Mưa là anh và nắng cũng là anh

Tiếng Minh Thư vẳng bay trong gió, con bạch mã nãy giờ được nghĩ ngơi để chứng kiến một màn kịch ngoạn ngục lại tiếp tục phi về phía trước, có phần sung mãn hơn lúc mới ra quân vì kỵ sĩ điều khiển nó là một người tài ba và có nhiều kinh nghiệm.
– Chao ôi, cô bé… . – Trung Hữu đã phi đến gần sát Minh Thư -… em làm ơn xa anh chàng Quân Vũ ra một chút giùm anh… kẻo ba người đàn bà có mặt hôm nay sẽ làm cho anh ăn không ngon, ngủ không yên vì họ đang nổi cơn tan bành với em anh thì không phải lúc nào cũng có thể bảo vệ cho em được!
Câu nói dí dỏm của Trung Hữu khiến Minh Thư bật cười vang. Con ngựa trắng lướt đi, biến thành một hình ảnh rập rờn trong bóng lá xanh. Trung Hữu đuổi theo sát nút, cái bóng áo trắng ở trước mặt chàng là cái mà chàng yêu thương nhất và tơ tưởng đến ngày đêm, bất luận nàng yêu chàng hay yêu người đàn ông khác. Tiếng cười của họ làm vang động khu rừng vốn hằng ngày vắng vẻ. Không khí dậy lên một mùi cỏ dại khi ánh nắng buổi sáng bắt đầu len qua những kẽ xanh và xuyên xuống khắp khu rừng.
Chương 21
Phía sau họ, kha khá, những người khác cũng đang phi ngựa tới và khi thấy Khánh Ngọc dừng ngựa, đang ôm tay xuýt xoa thì Quân Vũ lên tiếng:
– Khánh Ngọc! Em có sao không? Em vừa bị ngã ngựa à?
– Thưa vâng! – Khánh Ngọc đáp và nét mặt có vẻ bẽn lẽn – Em phi nhanh quá nên không khống chế được chú ngựa mà mình cưỡi… vì vậy mà bị ngã… nhưng em không sao, bây giờ có thể lên đường tiếp rồi!
Nói xong cô gái ra roi cho con ngựa tiến về phía trước, Quân Vũ, Huệ Trinh và Lệ Hằng cũng thúc ngựa theo sau.
Minh Thư là người đến bìa rừng bên kia sớm nhất, vài phút sau Trung Hữu mới tới nơi. Chàng thở dốc và nói:
– Một lần nữa em lại chiến thắng rồi. Em cưỡi ngựa tài thật đó Minh Thư! Em điều khiển con bạch mã thật thong dong khi anh phải cố hết sức mới có thể theo kịp em. Em quả không hổ mặt là nhà quán quân của làng Kỳ Sơn.
– Nhưng mà… – Minh Thư vừa nói vừa chúm chím cười -… em có một đề nghị rất thú vị, tuy nhiên anh phải đồng ý trước thì em mới nói.
– Đề nghị gì?-Trung Hữu ngạc nhiên.
– Anh phải hứa là dù em đề nghị thế nào anh cũng phải gật đầu!
– Nhưng anh phải biết rõ đề nghĩ ấy là thế nào thì anh mới gật đầu được chứ!
– Nếu vậy thì em không nói! – Minh Thư làm ra vẻ bí mật.
– Anh chịu thua rồi! – Trung Hữu đưa hai tay lên – Nào bây giờ thì em nói được rồi chứ? Bất cứ việc gì em đề nghị thì anh cũng sẽ chấp nhận.
– Khi những người còn lại đến đây thì em sẽ nói anh là người thắng cuộc…
Trung Hữu ngắt lời Minh Thư:
– Nhưng em mới là người thắng cuộc kia mà!
– Em biết thế nhưng em có lý do của mình để khước từ sự thắng cuộc đó.
– Lý do gì?
– Không muốn làm cho ba người phụ nữ kia phải nổi cơn tam bành như anh đã nói. Chao ôi! Tối nay mà để ba cô nàng đi bắt đom đóm cho em thì họ sẽ rất đau khổ để làm việc đó, còn nếu như họ bắt đom đóm cho Trung Hữu, một nhà đạo diễn trẻ tài ba và rất đẹp trai thì ba cô sẽ rất vui lòng.
Trung Hữu bật cười:
– Thôi được! Nếu để làm giảm sự bực tức của họ đối với em thì anh sẽ nhận mình là người về nhất. Vả lại… hôm nay chính là…
Chàng nói đến đó rồi im bặt:
– Chính là… gì anh, sao anh không nói hết câu?
– Chính là ngày sinh nhật của anh… cho nên Minh Thư muốn mang chiến thắng của mình để tặng cho anh thì đó là điều khiến anh rất là cảm động.
– Hôm nay là ngày sinh nhật của anh?- Minh Thư reo lên – Ồ, thế mà em không biết! Tối nay có cần phải làm một party để mừng sinh nhật của anh không?
– Không cần! Anh chỉ ngồi ung dung ở đó trong khu vườn hoa tuyệt đẹp của Lệ Hằng, nhìn mọi người bắt đom đóm suốt đêm cho anh là quá đủ!
Trung Hữu vừa nói dứt lời thì Khánh Ngọc cũng vừa phi ngựa tới. Sau lưng cô gái là Quân Vũ, Huệ Trinh và Lệ Hằng.
– Thế nào, ai là người về nhất đây?- Quân Vũ vui vẻ hỏi.
– Anh Trung Hữu! – Minh Thư vừa đáp vừa mỉm cười.
– Vậy ư?- Quân Vũ tròn mắt ngạc nhiên – Tôi không ngờ anh có thể vượt qua Minh Thư trong lĩnh vực này. Vậy mà tôi còn tưởng Minh Thư sẽ về nhất vì trong nhóm chúng ta, không ai xứng là đối thủ của cô ấy.
– Đương nhiên tôi không thể vượt qua MinhThư nhưng cô ấy nhường cho tôi vì hôm nay là…
– Là ngày sinh nhật của anh ấy! – Minh Thư tiếp lời khi thấy Trung Hữu ngập ngừng – Khi nãy em mới biết nên em không chuẩn bị kịp quà sinh nhật!
– Vậy thì chúng ta hãy mở một party đi! – Lệ Hằng vui vẻ đề nghị và quay sang Trung Hữu – Đầu bếp của gia đình em đều là những người đại tài. Chiều nay khi chúng ta trở về nhà, em sẽ ra lệnh cho học chuẩn bị một buổi sinh nhật đặc biệt cho anh. Bảo đảm buổi tiệc do họ chuẩn bị không thua kém gì những buổi tiệc bởi các nhà hàng danh tiếng ở Đài Bắc. Họ sẽ làm cả bánh sinh nhật cho anh nữa và mọi người sẽ chúc tụng sinh nhật cho anh lần thứ… – Nàng nói đến đó dừng lại, đưa mắt nhìn chàng khiến chàng phải nói ra:
-… Lần thứ hai mươi bảy!
Thế là mọi người vỗ tay ầm ĩ và cổ vũ cho buổi sinh nhật bất ngờ này. Khánh Ngọc là người vui nhất vì nàng không phải bắt đom đóm cho Minh Thư, người mà lúc nào nàng cũng xem là tình địch của mình. “Chà! Nhưng cái tay Trung Hữu này… – Nàng tự nhủ và rồi cau mày -… không phải anh chàng cũng là người một phe với Minh Thư hay sao và anh còn chế nhạo mình khi mình ngã ngựa?”. Nhưng rồi trong chốc lát những ý nghĩ khó chịu ấy tan biến ngay trong lòng nàng vì Lệ Hằng đề nghị mọi người cưỡi ngựa dạo chơi tự do trong rừng và nhân dịp này chú ý đến những khu vực có nhiều thú rừng qua lại nhất là để chuẩn bị cho buổi đi săn ngày mai.
Minh Thư phi ngựa trên những con đường quanh co qua khu rừng với một tốc độ khá nhanh dù rất gập ghềnh.
– Chờ anh với!- Một giọng quen thuộc vang lên phía sau và nàng lập tức cho ngựa đi chậm lại.
– Anh muốn biết… – Quân Vũ lập tức nói khi đã bắt kịp nàng -… vì sao em lại nhường cái vinh dự ấy cho Trung Hữu?
– Bởi vì Trung Hữu đã nói với em một câu mà em thấy là rất chí lý.
– Anh ta nói gì?- Quân Vũ sốt ruột hỏi. – Anh ấy nói đừng làm cho ba người phụ nữ có mặt hôm nay phải nổi cơn tam bành với em vì anh ấy không phải lúc nào cũng có thể bảo vệ cho em được!
– Tại sao Trung Hữu lại nói như vậy?
– Vì lúc nãy Khánh Ngọc muốn ép cho em ngã ngựa nhưng anh Trung Hữu đã kêu lên kịp thời và em đã tránh kịp, nếu không bây giờ em chẳng biết mình đã như thế nào rồi… chắc là không được bình yên để trò chuyện cùng anh như nãy giờ đâu!
– Em hãy nói rõ cho anh biết sự thể ra sao.
– Khánh Ngọc bị em bỏ xa và không có hy vọng đuổi kịp cô ta đã bày mưu và gọi em, bảo có chuyện cần nói gấp khiến em phải dừng lại. Nhân lúc em không chú ý, cô ta cưỡi ngựa phóng tới một tốc độ thật kinh khủng, định đâm sầm vào em nhưng em đã tránh kịp và vì vậy mà Khánh Ngọc mất đà, bị ngựa quăng xuống cỏ. Anh Trung Hữu ở phía sau nên đã thấy tất cả. Anh ấy đỡ Khánh Ngọc dậy nhưng cũng đã cảnh cáo cô ta từ rày về sau không tìm cách hại em. Nhưng rồi Trung Hữu vẫn cảm thấy lo lắng sẽ có việc gì xẩy ra nữa không. Cho nên em mới năn nỉ anh ấy nhận là người về nhất. Em không muốn chiến thắng của em khiến ba cô nàng trong nhóm chúng ta giận em thêm. Và cũng trùng hợp thay, Trung Hữu cho em biết hôm nay là ngày sinh nhật của anh ấy đồng ý nhận lấy chiến thắng này từ em như một món quà!
– Tại sao Khánh Ngọc lại làm một chuyện rồ dại như vậy nhỉ? -Quân Vũ lắc đầu ngao ngán – Trước đây anh không biết cô ta là người như vậy cho đến hôm em kể cho anh nghe về cách đối xử của cô ta với em khi em trọ học nhà cô ta. Để anh tìm cách gặp riêng Khánh Ngọc và mắng cho cô ta một trận.
– Thôi anh à! – Minh Thư can ngăn – Đối với hạng người như Khánh Ngọc thì không cần phải phí lời. Chúng ta chỉ cần tránh xa cô ta là được, nhưng thật sự trong lòng em có một câu hỏi lớn mà tự em không thể nào hiểu nổi.
– Câu gì hở em?
– Ba mẹ của Khánh Ngọc không phải là người tốt. Họ đối xử với những người làm trong nhà rất là tệ hại và có khi còn tàn nhẫn nữa nhưng không biết tại sao nhưng lại tử tế với anh dường ấy. Em sống ở nhà họ một thời gian và nghe người làm trong nhà đều kêu rêu ông bà chủ cũng như cô tiểu chủ nhân của mình. Mọi người đều nói ba mẹ Khánh Ngọc và cô ta sống không có tình người nhưng họ đối xử với anh bằng một cung cách rất đặc biệt!
– Có thể vì họ biết con gái của họ yêu thương anh chăng… cho nên đã đối xử tốt đẹp với anh như thế?
– Cũng có thể! Nhưng đó chỉ là một lý do, chắc hẳn họ còn có một lý do nào khác!
– Anh là con trai của bạn thân của họ?
– Bây giờ thì cứ cho là như vậy đi! Nhưng thôi, em không muốn suy nghĩ nhiều về điều đó khi hôm nay là một ngày rất đẹp. Quân Vũ em muốn hỏi anh một câu… làm sao mà anh lại phi ngựa chậm chạp đến thế. Em về tới đích, ngủ một giấc rồi mới thấy anh xuất hiện!
– Chao ôi, xem cách em nói chuyện kìa! Làm gì mà anh lại tệ đến mức như vậy chứ? Mọi việc đều bắt nguồn từ chú ngựa mà anh cưỡi. Lệ Hằng nói đó là con ngựa kiệt xuất nhất trong trang trại của nàng nhưng anh lại thấy con ngựa ấy thật là tệ hại, nó vừa lười vừa chạy chậm, khi anh thắc mắc hỏi Lệ Hằng thì nàng phá lên cười và cho anh biết con ngựa mà nàng đang cưỡi cũng y như vậy.
– Thế là thế nào, em không hiểu?
– Cô nàng đã lựa hai con ngựa dở nhất trong bầy cho anh và nàng. Thế là cả hai đều bị tuột lại phía sau và lúc đó thì.. nàng mới có dịp trò chuyện riêng với anh…
– À, ra thế!- Minh Thư tức tối – Cô ta thật là quá đáng. Mới đêm qua cô ta đã đưa anh đi tâm sự suốt bốn tiếng đồng hồ, như thế mà còn cảm thấy chưa đủ…
– Nhưng tại sao em lại tức giận như thế?- Chàng mỉm cười nhìn sâu vào mắt nàng – Em thì lúc nào cũng nói mình là em gái ngoan của anh nhưng thật ra em không ngoan chút nào. Hôm qua em khóc lóc vì anh đi với Lệ Hằng còn bây giờ biết cô ấy cố ý đi chậm để trò chuyện cùng anh thì Minh Thư của anh lại giận đến đỏ mặt!
Chàng nói xong rồi cười vang và ra roi cho ngựa phóng về phía trước:
– Chao ôi, cô em gái của anh càng ngày càng rất là kỳ lạ! Anh nghĩ thế nào cũng không tìm ra lời đáp, chỉ còn cách chờ em giải thích mà thôi.
– Anh Quân Vũ… – Minh Thư đuổi theo phía sau -… còn anh cũng không kỳ lạ hay sao? Em làm bài thơ đó cho ai thì mặc kệ em, tại sao hôm đó anh hỏi em rồi lại thở dài.
– Một ngày nào đó anh sẽ cho em biết tại sao, còn bây giờ thì chưa!
– Em cũng vậy! Khi anh trả lời xong câu hỏi của em thì em mới giải thích cho anh biết vì sao lúc này em lại trở nên kỳ lạ đến anh không tài nào hiểu nổi.
Nàng đuổi theo phía sau chàng, muốn cho con bạch mã vượt qua chàng nhưng chàng lại chạy rất nhanh. Minh Thư tức tối kêu lớn:
– Anh nói dối em! Con ngựa nâu của anh chạy nhanh như thế này mà lại bảo nó rất là tệ. Thì ra anh cố tình chạy chậm để tâm sự với Lệ Hằng.
– Anh không tâm sự với cô ấy mà chỉ muốn làm một trắc nghiệm nhỏ để hiểu rõ về cô em gái của mình hơn thôi. Bây giờ thì phải đuổi cho kịp anh chứ cô bé! Em không phải là nhà cưỡi ngựa vô địch của làng Kỳ Sơn sao?
