Chuyện bé Nhài

Phùng Annie Kim

Loài hoa được xem là “quốc hoa” tượng trưng cho tình yêu, sự chung thủy, vẻ đẹp thuần khiết của đất nước Philippines là hoa lài. Người miền Nam gọi tên cho loài hoa be bé, cánh nhỏ, màu trắng, có mùi thơm ngạt ngào, thường nở vào ban đêm hay vào buổi trưa hè, dùng để ướp trà hay làm nước hoa là hoa lài. Người miền Bắc đọc trại đi là hoa nhài. Nhài là “nickname”, tên tiếng Việt của Jasmine, cháu ngoại của ông bà Hai.
Cách đây mười năm, Phương Uyên đứa con gái gọi điện thoại cho ông bà Hai báo tin sắp đến ngày “vượt cạn”. Ông bà Hai xách nào là giò, chả, một nồi thịt kho tàu, trái cây đến thăm con gái. Theo lời bác sĩ, em bé sẽ sinh vào những ngày cuối của tuần lễ thứ ba. Uyên sinh ngày hai mươi bốn tháng mười hai. Cả nhà hy vọng ước gì bé sinh trễ hơn, trùng ngày với Uyên để sang năm hai mẹ con cùng tổ chức sinh nhật chung thì thật là “nhất cử lưỡng tiện”.
Đó là mùa Giáng Sinh ý nghĩa và có nhiều ơn phước. Uyên cho ra đời một đứa bé gái kháu khỉnh. Cả mẹ và con đều khỏe mạnh. Ngày sinh nhật Uyên cũng là ngày bà mẹ được bệnh viện cho về. Cả nhà chào đón không khí tưng bừng và sum họp của mùa lễ Giáng Sinh với một thành viên tí hon mới.

Ông bà Hai nhớ rất rõ đó là ngày hai mươi tháng mười hai năm hai ngàn lẻ năm. Vợ chồng Uyên lúc ấy còn ở Cali. Mỗi lần đi thăm con, ông bà Hai thường ra ngắm vườn hoa nho nhỏ xinh xắn của Uyên. Lần này, cái bụng Uyên to và nặng nề nên cô nàng đi đứng ì ạch, chậm chạp và mệt nhọc. Vào mùa đông, các loài hoa khác đã tàn úa nhưng cây lài vẫn mạnh mẽ vươn lên trong nắng ấm. Những chiếc lá vẫn còn xanh và những bông hoa nở trắng tỏa mùi thơm ngát. Đây là đợt hoa cuối cùng, nở muộn nên hiếm và quý. Bà Hai hái được một túi nhỏ mang về ướp trà. Mười một giờ khuya hôm đó, em bé ra đời với cái tên là Jasmine.

Jasmine là tên ông bà ngoại đặt cho đứa cháu gái để nhớ kỷ niệm những bông hoa lài hái ở vườn nhà Uyên hôm Uyên đi sanh . Hoa đã nở từ lâu. Chúng như chờ đợi ông bà Hai, những người già yêu hoa đến với những đóa hoa mãn khai vào những ngày cuối đông lộng gió. Ngắt những bông hoa còn lại, bà Hai nhớ đến những vòng hoa lài được xâu thành chuỗi bằng sợi chỉ trắng thường treo bán trước cổng chùa vào những ngày lễ lạc ở Việt Nam. Còn ông Hai, ông thích hoa lài vì đó là kỷ niệm đẹp với hai cụ thân sinh và một thời thanh niên yên bình của cậu học sinh trường Chu văn An ngày nào.

