Đạo tình

Ly Tâm nắm chặt cánh tay Tề Mặc, cô nhắm mắt và cất giọng khẽ khàng: “Những thứ được làm từ mấy trăm năm trước đều có hai lớp bảo hiểm, lớp này không được còn lớp cuối cùng. Đây là đặc điểm của kiến trúc ba trăm năm trước”.

Ly Tâm chuyên nghiên cứu lịch sử và đồ cổ. Cô hiểu rõ về nền văn hóa lịch sử Italy. Tổng bộ của tổ chức ăn trộm cũng là một tòa lâu đài cổ ở đất nước này. Để “biết người biết ta”, Ly Tâm từng bỏ thời gian nghiên cứu về kiến trúc của lâu đài, những tòa lâu đài kiểu này có nền móng rất chắc chắn. Cô cũng biết thói quen của người xưa nên mới dám mở miệng yêu cầu tìm kiếm công tắc thứ hai.

Thấy thái độ của Ly Tâm có vẻ dứt khoát, Lam Tư hít một hơi sâu rồi nhìn xuống máy hẹn giờ: “Còn một phút mười một giây nữa”. Trước đó, dựa vào thực lực của anh ta và Tề Mặc, thời gian ba phút chỉ thừa không thiếu. Vì vậy anh ta mới thong dong thoải mái. Không ngờ tình hình đột ngột thay đổi, thời gian trở nên gấp gáp vô cùng.

“Hành động nhanh lên”. Tề Mặc cất cao giọng, tiếng nói của hắn truyền tới phòng điều khiển khiến đám Andy Piaget càng nhanh tay hơn.

“Có, có rồi, còn một công tắc nữa”. Andy Piaget đột ngột đứng bật dậy và hét lên mừng rỡ.

Thân vương Helian vừa thở hổn hển vừa nói: “Ở trên đỉnh đầu, bên trong tấm sắt có một công tắc. Chỉ cần ấn vào là được rồi”.

“Nhanh, nhanh lên…ở ngay trên đỉnh đầu các anh”. Giáo chủ Joseph đứng dậy thúc giục.

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều dồn về phòng điều khiển, mọi ánh mắt tập trung vào Tề Mặc, Lam Tư và Ly Tâm. Sắc mặt của bọn họ vô cùng căng thẳng, ai ấy đều cuộn chặt tay thành nắm đấm và nín thở chờ đợi.

Ở dưới mật đạo, khoảng cách từ trên nóc xuống mặt đất là hơn hai mét, cả Lam Tư và Tề Mặc chỉ có thể chạm tay đến nơi nên không giải quyết được vấn đề.

Tề Mặc cau mày hai tay bế Ly Tâm giơ lên cao: “Em làm đi”.

Ly Tâm gật đầu, cô sờ tay lên tấm sắt rồi điều khiển sợi tơ ở chiếc nhẫn đâm xuyên vào. Ly Tâm không rõ có đúng vị trí của công tắc hay không, cô cắt bừa một hình vuông nhỏ, làm một mẩu sắt rơi xuống.

May mà đúng vị trí, tuy không phải chuẩn xác nhất. Ly Tâm nhìn vào bên trong tấm sắt, bắt gặp một nút bấm to bằng đầu ngón tay nhưng hoàn toàn bị han gỉ.

“Cô còn bốn mươi ba giây”. Lam Tư nhắc nhở Ly Tâm.

Ly Tâm không lên tiếng, cô tiếp tục điều kiển sợi tơ trên chiếc nhẫn khoanh một vòng quanh nút bấm để cắt đứt những mảnh sắt gỉ dính liền xung quanh. Sau đó cô thu sợi dây về, đặt chiếc nhẫn vào đúng vị trí nút bấm và ấn mạnh.

Không động đậy. Ly Tâm dường như đã dồn toàn bộ sức lực nhưng nút bấm vẫn không hề có phản ứng. Cảm nhận được Ly Tâm đang dùng sức, Tề Mặc đổi tư thế, hắn túm hai chân Ly Tâm và đẩy cô lên cao để cô dễ hành động.

