Hoa tường vy đêm đầu tiên

“Đợi đám người mẫu của tôi diễn xong, để họ giúp cô nhé.” Ngẫm nghĩ, Lôi Khắc nhiệt tình nói với Diệp Anh: “Thời gian vội vàng, có lẽ còn kịp!”
Sâm Minh Mỹ quét mắt nhìn Lôi Khắc: “Lôi Khắc, anh thật là tốt bụng, nhưng những người mẫu của anh chưa chắc đã có thể mặc những trang phục cô ta thiết kế.” Vừa nói, cô vừa tiếc nuối nói với Diệp Anh: “Sao cô lại có thể phạm phải lỗi hạ đẳng như vậy? Nếu không muốn tham gia cuộc thi, cô có thể nói thẳng, có rất nhiều nhà thiết kế muốn có được cơ hội này. Cuộc thi đêm nay, tôi đã trông mong từ rất lâu. Nhưng tôi không hy vọng vì “trục trặc ngoài ý muốn” lúc sắp lâm trận của cô mà khiến vinh dự của người thắng cuộc bị suy giảm.”
“Lôi Khắc, cảm ơn anh.” Không để ý đến Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nói với Lôi Khắc, sau đó nhìn về phía cửa hậu đài có tiếng người đến, thản nhiên nói: “Nhưng không sao, một nhóm người mẫu khác của tôi đã đến rồi.”
Đám người mẫu oanh oanh yến yến náo nhiệt tiến vào hậu đài, từng người một thân hình thon dài, tóc và mặt đều đã hóa trang xong. Ánh mắt họ băn khoăn, nhìn thấy George đang cầm bàn là bèn lập tức hưng phấn chạy tới.
Tracy ngây người. Lắp ba lắp bắp, cô không hiểu nhìn về phía đám người mẫu từ trên trời giáng xuống, rồi lại nhìn về phía Diệp Anh: “Bọn họ… Bọn họ…”
“Cô Diệp đã chuẩn bị hai nhóm người mẫu.” Kiêu ngạo ngồi trên ghế, George xoay người cười nói: “Diễn tập cũng đã tiến hành hai lần. Cô Diệp muốn xem nhóm người mẫu nào có tư thế tốt thì cuộc thi đêm nay sẽ dùng nhóm đó. Dáng người của hai nhóm người mẫu này về cơ bản giống nhau, vì thế ai mặc cũng được.”
Thân thể cứng đờ, Sâm Minh Mỹ hung hăng cắn môi.
“… Tôi không biết…”
Tracy thừ ra.
“Cô không biết.” Để nhóm người mẫu ríu rít đi thay quần áo, George nói: “Một hôm cô xin nghỉ phép không đến, cô Diệp đã để tôi phụ trách bọn họ, diễn tập cũng do tôi chịu trách nhiệm.”
“… Anh cũng không nói với tôi một tiếng.” Tracy xấu hổ nói, nhìn bóng dáng Sâm Minh Mỹ lạnh lùng rời đi, rồi lại nhìn Diệp Anh đã bắt đầu trao đổi với các nhà tạo hình: “… Như thế thì vừa rồi tôi cũng không phải nóng ruột như vậy.”
“Ha ha.” George liếc nhìn cô: “Dọa cô chút, lần sau cô sẽ không dám tại thời khắc mấu chốt như vậy mắc sai sót nữa.”
Thấy chuyện đám người mẫu đã được giải quyết, Khổng Diễn Đình thì thầm mấy câu với Diệp Anh rồi rời đi trước. Mà Lôi Khắc và mấy nhà thiết kế khác cũng bị hấp dẫn bởi trang phục đám người mẫu của Diệp Anh đang rối rít mặc.
“Đây là…”
Nhìn thấy trang phục trên cơ thể người mẫu, Lôi Khắc có chút khó tin, anh nhìn ngắm, rồi lại nhìn lại, nhịn không được bèn bước đến gần xem, lấy một cái treo trên giá di động xuống.
Đó, đó là một chiếc quần.
Không.
Đó không chỉ là một chiếc quần. Nếu là quần, tuy rằng trong giới thời trang cao cấp rất ít nhìn thấy, nhưng cũng không có điểm khiến người khác kinh ngạc đến vậy.
Đây là một bộ liền thân!
Không, cả loạt này đều là liền thân!
Lôi Khắc và mấy nhà thiết kế khác đều kinh ngạc vô cùng. Trang phục liền thân là hình dáng trang phục đã có, thường dùng cho trẻ em, hoặc là loại trang phục bảo hộ nhưng Diệp Anh lại dựa vào nó để tạo ra một loạt thiết kế tham dự cuộc thi thời trang cao cấp châu Á lần này sao? Mà điều khiến họ ngạc nhiên là: Tuy đám người mẫu vẫn chưa mặc xong, nhưng…
“Trời ạ!”
“Cô Diệp…”
Lôi Khắc và mấy nhà thiết kế khác đều chấn động đến mức không nói nên lời.
Sau hậu đài ồn ào hỗn loạn, đám người mẫu mới đến lần lượt mặc trang phục của Diệp Anh. Cảm nhận được bầu không khí khác thường, những người xung quanh cũng ồn ào nhìn qua, họ cũng hoàn toàn bị chấn động như mấy nhà thiết kế. Khu vực chuẩn bị của hậu trường chỉ có mấy người, bất kể là nhà tạo mẫu tóc, nhân viên trang điểm, nhân viên công vụ, hay những người mẫu khác đều hóa đá sững sờ.
Nhẹ nhàng kéo khóa sau lưng đám người mẫu, George đắc ý nhìn qua đám người vẫn đang sững sờ, anh vẫn luôn thấy việc mình há mồm sững sờ khi lần đầu nhìn thấy những thiết kế của cô Diệp cực kỳ ngu ngốc, nhưng nhìn biểu hiện của họ hiện giờ, nhất thời anh cũng cảm thấy cân bằng. Không phải bọn họ ngu ngốc, mà là cô Diệp quả thực là người ngoài hành tinh đến!
Đột nhiên không khí yên tĩnh kỳ lạ.
Sâm Minh Mỹ cũng chuẩn bị công việc ở phía sau hậu trường, ngẩng đầu lên, cách khoảng năm sáu mét, dưới ánh đèn tĩnh lặng, qua kẽ hở của đám đông hỗn loạn, cô nhìn thấy Diệp Anh. Từ trong chiếc ba lô to, Diệp Anh lôi ra một chiếc vòng lấp lánh đeo lên cổ cô người mẫu tóc ngắn, tựa như không hề phát giác, hoặc có lẽ là không thèm để ý đến những phản ứng xung quanh.
Sâm Minh Mỹ khinh thường trong lòng. Cô không tin Diệp Anh thực sự không để ý đến sự chấn động và sùng bái trong mắt những nhà thiết kế kia. Chẳng qua chỉ là giả vờ, ra vẻ cao ngạo đạm bạc, cho rằng thể hiện ra dáng vẻ tĩnh lặng thần bí sẽ càng nhận được nhiều hâm mộ. Yên tâm, Diệp Anh tôi sẽ khiến cô không còn giả vờ được nữa. Mím chặt môi, ánh mắt Sâm Minh Mỹ lạnh lùng.
Không biết có phải do linh cảm, Diệp Anh sửa sang xong chiếc vòng trên cổ người mẫu, ngoái đầu lại, thản nhiên nhìn Sâm Minh Mỹ đang cách xa đám hỗn loạn. Đôi mắt xinh đẹp sâu thẳm như hồ đêm, lóe lên hàm ý và giễu cợt, thản nhiên khinh thường nhìn Sâm Minh Mỹ. Toàn thân Sâm Minh Mỹ nhất thời nổ tung!
“Cô Diệp!”
Lôi Khắc khôi phục lại tinh thần, kích động hỏi Diệp Anh:
“Đây là những tác phẩm cô tham dự cuộc thi tối nay sao? Quả thực khó tin! Cô vậy mà có thể biến những chiếc quần liền thân thành như vậy! Điều này sẽ khiến mọi người đêm nay chấn động!”
“Wow! Thực sự là tưởng tượng gan dạ! Có dũng khí đổi mới!”
“Linh cảm đến từ đâu vậy?”
“Thật là nhà thiết kế có óc tưởng tượng, cô Diệp, tôi chân thành khâm phục cô!”