Đặt “nickname” bằng tiếng Việt cho đứa con trai đầu lòng Dustin, Uyên bỏ chữ “Dus”, thêm dấu huyền. Cả nhà gọi nó là thằng “Tìn”. Cái tên “Tìn” chẳng có ý nghĩa gì . Uyên nhờ bố đặt “nickname” cho Jasmine. Ông Hai nghĩ ngay đến cái tên rất “Bắc kỳ”: Nhài. Hoa nhài dịch từ cái tên Jasmine rất sát nghĩa. Cái tên này gợi cho ông quá khứ xa xưa của dòng người hàn vi, di cư từ miền Bắc vào Nam năm một chín năm tư. Ông cụ thân sinh ra ông Hai, sau khi vượt qua những khó khăn bước đầu, ổn định đời sống bằng nghề công chức ở bộ Y Tế, con cái đã được học hành yên ổn, hai chậu cây cảnh đầu tiên cụ trồng ở cái sân phía trước trong căn nhà nhỏ ở đường Nguyễn Thiện Thuật là hoa nhài và hoa mai. Cây hoa nhài được ông cụ chăm sóc cẩn thận. Hoa nở rộ quanh năm. Bà cụ vẫn hái những bông hoa sắp tàn, ủ trong những hộp trà. Từ đó, cả nhà có thói quen uống và tiếp khách bằng trà ướp hoa nhài.
Những cái tên bằng tiếng Việt như gọi Dustin là thằng “Tìn”, gọi bà nội là “má Nhại”, gọi ông bà Hai là “ông bà Quại” là những “nickname” hình như chỉ có trong tự điển gia đình ông bà Hai. Nhưng tên Nhài của Jasmine là tên của một loài hoa có ghi trong tự điển tiếng Việt.

Sinh bé Nhài, mẹ Uyên bỏ “job” ở nhà nuôi con. Hồi bé, thằng Tìn dễ nuôi bao nhiêu thì bé Nhài khó nuôi bấy nhiêu. Nhài hay quấy khóc, vật vã cả đêm. Cái tính khó ăn, khó ngủ, khó chịu của bé Nhài từ lúc mới sinh ra kéo dài cho đến tuổi Nhài đi học mẫu giáo. Bố đi làm xa một tuần về một lần. Dustin có trò chơi của con trai và bạn hàng xóm. Chỉ có Nhài lủi thủi với mẹ. Hai mẹ con quấn quýt với nhau cả ngày. Bé Nhài bám mẹ như đuôi sam. Lúc còn bé không ai bồng bế được Nhài trừ bố mẹ và bà nội. Lớn thêm một chút, Nhài không thân thiện với ai. Cái miệng ít cười. Ai hỏi thăm hoặc làm quen, Nhài ngoảnh mặt đi, hoặc mếu máo, miệng gọi “Mommy, Mommy”. Chưa thấy mẹ đâu thế là Nhài òa khóc đến khi nào có bố hoặc mẹ bên cạnh Nhài mới thôi.

Ông bà Hai nhớ kỷ niệm hồi Nhài ba tuổi, gia đình Uyên sang Cali nghỉ hè. Thấy Nhài cười chơi, tỏ vẻ thân thiện với ông bà ngoại, vợ chồng Uyên lén gửi Nhài cho ông bà suốt buổi chiều để đi thăm bạn bè. Quay đi quay lại không thấy bố mẹ đâu, thế là Nhài khóc ti tỉ suốt mấy tiếng đồng hồ. Khóc mãi cũng chán, Nhài nằm lăn ra sàn. Ông bà Hai và cháu cùng thấm mệt, cả ba lăn quay ra ngủ cho đến lúc ông bà nghe tiếng khóc rỉ rả của cháu. Nhài thức dậy, nhớ mẹ , tiếp tục bản trường ca “ba không”: không ăn, không uống và không chơi. Lúc đầu Nhài còn khóc lớn tiếng. Càng về sau Nhài chỉ rên ư ử trong miệng. Cứ thế, Nhài nằm ăn vạ, vừa rên rỉ vừa gọi mẹ, hai con mắt đỏ hoe, cái mặt chù ụ , chỉ chờ ai hỏi đến để có dịp gào khóc to hơn cho đã cơn giận ai đó đi chơi bỏ Nhài ở nhà với ông bà ngoại.
Dòng thời gian vẫn thế nhưng tâm lý của người đang mong đợi có cảm giác thời gian trôi qua thật chậm. Mãi vẫn chưa thấy mặt trời lặn. Trời đã sâm sẩm tối vẫn chưa thấy bóng vợ chồng Uyên về. Cả một buổi chiều giữ cháu, như lời Uyên dặn, ông bà Hai tìm đủ mọi cách dụ dỗ Nhài với đủ loại thức ăn, nước uống, đủ thứ đồ chơi mới lạ. Ông bà hỏi han, chuyện trò, làm trò cười nhưng Nhài vẫn “tuyệt thực”, lạnh lùng lấy tay hất ra, không thích một thứ gì. Nhài nhất định không cho ai đụng đến cái cục to tướng càng lúc càng nặng ở mông đã bắt đầu bốc mùi thum thủm.
Thế mới biết con người ta khi nhớ thương vì chờ đợi hay mong ngóng ai, người lớn và trẻ con đều giống nhau ở một điểm, họ quên cái đói, cái khát và cả vấn đề vệ sinh nữa.

