Giờ Ra Chơi ( chương 4)

Lts: Một trong những tác phẩm lẫy lừng cùa nhà văn Nguyễn Đình Toàn phải kể đến tác phẩm Giờ Ra Chơi. Trong tác phẩm này, tác giả kể lại chuyến đi nghĩ hè ở Đà Lạt của hai thiếu nữ vừa học xong trung học và thêm một người em trai của một trong hai thiếu nữ này.
Khi viết lần đầu và đăng từng kỳ trên báo Tuổi Ngọc của nhà văn Duyên Anh, tác phẩm Giờ Ra Chơi chỉ có 3 chương.
Nhưng sau đó, với những ái mộ của những độc giả muốn biết thêm về chuyện của cô Thục, khi cô này về Saigon, tác giả đã viết thêm nhiều chương nữa.
Với lời văn trong chuyện như là lời thơ, đã gây xúc động cho nhiều nhiều độc giả, nhất là những độc giả ở tuổi học trò.
Xin mời quý độc giả theo dõi..

CHƯƠNG BỐN
Khôi viết trong bài hát của mình câu này:
Chiều là lúc thiên đuờng xuống thấp
Khôi muốn dành cho Thục cái vui là người thứ nhất đuợc nghe bài hát đó. Điều này chỉ một mình Khôi biết. Thục không biết. Khôi cũng muốn coi đó như một tặng phẩm dành riêng cho ngày hai người gặp lại nhau.
Trung Thu là sinh nhật Khôi, cả điều này nữa Thục cũng không biết. Khôi nhờ Lãm mời Thục đến ăn Trung Thu tại nhà mình, chứ không phải ăn mừng sinh nhật Khôi.
Có gì đáng vui mừng cái ngày ta sinh ra?
Nghĩ cho cùng, hình như đó lại là ngày buồn bã.
Lãm đã đạt được mộng bình thường của mình, đã thi đỗ.
Thục dĩ nhiên đã vượt qua mức thang cuối cùng của bậc trung học một cách dễ dàng. Thục thông minh chăm chỉ, việc đó đôi với nàng có gì khó đâu?
Tuy đã được lời hẹn của Thục, “lúc nào muốn gặp lại tôi, Khôi thiếu gì cách”, nhưng đã hơn một năm Khôi không gặp lại Thục. Lãm ngoài những giờ ở trường cũng không có buổi gặp riêng nào với Thục. Mặc dầu đã có lần Khôi nghe Lãm nói lại, Thục hỏi thăm Khôi, hỏi thăm những bài hát của Khôi, đã có bài nào hoàn tất chưa?
Nghe Lãm nói, Khôi chỉ “hứ” một tiếng, không nói gì.
Lãm bảo :
– Sao Khôi khó chịu thế?
– Khó chịu cái gì?
– Thì người ta hỏi thăm Khôi chẳng thèm cám ơn hay hỏi thăm lại, chỉ hứ một tiếng là cái quái gì?
– Hỏi cái gì mới đuợc chứ?
– Hỏi cái gì tùy Khôi chứ.
– Nhưng em đâu có gặp cô ấy?
– Cô? Bạn chị mà Khôi gọi là cô hả?
– Vớ vẩn.
– Thục nó bảo, Khôi có hát cho nó nghe một bài hát của Khôi, một lần, trên Đà Lạt. Tại sao Khôi chỉ hát cho một mình nó nghe, không hát cho chị nghe?
– Chị nghe làm gì cho bực mình.
– Khôi chê chị không biết nghe nhạc hay Khôi chỉ qúy có một mình Thục thôi?
– Chắc gì chị đã muốn nghe. Chắc gì bài hát làm chị vừa lòng?
– Khôi chưa hát cho chị nghe làm sao Khôi biết đuợc.
– Chưa xong.
– Bài hát Khôi đã hát cho người ta nghe cả năm rồi mà vẫn chưa xong?
– Chưa có bài nào xong cả.
– Chị chẳng hiểu Khôi định nói gì?
– Chỉ mới tạm xong vài đoạn.
– Thì chị cũng muốn nghe những cái đoạn đã xong ấy.
– Được. Để lúc nào rảnh.
– Bao giờ rảnh?
– Lúc nào tiện.
– Tiện là lúc có mình chị hay có cả Thục nữa?
– Tại sao chị lại lôi cô ấy vào chuyện này?
– Chị tưởng Khôi muốn thế chết đi đươc ấy chứ.
– Ai bảo với chị thế?
– Bài hát chị chưa đuợc nghe nó đã đuợc nghe, nói với chị như vậy.
– Nếu chỉ là chuyện bài hát, chua chắc đã liên quan gì tới em.
– Đừng. Khôi đừng nói cái giọng giận dỗi ấy chứ.
– Giận ai?
– Chính vì thế mà Khôi không nên giận.
– Đàn bà lôi thôi quá!
