Bạch Dạ Hành

Quan hệ giữa hai người đã kéo dài khoảng một tháng. Lần gặp gỡ đầu tiên đương nhiên là ở căn chung cư đó. Tóc Đuôi Ngựa chính là Hanaoka Yuko. Không phải cậu yêu cô ta, chỉ là không làm cách nào quên được khoái cảm có được trong lần đầu tiên ấy. Từ hôm đó, Tomohiko đã tự xử vài lần, nhưng lần nào trong tâm trí cũng hiện lên hình ảnh cô ta. Điều này cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì tưởng tượng dù giống thực đến mấy cũng không thể kích thích bằng ký ức thực. Kết quả, ngày thứ ba sau lần gặp mặt đầu tiên, Tomohiko gọi điện thoại cho cô ta. Cô ta rất vui, đề nghị được gặp mặt riêng, cậu liền nhận lời. Cái tên Hanaoka Yuko này là cô ta nói cho cậu lúc ở trên giường trong khách sạn, cô ta ba mươi hai tuổi. Tomohiko cũng nói ra tên thật, tên trường, thậm chí cho cô ta biết cả số điện thoại nhà. Cậu quyết định dẹp bỏ chuyện đã hứa với Kirihara khỏi đầu, kỹ năng điêu luyện của người trưởng thành như Yuko đã khiến cậu mất hết khả năng suy nghĩ.
“Bạn chị nói có một buổi party có thể trò chuyện với các cậu trai trẻ, hỏi chị có muốn đi không. Hì, chính là cô tóc ngắn lần trước đấy. Chị thấy có vẻ rất thú vị, liền đi luôn. Cô ta hình như đã đi mấy lần rồi, nhưng chị thì mới là lần đầu tiên, chị căng thẳng lắm! Cũng may đối tượng lại là nam sinh giỏi giang như em.” Nói xong, Yuko liền rúc vào cánh tay Tomohiko, kể cả mấy trò nũng nịu này cô ta cũng rất thành thục.
Điều làm Tomohiko kinh ngạc nhất là cô ta trả cho Kirihara hai mươi nghìn yên. Thì ra Kirihara đã bỏ túi mười mấy nghìn yên, chẳng trách cậu ta lại cần mẫn đến thế. Mỗi tuần Tomohiko gặp Yuko hai ba lần. Chồng cô ta hình như là người rất bận rộn, vì vậy cô ta có về muộn cũng chẳng sao. Lúc rời khỏi khách sạn bao giờ cô ta cũng đưa cho cậu một tờ năm nghìn yên bảo là tiền tiêu vặt. Biết rõ không nên làm vậy, nhưng Tomohiko vẫn tiếp tục hẹn hò với người đàn bà đã có chồng. Cậu chìm đắm trong trò chơi tình dục với cô ta, ngay cả khi kỳ thi học kỳ đã cận kề, tình hình cũng không có gì thay đổi. Kết quả đã thể hiện rõ ràng trên thành tích của cậu kỳ này.
“Không được gặp chị một thời gian à, chán thật.” Tomohiko đè trên người Yuko nói.
“Chị cũng đâu có muốn đâu.” Nằm dưới cậu, cô ta nói.
“Chẳng lẽ không có cách nào à?”
“Chị không biết, nhưng mà, tình hình hiện tại không được ổn cho lắm.”
“Đến bao giờ mới có thể gặp nhau?”
“Không biết nữa, mong là có thể nhanh nhanh một chút. Càng để lâu, chị sẽ càng thêm già nua đó.”
Tomohiko ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của cô ta, cứ nghĩ đến lần sau không biết đến bao giờ mới có thể gặp mặt, cậu liền dồn hết năng lượng để khỏi tiếc nuối. Cô ta hét to vài lần. Mỗi lần như thế người cô ta lại cong ra sau như cung tên, chân tay duỗi ra, giật lên từng cơn.
Chuyện xảy ra sau khi kết thúc lần thứ ba.
“Chị đi vệ sinh cái.” Yuko nói. Mệt mỏi uể oải là hiện tượng thường thấy vào những lúc thế này.
“Được.” Nói đoạn, Tomohiko rời khỏi thân thể cô ta.
Cô ta chống phần thân trên lõa lồ dậy, đột nhiên “hự” lên một tiếng, rồi lại ngã vật xuống giường. Tomohiko tưởng rằng cô ta đột ngột đứng dậy nên chóng mặt, những lần trước cũng thường xuyên xảy ra chuyện này. Thế nhưng, Yuko không nhúc nhích gì nữa. Tomohiko nghĩ cô ta đã ngủ thiếp đi, bèn khẽ đẩy một cái, nhưng cô ta hoàn toàn không có vẻ tỉnh lại. Trong đầu Tomohiko hiện lên một ý nghĩ, một ý nghĩ chẳng lành. Cậu lăn xuống giường, run rẩy chọc vào mí mắt cô ta, song Yuko vẫn không có phản ứng gì. Cậu hoàn toàn không khống chế nổi cơn run rẩy. Không thể nào, cậu thầm nhủ. Không thể xảy ra chuyện kinh khủng thế chứ… Cậu áp tay vào bộ ngực mỏng manh của cô ta, thế nhưng, đúng như điều cậu lo lắng, cậu không cảm thấy nhịp tim đập.
6.
Tomohiko phát giác ra chìa khóa phòng khách sạn vẫn còn trong túi mình vào lúc sắp về đến nhà. Tiêu đời rồi! Cậu cắn môi. Trong phòng mà không có chìa khóa, người của khách sạn nhất định sẽ nghi ngờ. Nhưng phải làm sao bây giờ? Cậu tuyệt vọng lắc đầu. Khi Tomohiko hiểu ra Hanaoka Yuko đã chết, cậu từng nghĩ đến việc gọi ngay đến bệnh viện. Thế nhưng như vậy thì sẽ phải báo chuyện mình ở cùng với cô ta, cậu không dám làm thế. Huống hồ, cho dù gọi bác sĩ đến cũng chỉ uổng công. Cô ta đã chết rồi. Cậu nhanh chóng mặc quần áo mang theo đồ đạc của mình lao ra khỏi phòng, tránh không để người khác trông thấy mặt rồi rời khỏi khách sạn. Nhưng khi ngồi tàu điện ngầm, cậu nhận ra làm vậy chẳng ích gì. Bởi đã có người biết đến mối quan hệ giữa hai người họ, người ấy lại chính là chồng của Hanaoka Yuko, một người kinh khủng nhất. Từ tình hình hiện trường, nhất định ông ta sẽ đoán ra người ở cùng Yuko là thằng học sinh trung học tên Sonomura Tomohiko, sau đó báo chuyện này với cảnh sát. Cảnh sát mà điều tra kỹ thì chẳng tốn mấy công sức sẽ chứng minh được suy đoán đó là đúng.
