Hoàng Hạc Lâu

Hoàng Hạc Lâu là bài thơ nổi tiếng của Thôi Hiệu (崔顥), một nhà thơ thời nhà Đường. Tương truyền rằng, Lý Bạch khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng:

Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu…

Dịch nghĩa:
Trước mắt thấy cảnh không tả được
Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu

Hoàng Hạc Lâu nằm ở trong Vũ Hán nơi đang có dịch coronavirus gây bệnh cho trên 76 ngàn người và đã làm thiệt mạng trên 2,300 người tính đến ngày thứ bảy 22 tháng 2.

Theo nhà văn Đoàn Dự thì “Ngôi lầu Hoàng Hạc ở phía tây nam thành Vũ Xương,nổi tiếng với bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu đời Đường, trong đó có các câu:“Tìnhxuyên lịch lịch Hán Dương thụ. Phương thảo thê thê Anh Vũ châu. Nhật mộ hương quan hà xứ thị? Yên ba giang thượng xử nhân sầu” (“Con sông khi cạn nước soi rõ mồn một cây cối ở Hán Dương. Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi. Buổi chiều ngòng về quê nhà, không biết quê hương ở đâu? Khói sóng trên sông khiến người ta buồn”. Tản Đà dịch: “Hán Dương sông tạnh cây bày. Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non. Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”.Con sông này chính là sông Hán Thuỷ, còn bãi Anh Vũ nằm trên ngã ba sông, tất cả đều thuộc Vũ Hán.”

Chữ Hán
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。

Hán-Việt
Hoàng Hạc Lâu
Tích nhân[1] dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ[2] châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Dịch nghĩa
Lầu Hoàng Hạc

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!

Hoàng Hạc Lâu
Bản dịch của thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Xưa hạc vàng bay vút bóng người,
Đây Lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi.
Vàng tung cánh hạc đi đi mất,
Trắng một màu mây vạn vạn đời.
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu,
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi.
Gần xa chiều xuống đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!

Tin tức khác...