The Vietnamese Newspaper in Canada

Người tình trong bóng tối

Julian ngồi trước chiếc đàn, những ngón tay của anh nhảy múa trên những phím đàn với vẻ duyên dáng của một người tình đang dỗ dành cho bằng được một phản ứng vừa ngọt ngào vừa đam mê. Ánh mặt trời có thể là kẻ thù ghê gớm của anh, nhưng ánh trăng trải qua khung cửa sổ rộng rõ ràng say mê anh. Những tia sáng bàng bạc hôn lên mái tóc lộng lẫy mềm mại và vuốt ve dáng vẻ nam tính mạnh mẽ của anh, khắc họa nó trong ánh bạc.
Portia phải mất một phút lúng túng để nhận ra bản nhạc anh đang chơi là khúc đầu tiên của bản “Lễ câu hồn” của Mozart, phân đoạn duy nhất nhà soạn nhạc đã hoàn thành trước cái chết đột ngột của ông vào tuổi ba mươi lăm. Cô đã nghe đoạn nhạc được chơi trên những chiếc đàn ống cao hơn cả một nhà thờ lớn, nhưng chưa bao giờ được nghe trên một chiếc đàn piano và với chiều sâu cảm xúc ám ảnh đến thế này. Khi nó được chơi bởi bàn tay thành thạo của Julian, khó có thể tin rằng lễ cầu hôn đã được thực hiện, như lời đồn và truyền thuyết đã tuyên bố, bởi một người lạ bí ẩn, mà hóa ra lại là người loan báo cái chết của Mozart, Julian chơi nó vừa như một bài ca khải hoàn vừa như những lời than khóc – bài hát của một người đàn ông tự chúc mừng và thương tiếc cho cái chết của mình trước khi giọng nói của anh ta câm lặng mãi mãi.
Anh trút cả nỗi khao khát và dăm mê của mình vào đoạn nhạc, khiến nó gần như trở thành một đoạn nhạc hoa mỹ đầy kịch tính. Nốt nhạc cuối cùng ngân lên như tiếng chuông vang của nhà thờ trong một đêm thoáng đãng và lạnh lẽo.
Cho tới khi cả tiếng vọng của âm nhạc ngừng hẳn, Portia mới nhẹ nhàng nói “Một người đã tuyên bố linh hồn của mình thuộc về quỹ dữ, nhưng vẫn chơi như một thiên thần”.
Anh không hề có vẻ giật mình khi thấy cô đứng ở ngưỡng cửa, “Đây là một trong những bản nhạc yêu thích của anh. Em có nhớ những chữ họ tìm thấy được viết trên lề bản nhạc không – Fac eas, Domine, de morte transire ad vitami?” Anh đọc lại, tiếng La-tinh tuôn ra từ lưỡi anh một cách dễ dàng.
Portia không trôi chảy với ngôn ngữ đó như thế. Cô luôn quá bận bịu đọc về ma, quỷ và tiên để nhập tâm với những chủ đề khô khan như vậy. “Hãy để, ôi Lạy chúa, những linh hồn, “ cô lẩm bẩm “bước qua cái chết… để đến với cuộc sống vĩnh cửu”.
“Thật đáng tiếc anh không thể cảnh báo gã tội nghiệp đó rằng cuộc sống vĩnh cửu không phải có mọi thứ như nó được đồn đại. Em sẽ lật trang nhạc cho anh chứ, Mắt Sáng?” Anh hỏi, nụ cười tinh quái của anh làm cô nhớ đến những giờ phút hạnh phúc khi cô đã làm việc đó ở Lâu đài Trevelyan trước khi khám phá ra anh là một ma cà rồng.
“Em thề rằng anh chơi thuộc lòng”.
“Thì đúng thế”! Anh hất đầu về phía trang nhạc đang ở trên giá. “Nhưng anh không thuộc bản tiếp theo. Anh có thể sử dụng thêm một bàn tay nữa… hoặc hai”. Anh nhích người trên chiếc ghế dài bằng gỗ dái ngựa để nhường khoảng trống cho cô. Thấy cô ngần ngại, anh nói thêm, “Là cô dâu vĩnh cửu tương lai của anh, em thực sự không cần thiết cứ khư khư giữ lấy tính thùy mị bẽn lẽn của mình”.
Không thể cưỡng lại tia sáng thách thức trong mắt anh, Portia đi qua phòng và ngồi vào chiếc ghế bên cạnh anh. Cô với qua anh để mở trang đầu tiên của bản nhạc, cô không tỏ ra ngại ngùng trước sức ép của bắp đùi mạnh mẽ của anh áp vào đùi mình hoặc cái chạm nhẹ của khuỷu tay anh vào phần ngực mềm mại của cô.
Khi quan sát bàn tay khéo léo của anh đánh lên giai điệu ngọt ngào đến nhức nhối của Beethoven từ phím đàn, cô dễ dàng tưởng tượng chúng nhảy múa trên da thịt cô với cùng kỹ năng, như thế. Cảm giác một làn hơi ấm lan trên mi cô, cô liếc trộm anh và thấy anh đang quan sát cô thay vì bản nhạc.
Ngứa ngấy bởi một ngờ vực nhỏ, cô với tay và lật cả trang nhạc trước khi anh chơi đến cuối trang. Anh vẫn tiếp tục chơi mà không sai một nốt.
Cô hắng giọng với đủ âm lượng để nghe được qua âm điệu réo rắt.
Những ngón tay của Julian đông cứng lại trên những phím đàn bản nhạc dừng khựng lại, “Ôi, trời. Anh đã bị phát giác rồi phải không?” Mũi anh quệt vào những lọn tóc xõa ra của cô khi anh nghiêng sang và thì thầm, “Em nên biết là, anh luôn chơi thuộc lòng – ngay kể cả khi ở lâu đài. Anh chỉ không bao giờ cưỡng lại được cách em nghiêng qua anh để lật trang hoặc mùi hương của tóc em”.
Lần này cô nghiêng xa khỏi anh, “Julian Kane, anh đúng là một tên phóng đãng không thể sửa chữa được!” Cô cố giữ cho hai môi mím vào nhau với vẻ chê trách cau có, nhưng không thể ngăn chúng cong lên ở góc miệng.
Anh véo mũi cô, “Chỉ với những chuyện liên quan đến em, Portia Cabot”.
Cô muốn tin anh, và không phản đối khi ánh mắt anh trượt từ mũi đến miệng cô, khi anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên với một ngón tay để phơi bày đôi môi mềm mại của cô, khi anh cúi đầu xuống, đôi môi hé mở chạm vào môi cô với vẻ uyển chuyển dập dờn như một cánh bướm.
“Chú Jules! Chú Jules!”
Họ tách nhau ra và quay lại cùng một lúc, Eloisa đang đứng ở ngưỡng cửa. Với đôi chân chắn và chiếc váy lắm mật đường và mứt, cô bé trông như một thiên thần nhếnh nhác. Mặc dù Portia biết cô nên cảm thấy biết ơn vì sự can thiệp đúng lúc này, cô vẫn muốn tự đá mình vì đã để cửa mở.
Trước khi hai người họ có thể phản ứng, Eloisa lướt qua phòng, trèo qua đầu gối Portia để nhào vào lòng Julian.
Lúc đầu anh có vẻ hoàn toàn lúng túng khi thấy một đứa trẻ lạ nhảy lên nhảy xuống trong lòng mình, nhưng sau đó một nụ cười vui sướng chầm chậm lan trên mặt anh, “Sao nào? Cháu phải là Eloisa! Anh nhận ra đôi mắt đó ở bất cứ đâu” Anh liếc nhìn Portia, rõ ràng là bối rối, “Nhưng làm thế nào mà nó biết anh là ai?”
Portia cố nhún vai một cách thản nhiên, trong khi nhận ra là đã quá muộn để tránh một lời thú nhận của riêng mình, “Em không biết, hình như là em đã cho con bé xem ảnh chân dung của anh một hoặc hai… nghìn lần”.
Trước sự nhẹ nhõm tột cùng của cô, Eloisa giật vạt áo sơ mi của anh để đòi hỏi sự chú ý. Cô bé đang cau có nhìn vào mặt anh với vẻ tập trung tức tối, mũi cô bé nhăn lại.
“Nó có cắn không?” Anh vừa hỏi vừa nhìn cô đầy hồi hộp.
“Chỉ cúc áo, núm tua đệm, ngọc trai và thỉnh thoảng là con mèo con. Nhưng những con mèo thường có xu hướng cắn lại nên làm nó mất can đảm”.
Eloísa đưa những ngón tay nhỏ mập mạp lên vuốt má anh,“Đẹp”, cô bé ngâm nga, nụ cười làm lộ lúm đồng tiền trên gò má mũm mĩm của cô bé.
Portia phá lên cười, “Anh không cần tỏ vẻ kinh ngạc như thế. Điều đó chứng tỏ rằng không có phụ nữ nào có thể cưỡng lại sức quyến rũ của anh”.
“Ngoại trừ em”, anh đập lại, nhăn nhó liếc nhìn cô qua những lọn lóc màu vàng mật ong của cháu gái.
“Eloisa!”
