I.
Trước khi gả cô Ba Diệm Quang cho cậu Tư Lâm Thế Mạnh, bà Hội Ðồng Lê Tấn Bền có vẻ suy nghĩ lung lắm. Chu choa ơi, cô trưởng nữ của bà làm bếp rành rọt, thêu đan thiệt khéo, làm bánh mứt vừa đẹp vừa ngon. Cái hoa tay, cái khéo léo của cô trong công việc nữ công phụ xảo từ trong bà con họ hàng cho tới các phụ nữ khắp làng, khắp tổng chưa có ả nào, chị nào, mụ nào qua mặt cô. Ðã vậy cô lại có dung nhan tuy không lộng lạc hực hỡ đến độ huê nhường nguyệt thẹn, song cũng duyên dáng, mặn mòi lắm.
Nhưng than ôi, bà Hội Ðồng Bền thừa biết con gái mình dở chịu đựng. Mỗi khi có ai rắn mắc bỏ chuột, thằn lằn vào túi áo cô là cô ngã xỉu nằm dài như cây chuối bị đốn bằng một nhát dao yếm thiệt ngọt. Cô không dám cắt cổ gà, không dám đập đầu, móc họng, cạo vảy, moi ruột bất cứ loại cá nào. Hễ đứt tay chảy máu là cô xây xẩm chóng mặt. Hễ đau ốm một chút là cô rên hù hù, ra tuồng ai oán thống khổ lắm. Thiệt tình, cô vốn nhát gan, dở chịu đựng. Ðời cô là một chuỗi rên dài. Khổ đau làm cho cô rên rỉ đã đành, nhưng vui sướng cũng làm cô rên xiết nữa. Cái gì mà chạm tới cô là cô rên; chạm nhẹ thì cô rên nhẹ, còn chạm mạnh thì cô rên mạnh. Nhưng đôi khi dường như thần kinh cô quá non mềm yếu ớt, chỉ cần cái chạm nhẹ nó cũng đủ làm cô rên trầm thống. Và những trường hợp đó không phải là hiếm.
Bà Hội Ðồng Bền thừa biết con gái bà không hoàn toàn điệu đà, không hoàn toàn nhõng nhẽo với người xung quanh và với cuộc đời đâu. Bởi cô Ba Diệm Quang giống mụ em chồng của bà là bà út Túy Huệ, có một phần dở chịu đựng, nhưng cũng có một phần ưa bắt người thân thích chia sẻ cái xúc cảm của mình nên họ ưa từ cái đau một ít họ xích ra cái đau gấp rưỡi gấp đôi.
Năm nay, bà út Túy Huệ đã 42 tuổi, nhưng còn non nheo nhẻo như đờn bà 30 tuổi. Cho nên bà út ăn diện theo gái tân thời, tóc chải chín lượn, mười mồng trên đầu rồi bới cái bí bo dẹp dẹp tròn tròn như cái bánh tiêu sau ót. Hễ bước ra khỏi nhà là bà tô son dồi phấn rực rỡ, mặc áo dài bợ ngực bó eo, đeo nữ trang rườm rà choáng lộn. Bà út lấy chồng ở chợ Trường An. Ngày mốt đây là đám giỗ ông Hương Cả Chắc, tía của ông Hội Ðồng Bền và của bà út, nên bà xin phép chồng là ông Cai Tổng Trương Minh Khôn về Vĩnh Long chơi vài ngày. Ông Hội Ðồng là anh trưởng, sau ông còn có bà Ba Túy Lan, bà Tư Túy Liễu, bà Năm Túy Trước. Cả ba đều lấy chồng xa, cỡ mồng sáu mồng bảy Tết mới về thăm nhà. Chỉ có bà út nhờ ở gần nên siêng viếng nhà anh chị. Vả lại ông Cai Tổng Khôn có sắm xe hơi nên việc lui tới của bà cũng dễ dàng.
