The Vietnamese Newspaper in Canada

Mùa thục nữ vu quy

(Tiếp theo Thời Báo Thứ Năm số 2767, ngày 06/08/2020)

V.

Mùa bãi trường vừa qua, cậu Tư Lâm Thế Mạnh về tỉnh nhà, hưởng những ngày thơ mộng bên cạnh cô Ba Diệm Quang. Còn cậu Hai Lê Tấn Vinh cũng sống bên cạnh cô Năm Thể Tần những ngày diễm ảo, sau khi thi đậu niên học chót. Nhờ ông Hội Ðồng Bền khéo chạy chọt nên cậu được làm việc ở tỉnh nhà. Chuyện vui, cơ hội may mắn cứ tới tấp đến ba gia đình: gia đình ông Cai Tổng Lâm Thế Hên (tía cậu Mạnh), gia đình ông Bang Biện Võ Tấn Vui (tía cô Năm Thể Tần) và gia đình ông Hội Ðồng Bền (tía cậu Hai Lê Tấn Vinh và cô Ba Diệm Quang).

Trong những ngày chờ đợi đám cưới, cậu Tư Lâm Thế Mạnh vẫn lui tới Cầu Kè thăm cô Ba Diệm Quang. Nhà ông Cai Tổng Hên ở Cái Sơn Bé, cách Cầu Kè ba cây số, thủng thẳng đi bộ còn được nữa là, huống chi cậu Tư mạnh lại có chiếc xe đạp hiệu Urago. Cô Ba Diệm Quang thỏ thẻ với cậu:

– Má em chê em dở chịu đựng, vui sướng hay khổ sở đều rên.

Cậu ôm cô thiệt chặt, hun cô thiệt ngấu nghiến. Cô rên gù gù như bồ câu, mồ hôi cô vã ra ở trán, cổ và ở mép tóc. Cậu cười:

– Em dở chịu đựng thiệt mà. Bởi vậy, cưới em xong là anh phải xin phép tía má anh ra riêng.

Cô Ba Diệm Quang nhõng nhẽo:

– Em thích ra riêng ngay sau khi đám cưới. Còn gì thú vị hơn là được hưởng đêm hoa chúc hiệp cẩn và hưởng tuần trăng mật tại nơi tổ uyên ương của chúng mình.

Cậu Tư Lâm Thế Mạnh tán thành:

– Lời em rất hiệp ý anh. Ðể anh mua lại căn nhà nhỏ ở chợ Tân Ngãi. Nhà này của thằng bạn dạy học lớp nhứt trường tỉnh. Nó sắp đổi đi dạy ở bên Mỹ Tho nên có dọ ý bán nhà. Căn nhà nó một căn hai chái, vách ván bổ kho, mái lợp ngói móc, chung quanh nhà là vườn chừng nửa mẫu, cây cối còi cọc. Chung quanh vườn là các sở rẫy trồng dưa gang và đồng ruộng. Chỗ đó yên tĩnh như biệt lập với cuộc đời.

Cô Ba Diệm Quang than dài:

– Ở đó, mỗi khi anh đi mần việc ở Tòa Bố, em thui thủi một mình ở nhà. Em vốn hay sợ ma.

Cậu Tư Lâm Thế Mạnh nhìn người yêu cười tinh quái:

– Em đừng lo. Má anh có bà tớ già có tật điếc tai. Anh sẽ đưa bả về ở chung với tụi mình để bả hủ hỉ với em, để bả phụ giúp em việc săn sóc nhà cửa.

Cô Ba Diệm Quang sung sướng ré lên:

– Chèn ơi, may quá hén! Thiệt tình, em không hiểu sao mà anh chọn một bà già điếc lác để bầu bạn với em?

Cậu Tư Lâm Thế Mạnh cười rất tinh ranh quỉ quái:

– Rồi em sẽ rõ. Anh tính đâu ra đó.

