The Vietnamese Newspaper in Canada

Trước ngày em đến 

Trước ngày em đến 

Jojo Moyes 

Dịch giả: Lê Trung

Nó liếc nhìn tôi ngang qua vai. “Mẹ gọi em à?” nó hỏi, nhìn lên đồng hồ. “Em cứ nghĩ mẹ sắp làm bữa lửng cho Thomas.”

“Mẹ làm rồi. Nó đang ăn cá tẩm bột rán.”

Nó nhìn tôi rồi bỏ cặp kính ra. “Chị ổn chứ? Trông chị thê thảm vậy.” “Em cũng thế.”

“Em biết. Em đã thực hành chế độ ăn kiêng chết tiệt này. Nó làm em bị phát ban.” Nó đưa tay lên cằm.

“Em đâu cần phải ăn kiêng.”

“Phải. Ờ… là vì em thích một gã trong lớp Kế toán 2. Em đã nghĩ có lẽ em nên nỗ lực thử xem. Một đống nốt to đùng trên mặt cũng đẹp đấy chứ, phải không?”

Tôi ngồi xuống giường. Đó là tấm ga của tôi. Tôi biết Patrick sẽ ghét nó vì những họa tiết hình học phá cách trên đó. Nhưng tôi thật ngạc nhiên vì Katrina lại không ghét.

Nó gập cuốn sách lại và tựa người ra sau ghế. “Có chuyện gì vậy?” Tôi cắn chặt môi cho đến khi nó lên tiếng hỏi lại.

“Treen, em có nghĩ chị có thể đi học nghề không?” “Học nghề? Ví dụ như nghề gì?”

“Chị không biết. Nghề gì đó về thời trang. Thiết kế chẳng hạn. Hoặc có thể chỉ là thợ may.”

“Ờ… hiển nhiên là có những khóa học như thế rồi. Em chắc chắn ở trường em cũng có đấy. Để em tìm hiểu cho, nếu chị muốn.”

“Nhưng họ có nhận người như chị không? Người chẳng trình độ ấy mà?”

Nó tung bút lên không rồi tóm lấy. “Ồ, họ thích sinh viên lớn tuổi. Đặc biệt là sinh viên lớn tuổi có đạo đức nghề nghiệp rõ ràng. Có thể chị sẽ phải học một khóa giao tiếp, nhưng em thấy không có lý do gì lại không được cả. Mà sao? Có chuyện gì à?”

“Chị không biết. Chỉ là một điều Will có nhắc tới cách đây ít lâu. Về… về điều chị nên làm với cuộc đời mình.”

“Và?”

“Và chị cứ nghĩ… có lẽ đã đến lúc chị làm việc em đang làm. Giờ bố lại lo được cho bản thân rồi, có lẽ em không phải người duy nhất có thể làm được một điều gì đó cho bản thân nhỉ?”

“Chị phải trả học phí đấy.” “Chị biết. Chị sẽ dành dụm.”

“Em nghĩ có lẽ sẽ tốn hơn mức chị xoay xở dành dụm được một chút đấy.”

“Chị có thể xin trợ cấp. Hoặc là một khoản nợ. Và chị cũng có một khoản đủ để sống tạm một thời gian. Chị đã gặp một nghị sĩ quốc hội, bà ấy bảo có link về một tổ chức nào đó có thể giúp chị. Bà ấy đã cho chị danh thiếp của bà ấy.”

“Chờ chút,” Katrina nói, xoay ghế lại, em không hiểu lắm. Em cứ tưởng chị muốn ở với Will. Em tưởng toàn bộ ý nghĩa của chuyện này là chị muốn giữ anh ấy sống và làm việc cùng anh ấy.”

“Chị muốn lắm… nhưng…” Tôi nhìn lên trần nhà. “Nhưng sao?”

“Phức tạp lắm.”

“Vấn đề nới lỏng tiền tệ cũng thế. Nhưng em vẫn hiểu được nó có nghĩa là phải in thêm tiền.”

Nó đứng dậy khỏi ghế, đi ra đóng cửa phòng. Nó hạ giọng để bên ngoài không ai nghe thấy.

“Chị nghĩ chị sẽ thất bại à? Chị nghĩ anh ấy sẽ…?”

“Không,” tôi vội nói. “À, chị hy vọng là không. Chị có kế hoạch. Kế hoạch quan trọng. Mấy bữa nữa chị sẽ cho em xem.”

“Nhưng…”

Tôi vươn vai, đan hai bàn tay vào nhau. “Nhưng, chị thích Will. Rất nhiều.”

Nó nhìn tôi chăm chú. Nó khoác lên vẻ mặt đăm chiêu điển hình. Chẳng có gì đáng sợ hơn gương mặt đăm chiêu của em gái tôi khi gương mặt ấy chiếu thẳng vào ai đó.

