The Vietnamese Newspaper in Canada

Hoa rơi nước mắt

Hai cô gái nhìn Đoan Trang, Marguerite điềm đạm trong khi Joséphine xem chừng láu lỉnh hơn, hỏi Đoan Trang chẳng cần đắn đo:

“Mais comment? Il ne peut parler français?”

Sao vậy? Anh chàng không biết nói tiếng Pháp à? Đoan Trang cười lớn:

“Hai đứa ngồi xuống đi. Tụi bay chẳng biết trời đất cao dày, mới học troisième mà đã coi trời bằng vung rồi.”

Làm bộ không hiểu, Joséphine bảo Trang:

“Qu’est-ce que tu dis? Je ne comprends pas.”(Chị nói gì, em không hiểu). 

Đoan Trang cười, nhìn hai cô gái:

“Hai đứa bay lộn xộn. Anh Hoan trước đây học Providence, trên chị hai lớp, sau đó cũng học Collège Nha Trang và đã đổ Bac Deux. Mấy đứa nói tiếng Pháp không lại anh ấy đâu, đừng tự phụ.”

Hoan chặn lời:

“Tôi học Lycée Yersin Đà Lạt, không học Nha Trang.”

Quay qua Hoan, Đoan Trang nói:

“Em xin lỗi anh Hoan, mấy đứa nhỏ quậy quá.”

“Không sao cả, tuổi trẻ ai mà chẳng thế. Ba cô uống gì?”

Sau khi gọi thức uống, Hoan nói:

“Mấy chị em đi tắm?”

Marguerite nhanh nhẩu:

“Anh Hoan lạ chưa, không đi tắm thì xuống biển làm gì? Tụi này vừa tắm lên.”

“Vậy thì hay qua, uống cà phê xong tôi mời mọi người đi ăn sáng.”

Hai cô gái trẻ reo lên:

“Très bien, trèx bien!”

Tốt quá, tốt quá! Hoan hỏi tiếp:

“Ba người muốn ăn gì? Phở gà Chợ Đầm?”

Đoan Trang nói, tùy anh, trong khi hai cô gái reo lên:

“Parfait!”(Tuyệt!) 

Hoan hỏi Đoan Trang:

“Sao Đoan Trang ở đây? Tôi tưởng cô ở Huế.”

Đoan Trang nghịch ngợm hỏi lại:

“Sao anh ở đây? Em cũng tưởng anh còn ở Huế.”

Hoan cười:

“Tại ba mẹ mình ở đây.”

“Vậy sao? Hai bác vào đây từ lúc nào?”

“Cũng đã mấy năm, trước khi mình vào Võ bị.”

Đoan Trang ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

“Em nhớ rồi, anh có cho em biết.”

Đoan Trang xưng em nghe thật ngọt. Trước đây, khi trò chuyện, Đoan Trang và Hoan thường tutoyer tiếng Pháp, cách xưng hô dẫu thân mật vẫn không nói lên được sự gần gũi như khi xưng anh em trong tiếng Việt.

“À, em quên, anh vào Võ bị, mang lon gì rồi?”

“Vừa lên đại úy.”

Đoan Trang tinh nghịch đứng lên, đưa tay chào kiểu nhà binh:

“Bonjour mon capitaine!”(Chào đại úy!)

 Trang hỏi tiếp:

“Anh đóng quân ở đâu?”

“Ở Sài Gòn?”

“Lính văn phòng?”

Hoan mỉm cười lắc đầu:

“Ở Sài Gòn nhưng không phải lính cậu.”

Đoan Trang trố mắt nhìn Hoan:

“Lính cậu là ngành lính gì?”

Hoan cười:

“Lính cậu là tiếng lóng chỉ lính ngồi văn phòng không phải ra tác chiến.”

“Ra thế. Vậy anh là lính gì?”

“Nhảy dù.”

Joséphine hỏi Đoan Trang:

“Nhảy dù là gì chị?”

“Là parachute.”

