Tiền khám bệnh trả cho bác sĩ gia đình, còn ít hơn tiền đi hớt tóc, ít hơn tiền trả cho nurse practioner.
Toronto: Tính cho đến năm nay 2024, có khoảng 2.2 triệu cư dân ở tỉnh bang Ontario không có bác sĩ gia đình, và tình trạng không có bác sĩ gia đình ở tỉnh bang ngày thêm trầm trọng vì có một số lớn các bác sĩ gia đình ở tỉnh bang Ontario đã bỏ nghề.
Theo những tiên đoán thì số cư dân trong tỉnh bang Ontario không có bác sĩ gia đình sẽ gia tăng lên gấp đôi trong vài năm sắp tới.
Theo phóng viên Mike Crawley, của đài CBC thì một trong những lý do chính khiến các bác sĩ gia đình ở tỉnh bang Ontario bỏ nghề là vì tiền lương mà chính quyền tỉnh bang trả cho các bác sĩ gia đình không tương xứng, và không đủ trong thời gian có mức lạm phát gia tăng.
Tưởng cũng nên nói thêm là chính quyền tỉnh bang Ontario trả tiền chi phí $37.95 cho các bác sĩ gia đình, khi khám bệnh cho một bệnh nhân, không kể thời gian và các bệnh tật mà bệnh nhân này có.
Chính vì thế nhiều bác sĩ gia đình ở vùng đại thủ phủ Toronto đã giới hạn chỉ cho bệnh nhân hỏi 1 câu hỏi và chỉ chữa một bệnh mà thôi. Bệnh nhân phải làm hẹn lần thứ nhì nếu có thêm 1 bệnh khác.
Trong khi tiền chi phí khám bệnh trả cho bác sĩ gia đình với 10 năm đại học chỉ có $37.95 một bệnh nhân, trong khi tiền lương trả cho một y tá lành nghề ( nurse practitioner, NP) lên đến $80 một lần.
Một y tá lành nghề (nurse practitioner, NP) là những y tá phải tốt nghiệp 4 năm đại học, và được học tu nghiệp thêm sau một thời gian hành nghề y tá. Một y tá lành nghề có thể khám bệnh và cho toa cho bệnh nhân, thay cho bác sĩ.
Tiền trả cho dược sĩ cho toa bệnh nhân mua thuốc thông thường lên đến $75 một lần.
Bác sĩ Sohai Gandhi, một bác sĩ gia đình ở thành phố Stayner, tỉnh bang Ontario nói là tiền lương $37.95 ông nhận cho một lần khám bệnh, còn ít hơn con số $40 mà ông phải trả cho 1 lần đi cắt tóc, chưa kể phải trả thêm tiền tip.
Bác sĩ Gandhi nói là nhiều bệnh nhân của ông cứ tưởng bác sĩ là người được trả lương cao, và đã kinh hoàng khi biết số lương thật sự của các bác sĩ.
Mức lương dành cho các bác sĩ gia đình ở tỉnh bang Ontario đã không thay đổi nhiều và không theo kịp mức lạm phát.
Theo bản công bố của sở thống kê Canada thì trong 10 năm qua, mức lạm phát ở Canada gia tăng 25 phần trăm, trong khi mức lương của các bác sĩ gia đình chỉ gia tăng 6.1 phần trăm.
Một bác sĩ gia đình nếu mở phòng khám riêng, không có làm việc cho các bệnh viện, sẽ như một thương gia: phải mướn văn phòng, mướn thư ký, mướn kế toán viên..
Mọi thứ dịch vụ và phẩm vật gia tăng, nhưng các bác sĩ gia đình không được quyền đòi tăng lương.
Nhiều bác sĩ đã phải khám cho số đông bệnh nhân 1 ngày, để có đủ tiền trang trải các chi phí và có mỗt số lợi nhuận tương đối.
Chính vì thế người ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy mỗi lần đi khám bác sĩ gia đình là họ phải chờ dài cổ ra vì có quá nhiều bệnh nhân chờ đợi như họ, và thời gian được khám bệnh ngắn ngủi.