NHƯ CHUYỆN CỔ TÍCH

CHUYỆN CÔ DÂU ĐEO 50 CÂY VÀNG TRONG NGÀY CƯỚI VÀ HAI BÊN CHA MẸ TẶNG 20 TỶ ĐỒNG

Mấy ngày nay, những bức ảnh cô dâu đeo 50 cây vàng trong đám cưới online gây xôn xao dư luận.

Ít người biết, đằng sau hình ảnh đó là câu chuyện tình nhiều bất ngờ thú vị, bắt đầu từ cuộc gặp gỡ hơi đăc biệt ở chùa Hương hồi đầu năm.

Lần đó, Vĩnh Đăng đi lễ chùa, chợt nhìn thấy một cô gái mặc áo dài xanh nhạt, tóc vấn theo kiểu con gái Hà Nội xưa, khoác tay mẹ vãn cảnh. Chàng trai tiến đến tìm cách làm quen. Té ra cô không phải người xa lạ, cách đấy khoảng gần ba tháng họ đã từng gặp nhau. Kỳ đó cô có công chuyện vào Sài Gòn xem xét cuộc trưng bày và hướng dẫn sử dụng một số dụng cụ mới của nước ngoài dùng cho các thẩm mỹ viện – cô là một bác sĩ thẩm mỹ. Cô gặp một chút trục trặc vì người quen hướng dẫn thuê căn chúng cư bỏ đi đâu mất. Không gặp. Huyền Trang bèn căn cứ theo địa chỉ anh ta đã cho, gọi taxi đến thẳng căn chúng cư đó, liên lạc trực tiếp với chủ nhà tên Vĩnh Đăng, mọi chuyện thông suốt, dễ dàng và dừng lại ở đấy, bây giờ họ gặp lại nhau.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ giúp họ thân nhau hơn. Sau khi trở về Hà Nội, Huyền Trang dẫn Vĩnh Đăng đi thăm những danh thắng của thành phố. Ngồi bên nhau ở ven Hồ Tây, chàng trai nghĩ “Cô gái này thành đạt mà lại chỉ thích những nơi đơn giản có phong cảnh đẹp”. Ý nghĩ ấy khiến chàng thấy quý mến nàng hơn.

Vài tháng sau, Huyền Trang có chuyến vào Sài Gòn, bèn gọi điện thoại báo tin với Vĩnh Đăng trước. Đăng mừng quá, đến ngày giờ hẹn lái chiếc xe xịn nhất của gia đình ra phi trường Tân Sơn Nhất đón nàng rồi chở nàng về giới thiệu với cha mẹ. Ông bà thấy nàng đẹp, ăn nói, chào hỏi khéo léo theo lối Hà Nội, lại là bác sĩ nữa, mừng lắm, nhất định bắt nàng ở lại nhà mình, không cho tới khách sạn, nàng cũng vui vẻ vâng lời .

Một hôm, Vĩnh Đăng -làm trong ngành giải trí- tỏ tình: “Bây giờ anh 31 tuổi, mọi thứ đều ổn định. Anh muốn tìm người yêu để tiến tới hôn nhân. Em có thể nhận lời anh không?”. Huyền Trang mỉm cười: “Phái nữ im lặng tức là đồng ý”.

Họ chính thức yêu nhau và cùng nhau bàn chuyện mai sau. Cuối tháng 5, Vĩnh Đăng ra Hà Nội thăm người yêu thì dịch Covid-19 bùng phát, không quay lại Sài Gòn được. Đôi trẻ về quê ở chùa Hương chơi với bố mẹ Trang vài ngày, không ngờ Hà Nội cũng giãn cách “ai ở đâu, ở yên đó”.