“Ôi trời.” “Đừng…”

“Thế thì chuyện này thú vị đây,” nó nói. “Chị biết.” Tôi thả tay xuống.

“Chị muốn một công việc. Để…”

“Đó là điều mà những người bị liệt tứ chi khác nói với chị. Những người mà chị hay nói chuyện trên các diễn đàn. Ta không thể đảm nhiệm cả hai việc được. Ta không thể vừa là người chăm sóc, vừa là…” Tôi đưa hai tay lên ôm mặt.

Tôi thấy nó nhìn tôi chằm chằm. “Anh ấy biết không?”

“Không. Chính chị cũng chẳng chắc với mình. Chị chỉ…” Tôi thả phịch người xuống giường, úp sấp. Giường mang mùi của Thomas. Và thoảng mùi nước xốt Marmite. “Chị chẳng biết mình nghĩ gì nữa. Tất cả những gì chị biết là hầu như lúc nào chị cũng muốn ở cạnh anh ấy hơn bất kỳ ai chị biết.”

“Kể cả Patrick?”

Vấn đề nằm ở đó. Đây là sự thật mà tôi chỉ dám thừa nhận với chính mình. Tôi thấy má nóng bừng. “Ừ,” tôi nói với tấm chăn. “Đôi khi phải.”

“Chết tiệt,” nó nói, sau một phút. “Thế mà em cứ tưởng mình em thích làm cho đời mình phức tạp.”

Nó nằm xuống cạnh tôi, chúng tôi cùng nhìn chằm chằm lên trần nhà. Dưới tầng chúng tôi nghe thấy ông ngoại huýt sáo lạc điệu, cộng với tiếng Thomas lái chiếc ôtô điều khiển từ xa đâm tới đâm lui một tấm gỗ viền chân tường rầm rầm. Chẳng hiểu vì sao mắt tôi đầy lệ. Sau một phút, tôi thấy cánh tay em gái vòng qua người tôi.

“Chị điên mất rồi,” nó nói, và cả hai chúng tôi phá lên cười. “Đừng lo,” tôi nói, lau mắt. “Chị không làm gì ngu ngốc đâu.”

“Tốt. Vì càng nghĩ tới chuyện này, em càng nghĩ tới sự khắc nghiệt của hoàn cảnh đó. Nó không thực, nó giống như phim vậy.”

“Sao?”

“Nói cho cùng, đây thực sự là chuyện sống hay chết, và chị đang khóa mình từng ngày vào cuộc đời của người đàn ông ấy, khóa mình vào bí mật kỳ lạ của anh ta. Nó sẽ tạo ra một kiểu quan hệ thân mật sai lạc. Hoặc là thế, hoặc là chị đang dấn chân vào chuyện phức tạp kỳ quái.”

“Hãy tin chị, chuyện đó không phải vậy đâu.” Chúng tôi nằm yên, nhìn lên trần nhà.

“Nhưng hơi điên rồ, nghĩ tới chuyện yêu một người không thể… chị biết đấy, yêu lại mình. Có lẽ đây chỉ là phản ứng lo âu trước chuyện cuối cùng chị và Patrick cũng đã về sống chung.”

“Chị biết. Em nói đúng.”

“Và hai người đã ở bên nhau quá lâu. Chị tự nhiên thấy say nắng những người khác.”

“Đặc biệt trong khi Patrick bị ám ảnh với việc trở thành Ông Chạy.”

“Và có thể một khi nào đó chị lại khó chịu với Will. Ý em là, em nhớ có dạo chị nghĩ anh ấy là kẻ thô lỗ khó ưa.”

“Giờ đôi khi chị vẫn nghĩ thế.”

Em gái tôi với tay lấy một tờ giấy ăn chấm mắt cho tôi. Rồi nó vỗ cái gì đó trên má tôi.

“Tất cả điều đó cho thấy, học đại học là một ý tưởng hay. Vì – nói thẳng nhé – dù mọi chuyện trở nên thảm hại với Will hay không, chị vẫn sẽ cần một công việc phù hợp. Chị sẽ không muốn làm một người chăm sóc mãi mãi.”

“Mọi chuyện với Will sẽ không thảm hại như em gọi đâu. Anh ấy… anh ấy sẽ ổn cả.”

“Tất nhiên rồi.”

Mẹ đang gọi Thomas. Chúng tôi nghe tiếng mẹ hát phía dưới, trong phòng bếp. “Thomas. TomtomtomtomThomas…”

Treena thở dài và dụi mắt. “Tối nay chị trở lại nhà Patrick à?” “Ừ.”

“Chị muốn tạt qua uống chút gì ở Spotted Dog và cho em xem các kế hoạch đó không? Em sẽ nhờ mẹ cho Thomas đi ngủ giúp em. Thôi nào, chị phải đãi em chứ, vì xem ra giờ chị có đủ tiền học đại học cơ mà.”

