Đạo Tình

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đáng tiếc: “Đó là chuyện của chị và anh ta. Đám cưới sẽ được tổ chức vào mười ngày sau, tin tức đã truyền ra bên ngoài rồi. Tề Mặc chẳng mời ai cả, nhưng em đã mượn danh nghĩa của chị mời tất cả mọi người trong giới hắc đạo, chẳng ai nói không tham gia”. Phong Vân William thong thả uống một ngụm trà, giống như cậu ta chẳng hề bận tâm đến việc làm trái ý Tề Mặc.
Ly Tâm nghiến răng kèn kẹt, Khúc Vi đứng dậy lùi lại hai bước dựa người vào thân cây ở bên cạnh. Ông ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đồng tình.
“Đáng chết thật, anh ấy còn chẳng thèm hỏi xem chị có đồng ý hay không?” Ly Tâm đấm mạnh xuống bàn đá.
“Em không đồng ý?” Bốn từ lạnh lùng từ đằng sau vọng tới, mang theo sự phẫn nộ và sát khí.
Ly Tâm quay đầu, thấy Tề Mặc sải bước dài đi tới, sắc mặt hắn tối sầm. Đám Hồng Ưng và Lập Hộ mỉm cười nhìn Ly Tâm, bọn họ giữ khoảng cách an toàn đứng theo dõi trò vui.
Tề Mặc đi đến trước mặt Ly Tâm, bộ dạng của hắn như thể nếu cô nói ba từ “không đồng ý”, cô sẽ biến mất khỏi cõi đời này ngay lập tức. Thế nhưng cô cũng đang tức điên, tại sao tất cả mọi người đều biết cô sắp kết hôn ngoài cô ra.
“Anh vẫn chưa cầu hôn em”. Đối diện với cơn thịnh nộ của Tề Mặc, Ly Tâm túm vạt áo trước ngực hắn hét lớn.
Nghe Ly Tâm nói vậy, nộ khí trong mắt Tề Mặc tan biến trong chốc lát. Hắn cau mày nói: “Không cầu hôn, em dám không lấy anh?”
Ly Tâm tức đến mức nổ đom đóm mắt: “Đây là anh bức hôn em”.
“Thế thì sao nào?” Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm: “Có gì đáng tức giận chứ? Dù sao em cũng là nữ chủ nhân của Tề Gia, là phu nhân của Tề Mặc này, cần gì phải nhiều lời”. Vừa nói Tề Mặc vừa ôm Ly Tâm ngồi xuống.
Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm nhất thời không biết nên tức giận hay có phản ứng nào khác. Cô còn đang suy tư, Tề Mặc vuốt ve bụng cô nói với giọng đầy quan tâm: “Em ra đây thổi gió lạnh làm gì, sức khỏe là quan trọng”. Nói xong hắn ôm chặt cô vào lòng.
Ly Tâm ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tề Mặc, ánh mắt hắn có một tia gọi là dịu dàng, bàn tay hắn đang xoa bụng cô rất ấm áp. So với lần đầu tiên cô bị thương, thái độ của Tề Mặc khác hoàn toàn. Người ở trước mặt là bạn đời của cô, nghĩ đến đây Ly Tâm đột nhiên không còn thấy tức giận. Tề Mặc vốn là người như vậy, bắt hắn quỳ xuống cầu hôn cô thì hắn không còn là Tề Mặc. Nhưng cũng chính Tề Mặc khô cứng và bá đạo mới khiến cô động lòng, thế thì việc gì cô phải bận tâm đến hình thức bề ngoài.
“Em không sao, vết thương khỏi lâu rồi”. Sau khi nghĩ thông suốt, Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ với Tề Mặc.
Tề Mặc cũng nhếch mép mỉm cười. Hắn đứng dậy bế đi Ly Tâm đi về phía tòa nhà chính, vừa đi hắn vừa nói: “Lập Hộ, mau kiểm tra một lần nữa”. Lập Hộ liền cun cút chạy theo Tề Mặc.
Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Khúc Vi lắc đầu nói: “Không thể tưởng tượng cảnh Tiểu Mặc cầu hôn sẽ thế nào?”