– Chứ không phải Khôi nhút nhát hả?
– Nhút nhát?
– Tại sao hai người muốn nói gì không nói thẳng với nhau lại cứ nói qua chị.
– Em có nói gì với chị đâu?
– Nếu quả thật được như thế.
– Nào, chị muốn nói gì hãy nói cho rõ đi.
– Khôi muốn nói gì thì nói. Chị làm sao nói cho rõ đuợc chuyện của người khác.
– Em chẳng có liên lạc gì với cô ấy, làm sao có chuyện gì đuợc ?
– Khôi thử nhớ lại những ngày ở Đà Lạt xem.
– Có gì để nhớ?
– Khôi có nói gì với Thục không ?
– Không.
– Thế tại sao lại hát cho nó nghe?
– Hát không phải là nói.
– Vậy mà bài hát đó nó thuộc đấy.
– Làm thế nào cô ấy có thể thuộc được. Cô ấy chỉ mới nghe có một lần.
– Vậy mới nên nỗi.
– Nhưng em đã sửa đi cả.
– Khôi đừng cầu kỳ quá.
– Chị có biết tí gì về việc đó đâu mà nói như vậy.
– Đúng thế. Nhưng tình cảm phải sửa chữa là dấu hiệu của sự hư hỏng.
– Lắm điều cũng là một sự hư hỏng.
– Chị cứ tưởng Khôi đang trả ơn chị.
– Ơn cái gì?
– Chị đang nói đến kẻ Khôi nuốn nghe nhắc tới quá mà.
– Chị sẽ biết rõ điều đó nếu chị muốn.
– Chị biết chuyện của người khác làm gì?
– Đằng nào chị cũng nói đuợc.
– Thì chị lắm điều mà.
– Rằm tháng tám là sinh nhật em
– Chị biết rồi.
– Chị mời cô ấy dùm em.
– Tại sao Khôi không làm lấy việc đó?
– Em không có dip nào gặp cô ấy cả.
– Đến trường, đến nhà nó thì phải gặp.
– Như thế có vẻ trịnh trọng quá.
– Trải chiếu hoa ngưòi ta còn trải nữa là.
– Đợi tới lúc em hỏi cưới cô ấy đã.
– Còn bây giờ?
– Chỉ định mời cô ấy đến đây ăn bánh Trung Thu thôi
– Được chị sẽ gia ơn cho Khôi.
Lời mời đã đuợc chuyển đến Thục và Thục hứa sẽ đến đúng hẹn.
Nghe tiếng chuông cửa ré lên đúng giờ, đúng đến nỗi không sai một phút nào, ngay lập tức Khôi biết chắc là Thục.
Hình như cái ngón tay Thục ấn trên cái nút chuông điện, cùng một lúc cũng nhấn vào trái tim Khôi. Khi tiếng chuông reo, Khôi cũng nghe khắp người choáng váng. Tất cả các lời ca, đã thành hình, chưa thành hình, đang được Khôi âm thầm sửa chữa, thay đổi, tan biến như một tia chớp, không còn lại chút gì trong nguời chàng.
Thục hiện ra trước bực thềm vời nụ cười tươi thắm. Hàm răng nàng, những chiếc răng trắng nõn đối với Lãm chắc không có gì lạ, nhưng dường như nó đang soi sáng cả một cõi âm u trong tâm hồn Khôi, những ánh sáng, những thanh âm chỉ mình Khôi nghe, mình Khôi biết..
Lãm gọi:
– Khôi ơi Khôi, Thục đến.
Khôi phải cố lấy bộ bình thường ra đón Thục. Trái lại, Thục không hề giấu giếm vẻ hân hoan, cười nói tự nhiên. Khuôn mặt nàng vui tươi và rạng rỡ. Cái vẻ tươi sáng chói loà đến nỗi Khôi cảm thấy đau nhói trong tim, tưởng chừng như nó đã xuyên tuẳng những mũi kim vào ngực mình.
Bàn đuợc bầy ngoài sân.
Khôi hỏi Thục:
– Sao lâu chị không đến?
Thục nói :
– Khôi vẫn còn muốn gặp lại tôi?
Im lặng.
Thục cười, tiếp:
– Tôi vẫn chờ nghe bài hát dở dang của Khôi.
– Nó vẫn còn dở dang.
– Khôi vẫn thế?
– Thế là sao?
– Do dự. Không quyết định?
– Có một việc tôi đã quyết định rồi.
– Việc gì vậy?
– Tôi đã xin đuợc xuất ngoại du học.
– Học gì?
– Nhạc.
– Khôi sẽ đi bao lâu?
– Bốn năm năm. Có thể hơn nữa.
– Bốn năm năm, bẩy tám năm, dù sao, lúc nào tôi cũng có một năm để già trước Khôi.
Khôi nghe trong câu nói của Thục một nỗi buồn, dường như trong trí tưởng có một ngọn đèn vừa tắt đi.