Tuy tâm tư có chút phức tạp, nhưng nhìn thấy những thiết kế đặc sắc như vậy, những nhà thiết kế khác đều không kìm được kích động tán thưởng!
***
Bên kia, nhìn thấy những nhà thiết kế nhiệt tình vây quay Diệp Anh, Sâm Minh Mỹ cắn chặt răng. Cô nhìn đồng hồ thấy đã 7 giờ 35 phút. Liêu Tu và Quỳnh Anh đáng lẽ nên tới rồi. Có chút đứng ngồi không yên, ánh mắt nhìn về phía cửa ra vào. Một lát sau, nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bánh xe treo quần áo di động, đầu tiên tiếng bánh xe bị những âm thanh ầm ĩ của hậu đài lấn át, nhưng dần dà kèm theo những hít thở ngạc nhiên, một loạt những giá treo quần áo di động xuyên qua đám đông. Liêu Tu và Quỳnh An một trước một sau bảo vệ những bộ trang phục sáng chói, mà tiếng hít thở xung quanh càng lúc càng lớn!
“Oh! My God!”
Người mẫu trợn mắt nhìn!
“Sao có thể?”
Nhà thiết kế lấy tay giữ ngực ngạc nhiên!
Hậu đài chen chúc, đẩy từng chiếc mắc áo di động qua, nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của mỗi người, Liêu Tu và Quỳnh An liếc nhìn nhau hoảng hốt. Hai người biết những tác phẩm dự thi đêm nay của Sâm Minh Mỹ đều vô cùng đặc sắc, vừa xuất hiện nhất định sẽ khiến quần chúng kinh ngạc. Nhưng hiện giờ, biểu hiện của mọi người cũng không phải là kinh ngạc.
Mà là…
Nhìn thấy quỉ!
“Shit!”
Trừng mắt nhìn từng chiếc mắc áo di động tiến vào, tròng mắt George như muốn rớt ra! Thượng đế à, người điên rồi sao? Sao anh ta thấy những bộ trang phục treo trên những chiếc mắc áo di động mà Liêu Tu và Quỳnh An đang đẩy vào với những bộ trang phục bên cạnh anh…
Tựa hồ như…
Một!
Mẫu!
Một!
Kiểu!
Đều là đồ liền thân!
Các bộ quả thực hoàn toàn giống nhau!
Thậm chí cả màu sắc cũng không khác nhau!’
Chửi mắng một câu, George vọt tới, khó tin nhìn loạt thiết kế Sâm Minh Mỹ mang tới, càng nhìn, sắc mặt anh càng khó coi, nhịn không được chửi lớn:
“Shit! Đây là sao chép!”
Liêu Tu và Quỳnh An lúc này cũng nhìn thấy những tác phẩm của Diệp Anh đã mặc trên cơ thể những người mẫu, sắc mặt hai người liền thay đổi!
Không!
Tuyệt đối không thể!
Tuyệt đối không thể có chuyện hai nhà thiết kế đồng thời ra những thiết kế hoàn toàn giống nhau về khuôn về mẫu tới trên 90% thế này, tuyệt đối không thể giải thích bằng linh cảm tương đồng!
Sao chép! Hai chữ này như ánh sáng chói lòa trôi nổi trong không gian của hậu đài!
Sau nỗi khiếp sợ và kinh ngạc ban đầu, cả hiện trường bỗng lặng ngắt như tờ. Tất cả các nhà thiết kế, trợ lý, người mẫu, thậm chí cả nhân viên trang điểm, nhà tạo hình, nhân viên công vụ, hay những người đi ngang qua đều nhạy bén hiểu được…
Sao chép!
Trong cuộc thi thời trang cao cấp châu Á, giữa hai người là ứng viên sáng giá Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh lại xuất hiện hành vi sao chép trắng trợn, không kiêng dè, không che giấu! Hậu đài to lớn như vậy nhưng lúc này lại yên tĩnh đến kỳ lạ, yên tĩnh đến áp lực, yên tĩnh đến mức tựa như một sợi tóc rơi xuống cũng có thể gây ra một trận hỗn chiến! Mỗi người đều ngạc nhiên hướng về phía Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh tựa hồ cũng đang rất ngạc nhiên.
***
Bục chữ T dài, ánh sáng lung linh rực rỡ. Các khách mời sang trọng lần lượt tiến vào chỗ ngồi.
Mỗi một minh tinh đều vắt óc suy tính, cố gắng thể hiện sự thời thượng của mình. Mà trong đó, trang phục của Phan Đình Đình khiến người ta chú ý nhất. Cô mặc một chiếc váy ngắn gợn sóng đen trắng ngọt ngào, phối cùng một chiếc áo khoác.
“Đình Đình, đêm nay cô thật quá đẹp.” Một minh tinh nữ bên cạnh phóng khoáng ca ngợi, Phan Đình Đình cũng mỉm cười xinh đẹp đáp trả. Từ sau lễ trao giải Lawrence lần trước, dường như tất cả những tạo hình thời trang quan trọng, cô đều giao cho phía Diệp Anh, và mỗi lần đều không khiến cô thất vọng, khiến cô hoàn toàn thay đổi hình dạng, trở thành một trong những nữ minh tinh có gu ăn mặc tinh tế nhất, các hợp đồng quảng cáo và đại diện như thủy triều ào tới.
“A!”
Đột nhiên nhìn thấy bóng dáng cao to quen thuộc, Phan Đình Đình hô lên, bất chấp đang nói chuyện phiếm với nữ minh tinh bên cạnh, cô đứng dậy, vài bước giày “tâng tâng tâng” đã đuổi đến.
Việt Xán một thân lễ phục đen nhung, thân hình sừng sững như núi cao, anh đang nhìn về phía điện thoại, vẻ mặt có chút lạnh lùng tàn khốc.
“Đại thiếu gia!”
Giữ chặt cánh tay Việt Xán, đối mặt với vô số máy ảnh mà các phóng viên trong nháy mắt đều giơ lên chụp, Phan Đình Đình vừa mỉm cười yêu kiều chụp ảnh, vừa thân thiết nói với Việt Xán đang cất điện thoại đi:
“Đã lâu không gặp anh! Cuộc thi đêm nay, Tập đoàn Tạ thị là nhà tài trợ lớn nhất, em đoán anh sẽ xuất hiện, quả nhiên không sai! Nếu không phải vì anh, em còn lâu mới đến! Vị trí của anh ở đâu? Em ngồi cùng anh, được không?”
Nói xong, Phan Đình Đình giữ chặt Việt Xán, công khai ngồi ở hàng ghế đầu bên cạnh anh, hoàn toàn không để ý đến chỗ đó đã đề bảng tên “Tạ Việt Tuyên”. Dưới ánh chớp loang loáng của máy ảnh, Việt Xán ậm ừ vài câu có lệ với Phan Đình Đình đang nói không ngừng bên cạnh, bỗng nhiên anh cảm thấy một ánh mắt u ám từ phía đối diện.
Hàng ghế thứ ba phía đối diện.
Một vị trí tối mờ.
Giữa hai hàng lông mày là một ánh mắt tàn bạo ác độc, Thái Na mặc áo da đen đang hung hăng nhìn anh, trong ánh mắt chứa đầy ý đồ xấu xa. Mà ánh mắt Việt Xán vừa lướt qua, Thái Na đã như bóng tối biến mất vào màn đêm.
Tất cả các ánh đèn đều tắt.
Chỉ còn một chùm ánh sáng chiếu về phía bục chữ T.
“Giám khảo đến!”
Phan Đình Đình giữ chặt Việt Xán hô nhỏ.
Chương 40
Người dẫn chương trình long trọng giới thiệu, mười vị giám khảo đêm nay bước lên bục chữ T, đón nhận những tiếng reo hò và vỗ tay của khách mời. Mười vị giám khảo vừa chấm dứt công việc đánh giá ở Malaysia, hiện giờ tinh thần rất tươi tỉnh, sau khi phát biểu ngắn gọn bèn ngồi vào cạnh Phan Đình Đình. Phan Đình Đình nhất thời cảm thấy vinh dự vô cùng, tư thế ngồi càng thướt tha, quyến rũ nhìn Việt Xán, vị trí của anh quả nhiên vẫn tốt nhất!
Từng đợt âm thanh phía trước vọng vào hậu trường.
“Còn mười phút nữa cho nhà thiết kế đầu tiên chuẩn bị!”
