The Vietnamese Newspaper in Canada

Mưa là anh và nắng cũng là anh

– Anh phải hứa nếu có một người con gái như thế xuất hiện thì anh cũng không thèm ngó ngàng gì tới họ mà chỉ biết có mỗi mình Minh Thư thôi!

Câu nói của nàng khiến chàng bật cười:

– Cho tới bây giờ anh Quân Vũ của em cũng chỉ biết có mỗi mình em thôi, không lẽ em không nhận ra điều đó?

– Em thật sự không nhận ra! Bởi vì chung quanh anh lúc nào cũng có đàn bà đeo đuổi và anh thì lúc nào cũng đi với họ. 

– Ngay khi anh đi với họ thì anh cũng chỉ nghĩ tới mình em. Anh nói thật đấy! Anh đi với họ chỉ vì xã giao! – Quân Vũ nói đến đó rồi mỉm cười:

– Bây giờ thì em gái của anh càng lúc càng hư ra rồi, không muốn cho anh tiếp xúc với bất cứ ai và hễ cô gái nào xuất hiện bên cạnh anh thì em lại khóc. Minh Thư, lúc trước em đâu có như vậy chứ?

Chàng nói và nâng gương mặt nàng lên nhưng nàng lại trốn bàn tay chàng và e thẹn úp mặt vào ngực chàng. Họ đang đứng với một vòm cây thật rậm, chung quanh đom đóm bay như những đốm lân tinh. 

– Minh Thư, em nhìn xem! – Quân Vũ kêu lên – Khung cảnh trông thật là tuyệt vời! Ra đây để ngắm cảnh chứ ai lại ra đây để mà khóc chứ?

Nàng ngước mắt nhìn theo chàng, thấy hai người như đang đứng dưới một bầu trời rợp ánh sao. 

– Đẹp quá!- Minh Thư hồn nhiên reo lên quên cả lúc nãy mình vừa thổn thức – Anh Quân Vũ… em thấy giống như bầu trời thật thấp, và như trên vai mình có muôn vạn vì sao đang rơi xuống. 

Chàng im lặng ngắm nụ cười thật xinh của nàng và cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cầm lòng không được, chàng kéo nàng vào lòng và hôn lên má nàng. Chỉ là một nụ hôn trên má nhưng lòng nàng cảm thấy như chết ngất. 

– Em vui rồi chứ, cô bé hay dỗi hờn của anh?- Chàng dịu dàng nói- Không phải là mới chiều nay anh đã ngéo tay với em và nói sẽ mãi mãi ở bên em sao? Em mới là đáng đánh đòn khi đặt ra câu hỏi ban nãy: “Nếu có một cô gái nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của anh và làm cho anh rung động thì anh có bỏ Minh Thư ở lại một mình không?” Chao ôi, khi em hỏi như vậy là em không tin anh Quân Vũ của em rồi!

Nàng vòng tay ôm chặt người chàng, cảm thấy người đàn ông này là tất cả hạnh phúc của đời mình. Dù nàng có trải qua trăm ngàn kiếp nữa, nàng cũng không thể nào quên được Quân Vũ vì hình ảnh của chàng đã khắc sâu trong tâm khảm của nàng. 

– Mình đi ra ngoài với bọn họ đi em?- Chàng khẽ nhắc – Chắc nãy giờ bốn người họ đang tự hỏi không biết Quân Vũ và Minh Thư đã biến đi đâu mất! 

