Góc của Phan: Đâu đó vẫn còn…

Phan

Đôi khi tôi vẫn nghĩ về cuộc sống, con người, đâu đó vẫn còn những nơi thực sự là bình yên cho con người có cuộc sống bình an; Và nhân loại vẫn còn đâu đó những con người mà khi hiểu biết về họ sẽ khiến nhiều người tự thấy mình nhỏ nhoi. Nhưng tạo hóa luôn khéo sắp đặt cho người này chứ không phải người kia có cơ duyên được sống bình an ơi bình yên. Người khiến người khác tự thấy nhỏ nhoi trước họ lại chỉ là một người quá đỗi bình thường trong cuộc sống chứ không hẳn là người nổi tiếng hay giàu có gì cả.

Chính cuộc sống và những quan hệ luôn làm tôi băn khoăn bởi chung quanh có quá nhiều chuyện không ngờ. Một người tử tế bỗng dưng bị khui ra một chuyện chẳng ra gì; một nơi thanh tịnh… sao tôi lại phải chứng kiến cảnh mèo mả gà đồng. Cho đến một lần, tôi rủ bạn đi uống cà phê vào một sáng cuối tuần. Nhưng anh bạn tôi có hẹn đi thăm trại gà của một người bạn khác, anh rủ tôi đi cùng.

Chúng tôi hẹn gặp nhau ở Stabucks coffee thuận tiện cho đôi đàng, mua hai ly cà phê và đi chung xe để dễ trò chuyện. Mắt tôi phải lái xe nhưng cũng nhìn ngang ra được sự hốc hác của ông bạn qua gương mặt hanh hao mà không phải bệnh tật, ánh mắt lạc thần của ông chẳng nói lên tí gì tin vui là ông đi xem trại gà để sang lại…

Tôi không ngờ. Một không ngờ buồn lòng. Không ngờ bạn bè ít gặp trong niềm tin tình cảm nguyên vẹn, chỉ thiếu thời gian để thù tạc vì ai cũng phải đi làm suốt để duy trì đời sống gia đình của mỗi người. Không ngờ gia đình anh cũng là một công trình được xây đắp vất vả bằng tuổi đời và sức lực của chính vợ chồng anh trong bao năm. Tôi tính sắp tới lúc anh chị được nghỉ ngơi vì nhà, xe đã trả hết, con cái học xong… Nên không ngờ đau lòng là công trình đẹp đẽ ấy đã tan tành trong tay anh. Một sự nghiệp mấy chục năm của vợ chồng, anh nướng trọn vô chiếu bạc trong vài ngày khi máu bài bạc trong anh tiềm ẩn đã lâu năm, bỗng trở lại hung hãn như ung thư tái phát, làm anh mất lý trí, thiếu tự chủ, say máu bài bạc mà dối vợ, gạt con tới tan cửa nát nhà, gia đình ly tán mỗi người một nơi…

Tôi lái càng xa thành phố, lòng càng hoang tàn như rừng núi lập đông khi nghĩ tới người bạn đã có tuổi. Cái tên đã mất theo lá bài định mệnh đã đành nhưng cái tuổi thì ai tránh được sức khỏe yếu kém đi dần. Bây giờ lại đi nhận việc ở trại gà nơi thâm sơn cùng cốc, lối thoát không chọn lựa của anh có lẽ tôi hiểu được vì sao! Khi người đàn ông đã trắng tay sự nghiệp, mất hết gia đình thì còn ở lại phố thị làm gì cho người quen kẻ biết khinh khi. Xã hội có sau những người đầu tiên tạo dựng nên xã hội này, nhưng từ đó xã hội có trước những người đến góp mặt theo thời gian mà mỗi chúng ta là một. Không thể phủ nhận những điều hay, điểm tốt của xã hội con người nên dường như ai cũng mặc nhiên chấp nhận những điểm tối trong nhân quần là kẻ ngã ngựa thường bị người quen quay lưng; người may mắn hơn đời nên thành công, thành danh hay bị đố kỵ bởi lòng ghanh tỵ của chính bạn bè…