Mười giờ kém mười lăm tôi mới về tới nhà Patrick.

Thật ngạc nhiên là kế hoạch đi nghỉ của tôi được Katrina tán thưởng nhiệt liệt. Nó thậm chí còn không đế thêm câu nói quen thuộc của nó, “Được, nhưng chắc sẽ tốt hơn nếu chị…” Có lúc tôi tự hỏi không biết có phải nó chỉ đang tỏ ra tử tế hay không, vì rõ ràng chính tôi còn thấy mình hơi lẩm cẩm. Nhưng nó cứ nói những câu kiểu như, “Oa, em không tin nổi chị đã tìm ra chỗ này! Chị phải chụp thật nhiều ảnh cảnh anh ấy nhảy bungee đấy nhé.” Và, “Tưởng tượng mặt anh ấy khi chị kể cho anh ấy về nhảy dù xem! Nó sẽ sáng bừng lên.” Bất cứ ai trong quán rượu quan sát chúng tôi đều nghĩ rằng chúng tôi là hai người bạn cực kỳ quý nhau.

Vẫn còn say sưa với chuyện này, tôi vào nhà thật khẽ. Bên ngoài căn hộ tối om và tôi băn khoăn không biết có phải Patrick đang luyện tập vào buổi tối như một phần của việc tăng cường luyện tập của anh không. Tôi thả túi xách xuống sàn hành lang, đẩy cửa phòng khách, thầm nghĩ anh thật tốt khi để lại một ngọn đèn cho tôi.

Rồi tôi nhìn thấy anh. Anh đang ngồi bên một cái bàn hai chỗ ngồi, một ngọn nến lập lòe ở giữa. Khi tôi đóng cửa lại, anh đứng dậy. Ngọn nến đã chảy phân nửa xuống đế.

“Anh xin lỗi,” anh nói. Tôi nhìn anh chằm chằm.

“Lúc sáng anh ngốc quá. Em đúng. Công việc này của em chỉ trong vòng sáu tháng thôi, và anh đã cư xử quá trẻ con. Anh nên tự hào vì em đang làm một việc rất có ý nghĩa và coi trọng nó mới phải. Anh chỉ hơi… mệt mỏi. Thế nên anh xin lỗi. Thật lòng.”

Anh đưa bàn tay ra. Tôi bắt lấy.

“Thật tốt là em đang giúp đỡ anh ta. Rất đáng khâm phục.” “Cảm ơn anh.” Tôi siết tay anh.

Khi anh nói lại, sau một hơi thở ngắn, có cảm giác như anh đã xoay xở thành công một diễn văn đã được chuẩn bị từ trước. “Anh làm bữa tối rồi. Anh e lại là salad đấy.” Anh đi qua tôi tới tủ lạnh, lôi ra hai cái đĩa. “Anh hứa chúng ta sẽ đi đâu đó ăn một bữa thịnh soạn khi cuộc thi Viking kết thúc. Hoặc có thể là khi anh được ăn đồ có chứa carbohydrate. Anh chỉ…” Anh vỗ vỗ hai má. “Anh nghĩ gần đây anh đã không thể nghĩ nhiều về điều gì. Anh nghĩ đó là một phần rắc rối. Và em đúng. Không có lý do gì em phải theo anh. Đó là việc của anh. Em hoàn toàn có quyền được làm việc thay vì đi cùng anh.”

“Patrick…” tôi cất tiếng.

 

“Anh không muốn tranh cãi với em, Lou. Tha lỗi cho anh nhé?”

Ánh mắt anh đầy vẻ lo lắng và anh có mùi rượu. Hai điều đó từ từ đè lên tôi nặng trịch. “Dù sao cứ ngồi xuống đi,” anh nói. “Ăn thôi, rồi… anh không biết nữa. Chúng ta cùng thư giãn. Nói chuyện gì khác. Không phải chuyện chạy.” Anh gượng cười.

Tôi ngồi xuống và nhìn xuống bàn.

Rồi tôi mỉm cười. “Nhìn ngon quá,” tôi nói. Patrick thực sự có thể làm 101 món với ức gà tây.

Chúng tôi ăn salad rau, salad pasta, salad hải sản và một loại salad trái cây nhập khẩu mà anh đã chuẩn bị để làm món tráng miệng, tôi uống rượu trong khi anh nhất định uống nước suối. Mất một lúc lâu chúng tôi mới bắt đầu thư giãn. Ở đó, trước mặt tôi, là một Patrick mà tôi đã quen biết từ lâu. Anh vui tính, quan tâm. Anh cảnh cáo bản thân nghiêm khắc tới độ anh không nói một từ nào về chạy hoặc marathon, anh phì cười mỗi khi nhận ra câu chuyện đang lái về hướng đó. Tôi cảm thấy bàn chân anh chạm bàn chân tôi dưới gầm bàn, chân chúng tôi quấn vào nhau, và dần dần tôi thấy những cảm giác nặng nề khó chịu bắt đầu tan khỏi lồng ngực.