Phì, Phong Vân William vừa vặn uống một ngụm trà, nghe Khúc Vi nói vậy, cậu ta phun trà đầy mặt bàn và cười lăn cười lộn: “Tiểu Mặc…hahaha…Tiểu Mặc”.
***
Mười ngày trôi qua rất nhanh. Ngày hôm nay là ngày giới hắc đạo tụ tập, cảnh tượng hoành tráng. Bãi đỗ máy bay tư nhân của Tề Gia chật ních, các loại xe hơi sang trọng ra ra vào vào, tất cả người của Tề Gia đều bận rộn. Cả giới hắc đạo và những thế lực khác đều tập trung về mảnh đất New York này. Hôn lễ của Tề Mặc là đám cưới long trọng chưa từng thấy.
Người đứng đầu chính phủ các nước lớn nhỏ có quan hệ làm ăn với Tề Gia không thể tham dự hôn lễ đều gọi điện chúc mừng. Người hầu của Tề Gia nhận quà cưới đến mỏi tay, các loại vật lạ quý hiếm trên đời được gửi đến Tề Gia. Bọn họ làm vậy đều là vì nể mặt Ly Tâm, nữ chủ nhân của Tề Gia. Bởi vì người mời bọn họ là cô chứ không phải Tề Mặc.
Những người được mời không ai vắng mặt. Lão đại của Tề Gia kết hôn là một chuyện đại sự đối với Tề Gia nói riêng và cả giới hắc đạo nói chung.
Tề Mặc không mời mọi người tham gia hôn lễ của hắn, nhưng hắn cũng không hề có phản ứng khi thấy cả giới hắc đạo tụ tập về đây. Đám Hồng Ưng hình như cũng có dự liệu từ trước. Bọn họ đều lịch sự tiếp đón khách mời nhiệt tình.
Khi ánh mặt trời đã tắt, sự kiện lớn nhất của giới hắc đạo chính thức bắt đầu.
Ngồi trước bàn hóa trang, Ly Tâm quay sang Phong Vân William và cau mày đuổi cậu bé: “Đi, đi ra ngoài để chị trang điểm. Em ở đây chỉ trỏ làm gì, ra ngoài nhanh lên”.
Phong Vân William cất giọng lạnh lùng: “Người xấu xí trang điểm kiểu gì cũng vô dụng”. Nói xong cậu ta liền đi ra ngoài cửa đứng đợi
“Thằng chết dẫm này”. Ly Tâm cũng trả lời bằng thái độ lạnh lùng.
“Sau này cô là nữ chủ nhân của Tề Gia, phải có phong độ của một nữ chủ nhân”. Một giọng nói lạnh nhạt vọng tới, Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, cô nhận ra đó là người phụ nữ trung niên từng động thủ với cô. Hôm nay, Tề Mặc chỉ định bà ta đến trang điểm cho cô.
“Tôi muốn biết tôi nên gọi bà là gì?” Ly Tâm rất hiếu kỳ về sự tồn tại của người đàn bà này, trước đây không có thời gian và cơ hội tìm hiểu, do đó cô bất giác mở miệng hỏi thăm.
Người phụ nữ không có biểu hiện khác thường, bà ta vừa chỉnh lại quần áo cho Ly Tâm vừa nói: “Tôi chỉ là một người hầu, chủ mẫu đừng khách sáo”.
Nghe bà ta nói vậy, Ly Tâm hiểu bà ta không muốn nói cho cô biết, vì vậy cô không hỏi gì thêm. Một lúc sau, người phụ nữ đột nhiên lên tiếng: “Tề Mặc lúc nhỏ chịu rất nhiều khổ cực, ở đây không có người nào thật sự quan tâm đến cậu ấy. Sau này chủ mẫu hãy quan tâm đến cậu ấy, dù cậu ấy mạnh mẽ cỡ nào cũng chỉ là một con người. Chúng ta cần gì, cậu ấy cũng có nhu cầu tương tự, thậm chí còn nhiều hơn. Vì vậy chủ mẫu hãy chăm sóc cậu ấy, cậu ấy quen chuyện gì cũng để ở trong lòng, tâm sự ngày càng nhiều sẽ dễ kết thành một tảng băng lớn”.