Khôi nói:
– Tôi có một bài hát mới. Chị có muốn nghe không?
– Dĩ nhiên tôi muốn nghe, muốn nghe lắm. Bởi vì, có thể…
– Có thể sao ?
– Không, không sao cả.
Chiều là lúc thiên đường xuống thấp
Thục nhìn đăm đăm vào hai mắt Khôi.
Thục hỏi:
– Thế cái mặt trời không mọc ở phía đông, không lặn ở phía tây của Khôi đâu?
Khôi cũng nhìn thẳng vào hai mắt Thục bảo:
– Tôi cứ tưởng chị giấu của tôi đi mất rồi.
Thời gian trôi qua một cách mau lẹ. Trên những tàn cây nhìn thấy trong vườn, bây giờ ánh trăng như gội lên một làn nước bạc.
Thục nói:
– Tôi có cảm tưởng Khôi viển vông quá.
– Viển vông?
– Khôi không chọn một môn gì khác, học nhạc chẳng uổng sao?
Câu nói của Thục dội vào Khôi làm chàng ớn lạnh. Khôi nhìn rõ ràng những sợi tơ trăng rơi trên mái tóc Thục, lấp lánh trên mặt nàng.
Khôi hỏi lại Thục:
– Chị nghĩ như vậy thật sao?
Thục chờ một giây sau mới trả lời Khôi. Nàng muốn cho Khôi hay rằng, nàng đã nghe và hiểu Khôi muốn nói gì.
Thục nói:
– Tôi chắc Khôi sẽ hỏi lại tôi như vậy.
Trong giọng nói của Thục có một sự thẳng thắn khiến Khôi phải hiểu rằng nàng trách nhiệm những lời nói của mình.
Khôi nhếch mép cười, nói:
– Chị đã đoán biết cả hẳn chị phải có ý kiến hay ho.
Thục lắc đầu, xua tay:
– Không. Không phải như thế. Tôi làm sao biết trước Khôi quyết định thế nào về việc học của mình.
Khôi nhìn lại Thục một lần nữa, mặc dầu không thấy rõ, nhưng Khôi có cảm tưởng nhận ra sự lo âu trong hai mắt Thục mở to trong bóng tối.
Khôi nói:
– Càng hay. Nếu chỉ là điều chị vừa nghĩ tới, biết đâu chẳng đúng.
Thục có vẻ bất an. Hình như nàng chợt nhận ra mình hơi liều lĩnh, hơi quá đáng trong việc này.
Tuy nhiên, nếu nàng không nói thẳng ý nghĩ của mình, nàng sẽ không giải thích được cái câu đã nói đầu tiên với Khôi.
Mọi việc, do đó, có thể hỏng thêm một chút nữa.
Thục bảo:
– Đáng lẽ tôi không nên nói với Khôi như vậy.
Khôi nói:
– Tôi vẫn nghĩ, dầu sao, được nghe một lời nói thẳng vẫn hơn một lờì nói dối.
– Khôi lại sắp sửa làm cho nó trầm trọng thêm lên.
– Không tôi vui vẻ nghe chị mà.
– Tôi tin Khôi có tài. Khôi chọn việc học nhạc cũng phải.
– Vậy thì sao?
– Nhưng nếu Khôi không làm thêm một việc gì khác, có thể Khôi biến luôn đời mình thành một cuộc chơi.
– Chị nghĩ đó chỉ là một cuộc chơi thôi sao?
– Nếu Khôi không nghĩ như thế mọi việc sẽ khác.
Ngừng một lát, Thục tiếp:
– Khôi đáng lẽ phải đuợc sinh ra ở một nơi nào khác.
Có thể nào người con gái này là tấm gương buồn thảm nhất của tôi, Khôi nghĩ.
Thục nói câu sau cùng đó một cách nhẹ nhàng. Hình như nàng cũng không hề muốn nói ra. Ít nhất nàng cũng không muốn nói câu đó với cái ý nghĩa đích thực của nó. Đó chỉ là một câu chuyện không có đầu đuôi, nó nên chấm dứt ở đó, để chuyển sang chuyện khác.
Khôi tự tay rót một chén trà cho Thục. Chàng thầm nghĩ, nhưng nếu tôi chẳng thể làm được việc gì khác, hoặc không muốn làm việc gì khác, đời sống của tôi chỉ thực sự có nghĩa đối với tôi, khi tôi được làm những gì tôi thích, nó có nghĩa như thế nào với người khác, liệu có đủ quan trọng để tôi từ bỏ chính mình?
Khôi nói Thục:
– Xin cám ơn những lời nói thành thật của chị.
Thục nhăn mặt kêu:
– Tôi là người thứ nhất, như lời Khôi nói với tôi, được nghe nhạc của Khôi. Tôi nói với Khôi như thế chẳng khác một sự phản bội. Tuy nhiên tôi không biết chuộc lỗi bằng cách nào.
