Nợ em một đời hạnh phúc

Ba tiếng cuối cùng rất to, nước bọt của Tôn Chí Quân cơ hồ sắp bắn hết lên mặt cô, nhưng cô chỉ nhếch mép cười buồn bã, như đang tự chế giễu bản thân.
Cửa phòng hé mở, đôi mắt đen tuyền của con trai đang lo lắng nhìn cô, cô liền vội vàng chạy về phía Tôn Chí Quân nói: “Anh có đói không? Hay để em đi nấu cơm đã nhé.”
Giọng nói nhẹ nhàng như vậy không hề khiến Tôn Chí Quân bình tĩnh trở lại, bởi anh ta cũng đã nhìn thấy con trai, bèn cười khẩy: “Bố mày không đói!”
Nói rồi anh ta đẩy cửa bỏ đi, cánh cửa sắt đóng sầm vào tường khiến cả căn phòng như rung lên. Thấy thằng bé giật bắn mình, lo lắng bám vào cửa phòng nhìn mẹ, cô gượng cười, nói: “Bố không ăn cơm nhà, mẹ làm cá cho Bình Bình ăn nhé, được không?”
Con trai gật đầu, thì thầm hỏi cô: “Mẹ ơi, bố lại cáu hả mẹ?”
“Không phải đâu.” Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Bố phải làm thêm giờ, nên không ăn cơm nhà. Lại đây, Bình Bình xem hoạt hình nhé, được không?”
Đồ điện giá trị nhất trong nhà là chiếc ti vi, cũng là hàng dùng rồi mua ở chợ đồ cũ, bởi vì Tôn Bình thích xem hoạt hình. Trong điều kiện kinh tế eo hẹp, cô vẫn luôn cố gắng hết sức đáp ứng nguyện vọng của con trai. Bởi trong những tháng ngày dằng dặc và vô vọng này, Tôn Bình chính là động lực duy nhất để khiến cô tiếp tục sống.
Ăn cơm xong, cô mất mấy tiếng đồng hồ mới dọn dẹp được bãi chiến trường mà Tôn Chí Quân bày ra. Sau đó cô lại đun nước tắm cho con, rồi ru con ngủ.
Vì quá mệt mỏi nên sau khi con ngủ, cô cũng mơ màng thiếp đi một lúc, chỉ có một lúc thôi, thế mà cô cũng mơ thấy Nhiếp Vũ Thịnh.
Anh vẫn mặc quần trắng áo thun trắng như trước, sải bước trên lớp lớp hoa rơi, tiến lại gần mỉm cười với cô.
Nhưng khi cô đưa tay ra toan chạm vào mặt anh, thì cả người anh bỗng nhiên biến mất, không chút tăm tích. Chỉ còn một mình cô đơn độc đứng đó, chẳng còn gì cả.
Cô lập tức tỉnh lại, không khóc, chỉ cảm thấy đau lòng.
Đã rất lâu rồi cô không nằm mơ thấy Nhiếp Vũ Thịnh. Anh hẹp hòi đến mức không chịu xuất hiện ngay cả trong giấc mơ của cô. Kể từ khi rời xa anh đến nay, tổng cộng cô mới nằm mơ thấy anh ba lần, hôm nay là lần thứ ba.
Hai lần trước là cách đây bảy năm, hồi đó mỗi khi tỉnh dậy cô đều khóc, nước mắt chảy ướt đẫm gối. Cô hay thức trắng đến khi trời sáng, nhớ lại hết lần này đến lần khác, nhớ lại hình ảnh trong mơ, nhớ lại con người anh, giọng nói của anh, dáng đi của anh, ánh mắt anh nhìn cô… tất cả đều y như thật… thế nên cô không nỡ ngủ tiếp.
Còn hôm nay, cô nhìn lên trần nhà, thẫn thờ nghĩ, chỉ trong mơ anh mới như ngày xưa.
Bây giờ anh ấy như thế nào nhỉ?
Lạnh lùng, yên tĩnh, khó gần, thậm chí còn có chút tàn nhẫn.
Cô cũng biết, sự tàn nhẫn này chỉ nhằm vào cô.
Càng nghĩ càng chua chát, cuối cùng cô không chịu nổi, bò dậy nhẹ nhàng lôi chiếc hộp ra.
Dưới ánh đèn đường rọi vào qua cửa sổ, cô có thể lờ mờ nhìn thấy tấm ảnh, khóe môi anh nhếch lên, nụ cười tựa như xuyên qua bấy nhiêu năm tháng, chiếu thẳng vào đáy mắt cô.
Cô đã sắp quên mất anh trông thế nào rồi, cô luôn cố gắng để quên anh, quên con người anh đi. Cô đóng một chiếc lồng cho trái tim mình rồi đem anh và tất cả những gì liên quan đến anh khóa chặt vào trong đó, khóa chặt tận đáy lòng, ngay cả bản thân cũng không cho phép nghĩ đến nữa.
Thế nhưng tối nay cô không kìm nén nổi, có lẽ là vì Tôn Chí Quân lục tấm ảnh này ra, cũng có thể là vì nguyên nhân khác, cô đã để con thú trong chiếc lồng xổng ra ngoài, nhe nanh múa vuốt trước mặt mình.
Bảy năm rồi, bảy năm đã qua rồi.
Vậy thì cô có nhớ anh một chút, cũng không có gì quan trọng phải không?
Cô ngắm mình trong bức ảnh, tuy nhìn không rõ nhưng cô cũng biết hồi đó cô cười ngọt ngào đến thế nào. Quãng thời gian vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời, cũng chỉ có giây phút ngắn ngủi ấy mà thôi. Bởi vì nó quá ít ỏi, nên sắp bị cô quên lãng tới nơi rồi. Cuộc sống của cô hết sức khổ sở vất vả, nhưng có lẽ cả cuộc đời này, sẽ không bao giờ có những giây phút khiến cô cảm thấy dù khổ sở đến mấy cũng đáng như thế nữa.
Một giọt nước thấm vào tấm ảnh, cô giật mình, bấy giờ mới biết mình đang khóc. Cô cứ tưởng mình không bao giờ khóc được nữa, kể cả hôm đó gặp Nhiếp Vũ Thịnh ở viện, anh nói những lời khó nghe với cô, cô cũng không khóc, thế nhưng hóa ra cô vẫn còn biết khóc, giữa đêm khuya thanh vắng, trong lúc không ai nhìn thấy, đương khi một mình thức dậy này.
Thoạt đầu cô còn lấy tay gạt nước mắt, nhưng sau đó đành mặc kệ cho nước mắt giàn giụa.
***
Bóng rặng trúc chiếu qua cửa sổ đung đưa như một bức tranh thủy mặc đang lay động. Khoảng sân bên ngoài là khu vườn treo, mỗi lần Nhiếp Vũ Thịnh về đến nhà, việc đầu tiên là tưới nước cho cây cối, rồi mới đi tắm.
Thế nhưng hôm nay anh chẳng buồn động đậy, chỉ ngồi thừ ra ghế sofa trong phòng khách, không muốn làm gì.
Chiều nay có ca mổ cấp cứu vừa lâu vừa phức tạp, anh là bác sĩ phẫu thuật chính, mổ xong xuôi anh cũng đã mệt nhoài nên mọi người không xếp lịch trực đêm cho anh nữa.
Thực ra anh lại thích trực đêm, bởi vì ở khoa Ngoại Tim mạch, nửa đêm thể nào cũng có bệnh nhân nguy kịch đột nhiên được chuyển tới, thường phải bận rộn suốt đêm. Lúc bận thì sẽ không suy nghĩ linh tinh, còn khi ngồi một mình ở nhà, anh luôn cảm thấy mình không tự chủ được.
Ví dụ như bây giờ, anh lại nhớ đến Đàm Tĩnh.
Cô ấy đang làm gì?
Đã tan làm hay chưa?
Tiệm bánh đóng cửa muộn như vậy, không chừng giờ này cô vẫn còn đang trên xe buýt.
Cô làm thu ngân ở tiệm bánh, một ngày phải đứng hàng mấy tiếng đồng hồ, lúc tan làm, liệu cô có mệt quá mà ngủ thiếp đi trên xe buýt không?
Anh rất, rất khinh bỉ bản thân mình, khi anh một mình, khi anh nhớ đến người đàn bà ấy, lại vẫn thấy đau lòng như xưa.
Ngày xưa cô xinh đẹp đến vậy, dịu dàng đến vậy, khiến anh say mê đến vậy.
Cô phải là một đóa hoa được bày trong lồng kính, được chăm sóc, được bảo vệ chu đáo.
Chứ không phải là, biến thành bộ dạng ngày hôm nay.
Chuông điện thoại reo, anh lấy làm may mắn khi giờ này có điện thoại gọi tới, giúp anh chấm dứt dòng suy nghĩ miên man này. Có lẽ ở bệnh viện có việc gì gấp, Nhiếp Vũ Thịnh cầm điện thoại lên, trông thấy dãy số hiển thị trên máy, anh ngây ra một thoáng rồi nghe máy.
“Nhiếp Vũ Thịnh anh nợ tôi, lần này anh mà không cứu tôi, thì tôi chết chắc mẹ nó rồi!”
Đầu bên kia vang lên tiếng nhạc du dương, khiến cho giọng của Thư Cầm càng thêm phần đay nghiến, lần trước cô gọi điện đến kêu cứu, nhạc nền là nhạc rock ầm ĩ điếc tai, lần này không ngờ đã có tiến bộ. Anh đưa điện thoại ra xa một chút, rồi mới nói: “Cô không cần hét to thế, tôi nghe được, còn nữa, con gái nhà lành khi nói chuyện không được chửi bậy. Món ân tình tôi nợ cô đã trả từ lâu rồi, hơn nữa tôi cảnh cáo cô, cô mà còn như thế nữa tôi sẽ cúp điện thoại đấy.”
“Được rồi, được rồi, bác sĩ Nhiếp, tôi xin anh đấy, lương y như từ mẫu, nể tình cảm hoạn nạn có nhau bao nhiêu năm nay của chúng ta, anh mau đến cứu tôi đi.”
“Lần này là ở đâu đây?”
“Nhà hàng Khải Duyệt.”
“Được rồi, khoảng nửa tiếng nữa tôi đến.”
“Bác sĩ Nhiếp anh đúng là thiên thần áo trắng!” Giọng Thư Cầm trở nên vô cùng ngọt ngào, “Tôi nhắn tin cho anh tên phòng riêng nhé!” Qua điện thoại cũng có thể tưởng tượng được cô đang mừng rỡ thế nào, có lẽ cô không ngờ rằng anh lại đồng ý nhanh như vậy. Thực ra lần này là cô gặp may, anh không muốn ở nhà một mình.
Bước vào phòng riêng nhà hàng, anh không khỏi ngạc nhiên. Thư Cầm cười tươi đứng lên giới thiệu anh với những người xung quanh. Chú, dì của Thư Cầm, một vị luật sư trẻ tuổi, còn cả bố mẹ của vị luật sư đó nữa. Đây rõ ràng là bữa tiệc mai mối, tuy Thư Cầm trước nay hay làm bừa, nhưng anh không ngờ cô lại quá quắt đến vậy.
Thư Cầm khoác tay anh, hạnh phúc nói: “Đây là bạn trai của cháu, tên Nhiếp Vũ Thịnh, anh ấy làm việc ở bệnh viện, là bác sĩ khoa Ngoại Tim mạch.”
Mọi người trong phòng đều bối rối, nhất là chú dì của Thư Cầm. Tuy Nhiếp Vũ Thịnh không quen nói dối, nhưng cũng đành chào hỏi qua quýt cho phải phép: “Xin lỗi, hôm nay cháu làm ban ngày, đi làm về đã muộn lắm rồi, nhận được điện thoại của Thư Cầm, vội vàng chạy ngay đến đây.”
Bữa cơm này tẻ nhạt vô cùng, dù Thư Cầm liên tục gắp thức ăn cho anh, vừa ăn vừa nói: “Xin lỗi mọi người ạ, anh ấy kén ăn lắm, hành, tỏi, gừng đều không ăn, chẳng giống bác sĩ chút nào.”