Tháng bảy âm lịch, dù nước ở sông cái, sông con ngầu đục phù sa, nhưng nước ao bùn cũng khá trong. Tháng năm ốc gạo và hến ở lườn đáy sông Long Hồ mập tròn, mùa sanh sản của ốc hến kéo dài cho tới cuối tháng tám âm lịch. Hoa xoài, hoa mận thai nghén bắt đầu từ tháng năm, tới tháng sáu, tháng bảy là kết trái ê hề. Trong những thửa ruộng xâm xấp nước, ốc bươu, ốc lác bắt đầu giao hoan, cua đồng bắt đầu sanh sản. Chèn ơi, giữa mùa mưa, chẳng những loại nghêu, sò, ốc hến, cua, còng miệt mài giao hoan, xôn xao sanh sản mà lũ cá mè vinh cái, cá chài cái ở trong sông cũng mê tơi kết trứng thụ tinh…

Trước khi vu qui một tuần, cô Năm Thể Tần thỏ thẻ với cậu Hai Lê Tấn Vinh:

– Con Diệm Quang chắc được đẻ bọc điều hay sao, cho nên từ nhỏ tới bây giờ nó gặp toàn chuyện thuận buồm xuôi gió. Khi lấy chồng, nó không ở chung với gia đình bên chồng, khỏi hầu hạ tía má chồng. Bởi chồng của nó là thứ nam của ông bà Cai Tổng Hên. Mọi việc nhà chồng nó, đã có người dâu trưởng gánh vác. Còn anh là con trai độc nhứt trong gia đình. Làm vợ anh, em phải gánh vác giang san nhà chồng.

Cậu Hai Lê Tấn Vinh an ủi:

– Tía má anh hiền lành, dễ dãi, em cũng thừa biết rồi. Trong nhà có ông già bà cả vẫn hơn, vì họ có nhiều kinh nghiệm truyền lại cho mình.

Rồi cậu ngập ngừng:

– Con Ba xấu nết, dở chịu đựng, ở chung với các bậc trưởng thượng sao ổn. Tía má chồng nó cho vợ chồng nó ra riêng cũng do má anh và cô út của anh yêu cầu đó đa.

Cô Năm Thể Tần cười xòa:

– Má và cô út ưa lo xa, chớ nó đâu đến nỗi… tệ.

Cậu Hai Lê Tấn Vinh tinh quái:

– Dòng họ anh, trai cũng như gái đều… xấu nết. Cho nên cái buồng tân hôn của vợ chồng mình ở căn khít bên lẫm lúa, cách nhà một cái sân phơi lúa lót gạch tàu.

Cô Năm chỉ biết nhìn cậu Hai bằng cặp mắt ướt rượt, qua cái nhìn chứa chan âu yếm và tin cậïy.

Ðám cưới cậu Hai Lê Tấn Vinh được diễn ra trong không khí nhộn nhịp tưng bừng. Ông Hội Ðồng Bền cho làm một con bò và một con heo. Sau ba ngày nhóm họ, rước dâu, cậu Hai ngủ từ trưa cho tới chiều tối lấy sức.

Ðêm hiệp cẩn, cô Năm Thể Tần mới biết cái xấu nết của chồng. Cậu thở hừng hực, cậu rên ậm è như con bò đực lúc kéo xe nặng. Ðôi lúc cậu nói mê nói sảng vu vơ, dù tiếng nói chỉ thì thào bên tai cô chớ không vang từng vần rõ rệt.

Cô Năm chỉ biết ôm chặt chồng, quên cái đau của cơn xé rách đầu đời. Sau đó, cô cần gì rên rỉ để biểu diễn niềm lạc thú tuyệt vời đang len lỏi từng sớ thịt, tế bào của cô. Cô nương theo tiếng thở, tiếng rên của chồng mà nghiền ngẫm lạc thú đó cũng đủ rồi. Chèn ơi, cô chỉ cần lắng tai thôi, những tiếng vang của hạnh phúc của cậu Hai như lọt sâu vào trái tim và tâm hồn cô, biến thành tiếng hoan ca lảnh lót.

