Viết đến bao giờ!

 

Hoàng Hải Thủy

Rừng Phong, Ngày 27, Tháng 8, năm 2016.

Năm nay tôi 84 tuổi, tôi còn Viết.

Năm nay, 84 tuổi, tôi còn sáng trí hơn nhiều anh em tôi, tôi có bị Quên – tôi quên tên bạn, tên người – tôi đi chưa phải chống gậy. Mỗi chiều tôi đi bộ 60 phút ngoài trời. Những con đường quanh nhà tôi vắng, ít xe, sạch, nhiều hàng cây xanh, đi bộ thoải mái. Tôi thường ngồi nghỉ trên hàng ghế trước cửa nhà Safeway. Ngồi đấy tôi nhìn thấy những hàng quốc kỳ bay trên lầu nhà bán cờ quốc tế Alamo. Có 35 lá cờ được kéo lên suốt ngày đêm trên nóc nhà Alamo. Trong số cờ ấy có Cờ Vàng Quốc Gia VNCH. Kỳ diệu: Quốc Gia bị diệt, bị mất đã 40 năm, cờ của Quốc Gia đó vẫn tung bay trên lãnh thổ Hoa Kỳ, vẫn có người mua những lá cờ ấy, vẫn có người xúc động khi nhìn những lá cờ ấy.

Tòa nhà gọi là Nhà Già – Nhà dành cho những ông bà già có tiền thu nhập thấp – Housing for Low Incone Seniors – có một Exercise Room – Phòng Tập Thể Dục ngay trong nhà. Chiều nào không đi bộ ngoài trời, tôi vào Exercise Room, đi bộ trên dàn treadmill 30 phút, tôi dành 30 phút kéo tạ, tôi không muốn thấy tay tôi run khi tôi già. Năm 1960 đến nhà anh bạn, tôi thấy ông già anh ngồi, chờ cô cháu đưa từng muỗng cơm lên miệng ông. Tay ông run, ông không ăn cơm được một mình. Nhìn cảnh ấy, tôi nghĩ;

– Mình muốn ngày mình già, mình không phải ăn như ông này.

Năm nay tôi 84 tuổi, tay tôi chưa bị run.

Văn Quang, sống ở Sài Gòn, viết cho tôi:

– Mày là thằng có nhiều may mắn hơn anh em.

Gửi ông bạn HO, người muốn tôi Viết đến năm tôi 80 tuổi:

– Thưa ông, năm nay tôi 84 tuổi, tôi còn Viết.

 

Hoàng Hải Thủy

Tin tức khác...