Cẩm lịch trình biểu diễn, nhân viên công vụ chạy vào thông báo, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy tình cảnh bên trong, nhất thời cũng kinh ngạc vô cùng! Vốn dĩ hậu trường vô cùng ồn ã chen chúc, lúc này lại tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều mang vẻ kỳ dị nhìn về một phía.
Đôi mắt đen láy, Diệp Anh thản nhiên nhìn mắc áo di động phía trước Liêu Tu, nhìn qua những bộ trang phục treo trên đó và những đồ nữ trang cao cấp cô thiết kế, sau đó cô nhíu mày nhìn về phía Sâm Minh Mỹ đang đứng cách đó mấy mét.
Nhưng sắc mặt Sâm Minh Mỹ lại biến hóa.
Cơ thể mềm mại run rẩy, cố gắng đứng thẳng, nhìn chằm chằm nhóm người mẫu đã mặc trang phục của Diệp Anh, cô lảo đảo đi tới, ngực phập phồng dữ dội.
Đám người tránh đường để cô một đường đi thẳng tới chỗ Diệp Anh: “Cô…” Khuôn mặt trắng như tuyết, Sâm Minh Mỹ run rẩy chỉ tay vào Diệp Anh, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và phẫn nộ: “… Cô lại đi sao chép tôi! Cô ăn trộm những bản thiết kế của tôi, đúng không?”
Đám đông như bừng tỉnh, bắt đầu thì thầm bình luận.
“Thì ra là thế.”
Dưới ánh mắt hoài nghi của mọi người, Diệp Anh bỗng nhiên cười:
“Chẳng trách, vốn dĩ cô là người xuất hiện cuối cùng, nhưng cô nhất định phải đổi với tôi, nhất định phải xuất hiện trước tôi. Sâm Minh Mỹ, là cô đã sao chép thiết kế của tôi. Cô đừng cho rằng người xấu tố cáo trước thì có thể đổi trắng thay đen, thật giả lẫn lộn!”
“Cô…”
Sâm Minh Mỹ tức giận đến mắt ngấn lệ, cơ thể run rẩy:
“Diệp Anh, cô khinh người quá đáng! Cô đã lấy trộm bản thiết kế của tôi, sao chép thiết kế của tôi, giờ lại muốn lật ngược lại! Cô đã làm bao nhiêu chuyện hèn hạ vô sỉ như vậy, vì Tạ thị, vì Tuyên, tôi vẫn luôn nhẫn nhịn! Nhưng cô càng ngày càng quá đáng, càng ngày càng trắng trợn! Cuộc thi đêm nay quan trọng như vậy, cô lại dám công khai ăn cắp, sao chép thiết kế của tôi! Cô thực sự cho rằng tôi yếu đuối đến mức có thể để cô tùy ý khi dễ sao?”
Những lời này rõ ràng có chứa thâm ý. Mọi người thầm thì bàn luận, ánh mắt nhìn về phía Diệp Anh càng nhiều.
“Cô Sâm, đây, đây có lẽ là hiểu lầm…” Sắc mặt trắng bệch, Tracy hoảng hốt che chắn phía trước Diệp Anh: “… Tôi tin cô Diệp sẽ không sao chép thiết kế của ai, chỉ là trùng hợp…”
Liêu Tu lắc đầu, trầm giọng nói: “Không, điều này không thể trùng hợp được.” Gần như hoàn toàn những trang phục tham dự cuộc thi đều giống nhau như đúc, đây là sao chép trắng trợn! Là sao chép không hề che giấu! Là sự sao chép vô cùng xấu xa tầm thường!
“Không biết là ai sao chép ai đâu.” Vừa từ cơn phẫn nộ bình tĩnh lại, George ôm tay đứng nhai kẹo cao su trong miệng, hừ lạnh: “Thiết kế của cô Diệp vẫn luôn tài hoa hơn người, mà những thiết kế của cô Sâm…”
“George!” Quỳnh An tức giận: “Cậu hãy nói chuyện thận trọng!”
“George…” Tracy kích động kéo lấy George vẫn còn đang muốn tiếp tục nói, sốt sắng đến mức lại rớt nước mắt, cô bối rối nhìn về phía Diệp Anh nhưng lại phát hiện khóe môi Diệp Anh vẫn ẩn chứa nụ cười nhàn nhạt.
“Sâm Minh Mỹ.”
Dưới ánh đèn của hậu trường sáng như ban ngày, trong sự chú ý của đám đông, Diệp Anh thản nhiên cười, không hề để ý đến bất cứ biểu hiện gì trên khuôn mặt Sâm Minh Mỹ. Đáy mắt đen lánh ẩn chứa sự thương hại, Diệp Anh bước tới, kề bên tai Sâm Minh Mỹ, nói hết sức nhỏ:
“Hiện giờ cô hối hận vẫn còn kịp đấy.”
Âm nhạc tao nhã.
Ánh sáng biến ảo chập chờn.
Trên bục chữ T dài, các cô người mẫu lần lượt đi ra với những bộ trang phục hoa mỹ, tư thế đong đưa, những viên kim cương trong suốt, những viên đá tô điểm trên những chiếc váy xinh đẹp lấp lánh dưới ánh đèn như mộng như ảo.
Từng đợt vỗ tay nhiệt liệt hai bên khán phòng vang lên!
Ở loạt đầu tiên, các giám khảo chăm chú theo dõi, thỉnh thoảng còn ghi chép lại, thỉnh thoảng lại trao đổi với nhau. Mười giám khảo đến từ các nơi khác nhau: Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Hồng Kông, Đài Loan, còn có giám khảo đến từ Pháp, Ý do hội đồng đặc biệt mời đến.
Những năm trước, cùng với thế lực kinh tế và mức tiêu dùng được nâng cao, các nhà thiết kế thời trang tại Trung Quốc dần hấp dẫn sự chú ý của thế giới. Đặc biệt là nhà thiết thiên tài bậc thầy Mạc Côn, ông đã sáng lập nên thương hiệu của mình là JUNGLE, phong cách thiết kế mạnh dạn cuồng dã, được giới thời trang quốc tế nhiệt liệt tôn sùng. Sau khi Mạc Côn tự sát, trợ lý của ông, nhà thiết kế Sâm Lạc Lãng tiếp tục kế thừa JUNGLE, cũng chiếm được một chỗ đứng trong làng thời trang quốc tế.
Vì thế, cuộc thi đêm nay có thể xuất hiện nhà thiết kế mới tài hoa hơn người không?
Cùng tiếng âm nhạc và vỗ tay, những tác phẩm của ba nhà thiết kế đã biểu diễn xong, mỗi một loạt thiết kế đều xa hoa lộng lẫy, các loại kim cương, lông vũ, trân châu, đá quí, tơ tằm được sử dụng không tiếc tay, dưới ánh đèn lộng lẫy của bục chữ T càng lóng lánh rực rỡ!
“Bốp! Bốp!”
Giống như tất cả các quan khách, Phan Đình Đình vui sướng vỗ tay. Mấy năm gần đây, trình độ thiết kế thời trang trong nước càng ngày càng kém so với Pháp, Ý. Những tác phẩm của các nhà thiết kế mới này vừa xuất hiện còn khiến người ta tưởng là thiết kế của bậc thầy quốc tế nào đó.
Có điều.
Cô hy vọng có thể tốt hơn nữa!
Không chỉ sánh bằng thời trang quốc tế, mà còn phải vượt lên trên, phải sáng tạo ra thời trang, khiến cô và những minh tinh nữ khác có thể chọn những tác phẩm của các nhà thiết kế trong nước, có thể kiêu hãnh tự tin chói lọi xuất hiện trên vũ đài quốc tế!
Các tác phẩm của ba nhà thiết kế vừa rồi tuy rằng đẹp nhưng lại chưa đạt đến hiệu quả như vậy. Có điều đêm nay Phan Đình Đình thực sự mong chờ sự xuất hiện thứ chín và thứ mười, hai nhà thiết kế được kỳ vọng cao của cuộc thi – Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh. Nhất là Diệp Anh, Phan Đình Đình hiện giờ thực sự khâm phục cô, tôn sùng cô, hy vọng cô có thể chiến thắng cuộc thi đêm nay.
Nghĩ đến việc Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh rất nhanh sẽ lên sàn, Phan Đình Đình không khỏi nhớ đến cuộc cạnh tranh ở lễ trao giải Lawrence lần trước.