Nhiếp Vũ Thịnh nghe giọng điệu vừa nũng nịu vừa trách móc của cô mà sởn cả gai ốc, đến lúc ăn xong đi ra ngoài, Thư Cầm còn bước lên xe anh rất tự nhiên, nhanh nhẹn vẫy tay chào mọi người: “Chúng cháu đi trước đây ạ!” Chỉ mình Nhiếp Vũ Thịnh nghiêm chỉnh chào tạm biệt chú dì của Thư Cầm rồi mới đi vòng ra ghế lái.
Anh vừa thắt dây an toàn vừa cảnh cáo Thư Cầm: “Không có lần sau nữa đâu đấy! Tôi cứ tưởng cô gọi tôi ra cứu mạng, nào ngờ lại gọi đến gạt người.”
“Gạt người cũng là để cứu mạng mà.” Nét mặt tươi tắn của Thư Cầm lập tức biến mất, cô dựa vào ghế phụ, “Tôi sắp bị họ ép đến chết rồi.”
“Lần trước cô bảo tôi mạo danh anh trai cô, lần này cô bảo tôi mạo danh bạn trai cô, lần sau những chuyện thế này đừng có gọi tôi nhé. Cái bia đỡ đạn này thỉnh thoảng dùng còn được, dùng nhiều quá sẽ bị lộ hết đấy.”
Thư Cầm thở dài, Nhiếp Vũ Thịnh lúc này mới nhìn cô, hỏi: “Sao thế?”
“Tôi sắp không kiên trì nổi nữa rồi.” Thư Cầm úp mặt vào đôi bàn tay, “Nhiếp Vũ Thịnh, nói cho tôi biết đi, bao nhiêu năm nay, làm sao anh kiên trì được thế?”
Đuôi mắt Nhiếp Vũ Thịnh giật giật, anh cười gượng gạo, nói: “Cái gì mà kiên trì với không kiên trì, tại tôi chưa gặp người nào thích hợp, hơn nữa cũng đang giận ông bố tôi thôi, thực ra từ lâu tôi đã…” Anh thoáng khựng lại trong tích tắc, rồi nói tiếp, “Từ lâu tôi đã chẳng còn coi trọng chuyện gì nữa rồi, nếu thực sự gặp được một cô gái tốt, tôi sẽ kết hôn.”
Thư Cầm bỏ tay xuống, liếc anh một cái, nói: “Đây mới là gạt người.”
“Là thật đấy.”
“Thế tôi là người con gái tốt đây, anh có chịu lấy tôi không?”
Nhiếp Vũ Thịnh chẳng buồn nhìn cô, chỉ nói: “Cô đã kiên trì bấy nhiêu năm, làm sao lấy tôi được.”
“Tôi sắp không chờ đợi nổi nữa rồi.” Thư Cầm buồn bã nói, “Có lúc tôi thấy không phải mình yêu anh ta, chỉ là chờ đợi thành quen rồi mà thôi.”
Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, anh hơi mơ màng, có lẽ từ lâu anh cũng đã không còn yêu Đàm Tĩnh nữa, chỉ là chờ đợi thành quen rồi mà thôi. Thế nhưng thói quen này luôn khiến cho trái tim anh âm ỉ đau.
Đưa Thư Cầm về đến nhà, cô còn trịnh trọng bắt tay anh: “Chuyện hôm nay, cảm ơn anh nhé! Anh đúng là bia đỡ đạn vô địch, đẹp trai ngời ngời, nghề nghiệp lại hoành tráng, ai đi xem mặt gặp phải anh cũng tự xấu hổ rút lui hết. Bác sĩ Nhiếp, lần sau nếu họ bắt tôi đi xem mặt nữa, anh nhất định phải cứu tôi đấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh đã quen với kiểu ăn nói linh tinh cợt nhả của cô nên chỉ mỉm cười đáp lại.
Anh và Thư Cầm quen nhau ở Mỹ, đó có lẽ là quãng thời gian dài và vô vọng nhất trong cuộc đời anh. Bố anh phản đối anh học y, biết anh sắp ra nước ngoài, ông nổi cơn thịnh nộ, không cho anh một đồng nào, còn cắt hết tất cả các loại thẻ tín dụng chính, thẻ tín dụng phụ của anh. Nhưng nhờ thành tích xuất sắc của mình, anh vẫn xin được học bổng và ra đi.
Nơi đất khách quê người tất nhiên có nhiều điều không thích nghi được, huống hồ anh lại gần như trốn chạy đến Mỹ. Không hợp thủy thổ, chương trình học tập quá nặng, mới đặt chân lên đất Mỹ anh đã bị ốm một trận, phải trả một khoản phí khoảng vài nghìn đô la cho bảo hiểm, hồi đó số tiền này đối với anh quả là một con số trên trời, lấy tiền học bổng ra trả xong, anh không còn tiền sinh hoạt nữa. Vì vậy, bệnh còn chưa khỏi hẳn, anh đã bắt đầu tranh thủ đi làm thêm vào kỳ nghỉ, chính vào thời gian đó, anh quen biết Thư Cầm.
Học sinh Trung Quốc tại Mỹ thực ra cũng chia bè chia phái, thường thì học sinh Đại lục là một phái, học sinh Đài Loan một phái, học sinh Hồng Kông lại là một phái nữa. Mà ngay cả trong số học sinh Đại lục cũng phân làm rất nhiều nhóm nhỏ dựa trên quan hệ về mặt địa lý. Anh và Thư Cầm không phải người cùng quê, chỉ gặp mặt nhau một lần tại một đêm giao lưu khi mới sang Mỹ, cũng không nói chuyện gì với nhau.
Hôm đó, anh đang cắt cỏ giúp một bà người Mỹ, mùa hè ở Boston không nóng lắm, nhưng cái máy cắt cỏ cứ kêu ầm ĩ, còn anh hôm trước lại vừa thức trắng đêm trên thư viện, tiếng ồn này làm cho đầu óc anh rối loạn cả lên, chẳng biết gì nữa, cắt được một nửa, anh ngất lịm đi. Bà người Mỹ thuê anh khiếp vía, lay gọi thế nào anh cũng không tỉnh dậy, may mà Thư Cầm ở ngay bên cạnh, cô trông qua hàng rào sau vườn bắt gặp cảnh này. Thư Cầm vốn không thích can thiệp vào chuyện người khác, nhưng nghĩ lại đều là người Trung Quốc với nhau, nên rốt cuộc vẫn nhảy qua hàng rào sau vườn, phụ với bà người Mỹ dìu anh vào nhà. Là Thư Cầm nhất quyết không đưa anh đi cấp cứu, cô biết phòng Cấp cứu ở Mỹ càng ít đến càng tốt. Cuối cùng, cô lấy đá trong tủ lạnh ra chườm lên trán anh, chỉ vài phút sau, quả nhiên anh mơ màng tỉnh dậy.
Từ đó, câu cửa miệng của Thư Cầm là “Nhiếp Vũ Thịnh, anh nợ tôi”. Hồi đó Thư Cầm đang sống vụng trộm cùng bạn trai, giấu giếm bố mẹ ở trong nước. Điều kiện gia đình Thư Cầm rất khá, bố cô là ông chủ mỏ khoáng sản nổi tiếng ở Nội Mông, sau khi phát tài liền đưa con gái ra nước ngoài học MBA. Sau này, biết được con gái có cậu bạn trai người Mỹ, có ý định ở lại Mỹ, bố mẹ Thư Cầm vốn cổ hủ, không thể chấp nhận nổi, liền dùng kế lừa cô về nước, sau đó xé tan hộ chiếu của cô, rồi dựa vào quan hệ không cho cô làm lại hộ chiếu, cũng không cho cô ra nước ngoài nữa.
Sở dĩ Nhiếp Vũ Thịnh thân với cô, một phần là vì hồi ở Mỹ cũng nhờ cô chăm sóc nhiều. Lần đó Nhiếp Vũ Thịnh bị ngất, chính là vì thiếu máu. Anh rất kén ăn, trước kia hồi ở Trung Quốc, nếu món ăn không hợp khẩu vị, anh sẽ chỉ ăn qua loa bữa no bữa nhịn, huống hồ là ở Mỹ, trong tay lại không có tiền, suốt ngày toàn ăn bánh mì cho qua bữa, thỉnh thoảng mới đi siêu thị Trung Quốc mua mấy gói mì tôm coi như cải thiện cuộc sống. Thư Cầm tuy được nuông chiều từ bé, nhưng mẹ cô là người phụ nữ rất đảm đang, bà luôn có ý nghĩ truyền thống là con gái phải biết nấu ăn mới lấy được chồng, nên gắng ép Thư Cầm học nấu ăn cho bằng được. Hồi ở Mỹ, Thư Cầm tự nấu ăn, thường xuyên gọi Nhiếp Vũ Thịnh sang ăn, đương nhiên Nhiếp Vũ Thịnh cũng chẳng ăn không, anh luôn giúp Thư Cầm sửa bài luận hay gì đó, tuy Thư Cầm học kinh tế, nhưng nội quy ở trường rất nghiêm ngặt, bài vở cũng không nhẹ nhàng gì.
Nguyên nhân thứ hai khiến Nhiếp Vũ Thịnh thân thiết với cô là vì hai người đồng cảnh ngộ, cùng có một ông bố độc đoán bảo thủ, nói một là một hai là hai. Sau khi Thư Cầm bị lừa về nước từng gọi một cuộc điện thoại dài cho Nhiếp Vũ Thịnh, cô khóc nức nở trong điện thoại, nhưng anh cũng lực bất tòng tâm. Sau này khi anh quay trở về, thì Thư Cầm đã chiến đấu với gia đình mấy năm, cuối cùng bỏ nhà, tìm được một công việc vô vị là quản lý nhân sự, tuy không về nhà, nhưng cô cũng không kết hôn, khiến cho bố cô tức đến nỗi suốt ngày trợn mắt cau mày, trời không chịu đất, đất không chịu trời bao nhiêu năm nay.
Cũng có lẽ vì sự đồng cảm này mà Thư Cầm trở thành người bạn khác giới duy nhất của Nhiếp Vũ Thịnh. Thỉnh thoảng Thư Cầm lại mang bia đến tìm anh, hai người ngồi trên sân thượng uống bia, ngắm nhìn ánh đèn xe nối thành hàng dài trên con phố cách đó không xa. Thư Cầm thường hay bám vào lan can, chậm rãi hát: “Tình yêu là một bài toán khó, khiến người ta hoa mắt chóng mặt…” Hồi đó anh thường mỉm cười im lặng, hai người ai uống rượu người ấy, ai nghĩ chuyện người ấy. Tửu lượng của Thư Cầm rất kém, nhưng uống say rồi cũng không gây chuyện, mà chỉ ngoan ngoãn lăn ra ngủ trong phòng khách nhà anh, sáng hôm sau bò dậy, lại hùng hùng hổ hổ đi làm.
Người nhà Thư Cầm theo dõi Thư Cầm bao nhiêu năm nay, có lẽ cũng đã tuyệt vọng, không còn ép cô về Nội Mông nữa. Vả lại, mấy bà dì của Thư Cầm ở Bắc Kinh bắt đầu thi nhau giới thiệu bạn trai cho cô, đều là những thanh niên giỏi giang tốt tính, nhưng Thư Cầm hễ còn trì hoãn được là trì hoãn, giống như chuyện tối qua vậy, có lẽ không trì hoãn nổi nữa, đành túm lấy Nhiếp Vũ Thịnh làm bia đỡ đạn.
Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ ngày hôm sau mình lại gặp Thư Cầm. Anh rất ít khi trông thấy Thư Cầm vào giờ đi làm. Giống như tất cả các cô gái văn phòng khác, Thư Cầm ăn mặc sang trọng và hợp mốt. Cô đến phòng y tá hỏi thăm phòng trực ban của Nhiếp Vũ Thịnh. Vừa nghe nói là muốn tìm bác sĩ Nhiếp, mấy cô y tá không đừng được đều quay đầu lại chăm chú nhìn cô. Nhiếp Vũ Thịnh cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, hỏi ra mới biết sếp của cô, Phó tổng giám đốc từ Đài Loan sang, bị bệnh tim đột phát, đã đưa đến bệnh viện anh, cả tối hôm qua nằm trong phòng Theo dõi của khoa Cấp cứu, hy vọng hôm nay được nhập viện làm phẫu thuật. Ai nấy đều biết, giường bệnh trong bệnh viện anh lúc nào cũng chật cứng, vì thế Thư Cầm đành đến nhờ vả anh. Nhiếp Vũ Thịnh đăm chiêu giây lát rồi nói: “Nằm phòng VIP vậy, chỉ có phòng đó còn trống thôi.”