“Ba mươi ba giây”. Lam Tư nhìn xuống máy hẹn giờ, trên mặt anh ta không còn vẻ yêu mị thường ngày mà chỉ có lạnh lùng và nghiêm túc.

“Tôi không đủ sức nên không bấm nổi”. Người Ly Tâm chảy đầy mồ hôi. Cô vốn bị thương nên mất hết sức lực, viên thuốc của Lam Tư chỉ đủ giúp cô tỉnh táo chứ không lấy lại sức mạnh như trước đây. Hơn nữa nút bấm này tồn tại ba trăm năm nên đã bị gỉ đến mức cứng đờ.

“Shit”. Lam Tư chửi thề một câu, anh ta kéo đại ca hắc bang lại gần rồi dẵm lên người đàn ông này. Sau đó Lam Tư túm tay Ly Tâm, hai người hợp sức đẩy lên.

Rắc, rắc, nhờ sự giúp đỡ của Lam Tư, Ly Tâm cảm thấy tay cô có một luồng sức mạnh cực lớn, nút bấm được đẩy lên trong giây lát. Tiếp theo đó là tiếng kẽo kẹt nặng nề của bánh xe chuyển động.

Sau khi công tắc khởi động, Lam Tư lập tức nhảy xuống đất. Tề Mặc cũng buông lỏng tay để Ly Tâm rơi xuống, nhưng cô chưa tiếp đất, hắn đã giữ chặt eo cô và ôm cô vào lòng.

“Khởi động rồi, mau rút lui”. Trên phòng điều khiển, Hoàng Ưng là người có phản ứng nhanh nhất, anh ta hét lên nhắc nhở mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ.

Lời nói vừa dứt, tất cả mọi người ở đại sảnh đều lui xuống, đám Giáo chủ Joseph cũng bị Hoàng Ưng và người của Lam Tư áp giải xuống bên dưới.

Ở trong mật đạo, Tề Mặc ôm Ly Tâm quay người chạy như bay ra ngoài, Lam Tư và ông trùm hắc bang còn lại cũng nối gót theo sau.

Tiếng ùng ục truyền đến. Trong giây lát, nước từ con sống lớn ở bên ngoài điên cuồng tràn vào mật đạo. Mật đạo vốn được xây dựng ở dưới lòng đất, ngang lòng con sông nên nước tràn vào với tốc độ cực kỳ lớn.

“Rẽ trái mười bảy mét, chúng ta còn bảy giây”. Lam Tư vừa chạy vừa hét lớn, Tề Mặt ôm Ly Tâm chạy theo anh ta. Chạy về lối cửa mật đạo là một hành động không thực tế. Mật đạo vừa dài vừa ngoằn ngoèo, dù anh chạy nhanh đến mức nào cũng không thể nhanh hơn tốc độ nước chảy.

Tiếng nước một lúc một lớn, nước từ bốn phương tám hướng dội về phía bốn người. Nước mới chỉ ngập đến đầu gối mọi người, một hai giây sau đã dâng thêm năm mươi xen ti mét.

“Ở đây, còn ba giây, hai giây, một giây”. Lam Tư dừng lại tại một chỗ trong mật đạo và bắt đầu đếm ngược thời gian. Lúc anh ta đếm đến một giây, nước đã ngập đến ngang ngực. Tề Mặc cũng đứng yên dưới nước, hắn bảo vệ Ly Tâm trước ngực mình.

Ầm, Lam Tư vừa dứt lời, một tiếng nổ không lớn cũng không nhỏ vang lên. Tiếng nổ phát ra trên đỉnh đầu ở phía trước cách chỗ Tề Mặc đứng tầm một hai mét. Từng tảng đá lớn rơi xuống, uy lực của thuốc nổ khiến đất đá bắn tứ tung, ánh lửa gặp nước bị dập tắc ngay tức khắc.