Em gái tôi nói đúng. Cuộc đời tôi đã trở nên kỳ lạ và mất liên kết với tất cả mọi người tôi quen – hoàn cảnh éo le của Will và những bí mật của anh đã phủ chụp lấy tôi. Tôi phải đảm bảo rằng tôi không đánh mất phần còn lại của mình.

Tôi bắt đầu cảm thấy có lỗi khi nghĩ tới cuộc nói chuyện ban chiều với em gái. Patrick sẽ không để tôi đứng dậy chứ đừng nói gì tới giúp anh rửa đĩa. Mười một giờ mười lăm anh đứng dậy, đưa bát đĩa vào khu vực bếp và bắt đầu bật máy rửa bát. Tôi ngồi yên, nghe anh nói chuyện với tôi qua lối cửa nhỏ. Tôi xoa nắn bả vai, cố xóa tan những nặng nhọc dường như đã đè chặt lên đó. Tôi nhắm mắt, cố thả mình vào việc đó, thế nên phải mất mấy phút tôi mới nhận ra cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Tôi mở mắt ra. Patrick đang đứng bên cửa, cầm tập tài liệu về kỳ nghỉ của tôi. Anh giơ mấy tờ giấy lên. “Cái gì đây?”

“Đó là chuyến đi. Chuyến du lịch mà em đã bảo với anh đấy.”

Tôi quan sát anh giở đống giấy tờ tôi đã đưa cho em gái xem, để ý tới hành trình, tranh ảnh, bãi biển California.

“Anh nghĩ…” Khi anh cất tiếng, giọng nghèn nghẹt lạ thường. “Anh nghĩ em đã nói về thánh địa Lourdes.” “Sao?”

Đọc thêm

Overtime

1. Tờ mờ sáng, tôi chuẩn bị đi làm với tâm trạng còn tệ hơn ngày thường vì hôm nay thứ bảy. Nghĩ về…

Trông mặt bắt hình dong

Người xưa nói: “trông mặt mà bắt hình dong” cho đến nay vẫn chưa ai xác định được điều ấy đúng hay…

Một lần Giáng Sinh

Cái tên đi học rất tân thời thì tôi không thích. Tôi thích tên Síu từ hôm nghe mẹ Síu gọi: “Síu ơi,…

Tiên học lễ

Có nhiều cách cho thấy sự lễ phép. Khi xưa, trẻ con và ngay cả người lớn, khi gặp các bậc trưởng…
1 của 433

“Hoặc… anh không biết… bệnh viện Stoke Mandeville… hoặc chỗ nào đó. Khi em nói em không thể đi cùng anh vì phải giúp đỡ anh ta, anh cứ nghĩ đó là một công việc thực sự.” Anh lắc đầu không tin nổi. “Đây xem ra là một kỳ nghỉ tuyệt nhất trên đời.”

“À… nói thế cũng đúng. Nhưng không phải cho em. Mà là cho anh ấy.”

Patrick cau mặt. “Không…” anh nói, lắc đầu. “Em sẽ chẳng thưởng thức chuyến đi này tí nào đâu. Bể nước nóng dưới ngàn sao, bơi cùng cá heo… Ồ, xem nào, sang trọng năm sao và phục vụ phòng suốt hai bốn giờ.” Anh ngước lên nhìn tôi. “Đây không phải một chuyến công tác. Đây là một tuần trăng mật chết tiệt.”

“Nói vậy không công bằng!”

“Thế cái này là gì? Em… em thực sự mong anh cứ ngồi yên ở đây trong khi em lang thang cùng gã khác trong một kỳ nghỉ như thế này hả?”

“Người chăm sóc anh ấy cùng đi.”

“Ồ. Ồ phải, Nathan. Thế là ổn cả, nhỉ.” “Patrick, thôi nào… chuyện này phức tạp lắm.”

“Thì giải thích cho anh đi.” Anh quăng đống giấy tờ về phía tôi. “Giải thích cho anh, Lou. Giải thích nó theo một cách mà anh đủ khả năng hiểu được ấy nhé.”

“Chuyện Will muốn sống, thấy được những điều tốt đẹp ở tương lai, rất quan trọng với em.”

“Và điều quan trọng ấy bao gồm cả em?”

“Nói thế không công bằng. Nghe này, em đã bao giờ yêu cầu anh dừng công việc mà anh yêu thích chưa?”

“Công việc của anh không dính dáng gì tới bồn nước nóng với đàn ông lạ cả.”

“À, em không phiền nếu nó có dính dáng. Anh có thể tắm bồn nước nóng với đàn ông lạ! Bao nhiêu tùy thích! Nhé!” Tôi cố mỉm cười, hy vọng anh cũng cười.