Con bé vẫn nhất định giữ lập trường “ba không”. Phải làm thế nào? Ông bà Hai bảo nhau tốt nhất trong cuộc chiến tranh lạnh này là cứ giữ nguyên tình trạng đương sự rên ư ử như thế. Bà Hai đề nghị đổi chiến thuật “không khe”. Đừng đá động gì đến đương sự, làm mặt tỉnh bơ, phớt lờ, biết đâu đương sự đến… làm quen với mình. Có những lúc tiếng rên rỉ hình như nhỏ đi. Có những lúc ông bà và cháu, sáu con mắt nhìn nhau thật lâu trong yên lặng. Cả ba đều mệt. Cả ba cùng có mẫu số chung là sự chờ đợi. Có những lúc bà nằm im, lắng nghe những âm thanh lên bổng xuống trầm từ tiếng rên rỉ dai dẳng của Nhài rồi cười thầm. Bà phục sát đất cái tính gan lì của con bé . Có lúc bà ngồi quan sát Nhài. Nhài có nét mặt thanh tú, đôi mắt xếch một mí của trẻ con Á đông, sóng mũi cao và thẳng, đôi môi hình trái tim. Lớn lên nhan sắc này dù có thay đổi thế nào cũng sẽ là một cô gái xinh xắn về ngoại hình. Còn nết na? Cái gan lì và tính tình khó chịu của Nhài lồ lộ ra đó rồi còn gì!

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời ông bà Hai được “babysit” cháu là bé Nhài.
Mỗi năm ông bà Hai qua Dallas thăm cháu ngoại một lần hoặc có khi “gia đình bác Tám” xuôi Nam về Cali chơi vài tuần. Nhài lớn lên theo thời gian, tính tình thay đổi, vui vẻ, linh hoạt nhất là khi Nhài đi học mẫu giáo. Nhài không còn ôm mẹ nữa mà biết chung quanh mình còn một thế giới khác mới lạ và hấp dẫn hơn ngoài mẹ Uyên đó là cô giáo, bạn bè và các sinh hoạt vui chơi như ca hát, nhảy múa, vẽ vời ở nhà trường. Mẹ Uyên bảo Nhài “open mind”, biết thân thiện và cởi mở với mọi người.

Từ lúc Nhài lên sáu tuổi trở đi là lúc Nhài biết làm điệu và thích chụp hình. Nhài biết mình chụp hình ăn ảnh vì ai cũng khen Nhài có nụ cười xinh. Nhài cười đủ kiểu. Có hình Nhài cười toe toét, có hình cười chúm chím, có hình cười nửa miệng, có hình cười e ấp. Nhài chọn nụ cười đẹp nhất cho mình. Cứ thế, mỗi khi chụp hình, Nhài chỉ cười một kiểu chúm chím. Hình nào của Nhài cũng có nụ cười giống nhau.
Nụ cười đó còn đi kèm theo với vóc dáng đang ở lứa tuổi “nhổ giò”, gầy, thon và dong dỏng cao của một cô người mẫu “nhí” biết tạo dáng. Khi thì Nhài chống nạnh, khi thì nghiêng đầu, co chân, ẹo người, ngửa lưng. Không có tấm hình nào Nhài đứng thẳng người như cây cột điện.