Sau vụ nổ, trên đầu để lộ một lỗ hổng khá lớn. Hồng Ưng căn cứ vào sơ đồ mật đạo, tìm một nơi gần phòng điều khiển nhất và có nền đất yếu nhất để đặt thuốc nổ. Anh ta cũng phải đợi đến khi nước sông xâm nhập vào mật đạo mới phát nổ, nếu không làm vậy, ánh lửa bén vào khối thuốc nổ ở dưới mật đạo, hậu quả khỏi cần nghĩ. Vì vậy thời gian định trước là ba giây, không thể nhiều hơn hay ít hơn. Để làm được điều này, hai bên cần có sự phối hợp ăn khớp tuyệt đối.

Lam Tư lấy đà leo lên vai đại ca hắc bang rồi nhanh như tia chớp trèo lên lỗ hổng. Sau khi lên đến mặt đất, anh ta thò nửa người xuống túm tay đại ca hắc bang và kéo người này lên.

“Tề Mặc”. Ly Tâm bất giác gọi Tề Mặc khi hắn túm chặt chân cô và giơ cô lên cao. Tề Mặc cất giọng trầm trầm: “Nắm chắc vào”. Ở bên trên, Lam Tư nhanh chóng kéo Ly Tâm ra khỏi mật đạo.

Vừa thoát khỏi mật đạo, Ly Tâm không đứng vững liền ngã ngào xuống đất. Cô thò tay xuống lỗ hổng hét lớn: “Nhanh lên, Tề Mặc, mau nắm tay em”.

Nước sông tràn vào mỗi lúc một nhanh, chỉ trong một vài giây đã tới cổ Tề Mặc. Hơn nữa lúc này mật đạo đã khởi động hệ thống tự hủy nên tất cả đèn chiếu sáng và camera quan sát đều tắt ngóm. Qua ánh đèn từ trên mặt đất dọi xuống, Ly Tâm thấy Tề Mặc gần như chìm trong nước, giọng nói cô không kiềm chế nổi sự run rẩy.

Tề Mặc chỉ nhìn Ly Tâm mà không hề nhúc nhích, Ly Tâm sốt ruột cất cao giọng: “Nhanh lên, anh còn làm gì vậy, mau nắm tay em đi!”.

Lam Tư đứng ở bên cạnh kéo Ly Tâm và ném cô vào Hồng Ưng đang đi tới: “Cô có sức kéo nổi anh ta không?”. Vừa nói Lam Tư vừa nhoài người xuống dưới lỗ hổng. Thấy Lam Tư giơ tay, Tề Mặc vội túm chặt lấy tay anh ta, lúc này nước sông đã dâng đến mũi hắn.

Lam Tư nhanh chóng kéo Tề Mặc ra khỏi mật đạo. Vừa thấy bóng Tề Mặc, Ly Tâm lập tức nhào vào lòng hắn và ôm chặt lấy hắn. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên ý cười, hắn giang tay bế Ly Tâm rồi chạy nhanh lên vị trí cao nhất của tòa lâu đài cổ.

Tiếng nước ùng ục mỗi lúc một lớn, nước sông đã ngập hết mật đạo và bắt đầu tràn lên mặt đất theo các lỗ hổng. Tất cả mọi người đều chạy ra bên ngoài, tới chỗ càng cao càng tốt.

“Lâu đài đang chìm xuống”. Phong Vân William vừa chạy vừa thông báo, sắc mặt cậu bé nghiêm nghị vô cùng.

Khi dẫn mọi người lên vị trí cao nhất, Phong Vân William vốn không nghĩ ngợi điều gì. Nhưng sau đó cậu ta đột nhiên cảm thấy tòa lâu đài cổ như bị chìm xuống, cậu ta lập tức hiểu ra đây là hệ quả của việc Ly Tâm khởi động hệ thống tự hủy. Cậu ta không khỏi kinh hãi, nổ tung và chìm xuống nước đều có tính hủy diệt như nhau.