Nghe nói vậy, Thư Cầm lập tức nháy mắt với anh. Nhiếp Vũ Thịnh không còn cách nào khác, đành đứng dậy theo cô ra ngoài. Đi đến tận cầu thang bộ, Thư Cầm mới nói: “Ở phòng VIP thì bảo hiểm không thanh toán, anh nghĩ cách gì đi.”
“Thế thì đành chịu, các ca mổ của bệnh viện chúng tôi đều được lên lịch cả rồi, trước ông ta, còn rất nhiều bệnh nhân đang xếp hàng kia kìa.”
“Anh phải nghĩ đến quan hệ giữa Đại lục và Đài Loan chứ!”
“Thì nghĩ đến rồi đó, nên tôi mới bảo ở phòng VIP.”
Thư Cầm dở khóc dở cười, nói: “Anh đúng là cứng nhắc!” Từ trước đến nay, cô vẫn biết cá tính của Nhiếp Vũ Thịnh, anh là người cực kỳ thẳng thắn, hơn nữa tuy làm việc trong bệnh viện đã lâu, nhưng thực ra lại rất đơn giản, không thạo xử lý những chuyện nhân tình thế thái cho lắm. Ai không tiếp xúc với anh thường cho rằng anh là người lạnh lùng và thanh cao, thật ra, anh không biết cách quan hệ với mọi người, đặc biệt là các mối quan hệ phức tạp giữa đồng nghiệp với nhau.
Thư Cầm thở dài nói: “Thôi, tôi nghĩ cách khác vậy.” Lòng đầy tâm trạng, cô chẳng buồn sang bên kia đi thang máy nữa, cứ thế quay người đi thẳng xuống thang bộ. Hôm nay khi đi làm, cô buộc túm mái tóc dài của mình lên tận đỉnh đầu, trông rất gọn gàng. Cô chán nản lê từng bước xuống cầu thang tối, như thể đang bước từng bước vào đáy sâu tăm tối vậy. Không hiểu sao tự dưng Nhiếp Vũ Thịnh thấy mềm lòng, trước khi bản thân kịp hiểu ra chuyện gì, anh đã buột miệng gọi “này” một tiếng, rất bất lịch sự, cũng không gọi tên cô, chỉ hấp tấp muốn ngăn cô lại.
Thư Cầm ngoái đầu lại nhìn anh, lúc này anh mới thấy mình thất thố, đành gượng gạo cười nói: “Thôi, để tôi tìm cách giúp cô vậy.”
Cuối cùng anh đi tìm Trưởng khoa Phương, nói là anh có người nhà bị bệnh, hy vọng được phẫu thuật sớm, xin Trưởng khoa Phương giúp đỡ. Vì trước nay anh chưa bao giờ đưa ra bất cứ yêu cầu nào với khoa, kiểu nhờ vả thế này lại càng là lần đầu tiên, nên Trưởng khoa Phương mau mắn đồng ý, lập tức cho người đi sắp xếp giường bệnh.
Thư Cầm vẫn đứng ở hành lang chờ tin, thấy anh bước ra từ phòng Trưởng khoa, thông báo đã có giường bệnh, cô liền nhoẻn cười rạng rỡ: “Nhiếp Vũ Thịnh, tôi nợ anh, tối nay tôi mời anh ăn cơm.”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Ăn cơm thì thôi khỏi, lần sau cô đừng gây rắc rối cho tôi là được rồi.”
“Nhất định phải ăn cơm! Anh tưởng tôi có thể ôm cục nợ mãi không trả à? Chúng ta ăn cơm, ăn xong không ai nợ ai cả!”
Nhiếp Vũ Thịnh không còn cách nào khác, đành gật đầu đồng ý.
Thư Cầm rất cầu kỳ trong chuyện ăn uống, mà Nhiếp Vũ Thịnh cũng là người kén ăn, nên địa điểm cô chọn để mời khách rất ổn, thức ăn ngon, phong cảnh lại yên tĩnh. Trong lúc ăn cơm, Nhiếp Vũ Thịnh mới biết tại sao Thư Cầm lại nôn nóng đến mức phải nhờ vả anh để tìm cách nhập viện, hóa ra vị Phó tổng đó không chỉ là sếp của cô, mà còn là họ hàng của Chủ tịch Hội đồng quản trị.
“Những vị trí quan trọng trong công ty tôi không phải người Đài Loan nắm giữ thì cũng là người nước ngoài nắm giữ, tôi bị o ép ghê lắm. Nhưng họ càng o ép, tôi càng muốn làm thật tốt cho họ xem. Tôi không họ hàng thân thích gì với ông Phó tổng này cả, nhưng lần này tôi giúp ông ta một việc lớn như vậy, đến Chủ tịch Hội đồng quản trị của tôi cũng vô cùng cảm kích. Thế nên hôm nay tôi phải cảm ơn anh cho ra hồn mới được!”
Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ chuyện này lại phức tạp đến vậy, trong bệnh viện tuy vẫn có đủ các loại quan hệ, nhưng dù sao cũng là nơi kiếm ăn nhờ trình độ, hơn nữa Trưởng khoa Phương lại là phần tử trí thức cũ, chỉ trọng nhân tài. Hễ ai có trình độ chuyên môn giỏi và cần cù ham học, thì ông sẽ thích người ấy, ai chịu giúp đỡ người khác, những đồng nghiệp trong khoa cũng sẽ quý mến anh ta. Ai đối xử tốt với bệnh nhân, bệnh nhân và người nhà sẽ hết lòng tin tưởng anh ta. Chính bởi làm việc trong môi trường đơn giản như vậy nên anh sống rất có nề nếp, giản dị mà yên bình.
Anh rất hiểu tại sao Thư Cầm lại kiên trì đến vậy, bởi vì anh cũng cố chấp chẳng kém cô. Bố anh không chỉ một lần đề nghị, anh trở về học cách quản lý công ty, nhưng anh luôn tỏ ra chán ghét việc đó. Anh rời xa gia đình, hy vọng mình có thể tự lập bằng chính đôi bàn tay của mình. Anh muốn dùng cách này để thoát ly tất cả những gì mình căm ghét, bởi cái gia đình ấy đã từng làm tổn thương anh.
Nghĩ đến Thư Cầm còn vất vả hơn mình, con gái con đứa lại vứt bỏ hết cuộc sống an nhàn sung sướng, ra ngoài bươn chải, anh bèn nâng ly: “Nào, mời cô một ly.”
“Cảm ơn!” Thư Cầm rưng rưng nước mắt, như đang chất chứa vô vàn thương cảm: “Nhiếp Vũ Thịnh, may mà có anh, anh đúng là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Anh cố tình buông giọng đùa bỡn: “Thế anh Mark của cô đâu?”
Mark là bạn trai của Thư Cầm, Nhiếp Vũ Thịnh chưa một lần gặp mặt anh ta. Nghe nói, sau khi Thư Cầm về nước, anh ta liền chia tay với cô. Dần dần, Mark đã trở thành một thứ kỵ húy. Thư Cầm hầu như không bao giờ nhắc đến Mark trước mặt anh, giống như anh không bao giờ nhắc đến Đàm Tĩnh trước mặt Thư Cầm vậy.
Có lẽ vì uống chút rượu, nên Thư Cầm hơi ngập ngừng. Cô nghiêng đầu, một tay chống cằm, trông như một bé gái, nghĩ ngợi hồi lâu, đoạn đáp: “Anh ấy là tình yêu – đôi lúc một người nào đó lại chính là tình yêu. Anh có thể quên hình dáng người đó, có thể quên tất cả những gì từng xảy ra, có thể bất cần nói rằng, mọi thứ đã qua lâu rồi. Nhưng làm sao anh quên được tình yêu hả?”
Nhiếp Vũ Thịnh ngẩn người, những lời này của Thư Cầm làm anh thấy buồn bã và hoang mang vô hạn. Bố anh suốt ngày nói anh bị ma làm, anh cũng đã vùng vẫy vô số lần, muốn giải thoát mình khỏi một lời nguyền nào đó, thậm chí cố gắng không nghĩ tới một cái tên, thậm chí cảm thấy tất cả đều đã qua rồi, còn cái gọi là tình yêu chỉ là sự si mê nhất thời mà thôi.
Nhưng đôi lúc, một người nào đó lại chính là tình yêu.
Làm sao có thể quên được tình yêu chứ?
Chương 3
Kể từ sau lần Tôn Chí Quân lục tung nhà cửa lên, Đàm Tĩnh thấy để sổ tiết kiệm ở nhà quá nguy hiểm. Cô giấu sổ tiết kiệm rất kỹ, nhưng có giấu kỹ đến đâu cũng sợ bị Tôn Chí Quân phát giác. Số tiền đó do cô bóp mồm bóp miệng để dành từng đồng một. Nghĩ đi nghĩ lại, cô định không để sổ tiết kiệm ở nhà nữa, bèn hỏi Vương Vũ Linh xem có thể gửi sổ tiết kiệm ở chỗ cô ấy không.
Vương Vũ Linh bình thường rất ghét con người Tôn Chí Quân, nghe Đàm Tĩnh hỏi vậy cũng đoán được bảy, tám phần, liền nói: “Anh ta lại bắt cậu đưa tiền à?”
Đàm Tĩnh không nói gì, chỉ lấy đũa khêu mấy sợi mì trong bát. Cô và Vương Vũ Linh cùng làm ca chiều, bây giờ vẫn chưa đến giờ làm, hai người ăn mì ở quán ăn nhỏ trong ngõ. Mỗi khi làm ca chiều, cô thường không kịp ăn cơm nhà, đành ăn tạm cái gì đó ở ngoài, rồi đến cửa hàng thay quần áo để đổi ca.
Vương Vũ Linh nói: “Loại đàn ông như vậy cậu còn giữ làm gì? Đã không mang tiền về, lại còn đòi tiền cậu nữa.”
Khi mới kết hôn, vợ chồng Đàm Tĩnh thuê chung một căn nhà hai phòng ngủ với Vương Vũ Linh, nên Vương Vũ Linh hiểu rất rõ tình hình giữa họ. Cũng vì khoảng thời gian ở cùng đó mà Vương Vũ Linh rất thông cảm với hoàn cảnh của Đàm Tĩnh, nhưng sự thông cảm này không giúp được Đàm Tĩnh là bao.
Thấy Đàm Tĩnh cúi gằm mặt không nói năng gì, Vương Vũ Linh càng thêm bức xúc vì sự nhu nhược của cô: “Cậu đúng là nhu nhược! Nếu là mình, mình đã bỏ anh ta từ lâu rồi.”
Bấy giờ Đàm Tĩnh mới lên tiếng: “Không phải lúc nào anh ấy cũng vậy, hai năm nay anh ấy mới trở chứng thôi.”
Vương Vũ Linh lặng thinh không đáp. Đúng là thời gian đầu, Tôn Chí Quân đối xử với Đàm Tĩnh rất tốt, nhất là giai đoạn Đàm Tĩnh ở cữ, một mình Tôn Chí Quân bận rộn, vừa đi làm, vừa phải chăm sóc Đàm Tĩnh và con trai. Thường sau khi về đến nhà, anh lại vội vàng đi giặt tã lót, rồi lao ra chợ mua rau. Dạo ấy, Đàm Tĩnh không đi làm được, thu nhập của Tôn Chí Quân cũng không nhiều, Vương Vũ Linh từng thấy Tôn Chí Quân hết ngon ngọt đến gay gắt mặc cả với người bán cá chỉ vì muốn mua rẻ con cá chép về hầm canh cho Đàm Tĩnh ăn. Thật lòng mà nói, Vương Vũ Linh thấy Tôn Chí Quân hồi đó là người chồng người cha tốt. Tiếc rằng sau này anh ta sinh tật rượu chè cờ bạc, cuộc sống của Đàm Tĩnh cũng dần dần trở nên khổ sở.