Nhài có mái tóc dầy màu hạt dẻ, láng mướt, mềm mại, loà xoà xõa dài trên vai. Mùa hè nóng nực, mẹ Uyên bím đủ kiểu cho gọn hoặc tự Nhài bới lên thành một cái búi tó sau ót. Nhài có một hộp “collection” sưu tầm đủ loại kẹp tóc, dây cột đủ màu đủ kiểu. Mái tóc phía trước phủ nửa bên trán, nếu không kẹp, thỉnh thoảng Nhài lấy tay vuốt nhẹ hoặc hất mái tóc ra phía sau trông rất là điệu nghệ. Nhài còn biết xin mẹ trang điểm và đánh móng tay màu hồng khi đi đám cưới hay dự tiệc tùng. Đi mua sắm quần áo, Nhài tự chọn theo ý thích và đúng “gu”chứ không mua gì mặc nấy như hồi còn bé. Nhài còn biết giữ eo, tự kềm chế ăn uống vì sợ giống các bạn bị bệnh béo phì trong lớp không mặc được quần áo đẹp.
Thấy Nhài điệu đàng đang ngắm nghía trước gương, bà ngoại hỏi Nhài lớn lên con thích làm nghề gì. Nhài nghiêng mặt suy nghĩ vài giây rồi trả lời “fashion designer”. Bà Hai nghe giật cả mình vì ước mơ làm người vẽ mẫu trang phục của đứa trẻ sáu tuổi.
Từ khi được đi học, giao tiếp với bạn bè, va chạm với những người chung quanh, tiếp thu những hiểu biết từ sách vở cộng thêm sự giáo dục của cô giáo và bố mẹ, cái nết gan lì và cái tính khó chịu của Nhài được mài dũa dần. Bé Nhài bây giờ trở thành một cô bé dễ thương, dễ gần hơn đối với mọị người.

Kể chuyện về Nhài cũng không quên thằng Tìn và tính cách khác nhau của hai đứa cháu ngoại. Thằng Tìn mê “game”. Nhài mê sách. Tiền lì xì hay mừng sinh nhật, Tìn dành để mua những “game” mới nhất. Nhài dành dụm nhờ mẹ đặt mua sách trên mạng “Amazon”. Tìn học khá. Nhài học giỏi. Nhài lấy một lèo điểm A cộng dễ dàng. Tìn phải nhờ mẹ giúp và kềm sát “home work” mỗi chiều. Nhài tự giác làm “homework”. Tìn phải nhắc nhở. Tìn tính từng phút thời gian đọc sách và tập đàn với mẹ. Nhài đọc sách cả ngày và chịu khó tập đàn đến khi nào chơi không bị vấp mới ngừng. Tìn thích đọc sách hài hước. Nhài thích đọc sách có nhiều kiến thức. Tìn xuề xòa, dễ dãi, sao cũng được, không quan tâm đến việc ăn mặc và các chuyện lặt vặt. Nhài kén ăn, kén mặc, nguyên tắc, chi ly, đâu vào đó. Hai đứa rất ít khi cãi nhau. Tìn là người anh lớn biết nhường nhịn và thương em.

Tháng mười vừa qua, ông bà Hai bay qua Dallas chơi với cháu ngoại và ăn đám cưới ở Houston. Mùa Giáng Sinh năm nay, vợ chồng Uyên mua vé máy bay mời ông bà ngoại sang Dallas dự sinh nhật Uyên. Lần này, ông bà ngoại ngạc nhiên khi thấy bé Nhài không còn ước mơ làm “fasion designer” nữa. Nhài khoe với ông bà ngoại những quyển sách viết về thần thoại Hy Lạp của tác giả Rich Riordan Nhài đang đọc như “Percy Jackson & The Olympians”, “The Son of Neptune”, “The Mark of Athena” và cái tủ sách mới trong phòng Nhài.

Tối hôm ấy, Nhài lấy ra cho ông bà ngoại xem những bằng khen, thẻ mua quà của nhà sách Barnes & Noble và các phần thưởng khác của nhà trường tặng cho các học sinh xuất sắc trong đó có tiền thưởng. Lần đầu tiên ông bà ngoại được nghe Nhài kể nhiều chi tiết rất là thú vị về chuyện học ở trường. Nhài nhận được nhiều giải thưởng. Giải thưởng nhỏ nhất là được điểm A các môn suốt năm học. Giải thưởng học sinh chuyên cần suốt năm không nghỉ học ngày nào. (Perfect Attendance Award). Giải thưởng người công dân vượt trội trong năm. (Year Round Super Citizen). Giải thưởng có cái tên dài dành cho học sinh có điểm cao. “First Place With Highest Points Average”. Giải thưởng của hội phụ huynh học sinh “PTA Reflection Award” (Parent & Teacher Association). Tham gia giải này, Nhài chọn đề tài về không khí trong sạch có thể cứu sinh mạng con người “Clean Air Can Save Lives”. Giải này đòi hỏi người tham dự phải viết một bài luận văn ngắn. Người tham dự còn phải vẽ một bức tranh phản ánh được đề tài và nội dung bài viết. Giải cao nhất “Barbara West Junior Scholar” là giải đặc biệt về văn học. Nhài phải đọc năm mươi quyển sách về nhiều lãnh vực văn, sử, sinh vật, mỹ thuật…

