên gác. Tôn Chí Quân liền đuổi theo, túm lấy tay cô: “Cô vui vẻ ở đâu mà nửa đêm mới về nhà?”

Cô quay lại nhìn Tôn Chí Quân, tay anh cứng như kìm, ánh mắt trừng trừng nhìn cô, như thể trên mặt cô viết đầy chữ vậy. Anh ta mới được thả ra từ trại tạm giam, không biết đã bao nhiêu ngày không tắm, mùi mồ hôi chua lòm phả ra làm cô nghẹt thở. Cô quay mặt đi, hít một hơi rồi nói: “Buông tay ra.”

“Đồn cảnh sát nói, Phùng Cánh Huy đồng ý hòa giải, hơn nữa đã nhận đủ tiền viện phí, bình thường cô ki bo đến một đồng cũng tiếc không dám tiêu, đi đâu kiếm tiền đưa cho Phùng Cánh Huy chứ?”

“Không cần anh quản.”

“Không cần tôi quản à?” Tôn Chí Quân cười nhạt, “Tôi có quản được cô đâu? Cô để cho tôi quản chuyện gì rồi? Không biết đi uống rượu với ai, hú hí đến nửa đêm mới về, hạng đàn bà như cô còn dày mặt bảo tôi không cần quản ư?”

Cô trừng mắt nhìn anh: “Tôn Chí Quân, anh buông tay ra!”

“Ai cho cô tiền bảo lãnh tôi ra? Cô kiếm tiền ở đâu?”

“Tôi kiếm tiền ở đâu, không đến lượt anh quản được!” Đàm Tĩnh uống chút bia vào, vốn đã thấy khó chịu, lại bị mùi chua lòm trên người Tôn Chí Quân xộc vào mũi, chỉ chực nôn, cô quay mặt đi chỗ khác lạnh lùng nói, “Anh giở trò thần kinh gì vậy? Tôi tìm đủ mọi cách cứu anh ra khỏi đồn cảnh sát, không lẽ là sai ư?”

“Có phải cô đi tìm gã họ Nhiếp đó không?”

Đàm Tĩnh ra sức vùng vẫy nhưng vẫn không thoát khỏi tay anh ta, vừa cuống vừa giận nói: “Anh thả tôi ra!”

“Chột dạ à? Nói trúng tim đen rồi chứ gì? Sao thằng họ Nhiếp đó lại cho cô tiền? Cô dùng cái gì để đổi hả? Chỉ uống với hắn một bữa thôi ư? Được đấy, không cần lên giường với hắn à?”

Đàm Tĩnh thấy anh ta nói khó nghe như vậy, lại càng khó chịu, chỉ nói: “Tôi chẳng đánh đổi cái gì cả, cũng không đi tìm anh ta.”

Tôn Chí Quân nhếch miệng cười mỉa, hàm răng trắng bóng lóe lên dưới ánh đèn, trông như một con thú dữ. Giọng anh ta lạnh lùng, hễ sáp lại gần cô thì mùi chua lòm càng phả ra nồng nặc hơn, Đàm Tĩnh cố gắng lùi lại phía sau, nhưng tay cô đang bị túm chặt, không sao nhúc nhích được.

“Ít nhất cô cũng phải tiêu hơn một vạn đúng không? Kêu cô đưa cho tôi hai vạn, cô không chịu, giờ tôi đánh người, cô lại có tiền để bồi thường viện phí, cô lấy tiền ở đâu ra?”

“Tôi đi vay! Tôi vay tiền để bảo lãnh anh ra, lẽ nào lại sai ư?”

Tôn Chí Quân vẫn hung hăng truy hỏi: “Cô vay tiền của ai? Đám bạn nghèo đó của cô làm gì có tiền cho cô vay?”

Đàm Tĩnh bị anh ta dồn vào chân tường, buột miệng nói dối: “Tôi vay tiền của Vương Vũ Linh, cô ấy định dành tiền sắm ít của hồi môn, tôi vay cô ấy đấy.”

Tôn Chí Quân thoáng ngẩn người, đành buông tay cô ra. Đàm Tĩnh chợt thấy rã rời, mấy ngày nay cô đã phải chịu đựng quá nhiều, không thể nhẫn nhịn hơn được nữa: “Tôi lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt người ta, lúc nào cũng phải tìm cách kiếm tiền, vứt bỏ cả thể diện, đi cầu xin người nhà họ Phùng, để họ đừng kiện anh! Tôi đến bệnh viện bị người ta đuổi ra ngoài… Tôi đưa tiền người ta cũng không thèm lấy… Tôi vất vả lắm mới cứu được anh ra, rốt cuộc là vì sao chứ? Mấy năm nay anh không đưa cho tôi một đồng nào, trong nhà cái gì cũng cần đến tiền, lần nào anh đi làm về, không nợ tiền cờ bạc thì cũng say lướt khướt, Tôn Chí Quân, tôi không thể sống thế này được nữa! Tôi không gom đủ tiền làm phẫu thuật cho con, bác sĩ nói nó không sống nổi đến năm 10 tuổi, cuộc đời của tôi đã hết rồi, còn phải giương mắt nhìn con chịu khổ… Tôi đã nghĩ hết mọi cách rồi… mà không cứu được tính mạng của Bình Bình… Tôi xin anh tha cho tôi đi, để tôi và con sống thêm được vài năm…”

Tôn Chí Quân im lặng một lát rồi dường như có vẻ thoải mái hơn: “Nói nghe đáng thương quá nhỉ, nói đi nói lại, chẳng qua là cô muốn ly dị chứ gì?”

