Hoa rụng ven sông

Một trong những tác phẩm nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Duy nói về những mất mát của tình yêu, những chia lìa của đôi lứa là bài Hoa rụng ven sông.

Bài hát này nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc từ bài thơ Còn Chi Nữa của nhà thơ Lưu Trọng Lư

Còn Chi NữaLưu Trọng Lư

Giờ đây hoa hoang dại
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng,
Đừng vỗ nữa, tình ơi !
Lòng anh đã rời rụng
Trên sông ngày tàn rơi.
Tình anh đà xế bóng,
Còn chi nữa, em ơi ?
Còn đâu ánh trăng vàng
Mơ trên làn tóc rối ?
Chân nâng trên đường sỏi,
Sương lá đổ rộn ràng.
Trăng nội vẫn mơ màng
Trên những vòng tóc rối ?
Đêm ấy xuân vừa sang
Em vừa hai mươi tuổi
Còn đâu những giờ nhung lụa:
Mộng trùm trên bông
Tình ấp trong gối
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng ?
Còn đâu mùi cỏ lạ
Ướp trong mớ tóc mây ?
Một chút tình thơ ngây
Không còn trên đôi má.

Hoa Rụng Ven Sông-Phạm Duy
(Âm giai G trưởng – Nhịp 3/4 )

Giờ đây trên sông, hoa rụng tơi bời!
Giờ đây em ơi, cơn mộng tan rồi!
Lòng anh tan hoang, thôi vỗ tình ơi
Ngày như theo sông, bóng xế chiều rơi.. (“Hết”)
Còn đâu em ơi! Còn đâu ánh trăng vàng
Còn đâu ánh trăng vàng, mơ trên làn tóc rối?
Còn đâu em ơi! Còn đâu bước chân người
Còn đâu bước chân người, mơ trên đường chiều rơi?
Còn đâu đêm sang, lá đổ rộn ràng!
Còn đâu sương tan, trăng nội mơ màng?
Còn đâu em ngoan, tóc rối ngổn ngang
Tuổi em đôi mươi, xuân mới vừa sang…
Còn đâu em ơi! Còn đâu giờ nhung lụa?
Mộng trùm trên bông, tình nồng trong gối…
Còn đâu em ơi! Còn đâu mùi cỏ dại?
Chút tình thơ ngây, Không còn trên đôi má..


“Giờ Đây” với “Còn Đâu”

Trong bài hát Hoa Rụng Ven Sông, nhạc sĩ Phạm Duy đã lập đi lập lại những tiếng ” giờ đây” và “còn đâu”, để làm nổi bật tâm trạng của một người luyến tiếc về một mối tình đã qua.
Chẳng còn gì nữa khi mùi cỏ dại của một ngày hẹn hò cũ đã chẳng còn vương trên má ai?

Xin mời quý độc giả và thính giả của Thời Báo nghe lại bản Hoa Rụng Ven Sông, qua tiếng tây ban cầm độc tấu của bác sĩ Đỗ Danh Đức.

Tin tức khác...