“Đại thiếu gia, lần này anh hiy vọng cô Sâm hay cô Diệp thắng?”
Lướt mắt nhìn qua, Phan Đình Đình lại phát giac Việt Xán bên cạnh không nhìn nhóm người mẫu đang đi trên sàn chữ T, cũng không nghe cô nói. Ở hàng ghế đầu tiên của khán phòng, dưới ánh sáng chập chờn biến ảo, vẻ mặt Việt Xán nghiêm túc, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt thâm sâu bình tĩnh nhìn về khu phóng viên.
Giống như đang có một cơn rối loạn, thậm chí rất nhiều phóng viên đã bỏ máy ảnh trong tay, quay đầu lắng nghe tin tức nào đó truyền đến, trên khuôn mặt phóng viên tràn ngập biểu tình kinh ngạc.
“Hình như có tin gì đó rất lớn.” Hơi thở lẫn mùi khói thuốc thấm vào ruột gan, đáy lòng Phan Đình Đình rung lên, quên mất Việt Xán không thích bị người gác gần gũi, cô tiến lại gò má anh. Không để ý Phan Đình Đình, Việt Xán nhíu mày né tránh. Lúc quay lại nhìn tiếp, các phóng viên ở khu vực truyền thông đã mang vẻ mặt đầy kinh hoàng mà hưng phấn, một số đã vác camera, cầm microphone chạy vội về phía hậu trường! Tay nắm chặt thành nắm đấm, Việt Xán nghiến chặt hàm, tựa như cố kìm nén cảm xúc.
Hậu trường vẫn sáng rực và bừa bộn.
“Vì sao?” Sắc mặt trắng bệch, Tracy hoảng loạn không biết làm sao, hai mắt đầy lệ. Cuộc thi đã chính thức bắt đầu, vốn còn nghĩ sẽ nắm chắc thắng lợi nhưng lại phát giác trùng với thiết kế của Sâm Minh Mỹ, à, không, không phải là trùng, là bị người ta cho là “sao chép”!
“A! Có phóng viên đến…” Giọng nói của Tracy càng thêm run rẩy. Cô nhìn thấy đám phóng viên đã ồ ạt kéo về khu chuẩn bị của hậu trường, bao quanh Sâm Minh Mỹ. Trong vòng vây của đám phóng viên, Sâm Minh Mỹ nghiêm nghị đứng, nói chuyện tựa như rất quyết liệt, thỉnh thoảng còn mang ánh mắt miệt thị khiển trách nhìn về bên này, vẻ hoảng hốt và kích động khó kìm nén trên khuôn mặt các phóng viên. Thấy mấy camera đang chĩa về hướng Diệp Anh, Tracy lo lắng, giữ chặt Diệp Anh đang điều chỉnh trang phục cho người mẫu, mắt rưng rưng nhỏ giọng nói:
“Cô Diệp, cô Diệp…”
Khuỷu tay bị giữ lại, Diệp Anh nhíu mày, ý bảo người mẫu thay đôi giày khác, sau đó kìm nén hỏi Tracy: “Chuyện gì?”
“…” Tracy ngây ngốc sững lại, thấy Diệp Anh sắp mất kiên nhẫn mới hít một hơi thật sâu, run rẩy nói: “Cô Sâm nói chúng ta sao chép. Làm… làm sao bây giờ? Cô xem, phóng viên đều đến rồi! Cuộc thi đêm nay…”
Diệp Anh nhíu mày hỏi: “Cuộc thi đêm nay làm sao?”
“… Cuộc thi đêm nay, chúng ta vẫn tiếp tục sao?” Thấy mấy phóng viên đã phỏng vấn xong Sâm Minh Mỹ, đang tiến về bên này, Tracy giữ chặt cánh tay Diệp Anh, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng hốt.
“Cô phát sốt gì chứ? Não bị hỏng à?” George nghe thấy, không chịu nổi bèn hét lên với Tracy: “Vì sao không tiếp tục dự thi? Huống hồ không phải chúng ta sao chép Sâm minh Mỹ! Rõ ràng Sâm Minh Mỹ đã sao chép những thiết kế của chúng ta! Nếu có người rút khỏi, đó phải là Sâm Minh Mỹ, mà không phải là chúng ta!”
“Nhưng… Nhưng…” Tracy tuyệt vọng nói: “… Sẽ không ai tin chúng ta đâu…”, cả người cô run lên, nước mắt rơi xuống: “… Cô Diệp không có bất cứ cơ sở nền móng nào, mọi người sẽ cho rằng cô Diệp sao chép… Nếu bây giờ chúng ta rút khỏi cuộc thi, nói vài câu với cô Sâm, có lẽ sẽ không sao… Nếu không… Nếu không…”
“Cô thật sự điên rồi!”
George tức đến mức buông ra những lời thô tục.
“Tracy,” kéo những ngón tay run rẩy của Tracy ra khỏi cánh tay mình, Diệp Anh nhàn nhạt nói: “Cô cảm thấy tôi đã sao chép, phải không?”
“…” Khuôn mặt đầm đìa nước mắt ngơ ra, một lúc sau, Tracy mới hoảng hốt lắc đầu: “Không… Nhưng… Chỉ là…”
“Rất tốt.” Diệp Anh nghiêm mặt nói với Tracy: “Tracy, nếu cô thừa nhận tôi xác thực đã sao chép Sâm Minh Mỹ, hiện giờ cô có thể đi nói với phóng viên những điều này. Nếu cô không thấy vậy, hoặc là xin cô hãy đến giúp một tay, hoặc là mời cô đứng sang bên cạnh mà sợ hãi hoảng hốt, chỉ là…”
Ánh mắt Diệp Anh chuyển sang sắc lạnh.
“…đừng quấy rầy cuộc thi của tôi.”
Giữa đám người qua lại, bận rộn ồn ào, Tracy ngẩn ngơ ngồi trong một góc, mọi người qua lại trước mặt cô. Tiếng nhạc, tiếng vỗ tay từ khán đài truyền đến. Dần dần, những nhà thiết kế phía sau hậu đài càng ít, đám người mẫu cũng càng ngày càng ít.
Ánh đèn sáng rực chói mắt.
Tracy ngơ ngẩn nhìn Diệp Anh và George đang bận rộn bên kia. Cô Diệp đang dặn dò gì đó với đám người mẫu, cô ấy vẫn luôn trấn định bình tĩnh như vậy, tựa như bất kỳ chuyện gì xảy ra, cho dù bầu trời có sụp xuống cũng luôn có thể đạm nhiên đối mặt. Vừa nãy, khi phóng viên phỏng vấn chuyện cô Sâm xong, đã đến phỏng vấn cô Diệp, nhưng cô Diệp cũng chỉ lạnh lùng cười, nói muốn chuẩn bị cho cuộc thi trước, sau đó cô sẽ trả lời một thể những vấn đề đó.
Cô Diệp…
Nhưng cô Diệp không hiểu điều đó đáng sợ như thế nào. Hai tay lạnh lẽo, mặt Tracy tái nhợt, cả cơ thể run lên. Cô thích cô Diệp, sùng bái cô Diệp, cô biết rõ tài hoa của cô Diệp, cô biết rõ cô Diệp vô cùng kiêu hãnh. Nhưng nhiều khi, chân tướng không còn quan trọng nữa.
Hậu trường dần vắng.
Tracy ngơ ngác nhìn lại, Sâm Minh Mỹ đã đổi một chiếc váy dài màu cam lệch vai, chiếc váy bó người, để hở nửa bộ ngực, những đường cong cơ thể nổi bật uyển chuyển trong chiếc váy đuôi cá dài kéo trên mặt đất, trên cổ là một chiếc vòng kim cương lấp lánh, Sâm Minh Mỹ tựa như một cô công chúa cao quý xinh đẹp, xung quanh tràn ngập ánh sáng. Đám người mẫu của Sâm Minh Mỹ bước qua Tracy. Trang phục trên cơ thể mỗi người mẫu đều hoàn toàn giống với những tác phẩm của Diệp Anh từ hình thức đến màu sắc, đến thứ tự xuất hiện, gần như hoàn toàn giống nhau. Sắc mặt Tracy trắng bệch, quên cả hô hấp, cô sững sờ tại chỗ, lặng lẽ nhìn Sâm Minh Mỹ ngẩng cao đầu dẫn đám người mẫu ra khỏi hậu trường, tiến về phía bục chữ T. Mãi đến khi bóng dáng đám người mẫu biến mất, Tracy mới tuyệt vọng, chậm chạp nhìn về phía Diệp Anh.
