Bạch Dạ Hành

Yuichi đã hết kiên nhẫn. Kikuchi đảo mắt một vòng nhìn quanh rồi mới nói:

“Akiyoshi, cậu biết cái công viên Masumi chứ? Ở gần ga Fuse ấy.”

“Công viên Masumi? Có…” Yuichi gật gật đầu, “Hồi trước có đến đấy một lần.”

“Bên cạnh công viên ấy có một tòa nhà, có nhớ không? Bảo là tòa nhà, nhưng thực ra mới xây được một nửa thì bỏ đấy.”

“Mình không nhớ đến mức đấy. Tòa nhà ấy làm sao?”

“Bốn năm trước bố của Kirihara bị giết trong tòa nhà ấy.”

“Hả…”

“Mất hết tiền nên người ta bảo chắc là bị cướp. Hồi ấy vụ này làm lớn lắm! Ngày ngày đều có cảnh sát đi qua đi lại khắp nơi.”

“Bắt được hung thủ chưa?”

“Cảnh sát đã tìm ra một người đàn ông có thể là hung thủ, nhưng chẳng điều tra được gì. Vì người đó chết rồi.”

“Chết rồi? Bị giết?”

“Không không không.” Kikuchi lắc đầu. “Tai nạn giao thông. Cảnh sát khám xét đồ đạc của tên đó, tìm được một cái bật lửa, giống hệt như chiếc mà bố Kirihara có.”

“Ồ, tìm thấy bật lửa, vậy nhất định là hắn ta làm rồi.”

“Chuyện này cũng rất khó nói. Chỉ biết là chiếc bật lửa giống hệt, lại không thể xác định có phải của bố Kirihara hay không. Đây mới là vấn đề này.” Kikuchi liếc về phía cầu thang, hạ giọng, “Sau đó không lâu, bắt đầu có tin đồn kỳ lạ.”

“Tin đồn kỳ lạ gì?”

“Nói hung thủ có thể là người vợ.”

“Người vợ?”

“Túc là bà mẹ Kirihara ấy. Có người nói, bà mẹ và người làm trong tiệm quan hệ bất chính, nên bố cậu ta trở thành vật cản.”

Kikuchi nói, nhà Kirihara mở tiệm cầm đồ, người làm trong tiệm chính là chỉ người đàn ông hồi trước làm ở tiệm cầm đồ ấy. Nhưng đối với Yuichi, dù nghe bạn thân kể như vậy nó vẫn chẳng cảm thấy thật chút nào, cứ như đang nghe giới thiệu nội dung phim truyền hình vậy. Nó cũng không hình dung nổi “quan hệ bất chính với người làm” là sao. “Về sau thế nào?” Yuichi muốn nghe cậu bạn nói tiếp.

“Tin đồn này lan đi một thời gian dài. Nhưng rốt cuộc không có chứng cứ gì, sau đó cũng rơi vào lãng quên luôn. Mình cũng bắt đầu quên rồi. Có điều, tấm ảnh này…” Kikuchi chỉ vào tấm ảnh vừa nãy, “Cậu xem, đằng sau là khách sạn tình yêu! Hai người này nhất định là ở trong khách sạn đi ra.”

“Có tấm ảnh này thì khác gì chứ?”

“Đương nhiên là có! Đây là chứng cứ mẹ Kirihara và người làm trong tiệm ngoại tình mà! Cũng có nghĩa là, bọn họ có động cơ giết bố nó. Chính vì nghĩ như thế, mình mới lấy tấm ảnh cho Kirihara xem đấy chứ.”

Kikuchi thường mượn sách ở thư viện đọc, chắc hẳn nhờ thế mới thuận mồm nói ra những từ kiểu như “động cơ”.

“Nói thì nói vậy, nhưng ở hoàn cảnh của Kirihara, nó làm sao lại nghi ngờ mẹ mình được chứ?” Yuichi nói.

