Nhà có bốn cô con gái sinh tư
Mừng sinh nhật tuổi 23, bốn chị em Mai, Lan, Cúc Trúc “khoe” cuộc sống của mình từ thuở lọt lòng đến ngày trưởng thành, mỗi người một vẻ nhưng vẫn gắn bó như một đội.
“Tụi mình không ngờ câu chuyện lại được quan tâm đến thế”, Phạm Nguyễn Linh Lan – một trong bốn chị em của ca sinh tư thứ 6 ở Việt Nam, đang học và làm việc tại California, chia sẻ sau khi bài viết của họ thu hút gần 50,000 lượt thích sau ba ngày.
Đằng sau những bức ảnh từ thuở bé đến khi trưởng thành là câu chuyện thú vị về hành trình lớn lên của bốn cô gái.

Bà Yến Linh, 58 tuổi, kể ngày 16/10/2001 ca sinh tư của bà đã gây xôn xao Bệnh viện Từ Dũ. Năm ấy bà Linh 35 tuổi, kết hôn 6 năm mà chưa có con. Bà cùng chồng, bác sĩ Tấn (nguyên phó giám đốc Bệnh viện Y Dược TPHCM) quyết định làm thụ tinh nhân tạo (IVF). Họ là một trong những ca đầu tiên ở Việt Nam.
Mấy tháng đầu, các bác sĩ xác định vợ chồng bà Linh sẽ có ba đứa con. Đến tháng thứ năm bệnh viện thấy có thêm một bé nữa. Bốn cô con gái chào đời được đặt tên là Linh Mai (nặng 2 kg), Linh Lan (1,95 kg), Linh Cúc (1,9 kg) và Linh Trúc (1,4 kg), trong đó Lan và Trúc cùng trứng. Khi mới chào đời, ba bé đầu phải nằm lồng kính một tuần, riêng Linh Trúc ở lại bệnh viện một tháng.
Tại ngôi nhà ở quận 5, gia đình dành căn phòng lớn nhất cho các con, với bốn chiếc xe nôi còn sữa và tã mua theo thùng không khác gì nhà trẻ. Những tháng đầu, gia đình thuê tới 5 bà vú thay phiên chăm sóc các bé.
“Cứ hai tiếng một cữ sữa, thay tã liên tục. Khi lớn hơn thì chúng quay bố mẹ đến điên đầu với ‘mười vạn câu hỏi vì sao’”, bà Linh kể.Là con gái nhưng cả bốn cô đều rất nghịch ngợm. Ban công phải đóng những thanh gỗ dọc để tụi nhỏ không thể trèo, cầu thang giăng lưới, hành lang phải làm cửa, nâng độ cao. Thế nhưng, các cô bé vẫn quậy khiến nhiều người giúp việc sợ quá mà xin nghỉ. Bóng điện trong nhà thường xuyên vỡ vì tụi nhỏ đá bóng.
“Tụi nó yêu thương nhau nhưng nhiều khi cũng đánh nhau kịch liệt, tranh cãi không ai nhường ai”, người mẹ kể.
Đến tuổi đi học, bộ tứ xuất hiện ở đâu náo động đến đó. Các chị em cùng lớp, cùng trường từ mẫu giáo tới lớp 10 ở Việt Nam. Vì có cả một đội, họ không bao giờ sợ bị cô lập hay bắt nạt ở trường.

Linh Lan kể, nhà đông chị em cùng tuổi nên muốn chơi trò gì cũng dễ. Sở thích lớn nhất của họ là diễn kịch, đặc biệt vở Tấm Cám. Linh Trúc bé nhất vào vai cá bống, Mai hiền nhất đóng Tấm, Cúc điệu đà đóng Cám, còn Lan dữ nhất đóng mẹ ghẻ, kiêm đạo diễn. Tụi nhỏ lấy điện thoại của mẹ, quay và dựng thành bộ phim.
Gia đình vốn có truyền thống nghệ thuật, bà Linh từng là một ca sĩ chuyên nghiệp nên bốn con cũng thừa hưởng năng khiếu ca hát. Năm 5 tuổi, bốn “công chúa” tham gia cuộc thi cho các cặp sinh đôi ở Công viên văn hóa Đầm Sen và đoạt giải cao nhất.
Năm 2013, khi The Voice Kids Việt Nam mùa đầu tiên diễn ra, Linh Lan – bé dạn dĩ nhất nhà – tham gia và kéo ba chị em lên sân khấu hát bè. Kết quả, Lan giành giải Đồng (Quán quân là Quang Anh, Á quân là Phương Mỹ Chi).