Lần này là Caroline mặt trắng bệch đang đứng ở ngưỡng cửa còn cô bảo mẫu của Eloisa đang ngấp nghé san lưng vặn vẹo chiếc tạp dề của mình. Khi Caroline nhìn thấy con gái mình ngồi trong lòng của Julian, cô trở nên nhợt nhạt hơn.
Cô sải bước qua phòng, chiếc thắt lưng chưa buộc của chiếc áo choàng bay bay sau lưng, cô giật Eloisa khỏi tay anh, “Con là một cô bé rất hư, Ellie”, cô mắng mỏ, vùi mặt vào tóc con gái, “Con làm vú nuôi và mẹ sợ khủng khiếp”.
“Chú Jules!” Eloisa bi bô, vặn vẹo cánh tay mong thoát khỏi vòng vây của mẹ để có thể với tới Julian, “Đẹp!”
“Được rồi, cháu yêu”. Anh trao cho cô bé một nụ cười trấn an, “Cháu hãy để vú nuôi đưa trở lại giường kẻo những ngón chân nhỏ của cháu sẽ bị đông cứng lại”.
Julian quan sát, vẻ mặt anh đầy cảnh giác, Caroline lưỡng lự đưa Eloisa cho cô bảo mẫu đang đợi.
Khi người phụ nữ mang đứa trẻ đang sụt sịt đi, Portia nói, “Có thể tiếng nhạc đã đánh thức con bé. Đó là lỗi của em, không phải Julian. Em không nên để cánh cửa mở hé”.
“Và tôi nên tìm một trò tiêu khiển yên tĩnh hơn để giải trí. Chỉ là những giờ đồng hồ giữa hoàng hôn và bình mình có thể rất dài và cô đơn” Julian trượt khỏi chiếc ghế trước chiếc đàn pianô và đứng dậy để đối mặt với chị dâu, một nụ người giễu cợt trên miệng anh, “Chị thực sự không cần phải cuống lên, Caro. Một miếng nhỏ như thế khó có thể đáp ứng cho sức ăn của tôi.
Sau khi cứng nhắc cúi chào họ, anh sải bước ra khỏi phòng.
Caroline đứng đó trong ánh trăng, khuôn mặt cô sững sờ, “Chị xin lỗi, Portia. Khi chị nhìn thấy cái giường trống của con bé, chị đã nghĩ…”
“Em biết chị nghĩ gì. Và anh ấy cũng thế”.
Không nói thêm một lời nào nữa, Portia lướt qua chị gái và ra khỏi phòng, khiếp sợ những giờ cô đơn dai dẳng cô sẽ trải qua trên chiếc giường của mình.
CHƯƠNG 13
Buổi tối hôm sau Portia đứng trong hành lang của dinh thự, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiểu của mình trong gương với vẻ chăm chú kinh hoàng mà một người có thể dành cho một con nhện trong một khu vườn đặc biệt xinh đẹp.
Cô gần như vui mừng vì Adrian đã đưa Caroline và Eloisa đến nhà của Larkin và Vivienne để tránh cho vợ mình phải đứng nhìn cô em gái nhỏ ra đi thực hiện một nhiệm vụ nguy hiểm. Cô không muốn bất kỳ ai trong gia đình mình chứng kiến sự biến đổi đến giật mình của cô.
Cô giấu màu hồng tự nhiên trên gò má bên dưới một lớp phấn phủ màu ngà. Lớp mặt nạ không tì vết chỉ làm màu son đỏ của đôi môi và đường cong lông mày đen duyên dáng của cô trở nên ấn tượng hơn. Cô đã chỉ dẫn cô hầu gái chải ngược mái tóc lên khỏi khuôn mặt và giữ nó bằng một cặp trâm cài xà cừ, sau đó để những lọn tóc quăn bóng mượt tự do đổ xuổng lưng. Kiểu tóc mới lạ để lộ một chút vầng trán cao và xương gò má nét như điêu khắc được che giấu bởi những tóc mái mềm mại, khiến cô trông có vẻ già hơn và trần tục hơn.
Khuôn mặt trắng đến giật mình của cô và phân ngực phủ phấn chỉ khiến chiếc vày sa-tanh đen bóng của cô dường như mang vẻ sa đọa hơn. Cổ áo xếp nếp cầu kỳ được cắt sâu và để trần vai, ôm láy cổ với vẻ duyên dáng yểu điệu và được nhấn mạnh bởi dải dây quấn cổ bằng nhung đen.
Đôi mắt cô lấp lánh bởi sự kích động bồn chồn, làm cho cô trông như một người lạ thậm chí với cả chính mình. Thật là lạ, cô chưa bao giờ có vẻ – hoặc cảm thấy – sống động hơn lúc này.
“Cái chết trở thành em, em yêu”.
Nghe thấy giọng nói thì thầm nam tính như khói đó, Portia quay lại, Julian đứng ngay sau lưng cô, vẻ tán thưởng lộ rõ trong mắt anh. Cô không thể cưỡng lại ham muốn liếc trộm một cái vào gương và thấy hình ảnh bối rối của chính mình.
Cô quay trở lại với Julian, cố gắng để không thấy rằng anh cuốn hút đến nhường nào với chiếc áo sơ mi xếp nếp trắng sáng ló ra từ đường cắt sang trọng của chiếc áo ghi-lê lụa đen và chiếc áo đuôi tôm. Chiếc quần màu ngà ôm lấy đôi hông thon của anh, phủ lên đôi bốt da đen được đánh bóng sáng loáng.
Cô chỉnh chiếc cà vạt đã được thắt hoàn hảo với một cử chỉ mà cố hy vọng là ra vẻ anh em, “Em không nghĩ là anh đang cho Wilbury lời khuyên làm thế nào để rình mò mọi người và làm họ sợ hết hồn chứ?”
“Đừng lố bịch. Lão già quỷ quyệt không biết xấu hổ đó dạy anh mọi thứ anh biết”.
“Tôi nghe thấy rồi đấy!” Giọng nói run rẩy đó trôi đến tai họ từ một căn phòng gần đấy.
Lắc đầu, Portia quay lại với chiếc gương, “Em phần nào nghĩ bộ dạng này hợp với em. Có lẽ em có quan hệ tự nhiên với tội lỗi”.
“Điều này anh đã nghi ngờ từ lâu”, anh nói, sự hài hước trong giọng anh không thể lẫn vào đâu.
Cô cuộn một lọn tóc quanh ngón tay, “Anh chỉ đang ghen tị bởi vì anh không thể chiêm ngưỡng hình ảnh của mình. Với khuôn mặt đẹp như thế, em chắc rằng anh thường dành nhiều thời gian đứng trước gương trước khi anh trở thành ma cà rồng”.
“Từ khi gặp em, anh không bao giờ cần gương nữa. Mỗi lần anh nhìn vào mắt em, anh thấy mọi điều về mình mà anh cần biết”.
Ánh mắt giật thột của Portia bắn đến nơi lẽ ra là hình ảnh phản chiếu của anh. Đến khi cô đủ trấn tĩnh để quay lại, anh đã thò tay vào trong túi áo khoác và rút ra một chai nước hoa thủy tinh.
“Em đoán rằng đấy không phải là nước thánh”, cô đành liều hỏi khi anh rút nắp chai xinh xắn đó ra. Mùi thơm của cây xạ và hoa lan dại tấn công mũi cô, mùi hương thật nồng nàn và gợi cảm đến mức vừa mới hít phải cô đã thấy hơi váng vất.
“Cái này sẽ giúp em ngụy trang mùi của mình”. Anh nghiêng cái chai để làm ướt đầu ngón tay trỏ của cô, “Nếu có thứ ma cà rồng có thể ngửi được, thì đó là mùi của con người”.
“Với anh em có mùi như thế nào? Cô hỏi với vẻ tò mò thực sự.
Anh chấm vài giọt nước hoa vào chỗ hõm mềm mại ở cổ cô, hàng lông mi rủ xuống che khuất mắt anh, “Em có mùi như bánh nướng quả mâm xôi mới từ trong lò ra, thật ngọt ngào và xốp giòn, khiến người ta không thể đợi để cắn ngập răng vào chúng”. Cái chạm của anh vẫn nhanh và dửng dưng, anh chấm thêm vài giọt sau tai cô, “Em có mùi như ánh mặt trời làm những đài hoa của một bông hồng vào lúc nở rộ”. Anh bạo dạn dùng một ngón tay chấm vào đường rãnh giữa ngực cô, lỗ mũi anh phồng ra như thể ngay cả mùi hương quá mạnh của loại nước hoa này cũng không thể ngụy trang hoàn toàn mùi của cô, “Em có mùi của một người đàn bà…” anh ngước mắt nhìn cô,”… đang cần một người đàn ông”.
Điều Portia cần lúc đó là làm cách nào để hít được không khí vào lồng ngực đột nhiên kiệt quệ của cô. Nhưng trước khi cô có thể tìm ra, anh đã lùi lại để nhận chiếc áo choàng viền lông chồn từ một tên hầu đang đợi. Cô cho rằng thật may khi đầy tớ trong nhà của Adrian được trả công rất xứng đáng cho cách phục vụ và sự kín đáo của họ.