Lúc tan cuộc, cô thì thầm:

– Thằng cha này… xấu nết thiệt! Em thích có tấm chồng xấu nết như vầy. Thử ai đem vua tới đổi, em cũng không thèm.

Cậu Hai Lê Tấn Vinh cười:

– Anh rên cho anh, mà cũng rên cho em. Nếu em không bằng lòng thì từ rày về sau, anh im như cái cối đá, như cái mộ bia.

Cô Năm Thể Tần mắng chồng: “Ðồ quỉ nà!” rồi cười lỏn lẻn, mắt long lanh rực rỡ như hai vì sao Bắc Ðẩu, Nam Tào.

Cô Năm Thể Tần về nhà chồng không cần sắm sửa đồ tuế nhuyễn nhiều. Cô chỉ đem theo hai rương quần áo và mớ nữ trang trong đó có những món sính lễ: bông tai, dây chuyền, cà rá, vòng tay đều gắn kim cương từ ba ly rưỡi trở lên. Ðôi vòng ngọc thạch mà cô đeo là do bà Bang Biện Vui sắm cho cô luôn cả xâu chuỗi trân châu, cặp cà rá nhận mặt ngọc diệp cùng bông, chuỗi, vòng, kiềng, neo toàn bằng vàng kiểu vừa quê vừa xưa. Cho nên, trong các món nữ trang toàn bằng vàng, cô chỉ giữ lại chiếc kiềng trơn, chiếc kiềng chạm và cặp vòng chạm bát bửu. Còn bao nhiêu cô phá ra làm những món nữ trang tân thời.

Về phần cô Ba Diệm Quang, bởi vợ chồng cô ra riêng nên bà Hội Ðồng Bền sắm cho cô rèm màn, nắp bàn, thau chậu, lu khạp, bồn ảng, mền mùng, chiếu gối cùng nồi niêu, soong chảo, chén dĩa… Về nữ trang, đàng trai làm sính lễ đôi bông kim cương cỡ 5 ly rưỡi tra vỏ bạch kim, một sợi dây chuyền bướm nạm 12 viên kim cương cỡ 3 ly rưỡi. Còn nữ trang do cô làm của hồi môn gồm sưu bộ ngọc thạch như bông tai, xâu chuỗi, vòng tay, cà rá. Ngọc thạch của cô thuộc loại hoàng gia có màu trong và thắm hơn loại ngọc thạch nước lý (tức là có màu hoa thiên lý). Cũng như cô Năm Thể Tần, cô Ba Diệm Quang đem về nhà mới của mình hai rương quần áo. Nếu áo quần của cô Năm toàn là hàng lụa nội hóa như lụa Hà Ðông, lụa Duy Xuyên, cẩm nhung, cẩm vân, cẩm tự, cẩm quít, cẩm sen, cẩm châu, lãnh Tân Châu… thì quần áo của cô Ba bằng gấm Hồng Kông, nhung Tây ương, lụa Lèo, hàng Thượng Hải…

Có nhà riêng, sống bên cạnh bà tớ già chẳng những điếc tai mà còn có tật chiều chiều nhậu nửa xị rượu để rồi ngủ say như chết, cô Ba Diệm Quang toại chí lắm, tưởng chừng mình biến thành rồng bay lên mây. Ðêm hiệp cẩn, cô la như heo bị thọc huyết, cô khóc nhễu nhão dầm dề. Cậu Tư Lâm Thế Mạnh vỗ về vợ:

– Anh cưng em mà. Anh có hành quyết em đâu. Xin em cố gắng một chút.