Nghe khẩu khí của người phụ nữ, Ly Tâm cũng đoán ra phần nào: “Bà là người chăm sóc Tề Mặc năm đó?”
“Vâng, tôi là người hầu của thiếu gia”.
Đúng tám giờ tối, hôn lễ bắt đầu. Phong Vân William khoác tay Ly Tâm đi ra ngoài. Cô diện bộ váy cưới màu trắng ôm sát người, váy cưới đơn giản mà phóng khoáng, lại hết sức tao nhã. Ly Tâm búi tóc lên cao, cô không đeo nhiều trang sức, trên ngực đính một totem hình con chim ưng đang bay, bên trên khắc chữ Tề.
Tòa nhà chính to lớn của Tề Gia lúc này đã chật ních người. Vừa nhìn thấy Ly Tâm, tất cả đều lên tiếng chúc mừng. Đặc biệt những ông trùm hắc đạo có mặt trong vụ lâu đài cổ tỏ ra nhiệt tình và cung kính Ly Tâm. Trong lúc đi qua, Ly Tâm mỉm cười và hơi gật đầu đáp lễ mọi người.
Giới hắc đạo rất xem trọng ơn cứu mạng. Ly Tâm cứu sống bao nhiêu người, đến cả gia tộc của bọn họ cũng biết ơn cô. Hơn nữa, Ly Tâm còn có công trong việc Tề Gia và Lam Bang liên thủ, hóa giải cục diện căng thẳng và hỗn loạn lúc đó. Vì vậy mọi người khâm phục và kính trọng Ly Tâm cũng là lẽ đương nhiên, mặc dù đây là chuyện Ly Tâm không hề ngờ tới.
Tề Mặc diện bộ complet màu đen nổi bật, trên ngực hắn cũng có totem hình chim ưng sải cánh giống hệt Ly Tâm. Chỉ có điều của Ly Tâm là màu đỏ, của hắn là màu tím, một con chim ưng ngoảnh đầu sang bên trái, con kia ngoảnh đầu sang bên phải. Đây là ký hiệu riêng của lão đại và phu nhân lão đại từ nhiều đời nay.
Thấy Ly Tâm đi vào trong tiếng hoan hô chúc mừng của mọi người, Tề Mặc bất giác nhếch mép cười. Khúc Vi đứng bên cạnh Tề Mặc lập tức đi lên, đứng đợi Ly Tâm ở khoảng cách một phần ba từ bục cao đến cửa lớn. Ông ta đón Ly Tâm từ tay Phong Vân William và đưa cô đi về phía Tề Mặc.
Tề Mặc bước xuống đứng đợi ở vị trí hai phần ba. Khúc Vi tươi cười đặt tay Ly Tâm vào tay Tề Mặc. Tề Mặc nắm chặt tay Ly Tâm, cô ngẩng mặt nở nụ cười rạng rỡ với hắn. Tề Mặc cũng mỉm cười với cô, hắn cầm tay cô đi lên bục cao nhất rồi quay người giơ tay Ly Tâm lên cao: “Phu nhân của tôi, Mộc Ly Tâm”.
“Chúc mừng Tề lão đại, chúc mừng Tề phu nhân…”
“Tốt quá, người có tình cuối cùng…”
Sau tiếng huyên náo chúc mừng, tất cả người của Tề Gia đứng yên tại chỗ, cúi đầu hành lễ: “Tham kiến chủ mẫu”.
Ly Tâm nắm chặt tay Tề Mặc, cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn rồi quay sang mọi người: “Miễn lễ”.
“Cám ơn chủ mẫu”. Mọi người đồng thanh lên tiếng. Hội trường trầm tĩnh trong giây lát rồi lại lao xao tiếng chúc mừng.
“Tôi tuyên bố, Tề Mặc và Mộc Ly Tâm kết thành vợ chồng”. Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến, mọi người đều quay đầu về cửa chính, nơi phát ra tiếng nói. Tề Mặc là nhân vật hàng đầu trong giới hắc đạo, ai dám mở miệng tuyên bố câu này với hắn?
Lam Tư mặc bộ complet trắng từ cửa chính chậm rãi tiến vào, toàn thân anh ta toát ra vẻ đẹp yêu mị, anh ta nở nụ cười tao nhã với Ly Tâm và nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khiêu khích.