Nhưng anh không hề cười. “Em sẽ cảm thấy thế nào, Lou? Em sẽ cảm thấy thế nào nếu anh nói anh sẽ thực hiện một chuyến luyện tập thể hình riêng với – anh không biết nữa – chẳng hạn như Leanne của đội Terrors vì cô ấy cần an ủi?”

“An ủi?” Tôi nghĩ tới Leanne, mái tóc vàng óng ả và đôi chân tuyệt đẹp của cô, và lơ đễnh nghĩ tại sao anh lại nghĩ ra tên cô ấy đầu tiên.

“Và em sẽ cảm thấy thế nào nếu anh nói trong suốt thời gian đó cô ấy và anh sẽ đi ăn cùng nhau, có thể còn ngồi trong bồn nước nóng và đi chơi cùng nhau nữa. Ở một nơi nào đó cách đây sáu ngàn dặm, chỉ vì cô ấy hơi buồn. Chuyện đó thực sự không khiến em suy nghĩ gì sao?”

“Anh ấy không phải hơi buồn, Pat ạ. Anh ấy muốn tự sát. Anh ấy muốn đưa thân tới Dignitas, và kết liễu cuộc sống khốn khổ của anh ấy.” Tôi nghe mạch máu đập thùm thụp. “Anh không thể ví von như thế. Anh chính là người đã gọi Will là người tàn tật. Anh là người đã khẳng định anh ấy không thể là mối đẹ dọa với anh. Ông chủ hoàn hảo, anh đã nói thế. Một người thậm chí không đáng ngại.”

Anh đặt tập hồ sơ xuống bàn bếp. “À, Lou… Giờ anh đang lo.”

Tôi vùi mặt xuống tay và để yên như vậy một phút. Bên ngoài hành lang, tôi nghe một cánh cửa thép chống cháy cọt kẹt, và tiếng người mất hút dần khi cánh cửa mở ra rồi khép lại sau lưng họ.

Patrick từ từ lướt bàn tay tới lui trên gờ tủ bếp. Cơ hàm anh giật giật. “Em biết chuyện này có cảm giác thế nào không Lou? Nó gây cảm giác rằng đúng là anh hay chạy, nhưng ở lĩnh vực này anh thấy như mình vĩnh viễn chỉ là một đốm nhỏ bị bỏ lại phía sau tất cả. Anh thấy như…” Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố để trấn tĩnh bản thân. “Anh thấy như có điều gì đó khuất tất, và dường như ai ai cũng biết đó là gì, ngoại trừ anh.”

Anh đưa mắt nhìn vào mắt tôi. “Anh không nghĩ mình đang quá đáng. Anh không muốn em đi. Anh không giận nếu em không muốn đi xem cuộc đua Viking, nhưng anh không muốn em tham gia kỳ… kỳ nghỉ này. Với anh ta.”

“Nhưng em…”

“Gần bảy năm, chúng ta đã ở bên nhau. Còn em mới biết gã đó, công việc đó, trong năm tháng. Năm tháng thôi. Nếu bây giờ em đi với anh ta, tức là em đang nói với anh điều gì đó về mối quan hệ của chúng ta. Về cảm nhận của em về chúng ta.”

“Thật không công bằng. Nó chẳng thể nói lên điều gì về chúng ta,” tôi phản đối.

“Có đấy, nếu anh đã nói ra thế này mà em vẫn cứ đi.”

Căn condo nhỏ dường như thật im ắng xung quanh chúng tôi. Anh đang nhìn tôi với vẻ mặt tôi chưa từng thấy.

Khi tôi cất tiếng, nó thoát ra như lời nói thầm. “Nhưng anh ấy cần em.”

Tôi nhận ra ngay khi tôi nói điều ấy, nghe những lời đó và cảm nhận chúng xoắn quyện vào nhau trong không gian, biết sẵn rằng mình sẽ cảm thấy thế nào nếu anh nói với mình điều tương tự.

Anh nuốt khan, khe khẽ lắc đầu một chút như thể đang khó nhọc thẩm thấu điều tôi nói. Bàn tay anh thả bên cạnh bàn bếp, rồi anh ngước lên nhìn tôi. “Dù anh nói gì đi nữa cũng chẳng thay đổi được gì, phải không?”

Đó là một đặc điểm của Patrick. Anh luôn thông minh hơn tôi tưởng. “Patrick, em…”

Anh nhắm mắt lại, chỉ trong một lát, rồi anh quay người bước ra phòng khách, bỏ mặc những chiếc đĩa trống trơn cuối cùng trên chạn bát.