Hôm tôi tiễn anh đi, sau chầu phở sáng ở khu Việt nam. Một người bạn bước vào hành trình mới của đoạn đời về chiều sao thê lương quá. Hình ảnh người đàn ông tóc đã muối tiêu, khoác chiếc áo lạnh sờn, lên đường với chiếc xe truck cũ và mấy bộ quần áo; chai nước mắm với bao gạo tôi mua cho anh theo bản năng tôi chứ không thể gọi là quà chia tay hay một quan tâm lo lắng gì cho anh… chỉ có bầu trời ảm đạm còn lại trong tôi cho buổi chia tay ấy.

Lòng tôi buồn vô hạn trên đường về lại nhà hôm đó. Muốn cho những người bạn cùng quen biết anh hay tin để cùng nhau quan tâm tới anh một chút. Nhưng cứ cầm cái điện thoại như đã hết pin, không dùng được vì kẹt đã hứa với anh là không cho ai hay; lại kẹt thói đời bằng chính kinh nghiệm bản thân mà tôi đã từng thấm thía sau nhiều lần thất bại trong đời.

 

Rồi mùa đông qua, xuân bất tận với mưa đá, nhà, xe vỡ toang như lòng già. Được hôm cúp điện bất tử từ sáng sớm vì cơn mưa hạ đã về nên hãng cho về, tôi tự nghĩ là hôm nay mình coi như vẫn đi làm tới chiều tối. Tôi lái một mình tới trại gà thăm anh; cũng mua theo chai nước mắm với bao gạo như lần trước; mua thêm chai rượu tâm tình chứ nơi thâm sơn cùng cốc ấy có quán xá, chợ búa gì đâu. Lòng phân vân không biết có nên mua thêm bó nhang, bởi biết đâu mình đến đã muộn rồi! (Mấy tháng không liên lạc được qua điện thoại cả điện thư bởi trại gà ở nơi hẻo lánh đến hoang vu).

Và hình ảnh không ngờ thú vị trong mắt tôi là một ông già tóc đã bạc trắng, nhưng nhìn mạnh khỏe, có sức sống hơn một người tên tuổi nơi phố thị trước đây. Hình như nụ cười của anh đã thoát khổ nên nhẹ nhàng hơn.

Tôi được một ngày vui vì trò chuyện, đi câu cá về nướng và nhậu với bạn nơi chỉ có hai người. Tôi thích thú vô cùng cuộc sống của anh hiện tại. Đồng lương không nhiều, công việc không khó. Nhưng được tự làm việc theo tinh thần trách nhiệm của mình; đặc biệt là chẳng phải giao tiếp với ai nữa vì cả cái trại gà chỉ có mình anh trông nom. Đúng là cuộc sống bình an nơi bình yên mà mình mãi đi tìm. Chỉ mong cái giá phải trả cho ước nguyện đừng quá đắt như ông bạn.

Về nhà. Đi làm. Những lúc trời chập choạng tối, khi sương đêm chưa tan đã lên đường đi làm… Tôi không thoát ra được ý nghĩ: phải can đảm lên, phải dứt khoát hơn khi đã tìm ra nơi có cuộc sống như ý riêng. Nhưng chỉ là giữ được niềm tin trên mặt đất vẫn còn có nơi có cuộc sống bình yên như ở trại gà mà ông bạn tôi đang sống bình an và làm việc.

Tôi thường chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ thiên mệnh. Trời đặt mỗi người vào hoàn cảnh riêng để chẳng ai có cuộc đời giống ai; mỗi người một đam mê mà thành hạnh phúc với khổ đau của loài người. Tôi vẫn sống, đi làm, về nhà, cuối tuần gặp bạn bè bù khú với nhau khi có thể, có dịp. Nhưng lại tính chuyện thu xếp thời gian, đi mua chai nước mắm với bao gạo, rồi đi thăm một người bạn mà bạn bè đang vui đã quên anh ta. Tôi thấy mình vô lý ở chỗ gặp gỡ thường những người sẽ mau quên khi không còn có cơ hội, điều kiện để gặp họ thường nữa. Tôi đang cố suy nghĩ thêm: Có phải đó là lý do làm cho cuộc sống của nhiều người chứ không riêng gì tôi không cảm thấy vui dù sức khỏe, việc làm, tiền bạc vẫn tạm ổn.