Nhà ông Hội Ðồng Bền ném về làng Cầu Kè, cách trung tâm thành phố Vĩnh Long 3 cây số, ném về miệt vườn. Nhà gồm 3 căn hai chái, nền đúc cao tới ngực. Mái lợp ngói lưu ly màu vảy cá thia thia tàu, cột gỗ căm xe bóng lộn, lớn cỡ nửa vòng ôm. Trong nhà bày đầy bàn ghế bằng danh mộc, tủ thờ bằng gỗ trắc khảm xà cừ. Liễn mun thếp chữ vàng, liễn son thếp chữ vàng thuộc loại liễn máng xối úp vào mỗi thân cột tròn. Áp theo vách tường là những tủ kiếng trưng đầy các món cổ ngoạn, các món kỳ ngoạn, trân ngoạn choáng lộn.
Tuy nhiên, ở ngoài sân lót gạch tàu, ông không bày hòn non bộ, hoặc các chậu bông, chậu kiểng nào. Sân này dùng để phơi lúa. Giữa sân là cái bồn tròn tấn gạch xung quanh. Giữa bồn là cây chuối kiểng xòe hình rẽ quạt, lớn ngạo nghễ để cho cảnh ở ngoài sân đỡ trống trải.
Chiều mai là bữa giỗ tiên, sáng mốt là bữa giỗ chánh. Bà Hội Ðồng Bền, bà út Túy Huệ, cô Ba Diệm Quang, cô Năm Thể Tần (bạn của cô Ba Diệm Quang) ngồi xung quanh chiếc bàn hình hột xoài ăn quà vặt. Trước hết họ khỉa hột vịt lộn úp mề và hột gà lộn trái vải cuốn rau răm và chấm muối tiêu. Sau đó, họ thiếm xực món xoài tượng chấm nước mắm đường dầm ớt hoặc chấm mắm ruốc giã tỏi ớt tùy ý. Món chót là món gỏi đu đủ bào trộn khô bò rải rau răm xắt nhuyễn, rưới tương xay và chan nước mắm ớt.
Bà út Túy Huệ hết nhìn cô Ba Diệm Quang tới liếc qua cô Năm Thể Tần, hỏi chị dâu:
– Chị nên lo đám cưới cho thằng Hai trước đã, sau đó mới lo việc chung thân cho con Ba. Theo tui khắp làng khắp tổng mình chẳng có cô nào đầy đủ công dung ngôn hạnh như cháu Năm Thể Tần này. Tui mua bán hột xoàn, không bao giờ lầm giá trị của ngọc. Cho nên xem qua tướng mạo cùng thói ăn nết ở của cháu Năm, tui biết đây là gái nhà lành, ngàn vàng chưa đáng giá.
Bà Hội Ðồng cười:
– Vợ chồng tui cũng nghĩ như cô vậy. Tụi tôi đã nhờ thầy coi tuổi thằng con trai tui và tuổi cháu Thể Tần thì tụi nó có mạng hơi khắc. Nhưng mà cái này lạ lắm cô út à. Cháu Thể Tần có mạng Lư Trung Hỏa, thằng Hai tui có mạng Kiếm Phong Kim. Tuy kim khắc hỏa, nhưng mà hỏa này là lửa trong lò, nó sẽ rèn chất kim của cây kiếm kia thêm bén ngót để kiếm tung hoành vùng vẫy chốn trận địa sa trường. Cho nên tui định làm đám hỏi lẫn đám cưới cho thằng Hai trong vòng hai tháng.