Chương 20

Steven

Cuối tuần đó, cô gái chuyển tới. Will không nói gì với Camilla và tôi, nhưng sáng thứ Bảy khi tôi đi vào khu nhà phụ để xem Will có cần gì không vì Nathan xin nghỉ thì thấy cô ở đó, đang đi trong hành lang, một tay bưng bát bột ngô, một tay cầm tờ báo. Khi thấy tôi, mặt cô đỏ bừng. Tôi không biết tại sao – tôi đang mặc áo choàng dài, hết sức lịch sự. Về sau tôi cứ nghĩ đã có một thời chuyện bắt gặp những cô gái trẻ trung xinh đẹp cuộn mình trên giường Will vào buổi sáng là chuyện hết sức bình thường.

“Mang đồ ăn cho Will nhé,” tôi nói, xua chuyện kia đi.

“Anh ấy chưa dậy. Ông có muốn tôi đánh thức anh ấy không?” Cô đưa tay lên ngực, che chắn cơ thể bằng tờ báo. Cô đang mặc áo phông in hình chuột Mickey và chiếc quần thêu mà người ta thường thấy phụ nữ người Hoa mặc ở Hồng Kông.

“Không, không. Nó đang ngủ thì đừng gọi. Cứ để nó nghỉ ngơi.”

Khi kể với Camilla, tôi cứ nghĩ bà ấy sẽ vui mừng. Nói cho cùng bà ấy đã bực bội khổ sở về chuyện cô gái chuyển tới sống với bạn trai. Nhưng bà ấy chỉ tỏ ra hơi ngạc nhiên, rồi lại khoác lên vẻ mặt căng thẳng cố hữu báo cho biết rằng bà đã tưởng tượng ra mọi hậu quả tích cực và tiêu cực của chuyện này. Tôi biết bà không ưa Louisa Clark dù bà chẳng nói ra. Điều đó có nghĩa, tôi không hiểu dạo này Camilla tán thưởng ai. Có lẽ cơ chế mặc định của con người bà mắc kẹt ở ô Không tán thưởng.

Chúng tôi chưa bao giờ hiểu thấu chuyện gì xúi giục Louisa lưu lại đây – Will chỉ nói “vấn đề gia đình” – nhưng cô đúng là cô gái nhỏ luôn tay luôn chân. Khi không chăm sóc Will, cô sẽ đảo tới đảo lui, lau chùi dọn rửa, qua qua lại lại đại lý du lịch và thư viện. Tôi có thể biết ngay cô ấy đang ở đâu trong thị trấn vì cô ấy rất dễ bị phát hiện. Cô ăn mặc rất sặc sỡ, khác hẳn người sống ngoài vùng nhiệt đới – những chiếc váy màu mạnh và những đôi giày kỳ cục.

Tôi muốn nói với Camilla rằng cô gái đó làm bừng sáng cả khu nhà phụ.

Nhưng tôi không thể bình luận những câu kiểu đó với Camilla nữa rồi.

Rõ ràng Will đã từng nói cô có thể sử dụng máy tính của nó, nhưng cô từ chối vì thích dùng máy tính ở thư viện hơn. Tôi không biết đó là vì cô sợ bị xem là kẻ lợi dụng, hay vì cô không muốn nó biết cô đang làm gì.

 

Dù sao đi nữa, Will dường như hạnh phúc hơn một chút khi có cô ở bên. Đôi lần tôi nghe tiếng cả hai trò chuyện lọt qua khung cửa sổ để mở của phòng mình, và tôi dám chắc có nghe thấy Will cười. Tôi nói chuyện với Bernard Clark, chỉ để chắc chắn ông hài lòng với sự sắp xếp đó, ông nói mọi thứ hơi khó khăn vì con bé chia tay bạn trai quen đã lâu, rồi mọi thứ cứ lộn tùng phèo lên trong nhà họ. Ông còn nói cô đã nộp đơn vào một khóa trao đổi định hướng để đi học tiếp. Tôi quyết định không nói với Camilla chuyện đó. Tôi không muốn bà nghĩ điều đó có nghĩa là gì. Will nói cô định học ngành thời trang hay đại loại thế. Quả thực cô cũng ưa nhìn, thân hình dễ coi – nhưng nói thật, tôi chẳng chắc có ai trên đời chịu bỏ tiền mua những thứ đồ cô mặc.

Tối thứ Hai, cô hỏi xem Camilla và tôi có qua khu nhà phụ cùng Nathan được không. Cô đã trải ra bàn các tập sách bướm, thời gian biểu in sẵn, tài liệu bảo hiểm và những thứ khác mà cô in từ internet. Chúng tôi nhận mỗi tài liệu một bản để chung trong bìa nút. Mọi thứ sắp xếp chẳng đâu vào với đâu.

Cô nói, cô muốn trình bày cho chúng tôi kế hoạch cho kỳ nghỉ. (Cô đã cảnh báo trước với Camilla rằng cô muốn tỏ ra mình là người hưởng mọi lợi ích từ chuyến đi, nhưng tôi có thể thấy ánh mắt Camilla trở nên hơi hà khắc khi cô trình bày chi tiết mọi thứ cô đặt sẵn cho họ.)