Tề Mặc vừa ôm Ly Tâm chạy vừa nói: “Lập Hộ không biết…”. Nói đến đây, bên tai Tề Mặc và Ly Tâm đột nhiên có tiếng lạo xạo, hai chiếc hoa tai đã được bật sẵn bắt đầu phát tín hiệu cho nhau. Có tín hiệu rồi, Lập Hộ đã tìm ra nguồn gây nhiễu.

“Mau lái máy bay đến đón, nhanh lên”. Tề Mặc phát một loạt mệnh lệnh. Thấy Tề Mặt đột nhiên mở miệng gọi máy bay, Lam Tư quay sang nhìn Tề Mặc và Ly Tâm, hai người không ngừng điều chỉnh chiếc hoa tai và truyền đạt mệnh lệnh, Lam Tư bất giác nhíu mày.

Tòa lâu đài tiếp tục chìm xuống nước, mực nước mỗi lúc một dâng cao. Tuy thhuốc nổ hẹn giờ không phát nổ nhưng mọi người phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, vì ngoài việc chìm xuống nước, tòa lâu đài có thể tồn tại hệ thống tự hủy khác.

Máy bay của Tề Gia nhanh chóng bay đến nơi, thang dây từ trên máy bay được thả xuống. Lập Hộ vừa chạy đến đúng vị trí chiếc thang dây. Anh ta túm lấy thang dây và leo lên máy bay. Đây là quy tắc của Tề Mặc, ở vào giây phút sinh tử, mọi người không cần nhường nhịn nhau mà có thể đi trước.

Các ông trùm hắc bang khác lập tức gọi máy bay đến đón. Máy bay của Lam Tư cũng xuất hiện trên bầu trời ngay sau chiếc máy bay của Tề Mặc.

Lúc này không cần biết ai lớn ai nhỏ, mọi người tranh nhau nắm lấy thang dây leo lên máy bay. Nước ở bên dưới dâng lên như thác lũ, tòa lâu đài trong phút chốc đã chìm tới nóc. Những người đứng ở vị trí cao nhất, nước cũng lấp xấp dưới chân.

Sau khi đã yên vị trên máy bay, Tề Mặc vẫn ôm Ly Tâm vào lòng. Không trung ở bên ngoài cửa sổ được chiếu sáng bởi ánh đèn của vô số chiếc máy bay. Cách đó không xa là máy bay của Lam Tư, anh ta ngồi sát bên cửa sổ. Bắt gặp ánh mắt của Tề Mặc và Ly Tâm, anh ta giơ tay làm động tác ngắm bắn về phía Tề Mặc. Ánh mắt anh ta khôi phục vẻ yêu mị, hống hách và tanh máu.

Tề Mặc hừm một tiếng, đáy mắt hắn lóe lên tia sát khí đằng đằng. Lam Tư bật cười ha hả. Dù Ly Tâm không nghe thấy tiếng cười của Lam Tư nhưng cô cũng nhìn ra bộ dạng vui vẻ của anh ta.

Tề Mặc phất tay, máy bay bay mỗi lúc một cao. Chiếc máy bay của Lam Tư cũng bắt đầu tăng tốc, hai máy bay đi theo hai phương hướng khác nhau.

Ly Tâm nhìn qua cửa sổ xuống bên dưới, tòa lâu đài cổ đã biến mất hoàn toàn. Dưới ánh đèn chiếu sáng, bốn bề mênh mông nước như tòa lâu đài chưa hề tồn tại.

“Lập Hộ”. Tề Mặc cất giọng lạnh lùng. Lập Hộ vội tiến lại gần cởi áo Ly Tâm và bắt đầu kiểm tra vết thương trên bụng cô.

Ly Tâm rời mắt khỏi cửa sổ quay đầu về phía Tề Mặc, cô bắt gặp Tề Mặc cũng đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt hắn ngông cuồng nhưng chứa chan tình cảm, Ly Tâm liền giơ hai tay ôm cổ Tề Mặc và rướn người đặt nụ hôn lên môi hắn. Bất kể ngày mai ra sao, bây giờ cô chỉ biết chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc này.