Nếu cô Diệp không thay đổi quyết định.
Cuộc thi đêm nay sẽ trở thành một tai họa.
Sau khi nhà thiết kế dự thi thứ tám biểu diễn xong, trên bục chữ T dài, ánh sáng tối dần, âm nhạc cũng chậm hơn. Lúc này, khán giả hai bên khán phòng cũng vô cùng hưng phấn, nhìn về phía cuối bục chữ T, ánh mắt họ mong chờ.
Cao trào của cuộc thi đêm nay sắp diễn ra.
Hai nhà thiết kế cuối cùng là Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh.
“A, Minh Mỹ đã lên sàn rồi!” Ngồi ở hàng ghế đầu, Phan Đình Đình ngửa cổ nhìn. Cô nhẹ nhàng nói nhưng không nhận được bất cứ sự phản hồi nào. Quay đầu nhìn Việt Xán, Phan Đình Đình cảm thấy cằm anh cứng lại, sắc mặt còn âm trần hơn lúc trước, không hề có bất kỳ cảm giác trông ngóng vị hôn thê sắp lên sàn.
Bục chữ T dài.
Một chùm sáng trắng dài, người dẫn chương trình cầm microphone bước lên phía trước, giọng trầm ấm giới thiệu nhà thiết kế thứ chín Sâm Minh Mỹ. Từ chuyện bố cô – nhà thiết kế Sâm Lạc Lãng, từ chuyện cô tiếp tục kế thừa thương hiệu JUNGLE của nhà thiết kế Mạc Côn, từ bối cảnh danh tiếng ở nước ngoài của cô, đến những tác phẩm cô thiết kế nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt, những lời giới thiệu ngắn gọn mạnh mẽ của người dần chương trình vang lên trong tiếng nhạc cao trào!
“Bây giờ…”
“Chúng tôi xin giới thiệu…”
Trong ánh sáng trắng, người dẫn chương trình đưa tay về phía cuối bục chữ T, kéo dài âm thanh, giọng hùng hồn khiến cả khán phòng rung động:
“Cô – Sâm – Minh – Mỹ!”
Trên lối vào hành lang u tối của khán phòng.
Áo da đen, tóc ngắn như đàn ông, Thái Na không nhìn về phía bục chữ T, mà đôi mắt trong bóng tối lại âm trầm đảo qua đám đông bên dưới. Trên hàng ghế thứ nhất, vẻ mặt đại thiếu gia Việt Xán vẫn không hề thay đổi, cả người Phan Đình Đình dựa vào vai Việt Xán, nhìn như một đôi tình nhân.
Thái Na hừ lạnh.
Ánh mắt u ám lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách, Thái Na không nhìn thấy vị hôn phu danh nghĩa của Diệp Anh, người đàn ông tàn tật ngồi trên xe lăn.
Âm nhạc nổi lên!
Bục chữ T trong nháy mắt tràn ngập ánh sáng.
Trước vô số camera, trong sự hưng phấn kỳ lạ của đám phóng viên, giữa biển ánh chớp máy ảnh, trên bục chữ T dài, trong tiết tấu âm nhạc và ánh sáng, người mẫu thứ nhất xuất hiện, người mẫu thứ hai xuất hiện…
“Ào ào…”
Tiếng vỗ tay và hoan hô nhiệt liệt vang lên, thậm chí âm thanh kia còn truyền tới cả hậu trường, vang động rung trời, bao phủ toàn bộ hậu trường tĩnh lặng. Cho dù trí tưởng tượng thấp kém cũng có thể đoán ra hiện trường hiện giờ náo động đến thế nào!
Hậu trường to lớn chỉ còn lại những sắc mặt trắng bệch.
Nghe thấy những tiếng vỗ tay dồn dập, George hầm hầm tức giận, mồm nhai cao su, “Phì” một cái, nhổ vào thùng rác! Đám người mẫu bất an nhìn nhau, họ đương nhiên biết chuyện gì đã xảy ra, đây là cục diện quỉ dị họ chưa từng gặp phải. Một cô người mẫu do dự bước ra, nói với Diệp Anh:
“Cô Diệp, trận này chúng tôi vẫn phải ra sao?”
“Đương nhiên.”
Diệp Anh vừa thay một đôi giày cao gót, vừa nói với họ: “Các cô là do tôi tỉ mỉ lựa chọn. Biết vì sao lại lựa chọn các cô không?”
Đám người mẫu không hiểu.
Đúng vậy, họ không phải là những người mẫu nổi nhất. Có thể được nhà thiết kế Diệp Anh nổi tiếng chọn lựa, họ thực sự đã rất vui sướng.
“Vì các cô không phải là những người mẫu non nớt, các cô đều đã lão làng, kinh nghiệm đầy mình. Tôi tin tưởng các cô có thể áp chế trận này, cho dù phía trước là màn trình diễn như khuôn đúc, dựa vào kinh nghiệm và sự điềm tĩnh của các cô cũng đủ để các cô làm tốt hơn họ!” Diệp Anh thản nhiên cười: “Tôi cũng tin, các cô rất hiểu, lần biểu diễn này sẽ được truyền thông lấy ra so sánh với màn biểu diễn lúc trước của Sâm Minh Mỹ. Muốn nổi danh, hay muốn thua người ta, các cô thông minh như vậy, không cần tôi nói nhiều.”
“Vâng, cô Diệp!”
Nhất thời tư thế của cả đám người mẫu đều thẳng tắp thướt tha!
“Đi thôi, chúng ta lên sàn diễn.”
Đừng đầu nhóm người mẫu, Diệp Anh hít một hơi thật sâu, dẫn cả đám đi về phía sàn diễn, lúc đi qua gặp Tracy, Tracy chỉ biết ngẩn ngơ nhìn họ, mãi đến khi George kéo cô vào đứng cuối đội hình.
Chương 41
Bục chữ T hoa lệ lộng lẫy.
Từng chùm ánh sáng loang loáng trên dáng hình những người mẫu, tâm điểm của sự chú ý là những bộ quần áo trên cơ thể người mẫu. Hai bên thính phòng vang lên những tiếng vỗ tay nhiệt liệt! Đây là loạt thiết kế của Sâm Minh Mỹ, những tác phẩm quả thực mang đầy tính sáng tạo tưởng tượng đột phá, đầy sự bất ngờ! Cho dù trong ánh sáng lờ mờ cũng có thể nhận ra sự hưng phấn hiện rõ trên khuôn mặt các giám khảo, mà người xem cũng hoàn toàn kích động!
Tiếng vỗ tay vang vọng như dời núi lấp biển! Tiếng vỗ tay ấy cùng với sự kích động tựa như thủy triều ào tới cuồn cuộn!
Hào quang chiếu sáng trên bục chữ T, sự sôi sục của hiện trường, tất cả càng làm tăng thêm sự yên tĩnh, u ám ở hành lang đợi lên sân khấu. Đám người mẫu và Diệp Anh đang đợi màn trình diễn của Sâm Minh Mỹ kết thúc. Những nhân viên công vụ của cuộc thi nhìn thấy họ thì tựa như nhìn thấy quỉ, mắt mở to, khiếp sợ và hoảng hốt.
Trong bóng tối, một bóng hình tiến lại gần Diệp Anh, ngập tràn sự lạnh lẽo, âm u:
“Bảo bối, tâm tình hiện giờ thế nào?”
Lùi nửa bước, như thể bị rắn liếm láp qua, Diệp Anh lạnh lùng ghê tởm nhìn qua. Trong bóng tối, ánh mắt Thái Na âm trầm, tràn ngập ác ý, tựa như muốn từ tốn liếm láp từng tấc từng phần cơ thể cô.
“Cút ngay!” Diệp Anh lạnh lùng nói. Nhếch miệng cười, Thái Na giơ tay, chầm chậm tiến sâu vào bóng tối, âm trầm nói: “Ok, bảo bối, cô bảo tôi cút, tôi sẽ cút, chỉ là cô ngàn vạn lần đừng hối hận.”