Đó là một chuyến đi đặc biệt liên quan tới đủ loại hoạt động lạ thường, những hoạt động mà tôi không thể tưởng tượng Will sẽ làm kể cả trước khi nó bị tai nạn. Nhưng mỗi khi đề cập tới một trò – chèo thuyền đổ thác, hoặc nhảy bungee hay đại loại thế – cô lại đưa ra một tập tài liệu chứng minh có những thanh niên trẻ tàn phế đã từng tham dự, rồi nói. “Nếu em thử tất cả những trò mà anh cứ nói em nên thử, thì anh phải chơi cùng em.”

Tôi phải thừa nhận tôi thầm thấy ấn tượng hơn về cô. Cô quả là một cô gái mưu mô.

Will lắng nghe cô nói, và tôi thấy nó chịu đọc những tài liệu cô để xuống trước mặt nó.

“Em tìm những thông tin này ở đâu ra vậy?” cuối cùng nó phải thốt lên. Cô nhướng mày lên với nó. “Kiến thức là sức mạnh, Will,” cô nói.

Con trai tôi mỉm cười, như thể cô vừa nói điều gì thông minh lắm.

“Thế…” Louisa nói khi đã nghe xong mọi câu hỏi. “Chúng tôi sẽ đi tám ngày. Bà có hài lòng không, bà Traynor?” Có một thoáng thách thức trong câu nói của cô, như thể cô đang thách Camilla dám nói không.

“Nếu đó là điều mà mọi người muốn làm thì tôi thấy ổn cả thôi,” Camilla nói.

“Nathan? Ông vẫn sẵn sàng lên đường đấy chứ?” “Dĩ nhiên.”

“Còn… Will?”

Tất cả chúng tôi nhìn nó. Có một thời, cách đó chưa bao xa, khi bất kỳ hoạt động nào trong số này đều chẳng đáng để lăn tăn. Có một thời Will có thú vui nói không chỉ để làm phiền lòng mẹ nó. Thằng con trai của chúng tôi, nó luôn như thế đấy – luôn có khả năng làm ngược lại những gì đúng đắn, đơn giản chỉ vì nó không muốn bị xem là đứa dễ bảo theo một khía cạnh nào đó. Tôi không biết cái tính ưa làm trái lời người khác ấy từ đâu mà ra. Có lẽ đó chính là phẩm chất biến nó thành một nhà thương thuyết tài ba.

Nó ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt thật khó dò, và tôi thấy cơ hàm mình căng ra.

Rồi nó nhìn con bé và mỉm cười.

“Sao không nhỉ?” nó nói. “Con rất muốn xem cô Clark quẳng mình vào con thác.”

Người cô gái hơi thả lỏng ra một chút – với cảm giác nhẹ nhõm – như thể cô đã có nửa phần ngờ rằng nó sẽ nói không.

Thật buồn cười – tôi phải thừa nhận là thế, khi cô mới bước chân vào cuộc sống của chúng tôi, tôi hơi nghi ngờ cô. Trước đây dù rất hay cáu kỉnh, nhưng thực tình Will rất dễ bị tổn thương. Tôi hơi sợ nó có thể bị điều khiển. Bất chấp tất cả, nó vẫn là một thanh niên giàu có, thế nên chuyện cô nàng Alicia tàn nhẫn đó chạy theo bạn nó khiến nó cảm thấy bản thân thật vô giá trị, ai ở vị trí của nó cũng cảm thấy vậy thôi.

Nhưng tôi thấy cách Louisa nhìn nó khi đó, một sự kết hợp lạ lùng giữa tự hào và biết ơn tỏa trên nét mặt cô, và bỗng nhiên tôi vô cùng mừng rỡ khi có cô ở đó. Dù chẳng bao giờ nhắc nhở tới chuyện này, nhưng chúng tôi đều biết Will đang ở trong tình trạng hầu như không trụ nổi nữa. Bất kể Louisa đang làm gì đi nữa thì điều ấy dường như cũng đang tạo cho nó một khoảng thời gian dù là nhỏ bé thoát khỏi tình trạng đó.

Trong mấy ngày, không khí trong nhà mang hơi hướng hân hoan dù chỉ dịu nhẹ nhưng có thật. Camilla chừng như âm thầm hy vọng, dù bà không chịu thừa nhận với tôi bà cảm thấy như thế. Tôi biết ẩn ý của bà: chúng ta đã có gì trong tay đâu mà ăn mừng chứ, sau tất cả những gì đã nói và làm? Đêm muộn hôm đó tôi nghe thấy bà nói chuyện điện thoại với Georgina, phân trần về những việc bà đã đồng ý cho thực hiện. Georgina đúng là đứa mẹ nào con nấy, nó cũng bới móc mọi hướng xem coi biết đâu Louisa đang lợi dụng tình trạng của Will để tiến thân.