Joséphine bật người dậy, la lớn:

“O mon Dieu! Parachute? Capitaine?”(Trời đất! Nhảy dù? Đại úy?)

 Hoan cười:

“Cô bé, ngồi xuống đi, có gì lạ đâu mà la to vậy?”

Tiếng la của cô gái làm khách trong quán ngoái đầu nhìn Hoan, không ngờ anh chàng trông hiền lành đẹp trai lại là đại úy nhảy dù. Nghe nói đến nhảy dù, người ta liên tưởng đến những người lính ngỗ ngáo coi trời bằng vung, coi cái chết tợ lông hồng như thơ văn thường nói trong khi anh chàng này có dáng thư sinh trói gà không chặt. Đoan Trang hỏi Hoan:

“Lát nữa anh đưa em về chào ba mẹ. Mà anh gọi hai bác bằng gì?”

“Ba mạ.”

Đoan Trang cười:

“Đúng kiểu Huế rồi, em cũng gọi vậy.”

Hoan ghẹo:

“Trước kia, Hoan đâu nghe Trang gọi thế, toàn gọi papa maman thôi.”

Đoan Trang cười:

“Ghẹo em làm gì, hồi đó khác, giờ khác. Hồi trước tụi mình nói giọng Huế mô tê răng rứa mà giờ có nói vậy đâu.”

“Trang không nhưng Hoan về nhà vẫn xổ liên thanh mô, tê, răng, rứa với ba mạ Hoan.”

Đoan Trang lấy lại nghiêm chỉnh, nói:

“Ba Mạ khỏe không anh?”

Hoan ngạc nhiên khi nghe Đoan Trang đột nhiên gọi ba mẹ Hoan bằng Ba Mạ thay vì hai bác như trước đây. 

“Cám ơn Trang, ba mạ Hoan vẫn khỏe.”

“Ba làm gì ở đâu vậy?”

“Ba Hoan đang là trưởng phòng ở Tòa Hành chánh Nha Trang.”

Đoan Trang cười:

“Vậy mà Trang chẳng biết gì hết.”

Hoan cười theo:

“Không ai cho biết làm sao Trang biết được. À, Đoan Trang vào đây lâu chưa?”

“Đậu Bac sau anh hai năm, em dạy ở Jeanne d’Arc mấy năm rồi xin vào dạy ở Collège Français cho đến nay.”

“Thế hai bác?” 

“Ba Mạ em còn ở Huế, nhưng không ở nhà cũ nữa mả dọn về gần chùa Diệu Đế bên Gia Hội.”

Hoan cười:

“Thế có gần Bún bò Mụ Rớt không?”

Đoan Trang nói ngay:

“Gần, gần xịch. Bữa nào có dịp, anh về ghé nhà em rồi mình đi ăn bún bò.”

“Hai bác khỏe không?”

“Ba mạ em khỏe, vẫn nhắc đến anh.”

“Hai bác còn nhớ Hoan sao?”

Đoan Trang cười:

“Sao mà không nhớ? Năm nào nghỉ hề về Huế, Ba Mạ đều hỏi em thằng Hoan mô rồi, mi có nghe tin tức chi về hắn không? Cái thằng từ khi vô trong nớ là biệt tích luôn.”

Hoan cười theo:

“Ngày đi Nha Trang Hoan có đến chào hai bác.”

“Ba Mạ nói anh chẳng hề viết thư cho biết anh ra sao rồi.”

“Cũng có thế thật, Hoan chỉ gửi thiệp chúc Tết hai bác hàng năm thôi. Từ ngày ra trường Võ Bị, Hoan hành quân liên miên nên cũng thiếu sót không thăm hỏi hai bác.”

“Thế anh vừa hành quân ở đâu?”

Hoan ngồi ngay ngắn người lại:

“Vừa đánh Bình Xuyên tại Rừng Sác.”

Đoan Trang trợn mắt:

“Thiệt sao anh? Em nghe nói trận đánh đó dữ dội lắm.”