“Tâm trạng ấy mình có thể hiểu, nhưng có lúc, dù không muốn thừa nhận thế nào đi nữa, cũng vẫn phải làm rõ chân tướng sự thật mới được, chẳng phải vậy à?” Kikuchi khẩn thiết nói hết câu, khẽ thở dài một tiếng, lại tiếp lời:

“Thôi bỏ đi, mình sẽ nghĩ cách chứng minh người trong tấm ảnh này chính là mẹ Kirihara. Như thế, nó sẽ không thể giả bộ được nữa. Nếu đưa tấm ảnh này cho cảnh sát xem, bọn họ nhất định sẽ điều tra lại từ đầu. Mình có quen một cảnh sát điều tra vụ án này, mình sẽ mang ảnh đến cho ông ấy xem.”

“Việc quái gì cậu phải coi trọng vụ án này thế?” Yuichi thấy rất thắc mắc.

Kikuchi vừa cất tấm ảnh đi, vừa nhìn bạn vẻ kẻ cả.

“Người phát giác cái xác là em trai mình.”

“Em trai cậu? Thật không?”

“Ừ.” Kikuchi gật đầu.

“Em trai mình nói với mình, mình cũng chạy đi xem. Kết quả đúng là có xác chết thật, sau đấy bọn mình mới đi kể cho mẹ, bảo bà báo cảnh sát.”

“Ra vậy.”

“Vì bọn mình phát giác ra cái xác, nên bị cảnh sát hỏi đến mấy lần. Nhưng cảnh sát không chỉ muốn hỏi chuyện lúc phát giác xác chết đâu.”

“Thế là ý gì?”

“Cảnh sát nghĩ, tiền của nạn nhân biến mất, theo lý thì do hung thủ lấy đi. Nhưng cũng có khả năng là bị người thứ ba lấy đi.”

“Người thứ ba…”

“Nghe nói chuyện người phát giác ra thi thể vơ vét những thứ đáng tiền truớc rồi mới báo cảnh sát cũng không phải hiếm hoi gì.” Khóe miệng Kikuchi hiện ra một nụ cười lạnh lùng, “Không chỉ vậy, cảnh sát còn nghĩ xa hơn. Cũng có thể là người lớn giết người, rồi bảo con đi phát giác xác chết.”

“Sao có thể…”

“Vớ vẩn đúng không, nhưng đều là sự thật đấy. Chỉ vì nhà mình nghèo, nên ngay từ đầu đã bị nghi ngờ. Còn nữa, mẹ mình từng là khách hàng của tiệm Kirihara, nên cảnh sát không bỏ qua cho chúng mình.”

“Nhưng mà, mọi nghi ngờ đều đã được làm sáng tỏ rồi chứ?”

Kikuchi khịt mũi hừ giọng, “Đây không phải là vấn đề.”

Nghe câu chuyện bạn kể, Yuichi không biết nên nói gì cho phải, chỉ nắm chặt hai tay đứng đó.

Đúng lúc này, hai đứa nghe thấy tiếng mở cửa, một thầy giáo trung niên xuất hiện ở cầu thang, đôi mắt phía sau cặp kính toát lên vẻ hằm hằm tức giận.

“Các cậu làm gì ở đây vậy?”

“Không có gì.” Kikuchi lạnh lùng trả lời.

“Cậu! Đó là cái gì? Cậu cầm cái gì đấy?” Ông thầy nhìn chằm chằm vào phong bì của Kikuchi, “Đưa cho tôi!”

Hình như thầy giáo nghi ngờ đó là ảnh khiêu dâm, Kikuchi bực bội đưa chiếc phong bì cho ông ta. Xem ảnh xong, hai chân mày ông thầy lập tức giãn ra. Trong mắt Yuichi, phản ứng ấy như có vài phần tiu nghỉu, cũng có vài phần ngoài dự đoán.

“Đây là ảnh chụp gì vậy?” Ông thầy nghi hoặc hỏi Kikuchi.

“Ảnh chụp đường phố hồi trước, em mượn của Akiyoshi.”