Những người có mặt lập tức im bặt, không ai ngờ Lam Tư sẽ xuất hiện. Dù hiện giờ Lam Tư và Tề Mặc hợp tác đối phó với mấy nguyên thủ nhưng mọi người đều tin điều này không đủ để hóa giải mọi mâu thuẫn giữa Tề Gia và Lam Bang. Vì vậy câu nói của Lam Tư khiến không khí đột nhiên trở nên ngượng ngập.
Tề Mặc hơi cau mày, Ly Tâm kéo hắn đi về phía Lam Tư và nở nụ cười tươi với anh ta: “Xin cứ tự nhiên”. Dù sao Lam Tư vẫn chưa kết hôn, sau này vẫn còn cơ hội đáp trả anh ta.
“Tất nhiên rồi”. Lam Tư nở nụ cười mê hồn. Hai người không có phản ứng làm anh ta thấy vô vị, nhưng dù sao anh ta không phải đến đây để phá đám. Chỉ là nhận được thiệp mời, nếu không đến thì không nể mặt Ly Tâm, về phần Tề Gia và Lam Bang, dù sao cũng còn nhiều thời gian, rồi sẽ có cơ hội phân chia thắng bại.
Âm nhạc nổi lên, Ly Tâm kéo Tề Mặc vào sàn nhảy. Được ôm người cô yêu thương, nghe nhịp tim đập trong lồng ngực người đó, hạnh phúc có lẽ chỉ đơn giản là như vậy.
Chương 127
Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, nắng xuân tháng ba, vùng đất hữu tình Tô Châu mờ mờ ảo ảo khói sương, giống như mỹ nhân được che bởi một lớp voan mỏng, phong tình vạn chủng vô ngần. “Lập Hộ này, trong tay chú bưng cái gì thế?” Tại một khu nhà cổ kính có vườn cây, Hoàng Ưng đưa mắt nhìn Lập Hộ sắp đi ngang qua anh ta.
Lập Hộ nhăn nhó: “Còn gì nữa? Tứ bà cô họ Mộc của chúng ta muốn ăn. Giữa tháng ba mà cô áy đòi ăn dưa hấu”. Vừa nói anh ta vừa cau mày, bây giờ xã hội hiện đại, đừng nói là tháng ba đòi ăn dưa hấu, đến tháng chạp muốn ăn cũng không thành vấn đề. Có điều Ly Tâm đúng là rắp tâm gây khó dễ cho anh ta.
Hồng Ưng đứng bên cạnh Hoàn Ưng lên tiếng: “Cô ấy có thể ăn dưa hấu sao? Lập Hộ chú đừng chiều cô ấy quá.”
Lập Hộ nhăn mặt: “Liệu tôi có thể không làm theo yêu cầu của cô ấy? Từ lúc cô ấy mang thai, lão đại nuông chiều cô ấy chết đi được, tôi làm sao dám chứ?”
Hoàng Ưng nghe xong nói bằng một giọng đồng tình: “Tóm lại làm khó cho chú rồi”. Nhưng ánh mắt của anh ta đúng là kiểu cười trên nỗi đau của người khác.
Lập Hộ trừng mắt với Hoàng Ưng, Hồng Ưng bất giác lắc đầu: “Dù thế nào chủ mẫu cũng muốn về thăm quê hương, đâu phải nuông chiều gì?”
Hoàng Ưng bật cười: “Quê hương? Cô ấy sinh ra ở đâu còn chẳng biết, quê hương gì chứ? Tôi thấy cô ấy muốn đi chơi thì có.”
Lập Hộ gật đầu: “Lúc này mới nghĩ đến quê hương? Theo tôi thấy chỉ lúc này lão đại mới cho phép cô ấy về đây. Cô ấy biết lợi dụng điểm yếu của người khác, lão đại có thể không đồng ý? Ly Tâm bị thằng nhóc Phong Vân làm hư hỏng rồi, bây giờ thủ đoạn tinh vi chẳng kém gì thằng nhóc đó.”