Hoan vỗ vỗ lên bàn tay Đoan Trang đang đặt trên bàn:

“Chiến trận nào mà không dữ dội khi người ngoài nghe nói đến, nhưng người trong cuộc lại chẳng thấy gì.”

“Sao mà chẳng thấy gì?”

Hoan cười:

“Thì cũng như người uống rượu, mọi người kinh sợ người say nhưng người say lại nói có gì mà ầm ỉ.”

Đoan Trang mỉm cười ngâm nga:

Chí làm trai dặm nghìn da ngựa; Gieo Thái sơn nhẹ tựa hồng mao.

Hoan tỏ vẻ kinh ngạc:

“Ủa, Trang học chương trình Pháp mà cũng biết Chinh phụ Ngâm?’

Đoan Trang nắm tay Hoan:

“Tại anh không biết, Jeanne d’Arc về sau có thêm chút ít chương trình Việt. Em cho thế là phải vì chẳng lẽ mình là người Việt mà chỉ học notre pays c’est la France, nos ancêtres sont les Gaulois.” (Quê hương chúng ta là nước Pháp, tổ tiên chúng ta là người xứ Gaule). 

Hoan gật đầu:

“Thật là kỳ cục. Vậy mà hồi đó tụi mình phải học, thầy phải dạy, chẳng thầy nào nói cho nghe cái kỳ cục của bài học đó.”

Nãy giờ ngồi im lặng, Marguerite lên tiếng hỏi Đoan Trang:

“Kỳ cục ở chỗ nào vậy chị?”

Đoan Trang dịu dàng nhìn cô em họ:

“Kỳ cục ở chỗ quê hương chúng mình là nước Việt Nam không phải nước Pháp, tổ tiên chúng mình là người Việt con cháu Rồng Tiên không phải là người xứ Gaule.”

“Vậy mà hồi nào giờ tụi em vẫn học như thế, chẳng để ý đến ý nghĩa.”

Hoan nói thêm:

“Hồi trước tôi cũng vậy, chỉ quan tâm khi đã khôn lớn có chút suy nghĩ. Tôi còn cảm thấy khó chịu vì chỉ học toàn lịch sử và văn chương Pháp, biết nhiều về Louis hơn Gia Long, nhiều về Lamartine, Jean-Jacques Rousseau hơn Nguyễn Du, Nhất Linh, Khái Hưng.”

Đoan Trang tiếp lời:

“Anh nói đúng, mãi sau này em mới nhận ra Pháp nhồi nhét lối giáo dục thực dân vào bọn trẻ chúng mình.”

Đọc thêm

Overtime

1. Tờ mờ sáng, tôi chuẩn bị đi làm với tâm trạng còn tệ hơn ngày thường vì hôm nay thứ bảy. Nghĩ về…

Trông mặt bắt hình dong

Người xưa nói: “trông mặt mà bắt hình dong” cho đến nay vẫn chưa ai xác định được điều ấy đúng hay…

Một lần Giáng Sinh

Cái tên đi học rất tân thời thì tôi không thích. Tôi thích tên Síu từ hôm nghe mẹ Síu gọi: “Síu ơi,…

Tiên học lễ

Có nhiều cách cho thấy sự lễ phép. Khi xưa, trẻ con và ngay cả người lớn, khi gặp các bậc trưởng…
1 của 433

Nãy giờ ngồi im lặng, Josephine lộ vẻ mất kiên nhẫn:

“Sao đây? Bộ hai người tính ngồi nói chuyện đời xưa để hai đứa này nhịn đói phải không?”

Hoan mỉm cười, gọi tính tiền rồi hỏi:

“Ba người đi bằng gì?”

Đoan Trang nói:

“Tụi em đi xe đạp. Anh sao?”

“Hoan đi bộ. Ba người đi ba xe?”

“Ba đứa ba chiếc.”

“Hay để Hoan chở một người.”

Marguerite hỏi:

“Anh chở nỗi không đó? Đây lên chợ Đầm xa à nha.”