Julian khoác chiếc áo choàng không tay lên vai cô, bàn tay khéo léo của anh thắt sợi dây buộc bên dưới cằm cô như thể cô chỉ là một cô bé như Eloisa, “Nếu chúng ta muốn trở nên thuyết phục tối nay, em sẽ phải nhìn anh thật âu yếm”. Ánh mắt chế giễu của anh lướt qua mặt cô. “Anh nhớ là em đã từng rất giỏi việc đó”.
“Em cho rằng em có thể giả vờ anh là món thạch sữa căng mọng đặc biệt”. Cô thở dài nuối tiếc, “Em rất thích món trứng sữa đánh kem”.
“Điều đó có nghĩa là em có thể có gắng cắn anh trước khi đêm nay kết thúc không?”
Cô nhe hàm răng trắng như ngọc trai ra với anh.
Anh quan sát chúng với một con mắt phê bình, “Anh biết điều này không đến tự nhiên nhưng hãy cố ngậm miệng em lại tối nay”.
Cô nhe răng lần nữa, đổng thời kèm thêm một tiếng rít
“Như thế thuyết phục hơn rồi”. Anh đưa cánh tay cho cô. “Chúng ta đi chứ, phu nhân? Điều trước tiên một ma cà rồng phải học là không bao giờ lãng phí một phút nào của đêm tối”
***
Portia nhét bàn tay vào bao tay sâu hơn và liếc trộm Julian một cái. Vẻ hài hước nhẹ nhàng của anh đã biến mất Dường như anh ngày càng trở nên xa cách hơn với mỗi vòng quay của bánh xe. Mặc dù đầu gối họ chạm vào nhau mỗi lần chiếc xe nảy lên khi chạy qua một vết lún, anh trông như cách xa đến cả nửa thế giới thay vì ngồi cùng cô trên chiếc ghế bọc đệm sang trọng trong một cỗ xe. Anh nhìn chằm chằm ra những cánh đồng phủ sương mù lấp lánh dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, nét mặt nghiêng nghiêng đáng sợ của anh nhắc cô nhớ rằng bóng đêm là lãnh thổ của anh và cô đang liều lĩnh bước vào đó.
Khi cỗ xe dừng lại, sự căng thẳng giữa họ đã trở nên đặc đến mức Portia gần như biết ơn khi một trong người đánh xe xuất hiện để mở cửa xe.
“Kệ chúng ta”, Julian ra lệnh, giật cánh cửa đóng lại khuôn mặt sửng sốt của người đàn ông.
Anh quay lại với cô, chiếc đèn xe hắt những khoảng tối đáng ngại trên khuôn mặt anh, “Anh e rằng anh chưa hoàn toàn thành thật với em”.
“Anh đùa đấy chứ!” Cô thốt lên, áp một bàn tay lên ngực với vẻ kinh hoàng giễu cợt. Bên dưới lòng bàn tay, cô có thể cảm thấy nhịp đập trái tim cô tăng gấp đôi.
Anh phớt lờ vẻ chế giễu của cô, “Có một điều em nên biết trước khi chúng ta đi vào. Bất chấp sự yêu thích gây náo động cho con người, ma cà rồng lại thích tuân theo tôn ti trật tự rất cứng nhắc giữa bọn họ với nhau”. Anh nắm tay cô, mặt trong ngón cái của anh vuốt ve lòng bàn tay nhạy cảm của cô như muốn làm giảm đi tác động của lời anh nói, “Nếu chúng ta muốn làm họ tin rằng em từ bỏ linh hồn mình cho anh một cách tự nguyện, anh sẽ không chỉ là người tình của em đêm nay. Anh sẽ là ông chủ của em”.
Những lời nói đơn giản của anh mang đến một cơn run rẩy không mong đợi chạy dọc xương sống cô. Cô bị vây hãm với một hình ảnh khiêu khích, trong đó cô đang quỷ gối dưới chân anh, háo hức đến mức nín thở đề từ bỏ ý chí của mình và tuân theo mọi mệnh lệnh của anh, vì theo bản năng cô biết rằng thỏa mãn anh sẽ mang lại khoái cảm không diễn tả được cho chính cô.
Hoảng sợ bởi trí tưởng tượng đồi bại của mình, cô nói, “Điều này có nghĩa là em nên gọi anh là ‘Đức vua hay là ‘Nguời Thống Trị Vĩ Đại Hào Phóng Nhất Trong Vũ Trụ Của Em’ phải không?”
Môi anh giật giật bất chắp cả ý chí, “Ông chủ” là được rồi. Nhưng anh e rằng ma cà rồng sẽ yêu cầu những bằng chứng hữu hình hơn về sự… quy phục của em”. Thả tay cô ra, anh đưa tay vào trong áo khoác và rút ra một cái vòng vàng lớn gắn với một sợi dây xích dài.
Cô nhăn mặt, “Em chắc rằng cái đó hơi to so với ngón tay em”.
“Đó là bởi vì nó được thiết kế cho vừa với cổ họng của em”.
Cô chớp mắt nhìn anh với vẻ nghi ngờ, “Anh muốn em đeo một cái xích cổ? Giống như một trong những con chó của nhà vua?”
“Cố đừng nghĩ nó là một cách xích cổ. Nghĩ đến nó như là một… một…”
Cô nhướng một bên lông mày, “…một cái vòng và dây xích?”
Sự kiên nhẫn của anh rõ ràng suy giảm, anh quát lên, “Nếu là thế, nó cũng chẳng khác gì thứ vẫn trói buộc hầu hết những cặp đôi con người”.
“Rất hài lòng khi biết anh có một quan điểm đa cảm như thế về hôn nhân”.
Anh cào một tay lên tóc tức tối, “Tại sao em không nghĩ về nó như một kiểu vòng cổ đơn giản của ma cà rồng? Khi em vẫn còn đeo nó và anh có chiếc chìa khóa duy nhất, không ma cà rồng nào có thể nhấm nháp cổ của em”.
“Em chắc rằng đấy là một niềm an ủi ghê gớm đối với em”. Cô khoanh tay lại trước ngực, “Không phải anh đã liến thoắng thông báo với em rằng có những nơi khác để một ma cà rồng uống sao? Thế còn cái động mạch nhỏ dồi dào trên đùi phụ nữ thì sao, ngay dưới …”
Julian chặn môi cô lại bằng hai ngón tay, ánh mắt nhíu lại của anh khuyến cáo cô rằng tiếp tục chỉ là liều lĩnh. Cô nhìn anh chằm chằm một lúc, sau đó đưa tay lên và kéo dải dây buộc cổ ra. Xoay người trên ghế, cô nâng tóc lên để lộ vùng cổ.
Julian bất động hoàn toàn đến mức trong phút chốc cô tiêu khiển với ý nghĩ anh đã trượt ra khỏi cỗ xe khi cô quay lưng đi. Cô liếc nhìn qua vai để thấy anh đang nhìn vào đường cong để trấn ở cổ cô, mặt anh cứng rắn nhưng mắt anh mềm đi bởi một khao khát không thể diễn tả. Vào giây phút đó cô nhận ra rằng việc này là một thách thức đối với cô, nhưng không nghi ngờ gì là nó cũng vô cùng khó khăn với anh.
Khi cô ngoảnh mặt đi và hít vào một hơi run rẩy, cô đã hy vọng cảm thấy làn môi ấm áp như nhung của anh chạm vào da cô… ngay trước khi răng nanh của anh ngập sâu vào da thịt mềm mại của cô. Nhưng anh chỉ vòng chiếc vòng vàng quanh cổ cô và cài lại.
Khi cô thả tóc xuống và quay lại, anh đã thả chiếc chìa khóa vàng nhỏ xíu vào túi áo ghi-lê. “Anh luôn giữ cái này trong người à?” Cô hỏi, “để đề phòng anh tình cờ gặp một phụ nữ muốn nô dịch?”
Ạnh trao cho cô một cái nhìn đen tối, “Anh mua nó tối nay ngay khi mặt trời lặn. Em sẽ ngạc nhiên với những gì em có thể mua được từ một người bán hàng rong Trung Quốc ở bến tàu”.
Cô chạm một tay lên món đồ trang sức mới. Mặc dù chiếc vòng vàng đã được dát mỏng và tinh tế như một tờ giấy, cô vẫn có cảm giác nó nặng như sắt. Đặc biệt khi Julian cầm lấy đầu sợi xích và quấn nó quanh cổ tay.
“Em đã sẵn sàng chưa?” Anh dịu dàng hỏi.
“Rồi, thưa ông chủ” cô trả lời, nhìn anh bằng ánh mắt sưng sỉa.
Anh ngó vào mặt cô, “Lúc này em không có vẻ say đắm chút nào”.
Cô chớp chớp hàng mi và giả mắt nai nhìn anh.
“Giờ trông như em sắp bị ốm”.
“Em nghĩ là thế” cô lẩm bẩm khi anh mở cửa xe và đưa tay cho cô.
Cô đặt bàn tay mình vào tay anh, biết rằng không thể thú nhận rằng chiếc vòng và sợi xích có cảm giác như một bằng chứng hữu hình của sợi dây vô hình đã buộc trái tim cô vào trái tim anh kể từ giây phút đầu tiên cô nhìn thấy anh đọc thơ của Byron trong phòng khách của anh trai anh. Cô nhanh chóng nhận ra rằng, khao khát của một phụ nữ nguy hiểm hơn gấp bội so với sự ám ảnh trong trí tưởng tượng của một cô gái trẻ.