Ông thầy liền quay sang phía Yuichi, “Thật không hả?”

“Thật ạ.” Yuichi đáp.

Ông thầy nhìn tấm ảnh, rồi lại nhìn Yuichi, một lúc sau mới bỏ lại ảnh vào phong bì. “Không được mang những thứ không liên quan đến bài học vào trường.”

“Em biết rồi, em xin lỗi.” Yuichi nhận lỗi.

Ông thầy nhìn mặt đất xung quanh hai đứa, chắc là đang kiểm tra xem có tàn thuốc lá không, cũng may ông ta không tìm thấy gì. Ông thầy không nói gì nữa, trả chiếc phong bì lại cho Kikuchi. Ngay sau đó, chuông báo kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên.

Tan học, Yuichi lại đến trường nữ Seika. Nhưng mục tiêu của nó hôm nay không phải Karasawa Yukiho. Nó đi men theo bức tường một lúc.

Yuichi dừng chân, vì tai đã bắt được âm thanh muốn tìm. Tiếng đàn violin. Nó quan sát xung quanh, chắc chắn không có người, mới không chút do dự leo lên tấm lưới thép. Khu phòng học màu xám ở ngay trước mắt. Trước mặt Yuichi là cửa sổ của tầng một. Cửa sổ thì đóng, nhưng rèm cửa lại kéo ra, nên có thể quan sát rõ mọi thứ bên trong. Một nữ sinh ngồi xoay lưng về phía Yuichi. Trước mặt cô là cây đàn piano màu đen. Hai tay cô đặt trên phím đàn.

Tuyệt! Yuichi thầm reo. Chỗ này chính là phòng nhạc. Yuichi thay đổi góc độ cơ thể, thò đầu vào trong, ở phía bên kia chiếc piano có một người đang đứng, mặc đồ thủy thủ, tay kéo đàn violin.

Đó chính là Fujimura Miyako rồi! Trông cô nhỏ Karasawa Yukiho. Tóc ngắn. Nó muốn nhìn rõ gương mặt cô, nhưng trong phòng học rất tối, ánh sáng phản chiếu trên ô cửa kính cũng cản trở tầm nhìn. Đúng lúc nó vươn cổ ra dài hơn nữa, tiếng đàn violin đột ngột im bặt. Không chỉ vậy, nó còn trông thấy cô đi ra cạnh cửa sổ.

Cửa sổ trước mặt Yuichi bật mở, một cô bé có gương mặt cương nghị trợn mắt nhìn nó trừng trừng. Vì việc xảy ra quá đột ngột, nó thậm chí còn không kịp leo xuống khỏi lưới sắt.

“Sâu bọ!”

Cô bé chắc hẳn chính là Fujimura Miyako ấy kêu toáng lên. Chừng như bị tiếng hét của cô làm cho hoảng hồn, tay Yuichi buông ra. May là hai chân chạm đất trước, nên mặc dù ngã dập mông, nhưng không bị thương gì. Bên trong có ai đó đang hét. Hỏng bét! Chạy mau! Yuichi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Mãi đến lúc thoát khỏi vòng nguy hiểm, trút xong gánh nặng trên vai, nó mới ý thức được cô bé kia đã hét lên, “Sâu bọ”.

4.

Tối thứ Ba, thứ Sáu hàng tuần, Kawashima Eriko đều cùng Karasawa Yukiho đến lớp học giao tiếp tiếng Anh. Tất nhiên đó là do cô bị ảnh hưởng của Yukiho. Thời gian học từ bảy giờ đến tám giờ rưỡi. Lớp học thêm cách trường khoảng mười phút đi bộ, nhưng Eriko có thói quen tan học về nhà trước, ăn xong cơm tối mới đi. Trong khoảng thời gian này, Yukiho tham gia luyện tập ở câu lạc bộ Kịch. Eriko bình thường vẫn cùng Yukiho như hình với bóng, nhưng dẫu sao cũng không thể lên lớp chín mới gia nhập câu lạc bộ Kịch nói được.