Cô Năm Thể Tần nghe hai bà bàn về việc hôn nhơn của mình, mặt đỏ ửng vì thẹn thùa. Cô Năm là cô gái độc nhứt của ông bà Bang Biện Võ Tấn Vui, bạn thân của ông bà Hội Ðồng Lê Tấn Bền. Trên cô có ba người anh đều có gia thất hết rồi. Qua tài làm mai của bà út Túy Huệ, ông bà Hội Ðồng quyết lòng cưới cô Năm cho thằng trưởng nam là cậu Hai Lê Tấn Vinh. Cậu Hai hiện học trường Pháp Chánh ở ngoài Hà Nội, năm nay nếu thi đậu sẽ làm cò mi, đường hoạn lộ coi bộ hứa hẹn vẻ vang lắm. Còn cậu Tư Lâm Thế Mạnh vừa thi đậu bằng Thành Chung xong liền thi đậu Ký lục Soái Phủ Nam Kỳ. Riêng cô Ba Diệm Quang và cô Năm Thể Tần chỉ học hết hai năm đầu chương trình trung học liền xoay qua học nữ công phụ xảo để mai sau trở thành một chủ phụ quán xuyến một đại gia đình. Tuy nhiên, hai cô đều trau dồi Pháp ngữ nên họ đọc được mấy tờ báo phụ nữ viết bằng tiếng Pháp, đọc được tiểu thuyết Pháp loại diễm tình. Họ biết viết nhựt ký, viết lưu bút, làm thơ lai rai. Chèn ơi, cô Năm Thể Tần vốn chịu khó học hỏi, dồi mài cách sáng tác loại thơ thất ngôn bát cú vốn rắc rối khó khăn về mặt kỹ thuật. Mỗi khi cô Ba Diệm Quang múa bút ngọc để trám đầy cỡ hai trang giấy những câu thơ song thất lục bát réo rắt như tiêu thiều nhã nhạc thì cô Năm Thể Tần vùng vẫy bút hoa để tám bài liên hoàn kết hiệp lời ngọc ý châu hiện ra. Thơ cô nào cũng diệu vợi tình người, cũng thơm phức mùi đạo nghĩa.
II.
Xế này, cô Năm Thể Tần từ làng Long Thanh quá giang ghe thương hồ ra Cầu Kè thăm cô Ba Diệm Quang. Rồi đó, hai cô rủ nhau đi chợ tỉnh mua sắm một ít đồ cần dùng. Cô sẽ ở mãi Cầu Kè cho tới khi buổi giỗ chánh chấm dứt. Cô Năm Thể Tần lớn hơn cô Ba Diệm Quang hai tuổi. Cô tuy không đẹp, không khéo môn thêu thùa, môn làm bánh mứt và môn nấu nướng các món ăn Tàu bằng cô Ba, nhưng chín chắn khôn ngoan hơn bạn. Nếu cô Ba Diệm Quang đẹp ở vẻ đậm đà, thì cô Năm Thể Tần đẹp ở thùy mị đoan trang. Cô Ba trắng hồng thì cô Năm trắng mát. Cô Ba nồng nàn sinh lực thì cô Năm mảnh mai, thanh cảnh. Cặp mắt cô Ba sáng ngời loang loáng ánh thu ba thì mắt cô Năm là cặp mắt lá răm và xếch như mắt phụng, êm dịu tỏa ánh hiền từ.
Vì ở trong nhà, cô Ba Diệm Quang mặc chiếc áo bà ba bằng hàng mỏng màu hường in bông trắng lá lục nõn và chiếc quần bằng cẩm tự đen. Tuy không đeo nữ trang nhiều, nhưng tai cô đeo bông nạm hột kim cương cỡ ba ly ngoài, đôi cườm tay lồng đôi kim hườn chạm hình bát bửu. Còn cô Năm Thể Tần mặc áo bà ba bằng lụa màu tím nước cốt lá cẩm, quần sa ten tuyết nhung đen, tai đeo bông nhận mặt ngọc thạch tròn, cổ đeo xâu chuỗi hột ngọc thạch, đôi cườm tay giữa lồng hai chiếc vòng ngọc thạch xanh biêng biếc, hai ngón tay trỏ đều đeo cà rá nhận mặt ngọc thạch vuông.
Bà út Túy Huệ ngắm nghía hai cô gái, trầm trồ:
– Hai con cháu tui đây dẫu không phải Tây Thi, Trịnh Ðán, nhưng cũng sắc sảo mặn mòi có kém gì hai cô đào hát cải lương Kim Thoa, Thanh Tùng đâu. Bởi đó tui lựa cho con Ba một trang trượng phu hảo hớn Lâm Thế Mạnh, cho con Năm trung văn thái tinh hoa Lê Tấn Vinh.