***
Nơi họ đến mang tên Trang viên Chillingsworth hiện ra mờ mờ trong bóng đêm là một đống hổ lốn của gạch và đá. Từ bầu không khí đổ nát bao trùm dinh thự hoành tráng cũ, có thể thấy gia tài của gia đình chắc đã tiêu tan rất lâu trước khi người họ hàng kế thừa bất cẩn nào đó đã làm tiêu tán ngôi nhà trong một vàn cá cược vào lúc say xỉn với một ma cà rồng. Một màn mây tả tơi che khuất mặt trăng, chỉ đủ để lộ một hàng ống khói in bóng lên bầu trời đêm như hàm răng lởm chởm của một ông già. Tất cả cửa sổ của ngôi nhà, ngay cả những cửa sổ đã vờ được che phủ bằng vải nhiễu đen, tạo cho ngôi nhà dáng vẻ như đang để tang cho vẻ tráng lệ đã mất và trách móc những kẻ ngu ngốc đã tàn phá nó. Dường như chỉ có một điều thích đáng duy nhất là nó đã bị từ bỏ bởi những người sống và bị chiếm hữu bởi những kẻ không chết.
Khi Julian tháp tùng Portia đi lên, mép áo choàng của cô quét trên những cây cỏ dại phủ đầy sương mọc xuyên qua những viên đá lát đường.
“Anh nên cảnh báo em” anh nói, “Rằng ma cà rồng không phải luôn giao tiếp giống như hành vi của con người. Gầm gừ, gào rít và gặm nhấm là những cách biểu hiện tình cảm với bạn tình hoàn toàn có thể chấp nhận được”.
“Thật ngọt ngào”, cô lẩm bẩm, bám lấy cánh tay anh chặt hơn, “Giống như trò quấy phá của một đám trẻ con”.
Họ đã gần đến cửa thì anh giật cô dừng lại, “Từ đây trở đi”, anh đề nghị, “Tốt nhất là em đi sau anh vài bước”.
Cô nhìn anh trừng trừng trong vài giây trước khi ngâm nga ngọt ngào, “Xin tuân lệnh, thưa ông chủ”.
Một nụ cười khoái trá tinh quái cong lên ở góc miệng anh,“Anh có thể trở nên quen với điều đó”.
“Đừng”, cô cảnh cáo.
Anh bước thêm vài bước, nhưng cô vẫn đứng im ở chốn cũ cho đến khi anh giật nhẹ sợi dây xích. Thở dài, cô thả bước đi sau anh.
Cánh cửa trước của ngôi nhà kẽo kẹt mở trước sức đẩy của tay anh. Khi không gian âm u của nó nuốt chửng anh, cô liền vội vã đi theo, phút chốc đã cảm thấy thiếu vắng sự hiện diện mạnh mẽ của anh bên cạnh cô. Sóng bước với anh, cô nhìn xuyên qua bóng tối, chờ mắt mình điều chỉnh với sự tối tăm.
Cô suýt nữa hét toáng lên khi một gã mắt sâu hóm hiện ra từ nơi nào đó để cẩm lấy áo choàng và bao tay của cô.
“Em không biết ma cà rồng có người giữ cửa”, cô thì thầm khi hắn mang đồ của mình đi, bàn tay nhợt nhạt của hắn vuốt ve cái bao tay như thể nó là một con mèo vui vẻ.
“Họ không có”, Julian thì thầm trả lời.
Portia mở miệng để phản đối nhưng gã kia đã quăng chiếc áo choàng của cô lên đôi vai xương xẩu, lao ra khỏi cửa và biến mất vào màn đêm.
Khi Julian đưa cô qua một mái vòm dẫn đến một phòng dài và sâu có lẽ đã từng là phòng khiêu vũ, cô co người lại, cầu nguyện ánh sáng mờ ảo có thể che giấu cánh tay đầy da gà của cô.
Cô nhích lại gần hơn Julian và thì thầm, “Đối với những sinh vật có thể bị tiêu diệt bởi lửa, ma cà rồng dường như yêu thích nến quá mức”.
Những cây nến nhỏ cháy khắp căn phòng nhiều ngõ ngách theo đủ kiểu từ những cây đơn hay những chùm đèn nến nhiều nhánh. Những ngọn lửa nhảy múa theo những sơ đồ vô hình tạo ra những mạng lưới ánh sáng và bóng tối chập chờn trong phòng khiêu vũ có thể chứa đến khoảng ba tá người. Portia ngạc nhiên khi thấy hầu hết các ma cà rồng đều đang đứng quanh phòng trò chuyện hoặc tụ tập quanh bàn chơi bài. Rất nhiều người trong số họ tỏ vẻ buồn chán với đêm tối và chính mình. Ở cuối căn phòng xa xa, một chiếc cầu thang đá hoa lớn vươn lên phòng triển lãm ở tầng hai liền với phòng ngủ.
Một nhóm bốn ma cà rồng rách rưới nằm dài trên những chiếc ghế ở một góc phòng, chơi nhạc một cách thất thường, trong khi một gã đặc biệt nhợt nhạt với cái mũi khoằm, tóc mái xoăn một cách điệu nghệ, và cái cằm chẻ mạnh bạo với một chân đặt trên lò sưởi đá đầy bụi, đang thiết đãi những người bạn vài đoạn thơ nào đó. Giọng nói của hắn vang vọng khắp phòng.
“Cho dù đêm tối được tạo ra dành cho tình yêu,
Và ban mai sẽ sớm trở lại,
Nhưng chúng ta sẽ không còn
Lang thang dưới ánh trăng thêm nữa”.
Portia đâm sầm vào lưng Julian rồi thở hổn hển, “Nhưng đó không phải là Ngài B-B-B…”
“Chào, Georgie”, Julian gọi to.
Khi ma cà rồng đó đáp lại lời chào bằng một cái động đậy yếu ớt của những ngón tay, mắt Portia trợn lên, “Anh có ý nói với em rằng lời đồn đại là đúng? Ngài Byron thực sự là một m… m… m…”
“… gã nhạt nhẽo tự yêu mình? Phải, anh e là thế. Và mặc dù anh đã nghĩ điều này là không thể, nhưng sau khi chết hắn ta thậm chí trông đáng chán hơn là khi còn sống. Thử tưởng tượng nỗi kinh hoàng phải lắng nghe hắn lảm nhảm như thể cả đời cũng đáng để người ta muốn đâm một cái cọc vào chính trái tim mình. Hoặc trái tim của hắn ta”.
Lắc đầu với vẻ kinh tởm, Julian len lỏi qua những khán giả say mê của Byron. Portia đứng trố mất nhìn nhà thơ nổi tiếng cho đến khi Julian giật mạnh sợi dây.
Vội vã bắt kịp với anh, cô lẩm bẩm, “Em phải thú nhận rằng cuộc tụ họp này không giống với những gì em mong đợi. Em đã hình dung ra một cuộc chè chén say sưa trụy lạc với những trinh nữ và những con mèo nhỏ hy sinh trên bệ thờ nhuốm máu”.
Anh quay ngoắt lại đối mặt với cô, giọng anh thấp nhưng chứa đầy cảm xúc, “Em không cần ra vẻ thất vọng như thế. Ma cà rồng không phải là quỷ dữ duy nhất, em biết đấy. Nếu em muốn nhìn thấy những hành động thực sự đáng bị nguyền rủa vĩnh viễn, em nên tham gia quân đội của Đức vua hoặc đến thăm một trong những câu lạc bộ địa ngục ở Pall Mall, nơi những trinh nữ gào thét vì phải hy sinh đều đặn dục vọng của những quý ông vô lương tâm với rất nhiều tiền vì lòng nhân từ. Ma cà rồng chỉ phá hoại và giết người để có thể tồn tại. Còn con người làm thế chỉ vì một chút niềm vui phù phiếm”.
Cô thận trọng lùi lại một bước, hơi choáng vàng trước xúc cảm dữ dội của anh.
“Cãi cọ yêu á?” Một giọng nói du dương đổ xuống họ như lụa mỏng.
Một ma cà rồng hiện ra trong bóng tối. Hắn ta ăn mặc theo mốt của một thế kỷ trước, chiếc quần bó gối, áo khoác màu xanh đen, cúc áo và khuyết mạ vàng lấp lánh và một chiếc áo sơ mi xòe ra. Mạc dù hắn không đội tóc phủ phấn, mái tóc vàng dài và mượt mà được tết lại sau gáy thành một cái đuôi sam mềm mại. Khuôn mặt thiền thần và đôi mắt xanh sáng trông quen thuộc như được vẽ trên trnầ nhà của một nhà thờ lớn nào đó ở Florentine.
Julian thực hiện một cái chào sâu, “Em yêu, đây là Raphael – chủ nhà của buổi tối hôm nay. Ngài đây đã tốt bụng mở rộng lòng hiếu khách với anh khi lần đầu tiên anh trở lại từ Mỹ”.