Tối thứ Ba, sau khi kết thúc buổi học thêm, hai cô bé sánh vai đi cạnh nhau như thường lệ. Đi được nửa chừng, đến cạnh trường học, Yukiho nói phải gọi điện về nhà, liền đi vào bốt điện thoại công cộng. Eriko nhìn đồng hồ, thấy đã gần chín giờ, đây là kết quả của việc hai người nói chuyện quên trời đất trong lớp học thêm.

“Để cậu đợi lâu rồi.” Yukiho gọi điện thoại xong đi ra, “Mẹ mình bảo mình về nhà mau lên.”

“Vậy chúng ta phải rảo bước nhanh lên rồi.”

“Ừ, hay là đi đường tắt?”

“Được đấy.”

Bình thường Eriko và Yukiho đều đi men theo đường lớn có xe buýt chạy, giờ rẽ vào đường nhỏ. Đi con đường này cũng như đi trên cạnh thứ ba của hình tam giác, có thể tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Thường ngày, hai cô rất ít khi đi như vậy, vì đoạn đường này không có đèn nên rất tối, lại đa phần là nhà kho với bãi đậu xe, ít có nhà dân. Họ đi tới trước một căn nhà chất đầy gỗ, trông như nhà kho chứa gỗ.

“Ồ!” Yukiho dừng bước, nhìn về phía nhà kho.

“Sao vậy?”

“Có phải đồng phục của trường mình rơi ở đằng kia không nhỉ?” Yukiho chỉ vào một chỗ.

Eriko nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, bên cạnh đống gỗ đầu thừa đuôi thẹo chất ở sát tường, có một thứ trông như mảnh vải trắng.

“Hả! Chưa chắc.” Cô nghiêng đầu, “Chỉ là một mảnh vải thôi.”

“Không đúng, đấy là đồng phục của trường mình.” Yukiho đi tới nhặt thứ trông giống như mảnh vải ấy lên, “Cậu xem này, quả nhiên là đúng.”

Cô nói đúng, mặc dù đã rách, nhưng đúng là đồng phục của trường. Cổ áo màu xanh nhạt kia rất quen thuộc với Eriko và các học sinh trong trường.

“Sao lại có đồng phục trường rơi ở đây nhỉ?” Eriko nói.

“Không biết… á!” Yukiho đang xem xét bộ đồng phục chợt kêu lên một tiếng.

“Gì thế?”

“Đây này.” Yukiho cho bạn xem chỗ ngực áo đồng phục.

Biển tên được đính vào đó bằng kim băng, bên trên có đề “Fujimura”.

Eriko bỗng dâng trào cảm giác sợ hãi, chỉ thấy một cơn run nhè nhẹ lan qua sống lưng, những muốn lập tức rời khỏi đây. Nhưng Yukiho vẫn cầm chiếc đồng phục rách ngó nghiêng khắp xung quanh. Cô phát giác bên cạnh nhà kho có một cánh cửa nhỏ khép hờ, liền bạo dạn dòm vào trong xem xét.

“Bọn mình mau về nhà đi!” Lúc Eriko nói câu này, chỉ nghe thấy Yukiho thét lên một tiếng, đưa tay bịt chặt miệng, loạng choạng lùi ra phía sau.

“Sao vậy?” Eriko run giọng hỏi.

“Có người… nằm ở trong đó… chắc là… đã chết rồi.” Yukiho nói.

