NHƯ MỘT CHUYỆN TÌNH

BS Huỳnh Công Toàn

Chị Thảo là bệnh nhân đầu tiên của tôi, năm đó tôi học năm thứ tư trường y, tôi gặp chị khi thực tập lâm sàng ở khoa Nội. Chị Thảo hơi gầy, dáng mảnh mai, mái tóc dài ngang lưng, khuôn mặt thanh tú, một chút kiêu sa. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ giọng nói của chị, giọng nói “rất Huế” mà sau này tôi thường giật mình khi nghe giọng Huế đó trên cao nguyên lộng gió này, chị mới tốt nghiệp đại học sư phạm và sắp sửa đi nhận nhiệm sở ở xa. Có lẽ vì bệnh nên chị chưa đi được.

Chị Thảo chỉ bị bệnh nhẹ: viêm thần kinh tọa, nằm giường bệnh tôi phụ trách ở khoa Nội A. Mỗi sáng tôi đến giường bệnh thăm chị, lấy mạch, nhiệt, huyết áp ghi vào bệnh án, hỏi bệnh, kiểm tra một chút về triệu chứng và một vài lời động viên. Nhưng rồi dần dần chị em thân thiết, chị hỏi về công việc về gia cảnh về sở thích. Hai chị em rất thân cho đến ngày tôi chuyển sang khoa khác. Chị cho tôi địa chỉ và mời tôi có dịp đến nhà chơi.
Hơn một tháng sau, một bạn gái cùng khóa đến tìm tôi bảo: “- Chị Thảo nói Thành rảnh thì chốc nữa đến Nội A chơi, cũng giường bệnh của chị tháng trước”. Tôi định hỏi thì cô bạn gái nói: “-Cứ sang rồi biết, giờ Như Hiền phải về khoa giao ban đã”. Tôi cũng phải vào khoa Sản giao ban nên mọi việc để dành đến trưa, sau giờ khám bệnh.
Trưa hôm đó, chúng tôi: hai y4 và một bệnh nhân nói chuyện rất vui vẻ. Chị Thảo mời chúng tôi về nhà khi chị ra viện. Chị sẽ chiêu đãi một bữa bánh quai vạc hoàng tráng.

Như Hiền là bạn cùng khóa, hai đứa chúng tôi học với nhau đã hơn ba năm. Cùng khóa nhưng khác lớp và cũng khác nhóm đi thực tập ở bệnh viện. Chúng tôi không thân thiết, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau, cười chào và nói vài câu chuyện trường chuyện lớp, khen nhau vài câu, cười chào rồi đi.

Nhưng từ sau khi quen chị Thảo, vì cùng thân thiết với chị, vì có cùng đích đến là nhà chị ấy và cũng vì hai đứa tôi đều “solo” cho nên dần dần chúng tôi thân nhau. Thân nhưng không yêu, chuyện tình cảm đâu cứ phải muốn yêu là yêu. Không yêu nhưng cứ thích đi chơi, đi ăn chè và nói chuyện với nhau như những người yêu nhau thắm thiết.
Trong tình yêu tôi là đứa vụng về, vụng dại (từ của một bạn gái trong lớp). Gặp người tôi yêu tôi không biết nói gì, cứ lặng thinh, nhưng với con gái mà tôi không yêu thì miệng tôi cứ như là …mọc thêm hai cái cánh. “Chiêu” mà tôi hay dùng là “khổ nhục kế”, tôi nói cứ y như là tôi yêu họ nhất trên đời và nếu họ không yêu tôi thì tôi sẽ nhảy sông Hương hay lao đầu vào xe lửa vậy. Nhưng yên tâm nhé! Kiểu nói của tôi là “cố tình lòi đuôi” để mọi người chỉ cười không tin. Nếu họ tin thì có lẽ tội của tôi rất lớn.

Một lần, trong buổi ăn chè, Như Hiền nhìn tôi hỏi: “-Sau này mẫu người làm vợ của Thành là như thế nào?”. Tôi cười trả lời ngay: ” -Chỉ bốn chữ thôi Như Hiền à!”, “-Bốn chữ gì?”, “-Là Đặng Thị Như Hiền (tên cô ấy)”. Cô bạn gái của tôi ôm bụng cười ngất, tôi cũng cười và thầm phục tính tiếu lâm của mình.
Một lần khác cô ấy về nhà tôi ăn bánh quai vạc (sau lần chị Thảo mời tôi và Như Hiền ăn bánh quai vạc tôi đâm ra nghiện món này). Bữa ăn xong, Như Hiền cũng cùng em tôi dọn chén đũa xuống bếp, tôi ngăn lại: “- Từ từ cũng được mà Như Hiền, sau này không ai dành của Như Hiền đâu”. Lần ấy Như Hiền và cả nhà tôi cũng cười (Như Hiền không ôm bụng cười như lần ăn chè có lẽ vì ngại nhà đông người). “Tình yêu” giữa tôi với cô bạn dễ thương có mái tóc ngắn và nước da trắng ngần là như thế.