Nàng nhắm mắt lại, thủ thỉ với chàng và không chịu rời chàng. Giọng của nàng vang lên, nhẹ như hơi thở:

– Mỗi lần anh khen em, em vui đến cả tuần sau. Mỗi lần anh hôn em, dư âm của nụ hôn vẫn đọng hoài trên má! Để rồi mỗi lần em nằm úp mặt xuống gối, em cảm thấy giống như hơi thở của anh đang ở cạnh bên mình. Anh Quân Vũ, anh không biết Minh Thư nhớ anh đến mức nào đâu… cái tuần mà anh đi sang Pháp. Nếu không có anh, suốt đời em chỉ là một linh hồn bơ vơ, lang thang bay đi tìm anh ở khắp thế gian này… cho nên em xin anh đừng bỏ em, xin anh ở mãi bên em để cuộc đời em còn thấy một chút nắng ấm của mặt trời – Nàng nói đến đó, nâng khẽ một cánh tường vi đang lả ngọn dưới những ngón tay mình – Bông hoa này dù bé nhỏ nhưng cũng có những ước mơ của nó. Cũng như Minh Thư dù chẳng là gì ở thế gian này nhưng cũng có những ước mơ riêng của mình. Mỗi tối đóa hoa tường vi này mơ ước đêm mau tàn để có thể thấy lại mặt trời của nó. Còn mỗi tối Minh Thư cũng mong đêm mau tan để Minh Thư có thể thấy lại anh. Anh Quân Vũ, xin anh đừng có xa Minh Thư bởi vì anh là tất cả hạnh phúc của đời em… 

Những lời nàng nói khiến trái tim chàng không thể không rung động. Và trái tim đó không ngớt thầm thì trong hạnh phúc triền miên: “Minh Thư ơi, trên đời này tại sao lại có một người yêu anh mãnh liệt như em? Anh chưa bao giờ hạnh phúc như đêm nay anh hạnh phúc. Khi mà những lời chân tình đó từ em như dòng suốt ngọt ngào ve vuốt trái tim anh. “

– Minh Thư! Chàng áp môi mình lên má nàng, toàn thân như rung động, và thủ thỉ với nàng bằng cái giọng vừa yêu thương vừa âu yếm – Anh Quân Vũ của em sẽ không bao giờ xa rời em vì em cũng là hạnh phúc của đời anh!

Chàng giữ nàng trong tay mình thật lâu rồi khẽ nói:

– Ngước mặt lên cho anh xem những giọt nước mắt của em đã khô chưa? Bây giờ thì không còn giận hờn gì anh nữa phải không? Mình ra với bọn họ đi em, chắc bốn người họ cũng trông mình lắm!

Nàng ngoan ngoãn gật đầu và đi theo chàng. Gương mặt nàng lúc nãy âu sầu bây giờ đã tươi tắn như hoa. 

“Mình chưa bao giờ yêu một người nào điên cuồng như vậy!”, nàng tự nhủ, 

“Anh ấy không biết là anh ấy đã thống trị cả trái tim mình, bây giờ vui buồn của cuộc sống mình là do anh ấy ban phát. Chao ôi, sao trong tình yêu mình lại yếu đuối như vậy chứ? Nhưng yếu đuối thì đã sao nào… ngay cả chết cho anh ấy mình cũng dám bởi anh ấy là một người đàn ông đáng yêu như vậy!”

Họ đi ngược lại con đường lúc nãy và trở lại chỗ cũ. Vừa thấy Minh Thư và Quân Vũ, Trung Hữu đã vội vàng nói:

– Hai người đi đâu khiến nãy giờ chúng tôi đi tìm muốn chết. Bọn này vừa nghĩ ra một tiết mục thú vị. 

– Tiết mục gì mà anh nói nghe hào hứng vậy? – Quân Vũ cười hỏi. 

– Hôm nay trăng sáng, vườn hoa thì lại thơ mộng thế này, cho nên Huệ Trinh đã đề nghị là chúng ta sẽ khiêu vũ dưới trăng – Nói đến đó Trung Hữu trỏ vào cây vĩ cầm đã mang ra sẵn – Ở nhà Lệ Hằng có đầy đủ các loại nhạc khí, cây vĩ cầm là gọn nhẹ nhất. Huệ Trinh sẵn sàng để cho chúng ta khiêu vũ!