Minh Thư nghe chàng nói vậy thúc con bạch mã chạy nhanh hơn, nhưng khi nàng vừa vượt qua chàng thì chàng đã nắm cách tay nàng lại.
– Cô bé ơi, đi song song với anh có được không?- Chàng nhìn nàng với đôi mắt nghịch ngợm – Trung Hữu nói rất đúng, nhiều người đang nổi cơn tam bành với em, còn em thì lúc nào cũng ở xa anh thì anh làm sao bảo vệ cho em được chứ? Biết như thế thì anh không mang em đến đây!
– Biết như thế thì em cũng sẽ chẳng đến đây! – Nàng nhìn chàng và thốt lên giọng bứt rứt – Bởi ngôi nhà của chúng ta là thế giới riêng của anh và em, còn ở đây mọi người đều muốn cướp anh ra khỏi thế giới êm đẹp ấy. Cho nên em sợ mai mốt đây cái thế giới ấy chỉ còn lại mình em!
– Anh hứa không bao giờ để em lại một mình…
Nàng cho ngựa đi chậm lại và khẽ bảo:
– Anh Quân Vũ, hãy ngoéo tay với em đi… như vậy thì em mới tin!
Chàng đưa ngón tay út của mình ra lồng vào ngón tay nàng và không thể nhịn cười:
– Bây giờ thì em giống hệt như một đứa bé! Không ngoéo tay với em thì anh cũng sẽ ở mãi bên em!
– Thật chứ?
– Sao lại không thật? Không có em thì ai lo lắng miếng ăn, giấc ngủ cho anh đây? Không có em thì anh mất đi một người hay dỗi hờn, làm nũng. Ai sẽ là người đợi anh mỗi lần anh về nhà trễ. Ai khóc bên giường anh khi anh bị bệnh và ai chia sẻ với anh những ngày tháng của cuộc đời? Anh khó có thể tìm được một người để mà có thể làm cho anh ngần ấy việc cho nên anh không thể nào sống mà không có em. Cô bé ơi, anh nói vậy anh hiểu rồi chứ? Hãy cười thật tươi cho anh ngắm đi, anh rất đau lòng khi em rơi nước mắt!
Những lời chàng nói khiến tâm hồn nàng bừng lên một cảm giác thật diệu kỳ, nàng cảm thấy như mình đang trôi bềnh bồng trong hạnh phúc. “Chỉ nghe anh nói thôi… “, nàng tự nhủ, “… là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Anh không cần phải làm thêm cho em bất cứ điều gì nữa. “
– Em sao rồi, Minh Thư?- Giọng chàng cất lên khiến nàng giật mình – Sao tự nhiên em lại yên lặng không nói lời nào?
– Bởi vì em đang hạnh phúc! – Nàng cắn môi, nhìn chàng rồi thú thực- Quân Vũ, em rất hạnh phúc khi nghe anh nói với em những lời như vậy!
Sự bày tỏ của nàng khiến chàng xúc động. “Minh Thư… “, chàng thầm nói với lòng mình, “…sau buổi dạo chơi này, trở về thành phố rồi anh sẽ nói thực lòng mình cho em biết. Anh không để cho em phải chờ đợi nữa đâu… bởi chính anh cũng không thể chờ đợi nữa rồi!”
Hai người đi song song bên nhau, lắng nghe hạnh phúc dào dạt trong lòng khi hoàng hôn đỏ ối sắp khuất bên kia cách rừng. Trời đất luôn luân chuyển và thế gian này cũng phải vì thế mà luân chuyển theo vũ trụ. Ngày hết, đêm lại đến… không có gì trường cữu mãi mà chẳng phai tàn. Nhưng trong lòng hai người trẻ tuổi, tình yêu đối với họ là vĩnh cửu. Nó sẽ sống mãi trong lòng họ cho dù thế gian này có trôi nổi đến đâu!

Chương 22
Chiều đó khi về đến nhà là Lệ Hằng đã đôn thúc chuẩn bị một buổi tiệc sinh nhật cho Trung Hữu ngay. Nàng rất quý chàng đạo diễn đẹp trai và có tài này, hơn nữa, buổi tiệc sinh nhật sẽ làm đậm thêm ngày vui của họ. Minh Thư cũng xuống bếp, lăng xăng chuẩn bị chiếc bánh sinh nhật cho Trung Hữu. Nàng muốn tự tay mình làm để chiếc bánh này đối với chàng có ý nghĩa hơn. Cũng may, nhà bếp của Lệ Hằng có tất cả những vật liệu và dụng cụ để nàng thực hiện chiếc bánh thật đẹp theo ý của mình. Chiếc bánh được trang trí bởi bó hoa hồng thật lớn, cạnh bên là hàng chữ bay bướm màu hồng “Mừng ngày sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của Trung Hữu”.
Khoảng tám giờ là nhà bếp hoàn tất mọi việc và buổi tiệc thịnh soạn đã bày tại phòng ăn. Trước đó Lệ Hằng đã rủ Khánh Ngọc và Huệ Trinh ra vườn để hái hoa về chưng cho phòng. Cho nên buổi sinh nhật bất ngờ của Trung Hữu có đây đủ tất cả: hoa tươi chưng trên bàn sực nức mùi thơm, thức ăn đặc sắc và còn chiếc bánh sinh nhật đặc biệt của Minh Thư đã tự tay làm cho Trung Hữu. Sau người trẻ tuổi đã trải qua một ngày dạo chơi trong rừng nên ai nấy đều đói đến cồn cào và ăn thật ngon. Sau đó thì Trung Hữu đề nghị:
– Thay vì để mọi người bắt đom đóm cho tôi, tôi thấy chúng ta cùng ra vườn hoa dạo chơi là thú vị nhất. Bây giờ ai nấy đều mệt mỏi cả rồi, ai nỡ để quý vị phải cực khổ vì một mình tôi chứ!
Ý kiến của Trung Hữu được tất cả tán đồng. Tối hôm đó nơi vườn hoa của Lệ Hằng, mọi người có dịp ngắm nhìn cả một rừng đom đóm giống như những ánh đèn lân tinh lóe sáng lung linh trên những đóa hoa. Chưa bao giờ chàng đạo diễn trẻ tuổi trải qua một ngày sinh nhật vui như thế!
Và tối đó cũng là một ngày tuyệt vời nhất của Minh Thư. Quân Vũ đi dạo với nàng, chàng vòng tay qua lưng nàng âu yếm bất chấp ánh mắt ghen tị của những người con gái khác. Nàng ngã đầu vào vai chàng, tưởng như mình đang đắm chìm trong một cơn mơ.
– Anh Quân Vũ! – Trái tim Minh Thư đập rộn ràng lên khi gọi tên người đàn ông mà mình yêu – Em cảm thấy hạnh phúc quá! Ước gì chúng ta cứ đi bên nhau như thế này suốt cả cuộc đời.
– Ai cấm em thực hiện những ước mơ của mình chứ! – Chàng đáp khẽ.
– Anh ơi! – Nàng lại âu yếm gọi.
– Gì em!
– Em không thể tưởng tượng là mình sẽ sống thế nào nếu phải xa anh!
– Vậy thì đừng xa anh!- Chàng cười, tiếng cười trong veo nghe thật đáng yêu.
– Quân Vũ!
– Hả?
– Nếu có một cô gái nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của anh và làm cho anh rung động thì anh có bỏ Minh Thư ở lại một mình không hở anh?
– Chưa có cô gái nào như thế xuất hiện trong cuộc đời của anh cả nên làm sao anh trả lời cho em được.
Câu nói đó của chàng khiến trái tim nàng bỗng lặng ra một lúc. Nàng cảm thấy tủi thân và cố giấu tiếng thổn thức khi những giọt lệ buồn bắt đầu tuôn rơi trên má. Chàng nói như thế có nghĩa là chàng không yêu nàng rồi, và nếu có một người như thế xuất hiện thì Minh Thư đối với chàng không là gì nữa cả.
– Em sao rồi?- Chàng khẽ hỏi – Tại sao đang vui rồi lại buồn như vậy?
Nàng không đáp chỉ lặng lẽ bước cạnh bên chàng.
– Minh Thư!
Quân Vũ lại gọi nhưng Minh Thư im lặng. Chàng dừng lại, xoay người nàng cho đối diện với mình và khi thấy hai hàng nước mắt của nàng tuôn rơi trên má, chàng kinh ngạc:
– Sao em lại khóc?
Nàng không nói, chỉ úp mặt vào lòng chàng và nức nở.
– Nói cho anh nghe đi, tại sao khi không rồi em lại như vậy?
– Quân Vũ! – Minh Thư gọi hai tiếng thân yêu đó mà nỗi đau như òa vỡ trong lòng nàng. Cuối cùng nàng thổn thức:
– Vậy thì hãy để cho Minh Thư xa anh… trước khi một người con gái nào đó xuất hiện trong cuộc đời của anh như vậy!
– Em nói cái gì đây, Minh Thư? Tại sao rồi đòi xa anh? – Những giọt nước mắt của nàng làm cho chàng cuống quýt – Tại sao em lại tưởng tượng ra một người con gái như vậy chứ? Không phải là hai chúng ta đang rất hạnh phúc với nhau sao?
– Nhưng câu trả lời lúc nãy của anh khiến cho em rất đau lòng!
– Anh phải trả lời như thế nào thì em mới hài lòng đây?
– Anh phải hứa nếu có một người con gái như thế xuất hiện thì anh cũng không thèm ngó ngàng gì tới họ mà chỉ biết có mỗi mình Minh Thư thôi!
Câu nói của nàng khiến chàng bật cười:
– Cho tới bây giờ anh Quân Vũ của em cũng chỉ biết có mỗi mình em thôi, không lẽ em không nhận ra điều đó?
– Em thật sự không nhận ra! Bởi vì chung quanh anh lúc nào cũng có đàn bà đeo đuổi và anh thì lúc nào cũng đi với họ.
– Ngay khi anh đi với họ thì anh cũng chỉ nghĩ tới mình em. Anh nói thật đấy! Anh đi với họ chỉ vì xã giao! – Quân Vũ nói đến đó rồi mỉm cười:
– Bây giờ thì em gái của anh càng lúc càng hư ra rồi, không muốn cho anh tiếp xúc với bất cứ ai và hễ cô gái nào xuất hiện bên cạnh anh thì em lại khóc. Minh Thư, lúc trước em đâu có như vậy chứ?
Chàng nói và nâng gương mặt nàng lên nhưng nàng lại trốn bàn tay chàng và e thẹn úp mặt vào ngực chàng. Họ đang đứng với một vòm cây thật rậm, chung quanh đom đóm bay như những đốm lân tinh.
– Minh Thư, em nhìn xem! – Quân Vũ kêu lên – Khung cảnh trông thật là tuyệt vời! Ra đây để ngắm cảnh chứ ai lại ra đây để mà khóc chứ?
Nàng ngước mắt nhìn theo chàng, thấy hai người như đang đứng dưới một bầu trời rợp ánh sao.
– Đẹp quá!- Minh Thư hồn nhiên reo lên quên cả lúc nãy mình vừa thổn thức – Anh Quân Vũ… em thấy giống như bầu trời thật thấp, và như trên vai mình có muôn vạn vì sao đang rơi xuống.
Chàng im lặng ngắm nụ cười thật xinh của nàng và cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cầm lòng không được, chàng kéo nàng vào lòng và hôn lên má nàng. Chỉ là một nụ hôn trên má nhưng lòng nàng cảm thấy như chết ngất.
– Em vui rồi chứ, cô bé hay dỗi hờn của anh?- Chàng dịu dàng nói- Không phải là mới chiều nay anh đã ngéo tay với em và nói sẽ mãi mãi ở bên em sao? Em mới là đáng đánh đòn khi đặt ra câu hỏi ban nãy: “Nếu có một cô gái nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của anh và làm cho anh rung động thì anh có bỏ Minh Thư ở lại một mình không?” Chao ôi, khi em hỏi như vậy là em không tin anh Quân Vũ của em rồi!
Nàng vòng tay ôm chặt người chàng, cảm thấy người đàn ông này là tất cả hạnh phúc của đời mình. Dù nàng có trải qua trăm ngàn kiếp nữa, nàng cũng không thể nào quên được Quân Vũ vì hình ảnh của chàng đã khắc sâu trong tâm khảm của nàng.
– Mình đi ra ngoài với bọn họ đi em?- Chàng khẽ nhắc – Chắc nãy giờ bốn người họ đang tự hỏi không biết Quân Vũ và Minh Thư đã biến đi đâu mất!
Nàng nhắm mắt lại, thủ thỉ với chàng và không chịu rời chàng. Giọng của nàng vang lên, nhẹ như hơi thở:
– Mỗi lần anh khen em, em vui đến cả tuần sau. Mỗi lần anh hôn em, dư âm của nụ hôn vẫn đọng hoài trên má! Để rồi mỗi lần em nằm úp mặt xuống gối, em cảm thấy giống như hơi thở của anh đang ở cạnh bên mình. Anh Quân Vũ, anh không biết Minh Thư nhớ anh đến mức nào đâu… cái tuần mà anh đi sang Pháp. Nếu không có anh, suốt đời em chỉ là một linh hồn bơ vơ, lang thang bay đi tìm anh ở khắp thế gian này… cho nên em xin anh đừng bỏ em, xin anh ở mãi bên em để cuộc đời em còn thấy một chút nắng ấm của mặt trời – Nàng nói đến đó, nâng khẽ một cánh tường vi đang lả ngọn dưới những ngón tay mình – Bông hoa này dù bé nhỏ nhưng cũng có những ước mơ của nó. Cũng như Minh Thư dù chẳng là gì ở thế gian này nhưng cũng có những ước mơ riêng của mình. Mỗi tối đóa hoa tường vi này mơ ước đêm mau tàn để có thể thấy lại mặt trời của nó. Còn mỗi tối Minh Thư cũng mong đêm mau tan để Minh Thư có thể thấy lại anh. Anh Quân Vũ, xin anh đừng có xa Minh Thư bởi vì anh là tất cả hạnh phúc của đời em…
Những lời nàng nói khiến trái tim chàng không thể không rung động. Và trái tim đó không ngớt thầm thì trong hạnh phúc triền miên: “Minh Thư ơi, trên đời này tại sao lại có một người yêu anh mãnh liệt như em? Anh chưa bao giờ hạnh phúc như đêm nay anh hạnh phúc. Khi mà những lời chân tình đó từ em như dòng suốt ngọt ngào ve vuốt trái tim anh. “
– Minh Thư! Chàng áp môi mình lên má nàng, toàn thân như rung động, và thủ thỉ với nàng bằng cái giọng vừa yêu thương vừa âu yếm – Anh Quân Vũ của em sẽ không bao giờ xa rời em vì em cũng là hạnh phúc của đời anh!
Chàng giữ nàng trong tay mình thật lâu rồi khẽ nói:
– Ngước mặt lên cho anh xem những giọt nước mắt của em đã khô chưa? Bây giờ thì không còn giận hờn gì anh nữa phải không? Mình ra với bọn họ đi em, chắc bốn người họ cũng trông mình lắm!
Nàng ngoan ngoãn gật đầu và đi theo chàng. Gương mặt nàng lúc nãy âu sầu bây giờ đã tươi tắn như hoa.