Khôi cười bảo:
– Nếu cần thì sau này xin chị hãy là người tha thứ cho tôi.
Thục thu mình lại trong chiếc ghế, nói:
– Khôi nói cái gì vậy?
Khôi vẫn cười bảo:
– Chị đã nghe nhạc của tôi, một đó là cách tôi tự thú với chị, hai là tôi đã gieo mầm tai ương cho chị. Chị hãy giải oan một lần cho chị và cả cho tôi luôn.
Khôi tự nhiên thấy Thục ngửng lên mở to mắt nhìn mình. Hình như hai mắt Thục khô ráo đến nàng không khép lại được nữa. Khôi hiểu rằng, rồi đây, suốt đời mìmh sẽ không bao giờ quên được cái nhìn đó, cái nhìn đầy oán trách, đầy thương yêu, đầy những tiếng giận dữ và dịu dàng thầm lặng.
Một lát sau Khôi có cảm tưởng nhìn thấy hai giọt trăng chảy ra từ đôi mắt to, lo âu của Thục.
Lãm từ trong nhà mang ra một khay đầy bánh, trái.
Lãm nói:
– Hai người đã nói hết chuyện chưa. Ăn bánh chứ?
Thục xây mặt đưa tay lên mắt rồi quay lại mỉm cưói với Lãm bảo:
– Ăn tết Trung Thu hay mừng sinh nhật Khôi đây?
Lãm nói :
– Nếu một thứ không đủ thì ăn mừng cả hai. Nhưng hãy đợi tôi thêm một tí nữa đã.
Lãm quay vào trong nhà mang thêm ra một khay bánh khác nữa, một chiếc bánh sinh nhật tròn, để xuống bàn, bảo :
– Của Thục tự tay làm cho Khôi đấy.
Thục cười, ngước nhìn Khôi.
Một lần nữa Khôi lại cảm thấy tim đập như rung chuông trong ngực. Khôi nhớ lại kỳ nghỉ hè năm ngoái trên Đà Lạt, lúc từ trên xe bước xuống thành phố, trời mưa và chuông nhà thờ cũng đổ ngân nga làm rung cả buổi chiều. Dường như dư âm của hồi chuông ấy, giờ đây, lại hòa với nhịp đập trong ngực Khôi.
Khôi cúi xuống nói với Thục:
– Cám ơn. Cám ơn Thục.
Cám ơn bàn tay. Cám ơn nhan sắc. Cám ơn hương thơm. Cám ơn sự xa cách. Cám ơn sự nồng nàn. Cám ơn tuổi trẻ. Cám ơn hơi thở ngọt ngào tôi đang được chia lúc này. Cứ mỗi nhịp đập của tim, Khôi lại thốt ra một lời thầm lặng.
Lúc cầm quẹt châm những ngọn nến, Khôi có cảm tưởng thắp sáng những lời nói thì thầm trong đầu.
Nhưng làm sao Thục có thể biết được?
Lãm bảo:
– Khôi thử xem đã đủ hơi thổi tắt hết nến chưa.
Khôi nói với Thục:
– Tôi phải trả ơn bằng gì đây?
– Mười tám cây nến, Khôi hãy trả cho tôi mười tám nốt nhạc.
Những cây nến được đốt lên rồi lại được thổi tắt đi, thật là một trò chơi kỳ cục, Khôi nghĩ.
Lãm vỗ tay một mình rồi bảo:
– Khôi hãy cắt một nửa cái bánh, nửa kia nhờ Thục cắt cho.
Khôi làm theo lời Lãm. Thục cầm lấy con dao Khôi để dừng lại giữa chiếc bánh cắt nốt nửa phần còn lại.
Lãm làm việc chia cho mỗi người một miếng nhỏ.
Lãm hỏi Khôi:
– Ngon không?
Khôi nói:
– Ngon lắm.
Thục nhìn Khôi cười.
Khôi có cảm tưởng bị chói mắt vì hàm răng trắng nõn của Thục.
Khôi hỏi Thục:
– Tại sao chị vừa muốn tôi viết nhạc lại cho việc tôi học nhạc là dở.
Thục bảo:
– Tôi không nói dở mà.
Khôi tiếp:
– Không dở nhưng sai.
Thục nói:
– Không dở. Không sai. Chỉ hơi đáng tiếc thôi.
Khôi thầm nhủ, tại sao? Cô có cái vỏ xinh đẹp, nhưng cuối cùng giống như những người con gái khác thôi.