– Như vậy đâu có công bằng! – Quân Vũ nói – Rồi cũng có lúc ai đó thay thế Huệ Trinh để cho cô ấy khiêu vũ chứ. Tôi thì chơi guitar thạo hơn cho nên có lẽ mang thêm cây guitar ra đây để có lúc tôi sẽ thay cô ấy. Mọi người đồng ý như vậy chứ?

Tất cả đều tán đồng ý kiến của Quân Vũ và chẳng mấy chốc cây guitar đã được mang ra để cạnh cây vĩ cầm. Lệ Hằng vui vẻ nói:

– Hôm nay là sinh nhật của anh Trung Hữu nên chúng ta phải dành ưu tiên cho anh ấy. Bây giờ thì Huệ Trinh đàn còn Trung Hữu thì có thể mời bất cứ cô gái nào mà anh ấy thích. 

Tiếng đàn vĩ cầm trỗi lên một điệu nhạc du dương và Trung Hữu tiến đến bên cạnh Minh Thư, khẽ nói:

– Nhảy với anh một bản được không? Minh Thư, anh rất vui nếu được khiêu vũ cùng em!

Gương mặt Minh Thư hồng lên vì e thẹn. Nàng không thể từ chối vì dù sao hôm nay cũng là ngày vui của một người bạn mà lòng nàng hết sức trân trọng. 

Minh Thư nép trong vòng tay của Trung Hữu khi tiếng đàn của Huệ Trinh mỗi lúc lại thêm réo rắt. Trung Hữu ngây ngất ngắm nhìn gương mặt tuyệt vời của Minh Thư dưới ánh trăng rồi không dằn được lòng mình, chàng khẽ thì thầm:

– Minh Thư biết không… tối nào anh cũng nằm mộng thấy Minh Thư. Anh không biết anh phải sống thế nào đây nếu một ngày nào đó anh không còn em nữa!

Lời nói tha thiết của chàng trai khiến Minh Thư vô cùng khó xử. Nàng muốn nói cho chàng hiểu là nàng đã yêu một người và ngoại trừ người đó ra, nàng không thể nào nghĩ đến người khác. Nhưng làm sao mở miệng ngay lúc này đây là ngày sinh nhật của chàng, là ngày mà chàng phải hưởng được tất cả những niềm vui hơn là nghe thấy một câu từ chối. 

– Minh Thư! Em có nghe anh nói không?

– Dạ… 

Tiếng dạ ngoan hiền của nàng khiến cho lòng chàng càng thêm say đắm. Chàng nhìn sâu vào mắt nàng và không cầm lòng được đã thốt ra một câu tha thiết:

Đọc thêm

Overtime

1. Tờ mờ sáng, tôi chuẩn bị đi làm với tâm trạng còn tệ hơn ngày thường vì hôm nay thứ bảy. Nghĩ về…

Trông mặt bắt hình dong

Người xưa nói: “trông mặt mà bắt hình dong” cho đến nay vẫn chưa ai xác định được điều ấy đúng hay…

Một lần Giáng Sinh

Cái tên đi học rất tân thời thì tôi không thích. Tôi thích tên Síu từ hôm nghe mẹ Síu gọi: “Síu ơi,…

Tiên học lễ

Có nhiều cách cho thấy sự lễ phép. Khi xưa, trẻ con và ngay cả người lớn, khi gặp các bậc trưởng…
1 của 433

– Minh Thư, không biết tại sao anh luôn nghĩ đến em… không lúc nào tâm trí anh dứt được bóng hình em. Từ cái ngày đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ em là định mệnh của anh rồi. Và từ đó, dù bên cạnh anh có rất nhiều bóng hồng xinh đẹp, anh hoàn toàn không nghĩ đến họ mà chỉ nghĩ đến Minh Thư!

Vòng tay người con trai siết chặt thân hình mềm mại của nàng hơn sau câu nói đó và hơi thở chàng thật rạo rực. Nàng đọc từ mắt chàng một tình yêu sâu kín cũng giống như tình yêu mà nàng đã dành cho Quân Vũ. 