Nghe Nhài kể chuyện, ông bà ngoại ngạc nhiên không ngờ chỉ mới ba năm, bé Nhài thay đổi nhiều. Từ một đứa trẻ thích quần áo trang phục bề ngoài, bây giờ Nhài chỉ mê sách. Bà ngoại lại hỏi câu hỏi quen thuộc ngày nào:
– Thế sau này lớn lên bé Nhài thích làm nghề gì?

Nhài cười chúm chím và rất tự tin:
– I want to be a writer.
Ông bà Hai bật ngửa, trố mắt nhìn con bé chín tuổi mơ ước trở thành nhà văn. Thảo nào con bé thích đọc sách, thích viết và luôn luôn được điểm cao về môn “writing”.
Lát sau Lài khoe chiếc kính hiển vi hai trăm đồng, phần thưởng của bố mẹ tặng cho Nhài vì những thành tích học hành trong năm. Nhài lại tiếp tục kể chuyện ríu rít về một ước mơ khác:
– But I want to be a bacteriologist too.
Lại thêm một “nhà” khác, nhà vi trùng học. Còn bao nhiêu ước mơ nữa nằm trong cái đầu nhỏ bé của Nhài? Chiếc kính hiển vi giúp Nhài xem rõ hình ảnh những chiếc lá, những con bọ “bug”, những tinh thể tạo hình của hạt đường, nước…, nhất là khi bố Phúc thử máu tại nhà bằng cây kim chích để biết lượng đường, bố Phúc nhỏ ngay giọt máu vào chiếc kính hiển vi cho Nhài xem, Nhài thích thú khi thấy những tế bào máu như có chân di chuyển vòng vòng thật là sinh động.

Trong khi ông bà ngoại đang còn mê man nghe những kinh nghiệm “nghiên cứu” về sinh vật học của cô bé Nhài, Nhài cho ông bà xem một bài viết khác tựa đề “My Career” và bức tranh Nhài vẽ cô gái ngồi trước chiếc kính hiển vi, phía sau là chiếc bàn đầy những chai lọ, chung quanh là những con vi khuẩn bay trong không khí. Biết đâu Nhài lại có thêm một ước mơ mới về ngành môi trường học. Bài viết “Clean Air Can Save The Lives” Nhài được giải thưởng PTA trong đó mở đầu bằng câu “The world would be a better place if….”. Thảo nào ông bà ngoại thấy Nhài nhặt những chai nhựa, những lon nhôm cho vào một bao riêng để tái chế chứ không cho vào thùng rác.
Đêm Chúa ra đời, thời tiết Dallas vừa giá buốt vừa có gió mạnh. Vợ chồng Uyên đi dự lễ nửa đêm, Nhài và Tìn ở nhà chơi với ông bà. Ông bà nằm hai bên, hai đứa nằm giữa. Bốn người nằm xếp lớp cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ. Nhài hỏi ông:

– Ông Quại ơi, ông có tin Santa Claus không?
Bà ngồi dậy nhìn ông ái ngại :
– Phen này ông ngoại… dính chấu rồi. Câu hỏi hóc búa chứ không phải chơi nha ông. Ông trả lời làm sao để con nhỏ đừng mất niềm tin. Đầu óc con bé này không đơn giản như thằng Tìn.
Bà nói tiếng Việt. Các từ “dính chấu”, “hóc búa”, “niềm tin”, “đơn giản” Nhài đâu có hiểu.
Ông ngoại từ từ ngồi dậy, hai tay bó gối, ngẫm nghĩ một hồi lâu, ông kể bằng tiếng Việt, thỉnh thoảng ông pha tiếng Mỹ. Ông bảo cách trau dồi tiếng Việt cho hai đứa tốt nhất là bắt chúng nói tiếng Việt ở nhà cho quen. Cứ nói từ từ, chầm chậm, chữ nào khó quá thì nói tiếng Mỹ. Cũng không uổng công sáng chủ nhật nào mẹ Uyên cũng chở chúng đi học lớp Việt ngữ và giáo lý ở nhà thờ. Nhờ vậy hai đứa quen dần với ngôn ngữ mẹ đẻ và hiểu nhiều hơn nói. Có lần hai đứa biểu diễn cho ông bà ngoại nghe kinh “Kính Mừng”, kinh “Lạy Cha”, kinh “Sáng Danh” bằng tiếng Việt, chúng đọc làu làu như nước chảy nhờ học thuộc lòng.

Tập khí công giúp ông ngoại có bộ phổi tốt. Khi nói chuyện giọng ông sang sảng nhưng khi kể chuyện, giọng ông trầm xuống:

– Hồi ông còn nhỏ bằng tuổi Tìn và bé Nhài, ông ngoại tin Santa Claus có hàm râu trắng, mặc áo đỏ, cưỡi xe có hai con nai có sừng kéo bay được trên trời, chở quà phát cho các trẻ em. Bây giờ ông ngoại già rồi, ông ngoại nghĩ khác. Santa Claus giống như người phi công lái máy bay, xe nai là chiếc máy bay. Người phi công lái máy bay trên trời nhanh như Santa Claus lái xe nai, chở biết bao nhiêu thứ quà, hàng hóa và chở người nữa. Khi bé Nhài lớn, những suy nghĩ của bé tự nhiên sẽ thay đổi như ông ngoại vậy đó. Bây giờ bé Nhài còn nhỏ tin Santa Claus vì nếu tin Nhài sẽ có quà. Santa Claus hiền và vui tính ai cũng thích. Người nào hiền và vui tính, lúc nào cũng cười, có lòng tốt cho quà trẻ em và mọi người đều là Santa Claus. Santa Claus rất gần với mọi người. Santa Claus ở chung quanh mình.
– Thế ban đêm Santa Claus có đi xuống lò sưởi phát quà cho bé Nhài và Tìn không ông Quại? Mommy bảo quà Santa Claus để ở lò sưởi.

Ông ngoại không ngồi bó gối nữa, ông nằm vật xuống giường. Bà ngoại xen vào cứu bồ ông:
– Nếu con tin có Santa Claus, Santa Claus ban đêm sẽ xuống đây tặng quà cho con để ở lò sưởi. Bây giờ đã có người “mailman” phát quà cho mình vào ban ngày rồi. Có nhiều người “mailman” phát quà trong ngày lễ Giáng Sinh. Họ bận như Santa Claus vậy đó.
Bé Nhài đập nhẹ vào vai bà:
– Nhài thấy Mommy đi shopping với Nhài, Mommy mua quà và gói quà để ở lò sưởi. Chỉ có Mommy biết con thích quà gì. Mommy viết “note” chúc con và Tìn phải học giỏi, phải có “award”, phải “be nice” với mọi người. Ông Quại nói khi mình lớn mình “change”. You are right.
Ông ngoại ngồi dậy đỡ cho bà cú này:
– Đúng rồi. Santa Claus làm sao mua quà cho nhiều trẻ em nên nhờ các Mommy giúp Santa Claus. Mùa Giáng Sinh, mọi người trên thế giới này đều giúp Santa Claus mua quà, gói quà và tặng quà cho nhau.Thôi mình không nói chuyện Santa Claus nữa, chờ bố mẹ về mình mở quà nhé. Ông bà ngoại chỉ muốn xem Santa Claus cho Nhài và Tìn quà gì?
Vừa lúc đó tiếng chuông reo ngoài cổng. Chuyện cổ tích có ông tiên phất tay áo đến vừa đúng lúc cứu ông bà Hai thoát khỏi những câu hỏi về Santa Claus của Nhài. Thằng Tìn nghe chuông phóng nhanh xuống nhà mở cửa. Nhài vẫn ngồi trên giường, trầm ngâm, gật đầu như khám phá ra điều gì:
– Nhài biết ông bà Quại không tin Santa Claus. Người lớn không tin Santa Claus.
– Thế Nhài có tin Santa Claus không?