Tạ Phố đẩy xe lăn của Việt Tuyên từ phòng nghỉ VIP ra ngoài nên Việt Tuyên có thể nhìn thấy cảnh này. Anh thấy Thái Na tựa như ác quỉ biến mất trong bóng tối, thấy ánh mắt Diệp Anh nhìn về phía anh. Việt Tuyên tùy ý để Tạ Phổ đẩy xe lăn, chầm chậm qua lối đợi của sân khấu, qua đám người mẫu, qua Diệp Anh. Trước khi đi qua Diệp Anh, Việt Tuyên thậm chí rất khách sáo gật đầu chào hỏi cô.
Sau đó.
Tạ Phố tiếp tục đẩy Việt Tuyên đến khu vực phía sau bục chữ T.
Cả khán phòng tràn ngập tiếng vỗ tay như sấm!
Không khí của cuộc thi bị đẩy đến cao trào!
Khán giả kích động đứng dậy, tiếng vỗ tay và tiếng khen ngợi vang lên như khiến cả trần nhà cũng rung lên.
“Quá xuất sắc! Quá xuất sắc!” Cũng kích động đứng dậy như mọi người, trong tiếng ồn ào náo động, Phan Đình Đình hưng phấn nói với người bên cạnh! Lúc này Phan Đình Đình cũng cảm thấy xấu hổ vì đã nghi ngờ năng lực của Sâm Minh Mỹ, bất luận là Sâm Minh Mỹ có thể vượt qua Diệp Anh hay không, chí ít loạt thiết kế này cũng đã chứng minh năng lực của Sâm Minh Mỹ!
Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Trên bục chữ T hào quang chói lọi, bị đám người mẫu vây quanh, Sâm Minh Mỹ mặc một chiếc váy dài đuôi cá màu cam, lộng lẫy xinh đẹp bước lên! Trong nháy mắt, tiếng vỗ tay như sấm dậy! Đón nhận đóa hoa tươi từ khán giả, Sâm Minh Mỹ mỉm cười sáng lạn, nét mặt tỏa sáng, cô cầm hoa tươi, tay đặt giữa ngực, trong tiếng vang ủng hộ, cô lần lượt cúi đầu chào ban giám khảo và khán giả!
“Cảm ơn! Cảm ơn mọi người!”
Nhận chiếc microphone từ người dẫn chương trình, Sâm Minh Mỹ khó nén sự kích động trong lòng, hai mắt tuôn lệ, cảm động nói với các khách mời:
“Xin cho phép tôi được làm điều này. Ở đây có hai người bạn vẫn luôn giúp đỡ tôi, ủng hộ tôi, khiến tôi có thể kiên trì tiếp tục con đường thiết kế, xin để họ cùng tôi cảm nhận tiếng vỗ tay của mọi người!”
Tiếng vỗ tay càng nhiệt liệt hơn.
Sâm Minh Mỹ đi về phía khu vực bên cạnh bục chữ T, cô đẩy chiếc xe lăn, dưới ánh sáng lung linh, người thanh niên trong chiếc xe lăn đẹp trai thanh nhã, ánh mắt anh an tĩnh, giống như biển hoa tường vi nở bừng dưới trời sao, ánh sáng ấy nhàn nhạt, lững lờ trong hương hoa, phảng phất thanh đạm.
Giây phút ấy.
Tiếng hô hấp trong khán phòng như ngưng đọng.
Việt Tuyên.
Lối chờ lên sân khấu tối mờ.
Nhìn Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ trên bục chữ T lộng lẫy lấp lánh, khuôn mặt Diệp Anh không có biểu hiện gì. Bên kia là tiếng vỗ tay ầm ầm, ngọn đèn quá sáng, thậm chí có chút tức mắc, cô hơi nhắm mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh bức họa kia, dưới đình nghỉ mát xinh đẹp tràn ngập tường vi trắng, những bông tường vi trắng nở rộ bên ngoài cửa sổ, cô gái nhỏ lấy cành cây vẽ lại một đóa tường vi trên mặt đất.
Ha ha. Lặng lẽ nhếch môi. Trong ánh sáng rực của bục chữ T, Diệp Anh nhìn thấy Sâm Minh Mỹ yêu kiều ngồi xổm trước xe lăn của Việt Tuyên, chiếc váy dài đuôi cá uốn lượn sau người, đưa bó hồng trắng cho Việt Tuyên, Sâm Minh Mỹ ngấn lệ, giọng nói vọng vào chiếc micro đầy run rẩy:
“Tuyên, xin hãy nhận lời cảm ơn của em.”
“Shit!”
George bên dưới hậu đài giễu cợt:
“Cảm ơn mà tặng hồng trắng? Chọn sai hoa rồi!”
Trên bục chữ T ngập tràn ánh sáng, Việt Tuyên ngồi trong xe lăn, đón nhận đóa hồng trắng, Sâm Minh Mỹ hạnh phúc đến mức gần như bật khóc trong tiếng hoan hô của đám đông. Sau khi lấy khăn tay chấm nước mắt nơi khóe mắt, Sâm Minh Mỹ đứng dậy, cầm microphone, nhìn xuống phía dưới đài:
“Còn một người bạn nữa, tôi cũng thật sự cảm kích vô cùng.” Một chùm sáng khác dừng lại ở vị trí của hàng ghế đầu tiên. Việt Xán vốn lặng lẽ bên cạnh Phan Đình Đình bỗng chốc bị chùm sáng chiếu tới. Dáng người thẳng tắp, cao lớn, ngũ quan rõ nét, Việt Xán trong ánh sáng càng tỏa ra hơi thở cuồng dã, khiến các khách mời nữ tim đập thình thịch.
“Xán!” Trên bục chữ T, bên trái là Việt Tuyên ngồi trên chiếc xe lăn, Sâm Minh Mỹ mỉm cười, thâm tình nhìn về phía Việt Xán, chìa tay phải hướng về phía anh, đợi anh đi tới nắm lấy tay cô!
Trong bóng tối của hành lang.
Khuôn mặt Diệp Anh không thay đổi nhìn tình cảnh lãng mạn trước mắt.
Phát giác mình đã trở thành tâm điểm chú ý của hiện trường, Việt Xán nhíu mày, như cười như không nhìn về phía Sâm Minh Mỹ. Sâm Minh Mỹ vẫn đưa tay về phía Việt Xán, nhưng Việt Xán vẫn không động đậy.
“Hừ.” Phan Đình Đình hừ một tiếng, đắc ý ngồi xích lại gần Việt Xán hơn, gương mặt quyến rũ dựa vào bờ vai Việt Xán. Hành động này khiến đám phóng viên nhất thời kích động, ánh sáng loang loáng chớp lên cùng những tiếng “tách tách tách” liên tiếp! Thấy tư thế nhàn rỗi của Việt Xán không hề phối hợp với mình, Sâm Minh Mỹ có chút xấu hổ, miễn cưỡng cười, lui lại vài bước trở lại bên cạnh Việt Tuyên, cầm microphone, tha thiết nói:
“Xán, cảm ơn anh, trong cuộc đời của em…”
Tại lối đợi lên sân khấu.
Ánh sáng trên bục chữ T khiến khu vực hậu trường càng trở nên u ám. George và đám người mẫu có chút mất kiên nhẫn, Diệp Anh hờ hững nhìn Việt Tuyên trong chùm ánh sáng trên bục chữ T không xa. Khuôn mặt trắng thanh nhã, Việt Tuyên ngồi trong chiếc xe lăn tựa như chẳng hề nhiễm bụi trần gian, cho dù vị hôn thê trước kia – Sâm Minh Mỹ đang bày tỏ tình cảm sâu đậm với người con trai khác, ngay cả bên dưới là vị hôn thê hiện tại sắp lên sàn diễn, anh cũng vẫn điềm tĩnh, sắc mặt yên lặng như một chiếc hồ trong rừng sâu phẳng lặng.
Muốn bật cười lạnh lùng, Diệp Anh hít một hơi thật sâu, vật cứng sắc cạnh bấm chặt vào lòng bàn tay, một mùi máu tanh thoảng qua. Đêm nay là sân khấu của cô, cũng là chiến trường của cô. Từ khi quyết định tham gia cuộc thi thời trang cao cấp châu Á, từ khi bước ra khỏi cánh cổng nhà giam, từ rất lâu trước kia, đây đã là chiến trường cô đợi chờ rất lâu.
Những tác phẩm dự thi này…
Là của cô.
Loạt thiết kế bị Sâm Minh Mỹ đánh cắp này…
Là của cô!