Tiêu rồi, cậu thầm nghĩ, tất cả đều tiêu rồi. Chuyện này mà công khai ra, cuộc đời cậu sẽ bị hủy hoại.
Về đến nhà, mẹ và em gái cậu đang ăn cơm tối trong phòng khách. Cậu bảo đã ăn bên ngoài rồi, sau đó đi thẳng về phòng mình. Lúc ngồi trước bàn học, Tomohiko mới nhớ tới Kirihara Ryoji. Chuyện về Hanaoka Yuko mà lộ ra thì tất nhiên cậu phải khai báo luôn với cảnh sát chuyện ở căn hộ chung cư kia. Như thế, Kirihara ắt hẳn cũng không thể yên thân. Hành vi của cậu ta chẳng khác gì ma cô môi giới cả.
Cần phải báo cho cậu ta một tiếng, Tomohiko thầm nghĩ. Cậu lẻn ra khỏi phòng, đến chỗ hành lang để điện thoại, cầm ống nghe lên. Trong phòng khách vẳng ra tiếng ti vi, cậu thầm cầu khấn cho người nhà mải xem ti vi thêm một lúc nữa.
Điện thoại vừa nối máy, liền vang lên tiếng của Kirihara. Nghe Tomohiko báo tên, Kirihara hình như hơi bất ngờ. “Chuyện gì thế?” Kirihara hỏi. Giọng cậu ta cảnh giác, như thể đã đoán ra điều gì.
“Xảy ra chuyện rồi.” Tomohiko khó nhọc nói, đầu lưỡi như bị thắt nút lại.
“Sao hả?”
“Chuyện này… qua điện thoại khó giải thích lắm, nói ra thì rất dài.”
Kirihara im lặng. Chắc chắn cậu ta đang suy nghĩ. Cuối cùng cậu ta cất tiếng, “Không liên quan đến mấy bà già kia đấy chứ?”
Bị cậu ta nói trúng phóc, Tomohiko không biết đáp lời thế nào. Trong ống nghe vang lên tiếng thở dài của Kirihara. “Quả nhiên tớ nói trúng rồi. Là bà chị buộc tóc đuôi ngựa hôm đó, có phải không?”
“Đúng.”
Kirihara lại thở dài lần nữa. “Chẳng trách bà cô ấy dạo này không tới, thì ra là ký hợp đồng riêng với cậu rồi.”
“Không phải ký hợp đồng.”
“Ồ, thế là cái gì vậy?”
Tomohiko tắc tị, quệt quệt khóe miệng.
“Bỏ đi, nói mấy chuyện này trong điện thoại cũng vô dụng thôi. Giờ cậu đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
Bây giờ tớ qua luôn, hai mươi phút nữa là đến, đợi đấy.” Kirihara nói xong liền dập máy.
Tomohiko về phòng, nghĩ xem có thể làm được gì. Thế nhưng, đầu óc cậu rối tung, không thể nào tập trung suy nghĩ được. Chỉ có thời gian trôi qua như trêu ngươi. Kirihara xuất hiện đúng hai mươi phút sau khi ngắt điện thoại. Lúc ra sảnh mở cửa, Tomohiko mới biết cậu ta biết lái mô tô. Nhưng cậu hỏi chuyện thì cậu ta gạt đi, “Chuyện này không quan trọng.”
Bước vào căn phòng chật hẹp, Tomohiko ngồi trên ghế, còn Kirihara ngồi khoanh chân dưới chiếu tatami. Bên cạnh Kirihara đặt một vật hình vuông to cỡ cái ti vi loại nhỏ, bên trên phủ vải màu xanh. Đó là báu vật Tomohiko luôn đem khoe với những bạn thân cậu rủ vào phòng này, nhưng giờ cậu chẳng còn tâm trạng ấy nữa.
“Được rồi, nói đi.” Kirihara bảo.
“Ừm. Nhưng mà, tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa…”
“Toàn bộ, kể hết tất cả ra. Cậu đã phản bội tớ, cứ bắt đầu từ đó đi.”
Tomohiko không thể phân trần được gì vì sự việc đúng như Kirihara nhận định. Cậu ho khan một tiếng, kể ra toàn bộ sự việc từ đầu chí cuối. Nét mặt Kirihara gần như không thay đổi, nhưng từ động tác có thể thấy rõ ràng cậu ta càng nghe càng tức giận. Chốc chốc cậu ta lại bẻ ngón tay răng rắc, hoặc dùng nắm đấm thụi xuống tấm chiếu tatami. Lúc nghe đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, rốt cuộc cậu ta cũng biến sắc mặt. “Chết rồi? Có đúng là cô ta chết thật rồi không?”
“Ừm, tớ kiểm tra mấy lần, không sai được.”
Kirihara tặc lưỡi, “Người đàn bà ấy là một kẻ nghiện rượu.”
“Nghiện rượu?”
“Đúng. Vả lại tuổi tác cũng lớn rồi, làm với cậu hăng quá, tim không chịu nổi.”
“Lớn tuổi rồi à, không phải chị ta mới hơn ba mươi sao?”
Nghe Tomohiko nói thế, khóe miệng Kirihara nhếch lên. “Cậu mê muội rồi, cô ta bốn mươi mấy rồi đấy!”
“… Không phải chứ?”