“Hóa ra nói xấu đằng sau lưng người khác là tác phong của anh?”. Một giọng nói lãnh đạm truyền đến, Lập Hộ quay đầu, thấy Phong Vân William chầm chậm bước tới.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua tâng mây chiếu xuống người Phong Vân William. Dưới ánh nắng nhành nhạt, gương mặt đẹp đẽ của cậu bé càng thêm diễm lệ, cộng thêm nụ cười phảng phất trên môi, gọi Phong Vân William là “nam nhan” họa thủy cũng không sai một chút nào.
Lập Hộ cau mày nói: “Càng lớn trông càng yêu nghiệt.”
Phong Vân William vẫn giữ nụ cười trên môi, cậu ta nhẹ nhàng tiến đến đặt tay lên vai Lập Hộ. Lập Hộ còn chưa có phản ứng, Hồng Ưng đứng bên cạnh kéo anh ta lùi về phía sau mấy bước. Lập Hộ trừng mắt với Phong Vân William.
Lập Hộ không quên cậu bé ở trước mặt anh ta thủ đoạn vô cùng lợi hại. Chưa đầy hai năm, cậu ta leo lên vị trí cao gần bằng bọn họ, có địa vị quan trọng ở Tề Gia. Cậu ta chẳng nghe lời ai, đến lời của lão đại cũng coi như gió thoảng bên tai. Cậu ta luôn làm theo ý mình, mau ra chỉ có Ly Tâm mới trị được cậu ta. Hơn nữa trên người Phong Vân William có chất độc, không cẩn thận có thể ra tay với bọn họ bất cứ lúc nào. Cậu ta đúng là một bông hồng đẹp đẽ, nhưng khi chạm vào sẽ bị gai đam chảy máu, thậm chí chết tươi.
Phong Vân William đảo mắt qua Hồng Ưng đồng thời rút tay về: “Nhìn tôi làm gì, có giỏi thì lên đi.”
Lập Hộ nhìn trừng trừng Phong Vân William, anh ta biết rõ đối đầu với cậu ta chỉ có chịu thiệt. Nếu không phải cả đám liên thủ áp chế cậu ta, có lẽ bây giờ cậu ta đã tạo phản rồi.
Hoàng Ưng không nhịn được cười: “Chủ mẫu dặn chú làm gì thì làm đi, chú không nhanh lên chủ mẫu lại kêu đói bụng bây giờ. Chú mau đi đi, chú còn đứng đó làm gì?”
Thấy Hoàng Ưng mở đường cho mình, Lập Hộ trừng mắt với Phong Vân William rồi quay người bước đi. Phong Vân William cười nhạt: “Vừa vặn tôi cũng có việc đi tìm chị gái tôi, chúng ta cùng đường.” Vừa nói cậu ta vừa đi theo Lập Hộ.
Hoàng Ưng lắc đầu: “Nói gì không nói, lại đi bảo thằng nhóc đó là yêu nghiệt, chú ấy đen đủi rồi.”
Hồng Ưng gật đầu: “Lần này dẵm lên đuôi rắn độc. Đi thôi, hiếm có dịp nhàn rỗi, chúng ta đi uống trà, trà ở đây có vẻ không tồi.”
Hoàng Ưng tươi cười cùng Hông Ưng đi về hướng khác. Anh ta mở miệng: “Loại trà này hình như gọi là Long Tỉnh gì đó, đúng là một cái tên cổ quái.”
***
Trong một cái đình giữa khu vườn lúc này có bốn người ngồi quanh bàn trà. Một người phụ nữ mang thai ngồi trên một chiếc ghế mây lót tấm đệm mềm đang tức giận nhìn người đàn ông có ngoại hình điển trai: “Phương Tuấn Kỷ, anh đã tìm ra dấu vết của Tùy Tâm cho tôi chưa? Ai nói với tôi cho thời hạn ba ngày là đủ, bây giờ bao nhiêu lâu rồi, anh thử nói cho tôi nghe nào?”
Thấy Ly Tâm trừng mắt với mình, Tuấn Kỷ bất giác hối hận vừa rồi anh ta không cẩn thận nhắc đến chuyệ cũ, khiến “cọp cái” nổi giận. Anh ta gượng cười: “Tôi làm sao biết được có người bốc hơi như không khí, tôi đã lật cả Honkong làm không tìm thấy cô ấy.”