Hoan mỉm cười:

“Em coi thường lính Dù, chạy bộ mấy chục cây số với mấy chục ký trên vai còn chưa sao.”

Joséphine láu táu:

“Vậy anh chở em, em nhẹ nhất.”

Joséphine chỉ xe cho Hoan dắt ra đường. Đạp xe thành hai hàng, Hoan đèo Joséphine chạy trước ngang hàng với Đoan Trang, Marguerite theo sau. Ba chiếc xe bon bon chạy trên đường Duy Tân về phía Tòa Hành Chánh, rẽ vào một con đường nhỏ rồi qua Chợ Đầm. Phở gà Chợ Đầm ngon nổi tiếng, nước phở trong veo thơm phức, thịt gà ngọt lịm không dai không mềm. Một đặc điểm quyến rũ người ăn là nếu tới sớm, mề gan, trứng non, phao câu đầu, cánh, đùi, ức, thứ gì chủ quán cũng có thể chiều miễn là còn. Đoan Trang nói:

“Anh không rành đâu, để em dẫn đến hàng ngon nhất.”

Chợ có nhiều hàng bán phở gà ngon xấp xỉ nhau, hơn thua đôi chút tùy khẩu vị người ăn. Trong số khách ăn phở chợ Đầm, có một người khách đặc biệt với biệt danh là ông Mười Tô, một biệt danh mà hàng ăn nào cũng biết cho dẫu chẳng hàng nào dám gọi như vậy trước mặt ông. Ông có biệt danh như thế vì hàng nào ông ghé đều ăn một lèo mười tô. Đã biết ý, chủ quán lần lượt mang ra đủ số không cần đợi ông gọi. Ông thường đến một mình với quần sọt áo ngắn tay trắng sau khi đánh tennis về, hiếm khi đến với bạn bè. Hoan bảo Đoan Trang:

“Chuyện này đúng là chuyện lạ bốn phương đáng ghi vào sách Guiness.”

Đoan Trang nói:

“Không biết ở nhà ông ấy ăn uống thế nào chứ người quen Trang cho biết, đến nhà hàng Tây, ông xơi hết một ổ bánh mì dài với bơ trước khi vào bữa chính.”

Hoan hỏi các cô:

“Xem nào, ai ăn gì tùy ý gọi.”

Hoan gọi cho mình mề, gan, trứng non, và đùi, không dám gọi phao câu trước ba cô gái cho dẫu đó vẫn là thứ Hoan thích. Đoan Trang cười:

“Anh gọi như thế chẳng khác trải gan ruột ra.”

Hoan nhìn Trang:

“Trải gan ruột ra thì chết mất còn gì.”

Mấy cô gái cười lớn. Joséphine nói:

“Anh Hoan này, chị Trang nói bóng gió mà anh tưởng thật sao?”

Marguerite hỏi lại:

“Nói bóng gió thế nào, em không hiểu.”

Đoan Trang chưa kịp trả lời thì Hoan giả vờ thơ ngây nói:

“Ôi, ai nói sao tôi hiểu vậy, chẳng hiểu bóng gió lắt léo gì cả.”

Joséphine láu lỉnh:

“Anh chỉ xạo. Đại úy mà còn nhảy dù thì các cô chết mệt, Thiên thần Mũ đỏ, người ta gọi thế, phải không anh?”

Hoan nói:

“Nói nhỏ thôi, người ta đang nhìn mình kia kỳa.”

Joséphine nói lớn hơn:

“Nhìn thây kệ họ, em sợ gì. Em hét to cho cả chợ biết có ông đại úy nhảy dù ngồi đây liền bây giờ nè.”

Sợ cô em làm thật, Đoan Trang vội kéo Joséphine:

“Đừng em, em không sợ nhưng chị sợ.”

Joséphine cười:

“Mấy người yếu bóng vía, em mới dọa chút đã hết hồn. Em mà hét lớn người ta đưa em vô Nhà thương Biên Hòa liền.”