Vĩnh Đăng kể, ban đầu về đây bố Trang – ông Trịnh Văn Quang – tính ít nói và có tâm lý “không muốn cho con gái lấy chồng xa mãi tận trong Nam”. Ba bữa cơm tối liên tiếp, Đăng bị ép rượu, hôm nào cũng xỉn. Bữa thứ tư được tha, chàng trai nhân cơ hội mở lời: “Con xin phép bố mẹ được tiến tới với Trang”. Người cha nói: “Cháu từ xa tới, không ai biết trước đây thế nào. Có một giấy xác nhận độc thân thì thoải mái hơn”.

Lần này thì Vĩnh Đăng gặp may. Do thường đi lưu diễn kể cả ở nước ngoài nên anh có sẵn giấy tờ ghi rõ tình trạng cá nhân. Anh cũng gọi điện thoại để bố mẹ mình nói chuyện với người lớn trong nhà Trang. “Nhưng cột mốc chinh phục được bố vợ tương lai là khi ông mở lòng năm xưa từng đi công tác vào miền Tây và ở đấy khá lâu “Cá nhiều lắm, ăn không hết. Trong Nam sao mà sướng thế chứ không như ngoài Bắc” – Đăng vui vẻ kể lại lời ông khen ngợi.

Hai người đàn ông hai thế hệ, ngồi kể cho nhau nghe về những chuyến phà ngày xưa, chuyện người miền Tây múc nước mương lắng phèn để uống, cho đến những bữa nhậu với cá lóc nướng trui…

Tháng 8/2021, trong khi mắc kẹt tại Hà Nội, Vĩnh Đăng yên tâm ở lại đây và đầu tư bất động sản, lúc rảnh thì phụ Huyền Trang làm “y tá không chuyên” trong thẩm mỹ viện nếu cô y tá chính bận rộn.

Nhà bố mẹ Huyền Trang ở trong một trang trại rất lớn thuộc một khu vực gần chùa Hương, nuôi nhím, hươu, thỏ, dê… Ngày ngày, chàng nghệ sĩ cùng bố chăm sóc các con vật. Anh còn tìm hiểu thêm các kiến thức chăn nuôi khoa học chia sẻ cho ông, đồng thời mách ông nuôi những giống lạ để tăng giá trị như chim trĩ, gà Đông Tảo, gà sao…những thứ này thịt ăn rất ngon, trong Nam nhiều người đã nuôi để bán con giống, rất đắt tiền.

Bữa cơm mỗi ngày là thời khắc rộn ràng nhất. Cả nhà Huyền Trang háo hức được ăn những món miền Nam do “chàng diễn viên” nấu như canh chua, gỏi hoa chuối, dưa giá, thịt kho tàu… Những lần chàng làm món kho quẹt, cơm cháy, thì… hết xảy, cả nhà tha hồ khen. Huyền Trang hỏi nhỏ sao anh lại biết nấu ăn như vậy? Vĩnh Đăng cười: “Diễn viên mà, cái gì cũng phải biết qua”.

Sau hơn ba tháng bên nhau, đôi trẻ quyết định đi đến hôn nhân. Đám cưới được tổ chức nhỏ gọn với khoảng 20 mâm, mời khách rải ra làm vài ngày để tránh giãn cách. Trước ngày cưới, chú rể tự tay đi mua đồ trang trí và dựng lên cổng cưới đặc biệt theo phong cách miền Tây để làm tiểu cảnh chụp hình.

Gia đình nhà trai ở trong Nam theo dõi hôn lễ bằng cách trực tuyến (online). Song theo truyền thống của người Vĩnh Long, mẹ chồng vẫn tặng cô dâu một sợi dây chuyền, một đôi bông tai, một chiếc cà-rá (nhẫn trơn làm của để dành) và giúp vốn cho hai con làm ăn với số tiền 12 tỷ đờng.

Về phía nhà gái, từ trang trại gần khu vực chùa Hương tới Hà Nội chỉ cách nhau khoảng 65 km nhưng hôm 24/10/2021 bố mẹ Huyền Trang và mọi người trong gia đình cũng ở tại nhà để theo dõi đám cưới qua Internet. Bố mẹ Huyền Trang cũng tặng con gái 8 tỷ và 50 cây vàng, tương đương với hơn 3 tỷ đồng.

