Hoa tường vi đêm đầu tiên

Thái Na hung hãn siết chặt dây trói khiến Diệp Anh đau đến nỗi trán toát mồ hôi lạnh, nơi cổ tay bị trói ngược ra sau bỗng chốc nổi lên vết dây thừng đỏ tươi!

Đêm sâu, trong phòng thiết kế.

Tiếng đánh đấm ồn ào bên ngoài vang lại đinh tai nhức óc, Sâm Minh Mỹ thích thú nhìn xuống Diệp Anh hai tay bị trói ngược ra sau ghế, không có chút sức lực phản kháng nào. Đợi Thái Na đi hẳn, Sâm Minh Mỹ đóng cửa, đắc ý vênh mặt, chậm rãi đi quanh Diệp Anh ba vòng, sau đó dừng lại trước mặt cô, chầm chậm giơ tay…

“Bốp”

Một chiếc tát hằn lên mặt Diệp Anh!

“Sâm Minh Mỹ!”

Gương mặt cô hằn lên vết tát đỏ tươi, một dòng máu từ từ chảy ra nơi khóe môi, Diệp Anh hét lên với ánh mắt phẫn nộ!

“Khục khục khục khục!”

Sâm Minh Mỹ cười đắc ý vô cùng:

“Hai, cô hét tên tôi làm gì, hét lên là tôi sẽ tha cho cô sao? Nào, cô trả đòn đi, sao lại ngốc như vậy, đến một chút khả năng để trả đòn cũng không có, chỉ có thể trừng mắt nhìn tôi đánh cô thôi sao?”

“Bốp!”

Lại một cái tát nữa, Sâm Minh Mỹ tát mạnh đến mức mặt Diệp Anh bị hất sang một bên!

Mùi tanh đầy miệng, Diệp Anh đau đến nỗi nửa bên mặt bị tê liệt, cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, nhìn cô ta cười giễu cợt:

“Sâm Minh Mỹ, cô chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?”

“Cô đến một chút bản lĩnh như vậy cũng không có!”

Sâm Minh Mỹ nghiến răng nghiến lợi, trong lòng phấn khích vô cùng, lại một cái tát nữa, bốp! Cô hung hãn tát lên mặt Diệp Anh, hận một nỗi không thể tát nát gương mặt này.

“Vì vậy,” máu tươi chảy dòng dòng bên khóe môi, Diệp Anh nói một cách mỉa mai, “trên sàn catwalk vòng chung kết tối ngày kia, cái mà cô muốn trình diễn cũng chính là bản lĩnh tát người khác như thế này sao? Ha, ha, thấy nghệ thuật tát người hừng hực điêu luyện như vậy, có lẽ ban giám khảo sẽ cho cô làm quán quân đó.”

“Cô câm mồm cho tôi!”

Sâm Minh Mỹ hét lên!

Chung kết cuộc thi thời trang nữ cao cấp châu Á như một tảng đá khổng lồ ngàn cân đè chặt trong lòng Sâm Minh Mỹ, trong nỗi ám ảnh đen đặc đáng sợ đó, cô không thể hít thở, không thể hít thở được!

“Cô hãm hại tôi! Tất cả đều là do cô hãm hại tôi!”

Những đêm giấc ngủ chẳng thành, trằn trọc băn khoăn, cuối cùng Sâm Minh Mỹ cũng hiểu ra!

“Nếu như không phải cô, tôi sẽ không thảm hại như ngày hôm nay, bây giờ tôi trở nên tai tiếng, tất cả mọi người đều chửi tôi sao chép cô, chửi tôi vu oan hãm hại cô! Tất cả mọi người đều trừng mắt xem tôi mất mặt trong cuộc thi chung kết ngày kia! Nếu không phải cô, cho dù tôi không thể giành chức vô địch trong cuộc thi thì cũng không ảnh hưởng đến địa vị của tôi trong làng thời trang! Bây giờ tôi không còn gì nữa! Thương hiệu “JUNGLE” tôi thừa kế từ cha tôi đã rơi xuống hố sâu vạn trượng, thương hiệu”SÂM” mà tôi vất vả trù bị bao nhiêu năm nay như vậy cũng tiêu đời rồi, bản thân tôi cũng sắp hết đời rồi! Cô vui chưa? Cô vui chưa?”