“Lầm sao được, tớ gặp cô ta nhiều lần rồi, biết rõ rành rành. Cô ta là loại trâu già thích gặm cỏ non, cậu là thằng thứ sáu tớ giới thiệu cho cô ta rồi đấy.”
“Sao lại thế! Chị ấy không nói vậy với tớ…”
“Giờ không phải lúc để kinh ngạc vì mấy chuyện này.” Mặt Kirihara lộ vẻ chán nản, cậu cau mày trừng mắt lên với Tomohiko, “Rồi sao? Người đàn bà ấy sao rồi?”
Tomohiko cúi đầu ủ rũ nói lướt qua tình hình, rồi thêm vào suy luận rằng bản thân chắc hẳn không tránh khỏi bị cánh sát điều tra. Kirihara “ờ” một tiếng. “Tớ hiểu rồi. Nếu chồng cô ta đã biết về cậu thì đúng là rất khó che giấu chuyện này. Hết cách rồi, cậu cứ để cảnh sát điều tra đi.” Nghe giọng điệu xem chừng cậu ta định khoanh tay đứng nhìn.
“Tớ chuẩn bị khai hết mọi chuyện ra,” Tomohiko nói, “đương nhiên cũng bao gồm cả chuyện xảy ra ở căn hộ chung cư ấy.”
Sắc mặt Kirihara trở nên hết sức khó coi, cậu ta gãi gãi thái dương, “Thế sẽ phiền phức đấy, như vậy thì sự việc không thể chỉ giải thích là một bà sồn sồn thích đùa với lửa được đâu.”
“Nhưng nếu không nói, thì làm sao giải thích được tớ quen biết với chị ấy như thế nào?”
“Mấy cái lý do ấy muốn bao nhiêu chẳng có, cứ bảo lúc cậu đi loanh quanh ở khu Shmsaibashi thì cô ta bắt chuyện là xong.”
“Tớ không tự tin mình có thể nói dối cảnh sát đâu. Không khéo bọn họ dồn ép quá, tớ sẽ khai ra sự thật mất.”
“Nếu đến mức ấy,” Kirihara lại trừng mắt lên nhìn Tomohiko, đấm mạnh vào hai đầu gối, “người ở sau tớ sẽ không bỏ qua đâu.”
“Sau cậu?”
“Cậu tưởng một mình tớ có thể làm được cái chuyện ấy à?”
“Xã hội đen?”
“Cậu nghĩ thế nào cũng được.” Kirihara nghiêng đầu sang trái rồi sang phải, làm các khớp xương kêu lên răng rắc. Ngay sau đó, cậu ta vung tay tóm lấy cổ áo Tomohiko. “Dù sao thì, nếu cậu còn muốn sống, tốt nhất đừng lắm mồm. Trên đời này, có nhiều kẻ khủng khiếp hơn cảnh sát vô số lần đấy.”
Giọng điệu hung hăng của cậu ta làm Tomohiko không dám cự lại. Có lẽ cho rằng như vậy là đã thuyết phục được Tomohiko, Kirihara đứng lên.
“Kirihara…”
“Gì nữa?”
“Không có gì…” Tomohiko cúi đầu, không nói nên lời.
Kirihara hừ một tiếng, xoay người đi. Đúng lúc này, tấm vải xanh phủ trên cái hộp hình vuông rơi xuống, để lộ ra chiếc máy tính cá nhân yêu quý của Tomohiko.
“Ồ!” Kirihara mở to mắt, “Cái này là của cậu à?
“Ừ.”
“Cậu có máy tốt gớm.” Kirihara ngồi xổm xuống xem xét, “Cậu biết lập trình không?”
“BASIC thì biết đại khái.”
“Còn Assembler thì sao?”
“Biết một ít.” Tomohiko vừa trả lời vừa nghĩ, thằng này có vẻ thạo máy tính. BASIC và Assembler đều là tên gọi các ngôn ngữ lập trình máy tính.
“Cậu đã lập trình bao giờ chưa?”
“Có viết một chương trình trò chơi.”
“Cho tớ xem nào.”
“Để lần sau đi… giờ không phải lúc xem mấy thứ ấy.”
“Bảo gì thì làm đi!” Kirihara vươn một tay ra tóm lấy cổ áo Tomohiko.
Khiếp hãi trước sự đe dọa của Kirihara, Tomohiko lấy kẹp hồ sơ trên giá sách xuống, bên trong là những trang giấy cậu ta vẽ biểu đồ luồng và ghi lại các đoạn mã lập trình. Cậu đưa kẹp hồ sơ ra, Kirihara bắt đầu chăm chú xem xét kỹ càng. Không lâu sau cậu ta gập kẹp hồ sơ lại, nhắm mắt, ngồi yên bất động. Tomohiko định hỏi có chuyện gì, nhưng rồi lại thôi. Hai cánh môi Kirihara mấp máy, như đang lẩm nhẩm gì đó.
“Sonomura,” Kirihara rốt cuộc cũng mở miệng, “cậu muốn tớ giúp cậu không?”
“Hả?”
Kirihara quay mặt về phía Tomohiko. “Làm theo lời tớ, cậu sẽ được cứu. Cũng không bị cảnh sát gọi đến đồn. Tớ có thể làm cái chết của người đàn bà kia thành ra không liên quan gì đến cậu hết.”
“Cậu làm được?”
“Cậu có chịu nghe tớ không?”
“Chịu, cậu nói gì tớ cũng làm theo hết.” Tomohiko vội vàng gật đầu rối rít.
“Nhóm máu gì?”
“Nhóm máu?”
“Của cậu ấy.”
“À… nhóm O.”
“Nhóm O… tốt lắm. Cậu có dùng bao chứ?”
“Bao? Cậu nói bao cao su ấy hả?”
“Đúng.”
“Có dùng.”
“Tốt!” Kirihara lại đứng lên, chìa tay về phía Tomohiko, “Đưa chìa khóa phòng khách sạn cho tớ.”
7.
Chiều tối hai ngày sau, cảnh sát tìm gặp Tomohiko. Họ có hai người, một người trung niên mặc áo sơ mi trắng, người kia mặc áo polo xanh nước biển. Họ tìm Tomohiko, quả nhiên là vì chồng của Yuko đã để ý đến mối quan hệ giữa cô ta và Tomohiko.