Rồi lại cho đến hôm gần đây, một người bạn làm chung với tôi chợt hỏi, “Sao thấy anh không được vui. Có chuyện gì mà cứ lầm lì cả tuần rồi?”

Tôi nói, “Có lẽ anh gần đất xa trời rồi hay sao mà bỗng dưng muốn bỏ đời. Anh đã thấy được nơi anh hằng mong được sống, sống cuộc sống không có tiếp xúc nào hết!”

“Vậy anh nên đi… bác sĩ tâm thần! Xin lỗi hiền huynh – ruồi bu chưa đã nên bu theo ruồi. Tính bay đi đâu nữa đây!

Để em đi lấy đồ làm đã. Rồi trở lại… ruồi bu với anh.”

Người đàn bà trẻ không có gì nổi bật trong đám đông, nhưng ở cô như có tiềm năng khơi dậy hy vọng cho đời. Chỉ một lời nói thường tình như nhiều người thường nói: Buồn ngủ quá; hay đói bụng quá! Thì ở cô khi nói những câu ấy thường kèm theo chút tin vui như: Buồn ngủ quá, ráng một ngày nữa đi bà con ơi, hôm nay thứ Năm rồi! Cô cũng nói: Đói bụng quá, nhưng thường tiếp ngữ đi theo làm hứng khởi cho những người xung quanh hơn: Đói bụng quá, còn mười lăm phút nữa thôi! Ráng lên ta ơi, đừng tuyệt vọng…

Cô trở lại chỗ làm, thư thả sắp đặt những thứ cô tha về từ warehouse. Tôi thì ngồi trả lời tin nhắn cho người bạn đang có việc làm ăn ngoài với nhau… Cô nói trước, “ Lúc này, trông anh thiếu ngủ thấy rõ. Công việc bên ngoài của anh nhiều lắm sao?”

“Chút đỉnh thôi chứ đâu có nhiều. Nhưng không biết sao anh bị ám ảnh chuyện bạn bè. Em nghĩ coi! Một người bạn thân sa cơ thất thế. Những người vẫn nghĩ là sẽ chơi với anh ta tới hết đời bỗng quên bẵng anh ta. Rồi ai sẽ là người kế tiếp ngồi ngó thời gian trôi qua thế thái bạc lòng… Nhưng chúng ta cứ sống không thể thiếu giao tiếp là sao, trong khi ai cũng thấy chuốc phiền từ những giao tiếp ấy nhiều hơn là được vui…”

“Tại sao anh lại có ý nghĩ tiêu cực như vậy? Sống là quên đi những gì không như ý, không hài lòng. Chỉ nhớ những gì vui vẻ để truyền cảm hứng cho người khác.”

“Nói hay như kinh. Nhưng từ lời nói tới việc làm… bằng khoảng cách trái đất tới sao hỏa đó!”

“…”

Tôi vẫn không nói gì về cuộc sống của ông bạn đang cám dỗ tôi. Hay ít nhất là hấp lực của cuộc sống biết dành thời gian rảnh rỗi sau khi làm việc cho sám hối thay vì thường tình là hưởng thụ và bon chen. “Người em sầu mộng muôn đời” bên tôi vẫn cứ râm ran hát, ăn vụng bánh kẹo, nói điện thoại lia chia. Cô ấy không quên đi được những gì không như ý, không hài lòng, thì làm sao có thể vui vẻ để truyền cảm hứng cho người khác qua điện thoại lia chia như thế chứ! Cô ấy không còn trẻ vì những vết chân chim nơi khóe mắt đã báo mộng già. Nhưng đó lại là người mang thông điệp tốt đẹp về con người đến cho tôi vô vụ lợi…

 (Còn tiếp)

Phan

 

Tin tức khác...