Cô Ba Diệm Quang vụt hỏi mụ cô thày lay của mình:
– Cháu thấy cậu Tư Mạnh có cặp mắt dữ. Cẩu cao lớn dình dàng như con bò hóng, con trâu cui. Cẩu mà siết mạnh một cái là xương cốt cháu bể nát.
Cô út Túy Huệ cười:
– Thằng Mạnh hùng tráng, nhưng biết cách nịnh đầm. Nó cưới một con vợ xinh đẹp, khéo léo như cháu, nó sẽ cưng cháu như cưng trứng mỏng, đâu dám ăn hiếp cháu. Nó có bảo cô rằng nó có tam sanh hữu hạnh mới gặp được một trang kiều diễm như cháu.
Cô Ba Diệm Quang cười:
– Chu choa ơi, mới nhắc tới cẩu là cháu phập phồng bất an.
Cô út Túy Huệ an ủi:
– Ðừng sợ! Nó là bực tân học, biết cách cư xử hào hoa với phụ nữ.
Cô Năm Thể Tần e dè:
– Thưa cô út, anh Tấn Vinh coi bộ khác xa cậu Thế Mạnh.
Cô út Túy Huệ:
– Ừ, thằng Tấn Vinh của cô dễ thương lắm! Nó nhu nhã chớ không có nhu nhược. Nó thanh cảnh mảnh mai, nhưng thể chất nó lành mạnh, không loa bột như bọn công tử yếu ớt từ thể chất đến tinh thần khác.
Cô Năm Thể Tần cười buồn:
– Kỳ thi ra trường này coi bộ gay go lắm, chẳng biết anh Vinh ra sao. Ảnh chưa gởi thơ cho cháu biết kết quả đậu rớt của ảnh ra sao nên cháu lo lắm!
Bà Hội Ðồng Bền cười:
– Nó có nói với má hễ xem kết quả xong, nó sẽ đánh dây thép cho má biết liền. Con khéo lo!
Bà út Túy Huệ an ủi:
– Bấy lâu nay, thằng Tấn Vinh học hành chăm chỉ, mỗi năm nó đều đậu hạng cao, lẽ nào kỳ thi chót nó để xệ xuống đâu. Cháu chớ quá lo mà lao tâm tổn trí.
Mặt trời vừa chênh bóng. Mực nước sông Long Hồ vừa dâng cao, đổ dồn vào con rạch Cầu Kè. Chèn ơi, nước vào giữa thượng tuần tháng bảy âm lịch sao mà tuôn trào lai láng, thấy thương quá! Cô Ba Diệm Quang ngó giề lục bình lạc loài trôi vào xẻo nước sau nhà mình, giữa đám lá xanh điểm lơ thơ một vài chùm bông tím lợt. Một niềm vui nhè nhẹ xâm chiếm tâm hồn cô. Chèn ơi, đấng trượng phu tương lai của cô sao mà cường tráng, hùng tráng xứng đáng đi vào bài hùng ca, tráng ca của cô biết bao! Cậu có vóc mình Từ Hải, lưng dài, vai rộng, giò dài và rắn chắc, tay nổi u bắp thịt, ngực nở như cánh buồm căng gió, eo thon… Cậu chơi quần vợt thiệt thạo, bơi ếch bơi bướm thiệt đẹp mắt. Mới nghĩ tới cậu là cảm giác ấm nóng từ trái tim cô lan ra, ướp nóng châu thân cô rồi. Ðã vậy, cậu còn giỏi tán tỉnh; giọng tán lúc nào cũng êm như mộng, dịu như nhung; lời tán tỉnh ngọt như mật, huê mỹ như gấm thêu. Thú vị làm sao, cậu Tư Lâm Thế Mạnh kia đã thở ra một câu xạo nên thơ vào một buổi chiều óng ánh nắng đầu hè, bên cây bằng lăng trổ ê hề bông tím:
– Anh không giàu, chẳng có gì tặng em bằng trái tim nhạy cảm của anh.