“Tôi hãm hại cô?”

Diệp Anh cười nhạo, nói:

“Sâm đại tiểu thư, xin cô nghĩ kỹ lại đi, là ai ngay từ đầu đã bày mưu tính kế để tôi đến tư cách dự thi cũng không có?”

“Cô đáng lẽ không nên tham dự cuộc thi! Nếu như cô không dự thi, không thiết kế áo liền quần chết tiệt đó, thì đã không có gì xảy ra hết!” Sâm Minh Mỹ hét lớn.

“Tracy cũng là người mà ngay từ đầu cô đã bày mưu tính kế để cài cắm vào bên cạnh tôi, đúng không?”

Diệp Anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, “Cô đã cho Tracy giám sát nhất cử nhất động của tôi, lại sai cô ta ăn trộm thiết kế của tôi trong giờ phút quan trọng nhất cho cô, rồi nói tôi sao chép của cô, đây lẽ nào không phải là cô hãm hại tôi, mà là tôi hãm hại cô sao?”

“Kẻ phản bội Tracy đó!” Sâm Minh Mỹ ôm đầu hét lớn, “Luôn mồm nói là sẽ đền đáp tôi, kết quả là cô ta chẳng trụ được bao lâu đã chuồn mất, nếu như cô ta khẳng định chắc nịch là cô ăn cắp bản thiết kế của tôi thì cô cũng không thể lật ngược tình thế dễ dàng như vậy.”

“Hừ.”

Diệp Anh cười nhạt, nói:

“Vì vậy, tất cả đều là lỗi của tôi. Không nên dự thi bằng được, không nên thiết kế ra áo liền quần, không nên để cô sao chép mà không im mồm nhẫn nhịn, không nên tiếp tục đi vào vòng chung kết, không nên nhìn cô sắp mất mặt trên sàn diễn của vòng thi chung kết…”

“Bốp!”

Sâm Minh Mỹ phẫn nộ như sấm, hung hãn tát lên mặt Diệp Anh!

“Con tiện nhân này!” Sâm Minh Mỹ nổi giận đến mức hai mắt đỏ ngầu, “Tao phải giết mày! Tao xem xem mày còn có thể hống hách đến lúc nào! Nói cho mày biết, Diệp Anh! Đêm nay mày tập rượt đúng không? Tao đã cho người đi chặn đường cướp y phục của mày rồi! Bây giờ tất cả những tác phẩm dự thi mày đã vất cả làm ra đều là của tao rồi! Tất cả đều là của tao rồi! Ha, ha ,ha, ha!”

“Sau đó tao sẽ giết mày!”

Sâm Minh Mỹ căm hận bước sát lại gần Diệp Anh, đôi mắt trợn trừng nói:

“Tao sẽ giết mày, thay mày để lại một bức thư tuyệt mệnh, nội dung sẽ là, mày vì sao chép thiết kế của tao, trong lòng áy náy bất an, lại vì không hề có chút cảm hứng thiết kế nào cho vòng thi chung kết, ngày đêm trằn trọc, khó có thể chịu đựng được những áp lực này, vì vậy mày chỉ có thể chọn cái chết! Dùng cái chết để chuộc tội với tao! Dùng cái chết để xin tao tha thứ-!”

***

Đêm sâu, trên đường.

Từ kính chiếu hậu, George bỗng phát giác có điều gì đó không bình thường, có bốn chiếc xe bịt kín biển số phía sau, càng lúc càng ép lại gần!

“Rầm!”

Lúc này, một chiếc xe bỗng nhiên rú ga, xông lên phía trước xe George, hai chiếc xe đằng sau, một chiếc bên trái, một chiếc bên phải kẹp xe anh ở giữa, chiếc cuối cùng chặn phía sau xe anh!