Trước nay Vương Vũ Linh là người nhanh mồm nhanh miệng, tính tình thẳng thắn, thấy vừa nhắc đến Tôn Chí Quân, Đàm Tĩnh đã làm thinh không nói, cô liền chau mày: “Ai chà, coi như mình chưa nói gì, cậu muốn để ở chỗ mình thì để ở chỗ mình, đằng nào thì mình cũng không đòi phí bảo quản đâu. Cậu giữ mật mã cẩn thận vào, nếu bị kẻ trộm lấy mất, mình không chịu trách nhiệm đâu đấy nhé.”
Đàm Tĩnh mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vương Vũ Linh lườm cô: “Mệt quá đi mất!”
Ăn mì xong, họ đi thẳng đến cửa hàng. Vừa thay xong đồng phục, đã nghe thấy Quản lý nói: “Mọi người hôm nay năng nổ chút nhé, lát nữa sếp ở trên tổng công ty đến kiểm tra đó.”
Chỗ họ làm là một chuỗi cửa hàng lớn có nhiều chi nhánh ở khắp nơi, quản lý rất nghiêm ngặt, hằng tháng các sếp trên tổng công ty đều thay phiên nhau đi kiểm tra các cửa hàng. Vì kiểu kiểm tra này quá thường xuyên nên nhân viên trong cửa hàng cũng không mấy để tâm, vẫn làm việc như mọi ngày. Buổi chiều, khách trong tiệm không đông lắm, chỉ có một phụ nữ trung niên đang chọn bánh mì.
Các quầy bánh trong cửa hàng đều được thiết kế theo kiểu nửa kín nửa hở, đặc biệt quầy bánh mì ngăn cách với bên ngoài bởi một lớp kính hữu cơ trong suốt, thỉnh thoảng khách hàng cũng tự cầm khay đi chọn bánh. Còn những miếng bánh ga tô cắt lát, do dễ bị giập nát nên phải đặt trong tủ làm lạnh. Vương Vũ Linh thấy khách tiến đến, liền cười đon đả: “Cô muốn loại bánh ga tô nào ạ? Cháu lấy cho cô. “
Người phụ nữ trung niên không thèm đếm xỉa đến Vương Vũ Linh, cứ thế đi thẳng đến tủ làm lạnh, Vương Vũ Linh nhanh tay nhanh mắt mở cửa giúp bà, rồi nói: “Cô muốn cái nào ạ? Cháu lấy cho cô.”
Người đó vẫn không thèm đếm xỉa đến cô, xăm xăm cầm kẹp tự gắp bánh, bánh ga tô tươi rất mềm, nên lúc gắp cần phải có kỹ thuật mới được, vị khách đó không có kinh nghiệm, một tay cầm chiếc kẹp, một tay cầm chiếc khay, vừa gắp lên chưa kịp đặt xuống khay thì miếng bánh đã rơi “toẹt” xuống đất.
Vương Vũ Linh thấy vậy, vội vàng lấy giẻ và gậy lau nhà chạy tới dọn dẹp, người phụ nữ kia dường như cũng cụt hứng nên sau khi nhân viên gần đó bước đến gắp bánh giúp, bà ta liền ra quầy thu ngân để trả tiền. Vương Vũ Linh vốn đã bực mình sẵn, nhìn thấy bà ta đi tính tiền, liền quẳng chiếc gậy lau nhà xuống, tiến lại chỗ Đàm Tĩnh nói: “Hai miếng ‘Rừng đen’.”
Thấy trong khay chỉ có một miếng “Rừng đen”, Đàm Tĩnh ngây người ra, còn chưa kịp phản ứng thì người phụ nữ kia đã gào lên: “Dựa vào cái gì mà bắt tôi trả tiền hai miếng!”
“Lúc cô mở tủ làm lạnh, cháu đã hỏi cô muốn lấy miếng nào, cháu lấy cho cô, cô không thèm trả lời, kết cục lúc cô lấy không cẩn thận làm miếng bánh rơi xuống đất…”
“Có phải tôi cố tình đâu, sao lại bắt tôi đền?”
“Cô làm rơi bánh xuống đất, cô không đền chẳng lẽ bắt cháu đền à?”
“Cô ăn nói kiểu gì vậy? Có phải tôi cố tình làm rơi đâu, ai mà biết được các người có nhặt miếng bánh bị rơi đó lên bán tiếp nữa hay không!” Bà ta nổi giận, “Miếng bánh này tôi không lấy nữa.”
Vương Vũ Linh túm lấy bà ta không cho đi, hai người giằng co nhau mãi, đến nỗi Quản lý cũng phải chạy đến, bấy giờ người phụ nữ đó bắt đầu gào lên: “Thái độ của các người kiểu gì thế? Có miếng bánh mà cũng bắt ép người ta phải mua! Tôi sẽ lên Sở công thương kiện các người!”
“Bà đi kiện đi! Bà muốn đi đâu kiện thì đi!” Vương Vũ Linh vốn là người nóng tính, giận dữ nói ngay: “Dù sao đi nữa miếng bánh này cũng là do bà làm rơi, bà phải đền!”
“Cô túm lấy tôi làm gì? Buông tay ra!”
“Tôi không túm để bà chuồn mất à? Bà trả tiền bánh đi rồi tôi sẽ buông ra.”
Người phụ nữ trung niên đó liền chửi toáng lên, lời lẽ rất khó nghe. Chợt chuông cửa reo, có mấy vị khách tiến vào, Quản lý sợ Vương Vũ Linh cãi lộn với khách hàng, vội làm hiệu bảo Vương Vũ Linh ra đón khách, còn mình dỗ ngọt bà khách kia: “Thôi thế này nhé, tuy làm rơi bánh xuống đất là trách nhiệm của cô, nhưng lần này chúng cháu không yêu cầu cô bồi thường nữa. Còn miếng ‘Rừng đen’ này đã lấy ra khỏi tủ làm lạnh, cũng đã gói lại cho cô rồi, thì cô trả tiền cái bánh này cho xong đi.”
Người phụ nữ đó thấy mấy vị khách đi vào đang nhìn mình, thì càng được thể làm già: “Miếng bánh này tôi không lấy nữa! Vừa nãy nếu không phải cô kia đẩy tôi thì đâu đến nỗi miếng bánh rơi xuống đất! Hôm nay tôi nhất quyết không mua bánh ở chỗ các người đấy! Chẳng lẽ các người ép được tôi à?”
Vương Vũ Linh đã ra đón mấy vị khách vừa đến, nghe thấy câu này, lại không nhịn được xông tới nói: “Ai đẩy bà? Bà nói cho rõ ràng đi! Tôi mở cửa tủ, hỏi bà muốn lấy miếng nào tôi lấy cho. Bà không thèm ngó ngàng gì đến tôi, tự mình làm rơi bánh xuống đất, lại còn vu khống là tôi đẩy bà! Ai đẩy bà?”
“Chính cô đẩy tôi đấy! Cô không đẩy, miếng bánh làm sao rơi xuống đất được?”
“Tôi không hề chạm vào bà!”
“Chính cô đã đẩy tôi! Tôi sẽ kiện cô! Tự các người làm rơi bánh xuống đất, lại đổ cho tôi làm rơi, bắt tôi mua bánh ga tô!” Người phụ nữ trung niên tự đắc nhìn mấy vị khách, hét toáng lên: “Đừng mua bánh của bọn này! Đây là cửa hàng lừa đảo!”
Vương Vũ Linh giận run người, không nói nên lời. Đàm Tĩnh trước nay không bao giờ cãi nhau với người khác, Quản lý thấy bà ta gào lên với mấy vị khách, cũng lo lắng nói: “Chúng tôi đã không yêu cầu bà phải đền rồi, bà nói lời phải có trách nhiệm chút chứ! Đồng nghiệp của chúng tôi không hề đẩy bà, là bà tự làm bánh rơi xuống đất mà.”
“Anh có nhìn thấy tận mắt không? Ở chỗ tủ làm lạnh chỉ có hai người chúng tôi, chính là cô ta đã đẩy tôi! Cô ta đẩy xong còn vu cho tôi làm rơi bánh xuống đất, đúng là ngậm máu phun người!”
“Góc này chắc có camera.” Một vị khách vẻ như đang đứng xem cãi nhau bỗng nhiên chỉ tay lên camera phía trên tủ làm lạnh, rồi nói thêm: “Lấy đoạn băng đó ra xem.”
Quản lý khó xử phân bua: “Chúng tôi không có quyền lấy băng ghi hình ra xem, chúng tôi chỉ có thể xin bộ phận bảo vệ của tổng công ty giải quyết, xin hết cấp này đến cấp khác, thường phải mất vài ngày.”
“Cho phép họ xem.” Vị khách quay đầu lại nói với người đi cùng mình.
Người đang xách máy tính đó lập tức vâng dạ, rồi mở máy tính ra, nhập mật mã và một loạt các lệnh khác, sau đó quay màn hình máy tính ra cho mọi người xem.
Chính là những hình ảnh vừa nãy, quay rất rõ ràng, chỉ thấy Vương Vũ Linh mở cửa tủ làm lạnh cho khách hàng, rồi vị khách đó làm rơi miếng bánh xuống đất khi đang gắp bánh, Vương Vũ Linh đi lấy giẻ lau, một người khác tiến lại, lấy một miếng bánh “Rừng đen” khác, gói lại cho khách.
Người phụ nữ trung niên há hốc mồm không nói được gì, bà ta định thừa cơ làm loạn lên để quỵt tiền, ai dè đám thực khách này lại cùng một bọn với cửa hàng. Bà ta đành tức giận lấy tiền ra, vừa trả tiền vừa chửi: “Cửa hàng lừa đảo!”
Vị khách đó mỉm cười: “Chúng tôi mở cửa hàng kinh doanh, hoan nghênh quý khách đến mua bánh. Khách hàng là thượng đế, nhưng thượng đế cũng không thể vô lý đùng đùng như thế được.”
Người phụ nữ trung niên tức giận cầm bánh ga tô bỏ đi. Quản lý bối rối tự giới thiệu: “Chào anh ạ, tôi là Quản lý của cửa hàng này.”
“Chào anh, tôi là đồng nghiệp ở bộ phận bảo vệ, họ Tôn.” Người xách máy tính giới thiệu với Quản lý, “Vị này cũng là đồng nghiệp.” Nhưng anh ta không hề giới thiệu họ tên người vừa nãy đứng ra giải quyết giúp họ.
Quản lý ngay từ đầu đã đoán đây là hai vị do tổng công ty phái xuống kiểm tra, nên rất lo lắng, vội vàng gọi Vương Vũ Linh lại. Vương Vũ Linh không ngờ lại gặp đúng người của tổng công ty, thật xúi quẩy vô cùng, trong lòng đã thầm rủa con mụ điêu ngoa vừa nãy không biết bao nhiêu lần. Nhưng may mà người tổng công ty phái xuống còn nói giúp cô, lại lấy cả băng ghi hình ra chứng minh sự trong sạch cho cô nữa, coi như cũng được hả giận. Vì thế cô chỉ cúi đầu im lặng.
Người đó nói: “Sự việc ngày hôm nay, tôi cần hai người viết một bản…” ông ta dừng lại một lúc, rồi mới nói tiếp: “Một bản tường trình, tốt nhất là bằng tiếng Anh, tôi cần hai người giải trình xem tại sao lại tranh cãi với khách hàng. Còn nữa, tôi cũng phải báo cáo sự việc với cấp trên của tôi, giải thích nguyên do tại sao lại vượt cấp lấy băng ghi hình ra. Bản tường trình này xin gửi trực tiếp cho Quản lý khu vực các bạn, anh ta sẽ chuyển cho tôi.”
Các cấp quản lý của công ty rất nghiêm ngặt, Vương Vũ Linh chưa bao giờ có quan hệ gì với các cấp lãnh đạo, chỉ có Quản lý là còn biết đôi chút. Vị đồng nghiệp ở tổng công ty này trượng nghĩa vượt cấp lấy băng ghi hình ra, khiến cho bà khách làm loạn kia phải rút lui, quả thực đã giúp anh và Vương Vũ Linh rất nhiều. Nghe anh ta nói phải tường trình với cấp trên, anh liền gật đầu lia lịa: “Anh yên tâm, chúng tôi sẽ viết bản tường trình.”