“Chúng tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu Tomohiko.” Viên cảnh sát mặc áo sơ mi trắng nói. Ông ta không nói rõ là có chuyện gì. Fusako ra mở cửa, vừa thấy cảnh sát tới đã phát hoảng. Họ dẫn Tomohiko đến công viên gần đó. Mặt trời đã lặn, nhưng chiếc ghế băng dài vẫn còn hơi nóng của ban ngày. Tomohiko và viên cảnh sát mặc áo sơ mi trắng ngồi xuống ghế dài, người mặc áo polo xanh nước biển thì đứng trước mặt cậu. Trên đường tới công viên, Tomohiko cố gắng không nói gì. Như vậy mặc dù trông có vẻ rất mất tự nhiên, nhưng cậu cũng không cố tỏ ra bình tĩnh. Đây là lời khuyên của Kirihara.
“Học sinh trung học ở trước mặt cảnh sát hình sự mà vẫn làm ra vẻ thản nhiên như không mới là không bình thường.” Cậu ta nói.
Viên cảnh sát mặc sơ mi trắng cho Tomohiko xem một tấm ảnh, rồi hỏi cậu, “Cậu biết người này chứ?”
Người trong ảnh chính là Hanaoka Yuko, có lẽ được chụp lúc đi du lịch, nước biển sau lưng cô ta xanh thẳm một màu. Cô ta đang tươi cười hướng về phía cậu, mái tóc ngắn hơn lúc mới chết.
“Là… cô Hanaoka.” Tomohiko trả lời.
“Cậu biết tên cô ta chứ?”
“Hình như là Yuko.”
“Đúng vậy, bà Hanaoka Yuko.” Viên cảnh sát thu tấm ảnh lại, “Hai người có quan hệ thế nào?”
“Quan hệ thế nào…” Tomohiko cố ý ra vẻ ấp úng, “Không có gì cả… chỉ quen biết mà thôi.”
“Chính thế nên chúng tôi mới hỏi hai người quen biết như thế nào.” Giọng viên cảnh sát mặc sơ mi trắng vẫn bình thản, nhưng đã có thể cảm nhận được đôi chút bực mình trong lời nói.
“Cậu hãy nói thực đi.” Khóe miệng viên cảnh sát mặc áo polo nở một nụ cười giễu cợt.
“Khoảng chừng một tháng trước, lúc cháu đi qua Shinsaibashi thì cô ấy bắt chuyện.”
“Bắt chuyện thế nào?”
“Cô ấy hỏi cháu, nếu rảnh rỗi thì đi uống trà với cô ấy.”
Câu trả lời của Tomohiko khiến hai viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau.
“Sau đó cậu liền đi cùng cô ta?” Người mặc sơ mi trắng hỏi.
“Cô ấy nói cô ấy mời.” Tomohiko đáp.
Người mặc áo polo khịt mũi một tiếng.
“Uống trà xong rồi thì sao?” Người mặc sơ mi trắng hỏi tiếp.
“Chỉ uống trà thôi, sau khi rời khỏi quán cháu liền về nhà.”
“Ừm. Có điều, hai người không chỉ gặp nhau một lần chứ gì?”
“Về sau… lại gặp mặt hai lần nữa.”
“Ừ, gặp thế nào?”
“Cô ấy gọi điện cho cháu, bảo là đang ở đâu đó mạn Minami, nếu cháu rảnh rỗi, có thể đi uống trà không… đại khái như vậy.”
“Người đầu tiên nghe điện thoại là mẹ cậu à?”
“Không ạ, hai lần vừa khéo đều là cháu bắt máy.”
Câu trả lời của Tomohiko dường như làm người hỏi cảm thấy hết sức vô vị. Viên cảnh sát cắn môi dưới. “Thế là cậu đi?”
“Vâng.”
“Làm những gì? Lại uống trà rồi về nhà à? Làm gì có chuyện ấy phải không?”
“Đúng thế ạ, chỉ thế thôi ạ. Cháu uống cà phê đá, nói chuyện với cô ấy một lúc rồi về nhà thôi.”
“Thật sự chỉ có thế?”
“Thật ạ. Chỉ làm thế thôi cũng không được ạ?”
“Không, làm gì có chuyện đó.” Viên cảnh sát mặc sơ mi trắng gãi gãi cổ, nhìn chằm chằm vào Tomohiko. Ánh mắt anh ta như muốn moi ra sơ hở trên nét mặt của cậu thiếu niên. “Trường các cậu có cả nam và nữ cùng học nhỉ, chắc là cậu phải có mấy cô bạn gái ấy chứ, sao phải đi với một người đàn bà đã có tuổi hả?”
“Cháu chỉ vì rảnh rỗi quá nên mới đi với cô ấy thôi.”
“Hừm.” Viên cảnh sát gật gật đầu, nhưng khuôn măt lộ vẻ không tin tưởng, “Tiền tiêu vặt thì sao? Cô ta có cho cậu không?”
“Cháu không lấy.”
“Nghĩa là sao? Nghĩa là cô ta cho cậu nhưng cậu không lấy à?”
“Vâng. Lần gặp thứ hai, cô Hanaoka định cho cháu tờ năm nghìn yên, nhưng cháu không nhận.”
“Tại sao?”
“Chẳng tại sao cả… cháu chẳng có lý do gì để nhận tiền của cô ấy.”
Người mặc sơ mi trắng gật đầu, ngẩng lên nhìn người mắc áo polo.
“Hai người gặp nhau ở quán cà phê nào?” Người mặc áo polo hỏi.
“Quán trong khách sạn Shinnikko ở Shinsaibashi.”
Câu này thì cậu trả lời thành thật, vì cậu biết bạn của chồng Yuko từng trông thấy hai người họ.
“Khách sạn? Đã đi tới đó rồi, thật sự chỉ uống trà thôi chứ? Hai người không thuê phòng à?” Người mặc áo polo thô lỗ xẵng giọng, chắc hẳn trong lòng rất coi thường loại hoc sinh trung học đi phục vụ mấy bà nội trợ giết thời gian.