“Shit!”

George nguyền rủa!

“Sao vậy?”

Trong xe, Phan Đình Đình sợ hãi đến mức gương mặt xinh đẹp biến sắc, cô nắm chặt tay nắm trên nóc xe, chỉ có khi quay phim cô mới thấy cảnh tượng như vậy!

Đên đen như mực.

Bốn chiếc xe ép cho xe George đỗ lại bên đường, tám chiếc đèn xe sáng đến chói mắt, bốn chiếc xe đồng loạt mở cửa, mười mấy người đàn ông to lớn, xăm trổ đầy mình, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm gậy sắt bước xuống xe, nét mặt họ hung dữ, mang hơi thở xã hội đen rõ rệt.

***

“Đó là lời độc thoại nội tâm của cô thì đúng hơn,” đêm sâu, trong phòng thiết kế, gương mặt Diệp Anh đỏ hằn lên những vết bàn tay đan xem, máu tươi chảy ròng ròng, cô nhếch mép, cười nhạt, nói: “Không ngờ, cô lại còn biết áy náy bất an, ngày đêm trằn trọc. Chỉ có điều, Sâm Minh Mỹ, tất cả những điều này đều không phải tôi ép cô. Cô không cần chết, thực ra, cô vẫn còn đường lui. Chỉ cần cô rút lui khỏi vòng thi chung kết, cho dù mọi người có cười chê cô một thời gian, nhưng dần dần, thời gian sẽ làm lu mờ tất cả kí ức, cô còn có thể tiếp tục sống cuộc sống yên bình.”

“Người phải chết là cô!!!”

Sâm Minh Mỹ gào thét:

Chỉ cần cô chết rồi, tất cả mọi thứ của cô đều là của tôi! Chức quán quân là của tôi! Những bản thiết kế áo liền quần xấu xí mà cô để lại đó, tôi muốn dùng bao lâu thì dùng! Việt Xán vẫn tiếp tục yêu tôi! Việt Tuyên cũng sẽ yêu tôi! Tạ Thị cũng là của tôi! Tất cả mọi thứ đều là của tôi! Tất cả đều là của tôi!

Mùi khói nồng nặc bay đến!

“Ngửi thấy chưa?” Sâm Minh Mỹ cười lớn, “Tôi sẽ đốt cháy nơi này bằng một ngọn lửa! Tôi phải đốt cháy cửa hiệu MK của cô thành tro bụi, để nó tùy táng theo cô, thế nào, tôi đã hết tình hết nghĩa với cô rồi chứ, có cần cảm động rơi nước mắt với tôi không? Con ngốc Thái Na đó, tưởng rằng tôi không có cô ta thì không được sao, còn không cho phép tôi động đến cô, khục, khục, khục, khục, tôi đã dùng tiền mua chuộc một đám người cài vào đó, đánh cho cô ta ngất đi trước! Đợi cô và cửa hiệu này bị tôi đốt trụi hết rồi, nhỡ có bại lộ, tôi sẽ đẩy hết tội lỗi cho Thái Na! Khục, khục, khục, khục! Đây chính là kết cục của cô ta vì dám xem thường tôi!”

Khói càng lúc càng nồng nặc.

Khói len lỏi qua khe cửa bay vào, những hạt bụi màu nâu lơ lửng trong không khí!

“Khụ, khụ, khụ, khụ, khụ!”

Diệp Anh bị sặc khói, bắt đầu lên cơn ho!