“Nơi ở của ngài thật đáng yêu, “ cô lóng ngóng nói, cố gắng không nhìn thẳng vào Raphael hay những tấm rèm lụa đã rách nát thành những mảnh dài trên tường, những tầng sáp nhỏ xuống từ những chùm đèn, những mạng nhện trang hoàng trên đèn chùm pha lê, những chiếc lá chết vật vờ trên sàn nhà, những con chim bay qua bay lại giữa những xà rầm của trần nhà trần trụi, hay những chiếc gương tan tành giữa những khung cửa sổ.
“Thậm chí bây giờ nó còn đáng yêu hơn khi được chiếu cố với sự hiện diện của cô, thưa phu nhân”. Raphael túm lấy tay cô và đưa lên miệng. Thay vì hôn lên khớp ngón tay cô, đôi môi ẩm ướt của hắn mở ra trên vùng da nhạy cảm ở phía trong cổ tay cô. Liếc mắt, Portia thấy miệng Julian mím chặt lại với vẻ khó chịu.
“Thế sao? Cảm ơn ngài” cô trả lời ngắn gọn, tặng hắn một nụ cười trên đôi môi mỏng dính. Khi cô cảm thấy một trong những chiếc răng nanh của hắn cà vào da cô, cô giật tay ra khỏi cái nắm của hắn, sợ hắn có thể cảm thấy mạch máu dồn dập của cô.
Hắn ngó vào mặt cô, một cái trề môi biểu hiện sự quan tâm làm mềm đi đường cắt gợi cảm của đôi môi hắn. “Cô trông hơi nhợt nhạt, cưng à. Tôi có thể mời cô ăn ai đó được không?”
Cô nuốt nghẹn, nhưng trước khi cô có thể thót ra câu trả lời, Julian đã vòng một cánh tay quanh eo cô. “Không cần thiết đâu. Chúng tôi đã ăn tối trước khi đến rồi”.
Raphael vẫn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt hắn nhíu lại trông còn kém nhân từ hơn trước đó, “Tôi chưa bao giờ quên một khuôn mặt xinh đẹp, cô biết không, và tôi gần như thề rằng tôi chưa nhìn thấy cô trước đây”.
Julian ném một cái nhìn bí ẩn xung quanh họ như thể để chắc chắn rằng không ai nghe trộm cuộc trò chuyện của họ sau đó nghiêng xuống và thì thầm điều gì đó vào tai Raphael.
“Không!” Tên ma cà rồng thốt lên, mắt hắn trợn ngược thành hai hố nước màu xanh chết lặng.
“Thực thế”, Julian nói bằng một giọng chỉ đủ để vang đến những ma cà rồng đang nằm ườn quanh chiếc bàn đánh bài bọc vải len ở góc phòng, “Và ngài có thế tưởng tượng sự buồn nản của anh trai tôi khi cô ấy tự nguyện từ bỏ thân xác và linh hồn cho tôi rồi đấy”.
Raphael chắp hai bàn tay đã được cắt tỉa móng đẹp đẽ cười nấc nẻ vì sung sướng, “Cướp cô ấy ngay dưới mũi của một tay săn ma cà rồng, phải không? Thật là một cặp đôi tuyệt vời! Hai người chắc chắn sẽ trở thành câu chuyện của mọi nhóm ma cà rồng ở Anh này!”
Julian cúi đầu với vẻ khiêm tốn.
Ánh mắt Raphael nấn ná ở bộ ngực màu kem căng phồng lộ rõ bởi chiếc cổ quá sâu của chiếc vày, “Xét nguồn góc của cô ấy, làm sao anh có thể chắc chắn cô ấy không chôn giấu một cái cọc hay một cây thập ác ở trong đó?”
“Ồ, tôi có thể hứa với ngài rằng cô ấy đã được lục soát kỹ càng. Tôi sẽ là người duy nhất đóng cọc tối nay”. Khi Julian vuốt gáy cô ngay trên chiếc vòng, Portia chỉ có thể hy vọng rằng lớp phấn dày che giấu được khuôn mặt đỏ nóng bừng của cô.
Raphael mỉm cười vỗ vỗ vào cằm cô như thể cô là một con chó đặc biệt mà hắn thích thú, “Cô ấy rất trầm tính, đúng không? Tôi thực sự rất yêu những phụ nữ biết ngậm miệng lại và mở chân ra”.
Portia lao vào hắn, hàm răng của cô suýt nữa cắn phải những ngón tay của hắn. Hắn ta sửng sốt lùi lại.
Quấn sợi xích quanh nắm tay, Julian giật cô quay lại cho đến khi họ đứng sát mặt nhau, “Để ý hành vi của mình”, anh rít lên, những chiếc răng nanh nhe ra, “Anh ghét phải trừng phạt em trước mặt người khác”.
Portia đã quên mất việc nằm trong tầm kiếm soát của sợi dây bền chặt đó là như thế nào. Trước khi cô có thể dừng lại, một tiếng gấm gừ đã thoát ra khỏi môi cô. Thứ gì đó còn nguyên thủy hơn cả tia sét lóe lên giữa họ, mọi mạch máu trong cơ thể cô đập dồn dập. Bỗng nhiên dường như họ trở thành hai tạo vật duy nhất ở trong phòng, có lẽ trong cả thế giới này.
Cô không biết điều gì có thể xảy ra nếu những nhạc công không chọn chính xác giây phút đó để tấu lên nhạc cụ của mình.
Khi rất nhiều cặp háo hức tiền về sàn nhảy, Julian chầm chậm thả lỏng sợi dây xích, “Chúng ta khiêu vũ chứ?”
“Xin tuân lệnh, thưa ông chủ”, cô trả lời, hạ hàng lông mi xuống để che đi biểu hiện giết người của mình.
Xòe tay trên tấm lưng nhỏ của cô, anh cuốn cô đi khỏi Raphael vào điệu van-xơ, để lại vị chủ nhà và những người vừa nghe xong cuộc đối thoại há hốc miệng quan sát với vẻ thích thú.
Khi họ quay vòng trên sàn trong giai điệu du dương của một trong những bản nhạc vui vẻ hơn của Mozart, Portia cứng người trong vòng ôm sở hữu của anh, “Sao anh cho phép hắn ta nói những điều khủng khiếp như thế với em?”
“Em mong anh sẽ làm gì? Thách hắn đấu súng đến chết à? “
“Sao anh có thể nói những điều kinh khủng như thế? Em đã không nhận ra anh đóng vai quỷ dữ có sức thuyết phục đến như vậy”
“Anh? Thế còn em? Anh là một quỷ dữ. Em mới chỉ giả làm quỷ dữ trong vài phút mà em đã cắn và đớp như một chồn dại rồi”.
Cô lắc đầu, những lọn tóc lắc lư sau lưng, “Em nghĩ ma cà rồng bọn anh thích điều đó ở phụ nữ”.
Anh ép cô lại gần hơn – gần đến mức cô không thể thoát khỏi sức ép cương cứng và đói khát của hông anh – trước khi thì thấm vào tai cô, “Rất thích”
Anh cuốn cô vào một vòng quay chóng mặt, khiến cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc khuất phục sự điều khiển của anh. Vào chính cái đêm Duvalier bắt cóc cô, cô đã mơ được khiêu vũ trong vòng tay anh như thế này. Với sự ngây thơ, cô đã tin rằng một điệu nhảy như thế có thể dẫn đến những lời thầm thì yêu thương hay có lẽ là một nụ hôn trộm dưới khu vườn ngập ánh trăng. Cô chưa bao giờ biết đến sự buông thả hoang dại, sức quyến rũ không thể cưỡng lại thế này lại có thể đưa đến một điệu nhảy khác nguy hiểm hơn – điệu nhảy đã từng lôi cuốn phụ nữ đến trạng thái đê mê và sụp đổ kể từ buổi ban mai của thời gian.
Cô ngước cằm lên và mạnh dạn nhìn vào mắt anh, lấy lại lòng tự tin với từng bước nhảy. Có lẽ họ giống nhau, dù họ không chịu thú nhận, đó là đều sống vì niềm khao khát một trò chơi, chờ một con sóng kích động trào đến khi trái cầu số phận mong manh tạm thời cân bằng trong chính bàn tay họ.
“Chúng ta không phải ở lại lâu quá” anh lẩm bẩm, vờ như đang dụi vào tai cô, “Raphael là một tên buôn chuyện trơ trẽn không có một chút thận trọng. Có tin đồn rằng hắn chính là người đã thông báo cho Henry VIII rằng Anne Boleyn đang dan díu với bốn người tình đang âm mưu phế truất ông ta. Điều đó không đúng, tất nhiên, nhưng lời đồn vẫn khiến Anne đáng thương mất cái đầu của mình”.
Khi anh đứng lại, Portia dõi theo hướng ánh mắt anh. Vị chủ nhà của họ đang đi lại giữa những nhóm người, nhắc lại những gì hắn vừa biết cộng thêm phần thêm nếm khiến những người đàn ông cười điệu và những phụ nữ thì thầm sau những cái quạt của họ. Rõ ràng, ma cà rồng cũng thích miếng xì- căng- dan ngon nghẻ như con người. Mọi ánh mắt trong phòng khiêu vũ nhanh chóng gắn chặt vào họ. Portia không cần một cái gương cũng biết cô và Julian đã tạo ra một cặp ấn tượng như thế nào.