Mấy đêm sau, cô Ba Diệm Quang của chúng ta rên rỉ những lời chị Marie Phô Mai đã từng rên rỉ. Cô thách chồng: “Giết em đi!”. Rồi cô đòi chết, than chết, quả quyết thế nào mình cũng chết. Theo cô, chết vì hạnh phước thì cũng nên chết. Và rồi đó hai tháng trôi qua, tiếng rên rỉ của cô như được vặn volume nhỏ hơn. Cô không thách thức chồng cô giết cô nữa. Cô không đòi chết, than chết, không quả quyết thế nào mình cũng chết nữa. Cô tuyên bố mình sẵn sàng đậu thai, tình nguyện có chửa và hứa khi đẻ đái sẽ không chửi chồng dẫu cô có đau đớn lỡ sống lỡ chết đi nữa. Cô còn hứa sẽ đẻ cho chồng thiệt nhiều con, đẻ sai như cá lóc đẻ trứng, đẻ ê hề như chuột bạch đẻ con. Cô hứa hẹn tưới hột sen, miễn là tối tối chồng cô giúp cô được ngây ngất như bao buổi tối trước.

Nói chung cặp Tấn Vinh – Thể Tần và cặp Thế Mạnh – Diệm Quang vẫy vùng bơi lội trong biển hạnh phước bao la. Cô Năm Thể Tần thừa biết mình phải gánh vác giang san nhà chồng sau tuần trăng mật. Cô tỏ ra một chủ phụ đảm đang, giỏi giắn, giàu sáng kiến. Tuy cô không khéo léo việc bánh trái thêu thùa như cô Ba Diệm Quang, nhưng cô xuất sắc trong việc nấu nướng các món phổ thông. Cô nấu canh chua, canh bí đao, canh rau cao kỷ, canh cải ngọt… thì nước canh trong văn vắt. Chưa ai nấu canh khoai (khoai mỡ, khoai tím) khéo hơn cô, khoai không đóng cục lợn cợn. Cô kho cá đồng, cá biển đều ngon, kho các loại cá lụn vụn như cá linh, cá cơm, cá bống trứng đều thấm tháp mặn mòi, xương cá mềm rục. Cô chấy tép, chấy tôm trứng thì con tép, con tôm trứng trong vắt như chuỗi hổ phách. Cô luộc rau, xào cải thì rau cải lộng lẫy màu xanh thắm.

Mọi đồ đạc trong nhà đã sắp đặt theo khuôn nếp của bà Hội Ðồng Bền, cô Năm Thể Tần không dám biến cải. Cô chỉ lau chùi mọi vật cho thiệt sạch sẽ bóng lộn. Cô làm cho cha mẹ chồng có cảm tưởng một hột bụi trong nhà là kẻ thù của cô, một miếng rác là kẻ nghịch của cô. Rèm màn cửa sổ được cô giặt giũ thường xuyên nên trắng tinh. Tình yêu giữa vợ chồng cô làm cô hăng hái trong mọi việc nội trợ.

Còn cô Ba Diệm Quang, sau tuần trăng mật cũng bắt đầu trang hoàng tổ ấm. Ngoài sân thì cô bày hòn non bộ, các chậu cau kiểng, lạp mai, kim quít, thể lan, kim đồng, ngọc nữ, trạng ngươn… Trong nhà cô bày bàn ghế bằng gỗ quí, tranh ảnh, đồ cổ ngoạn hực hỡ. Cô có biệt tài nấu các món tây, món tàu, các loại bánh tây. Cô đan rất nghề, thêu tây, thêu tàu, thêu bắc rất tinh xảo. Vì mải mê yêu chồng, yêu cảnh nhà biệt lập và yêu việc nội trợ, cô ít khi về thăm nhà. Chính bà Hội Ðồng thường rủ rê chị Marie Phô Mai và cô Năm Thể Tần lặn lội đi thăm cô. Chị Marie Phô Mai phàn nàn:

– Con Ba mặn chuyện vợ chồng nên lợt lạt tình mẹ nghĩa cha, hững hờ với bà con láng giềng cũ. Chẳng biết thằng Tư Mạnh dùng bùa gì, ngải gì mà nó mê lú dường ấy!

 

VI.

Lật bật mà tháng Chạp lại đến. Trước đó bà út Túy Huệ và chị Marie Phô Mai bắt đầu hành nghề làm áp phe và mua bán hột xoàn nên cả hai tha hồ ăn diện choáng lộn, tha hồ son thoa phấn giồi hực hỡ, mặc sức mà đeo vàng ngọc rườm rà. Cả hai đều có xe hơi, đều học lái xe nên lui tới với nhau hà rầm, đánh đôi đánh đọ đến những bà nhà giàu, những bà danh giá trong tỉnh.