Sau đó, bộ tứ đặc biệt này tham gia bộ phim truyền hình dài tập Ký ức tuổi thơ của đạo diễn Đặng Minh Quốc và được mời đi biểu diễn ca nhạc khắp nơi.
Năm 2018, bốn chị em sang Mỹ học trung học. Khi mới sang, sống nơi có ít người Việt và thời tiết lạnh giá nhưng họ nói nhờ có nhau, những khó khăn như được vơi bớt. “Ngay cả trên đất khách, học khác lớp, chúng tôi vẫn túm tụm mỗi giờ ra chơi, ăn trưa. Bạn mới của người này cũng trở thành bạn của cả đám còn lại”, Linh Mai kể.
Một điều họ thấy thú vị khi tới Mỹ là không còn bị so sánh với nhau nữa. “Suốt những năm tháng trước đó ở Việt Nam, chúng mình đã luôn bị so sánh công khai rằng ai giỏi nhất, hát hay nhất, xinh nhất. Ngay cả khi đăng bài kỷ niệm sinh nhật 23 tuổi lên mạng, chúng mình cũng bị so sánh người này không đẹp bằng người kia”, Lan nói.
Mỗi người đều có điểm mạnh, yếu và tỏa sáng theo cách khác nhau. Họ là một đội nhưng cũng là những cá thể riêng biệt. Linh Mai luôn dịu dàng và đảm đang. Là chị cả, cô thường là người dậy sớm nhất chuẩn bị bữa sáng, cơm trưa rồi mới gọi đánh thức các em. Hiện Mai học ngành Quản trị hệ thống thông tin tại đại học ở California.
Linh Lan là đứa nổi trội, cứng đầu và có chính kiến mạnh nhất nhà. Cô thường “bước ra khỏi vùng an toàn” sớm nhất nên luôn là người tư vấn, hướng dẫn cho các chị em còn lại. Cô cũng là người đầu tiên tốt nghiệp đại học và đang làm trong ngành tài chính.
Linh Cúc rất kiên trì, làm gì cũng muốn hoàn hảo tuyệt đối. Cúc có khiếu hài hước tự nhiên, ít nói nhưng mở miệng là gây cười. Cô cũng là người điệu nhất nhà, nên được gán biệt danh “Tư điệu”. Cô Tư này đang theo đuổi ước mơ trở thành nha sĩ.
Em út Linh Trúc là người nhiều năng lượng, không biết sợ là gì và luôn đứng ra bảo vệ các chị em. Trong số bốn chị em, Trúc là người vẫn giữ được những nét cá tính từ nhỏ. Cô sẽ tốt nghiệp năm tới, ngành Visual Communication Design.
Là chị em sinh tư, họ cũng có “tâm tư tương thông” không thể giải thích được, đặc biệt Lan và Trúc xảy ra nhiều nhất. Khi Trúc đang hát một bài, không hẹn mà ở phòng kế bên Lan cũng đang hát câu còn lại. Lúc cô nghe một bài hát thấy hay gửi vào nhóm, trùng hợp Lan cũng đang nghe bài đó. Thậm chí đến đồng hồ sinh học của các chị em cũng gần như đồng nhất. “Việc trùng hợp suy nghĩ là xảy ra nhiều nhất suốt tuổi thơ đến cả bây giờ”, Linh Trúc kể.
Xuyên suốt quá trình nuôi dạy con, vợ chồng bà Linh luôn cố gắng dành sự yêu thương đều nhất, để không con nào phải tủi thân hay tị nạnh. Ngày nhỏ mỗi lúc mua quần áo, đồ chơi đều phải là bốn món. Khi một bạn phạm lỗi thì tất cả đều bị trách phạt, dù cho chúng phản đối “không công bằng”.
Đến nay, các con đều đang theo đuổi ngành riêng để lấy bằng cấp và tự lập trong tương lai. Cả bốn đều mong muốn một lúc nào đó được thử sức trong lĩnh vực nghệ thuật. “Chúng tôi tự hào nhất là chị em chúng lớn lên ngoan ngoãn, khỏe mạnh, phát triển đều đặn và hạnh phúc”, người mẹ chia sẻ.
Đây cũng là những điều chị em Mai, Lan, Cúc, Trúc hãnh diện và biết ơn. “Bố mẹ luôn dạy chúng mình ở đời quý nhất là tiền mình làm ra, tự đứng trên đôi chân mình thì hạnh phúc, thành công mới có ý nghĩa”, cô chị cả Linh Mai nói.
Ngày trở về của đứa con đã cho đi 44 năm trước
Thấy người phụ nữ trên màn hình điện thoại có khuôn mặt giống hệt con gái thứ ba, bà Trần Phụng Nga ôm mặt khóc nức nở.