Người nằm dưới đất là Fujimura Miyako, học sinh lớp 9-2 phân hiệu cấp II trường nữ Seika, nhưng cô chưa chết. Mặc dù hai tay hai chân bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, đã hôn mê, nhưng sau khi được cứu, cô nhanh chóng hồi tỉnh. Người phát giác ra cô là Eriko và Yukiho, nhưng cứu cô lại là người khác. Hai cô bé tưởng cô là xác chết, nên sau khi báo cảnh sát liền không dám lại gần nhà kho ấy nữa, chỉ run rẩy nắm chặt tay nhau. Nửa thân trên của Fujimura Miyako hoàn toàn trần trụi, nửa thân dưới ngoài chiếc váy ra đều bị lột sạch, vứt ở bên cạnh. Ngoài ra, còn tìm thấy một cái túi nylon màu đen. Nhân viên cứu hộ hỏa tốc chạy đến, đưa Miyako lên xe cứu thương, nhưng tình trạng của cô bé không thể nói chuyện được. Kể cả nhìn thấy hai người Eriko và Yukiho, cô cũng không có bất cứ phản ứng gì, đôi mắt trống rỗng thẫn thờ. Eriko và Yukiho cũng được đưa đến đồn cảnh sát gần đấy, trả lời vài câu đơn giản. Đây là lần đầu tiên Eriko đi xe cảnh sát, nhưng vì vừa mới chứng kiến cảnh ngộ thảm thương của Fujimura Miyako nên hai cô bé chẳng còn lòng dạ nào mà vui thích với điều đó.

Một người đàn ông trung niên có mái đầu bạc húi cua đặt câu hỏi với hai cô. Bề ngoài trông ông giống đầu bếp trong tiệm sushi, nhưng khí chất thì hoàn toàn khác. Mặc dù biết rõ ông đã cố gắng hết sức tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc bén tinh anh của ông vẫn làm Eriko hơi sợ hãi. Các câu hỏi của cảnh sát cuối cùng tập trung vào quá trình bọn cô phát giác ra Miyako, và họ có manh mối gì liên quan đến vụ án này hay không. Về quá trình phát giác, Eriko và Yukiho thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang phía đối phương, cố gắng thuật lại một cách chuẩn xác nhất, cảnh sát dường như cũng không phát giác ra điểm gì khả nghi. Nhưng khi hỏi có manh mối gì không, cả hai đều không thể cung cấp bất cứ điều gì. Vì đường phố ban đêm nguy hiểm, nhà trường xưa nay vẫn dặn dò các học sinh nếu sinh hoạt câu lạc bộ về muộn thì nhất định phải kết thành nhóm đi đường lớn có xe buýt chạy qua, nhưng trên thực tế hai cô chưa bao giờ nghe nói xảy ra chuyện gì bất trắc cả.

“Lúc các cháu tan học về nhà, có thấy người nào đáng ngờ, hay có ai nấp bên đường hay không? Không phải các cháu mà bạn bè các cháu có ai từng gặp chuyện như thế chưa?” Nữ cảnh sát bên cạnh hỏi.

“Cháu chưa nghe chuyện như vậy bao giờ cả.” Eriko trả lời.

“Nhưng,” Yukiho nói, “có người rình mò trường học, hoặc là đợi lúc chúng cháu tan học để chụp ảnh trộm.” Cô nhìn Eriko, nói “Nhỉ?”, tìm kiếm một lời khẳng định.

Eriko gật đầu, cô đã quên bẵng bọn chúng.

“Có phải cùng một người không?” Cảnh sát hỏi.

“Rình trộm thì có mấy đứa, chụp ảnh… thì cháu không biết.” Eriko trả lời.

“Nhưng mà, cháu nghĩ chúng nó đều học cùng một trường.”

“Trường? Là học sinh à?” Nữ cảnh sát mở to mắt.

“Cháu nghĩ là học trường cấp II Oe.” Yukiho nói. Giọng điệu chắc chắn của cô làm Eriko cũng hơi kinh ngạc, nhìn về phía cô.

“Oe? Cháu chắc chắn chứ?” Nữ cảnh sát yêu cầu cô xác nhận lại.

“Hồi trước cháu từng sống ở Oe, nên cháu nhận ra ngay. Cháu nghĩ, đó đúng là huy hiệu của trường cấp II Oe.”

Nữ cảnh sát và viên cảnh sát trung niên đưa mắt nhìn nhau.

“Ngoài ra cháu còn nhớ gì không?”