“Mình chưa bao giờ yêu một người nào điên cuồng như vậy!”, nàng tự nhủ,
“Anh ấy không biết là anh ấy đã thống trị cả trái tim mình, bây giờ vui buồn của cuộc sống mình là do anh ấy ban phát. Chao ôi, sao trong tình yêu mình lại yếu đuối như vậy chứ? Nhưng yếu đuối thì đã sao nào… ngay cả chết cho anh ấy mình cũng dám bởi anh ấy là một người đàn ông đáng yêu như vậy!”
Họ đi ngược lại con đường lúc nãy và trở lại chỗ cũ. Vừa thấy Minh Thư và Quân Vũ, Trung Hữu đã vội vàng nói:
– Hai người đi đâu khiến nãy giờ chúng tôi đi tìm muốn chết. Bọn này vừa nghĩ ra một tiết mục thú vị.
– Tiết mục gì mà anh nói nghe hào hứng vậy? – Quân Vũ cười hỏi.
– Hôm nay trăng sáng, vườn hoa thì lại thơ mộng thế này, cho nên Huệ Trinh đã đề nghị là chúng ta sẽ khiêu vũ dưới trăng – Nói đến đó Trung Hữu trỏ vào cây vĩ cầm đã mang ra sẵn – Ở nhà Lệ Hằng có đầy đủ các loại nhạc khí, cây vĩ cầm là gọn nhẹ nhất. Huệ Trinh sẵn sàng để cho chúng ta khiêu vũ!
– Như vậy đâu có công bằng! – Quân Vũ nói – Rồi cũng có lúc ai đó thay thế Huệ Trinh để cho cô ấy khiêu vũ chứ. Tôi thì chơi guitar thạo hơn cho nên có lẽ mang thêm cây guitar ra đây để có lúc tôi sẽ thay cô ấy. Mọi người đồng ý như vậy chứ?
Tất cả đều tán đồng ý kiến của Quân Vũ và chẳng mấy chốc cây guitar đã được mang ra để cạnh cây vĩ cầm. Lệ Hằng vui vẻ nói:
– Hôm nay là sinh nhật của anh Trung Hữu nên chúng ta phải dành ưu tiên cho anh ấy. Bây giờ thì Huệ Trinh đàn còn Trung Hữu thì có thể mời bất cứ cô gái nào mà anh ấy thích.
Tiếng đàn vĩ cầm trỗi lên một điệu nhạc du dương và Trung Hữu tiến đến bên cạnh Minh Thư, khẽ nói:
– Nhảy với anh một bản được không? Minh Thư, anh rất vui nếu được khiêu vũ cùng em!
Gương mặt Minh Thư hồng lên vì e thẹn. Nàng không thể từ chối vì dù sao hôm nay cũng là ngày vui của một người bạn mà lòng nàng hết sức trân trọng.
Minh Thư nép trong vòng tay của Trung Hữu khi tiếng đàn của Huệ Trinh mỗi lúc lại thêm réo rắt. Trung Hữu ngây ngất ngắm nhìn gương mặt tuyệt vời của Minh Thư dưới ánh trăng rồi không dằn được lòng mình, chàng khẽ thì thầm:
– Minh Thư biết không… tối nào anh cũng nằm mộng thấy Minh Thư. Anh không biết anh phải sống thế nào đây nếu một ngày nào đó anh không còn em nữa!
Lời nói tha thiết của chàng trai khiến Minh Thư vô cùng khó xử. Nàng muốn nói cho chàng hiểu là nàng đã yêu một người và ngoại trừ người đó ra, nàng không thể nào nghĩ đến người khác. Nhưng làm sao mở miệng ngay lúc này đây là ngày sinh nhật của chàng, là ngày mà chàng phải hưởng được tất cả những niềm vui hơn là nghe thấy một câu từ chối.
– Minh Thư! Em có nghe anh nói không?
– Dạ…
Tiếng dạ ngoan hiền của nàng khiến cho lòng chàng càng thêm say đắm. Chàng nhìn sâu vào mắt nàng và không cầm lòng được đã thốt ra một câu tha thiết:
– Minh Thư, không biết tại sao anh luôn nghĩ đến em… không lúc nào tâm trí anh dứt được bóng hình em. Từ cái ngày đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ em là định mệnh của anh rồi. Và từ đó, dù bên cạnh anh có rất nhiều bóng hồng xinh đẹp, anh hoàn toàn không nghĩ đến họ mà chỉ nghĩ đến Minh Thư!
Vòng tay người con trai siết chặt thân hình mềm mại của nàng hơn sau câu nói đó và hơi thở chàng thật rạo rực. Nàng đọc từ mắt chàng một tình yêu sâu kín cũng giống như tình yêu mà nàng đã dành cho Quân Vũ.
“Em phải làm sao đây?”, nàng đau khổ nói với chính mình, “Em phải làm sao đây, Trung Hữu… để có thể từ chối anh không khiến cho anh đau khổ?”.
Nhưng Trung Hữu thì không hay biết những gì đang diễn ra trong tâm hồn của Minh Thư, chàng chỉ biết ôm nàng, ôm thật chặt… như thể sợ rằng cái thân hình kiều diễm mà mình đang ôm vào lòng có lúc chỉ là một giấc mơ.
– Minh Thư! – Chàng trai si tình lại tiếp tục thủ thỉ vào tai người con gái mà mình yêu – Không biết em có nghĩ đến anh chút nào không? Không biết Trung Hữu có một vị trí nào trong lòng của em không?
– Anh Trung Hữu, anh lúc nào cũng là bạn của Minh Thư thì đương nhiên Minh Thư phải nghĩ đến anh… nhưng nghĩ xa hơn thế thì em chưa nghĩ… bởi vì em còn bận học, còn phải làm tròn những lời di huấn của nội em.
– Anh sẽ chờ em, Minh Thư! – Trung Hữu nhiệt tình đáp lại – Chờ em cho đến lúc em hoàn thành xong các mơ ước của mình. Em chỉ cần biết rằng… dù cuộc đời có ra sao đi nữa thì Trung Hữu mãi mãi vẫn chờ em!
– Anh Trung Hữu… xin anh đừng như vậy có được không? Trên cõi đời này không phải có mình em mà còn hàng trăm, hàng ngàn người khác xứng đáng hơn em, em mong là anh sẽ đến với họ…
– Anh không đến với ai hết! – Giong chàng cương quyết – Anh chỉ nghĩ đến mình em thôi… nhưng anh sẽ không làm cho em sợ… Xin lỗi em, Minh Thư… anh biết là anh đến với em quá nhanh trong khi em thì chưa sẵn sàng gì cả… cho nên trong lúc này chúng ta cứ xem nhau như bạn nhưng có một ngày nào đó anh hy vọng em sẽ đón nhận những tình cảm mà anh dành cho em.
Quân Vũ lặng lẽ nhìn hai người khiêu vũ dưới trăng, lặng ngắm chàng trai kia đang thủ thỉ vào tai của người con gái mà mình yêu. Tuy đã biết Minh Thư yêu chàng say đắm nhưng trong lòng chàng không khỏi có một chút cảm giác ghen hờn khi vòng tay của ai đó đang ôm chặt nàng vào lòng. Chàng chưa từng có cảm giác này khi nhìn người khác khiêu vũ cùng Lệ Hằng, Huệ Trinh hoặc những người bạn gái khác của chàng. Và rồi chàng rõ một điều là chàng yêu Minh Thư cũng không kém gì Minh Thư đã yêu chàng. Bấy lâu nay chàng chưa hề ghen không phải là chàng không biết ghen mà chưa có dịp để ghen, vì lúc nào nàng cũng ngoan ngoãn nép trong thế giới của chàng… còn bây giờ ngắm nhìn nàng ở trong vòng tay của một người đàn ông khác, lòng chàng không khỏi dâng lên một cảm giác xốn xang.
Trong lúc Quân Vũ còn miên man trong những ý nghĩ của mình thì Lệ Hằng đến bên cạnh chàng và nói khẽ:
– Mình nhảy với nhau một bản đi anh!
Đêm thật đẹp và gương mặt của người con gái dưới ánh trăng cũng thật tuyệt vời. Họ dìu nhau đi trong tiếng vĩ cầm dìu dặt bây giờ đang chuyển qua điệu valse thật du dương. Lệ Hằng thì thầm bên tai chàng:
– Em đã đi dự nhiều dạ tiệc, cũng đã từng trải qua nhiều đêm khiêu vũ nhưng chưa thấy đêm khiêu vũ nào tình tứ như đêm nay. – Nàng nói và ngước lên nhìn chàng bằng ánh mắt long lanh.
“Cô bé ơi, có phải đây là khúc dạo đầu của em không?”, chàng thầm nghĩ, để rồi em sẽ thố lộ với anh một điều gì đó” Lệ Hằng đã ngã vào ngực Quân Vũ, cảm thấy hạnh phúc tuyệt vời trong vòng tay ấm áp của chàng.
– Chúng ta đã quen nhau từ thời trung học… – Nàng nói tiếp-… mới đó mà đã mười mấy năm trôi qua. Trong thời gian đó em đã yêu thầm một người và bây giờ vẫn mãi yêu người ấy. Chàng rất tốt với em, lúc nào cũng thân mật với em nhưng em không biết chàng có yêu em không. Anh có thể trả lời cho em câu đó không, anh Quân Vũ?
– Làm sao anh có thể trả lời cho em?- Chàng nói, lòng thầm hiểu nàng muốn đưa câu chuyện đến đâu nhưng chàng vẫn tránh né, không muốn nhìn thẳng vào vấn đề.
– Anh có thể trả lời… vì anh biết rõ sâu thẳm trong tâm hồn người ấy nghĩ gì và ai là người con gái mà chàng yêu thương nhất! Nếu đêm nay không phải là một đêm tuyệt đẹp thì em sẽ không nói với anh chuyện này, nhưng bây giờ là lúc thích hợp nhất để hỏi và em không thể nào dừng được nữa.
– Lệ Hằng! – Quân Vũ khẽ cắn môi – Em có thể nào nói rõ một chút không… và như vậy thì anh mới có thể trả lời cho em được…
– Quân Vũ! – Nàng tựa đầu vào ngực chàng, nghe rõ trái tim chàng đang đập mạnh. Người con gái nói trong xúc động – Em muốn nói ra câu nói mà em đã giữ kín bấy lâu nay… đó là em yêu anh và mãi yêu anh. Em đã chờ đợi trong vô vọng và bây giờ không thể nào đợi chờ được nữa, cho nên phải đành đánh bạo hỏi anh, dù rằng làm như thế anh có thể nghĩ không tốt về em!
– Lệ Hằng, em…
Quân Vũ gọi tên nàng mà cố nén một tiếng thở dài vì chàng biết câu trả lời của mình sẽ làm cho nàng buồn lòng. Chàng đã ôm trong tay cái thân hình kiều diễm này biết bao lần trong những đêm khiêu vũ, cũng đã từng ngắm nhiều lần gương mặt xinh đẹp này, và rồi trong sâu kín của lòng chàng cũng đã có lúc muốn chọn nàng làm người bạn đời của mình… Nhưng rồi một hôm có cô bé thơ ngây với đôi mắt to tròn bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của chàng… cô bé trắng trong như ngọc và yêu chàng bằng một tình yêu mãnh liệt… để rồi trái tim chàng đã mở rộng để đón nàng vào thế giới của mình. Bây giờ chàng cũng không biết phải mở miệng nói sao đây để người con gái chàng đang ôm trong tay khỏi buồn lòng và thất vọng. Chàng không muốn làm điều đó nhưng trước sau gì việc này cũng phải xảy ra.
– Sao anh không nói gì với em? Sao anh lại im lặng như thế hở anh?- Nàng nhìn chàng đắm đuối, điều ấy cho chàng biết nàng hy vọng một câu trả lời đồng ý từ chàng.
– Anh chưa nghĩ tới việc yêu đương ngay bây giờ… cũng chưa nghĩ đến việc mình sẽ cưới ai làm vợ. Lệ Hằng! Anh cũng giống như một tên lãng tử, không nghĩ là một ngày kia mình sẽ ghé vào một bến bờ nào đó để dừng chân cho đến trọn đời, em yêu anh làm chi cho khổ hở em… trong khi có biết bao nhiêu người đang chờ đợi một cái gật đầu của em hoặc sẵn sàng quỳ gối trước mặt em để van xin một chút tình yêu!
– Nhưng em chỉ nghĩ đến anh thôi chứ không hề nghĩ đến bất cứ ai khác!
– Tại sao em lại yêu anh?
– Em yêu vẻ đẹp phi thường của anh, yêu phong cách quyến rũ toát ra từ con người anh, yêu lời anh nói, đôi môi anh cười, đôi mắt nhìn ai là cuốn hút tâm hồn người ấy… có quá nhiều cái từ anh khiến em phải yêu, và bao nhiêu đó đã đủ lý do chưa?
– Nhưng như anh nói… bây giờ anh vẫn chưa nghĩ đến chuyện ràng buộc cuộc đời mình với bất cứ ai. Em đừng hoang phí những ngày tháng của mình mà hãy chọn cho mình một người trong đám vương tôn, công tử lúc nào cũng vây kín bên em khi em xuất hiện.
– Em có thể chờ! – Nàng cương quyết nói- Em đã chờ anh mười mấy năm nay… chờ thêm một thời gian nữa cũng có sao đâu… hy vọng một ngày nào đó anh sẽ chán những ngày tháng phiêu bạt của mình và quay nhìn lại phía sau, anh sẽ vẫn thấy em đứng đó chờ anh cho đến khi nào trái tim anh rung động mới thôi.
Quân Vũ khẽ thở dài khi nghe cô gái si tình nói thế nhưng nốt nhạc buồn ngân cao kết thúc bản tình ca đã át đi tiếng thở dài đó của chàng.
Lệ Hằng khẽ nói khi họ rời nhau:
– Quân Vũ, em sẽ đợi… đợi đến lúc mà anh phải động lòng vì em mới thôi. Còn bây giờ thì anh khiêu vũ với Khánh Ngọc một chút đi, nãy giờ con bé ngồi cô đơn một mình trông rất tội.
Cây vĩ cầm của Huệ Trinh lại ngân lên bản tình ca kế tiếp. Đã ba bản nhạc trôi qua nhưng Trung Hữu vẫn quấn quýt với Minh Thư, còn con bé thì ngã đầu vào vai Trung Hữu như để nghe chàng ta thì thầm một điều gì đó.
Quân Vũ bắt đầu cảm thấy bực mình khi chàng thanh niên kia cứ ôm riết Minh Thư vào lòng nhưng hình như Trung Hữu bất cần để ý đến chung quanh, đến việc chàng phải thay bạn nhảy để các cô gái hiện diện đêm nay được chia sẻ niềm vui một cách đồng đều. Chàng đạo diễn cảm thấy lòng đắm đuối khi được ôm người ngọc trong tay, đây là một đêm tuyệt vời không bao giờ lập lại lần thứ hai và chàng quyết định phải tận hưởng những giây phút mà mình có.
Quân Vũ đứng lên dìu Khánh Ngọc theo điệu nhạc khi cô gái đến bên chàng và nhìn chàng bằng ánh mắt đầy khẩn cầu. Chàng không thích thú gì khi ôm nàng trong tay nhưng thấy nàng lạc lõng, cô đơn trong rất tội nên chàng không đàng lòng từ chối.