Ðầu tháng Chạp bà út trúng mối bán được hai chục cây lãnh Tân Châu, thứ lãnh nhuộm trái mặc nưa đen như mun. Chị Marie trúng mối hột xoàn, bán lời năm trăm đồng, hơn gấp đôi tiền lời của bà út. Nhưng ruộng đất ông Cai Tổng năm nay trúng mùa, góp được 20 thiên lúa. Bởi vậy, bà út Túy Huệ và chị Marie Phô Mai nhứt định ăn Tết lớn.

Bởi có xe, họ ưa thăm viếng vợ chồng cô Ba Diệm Quang và vợ chồng cô Năm Thể Tần. Mỗi sáng chúa nhựt, cậu Tư Lâm Thế Mạnh, cậu Hai Lê Tấn Vinh thường đến hội quán thể thao để đánh quần vợt, tại đây họ gặp tên tào cáo Jean Michel Dupont, sự giao du cả ba trở nên thân thiết do tình bạn giữa chị Marie Phô Mai và hai cô Năm Thể Tần và Ba Diệm Quang.

Đọc thêm

Dòng nước thiên thần

Dòng nước thiên thần Linda Howard Dịch giả: Halucky và Phamjnn Đầu cô gục xuống buông dài trên…

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Cũng may Diệp Quân nhìn thấy Hướng Viễn, chỉ đón lấy chiếc khăn ướt trong tay cô và nói: “Để em tự…

THIÊN THẦN NỔI GIẬN

THIÊN THẦN NỔI GIẬN Sidney Sheldon Dịch giả: Thu Nguyên  anh phải không, phải trả tiền anh mới kể…

Hương Hàn

Hương Hàn  Phỉ Ngã Tư Tồn Dịch giả: Ngọc Vy Anh hỏi: “Cô thường xuyên mơ thấy cô ấy à?” “Phải,…
1 của 386

Nghe bà út Túy Huệ và chị Marie hô Mai tuyên bố ăn Tết lớn nên cô Năm Thể Tần và cô Ba Diệm Quang bắt nôn. Cô Năm làm bánh tráng nước cốt dừa rắc mè đen, bánh tráng ngọt mè trắng, bánh phồng nếp để dành cho gia đình bên chồng lẫn gia đình của mình và cũng để biếu chị Marie Phô Mai, bởi chị rất vụng về bạch tuột việc bếp núc, bánh trái. Xong xả, cô làm bánh tráng rắc tôm khô, bánh phồng tôm, bánh phồng cá thác lác để biếu xén chị Marie Phô Mai, cô Ba Diệm Quang và bà út. Chèn ơi, ở đất Vãng ai mà không biết tài làm bánh tráng rắc tôm khô lẫn bánh phồng tôm và bánh phồng cá thác lác của cô Năm?

Cô Ba Diệm Quang trổ tài làm bánh nướng như bánh nem, bánh con đuông, bánh gai, bánh phục linh, bánh petite madeleine có thể để dành lâu khi đựng trong những ngăn quả sơn son thếp vàng. Bánh men cô lớn cỡ khu tô được bắt bông đường màu tím, màu hường trong khóm lá lục thấy đẹp nên không ai nỡ ăn. Bánh phục linh của cô trắng như phấn, mịn như thạch cao được in trong khuôn gỗ nên có hình vuông, hình quả chám viền răng cưa và nổi bông mai, bông cúc, bông sen, bông huệ. Bánh gai và bánh con đuông của cô nướng chín vàng ấm áp, không một vết cháy. Còn bánh petite madeleine của cô xốp như bông đá, cũng không có vệt cháy vì nướng già lửa.