Lòng bàn tay ứa máu, viên kim cương đen cũng có mặt sắc bén, càng sắc lại càng khúc xạ ra nhiều ánh sáng, càng có thể tạo ra được nhiều ánh sao lấp lánh trong màn đêm. Trong nỗi đau đớn, Diệp Anh nhếch môi tự cười chính mình, vào thời khắc này mà cô vẫn có thể vì một người đàn ông mà phân tâm.
Tiếng vỗ tay lại vang lên!
Đẩy Việt Tuyên đang ngồi trong chiếc xe lăn, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của hội trường, Sâm Minh Mỹ cuối cùng cũng lui về phía sau hậu trường. Một lúc sau, người dẫn chương trình mới bước lên bục chữ T dài.
“Đến Diệp Anh rồi.”
Trong hàng ghế đầu, Phan Đình Đình kích động ngồi thẳng người. Tuy những thiết kế của Sâm Minh Mỹ tài hoa hơn người, tràn đầy phấn khích, nhưng người cuối cùng lên sàn – Diệp Anh mới là người thực sự được chờ mong nhiều nhất đêm nay! Hơn nửa năm, Diệp Anh đã bộc lộ tài năng xuất thế giữa giới thời trang trong nước. Trong lễ trao giải Lawrence của Hollywood, cô đã khai hỏa phát súng đầu tiên, sau đó lại đưa ra loạt thiết kế thời trang ÔM, biến chúng trở thành mốt thời trang thịnh hành nhất trong năm.
“Những thiết kế vừa nãy của Minh Mỹ quá tuyệt sắc rồi, không biết Diệp Anh…”
Phan Đình Đình có chút lo lắng nói với Việt Xán bên cạnh. Đến ngày hôm nay, cô quả thực là fan trung thành của Diệp Anh. Diệp Anh đã khiến cô đứng vào hàng ngũ những nữ minh tinh thời thượng hàng đầu, những lời mời làm đại diện, quảng cáo, phim ảnh lần lượt kéo đến với cô. Đương nhiên cô hi vọng Diệp Anh sẽ giành thắng lợi đêm nay, nhưng loạt thiết kế vừa rồi của Sâm Minh Mỹ quả thực quá xuất sắc, khó mà vượt qua được.
Toàn bộ đám đông đều hướng về phía cuối bục chữ T. Nhóm giám khảo cũng đã nghe qua danh tiếng mới nổi của Diệp Anh ở khu vực Trung Quốc, họ trao đổi với nhau vài câu, ánh mắt cũng hướng về phía cuối bục chữ T!
“… Bây giờ, chúng ta cùng chào đón những tác phẩm thiết kế của cô Diệp Anh!” Theo lời giới thiệu của người dẫn chương trình, ánh sáng giảm bớt, sau đó, một giây, hai giây, ba giây, “Pằng” – một chùm sáng chiếu thẳng đến cuối bục chữ T – mờ ảo như mộng. Khói trắng tản nhẹ. Bục chữ T không một bóng người, lặng lẽ, âm nhạc vang lên, tiết tấu êm ái nhẹ nhàng, phảng phất như trong giấc mộng của một thiếu nữ, đầy lãng mạn, đầy vui vẻ. Cuối bục chữ T xuất hiện cô người mẫu đầu tiên, tóc dài rũ xuống bên hông, khuôn mặt trắng sáng, bộ trang phục liền thân tơ tằm trắng, cổ áo tròn trắng kiểu Peter Pan, thắt lưng cao, rất hợp với phần chân trên rộng dưới chật.
Âm nhạc tựa như vang lên trong biển tường vi trắng dưới ánh trăng, những hạt ngọc trai lấp lánh, mạnh mẽ đong đưa. Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng mê đắm, ánh sáng trắng như tuyết, người mẫu tựa như cô bé Alice ở xứ sở thần tiên làm say lòng người.
Mỗi người trong thính phòng đều nhìn ngắm đến ngây người.
Mà người mẫu thứ nhất mới trình diễn được một nửa, âm nhạc bỗng thay đổi thảm thiết!
Từng chùm ánh sáng bắn lên!
Những chùm ánh sáng đỏ hồng khiến đám khói mơ màng tựa như khói đỏ lửng lơ khắp nơi! Sự lãng mạn bỗng biến thành cơn tuyệt vọng, tiết tấu nhạc khẩn trương sắc bén, người mẫu thứ hai xuất hiện trên bục chữ T với một bộ liền thân đỏ sẫm, chất liệu gỗ của sợi đay càng tăng thêm tính lạnh lẽo.
Tựa như nhuốm máu.
Màu đỏ sậm thê lương, phảng phất như đóa tường vi màu máu vùng vẫy trong cơn ác mộng, đẹp đến mức khiến người khác run sợ.
Ánh sáng đỏ tràn xuống dưới đài.
Ở hàng ghế thứ nhất, đáy mắt Việt Xán u ám. Nhiều năm trước, cánh tay của cô gái kia dưới tán ô đen trắng nhợt đến mức thảm thương. Trong ngõ nhỏ đêm sâu, cô gái hờ hững bị anh dồn ép vào bức tường ẩm ướt, cô đùa cợt kéo cổ áo anh, để lại trên người anh bao nhiêu dấu hôn.
Tiếng nhạc hỗn độn khiến lòng người khó chịu dần trầm thấp, ánh đèn đỏ hồng càng lúc càng mờ dần, sân khấu gần như tối đen lại, ngay lúc ánh mắt khán giả gần như không nhìn thấy gì…
Ánh sáng mạnh mẽ bắn lên!
Từng chùm sáng biến bục chữ T trắng trở nên lộng lẫy rực rỡ!
Tiết tấu âm nhạc mạnh mẽ.
Lại một người mẫu nữa xuất hiện, vẫn dung mạo trắng muốt lạnh lùng như cũ. Trên cơ thể người mẫu là một bộ liền thân tây trang màu đen, đầy khí chất cao ngạo, lạnh lùng, mạnh mẽ, kiên cường. Trong ánh sáng rực rỡ, tiết tấu âm nhạc mạnh mẽ, cô gái đẹp đến mức lay động người khác, nhưng lại lãnh đạm xa cách ngàn dặm, tựa như không thể tới gần.
Dưới sân khấu, George không nhịn được nhìn về phía Diệp Anh đứng cạnh cũng đang lãnh đạm như vậy.
Tiếp theo.
Người mẫu thứ tư, thứ năm, thứ sáu lần lượt bước lên bục chữ T, trang phục của họ đều là đồ liền thân màu đen, cộng thêm những hạt trân châu rực rỡ xa hoa, những dây tua rua vàng lấp lánh, phối cùng chất liệu vải gấm, các dáng quần áo, tư thế khác nhau, ánh sáng lung linh khiến họ đẹp đến yêu kiều, đẹp đến mức không thể chối từ, như thể họ đã lãng quên rất nhiều điều, như thể họ đã đạt được hạnh phúc.
Dưới sân khấu, trái tim Phan Đình Đình co thắt, không hiểu sao hốc mắt ửng đỏ. Mà trong không khí sắc đen chủ đạo này, trong tiếng nhạc bỗng bật ra những đoạn tim đập thình thịch. Giống như sắc màu mùa xuân bật ra! Người mẫu thứ bảy bước lên bục chữ T với một bộ quần áo liền thân lụa mỏng mềm mại, màu xanh lục chủ đạo, trên tay vẽ từng quả chanh màu vàng tươi mát, thanh sạch. Người mẫu đi đến đâu, cả không gian như bồng bềnh mùi vị chua ngọt. Tựa như tình yêu. Tình yêu cũng như hương vị chua ngọt của quả chanh vàng tươi mát.
Nối tiếp là màu hồng phấn. Trên bộ liền thân voan mỏng hồng phấn của người mẫu thứ tám là hàng ngàn đóa hoa màu hồng nhạt bừng nở, bút pháp thủy mặc hiện lên những đóa hoa bung nở với sự hòa quyện của màu xanh biếc, màu vàng nhạt, tím nhạt, cam nhạt, tựa như vào thời khắc yêu đương ấy – trong lòng đã bừng nở ra hàng ngàn hàng vạn đóa hoa.