Chương 126

Về đến đại bản doanh của Tề Gia, Ly Tâm vì bị thương nên bị Tề Mặc bắt nằm một chỗ tĩnh dưỡng. Tề Mặc cũng rất hiếm khi đi ra ngoài, hắn cả ngày ở nhà giải quyết công việc.

Thời tiết từ nóng bức chuyển sang mát mẻ hơn. Thời gian trôi đi rất nhanh, loáng một cái đã sắp đến mùa thu. Một buổi sáng đẹp trời, Ly Tâm nhăn nhăn nhó nhó nằm bò trên bàn đá dưới tán cây rậm rạp. Đối diện với cô là Khúc Vi.

Khúc Vi mỉm cười với Ly Tâm: “Cháu chỉ bị hạn chế đi ra ngoài thôi mà, có gì đáng buồn bực chứ?”

Ly Tâm chống cằm nói: “Vết thương của cháu đã khỏi hẳn, cháu bị nhốt ở đây hơn một tháng rồi. Tại sao anh ấy không cho cháu ra ngoài? Đây là hành vi giam giữ bất hợp pháp, cháu phải đi kiện anh ấy tội ngược đãi mới được”.

Khúc Vi chậm rãi uống một ngụm trà, ông ta gật đầu: “Ý kiến hay, chú tán thành, nhân tiện cháu kiện cả phần của chú nữa”.

Vết thương ở chân của Khúc Vi đã khỏi từ đời nào rồi. Nhưng ở đại bản doanh của Tề Gia, nếu không được Tề Mặc cho phép, đi ra khỏi cửa còn khó hơn lên trời. Trong khi đó Tề Mặc không muốn gặp Khúc Vi, Khúc Vi muốn tìm người cũng chẳng biết tìm ở đâu. Ông ta nhờ Ly Tâm nói hộ, nhưng Ly Tâm vì muốn ông ta ở lại chơi với cô nên không chịu mở miệng nói giúp. Vì vậy Khúc Vi đành phải ở lại Tề Gia, bị tước đoạt sở thích đào mộ, ông ta trở thành con mọt gạo chính cống.

Nghe Khúc Vi nói vậy, Ly Tâm liền trừng mắt với ông ta. Kiện Tề Mặc ư? Đi đâu mới có thể kiện hắn? Ai dám nhận đơn kiện? Câu này cô chỉ nói ra cho đỡ tức mà thôi.

“Chán quá, chán quá”. Ly Tâm lại nằm bò xuống bàn đá, than ngắn thở dài.

Tề Mặc không giao công việc cho cô giải quyết, bọn họ làm chuyện gì cũng không nói cho cô biết, thậm chí không tìm cô. Tất cả những việc cô cần làm đều giao cho Phong Vân William. Bọn họ hoàn toàn coi cô là con mọt gạo, ban đầu Ly Tâm còn thấy vui mừng và cảm động trước sự quan tâm của Tề Mặc, nhưng đến lúc này thì người cô sắp mốc lên rồi.

“Chị đúng là chẳng biết tốt xấu, bọn em mệt chết đi được, thế mà chị còn kêu chán”. Một tiếng nói trẻ con đang ở thời kỳ vỡ giọng truyền đến, Ly Tâm không cần quay đầu nhìn cũng biết đó là Phong Vân William, cậu bé tổng hợp giữa thiên thần và ác quỷ.

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khinh thường: “Làm mọt gạo cũng phải làm cho tử tế. Chị mà còn kêu ca, coi chừng em cho chị một trận”. Nói xong cậu ta dứ dứ nắm đấm về phía Ly Tâm.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Thằng nhóc này không biết bộ phận nào bị chập mạch, từ sau vụ tòa lâu đài cổ, cậu ta tự nhiên được hô phong hoán vũ ở Tề Gia. Những người cùng đi với Tề Mặc tới lâu đài cổ tỏ ra rất khoan dung với cậu ta. Trong khi đó, Tề Mặc không phản đối Phong Vân William có thế lực của mình. Thật là quá đáng, tại sao đến Phong Vân William có thế lực riêng còn cô vẫn dậm chân tại chỗ.