“OK, cảm ơn sự hợp tác của các bạn.” Người đó rất lịch sự, hình như anh ta là người miền Nam, phát âm không chuẩn lắm, không phân biệt được âm mũi trước và mũi sau. Đàm Tĩnh không đừng được ngẩng đầu lên nhìn anh ta, giống như tất cả các đồng nghiệp khác ở tổng công ty, anh ta mặc chiếc áo sơ mi nhạt màu, trời nóng vậy mà vẫn cài cúc cổ kín bưng. Ngoài giọng phát âm không chuẩn ra, chẳng có chút gì giống Nhiếp Vũ Thịnh cả.
Cô thấy nhất định mình đã rất thất thố, bởi người đó đã phát giác ra cô đang nhìn anh ta, bèn liếc mắt nhìn lại, khiến cô vội cúi gằm mặt xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Vị đồng nghiệp ở tổng công ty đi khỏi thì cũng sắp đến giờ đóng cửa, Vương Vũ Linh vừa sắp xếp lại chỗ bánh mì chưa bán hết, vừa rầu rĩ than: “Bản tường trình này phải viết thế nào đây?”
Quản lý cũng rầu rĩ: “Tôi gọi điện hỏi xem vậy.” Nói rồi anh nhấc máy gọi điện cho các quản lý khác, nhưng bọn họ cũng rất ít khi viết bản tường trình.
Quản lý và Vương Vũ Linh đều bó tay hết cách, cuối cùng Vương Vũ Linh chợt nhớ ra: “Đàm Tĩnh, cậu học nhiều, có biết viết bản tường trình thế nào không?”
“Tớ cũng chưa viết bao giờ…” Đàm Tĩnh nghĩ ngợi một lát, “Có điều, bản tường trình… tiếng Anh hình như là The letter of explanation. Chỉ cần giải thích rõ sự việc là được rồi.”
Vương Vũ Linh mừng rỡ nói: “Tớ quên mất là cậu giỏi tiếng Anh, thôi, bản tường trình này, cậu viết giúp mình nhé!”
Quản lý cũng hết sức ngạc nhiên: “Đàm Tĩnh, cô còn biết tiếng Anh nữa hả?”
Đàm Tĩnh vội cúi đầu xuống, cô không muốn nhắc lại chuyện ngày xưa, chỉ trả lời cho qua chuyện: “Hồi trung học có học chút chút ấy mà.”
“Đừng có luyên thuyên, tiếng Anh của cậu giỏi hơn nhiều, hồi trước mình thuê nhà cùng với cậu, chỉ có mỗi chiếc radio mà ngày nào cậu cũng nghe cái gì… BBC! Tớ chẳng biết trong đó xì xồ nói cái gì, còn cậu nghe hiểu hết.”
Đàm Tĩnh điềm tĩnh cười, ngày xưa vì định ra nước ngoài cùng Nhiếp Vũ Thịnh, cô đã dốc sức học tiếng Anh, nhưng đó là chuyện quá khứ rồi.
Sau khi tan làm, Quản lý ngỏ lời mời cô và Vương Vũ Linh ăn cơm. Trước nay Quản lý vẫn rất thích Đàm Tĩnh bởi cô chăm chỉ, không bao giờ nề hà công việc. Thế nên anh đề nghị: “Đón con trai cô ra đây, cùng ăn cơm đi.” Đàm Tĩnh vội vàng từ chối: “Không cần phiền thế đâu ạ, nó ở chỗ bà Trần rất tốt. Cho trẻ con đi ăn cùng, rồi nó hết đòi ăn lại đòi ngủ, rách việc lắm.”
“Cứ đón ra đi.” Vương Vũ Linh chêm vào, “Cũng lâu lắm mình không gặp Bình Bình rồi, đón ra cho mình ngắm một cái.”
Vì đang có việc nhờ Đàm Tĩnh, nên Quản lý cũng góp lời: “Đúng đấy, đón cháu ra đây, chúng ta ăn cái gì đó ngon một chút.”
Đàm Tĩnh không từ chối được, đành phải đi đón Tôn Bình. Nhìn thấy cô, thằng bé rất vui mừng, lại nghe nói được ra quán ăn cơm, nó càng vui hơn. Đàm Tĩnh cẩn thận dặn con, nhất định phải chào người lớn, phải lễ phép, lúc ăn cơm không được kén chọn, rồi mới dẫn con đến quán ăn đã hẹn trước.
Quản lý chỉ nghe nói Đàm Tĩnh đã kết hôn và có con, đây cũng là nguyên nhân mà hồi đó anh nhận Đàm Tĩnh vào làm – nữ nhân viên chưa kết hôn hay nhảy chỗ này chỗ kia, có khi công ty vừa mới tập huấn tay nghề xong đã đòi nghỉ việc đi chỗ khác rồi. Bởi thế những nhân viên đã có gia đình con cái lại có phần ổn định hơn. Quản lý kiên nhẫn chơi đùa với Tôn Bình, rồi cười hà hà bảo Đàm Tĩnh: “Cô còn trẻ như vậy mà con đã lớn thế này rồi, đúng là có phước quá.”
Đàm Tĩnh cười, xưa nay cô rất ít nói, nhất là ở trước mặt Quản lý. Trái lại, Tôn Bình hiếm khi được ăn ở nhà hàng, nên cứ mở tròn đôi mắt đen tuyền ngó nghiêng khắp nơi. Nhưng cậu bé từ trước đến nay rất ngoan, nghe người lớn trò chuyện cũng không cắt lời để hỏi này hỏi nọ, chỉ biết cắm cúi ăn cơm. Vương Vũ Linh xuýt xoa: “Ôi giời, mỗi lần nhìn thấy Bình Bình là tôi muốn lấy chồng để còn sinh một bảo bối ngoan ngoãn như thế này, đáng yêu quá đi mất.”
Quản lý cười nói: “Chỉ có Đàm Tĩnh hiền lành thế này mới sinh được cậu bé ngoan như vậy thôi, chứ cô mà lấy chồng, thể nào cũng sinh ra quỷ sứ.”
Vương Vũ Linh quay lại làm mặt xấu với Quản lý. Bình thường Quản lý không ưa Vương Vũ Linh cho lắm, luôn xem cô là cái gai trong mắt. Nhưng lần này, vì mụ khách lắm chuyện ấy mà Quản lý và Vương Vũ Linh lại thành ra có chung một nỗi uất ức. Ăn xong cơm, mỗi người bèn cầm một tờ giấy lên viết bản tường trình.
Văn vẻ của Vương Vũ Linh không được hay lắm, chỉ miễn cưỡng đạt đến độ câu cú lưu loát mà thôi, còn Quản lý thì viết khá tốt, mạch lạc dễ hiểu. Thấy Vương Vũ Linh mãi mới viết được mấy câu, Quản lý liền giật lấy tờ giấy của cô nói: “Để tôi viết luôn cho.”
Một lát sau, Quản lý đã viết xong cho cả Vương Vũ Linh, rồi đưa cho Đàm Tĩnh dịch. Đàm Tĩnh liếc nhìn bản tường trình hai người họ viết, thấy đều bắt đầu kể từ việc lấy bánh ga tô, liền mạnh dạn góp ý: “Nghe nói phần lớn các giám đốc trên công ty đều từ nước ngoài về, không hiểu tình hình trong nước. Hơn nữa, cách hiểu vấn đề của họ khác với chúng ta. Đã là bản tường trình bằng tiếng Anh thì chắc chắn sẽ đưa cho một người hiểu tiếng Anh xem. Trước đây khi tham gia lớp tập huấn, tôi có nghe giáo viên nói, bất kể vì lý do gì, chỉ cần cãi nhau với khách hàng là không đúng. Là nhân viên cửa hàng, chúng ta cãi nhau với khách hàng, các sếp sẽ cho là chúng ta sai. Vì thế hay là chúng ta đưa đoạn bà khách đó đổ oan cho Vương Vũ Linh đẩy bà ấy lên đầu tiên, chứng minh rằng không phải chúng ta cãi nhau với bà ta, mà chỉ nói lý với bà ấy thôi.”
Quản lý tán đồng: “Đúng! Đúng! Cứ làm thế đi!”
Đàm Tĩnh sửa lại nội dung của hai bản tường trình một chút, rồi cắm cúi dịch. Tuy Đàm Tĩnh từng cần cù học tiếng Anh, nhưng dù sao cũng đã bỏ bẵng bao nhiêu năm, có rất nhiều từ nhất thời không nhớ ra nổi, dẫu có nghĩ ra, cũng không chắc chắn lắm. Cuối cùng cô cũng dịch được đại khái nội dung. Ba người bọn họ lại đi tìm một quán net, Đàm Tĩnh tra từ điển online, kiểm tra lại từng từ một rồi sửa lại, đến nửa đêm mới dịch xong hai bản tường trình. Hai bản tường trình này tuy đơn giản, nhưng lâu lắm rồi Đàm Tĩnh không dịch thứ gì tương tự thế này nên không yên tâm, cô kiểm tra lại ba, bốn lần, rồi nói với Quản lý và Vương Vũ Linh: “Chắc là xong rồi đó.”
Theo ý kiến của Quản lý, ngay ngày hôm sau sẽ tìm một cửa hàng in, in hai bản tường trình này ra rồi gửi cho tổng công ty. Đàm Tĩnh nói: “Tuy chỉ gửi trong thành phố nhưng cũng phải lòng vòng mãi mới tới nơi được, chắc phải mất vài ngày, chi bằng chúng ta gửi email đi.”
Tuy Quản lý hay lên mạng chat, nhưng chưa gửi email bao giờ, lại đến lượt Đàm Tĩnh phụ trách hết. Bao nhiêu năm không dùng máy tính, nhưng vừa mở trang email miễn phí ra, cô đã thoăn thoắt nhập một cái tên tài khoản, có điều mới nhập được một nửa, cô chợt ngây người ra. Vương Vũ Linh thấy cô ngẩn người, liền hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Cô nhanh chóng xóa dòng tên tài khoản đi, rồi quay trở lại trang chủ đăng ký bừa một tài khoản mới, sau đó gửi thư vào hòm thư người quản lý khu vực của cửa hàng họ.
Thấy mọi chuyện hết sức trôi chảy, Quản lý cảm kích nói với Đàm Tĩnh: “Cảm ơn nhé! Không ngờ cửa hàng chúng ta lại có một nhân tài như cô.”
Đàm Tĩnh cười nói: “Có gì đâu ạ, hơn nữa chuyện hôm nay rõ ràng là bà khách đó sai, Quản lý cũng vì nói giúp chúng tôi nên mới phải viết tường trình mà.”
Họ ra khỏi quán net thì đã rất muộn. Tôn Bình đã ngủ từ lâu, trong lúc Đàm Tĩnh dịch bản tường trình, Vương Vũ Linh bế con hộ cô. Bấy giờ cũng đã hết tàu điện ngầm, nhà Vương Vũ Linh lại ở gần, nên cô đề nghị với Đàm Tĩnh: “Hay là cậu và Bình Bình qua nhà mình ngủ tạm một đêm cho xong đi, ngày mai còn phải làm ca sáng nữa.”
Đàm Tĩnh phải một mình bế con, vừa mệt vừa buồn ngủ. Thầm nghĩ nếu về nhà mà Tôn Chí Quân làm đêm thì còn đỡ, lỡ như anh ta ở nhà, thể nào cũng lại cãi nhau, hơn nữa hôm nay cô đã quá mệt, không muốn ôm con ngồi mấy tuyến xe buýt nữa, bèn gật đầu đồng ý.
Vương Vũ Linh thuê nhà chung với một người cùng quê, trong nhà vô cùng bừa bãi, Đàm Tĩnh nhìn không quen, liền tiện tay thu dọn. Vương Vũ Linh nói: “Cái cậu này, đúng là đảm đang quá.”
Đàm Tĩnh cười, nhét đống quần áo vào chiếc tủ sơ sài, rồi hỏi: “Cậu và Lương Nguyên An định thế nào?”
“Cái gì mà định thế nào?” Vương Vũ Linh bỗng đỏ bừng cả tai, “Tớ và Lương Nguyên An có quan hệ gì đâu?”
“Chẳng phải cậu rất thích anh ta đó sao?”
Vương Vũ Linh lập tức bật dậy: “Ai nói là mình thích anh ta?”
Đàm Tĩnh chỉ mỉm cười không nói, Vương Vũ Linh trợn mắt nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng xẹp xuống hệt như một quả bóng xì hơi: “Đàm Tĩnh, sao chuyện gì cậu cũng biết vậy?”