Hoan nói:

“Nhà thương Biên Hòa ở Biên Hòa, cô ở Nha Trang làm sao đưa cô vào trong đó?”

Joséphine bướng bỉnh:

“Điên thì xa cũng phải đưa vào Biên Hòa hay Chợ Quán, Nha Trang đâu có nhà thương điên.”

Đoan Trang nói:

“Thôi, đừng quậy nữa, ăn đi kẻo nguội hết rồi.”

Khi Hoan gọi tính tiền, Đoan Trang chận lại:

“Anh Hoan cho em được đãi anh lần gặp gỡ lại này.”

Hoan không chịu:

“Vậy sao được, tôi mời ba cô mà.”

Joséphine chen vào:

“Anh Hoan cứ để chị ấy trả đi.”

“Sao vậy?”

“Để anh còn nợ tụi em, phải trả cho tụi em được ăn lần nữa.”

Đoan Trang cười:

“Tưởng nó thương anh Hoan để anh ấy khỏi mất tiền, hóa ra chỉ nghĩ đến có lợi cho nó.”

Hoan cười theo:

“Tôi chỉ còn ở đây một tuần nữa là hết phép rồi.”

Joséphine reo lên:

“Một tuần là bảy ngày, phải không? Tính từ ngày mai? Vậy là anh đưa tụi em đi ăn bảy lần, ngày mai bắt đầu tính.”

“Được thôi, tôi dẫn các cô đi ăn rồi trả tiền kiểu Mỹ.”

Marguerite trố mắt hỏi:

“Kiểu Mỹ là kiểu gì?”

Đoan Trang cười:

“Là ai ăn nấy trả.”

Joséphine la lên:

“A, vậy là anh Hoan ăn gian.”

Hoan cười theo:

“Ăn gian là thế nào? Tôi nợ các cô hôm nay thì trả nợ một lần, sao lại phải trả bảy lần?”

Joséphine đuối lý, cù nhây:

“Cái này là em theo Kinh thánh, Chúa nói tha tội bảy mươi lần bảy.”

Đoan Trang cười, nói một câu tiếng Anh:

You apply the Gospel too flexibly.”

Joséphine nhìn chị:

“Chị nói gì em không hiểu.”

Hoan cười, nói một câu nửa Việt nửa Pháp:

Elle parle Anglais, nghĩa là cô áp dụng Phúc âm avec trop de flexibilité.”

Joséphine cãi chày:

“Sao lại flexibilité? Chúa nói bảy mươi lần bảy mà giờ em nói chỉ bảy lần thôi.”

Quay qua Đoan Trang, Hoan hỏi:

“Ủa, Trang học tiếng Anh bao giờ mà nói đúng accent vậy?”

Đoan Trang cúi mặt cười bẻn lẽn:

“Em tự học qua đĩa. Đã đến lúc cần tiếng Anh rồi đó anh.”

“Sao cô nghĩ vậy?”

“Anh nhà binh biết rõ hơn em. Mỹ nhòm ngó Việt Nam mình rồi, phải không anh?”

Hoan gật đầu:

“Không phải mới đây đâu Trang, họ nhòm ngó lâu rồi, từ ngày Pháp chiếm nước mình.”

Cả nhóm im lặng. Các cô gái tuy đơn sơ nhí nhảnh tưởng chừng không quan tâm gì đến hiện tình đất nước nhưng trong thâm tâm dòng máu Việt vẫn chảy, ít nhiều các cô cũng không thể làm ngơ. Bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Để phá tan bầu khí không vui, Đoan Trang nói:

“Bây giờ anh Hoan đưa bọn em đến nhà thăm Ba Mạ.”

Marguerite điềm đạm nói:

“Chị Đoan Trang đến thăm Ba Mạ, vơ bọn em vào làm gì.”

Đoan Trang phát cáu:

“Hai đứa bay để yên được không, cái gì cũng nhẩy xổ vào.”

Joséphine cười hinh hích:

“Chị Marguerite ngồi yên trên ghế, có nhảy nhót gì đâu.”