Câu xạo đó ngắn gọn mà sao mùi mẫn thâm xương! Cậu có lương tháng 80 đồng, có một ông cha xây dựng sự nghiệp từ 300 mẫu ruộng. Cậu là con trai độc nhứt của ông Cai Tổng Lâm Thế Hên, trên cậu có một chị gái lấy chồng giàu. Gia tài của ông Cai Tổng mai sau sẽ chia cho hai chị em cậu, thì riêng cậu sẽ có 150 mẫu ruộng riêng, 20 mẫu ruộng hương hỏa. Ðó là không kể số tiền muôn bạc vạn mà ông Cai Tổng Hên để trong tủ sắt cùng một số nữ trang nạm đầy kim cương, ngọc thạch quí giá.
Tuy mê say câu xạo của Lâm Thế Mạnh, nhưng cô Ba Diệm Quang vẫn thầm ao ước cậu thường tặng quà cho cô trong thời kỳ đính hôn để cô có dịp khoe khoang với bạn bè. Trái tim vàng theo nghĩa bóng mà cậu tặng cho cô thì làm sao cô dám mở miệng khoe với ai? Thiệt tình, Lâm Thế Mạnh quên cái vấn đề tế nhị đó nên cô phải nhắc khéo, cậu mới chịu mua cho cô sợi dây chuyền vàng có cái mề đai hình trái tim mập thù lù tuy bằng vàng nhưng rỗng ở bên trong, nếu bật nắp ra thì thấy ảnh cô và cậu lồng ở trong.
III.
Còn cô Năm Thể Tần xế nay cũng đang nghĩ tới cậu Hai Lê Tấn Vinh quay quắt. Qua cửa sổ, cây bằng lăng bên xẻo nước đã trổ bông tím ê hề. Cây khuynh diệp reo lao xao trong gió. Bông tím nào mà chẳng gợi nên một tình cảm lãng mạn? Nhưng bông bằng lăng lại tím tươi; tím này là tím vui, tím hớn hở xôn xao. Lòng cô cũng đang xôn xao khi cô nghĩ tới lá thư của cậu Tấn Vinh viết gởi cô tuần rồi. Ôi, cậu xây dựng tương lai sao mà huy hoàng! Cậu nhìn viễn ảnh sao mà lộng lẫy! Cho nên đêm nào nằm ngủ, cô cũng thấy chiêm bao rực rỡ nườm nượp kéo về. Người lạc quan vốn vụt chặc, lanh chanh. Nhưng cậu Tấn Vinh chỉ vụt chặc lanh chanh khi viết thư cho cô hoặc lúc tâm sự riêng với cô mà thôi. Còn đối với ai khác, cậu tỏ ra thận trọng, dè dặt, thâm trầm. Quỉ ơi, người yêu của cô tuy có hai bộ mặt tương phản, nhưng bộ mặt nào cũng mê hoặc cô cả. Cậu khi lanh chanh làm cô nghĩ tới dòng suối chảy qua các gộp đá bật tiếng thánh thót reo vui. Cậu nghiêm trang trầm lặng làm cô liên tưởng tới một cái đầm nước giữa khu vườn hoang phế rậm rạp hay giữa lau sậy bạt ngàn san dã. Hình nào cũng thơ cũng mộng nên cô trước tác một bài liên hườn đọc lên nghe mùi rệu như mía Gò Mây, như cam Cái Bè, như lôm chôm, măng cụt ở Lái Thiêu.
Sau bữa giỗ tiên, bà Hội Ðồng Bền nhứt định cầm bà út Túy Huệ và cô Năm Thể Tần ở lại sáng hôm sau hẵng về. Cô Năm nhờ con ở tên Nhãn về Long Thanh báo tin cho tía má cô biết kẻo họ lo lắng trông đợi. Riêng ông Cai Tổng Khôn vốn cưng chiều vợ, nên bảo bà út:
– Trưa mai, tui sai thằng sớp- phơ lái xe đến đây đón mình về. Ở đây mình mặc sức mà hàn huyên với anh chị Hội Ðồng và hai cháu gái.