Bản tình ca rồi cũng dứt, Quân Vũ tiến về phía Huệ Trinh rồi nói khẽ với nàng:
– Em nghỉ một chút đi, nãy giờ kéo mấy bản nhạc liên tiếp chắc em mệt rồi. Để anh đàn thay cho em. Anh chơi guitar cũng không đến nỗi nào đâu.
Người con gái nhoẻn miệng cười và lau nhẹ mồ hôi đang rịn ra trên trán:
– Em có mệt gì đâu! Mà dù có mệt thì nghe anh nói một câu như thế là lòng em cũng đã đủ vui rồi.
Nàng thật dịu dàng, cố khôi phục cái hình ảnh trong sáng, thánh thiện của mình khi trước mà nàng biết Quân Vũ rất thích nhưng nàng dã lỡ một lần hủy nó đi.
– Anh sẽ đàn bài “Natalia”… – Quân Vũ khẽ nói -… anh biết em rất thích bản nhạc này, một chút nữa em ra nhảy với Trung Hữu đi… nãy giờ em chỉ ngồi đây kéo đàn cho người khác nhảy, em nhìn em mệt mà không đành lòng.
Những lời thân mật mà chàng thốt lên khiến trái tim người con gái như đập mạnh. Nàng sẽ không để mất chàng và sẽ cố chàng trở về với mình bằng bất cứ cách nào. Và việc nàng chịu khó ngồi đàn nãy giờ cũng không ra ngoài mục đích đó. Huệ Trinh biết Trung Hữu say mê Minh Thư mà cô này cũng rất có cảm tình với chàng đạo diễn đẹp trai nên nàng tiên đoán khi khiêu vũ họ sẽ hợp với nhau thành một cặp. Nàng hy vọng hình ảnh tay trong tay của đôi nam thanh nữ tú đó sẽ khiến Quân Vũ nhận ra là trái tim của Minh Thư đã có chủ để chàng khỏi phải ngó ngàng gì đến cô em kết nghĩa của mình, người mà mấy lần nghĩ đến, lòng nàng lại bừng lên ghen tuông.
Quân Vũ đã đàn khúc dạo đầu cho bài tình ca bất hủ Natalia nhưng Trung Hữu vẫn không thay bạn nhảy khiến cho Huệ Trinh hơi ngỡ ngàng. Nàng không hiểu tại sao tối hôm nay anh chàng đạo diễn nổi tiếng là bặt thiệp và rất ga lăng này lại hành động một cách kỳ lạ như thế, làm như trước mặt chàng ta chỉ có Minh Thư còn tất cả những người con gái khác không là gì cả. Quân Vũ kết thúc bản Natalia và chuyển sang tình khúc khác mà Trung Hữu vẫn không buông Minh Thư ra. Huệ Trinh mỉm một nụ cười đắt ý và nàng nói khẽ vào tai Quân Vũ:
– Hình như hai người ấy chỉ biết nhau thôi. Anh ra khiêu vũ tiếp đi, để em đàn cho, kẻo Lệ Hằng và Khánh Ngọc không có ai để mắt tới sẽ buồn.
Cuộc khiêu vũ chấm dứt vào lúc nữa đêm. Ngoại trừ Quân Vũ, còn các cô gái cõi lòng đều nhẹ nhõm. Đương nhiên là các cô chỉ muốn khiêu vũ với người đàn ông mình yêu. Khánh Ngọc lẫn Lệ Hằng đều yêu Quân Vũ nên chỉ muốn được ở trong vòng tay của chàng, còn việc Trung Hữu khiêu vũ với ai, điều đó không quan trọng đối với họ. Huệ Trinh cũng ngấm ngầm vui mừng khi nàng đã đạt được mục đích là chia rẽ Quân Vũ với Minh Thư. Khi cuộc vui chấm dứt, tuy ngoài mặt vẫn vui vẻ nói cười nhưng trong lòng Quân Vũ là cả một sự tổn thương. Vâng, đây là lần đầu tiên chàng cảm thấy đau khổ vì một người con gái, một điều chưa từng xảy ra trong cuộc đời của chàng.
Quân Vũ trở về phòng, nằm lặng người ra trong bóng đêm thinh lặng, chàng xoay người ra cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng vằng vặc trong đêm rằm. Đêm nay là một đêm mà cảnh sắc thiên nhiên rất tuyệt vời nhưng cũng là đêm mà Quân Vũ đặt ra câu hỏi về tình cảm của Minh Thư đối với mình. Suốt đêm nay nàng đã khiêu vũ với Trung Hữu và ở trong vòng tay của người trẻ tuổi, tài hoa ấy bất chấp sự có mặt của chàng và cũng bất chấp việc chàng cảm thấy bị xúc phạm đến mức nào.
“Tất cả những gì nàng nói với mình đều là giả dối… khi mình và nàng tay trong tay dưới vòm cây rợp ánh trăng. Đàn bà quả thật không đơn giản! Nếu Minh Thư thích Trung Hữu thì mình sẽ cho nàng toại nguyện. Từ trước đến giờ mình chưa hề phải quỵ lụy khần cầu ai và Minh Thư cũng không ngoại lệ. Chỉ tiếc là giữa mình và nàng có quá nhiều kỷ niệm, có quá nhiều điều để chia sẻ với nhau… nhưng nếu nàng chọn lựa Trung Hữu thì mình sẽ tôn trọng sự chọn lựa của nàng. May mắn là nàng và mình… chưa người nào thốt ra tiếng yêu đương với nhau, một cuộc tình chưa bắt đầu thì đã đi đến kết thúc… nghĩ ra cũng khá đau lòng. Nhưng thôi như thế cũng hay! Từ giờ phút này trở đi mình chỉ xem MinhThư như một người em gái, mình sẽ trở lại vị trí của người anh kết nghĩa và trở lại với những dự định của mình trước đây. Không phải là Huệ Trinh và Lệ Hằng đều đang tha thiết đợi chờ mình hay sao? Không phải là hai người ấy đều đã kiên nhẫn chờ đợi mình suốt mười mấy năm trời hay sao? Chao ôi, Quân Vũ! Mày thật là tội nghiệp! Lúc nào phụ nữ cũng vây quanh mày để xin một chút tình yêu nhưng hôm nay trái tim mày điên đảo.”
Chàng miên man chìm đắm trong những suy nghĩ của mình, lòng không khỏi nhức nhối hình ảnh tay trong tay của Minh Thư và Trung Hữu tối nay. Chàng nằm úp mặt xuống gối, trốn ánh trăng rằm đang nhìn qua cữa sổ, xuyên thấu vào lòng chàng một nổi đau vô bờ bến. Đêm nay trăng đẹp nên lòng chàng mới cảm thấy đau khổ hơn, vì một đêm đẹp đẽ là vậy, thơ mộng là vậy mà lại mang đến cho chàng một cuộc thật là buồn thảm.
Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ trong đêm, Quân Vũ nghe nhưng vẫn nằm yên. “Đi đi, cô em bé nhỏ! Tại sao tìm đủ mọi cách ràng buộc tim anh rồi lại tổn thương trái tim anh?”
Chàng hơi giật mình khi nghe có tiếng ai đó đẩy nhẹ cửa phòng chàng, tiếng chân ai bước vào, cánh cửa khép lại và mọi sự trở về với im lặng. Có lẽ lúc nãy quá mệt mỏi nên chàng quên khóa cửa phòng chăng? Chàng lắc đầu và cũng không muốn nghĩ tới điều ấy nữa, chỉ muốn được nằm một mình yên lặng trong bóng đen với nỗi đau của chính mình.
Nhưng rồi tiếng chân khẽ khàng vang lên, có tiếng ai đó ngồi xuống lặng lẽ bên mép giường chàng rồi một giọng ngây thơ, quen thuộc cất lên, cái giọng trước đây mỗi lần nghe là trái tim chàng rung động.
– Anh Quân Vũ, anh ngủ rồi hở anh? – Giọng người con gái nhè nhẹ vang lên mang theo một chút gì đó buồn bã và bối rối – Minh Thư đứng trước phòng anh gõ cửa nãy giờ nhưng anh không nghe, may quá cửa không khóa nên em mới vào được…
Quân Vũ nằm im không đáp, sự hiện diện của nàng khiến cho cơn giận trong lòng chàng càng tăng chứ không suy giảm.
– Em làm cho anh buồn phải không anh Quân Vũ?- Lần này những ngón tay ấm áp của nàng sờ nhẹ lên má chàng và trong giọng nói của nàng ẩn chứa một nỗi ray rứt, nghẹn ngào – Anh Quân Vũ, Minh Thư không cố ý làm cho anh buồn đâu, chỉ tại Trung Hữu tỏ tình với em, em đã từ chối nhưng anh ấy đã nói một câu khiến em không đành lòng: “Dù không yêu anh cũng hãy cho anh một đêm thật đẹp bên em và anh chỉ xin em một lần này thôi”. Trung Hữu đã nói thế nên em không nỡ làm cho anh ấy buồn. Anh ấy chỉ xin em một lần này… anh có hiểu giùm em hay không, anh Quân Vũ?
Giọng nàng cất lên nghẹn ngào nhưng cũng không làm cho chàng xao động vì cơn giận trong lòng chàng đang nổi lên càng lúc càng dữ dội ngay cả lúc nàng tìm cách giải thích với chàng.
– Quân Vũ! Anh đừng giận em có được không?- Bây giờ cái giọng nghẹn ngào đó trở thành nức nở và khuôn mặt xinh xắn ấy đã dựa hẳn vào lòng chàng với những giọt nước mắt nóng hổi tuôn tràn trên má – Xin anh hãy tha thứ cho em… một lần này thôi. Từ đây về sau Minh Thư không dám làm bất cứ điều gì cho anh buồn nữa.
– Đừng có đụng vào người anh! – Chàng bất giác lên tiếng, nghiêng người sang phía khác để tránh nàng. Quân Vũ cố ghìm cơn giận dữ, nếu không chàng đã to tiếng với Minh Thư – Em yêu Trung Hữu hay bất cứ ai, điều này không còn quan trọng đối với anh. Đừng có khóc lóc với anh và cũng không cần phải xin lỗi anh như thế. Từ đây về sau, mỗi người chúng ta đều có đời sống riêng, em không cần phải bận tâm đến anh và ngược lại. Bây giờ em về phòng nghĩ đi, anh rất là mệt mỏi và anh muốn được nằm một mình yên lặng.
Chàng đẩy nhẹ bàn tay nàng ra và cử chỉ hất hủi ấy khiến nàng bật khóc. Minh Thư cố nuốt nỗi nghẹn ngào vào lòng và bước ra cửa với tâm trạng chán nản, không còn muốn sống. Chàng biết mình hơi tàn nhẫn nhưng chàng không có thói quen để người khác làm tổn thương mình nhất là khi chàng vì người đó mà từ chối hết những người con gái khác. “Thà là anh mất em…”, trái tim chàng đau khổ nói, “… còn hơn là để em xúc phạm đến những tình cảm tha thiết nhất mà anh đã dành cho em.”
Nàng bước chân ra khỏi phòng chàng với một trái tim gần như tan nát. Chàng không phải không biết mất nàng là một điều đáng tiếc nhất trên đời nhưng chàng nhất định không giữ nàng lại vì tình yêu của chàng thì mãnh liệt nhưng tự ái của chàng cũng cao như núi. Tiếng cửa phòng khép dù rất khẽ nhưng cũng làm cho trái tim của chàng đau nhói nhưng chàng cố cắn răng chịu đựng. “Minh Thư! Có một lần anh đã nói cho em biết… khi anh yêu một người đàn bà nào đó, anh muốn anh là người đàn ông đầu tiên và cũng là người đàn ông cuối cùng của họ. Nếu mà người đàn bà yêu anh mà không làm được điều đó, anh không muốn giữ người đàn bà đó lại bên mình”. Chàng tự nhủ với mình như thế nhưng tâm hồn bỗng chìm vào một nỗi buồn sâu thẳm. Từ đó đến nay chàng chưa vì ai mà rung động như vì nàng, cho nên khi nàng bước ra khỏi cuộc đời chàng, chàng không khỏi cảm thấy thế giới của chàng trở nên trống rỗng như thiếu vắng một cái gì đó thật thân yêu mà cũng thật ngọt ngào.
Trái tim chàng đau buồn và cũng thật xót xa, những hình ảnh yêu dấu ngày nào hiện ra trong lòng chàng, huyền ảo như một giấc mộng. Tâm hồn chàng như phiêu diêu vào một cõi nào, ở đó có những cánh đồng ngát xanh, có cô gái ngồi trên lưng ngựa mà những giọt nắng vàng của hoàng hôn đọng lung linh trên mái tóc của nàng. Người con gái đó có lần đã dạo chơi cùng chàng trên bãi biển, có lần đã vì chàng mà bước lên sân khấu với đôi má ửng hông lên vì e ấp, thẹn thùng, có lần đã trốn chàng đi xa, và đã có lần đã ngủ quên trong phòng chàng mà tay vẫn nắm chặt lấy tay chàng. “Minh Thư, em là như vậy đó… lặng lẽ đi vào đời anh bằng tiếng khóc và cả nụ cười… để đến hôm nay anh bàng hoàng nhận ra là anh đã yêu em… như chưa từng yêu ai như thế trong cuộc đời mình!”.
Chương 23
Trăn trở làm cho trái tim của Quân Vũ càng thêm đau khổ và nỗi đau này khiến cho chàng nhận rõ chàng đã yêu nàng còn hơn là chàng đã tưởng tượng. Có tiếng ai đó đẩy cửa phòng chàng lần nữa khiến trái tim chàng rung lên trong một nỗi mừng rỡ: “Là em đó phải không… là em đã trở lại với anh?”