Bà út Túy Huệ có chị ở biết làm bánh tráng ngọt rắc mè trắng, bánh tráng béo rắc mè đen, bánh phồng nếp, thứ bánh nào cũng nhiều nên bà chia bớt cho cô Ba Diệm Quang. Ngoài ra chị ở này còn làm món dưa cải và món dưa giá cũng thiệt nhiều; dưa cải thì giòn rụm, còn dưa giá thì vừa giòn vừa trắng phau phau. Bà dùng hai món dưa đó biếu anh chị mình, biếu hai cô cháu gái mình là cô Ba Diệm Quang và chị Marie Phô Mai.

Ngày 24 tháng Chạp, tức là sau buổi tiễn đưa ông Táo chầu Thiên Ðình một ngày, bà Hội Ðồng Bền nhắn vợ chồng bà út Túy Huệ, vợ chồng chị Marie Phô Mai, vợ chồng cô Ba Diệm Quang ăn tiệc tất niên tại nhà mình. Bà đãi món suông, món chạo và món cà ri vịt. Mãi tới 7 giờ tối mới nhập tiệc. Bà út, chị Marie và cô Ba vừa hai giờ trưa đã tề tựu dưới mái nhà hương hỏa của ông bà Hội Ðồng Bền rồi. Cả năm ăn cá nhám hấp thoa mỡ hành cuốn bánh tráng rau sống và chấm mắm nêm giã tỏi ớt, ăn mực xào rau cần chấm nước mắm chanh ớt.

Chị Marie Phô Mai vuốt cái bụng khá thon sau lớp nhung màu xanh phớt tuyết nhung bạc:

– Kẹt rồi thím Hội Ðồng và cô Cai Tổng ơi! Bấy lâu nay cháu nằm nhà để chồng nuôi thì không sao hết. Giờ mới vừa bươn chải kiến sống thì đùng một cái cháu dính cái chủng tử Pháp tặc trong bụng.

Và chị xoa xoa cái bụng:

– Thấy thương quá, mới có 3 tháng mà cái thai này làm cháu thèm chua dữ dội. Cháu ăn chùm ruột, me, cóc, khế lại còn thiếm xực dưa cải chua nữa đó.

Bà Hội Ðồng Bền ngó qua cô Năm Thể Tần:

– Nàng dâu của thím cũng đang cấn thai.

Cô Năm Thể Tần không nói không rằng, cứ cười chúm chím, má đỏ rạo rực, mắt sáng long lanh. Sau cùng, cô nói:

– Thời buổi này, con chờ cha là vậy. Chưa ăn ở với chồng đầy năm mà con đã kết trái trong bụng rồi.

Cô út Túy Huệ an ủi:

– Vậy thì nhà mình có phước chớ sao.

Cô Ba Diệm Quang ngứa miệng:

– Dạo này con cảm thấy trong mình khang khác, nhờ ông thầy Chín Tề coi mạch hốt thuốc, ổng quả quyết cỡ chừng 8 tháng nữa, nhà con sẽ có thêm một miệng ăn.

Ðang lúc đó có khách tới thăm, và gặp lúc ông Hội Ðồng Bền và cậu Hai Tấn Vinh vắng nhà, bà Hội Ðồng phải lên nhà trên tiếp khách. Cô Năm Thể Tần châm cho mẹ chồng bình trà và soạn khay trà rồi trở về phòng ăn để tiếp chuyện với bà út, chị Marie và cô Ba… Bà út Túy Huệ nhìn chị Marie Phô Mai tinh quái:

– Cô thấy lóng rày mặt mày thằng tào cáo xác xơ, tó ré. Cháu hành hạ nó cách nào mà nó xệ dữ vậy, Marie, đờn bà có thai thường sung sức…

Chị Marie Phô Mai nguýt:

– Cháu đâu được vậy. Có thai, cháu cảm thấy bễ nghễ trong người nên không nhiệt thành chiều chuộng nó. Thằng tào cáo sung sức mà không thỏa mãn nên nó mới lừ đừ, sật sừ sật sưỡng dường ấy. Thấy nó mà cháu bắt động lòng. Tối nay, cháu phải bù sớt cho nó, kẻo không, nó đến “bộc đền” (bordel, tức là nhà thổ) tìm mấy con điếm thúi thây lầy lục… thì cháu có nước tức hộc máu.