Vẫn cái nụ cười chúm chím ấy, Nhài lắc đầu:
– Lúc Nhài sáu tuổi học lớp một Nhài tin Santa Claus. Khi Nhài chín tuổi học lớp bốn, Nhài không tin nữa. Nhài lớn rồi phải không ông Quại? Nhài cũng “change” giống ông ngoại.
Nói xong Nhài chạy xuống lầu đòi bố mẹ mở quà.
Còn lại hai ông bà trong phòng.

– Thôi ông ơi, trớt quớt rồi. Hai đứa đâu tin có ông già Noel. Ông nghe nó nói chưa. Năm sáu tuổi nó còn tin, lên chín tuổi nó đâu còn tin nữa. Con nhỏ này khôn. Nếu mình trả lời mình tin, nó sẽ biết mình nói láo. Nếu trả lời không tin, mình sợ nó buồn. Mình đánh mất niềm tin của trẻ con về một hình ảnh đẹp là ông già Noel. Nó hỏi là để xem ông bà ngoại trả lời như thế nào. Trong đầu nó biết chắc là mình không tin rồi. Nó hỏi thử mình đó ông ơi.
Ông Hai gật gù:
– Chí lý! Chí lý! Con nít bây giờ nhất là ở bên này tụi nó khôn hơn mình ngày xưa nhiều. Bà thấy không, nó chịu đọc sách, tìm hiểu, trao đổi kiến thức với cô giáo, bạn bè và người lớn. Óc phân tích, lý luận phát triển, làm sao nó tin vào những huyền thoại xa xưa như ông già Noel. Vậy mà nó đang đọc truyện thần thoại Hy Lạp. Để tui hỏi nó có tin vào các vị thần trong truyện không?

– Ủa, ông không nhớ có lần nó nói đọc sách về các chuyện thần thoại “for fun chứ đâu phải để tin mấy ông thần. Con nhỏ này đầu óc nó “logic” và thực tế lắm . Nói chuyện với nó, lạng quạng mình cứng họng không biết trả lời. Mẹ nó kể có khi còn mắc nghẹn vì những câu hỏi của nó huống chi là bà với tui. Ông nhớ có lần nó thấy tui đeo tượng Phật, nó hỏi tui ông Chúa và ông Phật ông nào “ better” hơn.

– Tui nhớ. Bà cũng khôn chán. Bà trả lời hai cả hai ông đều “The best”.
– Ừ, Nói chuyện với con nhỏ này phải nói nước đôi hoặc biết… né và quẹo… cua nếu không… đơ lưỡi nha bà. Bà để ý đứa con nít nào hay đặt câu hỏi là đứa thông minh. Con nhỏ này khôn hơn thằng anh nó nhiều…

***

… Những ngày cuối năm Dương Lịch, nhớ kỷ niệm ngày xưa bé Nhài ba tuổi, khóc dai với cái tã thúi ùm. Ba năm sau cô bé Nhài thích cái đẹp thời trang, muốn làm người vẽ trang phục. Ba năm sau nữa, cô bé Nhài yêu văn chương chữ nghĩa và chiếc kính hiển vi, muốn làm nhà văn và nhà vi trùng học.
Bé Nhài ơi, ông bà ngoại muốn gửi đến Nhài và các bé khác, cả những ai đang mơ ước về một tương lai hay ôm ấp những hoài bão trong lòng, đừng ngần ngại hay sợ hãi, cho dù hiểm nguy có thể xảy ra hay bị từ chối thẳng thừng, hãy can đảm và dám làm.
Nhà thơ Goethe muốn nhắn gửi đến chúng ta rằng “Bất kỳ cái gì bạn có thể làm hay mơ ước mình làm được thì hãy làm đi. Sự táo bạo tạo ra tài năng, sức mạnh và những phép mầu kỳ diệu”.

Tặng Nguyễn Đào Jasmine
Phùng Annie Kim

Tin tức khác...