“Cháu và cô ấy chỉ uống trà nói chuyện thôi.”
Người mặc áo polo bĩu môi, hừ một tiếng.
“Tối hôm kia,” người mắc sơ mi trắng mở miệng, “sau khi tan học cậu đi đâu?”
“Hôm kia…” Tomohiko liếm liếm môi, đây chính là mấu chốt. “Sau khi tan học, cháu đến tiệm Asahiya ở Tennoji lượn lờ môt lúc.”
“Lúc nào về nhà?”
“Khoảng bảy giờ rưỡi.”
“Sau đó cứ ở nhà suốt à?”
“Vâng.”
“Có gặp ai ngoài người nhà không?”
“À… ừm, khoảng tám giờ có bạn đến chơi. Là bạn cùng lớp của cháu, họ Kirihara.”
“Kirihara à? Viết thế nào?”
Tomohiko nói ra cách viết, người mặc sơ mi trắng ghi lại, rồi hỏi, “Người bạn đó ở nhà cậu đến mấy giờ?”
“Khoảng chín giờ.”
“Chín giờ, sau đó cậu làm gì?”
“Xem ti vi, nói chuyện điện thoại với bạn…”
“Điện thoại? Với ai?”
“Một cậu họ Morishita, là bạn hồi cấp II của cháu.”
“Các cậu bắt đầu nói chuyện điện thoại lúc nào?”
“Điện thoại gọi đến lúc khoảng mười một giờ, cháu nhớ lúc nói chuyện xong thì đã hơn mười hai giờ rồi.”
“Gọi đến? Cậu ta gọi cho cậu à?”
“Vâng.”
Chuyện này đã được sắp xếp, vì trước đó Tomohiko đã gọi điện cho Morishita. Cậu biết Morishita đi làm thêm không có nhà, nên cố ý chọn thời điểm ấy để gọi điện, sau đó nhờ mẹ Morishita nhắn cậu ta gọi lại cho mình. Đây đương nhiên là chiêu để đảm bảo bằng chứng ngoại phạm. Tất cả đều được thực hiện đúng theo chỉ dẫn của Kirihara. Viên cảnh sát chau mày lại, hỏi cậu cách thức liên lạc với Morishita. Tomohiko nhớ số điện thoại, liền nói ra luôn.
“Cậu nhóm máu gì nhỉ?” Người mặc sơ mi trắng hỏi.
“Nhóm máu? Cháu nhóm O ạ.”
“Nhóm O? Cậu chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn ạ, bố mẹ cháu đều nhóm máu O.”
Tomohiko cảm giác hai viên cảnh sát đột nhiên mất hết hứng thú với mình, nhưng cậu không hiểu tại sao. Tối hôm đó Kirihara cũng hỏi nhóm máu của cậu, nhưng không cho biết lý do.
“Xin hỏi,” Tomohiko rụt rè cất tiếng, “có chuyện gì với cô Hanaoka thế ạ?”
“Cậu không đọc báo à?” Người mặc sơ mi trắng nói vẻ khó chịu.
“Vâng.” Tomohiko gật đầu. Cậu biết báo chiều qua đã có một mẩu tin nhỏ, nhưng quyết định coi như không biết.
“Cô ta chết rồi, chết trong khách sạn tối hôm kia.”
“Hả?” Tomohiko làm vẻ kinh ngạc, đây là màn diễn ra hồn duy nhất mà cậu thể hiện được trước mặt hai viên cảnh sát, “Sao lại thế…”
“Có trời mới biết tại sao.” Viên cảnh sát đứng dậy khỏi chiếc ghế băng, “Cảm ơn, lời khai của cậu giúp chúng tôi làm rõ nhiều vấn đề. Chúng tôi có thể sẽ quay lại hỏi thêm chút chuyện, đến lúc ấy mong cậu tiếp tục hợp tác.”
“Dạ, vâng.”
“Chúng ta đi thôi.” Người mặc sơ mi trắng nói với đồng nghiệp, rồi cả hai quay người rời đi, không nhìn lại lần nào.
Không chỉ có cảnh sát đến tìm Tomohiko vì cái chết của Hanaoka Yuko.
Bốn ngày sau khi hai viên cảnh sát đến, cậu mới ra khỏi cổng trường không xa thì có người từ đằng sau vỗ vai. Cậu ngoảnh đầu lại thì bắt gặp một người đàn ông đã trung tuổi, tóc chải ngược ra sau đang đứng đó, miệng nở nụ cười khó hiểu.
“Cậu là Sonomura Tomohiko phải không?” Người đàn ông hỏi.
“Vâng.”
Nghe câu trả lời của Tomohiko, người đàn ông nhanh nhẹn giơ tay phải ra, trên tay cầm một tấm danh thiếp, đề tên Hanaoka Ikuo. Tomohiko cảm giác mặt mình xám ngoét, cậu biết cần phải giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, song vẫn không thể khống chế được cơ thể đang cứng đờ.
“Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, bây giờ có tiện không?” Người đàn ông nói giọng Tokyo, tiếng nói thấp trầm, nhả chữ rõ ràng.
“Tiện ạ.” Tomohiko trả lời.
“Vậy nói chuyện trong xe nhé.” Người đàn ông chỉ vào chiếc ô tô con màu xám bạc đỗ bên vệ đường. Tomohiko ngồi vào ghế lái phụ theo lời ông ta.
“Cảnh sát ở đồn Minami đến gặp cậu rồi phải không?” Hanaoka ngồi trên ghế lái đi thẳng vào vấn đề luôn.
“Vâng.”
“Là tôi nhắc đến cậu với họ đấy, vì trên sổ địa chỉ của cô ta có số cậu. Chắc đã gây phiền phức cho cậu, nhưng có rất nhiều chuyện tôi thực sự nghĩ không thông được.”
Tomohiko không cho rằng Hanaoka thật sự nghĩ cho mình, nên không lên tiếng.
“Tôi nghe bên cảnh sát nói, cô ta đã mấy lần buộc cậu đi chơi với cô ta.” Hanaoka cười với Tomohiko, nhưng ánh mắt chẳng có vẻ gì là đang cười.
