Ngộ độc (tiếp theo)

Bài – ảnh: Trần Công Nhung

Sau khi gắn hết các đầu dây, họ hỏi nhau bật nút nào. Một người nói to: “xí tét” (start), một người bảo: “cờ lia” (clear), người khác: “cờ lia xì tét”. Tôi thật sự ngao ngán, nghiệp chướng gì mà tôi lại rơi vào cảnh dở khóc dở cười như vầy. Tôi cố cắn răng chờ đợi trong chán nản và lo sợ. Tôi liếc qua thấy một người sờ vào nút power, tôi hãi quá, chẳng may nút bật, điện 220 volt chạy vào thì chỉ trong nháy mắt, tôi sẽ là một sinh vật cống hiến cho thí nghiệm y khoa. Tử tội lên ghế điện để đền tội, người bệnh lên giường điện để trả tiền, không thể hiểu!
Sau mấy phút họ kéo ra một mảnh giấy dài, mọi người reo lên: “Cái máy rõ đẹp ghê hè”. Có lẽ chiếc máy mới về, lần đầu các “bác sĩ” đem ra thử. Tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa qua một tai nạn. Họ kéo nhau đi, cười nói vui vẻ, không một lời dặn dò (bệnh nhân), không một lời cảm ơn (con vật thí nghiệm), tôi nằm trơ trọi một mình chừng hơn nửa tiếng, sốt ruột quá, tôi dùng điện thoại di động gọi cho người bạn: “Em nói giùm bác sĩ xem thế nào chứ người mệt lắm, hay em xin chuyền nước biển (serum)”.
Người bạn làm thủ tục mua serum và nửa giờ sau có hai y tá đến. Họ lụi kim vào khuỷu tay tôi mấy lần mới tìm được mạch. Rồi họ bỏ đi. Tôi tiếp tục trong tình trạng đơn độc lo âu khắc khoải.
Tôi đã hai lần vào cấp cứu. Năm 1968, trên đường đến một trường trung học ở cây Dầu Ðôi (Nha Trang), bị tai nạn ngã xe, học sinh đưa tôi tới bệnh viện toàn khoa Nha Trang, tôi được băng bó cho nằm viện ngay mà không cần phải thủ tục “đầu tiên” như bây giờ. Năm 1998, tôi lại một lần nữa đi cấp cứu, lần này không do tai nạn mà bỗng dưng ngộp thở, tôi bấm 3 con số 911 và chỉ mấy phút có xe xấp cứu hụ còi chạy đến. Tôi được cấp cứu (cứu ngay) thật sự, nhờ vậy mới có ngày hôm nay để vào cấp cứu ở quê nhà.
Nằm nhìn từng giọt nước biển rơi xuống ống chuyền, tôi lại nghĩ quẩn, không biết nước gì trong chai, mọi thứ ở Việt Nam tuy có nhãn hiệu, dấu kiểm nhận nhưng hằng ngày tin báo đưa ra vô số đồ giả, bằng cấp, thực phẩm, thuốc men…và ngay cả con người. Có người giả Trung Tá, giả doanh gia mà qua mặt được cả văn phòng Bộ Trưởng, Thủ Tướng. Chẳng may mình lãnh phải thuốc giả có mệnh hệ nào thì cũng huề.
Tôi thấy người lạnh muốn run, cổ hơi nóng, nhìn quanh không có ai để hỏi han nhờ vã. Tôi cần một cái chăn. Gối còn tự mua thì chăn làm gì có. Bao nhiêu giường trong phòng chỉ được trải tấm ra cũ mèm, loại giường sắt trong nhà tù Toul Sleng của Pol Pot ở Phnom Penh. Giường bệnh nhân thường có chuông bấm ở đầu nằm, mỗi khi cần việc gì có thể gọi y tá đến giúp. Ðã 45 phút trôi qua, người càng khó chịu, tôi chỉ còn liên lạc với thế giới bên ngoài qua điện thoại di động, nhưng người bạn đã cáu lên: “Nói hoài người ta đã đuổi ra sân rồi”. Tôi thở dài nhẫn nhục.
Lại một ông áo trắng đẩy chiếc bàn con với máy EKG đến. Tôi bị ngộ độc sao họ cứ đo đạc tim phổi làm gì. Ông này không một lời lúc đến như lúc đi. Ông tỏ vẻ thành thạo hơn mấy người “xì tét cờ lia”. Trong lúc tôi sắp bấn loạn lên thì có tiếng loa vang bên ngoài: “Mời người nhà của Trần Công Nhung”. Tôi mừng thầm, chắc là sắp được cấp cứu. Tuy có trễ vẫn hơn không. Tôi chờ mãi không thấy gì, lại phôn, người bạn cho hay: “Họ bảo đóng 500 ngàn nhập viện, vào khoa lây có đóng tiền không”. Tôi la lên: “Không, vào khoa lây để mang bệnh à, thôi em nói họ ngưng chuyền dịch và về ngay thôi”. Suốt mấy tiếng đồng hồ cấp cứu chỉ làm thủ tục tiền bạc để vào khoa lây. Khoa lây là nơi tập trung những người có bệnh truyền nhiễm. Tôi tự trách mình thiếu bình tĩnh để lâm vào tình trạng chết người.
Cuối cùng, một người y tá tới tháo chai nước ra, tôi đến văn phòng nói với người bác sĩ trực:
– Tôi không ngờ các ông cấp cứu tôi như thế. Tôi đã bảo tôi bị ngộ độc thức ăn, ói mửa. Các ông bắt tôi nằm suốt mấy tiếng đồng hồ để lo giấy tờ đóng tiền (1) nhập viện. Lại nhập vào khoa lây. Tôi không sao hiểu nổi.
Bao nhiêu người ngạc nhiên về thái độ của tôi. Người áo trắng lớn tuổi nhỏ nhẹ:
– Ở đây chúng tôi làm việc theo chỉ thị của Bộ Y Tế.
Tôi cảm ơn và về lại khách sạn, đã quá nửa đêm. Người tôi quặn lại từng cơn như có gì sôi sục trong bụng, cổ nóng, mắt hoa, tôi đuối sức không còn chịu đựng nổi. Ðúng lúc tưởng bị cơn đau quật xuống đất thì tôi ù chạy vào restroom. Chỉ kịp ngồi xuống bàn cầu, bao nhiêu nước, trên dưới, trong người tôi tuôn ra xối xả. Tôi gục đầu xuống thành bồn tắm, tôi lả người hứng chịu trận cuồng phong trong người. “Cơn bão” đi qua, người tôi như tắm, tôi hồi tỉnh và có cảm giác như đã được “cấp cứu” xong. Người bạn hỏi: “Ðỡ chưa”. Tôi thấy nhẹ trong người. Nhờ bạn dọn dẹp vệ sinh, tôi đi nằm. Nhưng chỉ 20 phút sau, tôi lại ù chạy, cơn “bão số 2” kéo đến. Mọi việc diễn ra như lần trước. Tôi không nghĩ mình sống những giây phút khốn khổ như vầy. Rồi cứ nửa giờ một “cơn bão” ập đến, cho đến lúc “cơn bão số 5” qua đi thì tôi thật sự không còn gì trong người nữa. Người tôi xẹp lép và bèo nhèo như một chiếc bong bóng không hơi. Tội nghiệp cho người bạn, chỉ vì “muốn theo cho biết” mà vất vả cực nhọc suốt đêm. Ðược cái bạn không hề tỏ ra khó chịu hay than phiền gì. Có khi tôi tự lo chuyện vệ sinh thì bị rầy: “Ðể đấy em dọn, anh đi nằm cho khỏe”.
Dần dần tôi lấy lại sức, người không còn cảm giác khó chịu như đầu hôm, chỉ mệt tí thôi. Sáng hôm sau tôi gọi phôn cho anh bạn có Trung Tâm luyện thi đại học để nhờ đưa đi bác sĩ. Anh đưa tôi đến bác sĩ Hoàng Trọng Tấn (Ðinh Tiên Hoàng trong thành nội). Bác sĩ cho tôi 3 thứ thuốc uống hai ngày. Thuốc từ tay bác sĩ thì không thể thuốc giả, tôi yên tâm. Anh bạn lại chạy lên cầu Bến Ngự mua cho bát cháo gạo lứt đỏ, tôi ăn biết ngon, suốt ngày bụng êm. buổi chiều đã ăn được phở. Nhưng, trải qua một đêm kinh hoàng, người sút hẳn. Lần đầu trong đời, tôi biết thế nào là ngộ độc.
“Không nơi nào đẹp bằng quê hương cả”, cổ nhân nói không sai. Nhưng, đôi lúc quê hương cũng đáng sợ, đáng buồn, đáng xót xa. Dẫu gì, thì làm người ai cũng phải có quê hương. Quê hương đã có những trang sử oai hùng, những tác phẩm bất hủ, những ca khúc vượt thời gian, làm sao không nhớ không thương.