“Nếu là người lần trước chụp trộm cháu thì cháu biết nó họ gì, lúc ấy trước ngực nó có đeo biển tên.”

“Họ gì?” Cặp mắt viên cảnh sát trung niên sáng bừng lên nét mặt như thể vớ được con mồi.

“Cháu nhớ có lẽ là Akiyoshi. Chữ ‘Aki’ có nghĩa là mùa thu, còn ‘yoshi’ nghĩa là cát lợi, may mắn.”

Eriko nghe Yukiho và cảnh sát đối thoại, cảm thấy rất bất ngờ. Trước đó, Yukiho có thể nói là hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của bọn con trai kia, thì ra ngay cả tên của đối phương cô cũng đã nhìn kỹ đến thế. Eriko còn không nhớ trên người thằng đó có đeo biển tên hay không nữa.

“Akiyoshi… à?!”

Viên cảnh sát trung niên ghé tai nữ cảnh sát thì thầm mấy câu, nữ cảnh sát liền đứng dậy.

“Cuối cùng, muốn nhờ hai cháu xem thứ này một chút.” Viên cảnh sát trung niên lấy cái túi nylon ra đặt trước mặt hai cô bé, “Đây là thứ rơi ở hiện trường, các cháu có thấy quen không?”

Trong túi nylon hình như là một dây đeo chìa khóa, con lật đật nhỏ có gắn dây xích, nhưng sợi xích đã đứt.

“Không ạ.” Eriko nói, Yukiho cũng đưa ra câu trả lời tương tự.

5.

“Ơ, dây xích của cậu đứt rồi kìa.” Yuichi nhìn thấy ví tiền của Kikuchi, liền nói. Đang là giờ nghỉ trưa, hai đứa đi mua bánh mì trong căng tin. Kikuchi đứng trước mặt Yuichi, tay cầm ví tiền, nhưng cái móc chìa khóa bình thường đeo trên ví đã không còn nữa. Yuichi nhớ đó là một con lật đật nhỏ.

“Ừ, chiều tối qua mình mới phát giác.” Kikuchi hậm hực nói, “Mình thích cái đấy lắm chứ.”

“Đánh rơi à?”

“Hình như thế. Nhưng mà, dây xích kiểu này đâu có dễ đứt thế nhỉ?”

Đồ rẻ tiền chứ gì?! Yuichi nuốt câu nói suýt vuột ra khỏi miệng ấy lại. Đối với Kikuchi, tuyệt đối không nên nói phứa như vậy.

“Phải rồi,” Kikuchi hạ thấp giọng, “hôm qua, mình đi xem Rocky đấy.”

“Ồ, hay quá.” Yuichi nhìn cậu bạn, thầm nhủ, vừa mới hôm trước, cậu rõ ràng còn than thở vé xem phim đắt đỏ mà.

“Tự nhiên có được phiếu ưu đãi đặc biệt của rạp chiếu phim.” Kikuchi dường như hiểu rõ thắc mắc của Yuichi, “Khách hàng cho mẹ mình.”

“Ồ, may quá còn gì.”

Yuichi biết mẹ của Kikuchi làm ở khu chợ gần đây.

“Nhưng mà, mình xem thử mới phát giác hôm qua là hết hạn, bèn vội vàng chạy đi xem. Cũng may kịp suất chiếu cuối cùng, hú vía. Thực ra nghĩ kỹ lại, nếu không phải sắp hết hạn, người ta cũng chẳng đem cho làm gì.”

“Có lẽ vậy, phim thế nào?”

“Hay vãi ra!”

Hai đứa bắt đầu sôi nổi bàn luận về bộ phim.

Gần hết giờ nghỉ trưa, trở về lớp học, một đứa cùng lớp gọi Yuichi lại, bảo giáo viên chủ nhiệm đang tìm nó. Thầy chủ nhiệm của lớp nó họ Kumazawa, dạy môn Tự nhiên, có biệt hiệu là “Gấu lớn”.