Khôi nhìn Thục thật lâu. Chàng nhìn để hỏi lại lòng mình, tự mỉa mai mình. Đây là người tôi đã mơ tưởng lặng lẽ trong suốt một năm. Một năm đối với những người khác không biết là bao lâu, nhưng đối với tôi, nó dài như không thể dài hơn. Nó như con tầu chạy suốt từ tuổi thơ, chạy vọt luôn tới những ngày tôi chưa hề sống tới. Cô chính là con tầu lồng lộn vô lý đó, phì khói, kéo còi, làm loạn xạ thần trí, run rẩy chân tay. Tôi cứ tưởng không còn cách nào khác là để mặc sức cô tung hoành. Vậy mà mà cô vẫn còn hoàn toàn ở ngoài tôi, vẫn ngồi đây như một người xa lạ. Cái con tầu rúc còi rền rĩ trong tôi bấy nhiêu ngày, rút cục chỉ là tưởng tượng. Điều này may hay rủi cho tôi đây, hỡi chiếc bình xinh đẹp?
Khôi tưởng mình có thể cười lên thành tiếng khi nghĩ vậy. Nhưng chàng bỗng nghe tim mình bóp nghẹt một cách đột ngột.
Có cái gì trục trặc giữa ý nghĩ và tình cảm của tôi chăng?
Khôi bàng hoàng nhận ra cái chuyện kỳ quặc này không dễ rập như thổi tắt mấy ngọn nến.
Thục nói:
– Tôi chỉ muốn nói giá Khôi được sinh ra ở một nơi nào khác.
Khôi yên lặng nhìn Thục.
Sau cùng Thục lại bảo:
– Nhưng ai làm hơn Khôi được?
Lãm từ nãy vẫn yên lặng nghe hai người nói chuyện. Thực ra, Lãm không chú tâm nghe, phần khác, Khôi và Thục chỉ nói vừa đủ cho hai nghe với nhau, nên Lãm cũng chỉ nghe câu đuợc câu chăng. Nhưng tới một lúc Lãm cũng nhận ra, có một điều gì đó không được êm xuôi trong câu chuyện của hai người.
(Còn tiếp – Chương 4)

CHƯƠNG BỐN
(Tiếp theo)
Lãm thừa biết Khôi nghĩ về Thục thế nào, nhưng Lãm cho là Khôi không biết gì về Thục cả. Thục trong tưởng tượng của Khôi chỉ là Thục trong tấm gương. Thục thông minh nhưng thực tế. Khôi khác. Khôi không khờ dại nhưng Khôi lý tưởng quá. Khi Khôi bắt đầu thả mình lăn theo cái triền dốc êm đềm của Thục, Thục vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Không phải Thục không có cảm tình với Khôi. Nhưng đó là thứ cảm tình có tính toán. Thục sẵn sàng lăn theo với Khôi về cái phía Khôi muốn, nhưng với điều kiện Khôi phải học cái gì khác, không phải nhạc. Nhạc nghe thì sướng lắm, nhưng không ăn đuợc, không mặc đuợc, không giầu đuợc. Điều kiện ấy là cái thắng, Thục chỉ cần nhấn một chút là Khôi cứ việc lăn một mình. Nàng sẽ đứng lại giơ tay vẫy chào với lòng thương tiếc. Cậu em ngây ngô, cậu đã bị cái thật tình ấy làm mờ mắt không còn đủ tinh khôn để nhận ra cái giả nữa. Và khi quay lơ dưới chân dốc ngó lên, cậu sẽ không ngần ngại coi nàng là nốt nhạc thứ mười chín. Nốt nhạc chàng đã pha nàng vào như nước đường và uống một mình, đã ngấm vào tận xương cốt, còn nhả ra bằng cách nào? Sau hết, có lúc nào khám phá ra sự thật, ắt chàng lại cũng tìm được cách tư an ủi, chính chàng đã có lời, lời cái nốt nhạc thứ mười chín. Như thế không đủ sao?
Lãm nhớ lại hôm ở trên Đà Lạt về, Lãm đã hỏi Khôi, có phải Khôi yêu Thục không?
Khôi nói với Thục:
– Có khi chị viển vông hơn tôi không chừng.
Thục ngồi nhỏm hẳn lên trong ghế, vươn thẳng lưng, cái lưng dài và mềm mại, nhưng Khôi tưởng chừng như chàng không chịu nổi cái bóng của Thục đổ về phia mình.
Lãm nói:
– Đã có người mơ mộng hộ thì Khôi nên thực tế.
Khôi cười. Khôi muốn nói với Lãm, chị yên tâm, sơi giây không xoay thì con vụ cũng khó quay lắm.
Môt lần nữa, Khôi lại muốn cười thành tiếng. Nhưng cũng một lần nữa Khôi nghe tim đau nhói trong ngực và ngạc nhiên không ngờ lại có lúc trí óc không kiểm soát được cơ thể như vậy.
Thục quay lại nhìn Lãm. Chỉ nghe một câu nói đó của Lãm, Thục hiểu rằng, Lãm đang gióng chuông cảnh tỉnh Khôi. Thục thấy đau lòng. Nàng không hề nghĩ Lãm có ý nghi ngờ nàng có ý quyến rũ, đánh lạc Khôi trong cuộc mê hoặc mình. Thục nghĩ, nếu có, tôi muốn đuợc yêu chứ không phải được mê như vậy. Hãy nắm lấy gáy cái cò, cái hạc sau gáy hắn mà mang về.