“Khục, khục, khục,” trong màn khói dày đặc, đã có thể nghe thấy tiếng lép bép cháy bên ngoài phòng thiết kế, có ánh lửa màu cam chiếu vào phòng. Sâm Minh Mỹ lấy một chiếc khăn tay ướt che mũi, đôi mắt lấp lánh ánh lửa điên cuồng, ngón tay nâng cằm Diệp Anh lên, tận hưởng những vết hằn bàn tay in đầy trên mặt Diệp Anh, nhịn thở nói:

“Đợi thêm một chút nữa cô sẽ bị đám khói này làm cho sặc sụa mà ngất đi, đến lúc đó, tôi sẽ tháo dây thừng cho cô, để ngọn lửa dần dần nuốt lấy gương mặt của cô, nuốt lấy ngón tay cô, nuốt lấy cơ thể cô, đợi cô trở thành một nhúm than, tôi xem cô còn có thể dùng cái gì để đi mê hoặc đàn ông, còn dùng cái gì để thiết kế thời trang, dùng cái gì để đối địch với tôi-!!!”

Khói mù dày đặc!

Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao!

Diệp Anh bị trói ngược tay ra sau ghế, dần dần không thể thở được, phổi đã bị khói bụi lấp đầy, mỗi một lần hít thở đều có mùi khói! Gương mặt cười đến nhăn nhó trước mặt cô đó, cô cũng dần dẫn nhìn không rõ, trong đầu rối loạn, mặt đất và trần nhà dường như cũng bắt đầu quay mòng mòng, cho dù có cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, nhưng sự ngột ngạt trong lồng ngực khiến tất cả trở nên chậm chạp, trong đầu đột nhiên hiện ra từng cảnh tượng trước kia, bờ biển với những chú chim biển bay lượn, có chiếc đồng hồ khắc hoa tường vi đó, có mùi hương sực nức của bánh mỳ nhân đậu đỏ đó, có chiếc kim đồng hồ sắp chỉ tám giờ tối đó…

Ánh sáng lấp loáng……

Đầu óc cô dần trở nên hỗn độn.

Dùng cành cây khô vẽ nên một biển hoa tường vi như một thảm ánh trăng… chàng thanh niên hoang dã nằm dưới khóm tường vi dại màu đỏ tươi đó… dưới căn chòi trồng đầy hoa tường vi trắng muốt, hai bóng người đổ dài trên mặt đất… sau rặng tường vi trong nhà kính đêm mưa gió đó, những vệt chớp trắng bệch trên bầu trời đó….

“Nếu cô ấy đã từ bỏ anh, vậy thì,” Đêm tường vi nở rộ này, cô cúi người, hôn nhẹ lên đôi môi lạnh lẽo, nhợt nhạt của anh, “từ giờ trở đi, anh là của em!”

“… Cũng không yêu em….” những cánh hải âu dùng cạn sức lực kêu gào nơi biển xa, đôi môi anh rất nhợt nhạt “…như em tưởng.”

Trong màn khói mịt mùng,dày đặc, phổi cô đã bị ép đến bờ vực ngạt thở, vùng vẫy để hít thở, hai tay dùng hết sức lực để vùng vẫy, thoát ra khỏi dây trói, bên tai là tiếng cười điên cuồng, trong màn khói dày đặc màu tro, trước mắt cô dần mất đi ánh sáng, trong đầu chỉ còn lại tiếng vang vọng của câu nói đó….

Không yêu em.

Như em tưởng.

“Rầm!”

Một tiếng động cực lớn.

Gần như sắp mất đi sự tỉnh táo, Diệp Anh dường như nhìn thấy cánh cửa bị một sức mạnh nào đó đạp ra, luồng khí nóng cuồn cuộn dội vào như thể sóng thần, bốn bề là ngọn lửa màu cam đang đốt cháy hừng hực, trong làn khói dày đặc, mờ ảo, dường như có ai đó bất chấp tất cả lao đến trước mặt cô, lo lắng lấy tay vỗ lên mặt cô, gọi tên cô!

Trước mắt mông lung.

Phổi nóng như thiêu như đốt, đôi tai ù ù, hai mí mắt nặng nề như bị đè ngàn cân, cô không còn sức chống đỡ, trong thế giới khói nồng dày đặc, có người đột nhiên hôn lên miệng cô, một lúc sau, một luồng khí trong lành mạnh mẽ thổi vào phổi cô!

“Khụ, khụ, khụ, khụ!”