Huyền Trang nói: “”Đeo ngần ấy vàng mình chỉ thấy nặng. Nhưng đấy là tình cảm của bố mẹ đối với con cái, mình rất trân trọng nên muốn khoe ra để mọi người thấy”.

CHÀNG TRAI SÀI GÒN CƯỚI VỢ NGƯỜI MÔNG NHỜ… BỊ MẮC KẸT DO GIÃN CÁCH

Từ năm 1978 trở về trước, ở ngoài Bắc, người Mông được gọi là người Mèo hay người Miêu do lấy từ tiếng Hoa: “Mơo”. Sau 1978, báo chí ngoài Bắc tự động bỏ tiếng “người Mèo” đi mà gọi họ là người Mông, người Hơ Mông (H’Mông) hay HMông. Nhưng nhiều người thích gọi họ là người H’Mông (Hơ Mông) vì có hai câu đối rất thú vị: “Cô gái Hơ Mông bên bếp lửa. Cậu trai Mường Tè dưới gốc cây”. (Mường Tè là một huyện lớn ở Lai Châu). Song nếu không viết hoa thì hai câu này sẽ thành: “Cô gái hơ mông bên bếp lửa. Cậu trai Mường tè dưới gốc cây”.

Từ sau ngày 04 tháng 12 – 2001, người ta gọi họ là người Mông. Vậy chúng tôi cũng gọi họ là người Mông.

Bản Sin Suối Hồ nổi tiếng với loại địa lan (lan đất, khác với phong lan trồng không cần đất .- ĐD). Mô hình du lịch cộng đồng của huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, gần đây còn được biết đến với câu chuyện tình yêu của chàng trai người Kinh tên Nguyễn Thanh Ngọc và bông hoa của núi rừng Tây Bắc tên Hảng Thị Sú.

Theo trưởng bản Vàng A Chỉnh, Sú là cô thanh nữ tiêu biểu trong bản, Cô giỏi tiếng Kinh, tiếng Anh và đang là nhân viên du lịch tại địa phương. Cô cũng điều hành homestay của gia đình và một quán cà phê của riêng mình.

Hình ảnh cô gái Hơ Mông năng nổ để lại ấn tượng trong những đoàn khách du lịch, trong đó có chị gái của Nguyễn Thanh Ngọc khi đến đây tặng quà cho trẻ em, cuối năm 2019.

“Thấy Sú xinh xắn, dễ thương, tôi mong có thể kết được duyên cho em trai mình. Nếu như sau này hai đứa thành đôi, sẽ cùng nhau góp sức cho nơi này càng trở nên tốt đẹp hơn”, chị Nguyễn Thị Như, sống tại Sài Gòn chia sẻ.

Nhận được điện thoại của chị gái, Thanh Ngọc, 28 tuổi, một nhiếp ảnh gia và đầu bếp trong khách sạn 5 sao ở Phú Quốc, nhắn tin làm quen với Sú. Đều là những người trẻ thích du lịch, chụp hình, lại độc thân, họ nhanh chóng vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu. “Mình rất có ấn tượng với khả năng tiếng Anh của Sú và những việc cô ấy làm để quảng bá du lịch trong bản”, Ngọc cho hay.

Chàng trai hay gửi cho cô gái hình ảnh món ăn mình làm và cảnh đẹp ở Phú Quốc. Đổi lại, Sú gửi những chiếc cổng to đẹp, treo nông cụ sinh hoạt hàng ngày của người Mông; chiếc nhà tổ chim trên đường đến thác Trái tim; hình ảnh cây cầu dẫn đến quán cà phê của mình… Thời gian qua đi, đôi trẻ càng mong ngóng tin nhắn của nhau. Họ mời người kia đến chỗ mình chơi nhưng công việc cuốn đi nên mãi không có dịp.