Phong Vân William cười nhạt ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm rồi rót một ly trà đưa lên miệng uống một ngụm. Sau đó cậu ta lên tiếng: “Làm nữ chủ nhân thì phải có dáng vẻ của một nữ chủ nhân, ngồi thẳng lưng lên cho em”. Vừa nói cậu ta vừa vỗ mạnh vào lưng Ly Tâm.

Ly Tâm ngồi thẳng người hét lớn: “Thằng nhỏ hỗn xược này, dám hống hách trước mặt chị”.

Phong Vân William lườm Ly Tâm, ánh mắt cậu ta đầy vẻ thách thức: “Em hống hách đấy, chị làm gì được em?” Ly Tâm tức giận đến mức nghiến răng ken két mà không biết làm thế nào.

Khúc Vi đã quen với cảnh này, ông ta bất giác cười ha ha rồi chuyển đề tài khác: “Đúng rồi, Phong Vân, thời gian này mọi người làm gì vậy? Cả ngày chẳng thấy bóng dáng, có phải là lúc then chốt không?”

Phong Vân William coi như Ly Tâm không tồn tại, quay sang trả lời Khúc Vi bằng giọng lãnh đạm: “Mấy tên nguyên thủ đó dám đấu với tôi, cũng không xem đối thủ là ai?”

Cậu ta ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cũng có thể nói là thời điểm then chốt. Tìm mấy chứng cứ khiến bọn họ mất chức là chuyện quá dễ dàng. Một khi có thể đẩy bọn họ lên thì cũng có thể kéo bọn họ xuống. Hơn nữa lần này bọn họ đắc tội với cả giới hắc đạo, không bị giải quyết thẳng thừng là nể mặt bọn họ lắm rồi”.

Phong Vân William bề ngoài đang nói chuyện với Khúc Vi, nhưng trên thực tế là nói cho Ly Tâm biết. Cô bị tách biệt với thế giới bên ngoài lâu như vậy rồi cũng đến lúc nói cho cô nghe. Thời gian qua người của Tề Gia đều bận rộn giải quyết vụ này, hơn nữa Tề Mặc dặn dò mọi người không được cho Ly Tâm biết, để cô tập trung tĩnh dưỡng. Do đó chắc chắn không ai chịu tiết lộ với cô. Nếu cậu ta không mở miệng, có lẽ cô sẽ bứt rứt chết thôi. Nếu không vì lý do này, Phong Vân William đã chẳng nhàn rỗi đến mức đi nói chuyện phiếm với Khúc Vi, dù ông ta là cậu của Tề Mặc.

Từ lúc trở về Tề Gia, Tề Mặc không cho phép Ly Tâm tham gia bất cứ công việc gì. Nguyên nhân chủ yếu là vết thương của cô bị đạn bắn từ đằng sau xuyên qua bụng, nếu không chữa trị tử tế sẽ ảnh hưởng đến đời sau. Lập Hộ lại chủ trương Ly Tâm không thể mệt mỏi quá mức, càng ít hoạt động càng tốt, càng ít lo lắng càng tốt, cần phải vô cùng thận trọng. Vì vậy dù Ly Tâm muốn biết tình hình hiện tại, chẳng một ai dám tiết lộ với cô ngoài Phong Vân William.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm liền nói chen vào: “Tình hình với Lam Tư thế nào rồi?” Đây cũng là vấn đề cô quan tâm.

Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: “Chị hỏi câu này đúng là thừa. Chẳng phải chị là người yêu cầu hai nhà liên kết hay sao? Người của cả giới hắc đạo đều chứng kiến, ai dám làm trái lại lời hứa? Chị tưởng người nào cũng giống chị, nuốt lời hứa như ăn cơm sao?” Hiện tại cả giới hắc đạo đoàn kết đối địch, đây là tình hình chưa từng xảy ra trong mấy trăm năm qua.