Những kiểu kiếm tiền lạ đời ở Việt Nam
Ở bên cạnh, ông Nguyễn Trung Chánh cũng nước mắt chảy dài. Ông gần 70 tuổi nằm liệt giường đã nhiều năm, mắt mù, duy trì sự sống bằng thở oxy. Ông thều thào: “Cuối cùng ba cũng chờ được tới ngày này”.
Hai người từng nghĩ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay sẽ không thể gặp lại cô con gái đã cho đi lúc 8 tháng tuổi. Nhưng một phép màu đã xuất hiện sau 44 năm.
Đầu năm 1980, bà Nga sinh con gái thứ tư, đặt tên Nguyễn Thị Nguyệt. Con được vài tháng tuổi, bà đặt con vào chiếc chậu nhôm, cắp theo mình đi bán rau ở chợ Cũ, đường Hàm Nghi, quận 1, Sài Gòn.
Hai vợ chồng trước đó sống nhờ nhà ngoại gần Cầu Bông, quận Bình Thạnh. Sau cha mẹ bán nhà, bà Nga cùng chồng sang quận 1 buôn bán. Trước khi sinh Nguyệt, họ đã có ba cô con gái. Ngày bán hàng, tối họ ngủ nhờ ở khu chợ, gầm cầu hay bất cứ chỗ nào có thể ngả lưng. Ba đứa con vì thế cũng nhờ người thân nuôi hộ. Đứa ở bên nội, đứa ở bên ngoại, đứa còn lại mắc bệnh rồi chết. Nguyệt sinh ra không thể nhờ thêm ai nên ở cùng cha mẹ.
Cô bé Nguyệt có nước da trắng cùng chiếc cằm chẻ thường được các bà trong chợ tranh nhau bế ẵm. Nhưng vì đói ăn nên Nguyệt còi cọc. Đứa con gái thứ hai tên Mộng Hiền, ở nhà người thân, thỉnh thoảng qua thăm cha mẹ, được giao nhiệm vụ bế em đi chơi. Có lần ngang qua cửa hàng bán đường thốt nốt, thấy đứa em 8 tháng tuổi kéo tay chị lại, chỉ vô hàng đường coi bộ thèm khát. Đứa chị không có tiền, đành nói lý do rồi xin bà hàng một mẩu nhỏ dính trên chiếc mẹt và đưa cho em. Đang thèm, đứa em liếm láp cục đường từng chút hết sức sung sướng.
Đêm nào Nguyệt cũng khóc vì đói sữa. Sợ con sống lâu ngoài đường sinh bệnh mà ốm chết, bà Nga bàn với chồng cho làm con nuôi, hy vọng cô bé có cuộc sống tốt hơn.
Giữa năm 1980, người phụ nữ tên Mười quê Chợ Gạo, Tiền Giang cùng bán hàng tại chợ, giới thiệu cặp vợ chồng hiếm muộn gần nhà muốn xin Nguyệt làm con nuôi. Ngày trao con, lần cuối ôm đứa trẻ nằng nặc khóc đòi mẹ, bà Nga tự hứa “Khi nào có nhà cửa, ba mẹ nhất định sẽ đón con về”.
Cuộc sống nay đây mai đó của vợ chồng bà Nga cứ thế trôi qua. Năm 1987 bà sinh con gái thứ 5 đành xin về nhà nội tá túc. Đến năm 1994, khi có con trai út, họ vay thêm tiền mua được ngôi nhà lá tại xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn. “Giờ chỉ mong đón được con Nguyệt về đoàn tụ là mãn nguyện rồi”, bà nói với chồng.

Điều người mẹ sợ nhất là con gái không được yêu thương, bị đối xử tàn tệ. “Có những đêm gặp ác mộng, tôi mơ thấy con chết bờ chết bụi”, người mẹ kể.
Bà Nga qua khu chợ cũ hỏi thăm bà Mười về con gái mới biết gia đình nhận nuôi Nguyệt đã rời làng, không rõ tung tích. Thông tin duy nhất về con bà biết là Nguyệt đã được cha mẹ nuôi đổi tên thành Lệ Hằng.
Không tìm được con, nỗi ân hận trong lòng người mẹ ngày càng lớn. Mỗi lần đi qua nơi cô bé từng chỉ chị gái dừng lại xin đường thốt nốt, bà Nga lại khóc.
Biết vợ buồn, nhưng ông Chánh không giúp gì được thêm. Ông từng nghĩ, nếu có duyên gặp lại ,việc đầu tiên làm là nói lời xin lỗi, hy vọng con gái hiểu và tha thứ cho hành động bất đắc dĩ năm xưa của cha mẹ.