Nàng bước vào phòng chàng, chưa nói lời nào cũng đã khiến trái tim chàng trở nên hồi sinh, và rồi cái giọng vừa ngây thơ, vừa nghẹn ngào đó đã cất lên lần nữa. Cái giọng run run và đầy nước mắt khiến cho trái tim chàng mềm lại và những lời mà nàng thốt ra mới làm cho chàng kinh ngạc biết bao:
– Quân Vũ, em yêu anh… em rất yêu anh… – Nàng nghẹn ngào thú nhận với chàng trong nước mắt-… ngay cái lần đầu tiên gặp anh là anh đã yêu anh rồi mà cũng không biết tại sao yêu. Em yêu anh đến nỗi anh đuổi em đi mà em còn cố tình nán lại. Trên chiếc ghế đá bơ vơ nằm trong một góc của vườn hoa nhà anh ngày nào, có một sinh linh đang run rẩy và cầu mong thượng đế ban một phép màu để con người đau khổ đó có thể bước trở lại căn nhà của anh lần nữa chỉ với mơ ước duy nhất là được nhìn lại khuôn mặt của người đàn ông mà mình yêu. Và rồi phép màu đã xẩy ra, anh đã cho em bước vào thế giới của anh dù với một thận phận rất tội nghiệp. Đã bao lần em lắng nghe tiếng “em” ngọt ngào mà anh thốt ra với những người bạn gái của mình mà mơ ước có một ngày nào đó, mình cũng sẽ được anh gọi bằng tiếng “em” êm đềm đó. Những ngày cuối tuần là những ngày buồn bã nhất của đời em khi ngôi nhà bỗng trở nên trống vắng. Trái tim em run lên vì đau khổ khi biết anh đi với một ai đó… má tựa má… vai kề vai… mà không hề biết là trong căn phòng nhỏ này có một cô bé tội nghiệp đang chờ những bước chân của anh quay về với một tình yêu thật là vô vọng. Có biết bao lần em nhìn trộm anh trong khi anh ngủ. Gương mặt đó từng nét… từng nét hằn sâu trong tâm trí của em nhưng không biết vì sao em ngắm mãi mà vẫn không bao giờ biết chán. Đã biết bao lần em mơ anh là của em rồi lại rơi nước mắt vì mơ không bao giờ trở thành sự thực của mình. Cái tuần anh đi xa nhà, thời gian đã kéo dài như vô tận… có lúc em qua phòng anh nhìn quanh rồi thở dài tự hỏi không biết mình sẽ có thể tồn tại trên cõi đời này nữa không nếu như anh không trở lại. Bởi vì nếu không có anh thì cuộc đời em cũng trở thành vô nghĩa. Anh không hề hay biết em đã trải qua những đau khổ thế nào khi anh thân cận với những người con gái khác và điều đó hầu như xẩy ra mỗi ngày khi em bước vào cuộc đời của anh với một trái tim chan chứa tình yêu những cũng gần như tuyệt vọng bởi vì tình yêu mà em trao ra, em không bao giờ hy vọng được anh hồi đáp. Dù tối nay sự việc có xẩy ra thế nào thì Minh Thư của anh vẫn yêu anh mãi mãi. Trái tim vẫn còn là nguyên vẹn của anh mà hình ảnh của bất cứ người đàn ông nào khác đều không hiện hữu bởi vì nó đã dành trọn cho anh. Em chỉ muốn an ủi người bạn tội nghiệp của em một lần vì mối tình anh ấy trao cho em quá nặng mà em không thể nào đáp lại. Em hoàn toàn không có tình ý vì với Trung Hữu, từ đầu đến cuối Minh Thư chỉ nghĩ đến anh vì chỉ sống vì anh. Bây giờ thì sự hiện diện trong đời anh không còn cần thiết nữa nên em quyết định ra đi. Nhưng trước khi đi em không thể không nói ra cho anh biết là em yêu anh đến như si dại, yêu đến nỗi quên đến lòng tự trọng cả chính mình. Anh Quân Vũ, em không dám quấy rầy anh thêm nữa, chỉ mong anh ban cho em một đặc ân, đó là cho em một nụ hôn cuối cùng trước khi em vĩnh viễn xa anh.
Giọng nói đầy nước mắt của Minh Thư, tình yêu sâu kín mà nàng lần đầu tiên thố lộ với chàng đã khiến cho trái tim đang đau khổ của Quân Vũ bừng lên một niềm hạnh phúc. Nàng áp nhẹ môi mình lên môi chàng và chạy ra khỏi phòng trong nước mắt nhưng cánh tay ấm áp của chàng đã giữ nàng lại, ôm chặt nàng vào lòng với một cảm giác ngây ngất và rạo rực mà chàng chưa từng trải qua với bất cứ người đàn bà nào khác. “Quân Vũ… Quân Vũ… “, Minh Thư mơ màng gọi tên chàng, có cảm giác như mình đang chìm vào một cơn mơ khi những nụ hôn ngọt ngào của chàng liên tiếp phủ xuống cánh môi nàng, khao khát và tham lam như chàng mới biết yêu lần đầu. Tâm hồn của nàng như bay bổng vào một thế giới tuyệt vời khi thân hình nóng bỏng của chàng như muốn biến nàng tan ra thành nước, bàn tay dịu dàng của chàng mơn trớn trên bờ vai trần của nàng. “Anh yêu em!”, chàng không ngớt thốt ra ba tiếng ấy khi đã đi sâu vào nàng bằng một cảm giác đê mê và đây là lần đầu tiên Quân Vũ mới biết thế nào là yêu đương hơn là chiếm hữu. Thân hình nàng run lên trong tay chàng khi nàng chìm đắm trong những cảm giác yêu đương cuồng nhiệt. Họ ở trong vòng tay nhau không biết bao lâu cho đến khi chàng thở dốc và buông nàng ra, nhưng rồi lại đặt nàng trên cánh tay của mình và ngắm nàng dưới ánh trăng rằm vằng vặc đang chiếu qua cửa sổ. “Minh Thư, em đẹp quá!” chàng gọi tên nàng bằng một giọng thật là đắm đuối khi ngắm nhìn thân hình thanh thoát của nàng hiện ra trong ánh trăng. Yêu nàng đêm nay như đã yêu, chàng mới biết thế nào là ôm trong tay một nhan sắc quyến rũ nhất trần gian. Chàng lại say đắm hôn lên môi nàng, muốn dừng lại dừng không được, kinh ngạc khi nỗi khao khát về nàng không ngừng thúc giục trong trái tim chàng.
– Quân Vũ, em yêu anh! – Nàng thốt lên trong hạnh phúc, đôi tay trắng ngần vòng qua người chàng, đôi mắt đắm đuối ngắm nhìn khuôn mặt người đàn ông mà nàng yêu, trong lòng còn chưa dám tin những giây phút yêu đương mà nàng đã trải qua với chàng là có thật. Bây giờ chàng là của nàng, nàng rơi nước mắt vì hạnh phúc khi ý thức ra điều đó nhưng trong lòng chàng thì cuống quýt vì nghĩ mình đã làm điều gì đó xúc phạm tới nàng. – Em không giận anh chứ, Minh Thư? – Chàng hỏi mà đôi mắt long lanh -… Khi không xin phép em mà đã yêu em như vậy!
Nàng nép sau lòng chàng, áp má mình vào ngực chàng rồi thủ thỉ:
– Em là của anh, anh yêu em cách nào em cũng nhận. Em chỉ muốn mãi mãi được ở trong vòng tay của anh, mãi đến bây giờ em vẫn còn nghĩ những giây phút này là một cơn mơ.
Chàng khẽ cắn vào ngón tay trắng ngần của nàng khiến nàng kêu lên một tiếng.
– Bây giờ thì em tin đây là sự thật rồi phải không?
Nàng mỉm cười, nụ cười hiền lành và cũng xinh như mộng khiến cho trái tim chàng xôn xao, chàng để tay nàng lên ngực mình rồi khẽ nói:
– Đến bây giờ nó vẫn còn đập rộn ràng lên vì em! Bây giờ thì em biết anh yêu em đến mức nào rồi chứ?- Nàng gật đầu nhưng rồi thốt lên một câu bằng giọng dỗi hờn:
– Anh ác lắm…
– Anh ác thế nào?- Chàng chớp mắt giả vờ như không hiểu.
– Anh yêu em sao không cho em biết mà lúc nào cũng như đùa giỡn với em. Em lúc nào cũng tìm cách bày tỏ với anh tình cảm của mình còn anh lúc nào cũng như tránh né, lại còn âu yếm người khác trước mặt em khiến cho đêm nào em cũng phải khóc thầm!
– Tha thứ cho anh! Chàng hôn má nàng như tạ tội- Anh chỉ muốn chắc chắn là em yêu anh trước khi anh tỏ tình với em. Người ta còn định trở về Đài Bắc là sẽ cầu hôn với em nhưng em đã làm đổ vỡ tất cả kế hoạch bí mật của anh rồi!
– Cầu hôn với em?- Đôi mắt long lanh như thu hồ của nàng nhìn chàng kinh ngạc – Anh nói thật chứ anh Quân Vũ?
– Sao lại không thật? Anh lại mua luôn nhẫn cầu hôn rồi đó, định làm cho em bất ngờ nhưng bây giờ thì ngược lại, chính em đã làm cho anh kinh ngạc.
– Em?- Nàng hỏi, nhìn đăm đăm chàng dưới ánh trăng và cảm thấy gương mặt chàng sao mà dễ làm cho lòng người say đắm.
– Em thật sự đã làm cho anh kinh ngạc- Chàng nói và hôn lên những ngón tay nàng, những ngón thon thả mảnh khảnh nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của chàng – Anh không ngờ em lại yêu anh mãnh liệt như vậy, vì không ngờ vì yêu anh mà em phải đau khổ như vậy. Anh quả thật là một tên đàn ông đáng chết!
– Người ta vì anh mà phải đau khổ từ ngày này sang ngày khác, còn anh mới thấy người ta khiêu vũ với người khác mà ghen rồi.
– Em không biết chứ trong tình yêu anh là một tên bạo chúa. Bây giờ em rời xa anh vẫn còn kịp… nếu không sao này trở thành vợ của anh thì em sẽ hối hận!
– Bạo chúa? – Nàng thắc mắc nhìn chàng, cố tìm một nét gì bạo chúa trên cái khuôn mặt đáng yêu và luôn làm cho nàng say mê đó.
– Em không biết chứ anh ghen kinh khủng. Có lần anh đã nói với em rồi: “Khi anh yêu một người đàn bà nào đó, anh muốn mình là người đàn ông đầu tiên và cũng là người đàn ông cuối cùng của họ” Nếu em chấp nhận điều này thì hãy đến với anh, còn nếu không thì… em sẽ khổ vì anh đó!
– Đương nhiên là em chấp nhận rồi, khi mình đã yêu ai thì trái tim làm gì có thể dung chứa một người khác chứ? Nhưng mà em vẫn chưa hiểu hai chữ “bạo chúa” của anh!
– Khi em là của anh rồi thì em không được nhìn bất cứ người đàn ông nào nữa…
– Em chỉ nhìn anh thôi cũng đủ… – Nàng bật cười hồn nhiên khi nghe chàng nói, nhưng sau đó nàng ngẫm nghĩ và khẽ thốt lên- Như vậy cũng có gì ghê gớm lắm đâu?
– Anh không muốn ai động chạm đến người đàn bà mình yêu. Em không được khiêu vũ với ai, không được thân cận với ai, cũng không được cười nói với ai, em hoàn toàn bị nhốt trong thế giới kín mi kín mít của anh. Cô nhỏ ơi, em liệu có chịu nổi không?
– Đó là điều em tình nguyện muốn làm và rất muốn làm. Anh muốn em như thế nào thì em như thế ấy. Em yêu anh và chỉ có biết anh thôi, những người đàn ông khác làm sao có chổ đứng trong trái tim của một người con gái đang yêu? Đối với em, có anh là hạnh phúc lằm rồi, em không mơ ước viển vông gì nữa cả.
– Như nếu anh ghen tuông đến nỗi cứ giữ em trong nhà, không cho em ra ngoài làm việc, cũng không cho em tiếp xúc với bất cứ ai khác thì em có chịu nổi không?
– Em yêu anh, Quân Vũ! Nàng dịu dàng nhìn sâu vào mắt chàng. Trong ánh mắt nàng, chàng đọc được sự bao dung, sự phục tùng và sự cam chịu và điều đó khiến chàng càng cảm thấy yêu thương nàng hơn – Tất cả những lời nói của anh điều là mệnh lệnh. Em yêu anh đến nỗi đánh mất luôn cả tự ái của chính mình, anh có cười em không anh Quân Vũ?
Những lời tha thiết của nàng khiến cho trái tim của chàng xúc động. Chàng đặt lên môi nàng một nụ hôn thật ngọt ngào.
– Anh chỉ nói đùa thôi, Minh Thư? Ai lại đối xứ với người mình yêu như vậy chứ? Em giống như một vầng trăng thật đẹp, ai lại nỡ vầng trăng đẹp đẽ ấy trong cái thế giới nhỏ bé của mình. Anh muốn em xuất hiện trên bầu trời để mọi người nhìn ngắm ánh sáng của em, anh chỉ cần biết vầng trăng ấy thuộc về anh thế là đủ.
Nàng xúc động nắm lấy tay chàng:
– Em sẽ không bao giờ nghĩ đến một người đàn ông nào khác ngoài anh đâu, bởi vì em biết tình yêu của em thì chỉ có một mà em đã trao hết cho anh rồi. Quân Vũ! Em không biết làm cách nào diễn tả cho anh hiểu tình yêu của em đối với anh vì ngôn ngữ thì hạn hẹp mà tình yêu thì vô cùng vô tận.
– Nhưng có một biểu lộ còn nói lên được nhiều điều hơn là ngôn ngữ nữa…
Chàng nói rồi cúi xuống hôn nàng đắm đuối. Như có những lớp sóng triều dâng lên trong tận cùng cảm giác của nàng, Minh Thư cảm thấy mình bồng bềnh trong hạnh phúc khi những khao khát từ chàng đổ ập xuống nàng lần nữa, cuốn nàng chơi vơi trong những cảm xúc thật tuyệt vời. Trong giây phút này đây nàng ý thức nàng đã trao cho chàng tất cả từ hơi thở tình yêu cho đến những cuống quýt của trái tim mình khi hơi ấm của chàng làm dậy lên nơi nàng một sự dâng hiến gần như là toàn triệt. Và bây giờ nàng đã hiểu vì sao thượng đế đã đặt để rằng đàn bà là một phần cơ thể của người đàn ông mà họ yêu và chàng thì trải qua những cảm giác rung động đến tận cùng khi tìm lại được một phần cơ thể đã đánh mất của chính mình.
Chương 24
Sáng hôm sau, sáu người trẻ tuổi dùng điểm tâm xong là đã náo nức chuẩn bị cho cuộc đi săn. Nhưng thật sự ra chỉ có bốn người còn lại là háo hức chứ Quân Vũ và Minh Thư chỉ đi theo họ cho có mặt, còn tâm hồn của hai người cứ lâng lâng như ở trên mây và họ chỉ mong cuộc đi săn này kết thúc càng sớm càng tốt để họ có thể trở về Đài Bắc, trở về ngôi nhà thân yêu của mình trong tâm trạng hoàn toàn khác trước vì bây giờ họ đã biết rằng họ là của nhau.
Hôm đó cuộc đi săn như thế nào, Khánh Ngọc và Trung Hữu hạ được bao nhiêu thú rừng, Huệ Trinh và Lệ Hằng náo nức ra sao khi lần đầu tiên họ nhắm trúng đích và reo lên khi phát súng liên tiếp của hai người đã giúp hạ được một con chồn trắng dù con vật này đang chạy rất nhanh… tất cả những điều này dường như không có còn quan trọng nữa và điều quan trọng là họ trở về thế giới bình yên và riêng tư của họ với cõi lòng hạnh phúc khi đã có được trong vòng tay người mà mình yêu thương nhất.
Đến khoảng bốn giờ thì cuộc đi săn kết thúc, mọi người chia tay trong vui vẻ với lời ước hẹn sẽ gặp lại lần nữa.
Suốt trên đường về nhà, hai người trẻ tuổi luôn trao nhau những cái nhìn đắm đuối, đúng là tình yêu đã chấp cánh cho con người nên tâm hồn của Quân Vũ và Minh Thư cùng lúc như lạc vào cõi mộng mơ.
– Rốt cuộc rồi cũng được ở riêng với em!