“Bọn cháu chỉ nói chuyện trong quán cà phê thôi.”
“Ừm, chuyện này thì tôi biết. Nghe nói là cô ta chủ động bắt chuyện với cậu?”
Tomohiko lặng lẽ gật đầu, Hanaoka phát ra một tiếng cười trầm đục. “Cô ta thích trai đẹp mà, hơn nữa còn mê tít các cậu chàng trẻ tuổi. Đã ngần ấy tuổi đầu rồi mà nhìn thấy minh tinh thần tượng vẫn còn kêu ré lên. Vừa trẻ vừa đẹp trai như cậu đây, chính là loại cô ta thích nhất.”
Hai bàn tay đặt trên đầu gối của Tomohiko nắm chặt lại. Giọng Hanaoka nghe dinh dính nhơm nhớp, giống như sự ghen tuông thấm ra từ từng câu chữ. “Hai ngươi chỉ nói chuyện thật chứ?” Ông ta hỏi lại.
“Vâng.”
“Cô ta có rủ rê cậu làm chuyện khác không? Chẳng hạn như, đi nhà trọ thuê phòng ấy.” Hanaoka dường như muốn ra vẻ dí dỏm, nhưng giọng điệu ông ta nghe chẳng có chút gì vui vẻ.
“Chưa bao giờ.”
“Thật chứ?”
“Thật ạ.” Tomohiko gật đầu quả quyết.
“Vậy, tôi lại hỏi cậu một chuyện nữa. Ngoài cậu ra, còn có ai gặp cô ta giống như cậu nữa không?”
“Ngoài cháu ra ạ? Không biết…” Tomohiko hơi nghiêng đầu.
“Không nhớ ra ai à?”
“Không ạ.”
“Hừm.”
Mặc dù đang cúi đầu, nhưng Tomohiko vẫn cảm thấy Hanaoka đang nhìn mình chằm chằm. Đó là ánh mắt của một người đàn ông trưởng thành. Cảm giác nhoi nhói như bị đâm ấy, làm cảm xúc của cậu tụt xuống tận đáy. Đúng lúc này, bên cạnh Tomohiko vang lên tiếng gõ vào cửa kính. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Kirihara đang nhòm vào trong xe, Tomohiko bèn mở cửa ra.
“Sonomura, cậu đang làm gì thế? Thầy giáo tìm cậu kìa.” Kirihara nói.
“Hả…?”
“Thầy giáo đợi cậu trong văn phòng, tốt nhất là cậu nhanh nhanh lên.”
“A!” Vừa nhìn vào mắt của Kirihara, Tomohiko lập tức hiểu được dụng ý của cậu ta. Tomohiko bèn xoay người lại phía Hanaoka, “Xin hỏi, cháu đi được chưa ạ?”
Đã là thầy giáo tìm thì không thể phớt lờ được. Hanaoka mặc dù có vẻ không bằng lòng lắm, song cũng đành nói, “Được rồi, không còn việc gì nữa.”
Tomohiko xuống xe, sánh vai cùng Kirihara đi về phía trường học.
“Ông ta hỏi cậu những gì?” Kirihara khẽ hỏi.
“Về người kia.”
“Cậu giả ngây chứ?”
“Ừ.”
“Tốt lắm, như vậy là được rồi.”
“Kirihara, giờ sự việc rốt cuộc thế nào rồi? Cậu đã làm gì?”
“Chuyện này cậu khỏi cần quan tâm nữa.”
“Nhưng mà…”
Tomohiko còn muốn nói tiếp, nhưng Kirihara đã vỗ bộp lên vai cậu một cái.
“Thằng cha vừa nãy có thể vẫn đang nhìn đấy, cậu cứ vào trường. Lúc về nhà hãy đi cổng sau này “
Hai người đứng lại trước cổng chính của trường học.
“Biết rồi.” Tomohiko trả lời.
Từ đó trở đi, chồng của Hanaoka Yuko không bao giờ xuất hiện trước mặt Tomohiko nữa, các cảnh sát ở đồn Minami cũng không quay lại tìm cậu.
8.
Ngày Chủ nhật giữa tháng Tám, Tomohiko được Kirihara dẫn đến căn chung cư cũ, nơi cậu có trải nghiệm tình dục đầu tiên. Không như lần đó, lần này Kirihara tự dùng chìa khóa mở cửa, trên cái móc chìa khóa của cậu ta còn treo mấy chìa khóa nữa.
“Vào đi.” Kirihara vừa cởi giày thể thao vừa nói.
Căn bếp thoạt nhìn không thay đổi gì so với trước. Bàn ăn và ghế rẻ tiền, tủ lạnh và lò vi sóng, đều giống hệt như lần đó. Chỉ khác là mùi mỹ phẩm nồng nặc trong phòng giờ đã tiêu tan. Tối hôm trước, Kirihara đột nhiên gọi điện thoại tới, nói có thứ này muốn cho cậu xem, hẹn cậu hôm nay cùng đi với cậu ta. Tomohiko hỏi là thứ gì, Kirihara chỉ cười cười nói: “Bí mật.” Ngoại trừ lúc cười khẩy lạnh lùng, cậu ta hiếm khi cười như thế.
Khi biết điểm đến của họ là căn chung cư ấy, Tomohiko không khỏi lộ vẻ khó chịu. Ký ức của cậu về nơi này thực sự không thể gọi là tốt đẹp.
“Đừng lo! Không bảo cậu đi bán thân đâu.” Dường như nhìn thấu được suy nghĩ của Tomohiko, Kirihara cười cười. Đây có thể gọi là cười khẩy lạnh lùng. Kirihara mở cánh cửa kéo lần trước được đỡ ra. Lúc đó, Hanaoka Yuko và mấy người bạn đang ngồi trong phòng kiểu Nhật phía sau cánh cửa này, hôm nay bên trong không có người. Nhưng Tomohiko vừa nhìn thấy những thứ để trong phòng, liền mở to mắt.
“Làm cậu kinh ngạc rồi hả?” Kirihara vui vẻ nói, chắc là vì phản ứng của Tomohiko đúng như mong đợi của cậu ta.