Nắm chặt lòng bàn tay, Diệp Anh nhắm mắt, trên sân khấu càng sáng thì bên dưới lại càng tối. Đó là một đêm ngập tràn hương hoa, cô mở cửa sổ sát đất, Việt Tuyên nằm phía sau đã lặng lẽ chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt anh trong giấc ngủ tĩnh lặng lãnh đạm. Đêm đó, cô cầm lấy bút phác họa trên giấy, trong lòng vốn muốn vẽ ra một bộ quần áo liền thân màu đen như một bộ khôi giáp.
Nhưng chiếc bút trong tay lại dịu dàng mềm mại.
Cô đã vẽ ra từng quả chanh chua ngọt thanh mát.
Cô đã vẽ ra từng đóa hoa tươi nở rộ sáng lạn.
Đêm ấy, trong khi anh lặng lẽ trong giấc ngủ, bên ngoài là màn đêm đen nhánh, thì trong lòng cô lại là một cánh đồng hoa nở rộ xuân sắc.
Giống như chiếc đĩa nhạc lạc nhịp quay trở lại nơi xuất phát, Phan Đình Đình chưa kịp từ nơi rung động mềm mại định thần lại thì tiết tấu âm nhạc đã quay trở về nhịp điệu trầm thấp. Người mẫu thứ chín bước trên bục chữ T, bộ liền thân voan mỏng đen như ẩn như hiện, đầy tính gợi cảm, nhưng cảm giác rung động của tình yêu lại hoàn toàn biến mất, như thể sự xinh đẹp và hấp dẫn mà cô không thèm để ý lại chính là vũ khí của cô.
Âm nhạc được đẩy lên cao nhất! Ánh sáng rực rỡ sáng chói, người mẫu cuối cùng như nữ vương bước lên! Như tơ lụa sáng bóng, lại tựa như chất len phẳng phiu, màu đen giống như màn đêm đen nhánh, chiếc áo dạ đen trên cơ thể người mẫu với đuôi áo tha thướt kéo dài khoảng hai mét, kim cương gắn trên áo như vô số ánh sao lấp lánh mộng ảo trong màn đêm, tay người mẫu nắm quyền trượng, đầu đội mũ nguyệt quế, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ đen, chỉ để lộ ra một đôi môi đỏ mọng tươi đẹp!
Dưới ánh sáng rực rỡ.
Hình dáng xinh đẹp.
Quả thực khiến người khác run rẩy.
Đám đông gần như ngạt thở.
Ở hàng ghế thứ nhất, cằm Việt Xán mím chặt lại, hai mắt đăm đăm nhìn bục chữ T. Trong bóng tối không xa, Sâm Minh Mỹ đang đẩy Việt Tuyên ngồi trong xe lăn. Trong lúc nhìn qua những tác phẩm Diệp Anh tham dự cuộc thi, thời gian tưởng như rất ngắn nhưng lại quá dài, sắc mặt Sâm Minh Mỹ biến hóa mấy lần.
Các người mẫu rời sân khấu. Sau đó, ánh đèn một lần nữa bật lên, trong vòng vây của đám người mẫu, Diệp Anh bước lên. Cô mặc một bộ liền thân giống như loạt thiết kế vừa nãy, mái tóc buông xõa như thác nước, vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước, đôi môi tô son bóng, giống như một con chim bừng tỉnh bay ra từ trong màn đêm, kiêu ngạo liếc nhìn thế gian, tựa như nữ vương bất bại. Trên bục chữ T muôn ngàn ánh sáng, trong vòng vây của đám người mẫu, Diệp Anh thản nhiên mỉm cười, cúi chào khán giả trong thính phòng.
Nhưng…
Đón chờ cô lại là một khoảng yên tĩnh.
Sự yên tĩnh chết lặng.
Lặng như tờ.
Mọi người đều không thể tin vào mắt mình! Họ đã nhìn thấy gì? Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh, loạt thiết kế của hai nhà thiết kế này lại giống nhau gần như hoàn toàn? Một bộ trắng, ba bộ màu sắc rực rỡ, sáu bộ đen, toàn bộ đều là kiểu liền thân! Khi những thiết kế của Sâm Minh Mỹ xuất hiện, những thiết kế thiên tài tuyệt diễm khiến mọi người khuynh đảo, nhưng đến lượt Diệp Anh lại là một loạt những thiết kế giống y hệt. Điều này có nghĩa là…
Sao chép.
Giữa hai nhà thiết kế này, nhất định có một người đã sao chép tác phẩm của người kia.
Sau một hồi tĩnh lặng, cả khán phòng không nín nhịn nổi sự yên lặng, tiếng bàn luận càng lúc càng to! Ban giám khảo cũng chỉ biết ngạc nhiên ngây người, sự tương tự hoặc phụ họa thiết kế trong giới thời trang không phải chưa thấy, nhưng trường hợp này, sự sao chép trắng trợn không hề che giấu lại là trường hợp chưa từng gặp trước đây!
Hừ. Trong góc tối, nhìn thấy Diệp Anh trên bục chữ T không hề được vỗ tay hưởng ứng, Sâm Minh Mỹ cười lạnh. Cô lương thiện. Cô đã cho Diệp Anh cơ hội. Nếu đám người mẫu không tới kịp, nếu Diệp Anh từ bỏ cuộc thi đêm nay, như thế thứ mất đi cũng chỉ là thắng lợi của cuộc thi cao cấp thời trang châu Á mà thôi. Đáng tiếc, Diệp Anh quá tham lam, đã tự mình hủy diệt bản thân. Cô đã sớm an bài tất cả. Lâm vào vụ tai tiếng sao chép này, cô sẽ khiến Diệp Anh không cách nào cựa mình nữa!
“Bốp!”
“Bốp!”
Giữa tiếng bàn luận ồn ào, ở hàng ghế thứ nhất, nhìn Diệp Anh trên bục chữ T, Việt Xán đứng dậy giơ hai tay lên vỗ. Phan Đình Đình liếc nhìn Việt Xán, rồi cô cũng yêu kiều mỉm cười đứng dậy vỗ tay!
Vì thế, trong khán phòng cũng dần có tiếng vỗ tay. So với tiếng vỗ tay như thủy triều khi nãy của Sâm Minh Mỹ, những tiếng vỗ tay ít ỏi này quả thực rất đáng thương. Tracy đứng ở khu vực phía sau bục chữ T, sắc mặt trắng bệch, mà George tức giận đến mức bật ra những lời chửi thề.
Trong bóng đêm, Việt Tuyên trên xe lăn nhìn về phía Diệp Anh đang đứng giữa ánh hào quang.
Đám phóng viên tụ tập thành đám, họ vừa rồi đã truyền tin tức về scandal này của cuộc thi thời trang cao cấp châu Á. Lúc này, những tác phẩm của Diệp Anh đã trình diễn xong, họ cũng đã tranh thủ từng giây từng phút truyền bá từng hình ảnh, bản thảo của sự kiện này lên các trang mạng!
Scandal sao chép kinh thiên động địa của hai nhà thiết kế nữ xinh đẹp!
“Tích tích tích”.
“Tích tích tích”.
“Tích tích tích”.
“Tích tích tích”.
Điện thoại của tất cả mọi người trong khán phòng dường như cùng đồng thời báo hiệu có tin nhắn mới, ai nấy đều cúi đầu nhìn, các đài truyền thông đều ùn ùn đưa tin sự việc sao chép giữa Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh!
“Tôi tuyên bố…”
Trên bục chữ T ngập tràn ánh sáng.
Xung quanh là đám người mẫu bao vây, Diệp Anh cầm microphone, âm thanh lạnh lùng nhìn khắp khán phòng, những người đang cúi đầu đọc tin tức trên điện thoại đều không tự chủ ngẩng đầu lên. Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng dừng lại ở một góc tối, khóe môi hơi nhếch lên, Diệp Anh thản nhiên nói:
“… Tôi tuyên bố, đối với hành vi sao chép của cô Sâm Minh Mỹ, xâm phạm những tác phẩm thiết kế của tôi, tôi đã thông báo cho luật sư xử lý, theo đó luật sư của tôi sẽ chính thức phát công văn gửi tới cô Sâm Minh Mỹ.”
Nhìn Sâm Minh Mỹ đột nhiên mở trừng hai mắt trong bóng tối!
Diệp Anh trên bục chữ T thản nhiên mỉm cười.
Được lắm, Sâm Minh Mỹ, lần này quyết thắng bại hoàn toàn đi.

Tin tức khác...