Đến văn phòng giáo viên, thầy Kumazawa đang đợi Yuichi với vẻ mặt rất nghiêm trọng.

“Cảnh sát ở đồn Shitenno Tennoji đến. Hình như có việc muốn hỏi em.”

Yuichi giật mình kinh hãi. “Hỏi em gì ạ?”

“Nghe nói em chụp trộm các nữ sinh trường Seika.” Tròng mắt đùng đục của Kumazawa hằn học trừng lên nhìn Yuichi.

“A, em…” Trước lời vặn hỏi bất ngờ, Yuichi lắp ba lắp bắp, không nói được tiếng nào, chẳng khác gì tự thú nhận.

“Không ra sao cả!” Kumazawa chặc lưỡi, đứng dậy, “Đã ngu lại còn chuyên đi làm chuyện ngớ ngẩn. Thật đúng là nỗi nhục của trường!” Ông ta hất cằm, ra hiệu cho Yuichi đi với mình.

Trong phòng tiếp khách có ba người đàn ông đang đợi. Một trong số đó là thầy giám thị lần trước nó gặp trên sân thượng, ông ta trừng mắt nhìn Yuichi qua cặp kính. Hai người còn lại là người lạ, một người rất trẻ, người kia thì đã trung niên. Cả hai đều mặc bộ vest đen giản dị. Xem ra, hai người này chính là cảnh sát rồi. Kumazawa giới thiệu Yuichi với họ. Hai viên cảnh sát nhìn nó chằm chằm, tựa hồ không để sót một phân nào trên người nó.

“Kẻ chụp trộm các nữ sinh gần phân hiệu cấp II của trường nữ Seika là cậu à?” Viên cảnh sát trung niên hỏi, giọng điệu nghe rất ôn hòa, nhưng lại toát ra vẻ quyền uy mà các thầy giáo không có. Chỉ riêng giọng nói của ông cũng đủ khiến Yuichi sợ khiếp rồi.

“Dạ, cháu…” Đầu lưỡi nó như thể bị thắt nút lại.

“Học sinh trường đó còn nhìn thấy cả biển tên của cậu rồi.” Viên cảnh sát hình sự chỉ lên ngực Yuichi, “Vì họ tên cậu rất đặc biệt, nên ghi nhớ luôn.”

Không thể nào chứ, Yuichi nghĩ.

“Sao hả? Tốt nhất là cậu hãy thật thà, cậu đã chụp ảnh đúng không?” Viên cảnh sát hỏi lại, tay cảnh sát trẻ bên cạnh ông ta cũng nhìn Yuichi chằm chằm. Nét mặt thầy giám thị trở nên khó coi hết sức.

“Có chụp…” Yuichi bất lực gật đầu, thầy Kumazawa nặng nề thở dài một tiếng.

“Cậu không cảm thấy mất mặt khi làm những chuyện như thế à?” Thầy giám thị tức giận đến độ gần như lắp bắp, cái trán hói bắt đầu đỏ bừng lên.

“Đừng thế, đừng thế.” Viên cảnh sát trung niên làm động tác xoa dịu thầy giáo, rồi lại hướng về phía Yuichi, “Đối tượng chụp trộm cố định đúng không?”

“Vâng.”

“Cậu biết tên cô bé ấy chứ?”

“Biết ạ.” Giọng Yuichi trở nên khàn khàn.

“Có thể viết tên ra đây không?” Viên cảnh sát lấy giấy bút ra.

Yuichi viết xuống hàng chữ “Karasawa Yukiho”, viên cảnh sát nhìn, lộ vẻ đã hiểu.

“Người khác thì sao?” Viên cảnh sát hỏi, “Còn người khác không? Hay chỉ chụp cô bé này thôi?”

“Vâng.”

“Cậu thích cô bé ấy à?” Viên cảnh sát nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Không phải… không phải cháu thích, là bạn cháu thích. Cháu chỉ chụp hộ nó thôi.”

“Bạn cậu? Sao cậu phải giúp cậu ta chụp ảnh?”