Ly Tâm cũng không thèm chấp với những lời khích bác của Phong Vân William, cậu bé này chưa bao giờ ăn nói tử tế với cô. Có điều bây giờ Tề Gia và Lam Bang cùng liên kết đối phó với những kẻ bày mưu hãm hại họ. Nếu là như vậy, có lẽ hai nhà không bận tâm đến ân oán trước đó.

Nghe tin tức từ Phong Vân William, Ly Tâm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô không muốn hai gia tộc tiếp tục đối kháng, lần trước mới chỉ là hành động nhỏ, thế giới đã hỗn loạn như vậy. Hiếm có cơ hội giới hắc đạo cùng đồng tâm hiệp lực, hai nhà tạm thời dừng tay là điều tốt nhất.

“Thế thì tốt”. Ly Tâm gật đầu.

ếu sáng bởi ánh đèn củ

Bắt gặp vẻ khoan dung của Ly Tâm, Phong Vân William hừ một tiếng: “Chị đúng là người chẳng thích hợp ở nơi này. Tề Mặc mù mắt mới nhìn trúng chị”.

Có điều Tề Mặc và Lam Tư liên thủ, khiến cả thị trường náo loạn nhanh chóng hồi phục trạng thái như trước. Hai vị lão đại của hai đầu rồng bắt tay, người ở dưới không cần thiết phân cao thấp. Vì vậy sau khi Tề Gia và Lam Bang hết đối đầu, cục diện hồi phục và phát triển nhanh chóng. Người xưa có câu nói rất đúng, không có kẻ địch vĩnh viễn cũng không có người bạn mãi mãi.

Ly Tâm thò tay véo tai Phong Vân William: “Hổ cái không ra oai, em coi chị là mèo con phải không?”

Phong Vân William hừ một tiếng rồi tung nắm đấm vào người Ly Tâm. Khúc Vi ở bên cạnh bất giác gượng cười, ông ta chưa thấy hai người này yên ổn bao giờ.

Khụ, khụ, đằng sau có tiếng ho khan vọng tới. Phong Vân William lập tức thu nắm đấm, Ly Tâm cũng ngồi thẳng người.

“Chủ mẫu, đây là lão đại dặn đưa cho Phong Vân William đại nhân”. Một người đàn ông đứng ở đằng sau hai người, anh cung kính cúi thấp đầu.

Phong Vân William quay lại giơ tay nhận tờ giấy rồi liếc qua. Người đàn ông đứng sau lên tiếng: “Lão đại đợi câu trả lời của đại nhân”.

Phong Vân William hơi nhíu mày: “Tôi không đi”.

Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn cung kính hành lễ Ly Tâm rồi chào Phong Vân William và đi thụt lùi về phía sau.

Đợi người đàn ông đi xa, Ly Tâm cầm tờ giấy trong tay Phong Vân William lên xem. Cô nói bằng một giọng vô cùng ngạc nhiên: “Đi châu Âu tốt thế còn gì, tại sao em không đi? Đây là cơ hội tốt mà”.

Phong Vân William xoay mặt Ly Tâm và hét lên đầy tức giận: “Em mà đi thì chị sẽ bị bắt nạt chết thôi”. Nói xong, cậu ta cảm thấy bản thân mất bình tĩnh nên hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay đầu không thèm để ý đến Ly Tâm.

Ly Tâm hơi ngây người, cô cười tươi như hoa đồng thời ôm vai Phong Vân William: “Em đúng là em trai tốt của chị”.

“Bỏ tay ra, chị đúng là ngốc hết chỗ nói”. Phong Vân William khó chịu không ngừng giãy giụa. Ly Tâm cố tình ôm chặt cậu ta không buông tay, hai người vật đi vật lại không ai chịu nhường ai.