Đàm Tĩnh vỗ nhẹ vai cô: “Lương Nguyên An được đấy, tâm địa cũng tốt, mỗi tội hoang quá.”
“Đúng đấy, anh ấy là thợ làm bánh cấp cao, tiền lương hằng tháng nhiều hơn chúng ta bao nhiêu, thế mà có để dành được đồng nào đâu. Khó khăn lắm năm trước mới dành dụm được ít tiền, lại gửi hết về quê để làm của hồi môn cho em gái. Ai mà lấy phải anh ta, thì chỉ có nước theo anh ta hít khí trời.” Vương Vũ Linh có vẻ rất bực bội, “Hơn nữa, con người anh ấy không có chuyện gì cũng vẫn thích đi uống rượu, Đàm Tĩnh, thực lòng mình hơi sợ.”
Đàm Tĩnh đương nhiên hiểu Vương Vũ Linh e ngại điều gì, cô sợ Lương Nguyên An cũng giống như Tôn Chí Quân. Nghĩ đến cuộc sống của mình, Đàm Tĩnh mím môi, không muốn nói thêm gì nữa. Vương Vũ Linh thấy cô cau mày, vội tìm lời an ủi: “Đàm Tĩnh, cậu đừng giận nhé, mình không có ý đó đâu. Hừm… mình đúng là vụng ăn vụng nói, cái miệng này ngu thế không biết, toàn làm cho người khác bực mình.”
Đàm Tĩnh cười gượng gạo: “Tớ có giận đâu. Cậu suy nghĩ đúng lắm, kết hôn là chuyện trọng đại, phải suy nghĩ nhiều để sau này bớt phiền muộn.”
“Tớ chẳng hiểu sao cậu lại đi lấy Tôn Chí Quân.” Vương Vũ Linh vốn là người mau mồm mau miệng, “Nói thật, anh ta chẳng xứng với cậu tí nào.”
Đàm Tĩnh cười nói: “Cái gì mà xứng với không xứng chứ, tại số mình không tốt thôi.”
Lúc này không hiểu tại sao, Bình Bình đang nằm trên giường bỗng tỉnh dậy, dụi mắt gọi “mẹ”. Đàm Tĩnh vội vỗ vỗ lưng cho con trai, nào ngờ cậu bé gãi bụng, dụi mắt nói: “Chưa tắm… không ngủ được.”
Vừa nãy trong quán net nóng bức quá, cả hai mẹ con đều đầm đìa mồ hôi, mọi khi bà Trần chăm sóc Bình Bình rất chu đáo, hôm nào trời nóng bà cũng tắm cho cậu bé. Bình Bình quen sạch sẽ sảng khoái đi ngủ rồi, nên rõ ràng là đã ngủ, vậy mà lúc này vẫn cứ tỉnh dậy.
Vương Vũ Linh vội tìm khăn tắm đưa cho Đàm Tĩnh: “Đi tắm đi, nhà này có bình nước nóng, tắm dễ chịu lắm.”
Tắm bình nóng lạnh đúng là dễ chịu thật, Tôn Bình đứng dưới vòi hoa sen, mắt lim dim như hai vành trăng non, thì thầm nói: “Mẹ, mình cũng mua bình nước nóng đi.” Rất ít khi con trai mở miệng xin cô điều gì, vì thằng nhỏ quá hiểu chuyện, biết bệnh của mình phải tiêu rất nhiều tiền mà tiền lương của mẹ không bao giờ đủ dùng. Đàm Tĩnh xót xa nghĩ, đúng là nên mua một chiếc bình nước nóng, mỗi lần tắm cho Tôn Bình, cô toàn phải bật bếp gas đun nước, nhất là vào mùa đông, phải đun cả một chậu to. Lần nào tắm xong, hai mẹ con cũng ướt đẫm mồ hôi, mà nước cũng chẳng tiết kiệm được. Nhưng cô đã ra cửa hàng xem rồi, bình nước nóng hàng hiệu phải hơn một nghìn đồng, còn cái chất lượng kém thì không dám mua, sợ nhỡ đang dùng lại xảy ra sự cố.
Tắm xong, cô bế con lên giường, chợt nghe Vương Vũ Linh nói: “Hai mẹ con cậu ngủ ở đây đi, mình sang phòng đồng hương ngủ.”
Đàm Tĩnh đang định từ chối thì Vương Vũ Linh đã cầm quần áo đi tắm.
Nằm trên giường, Đàm Tĩnh tạm thời gạt chuyện bình nước nóng sang một bên, hôm nay cô đã quá mệt mỏi rồi, nhất là lúc dịch hai bản tường trình trong quán net. Quán net đông đúc lại ngột ngạt, còn có bao nhiêu người hút thuốc nữa, không khí vô cùng bí bức. Cô tỉ mẩn đối chiếu từng từ một, rồi sửa ngữ pháp, chữa đi chữa lại, như đang giải một bài toán khó vậy.
Ngày trước toàn là Nhiếp Vũ Thịnh giúp cô sửa bài tiếng Anh, anh học cái gì cũng nhanh hơn cô, giỏi hơn cô. Cô đã là học sinh giỏi có tiếng rồi, nhưng so với anh vẫn không là gì cả. Hơn nữa, thành tích học tập mà anh đạt được, thường không phải nhờ vào chăm chỉ.
“Đó là vì anh thông minh.” Anh thường lấy ngón tay gõ nhẹ lên trán cô, “Cô bé ngốc ạ.”
Đã bấy nhiêu năm trôi qua rồi, không ngờ khi mở trang email ra, cô vẫn còn nhớ được tên tài khoản đó. Có lẽ cô đúng là kẻ ngốc, nên mới nhớ như in từng chuyện trong quá khứ như thế.
Cô thực sự đã quá buồn ngủ, cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Tiếng thở dồn dập của Bình Bình vẫn ở ngay sát bên tai cô, không như những người bình thường, cậu bé thường xuyên bị khó thở. Mỗi lần đi bệnh viện, bác sĩ đều bảo cô phải làm phẫu thuật ngay, nhưng cô đi đâu để kiếm khoản tiền phẫu thuật trên trời ấy chứ.
Nhất định phải nghĩ cách, nửa đêm tỉnh dậy, cô mơ màng nghĩ, nhất định cô sẽ nghĩ ra cách.
***
“Bác sĩ Nhiếp.”
Nhiếp Vũ Thịnh quay đầu lại, nhìn thấy đồng nghiệp, anh hờ hững đáp lời: “Bác sĩ Lý.”
“Hôm nay, anh gân cổ tranh cãi với Trưởng khoa Phương, thật làm cho mọi người trợn tròn mắt.” Bác sĩ Lý cười hì hì nói, “Đầu tiên là cãi bằng tiếng Trung, cãi một hồi lại chuyển sang tiếng Anh, cuối cùng xổ cả tiếng Đức, hai người dẫn chứng đông tây, đem cả mấy bài luận văn mới của Hopkins ra làm chứng cứ, còn kèm theo cả di truyền học nữa, cãi nhau có trình độ như vậy, thật là hiếm có.”
Nhiếp Vũ Thịnh cúi đầu: “Trưởng khoa du học ở Đức về, nói tiếng Đức giỏi hơn tôi nhiều.”
“Tiếng Đức giỏi hay không không thành vấn đề, mà cậu là người đầu tiên dám tranh luận với Trưởng khoa Phương!” Bác sĩ Lý giơ ngón cái lên, tán thưởng: “Những lời cả viện này, thậm chí cả Giám đốc cũng không dám nói, mà cậu nói hết cả. Cậu thật là lợi hại, tôi phục cậu đấy.”
“Trưởng khoa Phương phản đối áp dụng công trình này, vì rủi ro của nó quá lớn. Nhưng đối với một đứa trẻ, cho dù là một cuộc phẫu thuật tim truyền thống, thì rủi ro cũng rất cao.” Nhiếp Vũ Thịnh thở dài, “Có điều các tiến bộ về y học của nhân loại, có cái nào không phải trả giá bằng rủi ro và thất bại đâu, chúng ta chẳng qua chỉ cho bệnh nhân thêm nhiều sự lựa chọn hơn mà thôi.”
“Nhưng công ty thiết bị y tế đó hỗ trợ rất nhiều tiền, có thể những bệnh nhân khó khăn sẽ bắt buộc phải lựa chọn phương pháp phẫu thuật này.” Lời của Trưởng khoa Phương dường như vẫn rành rành bên tai, “Nhiếp Vũ Thịnh, tôi biết cậu không nghĩ như thế. Bệnh nhân lựa chọn phương pháp phẫu thuật này chắc chắn là vì họ không có tiền làm phẫu thuật kiểu truyền thống. Lương y như từ mẫu, cậu có bao giờ nghĩ rằng, nếu như cậu là người nhà của bệnh nhân, bị buộc phải lựa chọn một phương án phẫu thuật chưa hoàn chỉnh và rủi ro cao, cậu sẽ phải chịu đựng sự day dứt và áp lực thế nào không?”
“Nhưng nếu như họ không có tiền để làm phẫu thuật kiểu truyền thống, thì họ vẫn phải kéo dài bệnh tình, thậm chí không chữa bệnh nữa.” Anh bình tĩnh phản bác, “Chúng ta cho bệnh nhân cơ hội, vẫn còn hơn là không cho họ cơ hội nào.”
“Cậu cho họ cơ hội ư? Cậu cho họ một sự lựa chọn hoang đường thì có. Đem bệnh nhân ra làm chuột bạch để thử nghiệm phương án phẫu thuật còn chưa hoàn thiện, cậu là bác sĩ, cậu có nghĩ mỗi nhát dao của cậu đều là tính mệnh con người không?” Sau cùng, Trưởng khoa Phương đỏ mặt tía tai tức tối, chỉ thẳng ra cửa phòng họp, “Nhiếp Vũ Thịnh, cậu cút ra ngoài ngay cho tôi!”
Anh ngớ người, rồi lập tức bình tĩnh bước ra khỏi phòng họp. Chưa đến nửa ngày sau, cuộc tranh luận này đã đến tai tất cả mọi người trong khoa. Mọi người cũng chẳng thấy ai đúng ai sai gì hết, làm việc lâm sàng lâu rồi, có lúc nhìn thấy bệnh nhân cũng chẳng có cảm giác gì nữa, nhất là đối với những người ở khoa Ngoại Tim mạch, hầu như ngày nào cũng trông thấy cảnh chết chóc. Khi Nhiếp Vũ Thịnh mới đến bệnh viện, anh từng mổ cấp cứu cho một bệnh nhân suốt đêm, cuối cùng không cứu được. Thấy người nhà bệnh nhân khóc lóc ầm ĩ ở ngoài phòng mổ, anh cũng lao vào nhà vệ sinh, mở vòi nước thật to rồi nước mắt cứ thế tuôn ra.
Một sinh mệnh lặng lẽ mất đi như thế, ai chưa từng trải qua sẽ không thể có cảm giác sốc và kinh hãi mạnh đến vậy được. Nhưng như vậy thì sao chứ? Cuối cùng ngay cả anh cũng quen rồi. Anh sẽ cố gắng hết sức để cứu bệnh nhân, anh có thể tập trung đứng mổ cả vài tiếng đồng hồ, nhưng nếu như kết quả cuối cùng vẫn là bất hạnh, thì anh sẽ chấp nhận, coi đó là sự sắp đặt của số mệnh.
Bác sĩ Lý rất hiểu tâm tình Nhiếp Vũ Thịnh, bèn vỗ nhẹ vai anh nói: “Tôi biết, anh nghĩ cho bệnh nhân giường số 14 chứ gì.”
Đó là một bé gái rất đáng yêu, mới có 6 tháng tuổi, do mắc bệnh tim bẩm sinh rất phức tạp nên phải chuyển lên viện của họ. Để chữa bệnh cho con, bố mẹ cô bé đã bán cả nhà ở quê, rồi lại vay mượn bạn bè họ hàng, nhưng vẫn không gom đủ tiền phẫu thuật. Hôm qua cuối cùng họ đành đề nghị xin được ra viện, ông bố trẻ nắm chặt tay anh, run run nói: “Bác sĩ Nhiếp, cảm ơn anh, con gái tôi không có phúc, thôi, coi như nó uổng công đến cõi đời này. Chúng tôi thực sự không còn cách nào khác, không chữa nữa, về sinh đứa khác vậy.”