Bên trong bày bốn bộ máy tính cá nhân, còn kết nối với mười mấy cỗ máy phụ trợ khác nữa.
“Sao lại có những thứ này?” Tomohiko vẫn còn chưa hết kinh ngạc, ngẩn người hỏi.
“Còn phải nói nữa à, đương nhiên là mua về rồi.”
“Kirihara, cậu biết dùng à?”
“Biết một chút. Có điều, tớ muốn nhờ cậu giúp.”
“Tớ?”
“Đúng, vì vậy mới gọi cậu tới đây.”
Kirihara vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên. Vì không nghĩ sẽ có người đến nữa, sống lưng Tomohiko bất giác cứng đờ.
“Chắc là Namie.” Kirihara đứng dậy.
Tomohiko bước lại gần đống hộp giấy chất trong góc phòng, nhìn vào cái hộp trên cùng, thấy bên trong nhét đầy băng cát xét còn mới nguyên. Cần nhiều băng cát xét như vậy để làm gì? Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa và tiếng chân người. Cậu nghe thấy Kirihara nói, “Sonomura đến rồi.” “Ờ.” Tiếng phụ nữ trả lời. Và người phụ nữ đó đi vào phòng. Cô ta khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo bình thường. Tomohiko cảm thấy hình như đã gặp cô ta ở đâu đó.
“Lâu rồi không gặp.” Người phụ nữ nói.
“Ơ?”
Thấy bộ dạng ngạc nhiên của Tomohiko, người phụ nữ cười khẽ.
“Chính là chị lần đó về trước đấy.” Kirihara đứng bên cạnh cất tiếng.
“Lần đó… à!” Tomohiko rất kinh ngạc, nhìn kỹ người phụ nữ thêm lần nữa.
Cậu nhớ lúc đó cô ta mặc đồ jeans, còn hôm nay cô ta trang điểm rất nhạt, nên trông có vẻ già hơn. Có điều, đây mới là diện mạo thực sự của cô ta.
“Giải thích thì phiền phức lắm, cậu đừng hỏi nhiều về chị ấy. Chị ấy tên Namie, là kế toán của chúng ta, biết vậy đủ rồi.” Kirihara nói.
“Kế toán…”
Kirihara lấy trong túi quần jeans ra một tờ giấy gấp nhỏ đưa cho Tomohiko. Trên tờ giấy viết một hàng chữ bằng bút ký tên “Bán hàng qua bưu điện các loại trò chơi máy tính cá nhân – Kế hoạch Vô hạn.”
“Kế hoạch Vô hạn?”
“Tên của công ty chúng ta, ban chương trình trò chơi máy tính lưu trữ trong băng cát xét, theo phương thức đặt hàng qua đường bưu điện.”
“Chương trình trò chơi à?” Tomohiko khẽ gật đầu, “Cái này… có lẽ sẽ bán được.”
“Chắc chắn bán được, tớ đảm bảo với cậu.” Kirihara nói như đinh đóng cột.
“Nhưng mà, tớ nghĩ cần phải xem phần mềm đã.”
Kirihara bước lại một chiếc máy tính, lấy một dải giấy dài máy in vừa in ra chìa tới trước mặt Tomohiko. “Đây chính là sản phẩm chủ lực.”
Trên đó in một chuỗi mã lệnh, chương trình rườm rà phức tạp, gần như quá mức Tomohiko có thể tiêu hóa được. Chương trình này được đặt tên là “Submarine”.
“Trò này ở đâu ra? Cậu viết à?”
“Chuyện đó không quan trọng… Namie, chị nghĩ ra tên của trò chơi chưa?”
“Nghĩ thì nghĩ rồi, có điều không biết Ryo có hài lòng không?”
“Nói ra nghe thử xem.”
“Marine Crash.” Namie e dè nói, “… Có được không?”
“Marine Crash à?” Kirihara khoanh tay trước ngực, ngẫm nghĩ một lát rồi gật gật đầu, “Ok, dùng cái tên này đi.”
Thấy cậu ta hài lòng, Namie thở phào một tiếng, nhoẻn miệng cười. Kirihara xem đồng hồ, rồi nhổm dậy.
“Tớ đến xưởng in một lát.”
“Xưởng in? Để làm gì?”
“Muốn làm ăn phải chuẩn bị rất nhiều thứ.” Kirihara đi giày thể thao vào, rời khỏi căn hộ chung cư.
Tomohiko ngồi khoanh chân trong gian phòng kiểu Nhật, xem chuỗi mã lệnh kia. Nhưng rồi chẳng mấy chốc cậu lại ngẩng đầu lên. Namie đang ngồi ở bàn, cầm máy tính tính toán gì đó. “Cậu ta rốt cuộc là người như thế nào vậy?” Cậu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cô ta, hỏi.
Namie dừng tay lại. “Người như thế nào là như thế nào?”
“Ở trường cậu ta hoàn toàn không nổi bật, hình như cũng không có bạn bè nào thân thiết. Nhưng lại âm thầm làm những chuyện này.”
Namie quay mặt về phía cậu.
“Trường học chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trong đời người thôi.”
“Nói thì nói vậy, nhưng cũng chẳng ai kỳ lạ như cậu ta cả.”
“Chuyện của Ryo tốt nhất cậu đừng dò hỏi quá nhiều.”
“Không phải em muốn dò hỏi, chỉ là có rất nhiều chuyện làm em cảm thấy hết sức kỳ lạ. Lúc đó cũng vậy…” Tomohiko ngập ngừng, cậu không biết có thể tiết lộ với Namie đến chừng nào.
Nhưng vẻ mặt Namie vẫn tự nhiên như không, “Cậu nói chuyện của Hanaoka Yuko ấy à?”
“Ùm.” Cậu gật đầu, hiểu ra cô ta đã biết rõ nội tình, trong lòng cậu cũng nhẹ nhõm hơn, “Chắc đây chính là cảm giác như rơi vào giữa đám mây mù mà người ta vẫn nói. Rốt cuộc cậu ta giải quyết chuyện đó thế nào vậy?”
“Cậu muốn biết à?”