Cuối năm 2020, Ngọc đi công tác Hà Giang, tranh thủ ghé qua thăm Sú. Lần đầu đi vùng cao Tây Bắc chưa quen đường sá, chàng trai đón ba lần xe, chạy lòng vòng từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối mới tới được thành phố Lai Châu. Sú từ nhà xuống phố từ sớm, chờ bạn trai nguyên một ngày. Đêm cuối năm lạnh giá, họ mới được gặp nhau lần đầu tiên sau gần một năm trò chuyện. Thanh Ngọc thấy Sú đẹp và có duyên hơn ảnh. Cô gái cũng “đổ” trước vẻ thư sinh của chàng trai.

Ăn tối xong, cả hai vượt qua quãng đường chừng 30 cây số về bản của Sú. Lần đầu chạy xe máy đường rừng băng qua nhiều ổ gà và khúc cua trong đêm tối mịt, Ngọc đi khá chậm, mãi 23 giờ mới tới.

Sớm hôm sau, đánh thức anh là bầu không khí mát lành ùa vào mũi. Bên cửa sổ, sương dần tan, già trẻ trong trang phục dân tộc đi lại trên những con đường bê tông. Ngọc theo chân Sú tìm quán ăn sáng và đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Những con đường trong bản sạch đẹp, cứ cách một đoạn lại có những thùng rác đan bằng tre,nứa với dòng chữ “Tôi xin rác”. Bà con cười nói với anh bằng tiếng Mông, đôi khi nói gì đó khiến Sú ngượng ngùng không dịch lại. “Tôi ngạc nhiên khi Sú nói mới 10 năm trước dân bản bị nghiện 95%, nhưng hiện tại trở thành bản 5 không: không hút thuốc phiện, không thuốc lào hay thuốc lá, không rượu, không cờ bạc, không xả rác”, chàng trai chia sẻ.

Định ở lại ba ngày nhưng tình cảm với cô gái Mông và cảnh vật nơi đây níu chân Ngọc thêm hai ngày nữa. Đêm trước ngày về, đôi trẻ ngồi bên nhau trước hiên quán cà phê của Sú. Lần này Thanh Ngọc lấy can đảm tỏ tình.

Tuy mỗi người mỗi ngả, họ lập kế hoạch phấn đấu cho sự nghiệp và kiếm tiền để tổ chức đám cưới trong hai năm tới. Ngọc tạm dừng việc ở Phú Quốc trở lại Sài Gòn học tiếng Anh để phát triển sự nghiệp sau này. Hồi cuối tháng 4, anh lên thăm bạn gái lần thứ hai.

Vốn chỉ định ở lại vài ngày, nhưng Covid-19 bùng phát khiến Ngọc không thể về nhà được. Anh nhanh chóng thích nghi bằng việc tham gia lao động với gia đình Sú và bà con trong bản. Chưa từng cầm đến cái cày, cái cuốc, nay anh xuống ruộng làm đất, cấy lúa; lên rừng lấy củi, hái thảo quả hay dựng nhà với trai tráng trong bản. Trưa hè, chàng trai người Kinh quây quần với người Mông ăn xôi, cơm nắm.

Với sở trường nấu nướng, Thanh Ngọc đảm nhận đầu bếp cho homestay của gia đình Sú mỗi khi có khách. Anh chọn lọc những quả táo mèo, mận và đào để làm siro, ô mai để quảng bá cho đặc sản của địa phương; đôi khi còn làm bánh ngọt mang ra chợ phiên bán cho bà con. Nhìn thấy chàng rể tương lai tháo vát, không ít lần ông Hảng A Xà, bố của Sú khen: “Thằng bé hiền lành, làm quen tốt, cái gì cũng biết làm”.