Tuy nhiên, Thục tự nhủ, dầu sao, cứ để mặc Lãm muốn nghĩ gi thì nghĩ. Nếu mình tìm cách đánh tan sự nghi ngờ của Lãm, có phải càng làm cho Lãm tin rằng nàng có hậu ý đúng như Lãm phỏng đoán.
Sau cùng Thục cho rằng, tốt nhất là diệt luôn sự nghi ngờ trong lòng mình trước. Mọi sự ra sao rồi sẽ hay.
Thục nói:
– Chắc Khôi bực mình lắm?
Khôi đáp:
– Không. Tôi vẫn đang nghe chị đây.
Thục cười bảo:
-Thôi, Khôi đừng nghe tôi. Đừng nghe đàn bà. Họ hay nói vì lợi lộc riêng của mình lắm.
Khôi chịu không hiểu Thục nói thật hay nói đùa, nàng khéo léo hay khờ dại. Giọt nước mắt nàng đã khóc, nụ cười nàng đang cười, những lời nàng đã nói, cái nào là sự thật? Có lẽ chẳng có cái nào thật, cái nào giả. Trong cái nọ có phân nửa cái kia. Giọt nước cũng giống như nốt nhạc, không ai giải hết nghĩa được. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Khôi tự cho tất cả những việc này chỉ có một lý do duy nhất là mình bị huyễn hoặc bởi nhan sắc của Thục. Đôi mắt xanh biếc mở ra như cái lồng xinh đẹp. Trong cái lồng âu yếm đó, Khôi tưởng như hồn mình là con chim đang nhẩy nhót. Chim mơ ước tự do, thèm khát dịu dàng. Cùng một lúc Khôi tưởng tượng, xúc động, tỉnh táo và mê muội, những câu hát thầm lặng hiện trong tâm trí, giống như những cái tăm trên mặt nước, chàng cố lắng nghe, cố rượt bắt nhưng không được.
Hỡi chim khờ dại có đôi mắt long lanh
Chim của tình thiêng đã chết…
Những câu hát lộn xộn, rơi rớt, hình như câu nọ chẳng ăn nhập gì với câu kia tựa những viên sỏi rời, có lẽ rồi đây, suốt đời, tôi sẽ phải đi nhặt những cái hạt rơi vãi đó, sắp xếp lại, để làm chi? Một cuộc chơi, đúng như Thục nói?
Thục ra về lúc đêm đã khá muộn.
Khôi và Lãm tiễn Thục ra cửa. Càng về khuya trăng càng sáng. Bóng ba người đổ trên lối đi trải sỏi.Khôi nghe tiếng gió lùa trên cây ngọc lan và trong khóm mẫu đơn bên cạnh lối đi.
Thục nói:
– Mùi ngọc lan thơm quá.
Thục hát nhỏ một câu trong bài “Dạ Lai Hương” của Phạm Duy:
Đêm thơm không phải tự hoa
Mà tự lòng ta thiết tha tình yêu thái hòa
Câu hát đó của Thục làm Khôi đau lòng. Chàng có cảm tưởng đó cũng chính là những gì mình muốn viết. Nhưng chàng đã không viết nổi. Đến lúc chàng sống, niềm vui cũng như sự buồn thảm có vẻ đều đã khô cạn. Khi đời sống khô cạn, ngôn ngữ và âm nhạc còn đuơc chăng?
Thục dừng lại ở cửa bảo:
– Cám ơn Khôi đã mời tôi dự sinh nhật.
Khôi nhìn vào mắt Thục không nói gì.
Thục ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao và trăng sáng. Cả khuôn mặt của Thục phơi ra dưới ánh trăng như một búp hoa.
Thục nói:
– Giờ này sang năm có lẽ Khôi đã ở xa lắm.
Lãm bắt đầu nhận ra cái bóng thứ ba của mình có vẻ chen lấn một cách vô tích sự giữa hai cái bóng dưới chân.
Lãm đứng tránh sang một bên bảo:
– Khôi ở đây tiễn Thục. Chị vào lo dọn dẹp một chút.
Thục thực sự cũng muốn đứng lại với Khôi một lát. Nàng có cảm tưởng Lãm muốn gây ảnh hưởng trong ý nghĩ của Khôi đối với Thục.
Lãm cũng bảo Thục:
– Chúc ngủ ngon.
Thục cười nắm lấy bàn tay Lãm, bảo:
– Sẽ ngủ ngon. Đêm trăng đẹp thế này… cám ơn nghe.
Lãm quay vào trong nhà. Chỉ còn lại Thục với Khôi.
Thục nhìn Khôi đăm đăm. Nàng nhìn đến nỗi làm Khôi bối rối.