Xế trưa, ông bà Hội Ðồng ngồi ghe hầu xuống Cái Sơn Bé viếng ông bà chủ lò gạch Thái Xương, vốn là bạn thân của họ. Cô Ba Diệm Quang sai con Bưởi nấu chè hột sen bạch quả để cùng bà út và cô Năm ăn cho mát tỳ mát vị. Bà út cười:
– Chị Hội Ðồng đã ngỏ ý cô dạy hai cháu chuyện giao hoan hiệp cẩn để hai cháu biết cách chiều chuộng chồng. Chỉ phàn nàn rằng con Ba vốn không được thâm trầm kín đáo. Hễ ai rờ nhẹ nó, nó cũng nhảy thót lên la oải oải. Vào đêm tân hôn, thằng Thế Mạnh mà xung bức phá trinh nó, nó chịu đau không nổi hét rùm lên thì thiên hạ sẽ cười cho sượng mặt. Rồi đó, khi mà vợ chồng nó mặn chuyện ái ân rồi, giữa lúc loan điên phụng đảo biết đâu nó sẽ không tự chế nổi cái gay gắt của lạc thú. Ðáng lẽ nó ngậm miệng sò khép miệng hến để tận hưởng khoái lạc thì nó lại ré lên nói sảng quàng, rên rỉ huyên náo, người ngoài mà hay được chắc chồng nó sẽ đội quần thiên hạ. Hai cô cháu nhà này giống tánh nhau, vốn dở chịu đựng. Mấy chuyện mà cô nói vừa rồi, thiệt ra là chuyện cô đã từng làm, từng trải qua. Cho nên cô phải khuyên nhủ con Ba lẫn con Năm nên tránh là hơn.
Cô Ba Diệm Quang từ lâu cũng đã nghe mấy mụ mấy ả trời ơi đất hỡi trong xóm kể chuyện phòng the, nhưng cô cũng làm bộ ngây thơ:
– Chuyện giao hoan hiệp cẩn là chuyện gì? Xung bức phá trinh là làm sao mà cô dâu đau đớn đến vậy? Muốn chiều chuộng chồng, cháu phải làm sao?
Cô làm mặt nghiêm để tỏ ra mình ngây thơ ngờ nghệch làm bà út lầm tưởng con cháu gái của mình chẳng những có cái thân xác hãy còn xử nữ mà tâm hồn hãy còn trinh bạch chưa có một thoáng ý nghĩ tình dục nào lướt qua. Bà nhìn xấp lịch treo trên tường, rồi cười bí mật:
– Còn 8 tháng 10 ngày nữa anh chị Hội Ðồng mới làm đám cưới thằng Hai, và tới tháng sau nữa mới làm lễ vu qui cho con Ba. Bây giờ cô mà nói toạc móng heo cho hai đứa bay rõ mọi chuyện, e rằng bây nôn, tà tâm kia sẽ nổi sóng cồn, ý dục nọ sẽ dậy bão lớn… Ðể chừng nào trước đám cưới một ngày, cô sẽ chỉ dạy bây rành rẽ từng chơn tơ, rạch ròi từng kẽ tóc. Cô chỉ khuyên bây một điều: đờn bà con gái phải giữ vẻ thâm trầm, không nên bộc lộ tình cảm sa đà quá trớn như cô chầu xưa. Ðờn bà mà sướng rên, khổ rên, ngạc nhiên rên, hoảng sợ rên là thứ đờn bà bộc tuệch như cái nhà trống trước hở sau, làm sao mà giữ gìn của cải, cầm chơn được chồng, dưỡng nuôi được con cái? Chèn ơi, cứ coi con Ba ăn xoài tượng chấm mắm ruốc giã tỏi ớt! Lúc khoái khẩu nó rên rỉ xuýt xoa, khi cắn nhằm miếng ớt quá cay, nó rít the thé làm như lưỡi nó rát phỏng thiếu điều thụt tuốt vô trong cuống họng. Mai kia mốt nọ, nó sẽ gặp nhiều chuyện mà nó chưa từng nếm qua, nó sẽ phóng thanh rùm beng, chắc lưỡi hít hà, xuýt xoa ỏm tỏi, ai mà chịu nổi?