“Cô ta đề nghị tự trả cho mình, Georgina ạ,” Camilla nói. Rồi tiếp, “Không, con yêu. Mẹ nghĩ chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta có rất ít thời gian và Will đã đồng ý với chuyến đi, thế nên mẹ chỉ biết hy vọng điều tốt đẹp nhất thôi. Mẹ nghĩ giờ cả con nữa cũng phải cầu nguyện như thế.”

Tôi biết bà phòng vệ Louisa cỡ nào dù luôn tỏ ra tử tế với cô. Bà chịu đựng cô gái đó là vì bà biết rõ không kém gì tôi rằng Louisa là cơ hội duy nhất giữ cho con trai chúng tôi dù chỉ nửa phần hạnh phúc.

Dù chúng tôi chẳng ai nói thành lời, nhưng Louisa Clark đã trở thành cơ hội duy nhất của chúng tôi để giữ cho nó sống.

Đêm qua tôi đi uống với Della. Camilla đi thăm em gái, thế nên chúng tôi đi dạo bên bờ sông trên đường về nhà.

“Will sắp đi chơi,” tôi nói. “Tuyệt quá,” em đáp.

Tội nghiệp Della. Tôi biết em đang cố kiềm chế khao khát bản năng được hỏi tôi về tương lai của chúng tôi – ngẫm xem bước tiến bộ bất ngờ này có thể tác động tới tương lai ấy không – nhưng tôi cho rằng em sẽ không bao giờ hỏi. Em sẽ không hỏi chừng nào chuyện này được giải quyết đâu vào đó.

Chúng tôi thả bộ ngắm bầy thiên nga, mỉm cười với những du khách đang ì ạch chèo thuyền vòng quanh trong ánh nắng đầu buổi hoàng hôn, và em nói rằng chuyện này thực sự tuyệt diệu biết bao với Will và có lẽ nó cho thấy Will đang tập làm quen với tình trạng của mình. Em thật ngọt ngào khi nói vậy vì tôi biết về nhiều mặt, có lẽ em đã hy vọng một cách chính đáng rằng chuyện này sớm kết thúc. Nói cho cùng, chính tai nạn của Will đã tước bỏ kế hoạch về cuộc sống chung của chúng tôi. Hẳn em vẫn âm thầm hy vọng một ngày kia trách nhiệm của tôi với Will sẽ chấm dứt để tôi được tự do.

Tôi bước đi bên em, cảm nhận bàn tay em đặt nhẹ trên cánh tay mình, lắng nghe giọng em ríu rít. Tôi không thể kể cho em nghe sự thật – sự thật mà chỉ một ít người chúng tôi biết. Rằng nếu cô gái ấy thất bại với kế hoạch đi chơi nông trại, nhảy bungee và tắm bồn sục nước nóng hay đại loại thế, thì thật nghịch lý là cô ấy đang mở đường tự do cho tôi. Bởi vì con đường duy nhất để một lúc nào đó tôi được rời khỏi gia đình là khi rốt cuộc Will vẫn khẳng định rằng nó quyết tâm đi tới nơi chết chóc ở Thụy Sĩ đó.

 

Tôi biết điều ấy, và Camilla biết điều ấy. Dù chẳng ai trong hai người thừa nhận với bản thân. Chỉ khi con trai chết rồi tôi mới tự do sống cuộc sống mà mình lựa chọn.

“Đừng,” em nói khi nhận ra nét mặt tôi.

Della thương yêu. Em luôn biết tôi đang nghĩ gì, ngay cả khi bản thân tôi chẳng biết.

“Đó là tin tốt lành, Steven ạ. Thật đó. Anh không bao giờ biết được đâu, chuyện này có thể là khởi đầu cho cả một cuộc đời độc lập mới cho Will.”

Tôi đặt tay lên đôi tay em. Một kẻ dũng cảm hơn có lẽ đã dám nói ra điều tôi thực lòng đang nghĩ. Một kẻ dũng cảm hơn hẳn đã để em đi từ lâu lắm rồi – em, và có lẽ cả vợ tôi nữa.

“Em nói đúng,” tôi nói, gượng cười. “Hãy hy vọng nó sẽ mang về thật nhiều câu chuyện về dây thừng nhảy bungee hay bất cứ thứ rùng rợn gì mà đám thanh niên thích dội vào đầu nhau.”

Em thúc vào người tôi. “Có khi cậu ấy sẽ bắt anh làm một trò gì đó trong lâu đài cũng nên.”

“Chèo thuyền đổ thác trong hào hả?” tôi nói. “Anh sẽ làm trò đó để tạo điểm nhấn thu hút du khách cho mùa hè tới.”

Say sưa với bức tranh không có thực đó, chúng tôi rảo bước, thỉnh thoảng lại cười đùa khe khẽ trên suốt con đường xuống nhà thuyền.

Thế rồi Will bị viêm phổi.

Tin liên quan