Suy nghĩ này đã theo người cha suốt những năm tháng nằm liệt giường bởi căn bệnh tiểu đường, tràn dịch màng phổi. Hai lần bị bệnh viện trả về tưởng không qua khỏi nhưng ông Chánh vẫn gắng gượng.
“Ba phải sống để gặp lại con gái Nguyệt nói lời xin lỗi, như thế mới yên lòng”, ông nói với các con.
Sống cách nhà vợ chồng ông Chánh 12 km, tại TP Thủ Đức, từ 6 tháng trước chị Lê Thị Lệ Hằng đăng tin tìm cha mẹ ruột trên mạng xã hội. Đây là lần thứ ba người phụ nữ này tìm người thân.
Chị Hằng biết mình là con nuôi từ năm 7 tuổi khi nghe hàng xóm nói chuyện. Không dám hỏi ba mẹ vì sợ mọi người buồn, Hằng tìm gặp bà Mười, người sống cách vài căn nhà để hỏi thăm. Dù khẳng định cô bé là con nuôi, bà Mười cũng không tiết lộ gì thêm ngoài tên cha mẹ ruột và tên cũ của cô bé.
“Từ đó tôi quyết tâm, lớn lên kiếm được tiền sẽ tự tìm về gia đình cha mẹ ruột”, Hằng kể.
Học hết lớp 7, Hằng theo cha mẹ nuôi buôn bán đủ nghề. Năm 21 tuổi có gia đình riêng và làm mẹ, mong muốn tìm lại người thân lại trỗi dậy trong chị. Dò hỏi thêm thông tin từ bà Mười, Hằng tìm đến khu Chợ Cũ, nơi bà Nga, ông Chánh từng sinh sống, nhưng không ai biết tung tích. Sau này có người chỉ về chợ Cầu Bông, rồi Tây Ninh, Hằng đều chạy xe đến tìm nhưng không có kết quả.
Thời gian sau đó vì không đủ kinh tế, chị Hằng đành bỏ dở việc tìm kiếm. Đầu năm 2024, có người bạn khuyên chị nên thực hiện tâm nguyện bởi cha mẹ mỗi ngày mỗi già, chần chừ có thể không được gặp họ nữa.
Chị Lệ Hằng quyết định thử thêm một lần nữa.
Trong thông tin đăng tải trên mạng xã hội, bà mẹ ba con nói mong muốn tìm lại gia đình bởi “Không muốn bản thân côi cút và muốn biết mình đến từ đâu”. Một tháng, hai tháng rồi nửa năm thông tin đưa lên không có phản hồi. Chị Hằng nghĩ hy vọng của mình đã hết.
Một ngày gần đây, người cháu chồng chị Mộng Hiền tình cờ xem được đoạn video nhắn tìm người thân của chị Hằng. Người này gửi thông tin cho chị Hiền hỏi: “Mợ có họ hàng gì với người phụ nữ tên Hằng này không mà hai người giống nhau đến vậy?”.
Thấy có người giống mình, lại nhớ tới đứa em thất lạc, chị Hiền vào xem bài đăng rồi run rẩy khi nghe những thông tin chị Hằng đăng tải trùng khớp với gia đình. “Ngay thời điểm đó tôi đã biết đây chính là em gái mình”, người chị nói.
Một cuộc gặp gỡ qua điện thoại sau đó được thiết lập. Bà Nga, chị Hiền khẳng định Hằng chính là cô bé Nguyệt năm xưa bởi “Làn da trắng sáng cùng chiếc cằm chẻ sâu hoắm”.
Ngày 15/10, từ sự kết nối này, chị Hằng lần đầu trở về gia đình sau 44 năm xa cách. Gặp lại con, ông Chánh khi đó đang phải thở oxy ngồi được dậy và gắng gượng nói chuyện.
Ngoài lời xin lỗi, người đàn ông này không ngừng cảm ơn trời đất vì đã nghe thấu nỗi lòng, cho gặp lại con gái thất lạc những ngày cuối đời. Vì di chứng bệnh tật, mắt không còn nhìn thấy nên ông Chánh chỉ sờ nắn được khuôn mặt chị Hằng rồi phỏng đoán: “Chắc nó giống tôi lắm”.
Ước mơ còn lại của người cha là một lần sáng mắt để nhìn thấy con gái, trước đó bởi kinh tế gia đình quá khó khăn, chưa đủ kinh phí thực hiện phẫu thuật mắt cho ông.
Đoàn Dự