Đừng hỏi tôi có còn làm thơ
Đừng hỏi tôi có hết dại khờ
Như thuở mười lăm mười bảy tuổi
Yêu không cần biết thực hay mơ
Đừng ưu tư sao tôi lặng im
Lặng im là muôn tiếng sóng chìm
Của những niềm đau không có tuổi
Của những nỗi buồn không có tên
Trận tuyết đầu tiên ở Toronto trong mùa đông năm 2019
Đừng xót xa sao tôi bơ vơ
Giữa rừng tay như một rừng cờ
Một rừng tay… nhưng lòng tay lạnh!
Tôi đang cần chút nắng ban sơ
Hãy hỏi tôi một điều tôi ước
Tôi mơ làm một hạt sương mai
Tinh khôi như một ngày mới lớn
Long lanh hồng trên má xuân ai
Tâm Hữu