“Đương nhiên.”
Nghe Tomohiko nói vậy, Namie chau mày, dùng cán bút bi gãi gãi lên thái dương. “Như tôi nghe được, thì xác của Hanaoka Yuko được phát giác vào khoảng hai giờ chiều ngày hôm sau. Vì đã qua thời gian trả phòng, mà cô ta lại không liên lạc gì với quầy lễ tân, gọi điện thoại nội bộ đến phòng cũng không ai nghe máy nên người của khách sạn lo lắng, tới phòng xem xét. Cửa phòng khóa tự động, bọn họ phải dùng chìa khóa tổng mở cửa vào. Nghe nói lúc ấy Hanaoka Yuko đang trần như nhộng nằm trên giường.”
Tomohiko gật gật đầu, cậu có thể tưởng tượng ra cảnh đó.
“Cảnh sát đến ngay, xem ra thì có vẻ không phải bị sát hại. Cảnh sát dường như cho rằng cô ta phát bệnh tim lúc đang quan hệ tình dục, suy đoán thời gian tử vong là khoảng mười một giờ đêm ngày hôm trước.”
“Mười một giờ?” Tomohiko nghiêng đầu, “Không đúng, sao có thể được…”
“Nhân viên phục vụ đã trông thấy cô ta.” Namie nói.
“Nhân viên phục vụ?”
“Nghe nói có người phụ nữ gọi điện thoại cho quầy phục vụ bảo rằng trong buồng tắm không có dầu gội đầu. Lúc nhân viên phục vụ mang lên, là Hanaoka Yuko ra nhận.”
“Không đúng, chuyện này kỳ lạ quá. Lúc em rời khỏi khách sạn…”
Tomohiko không nói tiếp, vì Namie đã lắc đầu, “Đây là người phục vụ đó nói, khoảng mười một giờ anh ta mang dầu gội đầu lên cho người khách nữ. Khách nữ trong phòng ấy, không phải chính là Hanaoka hay sao?”
“A!”
Tomohiko giờ mới hiểu, thì ra có người đóng giả Hanaoka Yuko. Hôm đó, Yuko đeo một cặp kính râm rất lớn. Chỉ cần chải kiểu tóc tương tự, rồi đeo cặp kính ấy lên, muốn đánh lừa nhân viên phục vụ chắc không phải chuyện khó. Nếu vậy, ai đã mạo danh Hanaoka Yuko? Tomohiko đưa mắt nhìn Namie ở trước mặt, “Chị Namie đóng giả à?”
Namie cười cười lắc đầu, “Không phải tôi, chuyện liều lĩnh như thế tôi chẳng làm được. Chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở ngay.”
“Nếu thế thì…”
“Chuyện này tốt nhất cậu đừng nên nghĩ nhiều.” Namie không hề khách khí nói, “Chuyện ấy chỉ có Ryo mới biết. Có người giúp cậu, như vậy chẳng phải là xong rồi sao?”
“Nhưng mà…”
“Còn một chuyện nữa,” Namie giơ ngón trỏ lên, “cảnh sát nghe theo lời ông chồng của Hanaoka Yuko, để mắt đến cậu, nhưng ngay lập tức lại không còn hứng thú với cậu nữa. Cậu biết tại sao không? Đó là vì dấu vết tìm được ở hiện trường thuộc nhóm AB.”
“Nhóm AB?”
“Tinh dịch,” Namie không chớp mắt, “nghĩa là họ đã tìm thấy tinh dịch của người có nhóm máu AB trên người Hanaoka Yuko.”
“Chuyện này… kỳ lạ quá.”
“Chắc cậu rất muốn nói chuyện ấy không thể nào chứ gì, nhưng sự thực chính là thế đấy. Trong âm đ*o cô ta đích thực đổ đầy tinh dịch nhóm AB.”
“Đổ đầy?” Tomohiko băn khoăn trước từ đó rồi sực hiểu ra. “Kirihara nhóm máu gì?”
“AB.” Nói xong, Namie khẽ gật đầu.
Tomohiko đưa tay lên bịt miệng, hơi buồn nôn. Rõ ràng đang giữa mùa hè, nhưng cậu lại thấy sống lưng mình lạnh toát. “Cậu ấy làm với xác chết…”
“Tôi không cho phép cậu nghĩ bừa đã xảy ra chuyện gì.” Giọng Namie lạnh đến nỗi khiến người ta nghe mà phát run. Mắt cô ta cũng nhướng lên.
Tomohiko không biết nói gì, đến khi định thần lại mới phát giác mình đang run lên. Lúc này, cánh cửa ngoài tiền sảnh mở ra.
“Bàn xong vụ quảng cáo rồi.” Kirihara bước vào, đưa tờ giấy trên tay cho Namie, “Thế nào? Đúng giá đã tính toán ban đầu chứ?”
Namie nhận lấy tờ giấy, mỉm cười gật đầu, vẻ mặt hơi gượng gạo. Kirihara dường như nhận ra ngay bầu không khí có vẻ khang khác lúc trước. Cậu ta vừa đưa mắt nhìn Namie và Tomohiko, vừa đi tới cạnh cửa sổ, ngậm một điếu thuốc.
“Sao vậy?” Cậu ta hỏi cụt lủn, cầm bật lửa châm thuốc.
“Chuyện đó…” Tomohiko ngẩng đầu lên nhìn cậu ta.
“Hả?”
“Chuyện đó… tớ…” Nuốt nước bọt, Tomohiko nói, “Chuyện gì tớ cũng làm, tớ sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì cho cậu.”
Kirihara nhìn chằm chằm Tomohiko, sau đó, đôi mắt ấy chuyển hướng sang Namie, cô ta khẽ gật đầu. Ánh mắt Kirihara lại dừng lại trên người Tomohiko, nụ cười lạnh lùng mọi khi đã trở lại trên gương mặt cậu ta. Vẫn giữ nụ cười ấy trên khóe miệng, cậu ta hút thuốc vẻ hài lòng, “Đương nhiên rồi.”
Sau đó, cậu ta ngước lên nhìn bầu trời xanh đùng đục trên cao.

Tin tức khác...