Chàng nói câu đó bằng giọng xúc động khi hai người bước vào nhà. Đặt túi hành lý xuống, chưa kịp tắm rửa cho tỉnh người sau cuộc hành trình cũng khá dài, chàng nhấc bổng nàng lên trên cánh tay mình, bồng nàng đi vòng quanh trong nhà, thỉnh thoảng cúi xuống hôn nàng và thầm thì vào tai nàng bằng ba tiếng “Anh yêu em!”, Nàng nhắm mắt lại để tận hưởng cái giây phút tuyệt vời ấy và thủ thỉ vào tai chàng: “Anh Quân Vũ, Minh Thư yêu anh đến lúc nào không còn Minh Thư nữa mới thôi!”
Tối đó, chàng đeo vào tay nàng chiếc nhẫn cầu hôn, nhìn sâu vào mắt nàng và hỏi bằng giọng xúc động:
– Minh Thư, em có bằng lòng làm vợ của anh không?
– Quân Vũ, nàng gọi tên chàng và mặt ửng hồng lên – Đó là ước mơ duy nhất của cuộc đời em!
– Chúng mình cưới nhau em nhé? – Chàng hỏi bằng giọng dịu dàng.
– Để sau khi em tốt nghiệp đại học xong rồi đã rồi mình cưới nhau cũng không muộn. Nhưng khi đeo chiếc nhẫn này vào tay thì lúc nào em cũng nghĩ em là người của anh rồi.
Nàng nói xong nhìn chàng với ánh mắt thật là tha thiết:
– Ngay cả khi không đeo chiếc nhẫn này, ngay cả khi anh từ chối tình yêu của em thì em cũng nguyện với lòng là sẽ yêu anh suốt đời cho dù là yêu anh trong đau khổ! Nhẫn cầu hôn lễ cưới hoặc những gì tương tự đối với em đều chỉ là hình thức, tình yêu chung thủy trong lòng chúng ta mới là quan trọng. Quân Vũ, em yêu anh và suốt đời này chỉ yêu mỗi một mình anh thôi.
Chàng đắm đuối nhìn gương mặt của nàng, đón từng lời nói của nàng với thái độ trân trọng nhất. Chàng giống như thảo nguyên xanh ngát, nàng như dòng suốt êm đềm chảy vào ve vuốt thảo nguyên để cho bốn mùa nó đều xanh tươi bất chấp mặt đất có khô cằn hay bầu trời có giông tố thế nào đi nữa.
Những ngày sau đó họ sống vô cùng hạnh phúc. Chàng không cuồng nhiệt như đêm đầu đến với nàng mà trở nên dịu dàng hơn và chăm sóc cho nàng từng chút một. Mỗi ngày chàng để mắt đến bài vở của Minh Thư, không cho nàng thức khuya sợ tổn hại đến sức khỏe của nàng, còn nàng thì lăng xăng lo lắng cho chàng chẳng khác nào một người vợ trẻ lo lắng cho chồng. Và ngày thứ Năm đó, chỉ vài ngày sau khi đi săn ở trang trại của Lệ Hằng, chàng từ sở trở về nhà với gương mặt tươi vui và báo cho nàng biết:
– Anh đã mua xong trang trại đó rồi! Trưa hôm nay người chủ đã gọi điện thoại đến cho anh, đồng ý giao trang trại vào ngày chủ nhật này vì họ được xuất ngoại sớm hơn thời gian đã định.
– Chắc là đắt tiền lắm hở anh? – Nàng nói với giọng áy náy, không muốn vì mình mà tiêu tốn quá nhiều tiền bạc. – Khá đắt! Anh mua nó bằng số tiền dành dụm mấy lâu nay. Nhưng cũng đáng lắm vì nó rộng mênh mông, em tha hồ mà rong chơi với con Hoàng mã. Minh Thư à, em cứ xem đây là món quà cầu hôn của anh!
– Anh Quân Vũ! – Nàng gọi tên chàng bằng giọng âu yếm và xúc động – Em biết anh yêu em, muốn làm điều gì cho em vui, nhưng từ đây về sau đừng vì em mà hoang phí như vậy nữa. Em đã nhận từ anh quá nhiều rồi!
– Chao ôi, Minh Thư! Em cần gì phải lo lắng như vậy chứ? Sống là để hưởng thụ mọi thứ trên đời. Tiền bạc cứ giữ bo bo trong tay rồi nó cũng chẳng làm cho con người hạnh phúc. Lương anh rất cao, dư thừa để cho em một cuộc sống đầy đủ và thoải mái. Minh Thư của anh đã sống khổ nhiều rồi, bây giờ là lúc anh phải thay số phận để đền bù lại cho em.
Nàng định phải dối, muốn chàng đừng sống hoang phí như từ trước đến giờ vì đôi khi con người cũng cần phải nghĩ tới tương lai một chút nhưng chàng đã hôn nàng một cái và không cho nàng nói rồi nhất định làm theo ý mình. Chàng muốn đem lại cho nàng tất cả những gì mà chàng nghĩ sẽ cho nàng hạnh phúc để bù lại những mất mát trước kia.
Trưa thứ Sáu Minh Thư đi học về, lòng đang vui khi nghĩ đến ngày chủ nhật này, Quân Vũ và nàng sẽ đi thăm trang trại mà chàng mới mua, sau đó về Kỳ Sơn để mang con Hoàng mã đến đó. Quân Vũ còn bảo chàng sẽ thuê một người để chăm sóc trang trại và con Hoàng mã cho Minh Thư yên lòng vì chàng biết Hoàng mã là con ngựa cưng của nàng.
Nhưng rồi khi nàng đang chìm đắm trong những ý nghĩ đầy hân hoan đó thì có tiếng chuông cửa reo vang, Minh Thư ngạc nhiên không biết là ai nhưng nàng cũng ra mở cửa và khi con người đó xuất hiện trước mặt nàng thì nàng đứng lặng người ra một lúc vì kinh ngạc.
– Tôi vào được chứ, Minh Thư?- Người khách nói bằng giọng hòa nhã chứ không khó chịu như mọi khi – Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô và chuyện này có liên quan đến anh Quân Vũ. Có thể nói là vô cùng quan trọng đối với cuộc đời cũng như sự nghiệp của anh ấy.
– Vào đi, Khánh Ngọc! – Minh Thư mở rộng cửa và khẽ nói, không biết câu chuyện mà Khánh Ngọc sắp nói ra đây sẽ quan trọng ra sao nhưng nàng có một linh cảm là nó sẽ mang đến cho nàng và Quân Vũ một chuyện chẳng lành.
– Tôi yêu anh ấy, Minh Thư! – Khánh Ngọc ngồi xuống bộ sofa giữa phòng và nói bằng giọng gần như van lơn – Hãy trả Quân Vũ lại cho tôi vì tôi không thể sống mà không có anh ấy.
– Khánh Ngọc! – Minh Thư dịu dàng nói, cảm thấy tội nghiệp cho cô gái si tình này – Việc Quân Vũ có đến với cô ấy hay không, việc ấy không phải do tôi quyết định mà hoàn toàn do anh ấy định đoạt!
– Tôi biết anh ấy yêu cô nhưng nếu cô tiếp tục sống bên anh Quân Vũ thì anh ấy sẽ gánh rất nhiều điều bất hạnh. Nếu cô thật lòng yêu Quân Vũ, cô sẽ không thể điềm nhiên ngồi nhìn anh ấy mất hết mọi cái cùng một lúc.
– Ý cô muốn nói là… – Đôi mắt Minh Thư mở to ra vì kinh ngạc.
– Tôi muốn ngả mọi con bài ra trước mắt cô! Bây giờ không phải là lúc tôi to tiếng với cô để tranh giành Quân Vũ, tôi biết mọi cuộc cãi vã chẳng mang lại lợi ích gì cho nên trước khi đến đây tôi đã bàn luận kỹ với cha mẹ của tôi và mọi kế hoạch mà chúng tôi sắp đặt cũng đã thực hiện cả rồi. Nếu Quân Vũ tiếp tục sống với cô và từ chối tôi, mọi tai ương sẽ đổ ập lên đầu anh ấy.
Câu nói của Khánh Ngọc khiến cho Minh Thư sững sờ cả người. Họ định làm gì Quân Vũ của nàng đây nếu Quân Vũ tiếp tục sống bên nàng.
– Cô vẫn chưa hiểu rõ phải không? – Khánh Ngọc điềm nhiên nói – Minh Thư, cô không hiểu rõ Quân Vũ bằng tôi đâu, để tôi nói một cách thẳng thừng hơn cho cô nghe. Từ khi cha mẹ Quân Vũ qua đời, anh ấy đã nương náu suốt bốn năm ở nhà tôi, sau đó khi Quân Vũ vào đại học, mọi chi phí ăn học đều do cha mẹ tôi lo cả. Khi Quân Vũ ra trường, chính cha mẹ tôi đưa anh ấy vào công ty Trường Đạt làm việc, hai năm sau anh ấy được thăng phó giám đốc. Tất cả những việc này không phải ngẫu nhiên mà nó có lý do của nó. Lý do rất đơn giản: đó là vì ba mẹ tôi biết tôi yêu thương Quân Vũ và mong muốn trở thành vợ của anh ấy, vì vậy ba mẹ tôi không tiếc bất cứ điều gì đối với chàng rể tương lai của mình. Nhưng tất cả mọi cái anh ấy đang có sẽ cùng một lúc bỏ anh ấy mà đi nếu anh ấy chọn cô chứ không phải chọn tôi!
Những lời Khánh Ngọc tỏ bày khiến Minh Thư ngồi lặng người ra. Nàng biết tất cả những điều đó đều là sự thật vì trước đây Quân Vũ đã từng kể cho nàng nghe và chàng cũng không biết phải làm sao để cho vợ chồng của bà Mỹ Tâm khỏi đau lòng khi chàng từ chối không tiến đến hôn nhân với một cô gái độc nhất của hai người.
– Cô muốn nói gia đình cô sẽ cắt đứt với QuânVũ nếu anh ấy nhất định chọn tôi? – Minh Thư hỏi mà lòng rối bời bởi nàng chưa bao giờ nghĩ rằng cục diện sẽ trở nên phức tạp đến mức này.
– Để tôi nói cho cô biết… – Khánh Ngọc gằn giọng-… lúc đầu thì tôi nghĩ để buộc cô phải xa Quân Vũ, tôi sẽ đuổi cổ bà dì của cô ra khỏi nhà mình để làm áp lực với cô, nhưng rồi tôi đã hoãn việc này lại bởi vì điều đó không đủ mạnh để tôi có thể đạt được mục đích của mình. Khi yêu đương một cách mù quáng với Quân Vũ, cô có thể hy sinh bà dì của mình một cách không thương tiếc mặc dù khi cô chân ướt, chân ráo lên Đài Bắc này, bà ấy đã giúp đỡ cô. Vì vậy tôi muốn mọi sự nhắm thẳng vào Quân Vũ, vì khi đó vì tình yêu đối với chàng, cô mới có thể nhượng bộ. Nếu cô cứ giữ khư khư Quân Vũ trong tay mình thì Quân Vũ sẽ mất hết. Anh ấy sẽ bị ba mẹ tôi cho thôi việc, cương vị phó giám đốc quyền quý cũng chẳng còn, tiền bạc trong túi cũng rỗng không. Cô sống với Quân Vũ, cô thừa biết anh ấy tiêu pha như thế nào rồi. Từ thuở nhỏ vì sinh trưởng trong gia đình giàu có, anh ấy đã quen sống như ông hoàng và sau này cũng vậy, cái thói quen ấy Quân Vũ không bao giờ bỏ được. Cũng chính biết vậy cho nên ba mẹ tôi mới dành cho anh ấy sự ưu đãi tuyệt đối về lương hướng. Nếu không có sự ưu đãi này, anh Quân Vũ cũng sẽ sống với đồng lương ba cọc, ba đồng như những sinh viên tốt nghiệp đại học khác, những người không có thân thế, đành chấp nhận một vị trí nhỏ bé trong một công ty nào đó để sống một cuộc sống giản dị qua ngày. Tôi nghĩ là cô biết rõ thói ăn xài của Quân Vũ. Những bộ y phục sang trọng đắt tiền mà cô khoác trên người, Quân Vũ đã phải bỏ ra những món tiền rất lớn để mà mua nó. Huệ Trinh có kể cho tôi nghe hôm đi xem nhạc kịch cô đã xuất hiện với một chiếc soirée thật lộng lẫy đến làm hoa cả mắt thiên hạ. Quân Vũ sống xa hoa như một ông hoàng nên anh ấy muốn người mà anh ấy yêu cũng được hưởng những tiện nghi tương tự như một bà hoàng, và anh ấy đã làm điều ấy với cô. Nhưng không bao lâu nữa những hoa mộng mà hai người xây đắp với nhau sẽ hòan tòan sụp đổ. Anh ấy sẽ rỗng túi, sẽ mất việc, sẽ mất cả uy quyền mà anh ấy từng có khi làm phó giám đốc cho công ty Trường Đạt. Đó là kết cuộc ảm đạm nhất, thê thảm nhất mà anh ấy sẽ nhận lãnh nếu anh ấy từ chối kết hôn với người con gái độc nhất của ân nhân anh ấy.
– Gia đình cô có thể đối xử tàn nhẫn với Quân Vũ như vậy sao?
– Chúng tôi bắt buộc phải tàn nhẫn như vậy, chúng tôi bắt buộc phải trừng phạt Quân Vũ nếu anh ấy hành xử như kẻ vong ân. Để anh ấy nếm trải đau khổ, đắng cay của cuộc đời một chút rồi sau đó anh ấy sẽ tỉnh người ra và biết mình phải làm gì để có thể khôi phục lại cuộc sống huy hoàng, thoải mái ngày xưa.
– Anh ấy sẽ không chịu khuất phục một cách dễ dàng như vậy đâu! – Minh Thư nói một cách đầy tin tưởng – Quân Vũ là một người xuất sắc và tài giỏi, anh ấy sẽ tìm một công ty khác để tiếp tục sự nghiệp của mình.
– Điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra, bởi vì chúng tôi đã tính toán cả rồi!
– Các người đã tính toán? – Minh Thư thốt lên câu đó bằng một giọng đầy căm phẫn vì nàng cảm giác là gia đình Khánh Ngọc đang dồn người đàn ông mà nàng yêu đến đường cùng.
– Vâng, chúng tôi tính toán và cũng đã thực hiện. Minh Thư cô có biết khi vào đại học, Quân Vũ đi theo ngành này không? Anh ấy là một người thông minh tuyệt đỉnh nhưng vì theo đuổi những ngành hái ra tiền khác, anh ấy đầu quân vào đại học thiết kế thời trang, anh ấy quyết định đi theo con đường của song thân quá cố của mình. Nếu anh ấy tốt nghiệp đại học thương mại hay một trường đại học nào để kiếm việc làm thì anh ấy sẽ dễ dàng rời Trường Đạt, tìm một công khác để ổn định cuộc sống của mình, đằng này anh ấy lại chọn một trường đại học mà mảnh bằng của nó đã khiến phạm vi họat động của anh ấy bị hạn chế. Mảnh bằng mà anh ấy có trong tay chỉ có giá trị đối với các công ty chuyên gia về thời trang mà thôi.
– Nhưng Trường Đạt không phải là công ty thời trang duy nhất ở Đài Bắc, nếu Trường Đạt bỏ rơi Quân Vũ thì anh ấy sẽ làm một công ty thời trang khác.