Biết không thể nào chày cối được với hai cô em họ, Đoan Trang bảo Hoan:

“Mình về đi anh. Anh dẫn đường.”

Mẹ Hoan vui mừng khi thấy Hoan về cùng với ba cô gái. Đoan Trang đon đả chào:

“Mạ không nhớ ra con răng?”

Mẹ Hoan nheo mắt nhìn:

“Ai rứa tê, có phải Jacqueline không?”

Đoan Trang nắm tay mẹ Hoan, cười tươi:

“Dạ, đúng rồi Mạ, Mạ còn nhớ con, chỉ có điều con bây chừ không phải là Jacqueline nữa.”

Mẹ Hoan lộ vẻ ngạc nhiên:

“Không Jacqueline thì là chi?”

Hoan cười:

“Cô ấy đổi tên Việt rồi Mạ, chừ cô nớ tên là Đoan Trang.”

“À, ra rứa, người Việt mang tên Việt là đúng rồi.”

Sợ hai cô còn lại chột dạ, Hoan khỏa lấp:

“Còn đây là Marguerite và Joséphine, hai cô em họ của Đoan Trang.”

Mẹ Hoan vui vẻ mời cả ba ở lại dùng cơm trưa nhưng Marguerite và Joséphine cáo từ vì chưa xin phép ba mẹ. Đoan Trang nói:

“Hai đứa về xin phép giùm chị, chiều chị về.”

Hai cô gái đi rồi, Đoan Trang xăng xái phụ mẹ Hoan làm cơm. Lợi dụng một lúc không có Đoan Trang, mẹ Hoan mỉm cười bảo nhỏ Hoan:

“Ngộ chưa, Đoan Trang muốn chi đây mà gọi Mạ ngọt xớt.”

Hoan giả vờ không nghe, đi lên nhà trên phụ Đoan Trang dọn bàn ăn. Sau bữa cơm, ba mẹ Hoan cáo lui vào phòng để hai người bạn tự do trò chuyện. Trời xế chiều, Đoan Trang về nhà, hẹn Hoan trước khi chia tay:

“Sáng sớm mai gặp anh dưới biển. Anh tắm mấy giờ?”

***

Kể từ sau hôm đó, Hoan và Đoan Trang gặp nhau hàng ngày, có khi với hai cô em họ, có khi chỉ hai người. Hai người tổ chức đi thăm Hòn Chồng uống nước dừa, thăm Tháp Bà ăn bánh khọt, ra Ninh Hòa ăn nem, lên Thành Diên Khánh ăn bánh tráng mít, có khi còn đi vào tận Cam Ranh ăn xoài rồi ghé Ba Ngòi ăn gỏi cá. Khác với cái nhìn vô tâm lần mới gặp lại, Hoan càng lúc càng thấy Đoan Trang đẹp. Cho dẫu tâm hồn còn nặng trĩu hình bóng Hằng, Hoan không khỏi giật mình trước thân hình cân đối của Đoan Trang hiện lên lồ lộ sau lần vải quần áo tắm sủng nước. Ngày còn đi học, Hoan không mấy chú ý đến cô vì khác lớp khác trường không có mấy dịp gần gũi và cũng vì có chút mặc cảm với tính phóng khoáng của các cô học trường Tây. Ngoài sắc đẹp, Đoan Trang còn làm Hoan ngạc nhiên về nết dịu dàng và tính năng nổ. Câu mẹ hỏi Đoan Trang muốn gì làm tâm trí Hoan bận rộn, đồng thời cũng tự đặt một câu hỏi cho chính Hoan, Hoan đang nghĩ gì về Đoan Trang. Và chẳng biết từ lúc nào, Hoan xưng anh và gọi Đoan Trang bằng em mà chẳng ai trong hai người ngạc nhiên y như đó là chuyện đương nhiên. Hai ngày trước ngày hết phép, khi chia tay sau bữa cơm chiều, Đoan Trang hỏi Hoan:

Tin liên quan