Ánh mắt Julian lấp lánh vẻ hài lòng, “Anh tin rằng nhiệm vụ của chúng ta đã thành công vang dội. Anh đoán rằng ngày mai, trước khi mặt trời mọc, Valentine sẽ được nghe tất cả về cuộc tái hợp báng bổ thánh thần nho nhỏ của chúng ta”.
Một làn gió bất chợp rít xuyên qua phòng khiêu vũ, kéo theo một đám lá chết run rẩy. Portia ngước mắt lên một điểm ngay trên vai Julian, thầm cám ơn lớp phấn trát trên má – nó đã che giấu được hình ảnh một khuôn mặt đang trở nên trắng bệch không còn giọt máy của cô khi cô nói với Julian, “Điều gì đó mách bảo em rằng anh không phải đợi lâu đến thế”.
Những nhạc công và người khiêu vũ đều loạng choạng dừng lại, Julian quay người, người tình cũ của anh đang đứng trên cầu thang.
CHƯƠNG 14
“Chết tiệt!” Julian thốt ra khi Valentine ẻo lả lướt xuống cầu thang, trông như một thiên thần với mái tóc bạch kim búi cao trên đầu và đuôi váy trắng như tuyết thướt tha sau lưng.
“À, chúng ta đang bị áp đảo về số lượng và đang ở trên đất của cô ta.” Anh liến ra sau lưng, đó số bước chân đến cửa, “Anh phải đưa em ra khỏi đây.”
Sự xuất hiện vương giả của Valentine tách những người đang khiêu vũ khác ra như một tảng băng nổi của Bắc cực. Portia đã cố gắng quên ả là một phụ nữ xinh đẹp mê hồn, nhưng khi ả lướt về phía họ với đôi giày khảm châu báu gần như không chạm vào sàn nhà đá hoa, Portia cảm thấy mình co lại thanh một con quỷ lùn mập béo và thô kệch.
Valentine dừng ngay trước mặt họ, ánh mắt thâm hiểm của cô ta bắn qua bắn lại giữa sợi dây xích và cái vòng cổ, “Và cái này là cái gì, moncher?”, cô ả hỏi, ánh mắt khinh bỉ của cô ta quét qua Portia. “Một món quà? Anh đã chán sức quyến rũ của con mèo con này và rốt cuộc quyết định để cô ta cho em à?”
“Anh e là không”, Julian trả lời, cuộn sợi dây quanh nắm đấm và kéo Portia về bên cạnh anh, “Ngược lại, anh đã quyết định giữ cô ấy cho mình”.
Valentine mím đôi môi đỏ mọng thành một cái bĩu môi quyến rũ, “Anh không cần phải trở nên háu ăn như thế. Nếu em bắt được một con vật xinh xắn như thế, em sẽ chia sẻ với anh”.
Anh khịt mũi, “Nếu em bắt được một con vật xinh xắn như thế này, sẽ không còn lại gì để chia sẻ với anh một khi em đã xong chuyện với cô ấy”.
Tiếng cười trầm khàn của Valentine khiến Portia dựng tóc gáy, “Anh hiểu em quá rõ, anh yêu nhỉ? Vậy tại sao anh đến đây tối nay? Để cầu xin em tha thứ vì đã cư xử một cách ghê tởm trong lần cuối chúng ta gặp nhau phải không?”
“Hoàn toàn thành thật nhé, anh không mong đợi thấy em ở đây. Anh nghĩ em luôn coi mình trên tất ca… những thứ này”. Julian nói với cái nhún vai trưởng giả và bằng cách đó anh đã ám chỉ cả Raphael và những đám khách tạp nham của hắn. Hầu hết họ đều đáng náo nức quan sát cuộc nói chuyện của họ với vẻ ác ý xen lẫn vui sướng.
Ả thở dài, “Anh phải biết, những đem tối vẫn rất dài và em thì rất buồn chán và cô đơn vì không có anh. Raphael giữ một cặp nô lệ trẻ trung ở trên lầu, để giảm nhẹ sự buồn chán của em trong vài giờ đồng hồ”.
Portia không thể ngăn mình liếc nhìn trộm Julian một cái, nhưng anh vẫn điềm nhiên như một viên đá cẩm thạch dùng để điêu khắc.
“Nếu anh thích”, Valentine tiếp tục, “Chúng ta có thể để con mèo của anh bận rộn trong phần còn lại của đêm nay, khi anh và em làm quen lại với nhau”.
Portia nhích lại gần Julian hơn, ánh mắt liếc ngang của anh nhắc nhở cô giữ im lặng.
“Con mèo con của anh có một cái tên. Em đã quên nó rồi à?”
Valentien gõ ngón tay trỏ thon nhỏ và nhợt nhạt vào môi, “Để em xem nào…là Penelope à? Prudence? Prunella? ”
“Sao em không thử cái tên Portia?”, Julian nhẹ nhàng kích động.
“À phải, Portia.” Môi trên cô ả cong lên thành một nụ cười chế nhạo. “Tên cô ta là Portia. Và cô ta là chiến tích yêu đương từ thời trai trẻ bỏ phí của anh. Em hy vọng rằng cho đến bây gờ an đã thỏa mãn với cô nàng nhỏ bé này. Nhìn vẻ xanh xao của cô ta, em nghĩ anh sắp uống cạn tạo vật tội nghiệp này rồi.” Ả đưa tay ra và vỗ vỗ vào cánh tay Portia như chị em, “Em có được sự thông cảm chân thành của ta, cưng à. Ta biết rõ sự thèm ăn của Julian, anh ấy là kẻ tham lam vô độ. Tất cả sự thèm ăn của anh ấy”.
Khi những lời nói châm chích của ả đập vào dây thần kinh yếu ớt của Portia, cô cắn môi mạnh đến mức cô sợ rằng cô sẽ phá hỏng mưu mẹo của học bằng cách làm môi mình bật máu.
Julian chỉ cười, “Em không cần lo lắng về cô ấy. Anh có thể chắc chắn với em rằng bây giờ cô ấy đã chia sẻ mọi sự thèm ăn đó. Tất cả”.
Lần này đến lượt Valentine có vẻ kinh hoàng, “Chắc chắn anh không…Anh không định nói là cô ta…”
“Đúng thế”. Nụ cười của anh lạnh giá đến mức Portia sẽ không ngạc nhiên nếu thấy sương mù đọng lại trên môi anh, “Bây giờ cô ấy là một trong chúng ta.” Anh luồn một cánh tay đầy sở hữu quanh eo co, kéo cô vào vòng tay anh, “Và tất cả của anh”.
Cô không chuẩn bị cho niềm vui sướng nguyên sơ chạy qua linh hồn cô khi nghe anh tuyên bố quyền sở hữu cô táo bạo như thế. Trong một phút nguy hiểm, thất quá dễ dàng để vờ rằng anh đang nói từ trái tim.
Valentine lắc đầu, rõ ràng là rất kinh ngạc, “Tại sao anh lại làm một điều ngu ngốc đến thế? Anh thậm chí chưa bao giờ giết người trước đây, đừng nói là trộm mất một linh hồn”.
Julian đưa tay lên vuốt ve má Portia như một người tình, “Có lẽ trước đay anh chưa từng tìm thấy mọt linh hồn đáng để đánh cắp, một linh hồn táo bạo, dịu dàng và ngọt ngào không thể cưỡng lại. Có người đàn ông nào – hay ma cà rồng nào – không muốn dành cả đời trong vòng tay cô ấy cơ chứ?” Anh đẩy tóc cô sang một bên và áp môi vào điểm cực kỳ nhạy cảm ngay sau tai cô, làm cô khẽ rùng mình, cái rùng mình của khoái cảm tan chảy đến tận eo. Cô không phải giả vờ tiếng thở dốc của khoái cảm, “Hay trên giường của cô ấy?”
Valentine bắt đầu lắp bắp, đánh rơi cả vẻ điềm tĩnh ngọt xớt của mình. Trong một phút ngắn ngủi, Portia gần như thương hại ả. Khi cô ả tìm lại giọng nói của mình, nó đã bến thành tiếng rít xấu xa chưa từng có trước đây, “Cô ả có thể dịu dàng và ngọt ngào những cô ả sẽ không bao giờ làm anh thỏa mãn như em, Cô ả đã từng là người tình của cả hoàng đế và đức vua chưa? Cô ả đã dành cả năm trời trong hậu cung của vua Hồi giáo, học hàng nghìn cách khác nhau để làm thỏa mãn một người đàn ông chưa?”
“Anh là người đàn ông duy nhất mà cô ấy sẽ phải làm thỏa mãn. Và anh có thể chắc chắn với em rằng co ấy còn có nhiều khả năng hơn với nhiệm vụ đó”. Anh kéo nhẹ sợi dây xích, quay cô đi khỏi Valentine, “Đi nào, em yêu. Hãy rời khỏi nơi này khi đêm vẫn còn dài”.