Anh nhìn người mẹ trẻ khom lưng ôm con, vừa khóc vừa đi làm thủ tục ra viện.
Những chuyện như thế này ở viện quá nhiều, không đếm xuể, nhưng anh vẫn thấy đau lòng. Những lúc như vậy, dù chỉ còn một tia hy vọng, cũng tốt hơn là tuyệt vọng đúng không? Vì thế, khi công ty thiết bị y tế nước ngoài đó đưa ra kế hoạch hỗ trợ kinh phí, anh không chút do dự bèn đề nghị Trưởng khoa Phương chấp nhận. Kết cục, trong buổi họp, hai người bọn họ đã cãi nhau một trận.
Lời của Trưởng khoa Phương thực ra cũng có lý, anh không phải là không biết. Trên thế giới này không có gì miễn phí cả, huống hồ lại là một công ty thiết bị y tế của tư bản. Mục đích của hỗ trợ kinh phí, đương nhiên là để quảng cáo cho các thiết bị mới như: mạch máu nhân tạo, máy bóp tim nhân tạo và ống thông động mạch stent v.v…
Anh thấy hơi chán nản, cũng hơi không đành lòng. Không khỏi thở dài.
Nghe thấy anh thở dài, bác sĩ Lý nói: “Anh đừng buồn nữa, Trưởng khoa cũng nghĩ cho anh thôi. Nếu mà là người khác, ông còn chẳng thèm mắng ấy.”
Anh biết, thực ra Trưởng khoa Phương luôn đối xử rất tốt với anh, lần hội chẩn lớn nào cũng dẫn theo anh, cuộc phẫu thuật khó khăn nào cũng cho anh tham gia, tuy rằng anh làm tốt ông không bao giờ biểu dương, còn làm sai thế nào cũng bị mắng, nhưng những kinh nghiệm lâm sàng này thực sự vô cùng đáng quý. Trưởng khoa Phương vốn là thầy giáo hướng dẫn tiến sĩ, ông còn đang hướng dẫn mấy tiến sĩ liền, dù không phải là đệ tử của ông, nhưng trong số tất cả bác sĩ của khoa, nhất là trong số bác sĩ trẻ, anh là người được trọng dụng nhất, hơn nữa, Trưởng khoa Phương luôn dốc lòng đem hết kinh nghiệm truyền dạy cho anh một cách hết sức vô tư.
Buổi tối lúc tan làm, anh đi ra bãi đỗ xe, đúng lúc gặp Trưởng khoa Phương. Bệnh viện có tiêu chuẩn xe cho các chủ nhiệm khoa trong bệnh viện, đặc biệt những chủ nhiệm có uy tín, đức cao vọng trọng như Trưởng khoa Phương, không chỉ có xe, mà còn có cả lái xe nữa. Nhiếp Vũ Thịnh thấy lái xe đang lật nắp ca pô lên, cúi đầu loay hoay, có lẽ xe đã bị hỏng. Giờ đã xế chiều, nhưng nền xi măng của bãi đỗ xe ngoài trời ở viện vẫn nóng hầm hập, ánh mặt trời từ đằng Tây chênh chếch chiếu vào những tấm tường kính của khu nhà khám bệnh, bị phản xạ lại, càng khiến người ta thấy nóng nực.
Nhiếp Vũ Thịnh vội vàng tiến lại gần, hỏi lái xe: “Sao vậy?”
“Lại bị hỏng rồi.” Lái xe ngao ngán nói, “Hình như là ắc quy hết điện.”
“Hay là, Trưởng khoa đi xe cháu vậy.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Trời nóng quá.”
Trưởng khoa Phương nhìn anh, vẻ như không bằng lòng, nhưng cũng không phản đối. Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Nhân tiện cháu có hai vấn đề muốn thỉnh giáo chú, liên quan đến bệnh nhân giường số 35.” Trưởng khoa Phương tuy còn chưa nguôi giận, nhưng ông trước nay không bao giờ làm mất mặt anh trước mặt nhân viên hành chính hoặc bệnh nhân. Đây có lẽ cũng là một kiểu bao che. Có lúc giữa cả phòng bác sĩ, ông mắng té tát Nhiếp Vũ Thịnh, thế nhưng chỉ cần có y tá hay nhân viên hành chính khác đi vào, ông lập tức ngưng bặt.
Vì thế mấy tay tiến sĩ do Trưởng khoa Phương hướng dẫn thường đùa rằng Nhiếp Vũ Thịnh thực ra mới là đệ tử chân truyền của Trưởng khoa Phương, vì anh bị mắng nhiều nhất. Trưởng khoa Phương từng nói với các học trò: “Mắng các anh các chị là vì muốn tốt cho các anh các chị, mắng các anh các chị trước mặt những người có chuyên môn càng là vì muốn tốt cho các anh các chị. Có mặt người ngoài thì không nói nữa, người ngoài không hiểu chuyên môn, các anh các chị làm bác sĩ, trước mặt bệnh nhân cần phải có tôn nghiêm của mình.”
Bây giờ trước mặt lái xe, Trưởng khoa Phương đương nhiên sẽ không làm anh mất mặt.
Nhiếp Vũ Thịnh lái xe Buick, trong đám bác sĩ trẻ, loại xe này không phải hạng xịn, nhưng cũng không rẻ tiền. Hồi đầu, Trưởng khoa Phương rất không thích anh, cho rằng còn trẻ mà vừa đi làm đã mua xe, đúng là tính khí công tử. Sau này, quen biết đã lâu, mới hay Nhiếp Vũ Thịnh không hề mua xe bằng tiền gia đình, hồi còn học ở Mỹ anh đã bắt đầu chơi cổ phiếu, cũng kiếm được kha khá.
Nhiếp Vũ Thịnh chỉnh điều hòa xuống mức lạnh nhất, lúc này Trưởng khoa Phương mới lên tiếng: “Địa chỉ nhà tôi cậu có biết không?”
“Biết ạ.” Hồi năm mới, Nhiếp Vũ Thịnh còn được Trưởng khoa Phương mời đến nhà ăn cơm, bởi vì khi xếp lịch trực, anh đã chủ động xin được trực đêm 30 Tết. Tuy Trưởng khoa Phương bề ngoài không nói gì, nhưng mọi việc nhỏ nhặt nhất ông đều để tâm, ngày hôm sau ông liền gọi anh đến nhà ăn cơm. Trưởng khoa Phương luôn rất gương mẫu, mỗi lần trực ban ông đều trực sáng mùng Một. Vợ Trưởng khoa Phương làm việc ở Thư viện thành phố, người hiểu biết lại rất đảm đang, bà đã nghe Trưởng khoa Phương nức nở khen Nhiếp Vũ Thịnh từ lâu, nên cũng coi anh như con cháu, làm cả một mâm cơm để khoản đãi. Trưởng khoa Phương rất ít khi tiếp đón đồng nghiệp ở nhà, vì thế các đồng nghiệp trong khoa thường hay nói đùa rằng Trưởng khoa Phương quả là ưu ái Nhiếp Vũ Thịnh, tiếc rằng ông không có con gái, nếu không nhất định sẽ gả cho anh.
Nhiếp Vũ Thịnh vừa lái xe, vừa thỉnh giáo Trưởng khoa Phương về những vấn đề liên quan đến phương án chữa trị của bệnh nhân giường số 35, có hai chỗ anh không hiểu, Trưởng khoa Phương là người rất giỏi về chuyên môn, ông tận tâm giảng giải cho anh, đến cuối cùng mới nói: “Buổi chiều mắng cậu, là vì muốn tốt cho cậu thôi.”
“Cháu biết.”
“Mấy công ty nước ngoài đó làm gì có chuyện tốt như vậy, bỏ ra bao nhiêu tiền để hỗ trợ bệnh nhân, chẳng qua là vì muốn chúng ta dùng máy móc của họ thôi.”
“Cháu hiểu.”
“Cậu còn trẻ, nếu như chương trình này do cậu cực lực tán thành, sau này có bất cứ vấn đề gì, trách nhiệm đều là tại cậu hết. Quan hệ giữa mọi người trong bệnh viện phức tạp, tôi không muốn cậu phạm sai lầm.”
Lần này, Nhiếp Vũ Thịnh im lặng giây lát mới nói: “Cảm ơn Trưởng khoa ạ.”
“Tôi ở bệnh viện này đã mấy chục năm rồi, từng dạy vô số học trò, có một đống đồ đệ. Bây giờ, tuổi đời già rồi, gan lại ngày càng bé đi.” Trưởng khoa Phương thở dài, “Tôi cũng biết, có lúc, rõ ràng là muốn cứu người, thế nhưng cuối cùng lại thành ra hại người.”
Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ bất an, anh rất ít khi nhìn thấy mặt này trong con người Trưởng khoa Phương. Trong khoa, nhất là ở lĩnh vực chuyên môn, ông luôn mạnh mẽ, thậm chí đến mức độc đoán. Các bác sĩ trẻ đều sợ ông, đến Giám đốc bệnh viện cũng phải nhường ông vài phần.
Lúc chờ đèn đỏ, Trưởng khoa Phương nói: “Thế này đi, cậu làm một bản dự báo rủi ro về chương trình của công ty đó. Đến lúc ấy, tôi đưa cho Phó giám đốc phụ trách nghiệp vụ xem.”
Nhiếp Vũ Thịnh rất đỗi kinh ngạc, vội quay đầu lại nói: “Trưởng khoa…”
“Thực ra lời cậu cũng có lý.” Trưởng khoa dường như đã thấm mệt, “Lương y như từ mẫu, đã là từ mẫu, cho dù có một phần vạn hy vọng, chắc chắn cũng sẽ thử xem. Chúng ta cho bệnh nhân cơ hội, vẫn tốt hơn là không cho họ cơ hội nào.”
Lúc xuống xe, Trưởng khoa Phương còn nói: “Tôi có hai con trai, đều không chịu học y. Vì thế…” Ông vỗ vai Nhiếp Vũ Thịnh, không nói gì thêm nữa.
Tuy Trưởng khoa Phương đồng ý xem xét việc áp dụng chương trình này, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh không sao vui được. Đối với anh, chương trình này chỉ là phương án dự bị. Bảo hiểm y tế trong nước chưa được hoàn thiện, tuy rằng bảo hiểm ở nước ngoài cũng chẳng ra làm sao. Bất cứ ở đâu, luôn luôn có người không có tiền khám bệnh, huống hồ liên quan đến khoa Ngoại Tim mạch của anh, hầu hết các cuộc phẫu thuật đều lớn và phức tạp. Chừng đó tiền viện phí đủ để khiến một gia đình thường thường bậc trung khuynh gia bại sản.
Phương án phẫu thuật đã được kiểm chứng luôn là sự lựa chọn đầu tiên, còn như loại thiết bị mới này, trong trường hợp bệnh án lâm sàng không nhiều thì đương nhiên càng ít dùng càng tốt. Anh cắm cúi dịch tài liệu mấy ngày liền, chỉnh sửa đâu vào đấy rồi mới đưa cho Trưởng khoa Phương. Đưa tài liệu cho Trưởng khoa rồi, tự nhiên anh lại thấy hối hận, nhưng mấy lần cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Trưởng khoa có vẻ rất hiểu anh, bèn trấn an: “Yên tâm đi, nếu bệnh viện có định áp dụng phương pháp này thì chắc chắn cũng phải có cả một hội đồng chuyên gia thẩm định, không bao giờ quyết định bừa bãi đâu.”
Nhiếp Vũ Thịnh bước ra khỏi phòng Trưởng khoa, nghĩ ngợi một lát rồi tới thăm phòng bệnh, đây cũng là thói quen công việc của anh. Nếu trực ban ngày, ngoài việc đi kiểm tra phòng bệnh vào buổi sáng, hằng ngày anh đều đi thăm phòng bệnh vào một giờ cố định. Khi kiểm tra phòng bệnh vào buổi sáng thường đông người nhiều chuyện, có một số chi tiết khó mà để ý hết được. Đợi kết thúc đợt kiểm tra buổi sáng, bớt chút thời gian đi thăm lại một lượt sẽ có thể giao lưu với bệnh nhân được nhiều hơn.