Chàng trai cũng dạy kỹ năng chụp hình, quay phim cho Sú và một số người dân trong bản để làm du lịch tốt hơn. Hồi tháng 8, đôi uyên ương kết hợp với một số người dân làm phim “Nói không với ma túy”, tái hiện một thời đói khổ vì khói thuốc ở Sin Suối Hồ và đã giành giải nhì cuộc thi Thanh niên với các vấn đề văn hóa xã hội của tỉnh Lai Châu.

“Sau bộ phim, tôi càng thêm gắn bó với mảnh đất này và Sú. Chúng tôi quyết định xin phép cha mẹ làm lễ cưới”, Thanh Ngọc chia sẻ.

Được hai bên gia đình ủng hộ, đôi trẻ bắt tay chuẩn bị đám cưới trong mơ, diễn ra ngày 25/9. Thay vì làm lễ trong nhà thờ như tất cả các đôi ở đây, họ kết cổng hoa, rải thảm hoa hồng và làm lễ ngoài trời. Bạn bè hỗ trợ chụp hình, mổ lợn, mổ gà, làm tiệc. Người dân trong bản lần đầu tiên chứng kiến một đám cưới lạ đến vậy.

Hình ảnh hôn lễ của đôi trẻ lan truyền trên các diễn đàn du lịch và được nhiều người gọi là “đám cưới vùng cao đẹp nhất năm”.

Đôi vợ chồng trẻ dự định sẽ mở tiệc đãi khách, có sự tham dự của bố mẹ hai bên khi Covid-19 được kiểm soát. Còn hiện tại, họ đã quay trở lại với nhiều dự định xây dựng sự nghiệp của mình và góp phần phát triển du lịch địa phương.

TÌNH ĐẦU 10 NĂM MỚI THÀNH CỦA CẶP ĐÔI ĐẤT MŨI

Một chiều hè, Trương Đức Duy đang trong lớp học vẽ ở Nhà Văn hóa Phường 6, thành phố Cà Mau. Một cô gái có mái tóc suôn dài bước vào. Ngay giây phút ấy Duy đã nghĩ thầm: “Bạn này trông thiệt dễ thương” và mong làm quen.

Cậu được toại nguyện ngay lập tức bởi vì cô gái đang cần nhờ người chở cô bạn bị té ngã về nhà, còn mình thì nhờ Duy chở. Cậu nam sinh 16 tuổi nghĩ rằng cuộc gặp gỡ này là do…“số mệnh”!

Cô gái tên Thúy An, ở huyện Cái Nước, từ năm lớp 10 chấp nhận xa nhà lên thành phố Cà Mau học trường chuyên, Thúy An học khối C (Ngữ văn và Toán Lý Hóa), luôn đứng số 1 toàn trường, nên được giao kèm một số bạn học kém hơn, trong đó có Duy, người học khối A (Ngữ văn, Sử, Sinh học, Địa lý). Những năm trung học, họ trở thành bạn thân, cùng nấu ăn và ôn thi. Thúy An nhận mình là típ người “mọt sách”, thiếu các kỹ năng xã hội và nấu nướng. Duy thì ngược lại, giỏi các thứ đó.

Thúy An kể với bạn: “Có hôm mình hẹn anh Duy qua chơi, mà lại có việc đi với cô giáo chủ nhiệm đến hơn 9 giờ tối. Về đến phòng đã thấy mâm cơm ảnh nấu giùm, trong đó có món cá lóc xối mỡ mà mình thích ăn nhứt. Dù mình sai hẹn nhiều lần, Duy chưa bao giờ giận”. Thúy An giờ đã 30 tuổi nhớ lại chuyện cũ thời ở nội trú.

Cả hai như hình với bóng. Bạn bè và thầy cô đều mặc định họ là một đôi, song người trong cuộc lại chưa nói với nhau câu nào về tình cảm của mình vì lòng còn ngại ngùng, Duy bị mặc cảm học kém còn Thúy An thì con gái không lẽ lại nói ra lời.