“Em phải làm sao đây?”, nàng đau khổ nói với chính mình, “Em phải làm sao đây, Trung Hữu… để có thể từ chối anh không khiến cho anh đau khổ?”. 

Nhưng Trung Hữu thì không hay biết những gì đang diễn ra trong tâm hồn của Minh Thư, chàng chỉ biết ôm nàng, ôm thật chặt… như thể sợ rằng cái thân hình kiều diễm mà mình đang ôm vào lòng có lúc chỉ là một giấc mơ. 

– Minh Thư! – Chàng trai si tình lại tiếp tục thủ thỉ vào tai người con gái mà mình yêu – Không biết em có nghĩ đến anh chút nào không? Không biết Trung Hữu có một vị trí nào trong lòng của em không?

– Anh Trung Hữu, anh lúc nào cũng là bạn của Minh Thư thì đương nhiên Minh Thư phải nghĩ đến anh… nhưng nghĩ xa hơn thế thì em chưa nghĩ… bởi vì em còn bận học, còn phải làm tròn những lời di huấn của nội em. 

– Anh sẽ chờ em, Minh Thư! – Trung Hữu nhiệt tình đáp lại – Chờ em cho đến lúc em hoàn thành xong các mơ ước của mình. Em chỉ cần biết rằng… dù cuộc đời có ra sao đi nữa thì Trung Hữu mãi mãi vẫn chờ em!

– Anh Trung Hữu… xin anh đừng như vậy có được không? Trên cõi đời này không phải có mình em mà còn hàng trăm, hàng ngàn người khác xứng đáng hơn em, em mong là anh sẽ đến với họ… 

– Anh không đến với ai hết! – Giong chàng cương quyết – Anh chỉ nghĩ đến mình em thôi… nhưng anh sẽ không làm cho em sợ… Xin lỗi em, Minh Thư… anh biết là anh đến với em quá nhanh trong khi em thì chưa sẵn sàng gì cả… cho nên trong lúc này chúng ta cứ xem nhau như bạn nhưng có một ngày nào đó anh hy vọng em sẽ đón nhận những tình cảm mà anh dành cho em. 

Quân Vũ lặng lẽ nhìn hai người khiêu vũ dưới trăng, lặng ngắm chàng trai kia đang thủ thỉ vào tai của người con gái mà mình yêu. Tuy đã biết Minh Thư yêu chàng say đắm nhưng trong lòng chàng không khỏi có một chút cảm giác ghen hờn khi vòng tay của ai đó đang ôm chặt nàng vào lòng. Chàng chưa từng có cảm giác này khi nhìn người khác khiêu vũ cùng Lệ Hằng, Huệ Trinh hoặc những người bạn gái khác của chàng. Và rồi chàng rõ một điều là chàng yêu Minh Thư cũng không kém gì Minh Thư đã yêu chàng. Bấy lâu nay chàng chưa hề ghen không phải là chàng không biết ghen mà chưa có dịp để ghen, vì lúc nào nàng cũng ngoan ngoãn nép trong thế giới của chàng… còn bây giờ ngắm nhìn nàng ở trong vòng tay của một người đàn ông khác, lòng chàng không khỏi dâng lên một cảm giác xốn xang. 

 Trong lúc Quân Vũ còn miên man trong những ý nghĩ của mình thì Lệ Hằng đến bên cạnh chàng và nói khẽ:

– Mình nhảy với nhau một bản đi anh!

Đêm thật đẹp và gương mặt của người con gái dưới ánh trăng cũng thật tuyệt vời. Họ dìu nhau đi trong tiếng vĩ cầm dìu dặt bây giờ đang chuyển qua điệu valse thật du dương. Lệ Hằng thì thầm bên tai chàng:

– Em đã đi dự nhiều dạ tiệc, cũng đã từng trải qua nhiều đêm khiêu vũ nhưng chưa thấy đêm khiêu vũ nào tình tứ như đêm nay. – Nàng nói và ngước lên nhìn chàng bằng ánh mắt long lanh. 