Cô Ba Diệm Quang nói nhỏ:

– Mỗi tháng, dù không tức chồng, em vẫn hộc máu như thường. Nhưng tháng rồi thì không. Hèn chi thầy Chín Tề coi mạch xong, đổ hô em cấn thai.

Bà út Túy Huệ quay qua hỏi cô Năm Thể Tần:

– Sao, Năm? Thằng cháu của cô phục vụ cháu ra sao?

Cô Năm Thể Tần cười đỏ mặt:

– Dạ cũng thường…

Chị Marie Phô Mai nguýt:

– Thường là sao? Em phải nói cho rõ.

Bà út cắt nghĩa “đùi”:

– Thường có nghĩa là không có gì đặc sắc, phải không, cháu?

Cô Năm Thể Tần ấp úng:

– Ý cháu không phải vậy? Cháu muốn nói nghĩa khác…

Cô Ba Diệm Quang tức tối ngó sững chị dâu:

– Coi bộ chị dâu tui bắt đầu ăn nói trặc trẹo rồi đây.

Cô Năm Thể Tần cúi mặt xuống bàn tròn, ấp úng:

– Dạ thưa cô út, anh Tấn Vinh cháu mặn nồng với cháu thường… xuyên! Tụi cháu còn trẻ, kết hôn kịp thời đúng lúc, nên chuyện vợ chồng cháu không cần nói nhiều thì cô cùng chị Marie cũng đã hiểu ra sao rồi.

Cô Ba Diệm Quang đắc chí:

– Ờ hén, vợ chồng em cũng vậy. Không biết anh Hai em kinh khủng tới bực nào, chớ thằng chồng râu hùm, hàm én, mày ngài của em… ghê lắm, rùng rợn lắm!

Mọi người hét lên cười. Bà Hội Ðồng vì khách vừa cáo từ nên trở lại phòng ăn. Biết là không thể nói tục, nói trây được nữa nên bà út Túy Huệ cùng ba cô cháu xuống bếp để sửa soạn bữa tiệc tất niên.

Cô Năm Thể Tần ra sàn nước để mổ vịt. Bây giờ là đầu mùa nắng, nước lắng trong xanh. Gió chướng xôn xao lướt trên đám vông đồng trổ bông đỏ rực. Ðó đây, trên nhánh cao của cây mù u, cây dâu miền dưới, cây mít, chim tu hú thỉnh thoảng kêu văng vẳng. Một cảm giác êm ả tràn ngập lòng cô. Giờ đây, dưới bà Hội Ðồng Bền cô là chủ phụ ngôi nhà này. Bà út Túy Huệ, cô Ba Diệm Quang, chị Marie Phô Mai đều là khách. Cha mẹ chồng cô tỏ ra dễ dãi đối với cô. Chồng cô cưng yêu cô. Cô cảm thấy mình phải tỏ ra xứng đáng khi gánh vác trách nhiệm một bà chủ phụ. Bà Hội Ðồng từ khi con trai con gái có gia đình, sanh tâm mộ đạo, giới hạn công việc nội trợ để có thời giờ rảnh rang để đi chùa dưng hương, nghe thuyết pháp và làm công quả.

Con vịt được vặt lông và làm bộ đồ lòng xong, cô chặt từng miếng vuông để nấu cà- ri. Chị Marie Phô Mai giữ phần lặt rau, rửa rau. Bà út Túy Huệ quết tôm để cho cô Ba Diệm Quang làm chạo. Bà út và chị Marie hễ gặp nhau là có lời khôi hài, có tiếng cười. Cô Năm nghĩ tới tình nghĩa của cặp vợ chồng ông Cai Tổng Khôn và bà út Túy Huệ. Không hiểu bà đã dùng bí quyết gì mà nịch ái chồng, biến đổi từ một kẻ thích mèo mỡ tùm lum trở thành một người chồng chung tình hiếm có. Tới tuổi 40 ngoài, bà vẫn giữ vẻ non nheo nhẻo. Niềm lạc quan từ thâm tâm bà chiếu ra, biến đổi chồng bà thành kẻ trẻ trung, sinh động và tráng kiện.