“Chúng ta bây giờ ly dị hay không có khác gì nhau ư?”

“Thế được rồi.” Tôn Chí Quân lạnh lùng cười, “Cô đi tìm gã họ Nhiếp đó, lấy mười vạn đồng về đây, tôi ly hôn với cô.”

“Chuyện này không liên quan đến Nhiếp Vũ Thịnh.”

“Ai bảo chuyện này không liên quan đến Nhiếp Vũ Thịnh?” Tôn Chí Quân lấy trong túi ra một gói thuốc lá nhàu nhĩ, rút một điếu châm lửa, bộ dạng rất thong dong, “Cô không chịu đi nói với hắn, thì để tôi đi tìm hắn vậy.”

Đàm Tĩnh gạt nước mắt nói: “Anh không chịu ly hôn thì thôi.”

“Đừng thế chứ, đã nói đến nước này rồi, chúng ta nói hết cho xong đi.” Vẻ mặt Tôn Chí Quân hệt như con mèo vừa bắt được chuột, tuy tươi cười nhưng lại khiến Đàm Tĩnh lạnh cả gáy. Anh ta nói: “Chẳng phải cô đang lo không có tiền chữa bệnh cho con đó sao? Nhiếp Vũ Thịnh có đầy tiền, bố hắn càng nhiều tiền hơn, sao cô lại bỏ qua hai vị thần tài đó mà không chịu nghĩ cách gì đi?”

Đàm Tĩnh cúi đầu, giọng cũng trầm xuống: “Rốt cuộc anh muốn thế nào đây?”

“Tôi chẳng muốn thế nào hết. Đàm Tĩnh, cô hãy nhớ rằng, là cô nợ tôi, chứ không phải tôi nợ cô.”

Là cô nợ tôi, chứ không phải tôi nợ cô.

Đến tận hôm sau, câu nói này vẫn còn văng vẳng bên tai Đàm Tĩnh.

Cô đã sức cùng lực kiệt, mệt mỏi lắm rồi. Tôn Chí Quân nói xong câu này, cũng không lên nhà mà quay người đi thẳng. Đàm Tĩnh hết sức lo sợ, không biết anh ta sẽ đi đâu, liệu có làm chuyện gì không. Tiếc rằng cô đuổi theo không kịp, chờ khi cô định thần lại, chạy đến cổng khu chung cư, hai bên ngõ vẫn đông nghịt người ăn thịt nướng, nhưng Tôn Chí Quân đã mất tăm mất dạng.

Đàm Tĩnh buồn bã trở về nhà, đi tắm. Tắm xong, cô nhìn thấy đĩa đậu bên cửa sổ đã mọc mầm dài khoảng 3cm, ngày mai đón Bình Bình về nhà, thể nào thằng bé cũng sẽ hỏi, mầm đậu mọc ra rồi, sao bố vẫn chưa về nhỉ? So với câu hỏi của Bình Bình thì câu nói cuối cùng nửa như uy hiếp nửa như cảnh cáo của Tôn Chí Quân còn khiến cô lo lắng hơn. Con người Tôn Chí Quân làm việc không hề phân trắng đen, cô thật sự rất lo anh ta sẽ gây họa.

Thế nên hôm sau ở cửa hàng, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi tới, cô sợ thót cả tim.

Đối phương rất tự nhiên xác nhận thân phận của cô: “Chị là mẹ của cháu Tôn Bình đúng không ạ? Bệnh án của Tôn Bình có ở chỗ chúng tôi.”

“Vâng.”

“Khi trước chị có ký một bản thỏa thuận, đồng ý cho phép công khai thảo luận bệnh án của Tôn Bình nếu như vì mục đích giảng dạy và nghiên cứu.”

“Vâng, đúng vậy.”

Đấy là hồi đó bác sĩ Lý làm giúp cô, bác sĩ Lý thấy cô dắt theo con nhỏ thật đáng thương, nên bảo cô ký vào bản thỏa thuận, nói rằng nếu các giáo sư khi dạy học sử dụng đến bệnh án của Tôn Bình thì coi như đã được hội chẩn, thông thường những loại bệnh án thế này sẽ cho ra một phương án điều trị tốt nhất. Lúc đó cô đắn đo một lát rồi đồng ý, còn đưa cả kết quả chụp hình X-quang động mạch vành cho bệnh viện, sau này chuyện bẵng đi, chẳng thấy tăm hơi gì, cứ tưởng rằng chuyện này thế là xong, ai ngờ bệnh viện lại bỗng dưng gọi điện thoại tới.

“Là thế này, bệnh viện chúng tôi sắp tiến hành một đề tài nghiên cứu mới, lựa chọn trường hợp của Tôn Bình làm thí nghiệm. Phiền chị đến bệnh viện một chút, tình hình cụ thể sẽ do người phụ trách nhóm nghiên cứu của chúng tôi giải thích với chị.”

“Cảm ơn!” Cô vô cùng biết ơn họ, dù sao đi nữa, đây cũng là một tia hy vọng, “Cảm ơn các anh quá.”

“Không có gì. Phiền chị tới tòa nhà C khu điều trị của bệnh viện chúng tôi, là tòa nhà mới màu trắng nằm ngay bên cạnh khu khám bệnh, tầng 30, khoa Ngoại Tim mạch, khi nào chị đến, gọi điện thoại trực tiếp cho bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh là được.”

Đàm Tĩnh ngơ ngẩn nhắc lại lần nữa: “Bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh ạ?”

Tin tức khác...