“Cô bé ơi, có phải đây là khúc dạo đầu của em không?”, chàng thầm nghĩ, để rồi em sẽ thố lộ với anh một điều gì đó” Lệ Hằng đã ngã vào ngực Quân Vũ, cảm thấy hạnh phúc tuyệt vời trong vòng tay ấm áp của chàng. 

– Chúng ta đã quen nhau từ thời trung học… – Nàng nói tiếp-… mới đó mà đã mười mấy năm trôi qua. Trong thời gian đó em đã yêu thầm một người và bây giờ vẫn mãi yêu người ấy. Chàng rất tốt với em, lúc nào cũng thân mật với em nhưng em không biết chàng có yêu em không. Anh có thể trả lời cho em câu đó không, anh Quân Vũ?

– Làm sao anh có thể trả lời cho em?- Chàng nói, lòng thầm hiểu nàng muốn đưa câu chuyện đến đâu nhưng chàng vẫn tránh né, không muốn nhìn thẳng vào vấn đề. 

– Anh có thể trả lời… vì anh biết rõ sâu thẳm trong tâm hồn người ấy nghĩ gì và ai là người con gái mà chàng yêu thương nhất! Nếu đêm nay không phải là một đêm tuyệt đẹp thì em sẽ không nói với anh chuyện này, nhưng bây giờ là lúc thích hợp nhất để hỏi và em không thể nào dừng được nữa. 

– Lệ Hằng! – Quân Vũ khẽ cắn môi – Em có thể nào nói rõ một chút không… và như vậy thì anh mới có thể trả lời cho em được… 

– Quân Vũ! – Nàng tựa đầu vào ngực chàng, nghe rõ trái tim chàng đang đập mạnh. Người con gái nói trong xúc động – Em muốn nói ra câu nói mà em đã giữ kín bấy lâu nay… đó là em yêu anh và mãi yêu anh. Em đã chờ đợi trong vô vọng và bây giờ không thể nào đợi chờ được nữa, cho nên phải đành đánh bạo hỏi anh, dù rằng làm như thế anh có thể nghĩ không tốt về em!

– Lệ Hằng, em… 

Quân Vũ gọi tên nàng mà cố nén một tiếng thở dài vì chàng biết câu trả lời của mình sẽ làm cho nàng buồn lòng. Chàng đã ôm trong tay cái thân hình kiều diễm này biết bao lần trong những đêm khiêu vũ, cũng đã từng ngắm nhiều lần gương mặt xinh đẹp này, và rồi trong sâu kín của lòng chàng cũng đã có lúc muốn chọn nàng làm người bạn đời của mình… Nhưng rồi một hôm có cô bé thơ ngây với đôi mắt to tròn bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của chàng… cô bé trắng trong như ngọc và yêu chàng bằng một tình yêu mãnh liệt… để rồi trái tim chàng đã mở rộng để đón nàng vào thế giới của mình. Bây giờ chàng cũng không biết phải mở miệng nói sao đây để người con gái chàng đang ôm trong tay khỏi buồn lòng và thất vọng. Chàng không muốn làm điều đó nhưng trước sau gì việc này cũng phải xảy ra. 

– Sao anh không nói gì với em? Sao anh lại im lặng như thế hở anh?- Nàng nhìn chàng đắm đuối, điều ấy cho chàng biết nàng hy vọng một câu trả lời đồng ý từ chàng. 

– Anh chưa nghĩ tới việc yêu đương ngay bây giờ… cũng chưa nghĩ đến việc mình sẽ cưới ai làm vợ. Lệ Hằng! Anh cũng giống như một tên lãng tử, không nghĩ là một ngày kia mình sẽ ghé vào một bến bờ nào đó để dừng chân cho đến trọn đời, em yêu anh làm chi cho khổ hở em… trong khi có biết bao nhiêu người đang chờ đợi một cái gật đầu của em hoặc sẵn sàng quỳ gối trước mặt em để van xin một chút tình yêu!