– Cô nghĩ chúng tôi không tính toán đến việc ấy hay sao? Hiện tại chúng tôi đã cho người đi khắp các công ty thời trang của Đài Bắc để tung ra một nguồn tin theo kiểu rỉ tai là Quân Vũ, phó giám đốc kế hoạch của công ty Trường Đạt, sắp thực hiện một kế hoạch bí mật, đó là giả vờ bị Trường Đạt cho thôi việc, đầu quân vào công ty thời trang đối thủ để đánh cắp những tin tức của các công ty ấy hầu như hạ bệ đối thủ theo kiểu “khổ nhục kế”. Việc này thường xẩy ra nhất là trong những mọi trường đòi hỏi sự cạnh tranh. Quân Vũ của cô có cả đi mòn cả gót giày thì cũng chẳng ai dám thu nhận anh ấy vào đâu. Hiện tại nguồn tin ấy đã được tung ra và mọi người đều đã biết cả rồi. Quân Vũ chỉ duy trì cuộc sống huy hoàng hiện nay nếu anh ấy tiếp tục ở lại công ty Trường Đạt nhưng được ở lại Trường Đạt hay không, điều ấy lại do chính cô quyết định! Nếu cô chịu rời xa anh ấy, Quân Vũ sẽ không mất mát thứ gì. Nếu cô ở lại với Quân Vũ, sự nghiệp của anh ấy sẽ hoàn tòan sụp đổ. Không phải Quân Vũ không thôi mà dì Lệ Mai của cô cũng sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà chúng tôi ngay lập tức một các không thương tiếc. Bây giờ thì cô phải quyết định càng nhanh càng tốt, hoặc là chúng tôi sẽ thực hiện điều ấy ngay hôm nay.
Minh Thư ngồi ôm đầu một cách đau khổ. Thì ra gia đình họ Lưu đã ra cả một kế hoạch để bức tử Quân Vũ của nàng. Nếu nàng tiếp tục ở bên chàng, cuộc đời của chàng sẽ lâm vào ngõ cụt mà nàng thì không đành lòng để nhìn người yêu của mình mỗi ngày sống trong đau khổ. Phải chi nàng đã tốt nghiệp đại học, có một nghề ổn định để phụ giúp chàng trong cơn hoạn nạn này thì mọi việc có thể giải quyết phần nào dù có khó khăn. Nhưng khổ thay nàng chỉ là một cô bé mười tám tuổi với hai bàn tay trắng, đã không giúp gì được cho chàng mà lại còn là một gánh nặng của chàng nữa. Rồi mai đây chàng sẽ sống ra sao với, một tương lai bấp bênh, vô định, khi mà những kẻ thù của chàng chỉ rình rập để tước đi tất cả cơ hội sống còn của chàng dù cơ hội ấy rất nhỏ nhoi. Quân Vũ, em phải làm sao đây? Nàng nghĩ rồi nước mắt tuôn rơi, không ngờ sự xuất hiện của nàng trong đời chàng lại mang đến cho chàng nhiều tai ương như vậy.
– Cuối cùng thì cô cũng biết xót thương anh ấy! -Giọng Khánh Ngọc tàn nhẫn vang lên-Bây giờ chắc cô đã hiểu thấu đáo vấn đề. Nếu cô yêu Quân Vũ thì cô phải hy sinh. Anh ấy không nợ nần gì cô, tại sao vì cô mà phải hủy đi sự nghiệp của mình? Nếu cô còn một chút lương tâm thì cô hãy rời xa Quân Vũ. Minh Thư, cô phải quyết định ngay hôm nay vì đây là hạn chót. Nếu không thì mọi tai họa sẽ lập tức xảy ra với Quân Vũ của cô. Bây giờ thì những điều phải nói tôi đã nói hết rồi. Tôi sẽ ra ngồi ngoài xe và chờ xem cô hành động thế nào. Trước bốn giờ chiều nay mà cô vẫn còn nán lại căn nhà này thì xem như tôi phải thực hiện những gì mà tôi nói vậy!
Chiều hôm đó Quân Vũ trở về nhà với một tâm trạng yêu đời. Ngày làm việc cuối tuần trong tuần đã chấm dứt và chàng đang nghĩ đến việc Minh Thư sẽ vui mừng ra sao khi chàng đưa nàng đến xem trang trại mà chàng đã mua với mục đích tạo cho nàng cơ hội tiếp xúc với thiên nhiên trong lành và rong chơi với con hoàng mã mà nàng rất yêu thích.
Nhưng nhà cửa hôm nay sao vắng ngắt, không giống như những ngày trước, khi nàng đợi chàng về và tíu tít ra đón chàng với một nụ hôn.
“Minh Thư đi đâu rồi?”, chàng tự hỏi và đi sang phòng nàng, trong phòng dậy lên một cảm giác bất an. Đôi mắt chàng chạm vào phong thư nhỏ trên bàn viết của nàng. Trái tim chàng đậm mạnh! Có chuyện gì xảy ra nữa đây sau năm ngày hạnh phúc thần tiên kể từ lúc họ rời khỏi trang trại của Lệ Hằng. Chàng run tay khi mở bức thư ra:
“Anh Quân Vũ,
Em buộc phải rời khỏi anh vì nếu em ở lại anh sẽ mất hết mọi thứ trên đời mà em thì không đành lòng nhìn anh như thế. Em yêu anh… mãi mãi yêu anh. Minh Thư suốt đời chỉ nghĩ đến anh chứ không nghĩ đến bất cứ người đàn ông nào khác!”
Đọc xong bức thư, Quân Vũ như chìm vào một cơn khủng hoảng. Chàng biết phải có cái gì tác động ghê gớm lắm mới khiến nàng bỏ đi như vậy. Chàng thở dài, bước vào thư phòng và ngồi im lặng một mình trong đó. Quân Vũ ôm đầu đau khổ, không biết việc gì đã xẩy ra khiến cho Minh Thư phải rời xa chàng lần nữa
Sau cái đêm mà họ đã đến với nhau ở tại biệt thự của Lệ Hằng, Quân Vũ tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của Minh Thư. Chàng biết trên đời này, ngoài nàng ra, không ai có thể yêu chàng bằng một tình yêu mãnh liệt như thế.
“Em buộc phải rời khỏi anh vì nếu em ở lại… anh sẽ mất hết mọi thứ mà anh đang có và em thì không đành lòng nhìn anh như vậy”, bức thư mà nàng để lại khiến cho chàng không khỏi liên tưởng đến một ai đó đã xuất hiện trong buổi chiều nay và dùng một áp lực mạnh mẽ đã tách rời nàng ra khỏi chàng, người đó không thể là Lệ Hằng, cũng không thể là Huệ Trinh mà chỉ có thể là Khánh Ngọc. Bởi hiện tại chàng đang ràng buộc với công ty Trường Đạt về mọi phương tiện, những lời trong thư của Minh Thư có thể hàm ý là nếu mối quan hệ giứa nàng và chàng tiếp tục diễn thì gia đình Khánh Ngọc sẽ dùng biện pháp mạnh, chẳng hạn tìm cách đầy chàng ra khỏi công ty và chấm dứt tất cả những ưu đãi mà từ trước đến nay họ vẫn dành cho chàng. Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ về những điều này mà chàng chỉ muốn tìm kiếm Minh Thư cho bằng được. Chàng có thể đánh đổi tẩt những gì mà chàng đang sở hữu để có nàng bên cạnh mình trong suốt đời. Nhưng bây giờ Minh Thư đang ở đâu? Chàng không nghĩ nàng trở về Kỳ Sơn lần nữa. Chỉ vài tuần ngắn ngủi là Minh Thư đã hoàn thành chương trình học lớp mười hai và chuẩn bị vào đại học, nàng đương nhiên không thể rời xa thành phố, không thể bỏ học nữa chừng vì thi đậu vào đại học là điều mà Minh Thư tha thiết muốn làm theo di huấn mà nội nàng đã để lại. Nàng hoàn toàn không có chỗ đi. Ở Đài Bắc, nơi duy nhất mà nàng có thề đặt chân đến chính là nhà Trung Hữu, nhưng hiện tại Quân Vũ không nắm được bất cứ chi tiết nào về chàng đạo diễn này. Trong đầu chàng vụt lên một tia sáng khi nghĩ tới Lệ Hằng. Lệ Hằng đương nhiên là có địa chỉ cùng như số điện thoại của Trung Hữu vì nàng và Trung Hữu vốn quen thân với nhau. Nghĩ thế Quân Vũ bấm số điện thoại nhà Lệ Hằng. Đầu dây bên kia là giọng của mẹ nàng, bà mừng rỡ khi nhận ra chàng:
– Quân Vũ hả? Sao mấy lúc rày không thấy cháu ghé chơi?
– Dạ cháu bận quá, lúc này công việc ở công ty của cháu càng lúc càng nhiều nhưng cháu sẽ cố sắp xếp thời gian để đến thăm bác, thưa bác Lệ Hằng có ở nhà không ạ?
– Ngày hôm qua nó đã theo đoàn phim đi quay ngoại cảnh ở Hà Lan, có lẽ cuối tuần tới nó mới về. Có gì gấp không Quân Vũ?
– Thưa không, cháu chỉ gọi đến để hỏi thăm Lê Hằng thôi!
Chàng nói vài câu xã giao với người mẹ hiếu khách của Lệ Hằng rồi sau đó đặt điện thoại xuống, trầm ngâm nghĩ ngợi. Chàng bấm số phôn tay của Lệ Hằng nhưng không ai trả lời. Có lẽ bây giờ nàng đang bận diễn cho xong một số trường đoạn của bộ phim nên không có thời gian rảnh để nghe điện thoại hoặc liên lạc về Đài Bắc. Quân Vũ lục tìm tấm danh thiếp của ông Thái Thuận đã trao cho chàng dạo nọ rồi gọi ngay đến văn phòng làm việc của ông. Đúng như chàng suy đoán, Minh Thư không trở về Kỳ Sơn như lần trước. Chính miệng ông Thái Thuận đã xác nhận với chàng như thế.
Trong suốt hai ngày, tâm hồn Quân Vũ như chìm trong hoảng loạn, chàng cảm thấy thế giới này của mình trống rỗng và vô nghĩa khi có Minh Thư bên cạnh. Quân Vũ mong ngày thứ hai mau đến để tới trường tìm kiếm Minh Thư. Chàng biết chắc Minh Thư không bao giờ bỏ học khi chỉ vài tuần nữa thôi là nàng đã hoàn tất học kỳ.
Chiều chủ nhật khi Quân Vũ đang nằm buồn bã gác tay trên trán và than vắn thở dài thì chuông điện thoại chợt reo vang.
“Là ai đây?, chàng thầm nhủ và uể oải vói lấy chiếc điện thoại ở đầu giường.
– Phải Quân Vũ đó không?
Giọng nói của người bên kia đầu dây khiến trái tim chàng đập mạnh.
– Trung Hữu!- Chàng thốt lên vui mừng- Hai ngày nay tôi tìm đủ mọi cách để liên lạc với anh mà không được. Minh Thư đã bỏ đi từ hôm thứ Sáu và tôi cũng chẳng biết nàng đi đâu. Tôi gọi đến Kỳ Sơn thì mấy người láng giềng cho biết ràng nàng không trở về nơi đó. Ở Đài Bắc thì Minh Thư chỉ quen có mình anh nên tôi định gọi hỏi thăm anh xem anh có tin tức gì về Minh Thư không.
– Minh Thư đang ở chỗ của tôi… Trung Hữu thở dài nói-… không có anh chắc nàng không sống nổi! Suốt mấy ngày nay nàng đã bỏ ăn, bỏ uống không đụng đến hạt cơm và còn bị sốt cao. Trong cơn mê sảng Minh Thư luôn gọi tên anh. Nhìn nàng trong tình trạng đó, tôi không thể nào chịu đựng nổi. Anh đến ngay đi, tôi không thể nhìn Minh Thư sống trong dằn vặt và đau khổ như vậy!
Nói xong Trung Hữu cho Quân Vũ biết địa chỉ của mình. Nửa tiếng sau, Quân Vũ đã có mặt tại nhà của chàng đạo diễn. Trong căn phòng xinh xắn và ấm cúng, Minh Thư đang nằm trên giường, người quay về phía cửa sổ. Gương mặt nàng gầy hẳn đi, làn da trắng hồng và mịn màng hôm nào bây giờ đã trở thành tái xanh, mồ hôi rịn trên trán Minh Thư và trong cơn mê nàng khẽ gọi tên Quân Vũ. Chàng cảm thấy nàng như thế, thương cảm đến rơi nước mắt.
– Chúng ta ra phòng khách nói chuyện một chút. – Trung Hữu nói khẽ vào tay Quân Vũ.
Hai người ngồi đối diện với nhau. Bây giờ mối quan hệ của họ được thắt chặt hơn vì họ cùng quan tâm đến một người.
Trung Hữu mở đầu câu chuyện:
– Hôm qua tôi mời vị bác sĩ quen đến nhà khám bệnh cho MinhThư. Thì ra nàng chẳng có bệnh gì cả ngoại trừ tâm bệnh. Minh Thư đang bị khủng hoảng tinh thần khi bị buộc phải rời xa anh. Cách làm cho nàng hồi phục duy nhất là mang nàng trở lại bên anh. Quân Vũ… tôi thừa nhận với anh là tôi yêu Minh thư và tôi mong muốn cho nàng một cuộc đời hạnh phúc nhưng cái hạnh phúc đó chỉ có anh mới là người duy nhất có thể mang đến cho nàng mà thôi. Tôi đau khổ khi không được Minh Thư đáp lại nhưng tôi không ích kỷ đến nỗi có thể điềm nhiên nhìn người con gái của tôi yêu sống trong đau khổ. Cho nên tôi mới gọi anh đến vì chỉ có anh mới có thể khiến cho trái tim của nàng hồi sinh, không có anh, nàng sống cũng khác gì đã chết.
Quân Vũ lặng người ra trước lời bày tỏ của Trung Hữu. Chàng đạo diễn này có tấm lòng rất cao thượng và điều đó khiến cho chàng vô cùng nể phục.
– Nguyên nhân khiến Minh Thư bỏ ra đi chính là vì gia đình của Khánh Ngọc đã làm áp lực. Họ hăm dọa sẽ cho anh thôi việc, truất đi cái ghế phó giám đốc mà anh đang ngổi, ngoài ra còn tìm cách chặn đứng mọi đường sinh lộ của anh bằng cách tung ra những tin đồn thất thiệt. Điều này Minh Thư biết rõ hơn tôi. Tôi chỉ nghe nàng nói vắn tắt vậy thôi.