Yuichi cúi gằm đầu, bặm môi. Nhìn bộ dang ấy của nó viên cảnh sát dường như phát giác được điều gì.

“Ha ha!” Viên cảnh sát nói với giọng hứng thú, “Cậu đem những tấm ảnh đó đi bán, đúng không?”

Bị nói trúng tim đen, Yuichi không kìm được run lên.

“Cái thằng này!” Thầy Kumazawa quát, “Đồ ngu!”

“Chỉ mình cậu chụp ảnh thôi à? Còn có người khác nữa không?” Viên cảnh sát trung niên hỏi.

“Cháu không biết. Chắc là không.”

“Nói như vậy, kẻ thỉnh thoảng nhìn trộm sân vận động trường Seika cũng là cậu phải không? Học sinh ở đó nói có người nhìn trộm.”

Yuichi ngẩng đầu. “Không phải cháu. Thật đấy! Cháu chỉ chụp ảnh thôi.”

“Vậy kẻ nhìn trộm là ai? Cậu có biết không?”

Quá nửa là bọn Teizo rồi, Yuichi thầm nhủ trong đầu, nhưng lại không nói ra miệng. Nếu bọn kia mà biết nó tố cáo, có trời mới biết kết cục của nó sẽ thê thảm chừng nào.

“Xem ra cậu biết, nhưng lại không muốn nói. Che giấu sự thật đối với cậu không phải chuyện tốt lành gì đâu. Được rồi, không sao cả. Giờ phiền cậu cho tôi biết tối qua sau giờ tan học cậu làm gì, càng tường tận càng tốt.”

“Chuyện này…”

“Hôm qua… sao hả? Không kể được à?”

“Cho cháu hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ?”

“Akiyoshi!” Thầy Kumazawa gầm lên, “Trả lời câu hỏi đi!”

“Ừm, không sao cả.” Viên cảnh sát trung niên lại vỗ yên thầy giáo đang kích động, mỉm cười nhìn Yuichi, “Có một nữ sinh trường Seika suýt bị cưỡng hiếp ở gần trường học.”

Yuichi cảm thấy gương mặt mình cứng đờ ra. “Không phải cháu.”

“Không ai nói là cậu làm cả, chỉ là học sinh trường đó có nhắc đến cậu.” Giọng điệu của viên cảnh sát vẫn bình tĩnh nhưng lại đầy ngụ ý… ở thời điểm này, cậu là kẻ đáng nghi nhất.

“Cháu không biết, thật đấy…” Yuichi lắc đầu.

“Vậy hôm qua cậu ở đâu, làm những gì, không có gì không thể nói được chứ?”

“Hôm qua… tan học xong, cháu đi hiệu sách và hàng băng đĩa.” Yuichi vừa nhớ lại vừa nói, “Lúc ấy là hơn sáu giờ, sau đấy thì cháu ở trong nhà suốt.”

“Lúc cậu ở nhà, người nhà cũng có mặt chứ?”

“Vâng, mẹ cháu cũng ở nhà. Khoảng chừng chín giờ thì bố cháu về.”

“Ngoài người nhà ra thì không còn người khác?”

“Không…” Yuichi trả lời, thầm nhủ, lời làm chứng của người nhà không được sao?

“Được rồi, tính sao bây giờ nhỉ?” Viên cảnh sát trung niên thấp giọng làm ra vẻ bàn bạc với tay cảnh sát trẻ tuổi, “Anh bạn Akiyoshi đây nói, cậu ấy chụp trộm không phải vì thích người ta, nhưng không có căn cứ gì để tin lời nói của cậu ấy cả.”

“Đúng vậy.” Tay cảnh sát trẻ đồng ý, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt đáng ghét.

“Thật sự là cháu chụp giúp bạn mà.”

“Nếu vậy, phiền cậu cho chúng tôi biết tên của người bạn đó.” Viên cảnh sát trung niên nói.

“Việc này…”

Tin tức khác...