Bỗng nhiên cuộc sống cuốn mỗi người một ngả.

“Đó là cái ngày hàng trăm lần nhớ lại mình đều ước có thể vặn ngược kim đồng hồ”, Duy buồn kể. Như mọi ngày, cậu đạp xe tới khu ký túc xá nữ của An, mang theo đồ ăn là món cá lóc kho mà An thích. Cửa phòng khóa kín, vắng lặng. Hỏi, mọi người nói Thúy An lên học ở trên Sài Gòn.

Sau khi tốt nghiệp lớp 12, Thúy An thi vào trường Sư phạm Sài Gòn còn Đức Duy thì đi Đồng Nai học ngành Công nghệ Thực phẩm. Trong suốt những năm sau đó, có một số lần họ chạm mặt nhưng Duy vẫn che giấu chuyện mình yêu thầm. Cậu bị tự ti vì cô gái luôn xuất sắc, còn bản thân mình chưa có gì chắc chắn về tương lai. Đã bao lần tập nói câu: “Tui thích mấy người nhiều lắm, làm bạn gái suốt đời với tui đi”, nhưng đứng trước cổ, miệng mình cứ cứng ngắc, mắc cở nói hổng được , chàng trai bộc bạch.

Thúy An cho biết, đã không ít lần cô “bật đèn xanh”, cho Duy ngỏ ý nhưng đổi lại, vẫn luôn là sự quan tâm chứ không có câu tỏ tình nào. Thậm chí, có lần cô “dọa” Duy bằng cách bịa ra chuyện mình sắp lấy chồng. “Nhưng thật không thể ngờ nổi là sau đó Duy lặn mất tăm không liên lạc email với mình nữa” – Thúy An kể lại.

Thúy An tốt nghiệp, đi dạy tiếng Anh rồi đổi qua làm trợ lý giám đốc cho một công ty tại Sài Gòn, còn Đức Duy làm trợ lý cho phó giám đốc một công ty thủy sản ở Cà Mau. Họ âm thầm qua tâm, hỏi thăm tin tức về nhau nhưng không liên lạc trực tiếp.

Cho mãi tới năm 2018, Thúy An về quê chứng nhận giấy tờ cho chuyến công tác nước ngoài một tuần. Trước khi về quê, cô nhắn tin báo cho Duy biết, hẹn gặp tại quê. Duy rất ngạc nhiên, đã cưới hỏi gì chưa, sao còn hẹn gặp làm chi?

An về. Lần ấy bà ngoại của An bịnh đột ngột phải nhập viện. An và mẹ từ Sài Gòn về, vô thẳng bệnh viện thăm ngoại. Đến nơi chưa bao lâu thì Duy cũng từ trên TP Cà Mau xuống. Ngoại mừng lắm vì An đã lớn tuổi rồi, lần đầu tiên bà thấy cháu có bạn trai mà “thẳng” lại cất công từ thành phố xuống thăm ngoại thì chắc hai đứa có tình ý với nhau gì đây. Bà hỏi han, “điều tra” về Duy rất kỹ rồi cầm tay hai đứa, cười và nửa đùa nửa thiệt nói: “Hai đứa lớn trộng rồi, thương nhau thì lo mần đám cưới đặng ngoại mau có cháu ẵm ngoại mừng“. “Dạ”. Tiếng “dạ” của An thật ngoan khiến Duy chẳng hiểu gì cả.

Sau khi đã được An giải thích rõ, Duy mừng hết lớn. Và sau đó ít lâu, An đi Đại Hàn về xong, họ làm đám cưới như An đã “Dạ” với ngoại Tuy nhiên, để có tiếng “Dạ” ngoan ngoãn và đơn giản đó, họ đã mất 10 năm chờ đợi do “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.

ĐOÀN DỰ GHI CHÉP

Tin tức khác...