Nói xong, bà út bỏ lên nhà trên vừa đọc bộ truyện Tái Sanh Duyên vừa đợi anh ruột và chị dâu về để cùng ăn cơm chiều. Cô Ba Diệm Quang rủ cô Năm Thể Tần xuống bếp để làm cơm, luôn tiện cũng kể chuyện ngồi lê đôi mách. Thức ăn của hai bữa giỗ vẫn còn ê hề, nhưng cô nhứt định nấu món cá giò heo ăn đệm với bún và rau xắt ghém.
Cô rỉ tai cô Năm Thể Tần:
– Nói thiệt với chị, chuyện vợ chồng cụp lạc với nhau, em được chị Marie Phô Mai kể từ lâu rồi. Còn chị thì sao?
Cô Năm Thể Tần đỏ mặt tía tai, rồi cười:
– Ờ, chị Marie Phô Mai ưa phổ biến cái kiến thức chuyện phòng the… Ban đầu chị không chịu nghe, nhưng chỉ quyết lòng nhồi sọ chị, làm sao chị thoát khỏi tay chỉ?
Chị Marie Phô Mai tên thiệt là Ðỗ Thị Kim Cúc, lấy chồng Tây làm nghề tào cáo (tức là Tây đoan chuyên đi bắt kẻ nấu rượu lậu). Người quen biết tên tào cáo trước kia là tình nhơn của bà Bảy Kim Hương, mẹ ruột của chị. Tên tào cáo Pháp tặc kia đổi tên chị là Marie. Chị Marie này thích ăn món phô- mai (người Bắc gọi là phó- mát) với chuối già hương, mà phải loại phô mai hiệu Con Bò Cười (La Vache qui rit) thì chị mới chịu. Bởi vậy người quen biết gọi chị là chị Marie Phô Mai. Chị Marie có tấm nhan sắc trung bình, có cái thân hình cao lớn bốc lửa, có cái miệng tục tĩu duyên dáng. Chị ưa kể chuyện tiếu lâm, chuyện phòng the. Các bực trưởng thượng khinh ghét chị nhưng bọn trang lứa, bọn hậu sanh đều thích chị, bởi chị hào hiệp, kể chuyện hấp dẫn, khôi hài thiệt mặn nồng.
IV.
Chị Marie Phô Mai là cháu họ xa của ông Hội Ðồng Bền. Ông bà Hội Ðồng vốn không mấy ưa cô cháu trời đánh này, nhưng chị cư xử với họ thiệt tử tế vuông tròn. Hễ ông gặp chuyện trục trặc nan giải thì tên tào cáo Jean Michel Dupont kia hết lòng giúp đỡ để ông có thể gặp viên phụ tá ông Chánh tham biện, ông biện lý, ông cò mi toàn là người Pháp. Lại nữa, chị Marie Phô Mai lấy lấy chồng tây có đám cưới, có hôn thú đàng hoàng, chớ đâu phải là thứ gái bao hoặc vợ ngày vợ bữa. Họ không ưa chị bởi chị có cái miệng thọp thẹp những chuyện phong tình, không tôn trọng nữ giáo nữ tắc ở lời ăn tiếng nói. Trong cái tứ đức của phụ nữ là công ngôn dung hạnh thì cái ngôn của chị tuy mất phẩm chất thanh tao cao quí, nhưng được cái thành thiệt, không có cam ngôn mỹ từ tô điểm, không có điêu ngôn xảo ngữ ngụy trang. Ðã vậy, hễ mỗi khi miệng chị vọt ra một câu là ai nấy đều cười lăn. Cho nên, bà út Túy Huệ, cô Năm Thể Tần, cô Ba Diệm Quang không thích chị sao được?
Nhà chị Marie Phô Mai ở đầu xóm, đít quay xuống sông Long Hồ. Khúc nhà trên thì xây nền ở trên bờ, khúc sau thì cất gie ra mặt sông theo kiểu nhà sàn. Nhưng bốn cột chưn sàn đúc bê- tông, sàn thay vì lót ván thì lại đúc bằng xi- măng và lót gạch tráng men. Buồng vợ chồng chị ở phần gie ra mặt sông. Trưa trưa, ông thợ câu neo xuống gần đó câu tôm, hoặc mấy cô đi gánh nước từ cầu nhủi sát hông nhà chị thường nghe chị rên la thống thiết:
– Thằng chó đẻ, mày đâm, mày ngoáy tao. Quỉ ơi, tao sung sướng mà chết đây!
