Để nhớ!

Tiết trời đã chuyển sang thu. Cho dù có lơ là với hẹn ước của tháng ngày, người ta cũng bồi hồi nhận ra: thu đã về!

Cái nóng oi bức của mùa hè đã qua đi, cho gió heo may đưa mùa thu về, cho lá xôn xao, lao chao rơi rụng. Tiết thu se sẽ lạnh. Lá chuyển màu thay sắc. Hàng cây khoác lên mình những chiếc áo thu rực rỡ. Trời mùa thu đầy quyến rũ với lá vàng bay bay.

Canada, chừng như thơ mộng hơn khi mùa thu đến. Không phải ngẫu nhiên mà có hình ảnh lá phong trên Quốc kỳ của Canada. Màu sắc sống động khác nhau từ những dải cây lá phong ngút ngàn, đã tạo vẻ đẹp và tình cảm thật đặc biệt cho đất nước này. Hàng cây trải dài hai bên đường phố, khi thu sang, lá xanh nhuộm vàng, sang đỏ rực; tạo nên một phong cảnh vô cùng nên thơ. Sắc thu rực rỡ vào ban ngày với ánh nắng xen trong tàn lá, thơ mộng huyền ảo vào ban đêm dưới ánh đèn đường lung linh. Nhắc đến những nơi có mùa thu đẹp nhất xứ Canada, không thể không nhắc đến Vancouver. Ngoài các địa danh danh tiếng như Stanley Park, Van Dusen Botanical Garden, Trout Lake Park, Queen Elizabeth Park, University of British Columbia, Kitsilano…. Vancouver còn có nhiều khu phố nhỏ với những đoạn đường rợp lá mùa thu cũng rất đẹp, như Cambridge, McGill, Graveley,…

Thu về quyến rũ lứa đôi, hẹn hò cùng những người thích chụp ảnh. Các nhiếp ảnh gia cẩn thận chọn ống kính, tỉ mỉ tìm góc độ, chỉnh ánh sáng cho tác phẩm của mình có nét đặc biệt. Những người chụp ảnh không chuyên nghiệp tùy thuộc vào khả năng thông minh của máy ảnh, để máy tự ghi lại cảnh sắc thơ mộng của thiên nhiên. Có người tìm đến gốc cây đơn độc vun đầy lá rụng. Có người kiên nhẫn chờ lúc vắng xe, để ra đứng giữa con đường, con đường ngút ngàn hàng cây với các màu lá khi vào thu.
Thu về, không quên mang theo những cơn mưa. Mưa thu se thắt lòng người viễn xứ. Như tâm tình của Tản Đà trong Mưa Thu Đất Khách:

Mưa mưa mãi, ngày đêm rả rích
Giọt mưa thu, dạ khách đầy vơi
Những ai mặt bể chân giời
Nghe mưa, ai có nhớ nhời nước non?

Thời gian xoay vòng, bây giờ ngày ngắn đi. Đã hơn sáu giờ sáng, mặt trời vẫn còn yên nghỉ, để đêm đen dài ra. Sáng thứ Năm, mưa từ sáng sớm. Tiếng mưa rì rào như thì thầm ru giấc ngủ dài thêm, cho người ta thèm muốn cuộn mình trong chăn ấm, cho vòng tay thêm quyến luyến người tình. David Ward, đã xong ca trực đêm tại công ty. Dạo này, tuổi đời thường hay nhắc anh: sắp phải về hưu. Anh khoác cái áo nhà binh lên bộ đồng phục nhân viên bảo vệ của công ty, còn mặc trên người. Màu xanh áo trận phai bạc từ năm nào anh không còn nhớ rõ, chắc phải từ trước khi anh giải ngũ, năm 1978. Sáu năm quân ngũ, với các “tours of duty” ở Cyprus và Egypt. David rất hãnh diện với cấp bậc hạ sĩ và cái áo khoác nhà binh bạc màu này, nhất là khi tham dự các nghi lễ với 3 huy chương trên ngực áo. Anh tự hào là con dân của bộ tộc Cree, là chiến sĩ trong lực lượng Aboriginal của quân đội Canada. Hạ sĩ David Ward đã nối gót những cựu chiến binh Aboriginal anh hùng lừng danh như Tommy George Prince, William Cleary, Sam Glade- Mi’kmaq, David Greyeyes, Tom Charles Longboat,… như Big Feather Dr. Gilbert Monture, bộ tộc Mohawk, đã từng là Canadian Executive Officer của đơn vị tổng hợp Canadian-American-British, trong cả hai thời kỳ thế chiến.