Cô ho thật mạnh, ho đến mức tối tăm mặt mũi, cuối cùng cũng có một chút dưỡng khí đi vào đầu cô, đầu óc hỗn độn dần dần tỉnh táo trở lại. Như trong giấc mộng, người trước mắt cô hình như là Việt Tuyên, gương mặt nhợt nhạt, lo lắng đó, ánh mắt đầy căng thẳng và quan tâm không gì có thể che giấu được đó, gần ngay trong hơi thở cô, đôi môi anh thậm chí vẫn còn đang đặt lên đôi môi cô!

“…”

Cổ họng khản đặc, cô không thể nói được, sức lực như những sợi tơ dần quay trở lại cơ thể cô.

“Đừng sợ, anh đưa em ra!”

Trong màn khói dày đặc trong phòng, giọng nói của Việt Tuyên còn khản đặc hơn cô, anh một tay đỡ chặt cô, một tay nhanh chóng cởi trói cho cô! Khói dày lơ lửng, cô ngã khuỵu khỏi chiếc ghế, ngã vào vòng tay với mùi hương thơm mát như hoa chi tử của anh, cô tham lam hít sâu một hơi, cho dù đây chỉ là một giấc mộng, cô cũng không muốn tỉnh dậy! Việt Tuyên kéo mạnh cô dậy, bế cô vào lòng, xông ra khỏi cửa!

“Tuyên!”

Nơi cửa phòng khói dày cuồn cuộn, Sâm Minh Mỹ giơ hai tay chặn cửa, nét mặt điên cuồng, cô đau khổ vừa lắc đầu vừa hét:

“Tuyên, anh vì cứu cô ta mà đến đây sao? Còn em thì sao? Tại sao anh không thèm nhìn em lấy một cái? Trong mắt anh chỉ có cô ta, không có em sao? Em cũng ở đây, em cũng có thể chết trong đám lửa này chứ! Anh Tuyên, em yêu anh bao nhiêu năm từ khi em còn nhỏ như vậy, anh không hề cảm động chút nào, anh không có chút tình cảm nào với em sao?”

“Tránh ra!”

Ngọn lửa đốt cháy cửa hiệu đang càng lúc càng liếm đến gần phòng thiết kế, bốn bề khói dày, Việt Tuyên lấy khăn tay bịt mũi cho Diệp Anh, gương mặt anh trắng bệch đến đáng sợ, đôi tay bế Diệp Anh lại đầy sức mạnh, rắn rỏi như sắt thép. Đầu óc Diệp Anh dần dần tỉnh táo trở lại, cô phát giác Việt Tuyên không có xe lăn, còn lồng ngực anh đang thở dốc một cách bất thường, trong hơi thở thấp thoáng tiếng rít.

“Không! Em sẽ không để anh đưa cô ta đi đâu!”

Phía sau lưng bảy tám mét là ngọn lửa thiêu đốt hừng hực, Sâm Minh Mỹ đứng chặn ở cửa, hét lên điên cuồng:

“Cô ta có gì tốt? Cô ta rốt cục có gì tốt? Cô ta vốn chẳng hề yêu anh! Cô ta lẳng lơ, đa tình! Cô ta bày mưu tính kế giẫm đạp lên anh và Việt Xán để tranh quyền đoạt lợi! Cô ta bỏ rơi anh! Sau khi nắm được Tạ Thị trong tay, cô ta lại bỏ rơi Việt Xán! Đến bây giờ anh vẫn không nhìn ra bộ mặt thật của cô ta sao? Hai người bị mù rồi sao? Mắt của các người mù hết rồi sao?”

“Cô mới là kẻ đui mù!”

Cho dù phổi vẫn đang khó chịu như bị thiêu đốt, sức lực đã trở lại trong người Diệp Anh, cô lạnh lùng nói, không muốn lằng nhằng với Sâm Minh Mỹ thêm nữa. Cô rất rõ tình trạng sức khỏe của Việt Tuyên, đối với người bị hen suyễn như anh, không khí đầy ắp khói bụi như này thật sự quá nguy hiểm. Không còn thời gian để nghĩ xem làm sao anh kịp đến đây, cô chỉ muốn nhanh chóng cùng anh rời khỏi đây!