“Dù thời gian có là một thóang đam mê,
phố phường vạn ánh sao đêm,
nhưng tôi vẫn không bao giờ quên”.
(Sài Gòn vĩnh biệt- Nhạc sĩ Nam Lộc)

Trần Công Nhung

___________________
(1) Hồi năm 2006, ông bạn nhà báo Trịnh Ðình Khôi đột ngột bất tỉnh, đưa vào cấp cứu, người con gái phải khai báo thu nhập tháng 5 triệu đồng, bố mới được cho thở oxy. Ngày hôm sau đưa bố về tẩn liệm và phải trả chi phí cấp cứu 5 triệu đồng.
Cạnh nhà tôi, có đôi vợ chồng trẻ (Giàu và Dung) về thăm quê được mấy bữa chị vợ thấy khó chịu trong người, đi siêu âm (Bệnh Viện Ðại học Y dược TPHCM), bác sĩ cho biết “Thai kém phát triển”, chuyển qua khoa phụ sản (Hoàng Văn Thụ Q. Tân Bình) bác sĩ khám bảo “Thai yếu lấy ra, về suy nghĩ tuần sau trở lại”. May mắn có người chỉ cho ông thầy thuốc Bắc, ông thầy bắt mạch, cho thuốc uống và bảo đảm thai con trai không việc gì. Khi về lại Cali, siêu âm đúng như vậy, nay thai đã 6 tháng trong tình trạng tốt. May chứ không thì mất một mạng người.

Tin tức khác...