– Nhưng em chỉ nghĩ đến anh thôi chứ không hề nghĩ đến bất cứ ai khác!

– Tại sao em lại yêu anh?

– Em yêu vẻ đẹp phi thường của anh, yêu phong cách quyến rũ toát ra từ con người anh, yêu lời anh nói, đôi môi anh cười, đôi mắt nhìn ai là cuốn hút tâm hồn người ấy… có quá nhiều cái từ anh khiến em phải yêu, và bao nhiêu đó đã đủ lý do chưa?

– Nhưng như anh nói… bây giờ anh vẫn chưa nghĩ đến chuyện ràng buộc cuộc đời mình với bất cứ ai. Em đừng hoang phí những ngày tháng của mình mà hãy chọn cho mình một người trong đám vương tôn, công tử lúc nào cũng vây kín bên em khi em xuất hiện. 

– Em có thể chờ! – Nàng cương quyết nói- Em đã chờ anh mười mấy năm nay… chờ thêm một thời gian nữa cũng có sao đâu… hy vọng một ngày nào đó anh sẽ chán những ngày tháng phiêu bạt của mình và quay nhìn lại phía sau, anh sẽ vẫn thấy em đứng đó chờ anh cho đến khi nào trái tim anh rung động mới thôi. 

Quân Vũ khẽ thở dài khi nghe cô gái si tình nói thế nhưng nốt nhạc buồn ngân cao kết thúc bản tình ca đã át đi tiếng thở dài đó của chàng. 

Lệ Hằng khẽ nói khi họ rời nhau:

– Quân Vũ, em sẽ đợi… đợi đến lúc mà anh phải động lòng vì em mới thôi. Còn bây giờ thì anh khiêu vũ với Khánh Ngọc một chút đi, nãy giờ con bé ngồi cô đơn một mình trông rất tội. 

Cây vĩ cầm của Huệ Trinh lại ngân lên bản tình ca kế tiếp. Đã ba bản nhạc trôi qua nhưng Trung Hữu vẫn quấn quýt với Minh Thư, còn con bé thì ngã đầu vào vai Trung Hữu như để nghe chàng ta thì thầm một điều gì đó. 

Quân Vũ bắt đầu cảm thấy bực mình khi chàng thanh niên kia cứ ôm riết Minh Thư vào lòng nhưng hình như Trung Hữu bất cần để ý đến chung quanh, đến việc chàng phải thay bạn nhảy để các cô gái hiện diện đêm nay được chia sẻ niềm vui một cách đồng đều. Chàng đạo diễn cảm thấy lòng đắm đuối khi được ôm người ngọc trong tay, đây là một đêm tuyệt vời không bao giờ lập lại lần thứ hai và chàng quyết định phải tận hưởng những giây phút mà mình có. 

Quân Vũ đứng lên dìu Khánh Ngọc theo điệu nhạc khi cô gái đến bên chàng và nhìn chàng bằng ánh mắt đầy khẩn cầu. Chàng không thích thú gì khi ôm nàng trong tay nhưng thấy nàng lạc lõng, cô đơn trong rất tội nên chàng không đàng lòng từ chối. 

Bản tình ca rồi cũng dứt, Quân Vũ tiến về phía Huệ Trinh rồi nói khẽ với nàng:

– Em nghỉ một chút đi, nãy giờ kéo mấy bản nhạc liên tiếp chắc em mệt rồi. Để anh đàn thay cho em. Anh chơi guitar cũng không đến nỗi nào đâu. 

Người con gái nhoẻn miệng cười và lau nhẹ mồ hôi đang rịn ra trên trán:

– Em có mệt gì đâu! Mà dù có mệt thì nghe anh nói một câu như thế là lòng em cũng đã đủ vui rồi. 

Tin liên quan