Họ đi được nửa đường đến cửa thì một tiếng thét hãi hùng vang lên khắp phòng khiêu vũ, “Cô ả không thể có anh! Em là người cứu anh khỏi chiếc cọc ở Pari! Anh thuộc về em!”
Portia dừng lại, cô quay người quá nhanh đến nỗi giật cả đầu dây xích ra khỏi bàn tay của Julian. Trước khi anh có thể túm lại nó, cô đã sải bước quay lại phòng khiêu vũ, kép theo sợi dây sau lưng. Khi cô dừng lại trước mặt Valentine, nhiều ma cà rồng đang trố mắt nhìn một cách ngớ ngẩn bắt đàu lui xa khỏi hai người họ.
“Cô biết không, Mademoiselle Cardew”, cô nói, “Tôi thực sự không quan tâm cô đã phục vụ bao nhiêu vị vua Hồi giáo hay cô đã làm điếm cho ông vua nào. Cô có thể biết một nghìn cách khác nhau để thỏa mãn một người đàn ông, nhưng tôi vẫn có thể trao cho Julian thứ mà cô không bao giờ có”.
Valentine cười nhạo cô qua chiếc mũi quý tộc của mình, “Thứ đó là cái gì?”
Portia hít một hơi thở sâu, “Tình yêu của tôi. Cô có thể đã cứu anh ấy thoát khỏi bị đóng cọc, nhưng chính tình yêu của tôi đã giữ anh ấy sống sót khi Duvaller có gắng tiêu diệt anh ấy nhiều năm trước đây, Thế có nghĩa là anh ấy là của tôi trước. Và giờ đây anh ấy vẫn là của tôi. Cô có thể có được linh hồn anh ấy.” Cô nghiêng đầu lại gần hơn, ném lại những lời nói của chính người đàn bà này vào khuôn mặt tái nhợt của ả, “Nhưng tôi sẽ luôn có trái tim anh ấy”.
Portia đã nghĩ làn da trắng như thạch cao của Valentine không thể trắng hơn, nhưng lúc này nó thực sự trắng hơn, Với một tiếng rú thịnh nộ, ả giật ra một chai thủy tinh nhỏ từ thắt lưng. Móc cái nắp lọ ra bằng những móng tay đỏ máu, ả ta hắt thứ chất trong chai vào mặt Portia.
Portia thét lên và đưa tay ôm mặt. Với những tiếng thở hổn hển kinh hoàng và tiếng than thở ai oán vang lên từ những tên ma cà rồng, cô đã chờ đợi da thịt cô bắt đầu xèo xèo và tan chảy đến tận xương. Nhưng khi cô không cảm thấy dù chỉ là một cảm giác nhức nhối, cô từ từ hạ tay xuống, chớp mắt gạt chất đó đi.
Cô trao cho Valentine một cái nhìn hoài nghi, sự nhẹ nhõm của cô quá lớn, đến mức cô không thể kìm chế được một tràng cười, “Tôi không hiểu sao tất cả bọn họ làm ầm lên như thế. Nó chỉ là nước thôi mà!”
Khi Portia nhận ra cô đã làm gì, cụm từ ‘im lặng chết người’ dường như chưa bao giờ thích hợp như thế. Cô liếc nhìn xung quanh và ất cả những gì cô có thể thấy là những con mắt nhíu lạu thành những cái khe thù địch và những đôi môi nhe ra để lộ những chiếc răng nanh chết người lấp lánh. Cô nhìn Raphael với vẻ cầu xin, nhưng phản ứng duy nhất của vị chủ nhà vui vẻ trước đây chỉ là một tiếng rít thâm hiểm.
Sau đó những tiếng gào thét thực sự bắt đầu.
“Hắn lừa chúng ta!”
“Cô ả là con người!”
“Tôi nghĩ tôi ngửi thấy mùi gì đó ngọt ngào!”
“Tôi không thể đợi để cắn ngập răng mình vào đó!”
“Anh phải đợi tới lượt cũng như tất cả chúng ta thôi!”
Những tên ma cà rồng khép lại quanh cô, hình thành một vòng tròn đén ngay cả Julian cũng không thể xâm nhập. Đứng đầu là Valentien, đôi mắt xanh của ả rực lên và đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười hài lòng.
“Portia! Nước thánh!”
Giọng nói trầm của Julian mang theo một mệnh lệnh không thể phớt lờ. Cô liếc nhìn xuống bàn tay ướt sũng của mình trong sự hoang mang. Sau đó ý tưởng nảy đến và cô lắc mình như một con chó bị ướt, quăng những giọt nước thánh khắp nơi.
Valentine và những ma cà rồng khác thét lên và giật lùi lại, dùng tay che mắt và mặt. Mùi hôi thối của thịt bị cháy xém tràn ngập không khí.
Đó là tất cả sự xao lãng mà Julian cần. Anh gạt những ma cà đang quờ quạng bằng một bước nhay, rồi nhấc bổng Portia vào vòng ttay. Cô hét lên và quàng hai tay quanh cổ anh theo bản năng khi anh nhún gối và nhảy, đưa hai người họ trồi lên phòng triển lãm.
Anh gập mình tiếp đất bằng gót chân, hấp thụ hết phản lức trước khi nó có thể chạy xuyên qua cô. Những tiếng gào thét điên cuồng vang khắp phòng khiêu vũ bên dưới.
Julian đứng thẳng lên, ánh mắt bấn loạn của anh tìm kiếm đường để thoát thân.
Dõi theo ánh mắt của anh đến khung cửa sổ bằng kính bẩn thỉu ở phía xa cuối phòng trưng bày, miệng Portia há hốc, “Chắc chắn anh không định….” Cô quay lại chớp mắt nhìn anh, “Anh biết rõ là em không thể biến thành dơi, đúng không?”
“Anh đang hy vọng em không phải làm thế,” anh nhắn nhó nói, “Chỉ cần bám lấy anh như mạng sống của em phụ thuộc vào nó. Trong trường hợp này thì rất có thể là như thế.”
Cô không còn lựa chọn nào khác. Anh bắt đầu chạy hết tốc lực. Họ lao vù đến cửa sổ, những sải chân dài của anh nuốt chửng chiều dai phòng trưng bày. Tiếng rên rỉ của Portia dần tăng lên thành một tiếng kêu khan, cô nhắm chặt mắt lại và vùi mặt vào cổ anh. Đúng lúc đó, anh nhảy lên và cửa sổ vỡ tung thành một chiếc cầu vồng bằng kính dưới ánh trăng.
CHƯƠNG 15
Portia mở mắt và thấy một đội hợp xướng trên thiên đường gồm những tiểu thiên sứ đang cười rạng rỡ với cô. Chúng ngồi ghé trên những đám mây trắng bồng bềnh trong bầu trời xanh ngắt, những ngón tay nhỏ mũm mĩm của chúng đang búng trên những dây đàn lia.
“Ôi, Chúa đáng kính”, cô thì thầm. “Mình chết rồi”.
Cô áp một bàn tay vào miệng. Có lẽ lúc này không phải thời điểm không ngoan nhất để bắt đầu chửi rủa.
Đội tiểu thiên sứ từ trên cao cười điệu đà với cô, làm sâu thêm lúm đồng tiền trên những gò má hồn đào. Linh hồn của cô có lẽ đang ở trên một đám mây trong góc thiên đườn nho nhỏ rực rỡ này, nhưng cơ thể co có thể đang nằm giữa cái sân nhỏ ngập đầy cỏ dại của Trang viên Chillingworth thành một đám bầy nhầy tay chân vặn xoắn vào nhau. Ít nhất Julian không phải chịu một kết thúc thê thảm của cái chết như thế, cô nghĩ với một tiếng thở dài khe khẽ. Sau khi làm cô ngã nhào xuống mồ của mình, anh có thể đứng phắt dậy, phủi bụi áo khoác, và quay lại Luân Đôn tìm mọt quán rượu mới và một trò chơi khoác lác khác.
Tức tối không chịu được với sự vui vẻ của đội tiểu thiên sứ, cô giật ánh mắt ra khỏi chúng.
“Ôi, Chúa đáng kính”, cô nói lần nữa, lần này với một biểu cảm hoàn toàn khác hẳn.
Hình ảnh chào đón mắt cô rõ ràng là quá tà giáo về bản chất. Một sinh vật khiêu dâm nhất – nửa đàn ông và nửa thiên nga – có vẻ đang áp đặt những trò lãng mạn lên một cô gái trẻ khêu gợi và gần như trần truồng. Bất chấp vẻ thẹn thùng trong cách cô ta giữ chặt những mảnh vải của chiếc váy bị phá hỏng vào ngực, đôi môi hé mở và vẻ mặt đê mê của cô ta mang đến một ám chỉ kém tinh tế rằng thực ra cô ta có thể đang hưởng ứng những hành động dâm dục của hắn ta.
“Ôi, trời”, Portia lẩm bẩm, buộc phải quay đầu sang một bên để quan sát toàn bộ hình ảnh ân ái của họ. Khi sức nóng tràn lên má cô và những phần khác kém đoan trang hơn của cơ thể cô, cô mong mình đã không làm thế.