Sáng nay, bên cạnh hàng huy chương trên ngực áo, David cài thêm di ảnh Master Corporal Timothy Wilson, một bạn thân cùng quê quán ở Grande Prairie, Alberta. Timothy đã tử trận trong “tour of duty” lần thứ hai tại Afghanistan, năm 2006. Anh muốn bạn mình thật kề cận bên mình.
Bên ngoài, trời Vancouver vẫn còn mưa. Mưa thu ướt và lạnh. David chẳng màng đến cơn mưa bây giờ mù mịt, mưa như trút nước, cứ đi đến Victory Square như đã định từ đêm hôm qua.
Hôm qua, Corporal Nathan Cirillo mới vừa bị tên khủng bố bắn tử thương khi đang đứng gác Canadian National War Memorial, Ottawa. Hai hôm trước, Warrant Officer Patrice Vincent bị kẻ khủng bố dùng xe cán chết tại tỉnh bang Quebec. Sau đó, từ Quebec đến các tỉnh bang khác, các cơ quan trách nhiệm an ninh lo ngại, khuyến cáo công dân nên tránh mặc quân phục đi riêng rẽ trong thành phố. Thế nhưng, sáng nay, David vẫn muốn tự mình đến Đài Tưởng Niệm Chiến sĩ tại Victory Square như một người lính, một cưu quân nhân, với áo trận và huy chương. Áo khoác nhà binh dày ấm được một lúc ngắn, nhưng rồi ướt sũng dưới cơn mưa tầm tã. Không ngại ướt lạnh và dù là cựu quân nhân, David Ward tự nhận trách nhiệm với chiến hữu đã nằm xuống và huynh đệ còn trong quân đội Canada; không vũ khí, anh đơn độc đứng canh gát nơi yên nghỉ của các chiến sĩ vị quốc vong thân và hiên ngang thách thức bọn khủng bố:
“We’re not going to hide and we’re not going to back down!”
David cương quyết:
“Some people say you shouldn’t wear your medals or make yourself known, but if they want me, they know where to find me!”

Anh bình thản giải thích thêm:
“I’m soaked through but I’m here to honour the young corporal who was murdered yesterday and to support all my brothers and sisters serving in Canada and overseas. We’re proud to be Canadians and proud to serve in the Canadian military. This (attack in Ottawa) shouldn’t have happened but now that it has, Canada has joined the real world.”
Với ngôn ngữ thẳng thắn, bình dị của một quân nhân, anh tâm tình với phóng viên báo chí:
“It doesn’t do any good to rant and rave. We’re Canadians and we go by the law, even though our emotions sometimes get the best of us.”
“Cirillo was “too young to go”. But we do our duty and that’s why I’m out here. Even though we are retired, we still get the call out. We come out to mourn for our brothers and sisters who need our help right now.”

Noi gương chiến hữu David Ward, nhiều quân nhân tại ngũ và cựu chiến binh trên khắp Canada đã tự nguyện, thay nhau thi hành trách nhiệm của người lính, đứng canh gát tại Victoria Square, cùng các đài Tưởng Niệm ở địa phương; liên tục từ 23 tháng 10 cho đến 11 tháng 11, ngày Remembrance Day. Và ngày Remembrance Day năm 2014 vẫn được cử hành long trọng như hàng năm. Mặc dù kẻ khủng bố đã liên tục giết người để đe dọa, dân chúng cũng không hề sợ hãi, đến tham dự Lễ với số lượng người đông nhất từ trước đến nay.