Riêng chị Marie Phô Mai, lúc đầu bị mẹ gả ép cho tên tào cáo ngoại chủng, chị than khóc ảo não, đòi tự vận. Vậy mà má chị vẫn cam đoan rằng bà không gả lầm con vào chỗ đoạn trường oan nghiệt, rồi đây con gái bà sẽ được hạnh phước ngỏa nguê. Và khi bà nằm trên giường chờ chết vì chứng xơ gan, không hiểu chị Marie nói nhỏ gì bên tai bà, bà mãn nguyện nở một nụ cười tươi rạng trước khi tắt nghỉ. Và từ đó, chị yêu đắm đuối tên tào cáo, càng yêu hắn chị càng rủa sả hắn khi chị thuật lại những cái ân tình giữa hắn và chị.

Còn cô Ba Diệm Quang từ khi lấy chồng, bởi quá hạnh phước nên cô trào lộng một cách duyên dáng mặn mòi. Nhưng cô Năm Thể Tần thì khác, càng hạnh phước cô càng trầm lặng để nghiền ngẫm hạnh phước. Theo cô hạnh phước phải có khuôn mặt bí mật huyền ảo thì nó càng sắc đậm hơn. Nhưng khi có ai hỏi đến chuyện ái ân của vợ chồng cô, cô không hề che giấu, nhưng cũng không khai huỵch toẹt ra. Cô ưa nói lửng lơ, cốt để người nghe tưởng tượng thêm.

Khi ông Hội Ðồng Bền, cậu Hai Tấn Vinh lần lượt về tới, thì tào cáo Jean Michel Dupont, cậu Tư Thế Mạnh cũng tới mang nhiều chai rượu tây. Bà út lên nhà trên thay thế chị dâu tiếp khách. Chị Marie Phô Mai chiên bánh phồng tôm và xào dĩa thịt gà bông cải cho họ đưa cay trước.

Cô Ba Diệm Quang hỏi chị Marie Phô Mai:

– Hồi cô Năm (chỉ má chị Marie Phô Mai) hấp hối, chẳng biết chị nói giống gì mà cô có vẻ hoan hỉ vậy?

Chị Marie Phô Mai lộ vẻ cảm động:

– Chị tạ ơn má chị đã gả chị vào chỗ xứng kép về thể chất. Em ơi, chị chỉ có thể lấy Tây, chớ lấy người đồng chủng thì khác nào gặp trường hợp đuôi chuột vọc hũ mỡ. Má chị cũng có cái cấu tạo thể chất như chị. Cho nên bả không hạnh phước với tía của chị. Bởi đó, với kinh nghiệm đau thương, bả không muốn chị đi theo vết xe của bả. Bả quyết chọn một thằng rể dù ngoại chủng nhưng có thể đem lại hạnh phước và lạc thú gối chăn cho chị. Má chị tuy là người vợ không trung thành với chồng, nhưng là bà mẹ tốt, giàu lòng thông cảm với con gái.

Rồi chị ngước về hướng có tiếng cười nói của bà út Túy Huệ:

– Cô út và chị thường trao đổi tâm sự với nhau. Hạnh phước vốn có thiên hình vạn trạng bộ mặt. Nhưng với tấm lòng thành thiệt, thì chúng ta cũng có thể tìm gặp cái chơn hạnh phước. Ðừng có mang mặt nạ đạo đức, đừng có hổ thẹn không đúng chỗ, thì cái chơn hạnh phước kia đến với chúng ta mau lẹ. Hai em từ đây về sau nên ngẫm nghĩ coi quan niệm đó có đúng với hai em phần nào chăng?

Hết

Hồ Trường An

Tin liên quan