Quân Vũ nghe Trung Hữu kể mà trong lòng rất giận. Thì ra ông Quốc Thái và bà Mỹ Tâm chẳng tốt lành gì. Và những toan tính của họ hôm nay đã làm sụp đổ tất cả những hình ảnh cao đẹp mà chàng luôn nghĩ về họ. Những gì họ làm cho chàng không phải bắt nguồn từ lòng tốt bụng mà là một cuộc trao đổi. Khi điều kiện trao đổi không được đáp ứng, họ sẳn sàng tống khứ chàn đi một cách không thương tiếc. Họ đã lẫn lộn giữa công việc và tình cảm, mặc nhiên chà đạp những gì mà chàng đã làm cho Trường Đạt trong những năm qua. Chàng không phải đến công ty để ngồi chơi, xơi nước mà bao nhiêu năm qua chàng đã bỏ ra rất nhiều công sức để Trường Đạt có thể phát triển như hiện nay. Chàng không nề hà cực nhọc, xem công ty của nhà họ Lưu như công ty của gia đình mình. Nhưng bây giờ chỉ vì chàng không thể đến với con gái họ mà họ trù đạp chàng một cách không thương tiếc. Quân Vũ biết rõ một ngày tới đây, ông Quốc Thái và bà Mỹ Tâm sẽ gửi đến cho chàng một thông điệp: hoặc là kết hôn với con gái họ hoặc là rời khỏi công ty.
Quân Vũ cảm ơn Trung Hữu đã đưa Minh Thư về nhà. Hai chàng trai siết chặt tay nhau khi từ biệt. Bây giờ họ trở thành bạn bè của nhau thay vì tình địch bởi vì cả hai người đều có một ước mong là làm cho Minh Thư hạnh phúc.
“Hãy yêu và lo lắng cho cô ấy trọn đời”, đó là những lời mà Trung Hữu thốt lên khi hai người chia tay. Và đó cùng là cái mà Quân Vũ muốn thực hiện ngay cả khi không ai nhắc nhở chàng về điều đó.
Chàng bồng Minh Thư vào nhà, người nàng nhẹ tênh như không còn sinh khí. Chàng đặt nàng nằm trên giường, chườm trán cho nàng như trước đây nàng đã từng làm cho chàng. Quân Vũ ủ bàn tay thon nhỏ của Minh Thư trong bàn tay rắn rỏi của mình, cảm thấy chàng phải bảo vệ cho người con gái mà mình yêu cho đến lúc không còn chàng trên cõi đời này nữa mới thôi. Một lúc sau sắc mặt của nàng mới có vẻ hồng lên, cơn sốt cũng hạ bớt và môi nàng thỉnh thoảng lại mấp máy tên chàng:
– Quân Vũ!
– Anh đây, Minh Thư!- Chàng cúi xuống hôn nhẹ xuống má nàng, cảm thấy bây giờ nàng yếu đuối như một cô bé và cô bé ấy rất cần sự che chở của chàng. Giọng nói của chàng không ngớt vang lên bên tai nàng như muốn đánh thức nàng ra khỏi cơn mê. Một lúc sau nàng khẽ cựa mình khi cơn sốt đã hạ dần nhưng vẫn chưa ổn định thần trí để trở về thực tại. Giọng nàng thốt lên một cách nghẹn ngào:
– Trung Hữu… em rất nhớ anh Quân Vũ, bây giờ em phải làm sao đây?
– Anh Quân Vũ của em đang ở bên cạnh em đây!- Quân Vũ đáp bằng giọng đầy thương cảm- Minh Thư, anh sẽ không bao giờ để em phải xa anh lần nữa.
Nàng mở bừng mắt ra, trông thấy chàng và trên nét mặt nàng ánh lên một nỗi vui mừng không sao tả xiết.
– Anh Quân Vũ… em rất nhớ anh!- Nàng nói xong, dang rộng đôi tay ra ôm lấy chàng và nức nở khóc. Chàng vuốt nhẹ mái tóc nàng, khẽ bảo:
– Anh đã đến nhà Trung Hữu để đưa em về. Trung Hữu là một người rất tốt. Anh ấy không giận hờn gì em đâu và còn nhắn nhủ là anh phải chăm sóc cho em đến trọn đời.
– Thật thế hở anh?- Nàng thốt lên bằng giọng xúc động và hai dòng lệ tuôn rơ trên má. – Anh biết không… hai ngày nay em sống mà cũng như đã chết!
– Tội nghiệp cho Minh Thư của anh!Anh đã biết vì sao em ra đi rồi. Trung Hữu đã có kể với anh nhưng anh muốn nghe em nói rõ hơn.
Minh Thư mang toàn bộ câu chuyện của Khánh Ngọc ra kể với Quân Vũ, cuối cùng nàng kết luận:
– Họ muốn dồn anh vào đường cùng, và cho em biết nếu em rời xa anh, họ sẽ không đụng chạm gì tới anh mà còn ưu ái anh hơn nữa. Vì thế mà em đã chọn con đường ra đi bởi em không muốn vì em mà anh mất tất cả.
– Những cái “mất” đó đối với anh không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là anh luôn có em trong đời. Hợp đồng làm việc của anh với Trường Đạt còn ba tháng nữa mới đáo hạn, cho nên hiện tại chúng ta không cần phải quá lo lắng. Trong ba tháng đó nếu anh không thể tìm được việc làm ở công ty khác do sự can thiệp của gia đình họ Lưu thì anh sẽ lập một công ty thời trang của chính anh và từ từ xây dựng nó lên như ba mẹ anh đã từng làm trong quá khứ! Nhưng muốn có vốn để mở công ty, có lẽ anh phải bán ngôi biệt thự này đi dù rằng nếu phải bán nó thì anh rất đau lòng.
– Em cũng không muốn anh bán nó bởi vì đây là kỷ niệm của ba mẹ anh để lại. Hay là mình bán trang trại mà mình mới vừa mua, có được không anh?
– Anh nghĩ số tiền bán trang trại không đủ làm vốn để mở công ty. Nhưng chúng ta còn đến ba tháng để mà xoay sở và nhưng cũng chưa chắc gì những lời Khánh Ngọc nói với em là thật. Để vài ngày nữa anh thử đánh tiếng với một công ty thời trang xem phản ứng của họ ra sao. Và sao đó chúng ta mới có thể bàn đến một phương cách thích hợp nhất để thực hiện sau khi anh đã rời Trường Đạt.
– Có khi nào vợ chồng bà Mỹ Tâm cho anh nghỉ trước thời hạn hợp đồng không?
– Cũng có thể! Nhưng anh nghĩ là họ sẽ không dại gì mà làm như vậy vì nếu việc này xảy ra thì họ phải bồi thường cho anh một số tiền lớn, trong khi họ rất cần anh làm việc cho họ. Những gì Khánh Ngọc nói với em là cái nhìn một chiều của cô ta. Khánh Ngọc làm như thể anh hoàn toàn thọ ơn gia đình cô ta khi vào công ty Trường Đạt làm việc, kỳ thực anh đã giúp cho công ty này rất nhiều và nếu anh không đổ hết công sức của mình vào Trường Đạt thì công ty này đã không lớn mạnh như ngày hôm nay. Anh mang hết khả năng mình ra cống hiến cho công ty mà chẳng tính toán so đo bởi vì anh xem vợ chồng ông bà Mỹ Tâm cũng như người nhà của mình. Và anh muốn nói cho em biết những gì mà Trường Đạt trả công cho anh chưa xứng đáng với cái mà anh đã bỏ ra. Anh không phải là một anh chàng công tử tay mơ, không có bất kỳ khả năng gì mà chỉ nhờ quen biết nên người ta mới ưu đãi mình như vậy. Thực sự anh tốt nghiệp đại học thời trang anh đã đỗ thủ khoa và những kiến thức lẫn kinh nghiệm mà anh thu thập trong lĩnh vực này cho đến bây giờ không phải là ít. Sau khi anh nghỉ việc rồi, hai vợ chồng bà Mỹ Tâm sẽ rất vất vả để tìm kiếm một người có năng lực và nhiệt tình như anh. Cái chức phó giám đốc kế hoạch mà anh giữ hiện nay không phải chỉ là sự ân thưởng mà còn là cả một gánh nặng, nếu anh tính toán sai lầm một chút là công ty sẽ thua lỗ nặng,và anh nghĩ ông Quốc Thái lẫn bà Mỹ Tâm điều biết rõ điều này. Họ biết mất anh là một thiệt thòi lớn nhưng họ làm như vậy chỉ vì tự ái mà thôi khi anh đã dứt khoát không ngó ngàng gì đến con gái họ.
Minh Thư nhìn Quân Vũ bằng cái nhìn đầy khâm phục. Bây giờ những lời tâm sự của chàng, nàng mới hiểu rõ về chàng hơn. Trước đây nàng biết chàng là một người tận tụy với công việc nhưng không biết khả năng của chàng lại lớn đến dường ấy cũng như không biết sự phát triển của Trường Đạt hôm nay phần lớn là do công sức của chàng.
– Em sao rồi? Sao lại nhìn anh kinh ngạc như vậy?- Chàng mỉm cười và thốt lên câu đó khi thấy nàng mở to mắt nhìn mình một cách ngạc nhiên.
– Em không ngờ là anh giỏi như vậy….không ngờ là anh đỗ thủ khoa khi ra trường, cũng không ngờ anh là nguyên nhân chính mang lại sự thành công cho Trường Đạt, trước đây em nghĩ là….- Nàng nói đến đó rồi ngập ngừng vì không biết dùng từ ngữ gì để mô tả cho chính xác.
– Em nghĩ anh là một tay công tử chỉ biết lo ăn chơi phải không? Điều đó đúng nhưng chỉ với hai ngày cuối tuần, còn thời gian còn lại trong tuần, anh hoàn toàn là một con người khác. Nói thật, anh tự hào với chính mình, anh chỉ có một thói hư tật xấu duy nhất là ăn tiêu hoang phí, không bao giờ nghĩ đến việc dành dụm cho tương lai. Về phương diện này thì anh thua xa anh chàng Trung Hữu của em rồi nhưng mà bây giờ có em nên từ rày về sau anh phải sống khác!
– Anh còn có một thói hư tật xấu khác!- Minh Thư phụng phịu nói- Đó là lúc nào cũng để cho đàn bà vây chung quanh anh. Và chỉ nội tật xấu ấy thôi là em cũng đã khổ muốn chết vì anh rồi.
– Anh xin lỗi! – Chàng mỉm cười khi nhìn gương mặt đầy ghen tương của nàng – Có Minh Thư rồi thì anh phải sống khác, cuối tuần anh dành hết thời gian cho em hoặc nếu ra ngoài thì cũng đi với em, anh không để cho em khổ sở vì anh đâu!
– Cách đây mấy ngày, lúc còn ở biệt thự của Lệ Hằng, anh nói với em là anh ghen kinh khủng. Anh đâu có biết là em cũng giống như anh vậy, em cũng có khi hay ghen, có điều là em không nói ra, chỉ cắn răng chịu khổ một mình. Lúc trước cứ mỗi cuối tuần là anh lại đi đến tối mịt mới về. Cứ mỗi lần như vậy em lại thức chờ anh và đau khổ tự hỏi bây giờ anh đang làm gì với những cô gái xinh đẹp của mình. Và mỗi lần nghĩ vậy em cảm thấy rất buồn mặc dù lúc đó em chưa là gì của anh cả,
– Anh hứa là sẽ không làm em đau khổ nữa. Trong những cô gái thương yêu anh, chưa có ai yêu anh bằng tình yêu mãnh liệt như em và vì vậy anh rất trân quý tình yêu này. Có lúc anh thắc mắc không biết em bắt đầu yêu anh tự bao giờ, bởi vì lúc đầu gặp em, anh là một con người rất đáng ghét.
– Em yêu anh ngay lần đầu gặp anh, mặc dù lúc đó thân phận của hai chúng ta cách xa nhau một trời một vực, em nhớ lúc đó anh rất là ơ thờ đối với em nhưng không biết tại sao mỗi khi em bắt gặp đôi mắt đẹp của anh nhìn mình là trái tim của em lại đập mạnh. Cái đêm mà anh đuổi em ra khỏi nhà, em rất là đau khổ. Không phải đau khổ vì tương lai bất định của mình mà là vì không biết làm thế nào để có thể được sống cạnh người đàn ông mà mình yêu!
– Xin lỗi, Minh Thư! Xin lỗi đã đối xử với em như vậy! Khi trước anh là một gã đàn ông mà tính tình không ai chịu nổi, nhưng vì em mà anh đã thay đổi và cảm thấy con người mình tốt đẹp hơn trước rất nhiều.
– Còn anh, anh bắt đầu yêu em từ lúc nào?
– Có lẽ từ lâu rồi nhưng anh không ý thức được điều ấy cho đến cái đêm anh khiêu vũ với em ở ngôi nhà hàng sát cạnh bờ biển. Lúc đó anh cảm thấy nếu mất người con gái này thì có lẽ cuộc đời mình không còn ý nghĩ gì nữa. Và ngay lúc đó thì Trung Hữu lại xuất hiện nên anh đã ghen ngầm với anh ấy, nhưng nhất định không nói rõ tình yêu của mình cho em biết. Cho đến cái đêm mà em và Trung Hữu khiêu vũ với nhau suốt đêm trong vườn hoa của nhà Lệ Hằng thì anh đã không chịu đựng được nữa. Đêm đó, khi em đến tìm anh, anh đã mạo phạm tới em vì anh muốn khẳng định em là của riêng mình. Bây giờ anh nghĩ lại anh vẫn còn cảm thấy xấu hổ vì cách cư xử của mình. Xin lỗi em, Minh Thư! Anh mong muốn là em tha thứ cho anh.
– Anh không có gì để mà xin lỗi cả vì đêm đó là đêm hạnh phúc nhất đời em khi ý thức rằng mình hoàn toàn thuộc về người đàn ông mà mình yêu. Em còn nghĩ được sống qua một ngày như thế rồi có chết cũng cam lòng.
– Cảm ơn em vì đã nói nghe những lời chân tình như vậy. Bây giờ là lúc anh phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình để có thể mang lại cho em hạnh phúc. Hiện tại hãy để mọi việc cho anh lo, anh chỉ muốn em thi đỗ vào đại học với hạng thật cao và anh muốn em chọn khoa thiết kế thời trang.
– Thiết kế thời trang? Anh muốn em có những kiến thức trong ngành ấy?
– Phải! Anh muốn em theo đuổi lĩnh vực anh đã chọn để sau này khi anh lập được công ty của chính mình thì em sẽ giúp cho anh một tay bởi vì em rất thông minh. Thời trang là cái đã ăn sâu vào máu của anh, nó không những là năng khiếu thiên phú của anh mà còn là mục đích của anh theo đuổi suốt đời nữa. Anh nhất định phải làm cho ba mẹ anh được mỉm cười nơi chín suối, rằng đứa con trai của mình đã làm nên việc và tiếp nối một cách thành công sự nghiệp của mình. Vài tuần nữa là em sẽ chấm dứt học kỳ của mình và sau đó là thi vào đại học. Trong ba tháng mà anh còn làm việc ở công ty Trường Đạt, anh mong là nhiều điều kỳ diệu sẽ xảy ra và điều anh mong nhất là em sẽ thi đỗ vào đại học thiết kế thời trang một cách dễ dàng như anh đã từng làm trước đây.
– Anh Quân Vũ, em sẽ không phụ lòng trông mong của anh. Em sẽ cố gắng thi đỗ vào đại học với một hạng thật cao cho anh vui lòng.
– Anh yêu em vì rất nhiều điều, Minh Thư… không phải chỉ vì em xinh đẹp, mà vì em là một cô gái thông minh có bản lĩnh và nhất là vì em đã yêu anh với một tình yêu mãnh liệt và không ai có thể có được.

Tin tức khác...