Mỗi năm, mỗi ngày Remembrance Day, từ sáng sớm đủ các sắc màu quân phục, những chiến binh trên đất nước Canada vẫn hiên ngang khoác quân phục, đi đến các đài Tưởng Niệm, để dự lễ.
Không phải chỉ một ngày Veterans Day để tưởng nhớ đến chiến sĩ trận vong. Trên đất nước Canada, từ thứ Sáu cuối cùng của tháng 10, cho đến ngày thứ 11 của tháng 11, Remembrance Day, người dân cài hoa Poppy màu đỏ trên ngực áo, để cám ơn cựu chiến binh và chiến sĩ đã vị quốc vong thân. Tình cảm của người dân đối với người lính thật sâu đậm, như lời thơ của cô học trò Katelyn Ip đã viết trong bài A Symbol of Remembrance:
“… Those soldiers were sons and daughters
of parents who loved them.
I look again at the poppy
taking note of its crimson petals,
I see teardrops
tears of sorrow
tears of pride and
my tears of gratitude.”

Khác với cái loại quân cũng gọi là quân đội, trong chế độ cộng sản!
Loại quân này nhằm phục vụ cho đảng. Chỉ thị của Hồ Chí Minh cho quân đội là phải “Trung với đảng”. Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh cũng đã không ngần ngại xác nhận giáo điều vô tổ quốc của cộng sản Việt Nam khi tuyên bố:
“Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng “.
Thế đấy, đối với cộng sản, Đảng quan trọng hơn Tổ Quốc!
Quân đội, công an là các thứ công cụ để đàn áp dân chúng, bảo vệ đảng. Chúng không từ bất cứ thủ đoạn gian manh, man rợ nào để củng cố chế độ cộng sản, kể cả bán nước cầu vinh.
Bởi thế, dưới chế độ chế độ cộng sản, người dân khinh bỉ công an, quân đội, những kẻ can tâm phục vụ cho đảng. Dân chúng Việt Nam xem quân đội cộng sản là bọn: “hèn với giặc, ác với dân!”

Cảnh sắc quyến rũ của mùa thu rồi cũng theo thời gian tàn phai. Hàng cây lá màu rực rỡ rồi sẽ chỉ còn cành nhánh khẳng khiu, trơ trụi.
Vòng sinh tử. Tuổi già. Định luật khắc nghiệt của tạo hóa không từ một ai.
Mỗi năm, mỗi Remembrance Day, khán đài danh dự dành cho các cựu chiến binh thời thế chiến trống vắng hơn, hàng ngũ cựu quân nhân của các quốc gia tham dự diễn hành một thưa ít hơn!
Năm trước đây, chứng đau khớp chân đã không cho David Ward còn sức để đứng nghiêm hay thao diễn nghỉ như một quân nhân được lâu, như khi đứng gát ở Victory Square, năm 2014. Mấy lần diễn hành đã qua, bước chân anh không còn sải dài nhịp nhàng theo tiếng trống, như khi diễn hành cùng các chiến hữu thuộc lực lượng Aboriginal; anh đã phải đi từng bước khấp khễnh.

Trên khán đài và trong khối diễn hành, những cựu chiến binh quen thuộc rồi cũng sẽ thiếu vắng dần. Thế nhưng, thời gian và tuổi đời sẽ không thể xóa mờ hình ảnh cùng các chiến công dựng nước và giữ nước oai hùng của họ; các thế hệ công dân mãi mãi ghi nhớ, như trong For The Fallen (1914), Robert Laurence Binyon đã viết cho những người đã nằm xuống để tổ quốc vẹn toàn, tự do của dân tộc được hồi sinh:

They shall grow not old, as we that are left grow old;

Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning
We will remember them.
We will remember them.”

Bùi Đức Tính
Remembrance Day 2018

Tin tức khác...