Hôm nay anh đến thăm phòng bệnh tương đối sớm, đúng vào giờ thăm bệnh nhân. Vì thế mà phòng bệnh nào cũng ồn ào, hầu hết đều có người nhà vào thăm. Nhiếp Vũ Thịnh bước đến cửa phòng bệnh số 7, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, quay đầu lại xem, hóa ra là Thư Cầm.
Cô ôm trong tay một bó hoa, tươi cười nhìn anh.
Nhiếp Vũ Thịnh tưởng cô tới thăm bệnh nhân, liền nói: “Đồng nghiệp của cô chuyển sang phòng số 16 rồi, điều kiện ở đó tốt hơn chút.”
Lúc đầu tiên vì muốn nhập viện nên anh đã nói dối với Trưởng khoa Phương rằng bệnh nhân đó là họ hàng của mình, không ngờ Trưởng khoa Phương rất quan tâm, không chỉ cho phép nhập viện sớm, mà đợi phòng bệnh hai người có chỗ trống lập tức cho người chuyển bệnh nhân sang đó. Thư Cầm nói: “Tôi biết rồi, tôi đi thăm ông ấy rồi.” Cô đưa bó hoa cho anh, nói, “Tặng anh đấy, thiên thần áo trắng.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra một lúc, mới nhận lấy bó hoa: “Cảm ơn.”
“Tôi phải cảm ơn anh mới đúng, nghe nói anh là bác sĩ mổ chính, kết quả phẫu thuật khiến mọi người rất hài lòng.”
“Đặt stent chỉ là tiểu phẫu thôi, cũng có gì đâu.”
Thư Cầm cười thành tiếng: “Thôi được rồi, bác sĩ Nhiếp, biết anh kỹ thuật cao siêu rồi, đặt stent chỉ là tiểu phẫu đối với anh, được chưa? Nhưng tôi được người ta nhờ vả, người nhà của Phó tổng giám đốc, còn cả Chủ tịch Hội đồng quản trị của chúng tôi nữa, nhất định muốn mời anh ăn cơm.”
“Không cần đâu.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Tôi chỉ hoàn thành công việc của mình, hơn nữa, bệnh viện chúng tôi có quy định, không cho phép nhận lời mời khoản đãi của bệnh nhân.”
“Mấy hôm trước họ còn định gửi anh phong bì, may mà bị tôi ngăn lại, tôi nói, nhất định không được đưa phong bì, nếu không anh ấy sẽ ném đi đấy.” Thư Cầm làm mặt xấu, “Tôi hiểu anh quá đúng không?”
Nhiếp Vũ Thịnh mỉm cười, đúng lúc có cô y tá đi ngang qua, bắt gặp anh ôm bó hoa đứng đó nói chuyện với một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, lại bất ngờ thấy khóe môi bác sĩ Nhiếp hơi lộ nụ cười, đây đúng là chuyện chưa từng có. Cô y tá trẻ giật nảy mình, dán mắt vào hai người bọn họ, hết nhìn anh rồi lại nhìn sang Thư Cầm. Nhiếp Vũ Thịnh chợt nhận ra hai người họ đứng ở hành lang nói chuyện rất dễ gây chú ý, đành nói: “Tôi đang phải làm việc, nếu không có chuyện gì khác thì tôi đi thăm phòng bệnh đây.”
“Tôi cũng được coi là người nhà bệnh nhân chứ? Tôi tìm hiểu một chút về bệnh tình Phó tổng giám đốc của chúng tôi không được à?”
“Phẫu thuật xong, ông ta hồi phục rất tốt, ngày mai hoặc ngày kia là có thể ra viện rồi.”
“Bất luận thế nào, bữa cơm này anh cũng nhất định phải đi, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp Phật, anh cứ coi như là cứu tôi đi.” Thư Cầm chắp tay, “Trăm sự nhờ anh đấy! Trăm sự nhờ anh đấy!”
“Tôi đã cứu Phó tổng giám đốc của các cô rồi, không cần cứu cô nữa, mà cô cũng có bị bệnh tim đâu.” Nhiếp Vũ Thịnh không hề động lòng, “Cảm ơn cô về bó hoa, cũng cho tôi gửi lời cảm ơn tấm thịnh tình của Phó tổng giám đốc, còn ăn cơm thì xin miễn đi.”
Thư Cầm biết anh không thích ăn uống nhậu nhẹt, vì thế hôm nay đến chỉ là cố gắng thử một lần mà thôi, nghe anh nói không đi, cô cũng đã lường trước nên chỉ cười, không nói thêm gì nữa.
Nhiếp Vũ Thịnh cầm bó hoa, không biết phải làm thế nào với nó. Anh đành quay trở về khoa, đặt bó hoa lên bàn. Bác sĩ Lý ngồi đối diện với Nhiếp Vũ Thịnh, thấy anh cầm bó hoa đi vào bèn trêu: “Ồ, cô nào thầm yêu anh tặng đấy à?”
Gần như tất cả y tá trong bệnh viện đều thầm yêu Nhiếp Vũ Thịnh, trước kia còn có người phục sẵn ở cửa nhà ăn bệnh viện chỉ để nhìn anh một cái. Nhiếp Vũ Thịnh mỗi lần dùng cơm ở ngoài cũng chỉ ăn qua quýt, nồi cơm chung ở nhà ăn bệnh viện lại càng không hợp khẩu vị của anh. Vì thế mỗi lần đi ăn cơm dưới nhà ăn, anh đều ăn nhanh nhanh chóng chóng cho xong. Mấy cô y tá đó thường chờ trong nhà ăn hàng tiếng đồng hồ, trong khi Nhiếp Vũ Thịnh chỉ xuất hiện có 10 phút là đã ăn xong đi về rồi.
“Không phải, là bạn tặng.” Nhiếp Vũ Thịnh lôi đống biên bản nhập viện ra, tuy bây giờ biên bản nhập viện đều được lập bằng máy tính, nhưng bệnh viện vẫn yêu cầu bác sĩ phải tự tay viết một bản. Viết biên bản nhập viện hằng ngày là công việc chân tay, nhất là những người như Nhiếp Vũ Thịnh, bệnh nhân đông, thường phải viết vài tiếng đồng hồ mới xong.
Vừa mới viết được mấy hàng, tiếng chuông điện thoại đã reo lên, trông thấy số Thư Cầm, tưởng cô quên hỏi anh chuyện gì, anh liền bắt máy.
Ai ngờ cô chỉ hỏi: “Không ném hoa của tôi ra sọt rác đó chứ?”
“Đương nhiên không rồi, đang để ngay ngắn trên bàn đây này.”
“Đoán chắc anh cũng không dám ném hoa của tôi ra sọt rác, dù sao đi nữa chúng ta cũng là bạn bè hoạn nạn có nhau mà.” Thư Cầm cười giòn giã, “Phó tổng giám đốc mời anh ăn cơm, anh không đi, tôi mời anh ăn cơm, anh chịu đi chứ?”
“Tại sao? Không lẽ cô lại đi gặp mặt à?”
“Không phải là gặp mặt, lần này là vì lo được vụ nhập viện, cả công ty từ trên xuống dưới đều đồn là bạn trai tôi làm bác sĩ ở bệnh viện, vì thế buổi lễ liên hoan chào mừng ngày thành lập công ty, cứ nhất định bắt tôi đem theo bạn trai.”
“Món ân tình tôi nợ cô hình như đã trả hết rồi thì phải.”
“Đúng, đúng. Tôi không dám làm phiền người nổi tiếng như anh phải tháp tùng tôi đi dự liên hoan, nhưng thường thì liên hoan xong mọi người còn đi hát karaoke nữa, tôi muốn nhờ anh lái xe đến đón sau khi tôi ăn cơm xong. Anh biết đấy, tôi toàn hát sai nhạc, để tôi đỡ phải xấu hổ, ăn cơm xong có lý do đi về được không?”
“Có lẽ hôm đó tôi trực đêm.”
“Bác sĩ Nhiếp, xin anh đấy! Nể tình dạo ở Mỹ, tôi hay xào thịt bò khoai tây cho anh ăn, anh giải cứu huynh đệ một phen đi!”
“Thôi được rồi, nếu hôm đó không phải trực đêm thì tôi sẽ đi đón cô.”
“Cảm ơn, cảm ơn, bác sĩ Nhiếp, anh đúng là thiên thần áo trắng!”
Thư Cầm vừa lái xe vừa gọi điện thoại, thấy Nhiếp Vũ Thịnh đã đồng ý, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Ngắt điện thoại, gỡ headphone xuống, cô lái thẳng xe đến công ty. Vừa bước vào thang máy, bỗng cô nhìn thấy một người, vội thu lại nụ cười, gật đầu chào: “Giám đốc Thịnh.”
Thịnh Phương Đình cũng gật đầu chào: “Giám đốc Thư, chào cô.”
Thịnh Phương Đình là kẻ nhảy dù xuống công ty, tuy tuổi trẻ, trình độ chuyên môn còn hạn chế, nhưng bộ phận Kế hoạch mà anh ta quản lý lại rất quan trọng trong công ty. Anh ta không mấy hòa hợp với cả hai phe trong công ty, trước nay đều đơn thương độc mã. Chính vì vậy mà hai phe trong công ty đều rất kiêng nể anh ta, chỉ sợ lỡ vô ý lại đẩy anh ta sang phe bên kia.
Sau khi bước vào văn phòng, Thư Cầm ngồi xuống uống cốc nước, trợ lý ôm một đống tài liệu vào cho cô, chợt buột miệng hỏi: “Chị và Giám đốc Thịnh đi cùng nhau ạ?”
“Gặp ở thang máy.” Thư Cầm không buồn ngẩng đầu lên, “Đúng rồi, Thịnh Phương Đình đã chỉ đích danh một viên quản lý cửa hàng chuyển lên tổng công ty làm trợ lý cho anh ta, tôi bảo cậu đi tìm hiểu căn nguyên chuyện này, cậu đã tìm hiểu rõ chưa?”
“Tìm hiểu rõ rồi ạ.” Trợ lý cười nói, “Kể ra cũng buồn cười, nghe nói Thịnh Phương Đình đi kiểm tra các cửa hàng, đúng lúc gặp viên quản lý này đang đôi co với khách hàng, Thịnh Phương Đình liền bắt anh ta viết bản tường trình, kết quả bản tường trình đó viết rất hay, có đầu có đuôi. Quan trọng nhất là, đây là The letter of explanation, chị biết đấy, trình độ tiếng Anh của mấy viên quản lý cấp dưới, thiếu nước không biết đủ 26 chữ cái ấy chứ. Không ngờ, viên quản lý này lại giỏi tiếng Anh đến vậy, không viết sai một từ nào. Nghe nói lúc đó quản lý khu vực cũng phải kinh ngạc, lập tức chuyển bản tường trình cho Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình xem xong, liền yêu cầu chúng tôi điều viên quản lý này lên làm trợ lý cho anh ta.”
Thịnh Phương Đình đã từng du học nước ngoài nên tác phong làm việc rất tây, người trợ lý trước chỉ vì tiếng Anh không tốt mà bị anh ta sa thải. Thư Cầm nhún vai nói: “Bản tường trình này có thể khiến cho Thịnh Phương Đình chỉ đích danh viên quản lý kia lấy làm trợ lý, thế thì đưa cho tôi coi thử xem.”
“Vâng.” Trợ lý mau mắn nói, “Lát nữa em gửi vào hòm mail cho chị.”
“Bản chính cũng là gửi email?”
“Vâng, là gửi email.”
“Trực tiếp gửi cho Giám đốc khu vực, không CC cho Thịnh Phương Đình?”
Trợ lý gật đầu.
Thư Cầm nói: “Người này cũng thật là… Gửi email cho tôi xem nào.”
Trợ lý quay về phòng làm việc, lập tức forward thư cho Thư Cầm, Thư Cầm lướt qua, thấy bản tường trình này đúng là viết rất tốt, logic chặt chẽ, lại hợp tình hợp lý, đối với trình độ một viên quản lý mà nói thì quả là hiếm có. Chẳng trách Thịnh Phương Đình vừa xem đã chấm ngay.
Thịnh Phương Đình cứ nhất định đòi người này thì cho anh ta vừa lòng vậy. Thư Cầm nghĩ, đây là chuyện nhỏ, nhưng có thể khiến Thịnh Phương Đình cảm thấy mắc nợ cô.

Tin tức khác...