Ly Tâm vẫn chưa nguôi giận, lúc đó Tuấn Kỷ hứa với cô sẽ tìm ra Tùy Tâm trong ba ngày. Do cô gặp phải nhiều chuyện căng thẳng nên tamh gác vụ đó sang một bên. Sau này khi nhớ lại, cô đã cử nhiều người đi tìm nhưng vẫn không tìm thấy Tùy Tâm, làm cho cô lo lắng đến tận bây giờ.
“Anh đúng là đồ vô dụng còn hay khoác lác.” Ly Tâm cầm một quả mơ ném mạnh về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ giơ tay bắt lấy quả mơ rồi bỏ vào miệng, quả mơ chua đến nỗi mặt anh ta nhăn như bị rách.
Tú Thủy ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh này khóc cười không xong. Cô giữ tay Ly Tâm: “Em đừng giận nữa, bây giờ em không chỉ có một mình mà là hai người, tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, em hãy chĩ đến baby ở trong bụng.”Nói xong cô vuốt ve cái bụng đã nhô lên của Ly Tâm.
Ly Tâm ngả người nằm xuống chiếc ghế mây mở miệng làu bàu: “ Nhưng em rất lo lắng, lau như vậy rồi vẫn không có tin tức của chị ấy. Thế giới này nói nhỏ không nhỏ, lớn cũng không lớn lắm. Dừa vào thế lực của Tề Gia chẳng người không thể tìm ra, vậy mà đến giờ cũng không có tin tức của chị ấy.”
Tuấn Kỷ tiếp lời: “Người này đúng là lạ thật. Sống không thấy người, chết không thấy xác.” Ly Tâm nghe nói lại cau mày nhìn Tuấn Kỷ.
Tú Thủy vội lên tiếng: “Chuyện này cũng không hẳn không tốt. Em thử nghĩ xem, nhiều người đi tìm cô ấy như vậy, nếu có tin chẳng lành thì mọi người sẽ biết ngay. Đến bay giờ vẫn không có tin tức nghĩa là cô ấy cố ý trốn tránh chúng ta, hoặc cô ấy không biết em đi tìm cô ấy vì cô ấy lựa chọn cuộc sống khác chúng ta. Không có tin xấu chính là tin tốt lành, đến điểm này em cũng không thông ư?”
Ly Tâm bất giác thở dài, cô đã từng nghĩ đến điều này, Tề Mặc cũng nói với cô không dưới một lần. Có điều cô vẫn muốn tìm người, đồng thời cô rất hiếu kỳ muốn biết tại sao Tùy Tâm có thể lọt qua mạng lưới tìm kiếm rộng khắp như vậy, cô không biết Tùy Tâm có khả năng đó.
“Được rồi, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, Tùy Tâm có con đường riêng của cô ấy, nếu cô ấy muốn gặp chúng ta, tự nhiên cô ấy sẽ lộ diện. Nếu cô ấy không muốn gặp, em làm phiền cô ấy làm gì. Lại đây, xem chị mang quà gì cho em?” Vừa nói Tủ Thủy vừa cầm ra một cái hộp.
Ly Tâm nhìn Ngô Sâm và Tú Thủy: “Lúc em kết hôn sao hai người không tới? Còn nữa, lúc hai người kết hôn tại sao không mời em?”
Tú Thủy tắt nụ cười: “Hôn lễ của em, bọn chị làm sao dám đến. Cả giới hắc đạo đều tập trung ở đó, bọn chị miễn cưỡng cũng được coi là bạch đạo, đến đó chẳng phải gây phiền phức cho em sao. Hơn nữa em có mời bọn chị đâu?”
Nghe câu nói này Ly Tâm ngượng ngùng sờ mũi. Lúc đó Phong Vân William lấy danh nghĩa cô phát thiệp khắp nơi, nhưng cậu ta chỉ mời những người cậu ta thấy cần thiết. Phong Vân William không hề quen biết đám Ngô Sâm và Tú Thủy, hình như cô đã trách nhầm bọn họ.
Tuấn Kỷ mỉm cười nói xen vào: “Đó chỉ là nghi thức thôi, bọn tôi biết cô sống hạnh phúc là được rồi, chuyện khác không quan trọng.”