Khúc Vi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Chủ mẫu? Ly Tâm, cách xưng hô của những người đó với cháu thay đổi từ lúc nào vậy?”Ly Tâm và Phong Vân William đang co kéo, nghe câu nói của Khúc Vi, cô đang định lên tiếng giải thích nhưng đột nhiên nhớ đến cách xưng hô của người hầu vừa rồi. Ly Tâm lập tức buông Phong Vân William: “Anh ta gọi cháu là chủ mẫu?”.

Phong Vân William thường nói cô là nữ chủ nhân tương lai này nọ nên Ly Tâm đã quen tai. Vì vậy khi người hầu gọi là “chủ mẫu”, cô không hề để ý. Bây giờ nghe Khúc Vi nói, cô mới phát giác ra điều bất thường. Ly Tâm bất giác nhìn Phong Vân William bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Từ lúc cô từ lâu đài cổ về đây, tất cả mọi người trong Tề Gia đối xử với cô vẫn như trước kia, chỉ là trong lời nói và cử chỉ có vẻ kính trọng hơn một chút. Hơn nữa thỉnh thoảng lại có gia tộc hắc đạo khác tặng thuốc quý và đồ bổ dưỡng cho cô. Tề Gia không thiếu những thứ này, vì vậy đồ các gia tộc hắc đạo gửi tặng, mãi đến khi Lập Hộ nói cô mới biết. Nhưng chưa từng có người nào gọi cô bằng hai từ “chủ mẫu”, xem ra hôm nay mặt trời có vấn đề rồi.

Thật ra Ly Tâm không biết lúc ở dưới mật đạo tòa lâu đài cổ, mọi người đều nhìn thấy rõ hình ảnh cô mở cánh cửa sắt và bấm nút khởi động hệ thống tự hủy qua màn hình giám sát. Chính cô đã mở cánh cửa cứu sống tất cả mọi người. Giới hắc đạo rất coi trọng ân tình. Đại ân này giới hắc đạo không phải nói ra miệng mà ghi nhớ ở trong lòng.

Vì vậy ở trong mắt giới hắc đạo, Ly Tâm chính là nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia. Danh tiếng của Ly Tâm được lan truyền khắp nơi, vị trí của cô bây giờ không chỉ bó hẹp trong Tề Gia. Chỉ có điều bản thân Ly Tâm không hề hay biết điều đó.

“Hôn lễ của chị sẽ được tổ chức vào mười ngày sau”. Phong Vân William lên tiếng. Thời gian qua Tề Mặc đã sắp xếp mọi việc, Ly Tâm chỉ cần lộ diện ở giây phút cuối cùng là được. Đối với Phong Vân William, đây là hành động ngu xuẩn.

Ly Tâm như sét đánh ngang tai: “Sao chị không biết?”

Phong Vân William liếc Ly Tâm: “Tề Mặc chưa nói với chị?”

Ly Tâm khép hờ mi mắt, khí lạnh từ người cô tỏa ra ngoài, cô cuộn chặt nắm đấm tức giận: “Anh ấy có nói với chị đâu, hai ngày nay còn chẳng thấy bóng dáng anh ấy”.

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đáng tiếc: “Đó là chuyện của chị và anh ta. Đám cưới sẽ được tổ chức vào mười ngày sau, tin tức đã truyền ra bên ngoài rồi. Tề Mặc chẳng mời ai cả, nhưng em đã mượn danh nghĩa của chị mời tất cả mọi người trong giới hắc đạo, chẳng ai nói không tham gia”. Phong Vân William thong thả uống một ngụm trà, giống như cậu ta chẳng hề bận tâm đến việc làm trái ý Tề Mặc.

Ly Tâm nghiến răng kèn kẹt, Khúc Vi đứng dậy lùi lại hai bước dựa người vào thân cây ở bên cạnh. Ông ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đồng tình.

“Đáng chết thật, anh ấy còn chẳng thèm hỏi xem chị có đồng ý hay không?” Ly Tâm đấm mạnh xuống bàn đá.

“Em không đồng ý?” Bốn từ lạnh lùng từ đằng sau vọng tới, mang theo sự phẫn nộ và sát khí.

Tin tức khác...