Khôi nói:
– Lần này tôi sẽ phải đợi bao lâu để gặp lại Thục?
Thục có vẻ không còn thấy chối tai vì Khôi gọi mình bằng tên không. Nàng mỉm cười, bảo:
– Khôi hãy đến nhà khi nào rảnh.
Khôi nhìn vào hai mắt Thục. Một lần nữa dưới ánh trăng, chàng có cảm tưởng cái búp hoa chàng vừa nhìn thấy lúc nãy đang hé nở từng cánh. Những tiếng nói chàng nghe thấy như lọt ra từ kẽ của các cánh hoa đó.
Khôi nói:
– Thục chờ tôi một tí.
Khôi quay trở lại cây ngọc lan, hái một bông trên cành sà thấp, đưa cho Thục, bảo:
– Thục giữ lấy. Bao giờ nó héo tôi sẽ đến xin lại.
Thục cười, cầm lấy bông hoa cài lên khe áo trên ngực.
Nàng nói:
– Tôi xin lỗi nếu lúc nãy đã nói điều gì khiến Khôi không vừa ý.
Khôi cúi xuống kéo cái chốt cửa, mở ra cho Thục. Tới lúc này Thục có vẻ áy náy thực sự. Nàng có cảm tưởng rõ ràng đã làm tổn thương Khôi. Tại sao ta đã không giữ kín ý nghĩ đó một mình? Tôi muốn Khôi sửa đổi, chọn lựa một công việc khác? Làm như vậy có khác gì tôi muốn Khôi không còn là Khôi nữa?
Thục nói:
– Dù Khôi không cố chấp nhưng tôi cũng xin nhận tôi đã làm một việc quá đáng.
Khôi chậm rãi ngửng nhìn Thục. Thục nhận ra trong cái nhìn của Khôi không có ý kéo mình lại gần nữa mà đã đẩy nàng xa ra.
Khôi bảo:
– Trước khi quyết định, tôi đã suy nghĩ.
Thục cười gượng, tiếp:
– Chính vì thế tôi càng bậy.
Khôi cười, lấy lại giọng vui đùa bảo:
– Không ai biết trước được tương lai sẽ ra sao.
Thục thở phào nhẹ nhõm. Dẫu sao, nàng cũng thấy Khôi đã nói điều ấy một cách hết sức thành thật. Tương lai, đó là điều người ta chỉ còn cách chờ xem mới biết được.
Thục nói:
– Tôi tin sau này Khôi sẽ nổi tiếng.
Khôi cười hỏi lại:
– Thật không?
Thục lắc đầu bảo:
– Dù thế nào tôi cũng muốn Khôi hứa với tôi một điều.
Khôi hỏi:
– Việc gì?
Thục nói:
– Không vội gì. Khi nào trả lại Khôi bông hoa tôi sẽ nói.
Khôi nhìn Thục, thử phỏng đoán điều Thục định nói, nhưng chỉ nhận ra một điều cũ rích đầy thích thú: Thục có đôi mắt thật đẹp, nhất là đôi mắt ấy lại mở ra nhìn chàng trong bóng tối.
Khôi nói:
– Chú Quyên có ghé về đây tuần trước. Ông gửi lời thăm Thục.
Thục như thoát ra khỏi một đám sương u ám vì những chuyện vừa nói với Khôi.
Nàng níu vào lời Khôi, hỏi:
– Thế hả? Chú mạnh khỏe chứ?
Khội cười:
– Chú hỏi chị có định lên Đà Lạt học không?
Thục cũng cười, bảo:
– Ông khuyên tôi nên học Chính Trị Kinh Doanh.
Khôi tiếp:
– Chú nói sẵn sàng cho chị trọ học đến khi tốt nghiệp.
Thục nói:
– Nhắc tới chú Quyên lại nhớ những ngày ở trên Đà Lạt.
Khôi nghe Thục nói cũng nhớ. Nhưng chàng chỉ nhớ có một ngày thôi, cái ngày Thục nằm nghiêng trong chiếc ghế nghe chàng hát. Bài hát ấy bây giờ đối với Khôi, tựa hồ một cái đinh treo lơ lửng bức tranh mờ nhạt của cái ngày xa xôi đó, bức tranh màu sắc mơ hồ, long lanh ánh sao, mù mịt khói sóng. Khôi cố ráp cái khuôn mặt Thục đang nhìn thấy trước mắt đây với khuôn mặt của chính nàng trong khung cảnh cũ nhưng không đuợc. Thục đã khác với bức tranh “xưa”. Mái tóc Thục đã thay đổi. Nàng đã lớn hơn. Cái cô bé ngủ ngon trong chiếc ghế đã ngủ quên trong đó không thức dậy.
Khôi nói:
– Chú Quyên vẫn vậy. Chỉ có mái tóc hình như trắng hơn một chút.