Hơi nóng dường như làm tan đi màn sương mờ cuối cùng đang dật dờ trong đầu cô. Cô nhận ra không phải cô đang bông bềnh trên một đám mây nhìn lên thiên đường, mà đang nằm trên mọt chiếc đệm lông chim chớp mắt nhìn lên những bức tranh đã phai màu trên một trần nhà mái vòm của họa sĩ nào đó có thể đã chết từ lâu. Những tiểu thiên sứ ngây thơ bị xếp cạnh nhiều nhân vật thần thoại Hy Lạp khác xa với sự ngây thơ, bao gồm cả thần Zeus xảo trá đã tự biến mình thành một con thiên nga để cưỡng đoạt Leda không có chút nghi ngờ – nhưng không phải không hoàn toàn tự nguyện.
Portia ngồi dậy trong chiếc giường bốn cọc xập xệ, sửng sốt khi nhận ra cô chỉ mặc mỗi chiếc váy lót lụa mỏng. Đường viền cổ rủ xuống để lộ một phần ngực và vai màu kem đáng báo động. Bàn tay cô đưa lên cổ họng và cô nhận ra chiếc vòng vàng cũng đã biến mất. Dường như cô đã được giải thoát khỏi quần áo và cả sợi dây xích.
Ai đó đã gỡ tóc cô ra khỏi những cái ghim và lau sạch mặt nạ phấn trên mặt cô. Thật là lạ, hình ảnh bàn tay Julian dịu dàng lau đi lớp phấn trên má cô lại kích thích hơn cả hình ảnh anh cởi dây chiếc áo nịt ngực gắn liền với chiếc váy cô mặc.
Một giá để nến đặt ở phía cuối giường, ánh sáng lập lòe của nó không làm căn phòng ảm đạm sáng lên được bao nhiêu. Mặc dù những cây nến được làm từ sáp thơm thay vì mỡ, hầu hết chúng đều ngắn hơn cả những mẩu nhỏ được tận dụng. Một sợi tơ nhện phủ lên trên trục đèn chùm bằng đồng thau mờ xỉn, dập dờn như dải dây rách trước hơi thở của sức kéo vô hình nào đó. Ánh trăng bàng bạc ló qua khung cửa sổ có song sắt trốn bên dưới mái hiên phía bên kia căn phòng.
Cô giật nảy lên khi cánh cửa bật mở. Julian bước vào phòng ngủ, chiếc chăn len phủ trên cánh tay anh.
“Em cho rằng đó là câu trả lời cho một trong những câu hỏi của em,” cô nói, giữ chặt đường viền cổ váy ngủ, “Em nhất định không phải đang ở trên thiên đường nếu không anh sẽ không ở đây.”
Anh cúi chào cô với vẻ chế giễu, “Hoàng tử Bóng đêm xin phục vụ cô, thưa quý cô”.
Mái tóc bị gió thổi rối bù và đôi mắt đen lấp lánh của anh khiến anh có vẻ rất phù hợp với vai trò đó. Tên yêu tinh ranh mãnh đã trộm mất chiếc váy của cô dường như cũng làm thế với áo khoác, ghi-lê và giày của mình, chỉ còn sót lại chiếc áo sơ mi vải trắng và chiếc quần màu ngà. Chiếc ca-vát treo lỏng lẻo trên cái cổ rộng của anh.
Anh vử cho cô tấm chăn với một cái nhún vai xin lỗi, “Anh đã định đốt một ngọn lửa trong lò sưởi nhưng anh e rằng đó không phải là mộ trong những tài nghệ của anh”.
Portia hiểu rõ điều đó. Đặc biệt khi một tia lửa bắn ra có thể thiêu rụi anh.
Khi cô quấn chiếc chăn quanh vai, anh ngồi xuống chiếc ghế mạ vàng với tay ghế có đệm đặt cách giường vài feet. Nếu lớp mạ vàng chưa bị tróc ra và lớp đệm không lòi ra từ tay ghế, chiếc ghế có thể là một ngai vàng phù hợp.
“Chúng ta đang ở đâu đây?” Cô hỏi, hồi hộp quan sát những góc tối của căn phòng.
“Anh đã nghĩ tốt nhất chúng ta nên hạ cánh xuống trong vài giờ đồng hồ, và may mắn, Trang viên Chillingsworth không phải ngôi nhà bị bỏ hoang duy nhất trong khu này. Những tấm chăm phủ lên đồ đạc cho thấy chủ ngôi nhà này định quay trở lại một ngày nào đó. Anh hi vọng sẽ không phải là tối nay”.
“Chúng ta vào trong ngôi nhà này bằng cách nào?”
“Qua một cửa sổ mới vỡ”. Anh mỉm cười trước biểu hiện của cô, “Em không cần phải sửng sốt như thế. Anh có thể đảm bảo với em rằng lẻn vào một căn nhà hoang là tội lỗi nhẹ nhàng nhất của anh”.
“Vâng, em sẽ không tranh cãi về điều đó.” Mắt họ ặp nhau một lúc lâu, nhưng Portia là người phải quay đi trước, “Em nghĩ ma cà rồng không thể bước vào một ngôi nhà mà không được mời?”
Anh nhướng lông mày, “Đó là khi có người ở nhà”.
Cô cau mày, “Tại sao em không nhớ chúng ta đến đây thế nào nhỉ?”
“Nếu em không nhớ là chúng ta đã ăn cắp một con ngựa từ chuồng ngựa của Raphael và liều lĩnh chạy trốn những người đuổi theo, có thể là do em dang vắt qua người anh như một bao khoai tây. Em bị ngất.”
Cô rên rỉ, “Thật đáng xấu hổ! Em đã giả vờ ngất xỉu bao nhiêu lần trong đời, nhưng chưa bao giờ em ngất thật”. Cô hé chăn để ngó xuống trang phục bất tiện của mình, “Nhưng cũng rất lạ là em dường như không thể nhớ được váy em bị mất như thế nào? Có phải do tình cờ mà nó đã rơi mất khi chúng ta đang phi nước kiệu qua đồng hoang không?”
“Không, nhưng nó ướt đẫm nước thánh và anh thấy mệt mỏi khi làm mình cháy xém mỗi lần anh chạm vào em”. Anh kéo chiếc măng-sét của áo sơ mi lên để lộ những vết cháy xém đen dọc chiều dài cánh tay cơ bắp của mình.
“Ôi”, Portia thốt ra trong sự kinh ngạc thực sự. Cô phải chống lại một thôi thúc ngớ ngẩn muốn lao đến chỗ anh, để áp môi lên làn da bị thương và cố gáng xoa dịu cơn đau.
Anh nhún vai với vẻ thiếu tự tin, “Chúng sẽ lành thôi. Không nhanh như vết thương bị súng bắn, tất nhiên, nhưng sẽ lành.” Anh ngả người lại trên ghế, vắt chéo đôi chân dài ở gót chân, “Khi em phát hiện chiếc váy bị mất, em có sợ anh sẽ có những ý định thiếu đứng đắn với em không?”
Portia hùa theo giọng điệu chế giễu của anh, “Thông thường, khi một người đàn ông cuốn một phụ nữ vào vòng tay và mang cô ta đi, đó là vì mục đich bất chính nào đó”.
“Anh đang cố gắng cứu mạng em, không phải buộc em chạy trốn đến Gretna Green làm đám cưới với anh”.
Cô ngẩng đầu lên, soi xét anh từ dưới hàng mi, “Em nghĩ có lẽ anh đã quyết định xây dựng một gia đình với em – con mèo của anh”.
“Nếu anh muốn một vật nuôi, anh sẽ chọn một con chó. Móng vuốt của chúng không sắc bén bằng và dễ dàng chiếm được tình cảm của chúng hơn”.
“Đừng nghĩ anh không bị xúi giục. Anh đã nghĩ đến chuyện phải nói với em là anh đã mất chìa khóa trong cuộc bỏ chạy điên cuồng vì tự do của chúng ta”.
“Ôi, em khó có thể trách mắng anh vì sự bất cẩn đó khi em là người đã kích động cả một ổ ma cà rồng nổi cơn giận dữ chém giết”.
Quai hàm Julian siết lại, “Nếu em đang cố gắng tạo ra một trò tiêu khiển, kế hoạch của em đã thành công rực rỡ. Anh phần nào đã muốn tự tay giết chết em”.
Portia nhìn xuống. Cô có lẽ không nhớ cuộc chạy trốn kịch tính của họ, nhưng cô nhớ quá rõ giây phút cô đã hùng hổ tiến qua phòng khiêu vũ đó để đối diện với người tình cũ của anh, “Điều đó đã gây ra tâm trạng bực tức của Valentine vương giả cùng với lọ nước thánh, đúng không?”
“Tìm bắt cô ta bây giờ không còn là một thách thức nữa. Cô ta có thể đang đợi anh ở thềm nhà Adrian khi chúng ta về nhà. Tối nay em rất cừ,” Julian nhẹ nhàng thêm vào, “Em thậm chí còn giỏi hơn một diễn viên tài năng như anh vẫn biết. Nếu anh không phải là một kẻ cay độc không có trái tim, anh đã tin từng từ em nói với cô ta”.
Cô ngẩng đầu lên để nhìn thẳng vào mắt anh, “Có lẽ vì những lời nói đó là thật”.

Tin liên quan