– Ông bà ông vải ơi, thằng thiên lôi này giết tôi đây!
– Thằng khốn nạn, muốn giết tao thì đâm tao lút cán đi. Cứ nhấp nhứ hoài làm tao muốn phát điên. Tiên nhơn tổ đường ơi, thằng mắc dịch này bày vẽ nhiều trò dễ ghét quá!
Tóm lại, đây là hạng đờn bà dở… chịu khoái lạc. Cho nên có lần bà út Túy Huệ cắc cớ hỏi:
– Nè Cúc, thằng tào cáo hành thân hoại thể cháu cách nào mà cháu rên rỉ bi ai thống thiết dữ vậy, Cúc?
Chị Marie Phô Mai nguýt người cô họ, cười lỏn lẻn:
– Ối, chuyện vợ chồng lúc sướng lúc khổ đều có thiên hình vạn trạng, nói sao cho trúng, cho hết, hả cô út?
Bà út Túy Huệ cười khảy:
– Tuy nói không trúng, không hết, nhưng cháu làm trúng, làm tuốt luốt được hết.
Chị Marie Phô Mai trả đũa:
– Chớ sao! Nhờ cô giáo hóa, cháu mới được như vậy.
Chiều nay, đang lúc cô Năm Thể Tần và cô Ba Diệm Quang cùng o bế nồi cháo cá giò heo thì chị Marie Phô Mai tới chơi.
Chị mặc chiếc áo bà ba bằng mousseline đen in bông huệ hường và huệ vàng, quần sa ten tuyết nhung đen. Tóc chị cuốn tay rế, giắt lược đồi mồi có nạm trân châu ở sóng lưng. Tai chị đeo bông hột xoàn, cổ đeo xâu trân châu, đôi cườm tay lồng trong đôi vòng huyết ngọc. Chị than:
– Mấy hôm có đám giỗ gần
Trong bụng bần thần chẳng muốn nấu cơm
Cô Ba Diệm Quang ân cần mời mọc:
– Chiều nay, mời chị ở lại dùng bữa với cả nhà em cho vui đi chị.

Chị Marie Phô Mai lắc đầu:
– Chị đã ăn bữa giỗ tiên và bữa giỗ chánh ở đây chiều hôm qua và sáng nay rồi. Bụng chị hãy còn rêm. Chiều nay chị sẽ ăn cơm tây với thằng tào cáo cho nó vui. Chị đã luộc mì ống, ướp thịt bò rồi. Chiều nay chị sẽ đãi nó món bí tết chiên tỏi ăn với mì ống sốt cà. Thằng ôn dịch đó không quen ăn rông rặc món ăn của dân mình. Thỉnh thoảng chị làm món Tây cho nó ăn. Hễ thèm món Tây là nó ra tiệm ăn ở bông- ga- lô (bungalow), tốn tiền lắm! Thiệt tình chị chiều thằng nghiệt súc, thằng dâm tặc đó như chiều vong. Chưa chắc đối với tía má chị, chị chiều đến mức như vậy. Thiệt tình, bởi chị nghiệp dầy đức mỏng nên mới làm vợ cái thằng cường khấu lục lâm đó.
Cô Ba Diệm Quang lẫn cô Năm Thể Tần nhìn nhau, như thầm hỏi nhau: “Chẳng biết tên tào cáo bảnh trai kia đã làm gì chị Marie Phô Mai mà hễ mở miệng ra là chị rủa sả hắn tưới hột sen?” Hai cô gái có cảm tưởng qua các lời rủa sả ấy, chị phải thù hắn cố đế thâm xương, phải hận hắn cho tới truyền kiếp vạn đại. Nhưng cớ sao cặp mắt chị long lanh, miệng chị cười như huê tươi nguyệt rạng, thần sắc chị bừng bừng phấn khởi, diện mạo chị phơi phới hân hoan?
(Còn tiếp)