Thục cười, bảo:
– Ông vẫn uống rựợu để hâm cho máu nóng?
– Chắc thế.
Thục hỏi:
– Còn bà chủ đã mời chúng ta ra sao?
Khôi đáp:
– Tôi không có dịp hỏi.
Thục cười:
– Khôi không thấy mái tóc chú Quyên gần giống màu những bông hoa trước cửa nhà bà sao?
Khôi ngạc nhiên hỏi:
– Chuyện gì thế?
Thục nói:
– Khôi không nghi ngờ chú Quyên theo đuổi bà tiên đẹp đẽ đó sao?
Khôi gục gặc cái đầu làm Thục nhớ tới cái chứng kỳ quặc của chàng.
Có phải Khôi mắc cái tật gì đó ở đằng sau gáy?
Khôi nói:
– Điều ấy tôi chẳng may may hay biết.
Thục bảo:
– Tôi có cảm tưởng lạ lùng đó hoàn toàn do khóm hoa trước thềm nhà của bà bữa bà mời chúng ta tới chơi.
Khôi nói:
– Có thể lắm.
Chàng cố mường tượng lại khuôn mặt người đàn bà nhưng không được.
Chàng chỉ nhớ lờ mờ cái đêm trăng sáng đó, trăng sáng trong khu vườn đầy sương, biêt thự với những tấm kính trong, lớn, những tấm màn treo trắng mỏng thướt tha. Khuôn mặt người đàn bà trong hồi tưởng của chàng hoàn toàn u tối. Cả những tiếng nhạc của cái đêm vui ấy chàng cũng đã hoàn toàn quên mất. Tại Thục cả. Chàng và Thục đã rủ nhau ra vườn chơi lúc mọi người đang khiêu vũ. Thục đã ngồi trên chiếc ghế treo, một chiếc ghế đu sơn nhiều màu. Chính khuôn mặt của Thục chàng nhìn thấy lúc hai người đi tới ven hồ, cái khuôn mặt đựng đầy trăng và sương xanh biếc, chiếm hết trí nhớ của chàng. Đó cũng là lần thứ nhất Khôi nẩy ý muốn được hôn Thục.
Khôi nhớ lại mọi chuyện và nhớ tới lời Thục nói. Thực sự nếu Thục không nói, có lẽ chẳng bao giờ Khôi nghĩ đến chuyện có thể chú Quyên thích người đàn bà đó. Nghe Thục nói rồi, Khôi lại thấy dường như đó là một việc khá rõ ràng, đáng lẽ chàng phải nhìn thấy, phải đoán biết, nhưng chàng chẳng biết một tí gì. Đàn bà quả thật tinh quái, họ đánh hơi cuộc tình chẳng khác những con kên kên đánh hơi thấy những xác chết. Sư so sánh nẩy sinh bất chợt hiện ra trong đầu làm Khôi tự nhiên đau lòng. Nghĩ như vậy có phải chàng đã gán cho cái tình của Thục đối với mình nếu có, cái vẻ rỉa rói, có thể nàng không hề muốn và chàng cũng không hề muốn?
Nhưng cái gì đã khiến Thục đoán biết và biết ngay lập tức cái việc cả Khôi lẫn Lãm đều mù không thấy đó?
Thục tinh quái hơn chàng tưởng chăng?
Khôi bỗng thấy lạnh xương sống. Tưởng tượng trong phút giây lại đẩy chàng đi xa hơn nữa, Khôi nghĩ tới những hình bóng chờn vờn của các cô gái trong truyện Liêu Trai.
Người con gái nào không mang trong họ cái bóng của một loài yêu quái?
Thục bảo:
– Giàu có và tự do như chú Quyên, còn gì đáng mơ uớc hơn?
Thế là cái quái gì, cái giọng sành sỏi ấy? Tôi đã nuôi nấng cái hình ảnh này, giấu kín trong tim, ép nhỏ trong ngực bao lâu, giờ bỗng phát giác nó như con cù có thể văng ra ngoài bất cứ lúc nào.
Tôi phải tìm các cứu vãn cái hình ảnh ấy.
Khôi nói:
– Có lẽ nên trừ cái bệnh đau dạ dầy của chú mới đuợc.
Thục cười, không nói gì.
Khôi hỏi:
– Có ai tới đón Thục không?
Thục đáp:
– Có. Tôi đã dặn rồi.
Một vài câu nói bình thường đã làm cho cái bóng của Thục trước mắt Khôi bớt rung rinh. Một lần nữa, Khôi lại thấy đau lòng. Khôi rợn người vì nhận ra cái hình bóng ẩn giấu trong tim mình đổi thay một cách dễ dàng, chàng tưởng tượng ra rằng, có lúc nó biến thành cái kim đâm xuyên trong tim mình và chính cái tưởng tượng này làm Khôi thấy nhói trong ngực.
(Hết Chương 4)

Tin tức khác...