Thoát khỏi đôi tay của Việt Tuyên, Diệp Anh nói gằn:

“Nếu cô còn không tránh ra, đừng trách tôi không khách khí!”

Không còn bị trói chặt trên ghế, cô coi thường sức chiến đấu của Sâm Minh Mỹ. Gương mặt lạnh lùng, Diệp Anh bước nhanh đến trước mặt Sâm Minh Mỹ, bị khí thế của cô ép đến, Sâm Minh Mỹ lùi về phía sau hai bước, nhưng lại đột nhiên điên dại cười lớn, cô lấy ra từ trong lớp áo choàng da báo một thứ màu bạc, hai tay nắm chặt, run rẩy lấy vật đó chỉ về phía Diệp Anh!

“Cô đến đây! Đến đây!”

Sâm Minh Mỹ cao giọng hét lên!

Diệp Anh hít một hơi mạnh, vẫn chưa kịp nhìn rõ hoàn toàn đó rốt cuộc là thứ gì, cô đã bị Việt Tuyên kéo mạnh về phía sau lưng anh. Ngón tay Sâm Minh Mỹ run rẩy đặt tay lên cò súng, hai bàn tay run rẩy như máy rung, đó là một khẩu súng, một khẩu súng màu trắng bạc!

“Đến đây! Sao cô không đến!” Thấy Diệp Anh sợ hãi, tiếng cười của Sâm Minh Mỹ càng lúc càng lớn, “Diệp Anh, tôi nói cho cô biết! Hôm nay tôi không định để cô sống mà rời khỏi đây! Cô nhất định phải chết! Nhất định phải chết! Tôi phải xem xem cô chết rồi còn có thể đắc ý thế nào nữa! Đến đây, cô không phải không muốn khách khí với tôi sao? Khục khục khục khục!”

“Minh Mỹ, cô bình tĩnh lại đi.”

Tiếng lép bép bên ngoài càng lúc càng lớn, khói dày cuồn cuộn, Việt Tuyên bảo vệ Diệp Anh sau lưng, anh nhìn chằm chằm vào Sâm Minh Mỹ, chầm chậm bước đến gần cô, nói:

“Sự việc không đến mức độ như vậy, cô bình tĩnh lại trước đã, xem giải quyết thế nào, đừng nhất thời bồng bột mà làm những chuyện không thể cứu vãn được.”

“Anh Tuyên…”

Sâm Minh Mỹ vẫn run rẩy chĩa khẩu súng đó về phía Diệp Anh, cô vừa cười vừa khóc, nước mắt lã chã:

“Anh Tuyên, em không muốn làm hại anh, chỉ cần anh đừng chắn trước mặt cô ta, em đảm bảo sẽ không làm hại anh đâu! Nhưng em muốn cô ta chết, em không thể để cô ta sống sót, cô ta phải chết, phải…”

“Rầm!”

Một tiếng độ cực lớn vang lên!

Một góc cửa hiệu đã bị sập, dầm nhà rơi xuống, ngọn lửa hừng hực, khói dày đặc, che kín bốn bề! Lúc này, tiếng còi của mấy chiếc xe cứu hỏa đinh tai từ xa vọng lại! Thấy mặt Sâm Minh Mỹ đột nhiên biến sắc, đôi mắt hung hãn, Diệp Anh cảnh giác, không kịp nghĩ gì nhiều, cô đẩy Việt Tuyên trước mặt ra theo phản xạ tự nhiên!

“Diệp Anh, cô chết đi!”

Trong ngọn lửa đỏ rực, trong màn khói ngợp trời, Sâm Minh Mỹ ra sức hét lên, mũi súng đen ngòm nhắm thẳng vào Diệp Anh, ngón tay điên cuồng bóp cò!

“Tạch!”

“Tạch! Tạch!”

Tin tức khác...