Một lần khác chúng tôi đi bộ dọc đường Nguyễn Huệ, Tp Huế, định vào khu hội chợ chơi nhưng trong túi lại không có tiền mua vé vào cửa. Tôi để Như Hiền đứng ngoài, chạy vào đưa hai chiếc vé xổ số bảo họ cho vào để dò số, ông soát vé bảo phải mua vé khác để vào, vé xổ số chỉ để ..dò số. Tôi ra bảo Như Hiền: “-Chán lắm không có gì đâu, mình đi chơi đi”. Hai đứa lang thang dọc đường Nguyễn Huệ, gặp một cặp đôi trong lớp chở nhau trên chiếc xe đạp, hai bạn ấy cười, may là các bạn ấy rất kín tiếng nên chuyện đi chơi này không bị lộ ra.
Cứ thế, hai đứa là niềm vui, là hạnh phúc của nhau, cứ vài ngày không gặp là nhớ. Tôi thường chở cô ấy trên chiếc xe mini màu xanh của mình lang thang khắp phố trong những buổi chiều tà. Thỉnh thoảng chúng tôi mang sách vở cùng nhau ra bờ sông Hương ngồi học rồi lại cãi nhau về cơ chế sinh bệnh hay triệu chứng của một bệnh cùng xem lúc sáng (sinh viên y khoa học lâm sảng rất thoải mái, rãnh rỗi có thể chạy sang khoa khác xem những bệnh lạ, bệnh khó, thường giới thiệu bệnh cho nhau để học tập). Chúng tôi thân nhau như hai người bạn, có điều gì cũng chia sẻ cho nhau, kể cả những mối tình thầm lặng của mỗi người.

Nhưng chưa một lần tôi và cô ấy nghĩ đến tình yêu.

Chia tay đầu hè năm thứ tư, sửa soạn để bước vào năm thứ năm, chúng tôi cùng mong mùa hè qua mau, mùa hè nào cũng ngắn nhưng với tôi và có lẽ với cả Như Hiền nữa đó là mùa hè dài nhất.

Cuối hè năm thứ tư, tôi về nhà chị Thảo chơi, đi một mình. Chị Thảo rất ngạc nhiên: “-Thành! Sao giờ em ở đây? Như Hiền đang ở trên ga, sắp đi Hà Nội học, cùng khóa bộ em không biết à? Em lên liền may ra còn kịp”.
Tôi thấy nhói trong tim, có điều gì khác lạ, hay đó là tình yêu? Cảm giác hốt hoảng, tôi nghĩ nếu không kịp gặp cô ấy lần này thì tôi sẽ đánh mất cô ấy, mất vĩnh viễn.

Khi tôi đến nhà ga, Như Hiền đã vào sảnh trong, sát đường ray, tôi nài nỉ người gác cổng xin vào, cuối cùng cũng vào được. Còn tàu sừng sửng đứng chờ, hành khách đã bắt đầu lên tàu, người chờ tàu và người đưa tiển rất đông nhưng tôi không chú ý, tôi chạy suốt từ cửa vào đến cuối nhà ga, chỉ mong là vẫn còn kịp.

Như Hiền vẫn còn đứng buồn bã bên chiếc vali hành lí, tôi mừng rỡ chạy đến. Và…như xuất phát từ trong tâm thức, không cần chú ý đến chung quanh, tôi đến trước mặt Như Hiền rồi ôm cô ấy vào lòng, hai đứa tôi ôm nhau như thế rất lâu, không ai nói lời nào. Một lúc sau, khi còi tàu vang lên lần thứ nhất tôi mới nói thầm bên tai cô ấy, lần đầu tôi xưng anh: “-Nhớ về với anh. Anh chờ Như Hiền về nhé”. Trên vai tôi cô ấy “dạ” nhẹ, tiếng dạ thật dễ thương. Tôi đẩy Như Hiền ra, nhìn thẳng vào đôi mắt cô ấy rồi chợt xót xa khi nhìn thấy những giọt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt em. Xúc động đến tận đáy lòng, chưa bao giờ tôi thấy yêu Như Hiền nhiều như thế nhưng tôi chỉ hôn nhẹ lên trán em mà không dám hôn lên những giọt nước mắt ngọt ngào.

Tiếng còi tàu vang lên lần thứ hai như ngăn tôi lại, tôi chưa kịp nói tiếng yêu em thì đã phải rời xa…
Tiếng còi tàu vang lên lần thứ ba, tiếp đó là bánh sắt nghiến trên đường ray. Nỗi buồn và cảm giác hụt hẫng đột nhiên lan tỏa khắp người. Rất nhiều những kỷ niệm chợt ùa về, xót xa như vừa đánh mất một điều gì quý báu, tôi đứng lặng nhìn con tàu xa dần xa dần rồi mất hẳn. Tình cảm con người thật lạ, bao nhiêu ngày thân thiết bên nhau, nhưng đến giờ phút cuối trước lúc chia xa tôi mới nhận ra đó chính là tình yêu.

Cô ấy đã không giữ được lời đã hứa, sau hai năm học cô ấy xin được học bổng rồi đi học tiếp ở Pháp. Chúng tôi không gặp nhau từ lần chia tay ngày ấy, tôi cũng chưa kịp nói tiếng yêu với Như Hiền!

Nhưng, bao nhiêu năm rồi, mỗi lần nhớ đến câu chuyện này trong lòng tôi lại thấy quặn đau./.

………………
11/2018
HCT

Tin tức khác...