Tú Thủy gật đầu: “Đúng vậy, về đám cưới của chị và Ngô Sâm, lúc đó em đang mang thai, Tề Mặc lão đại không cho em đi, bọn chị cũng hết cách.”
Ly Tâm nghư nói vậy nở nụ cười với Tuấn Kỷ và kéo tay Tú Thủy, cô nói với Ngô Sâm: “Nếu tôi biết anh bắt nạt chị ấy, tôi sẽ không tha cho anh.”
Ngô Sâm sờ trán: “Câu này cô nên nói ngược lại mới đúng.”
Ly Tâm ngây người, cô quay sang bắt gặp Tú Thủy nở nụ cười ngọt ngào. Cô lập tức hiểu ý, kéo tay Tú Thủy nói nhỏ: “Sao chị làm được điều đó, chị dạy em với.”
Tú Thủy phì cười ra tiếng: “Ông xã em không phải người bình thường, nếu anh ấy biết chị dạy em, chắc chị sẽ chết sớm đầu thai sớm mất.”
Tuấn Kỷ và Ngô Sâm nghe thấy đều cười ha hả, Ly Tâm trợn mắt với Tú Thủy, sắc mặt cô hơi hơi khó coi.
“Đúng rồi, thời gian cô và Tề lão đại đều ở đây, công chuyện giải quyết đến đâu rồi?” Ngô Sâm sợ Ly Tâm ngượng nên chuyển sang đề tài khác.
Biết Ngô Sâm giúp cô thoát khỏi tình huống ngượng ngùng, Ly Tâm đưa mắt nhìn anh ta. Cô chẳng có gì phải ngại, lời Tú Thủy nói đều là sự thật, lòng dạ cô không hẹp hòi như vậy. Ly Tâm trả lời: “Thì cũng vậy thôi, Tề Gia và Lam Bang vẫn đối địch. Nhưng thời gian này chẳng có chuyện gì nghiêm trọng, anh yên tâm đi.”
Tuấn Kỷ gật đầu: “Tôi nghe nói có máy vị nguyên thủ quốc gia vì một số nguyên nhân nên phải từ chức. Sau khi từ chức, bọn họ biến mất hoàn toàn. Đúng rồi, hai ngày trước ở Hongkong có một người đàn ông bị bắn mười phát đạn vào bụng. Tôi nhớ người này hình như là vệ sĩ của một nguyên thủ nào đó.”
Nghe Tuấn Kỷ nói đến đây, Ly Tâm lập tức hiểu được người đàn ông bị bắn chết chính là người đã làm cô bị thương. Hắn cũng coi như có bản lĩnh, trốn lâu như vậy mới bị mò ra. Chắc đây là Tề Mặc trả thù cho cô, Tề Mặc không hề nói với cô điều này, có lẽ hắn không muốn cô biết chuyện vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng.
“Được rồi, chúng ta nói đến chuyện vui đi, hiếm có dịp Ly Tâm tới, đừng bàn mấy vụ đó nữa.” Thấy Ly Tâm trần mặc, Tú Thủy vội lên tiếng.
Tú Thủy vừa dứt lời, Ngô Sâm cười cười: “Người ta nói phụ nữ có thai tính tình kỳ quái, nhưng tôi lại thấy Ly Tâm có tình người hơn.”
Tuấn Kỷ gật đầu: “Đúng vậy. Trước đây cô ấy vô tâm vô tư, tự nhiên phóng khoáng, thích làm gì thì làm, lúc nào cũng như cơn gió. Bây giờ tốt hơn nhiều, cô ấy trở nên ấm áp và có tình người hơn.”
Ly Tâm lườm hai người đàn ông, Tú Thủy cười cười: “Gió không định hình, lượn khắp bầu trời nên tự nhiên sẽ vô tâm vô tư. Bây giờ em có người để nhớ nhung, có nơi dừng chân ấm áp nên thay đổi là lẽ đương nhiên.”
Ly Tâm bất giác ngây người, cô chưa bao giờ nghĩ đến câu nói này, nhưng nghe qua có vẻ rất thân thiết, rất dễ chịu.
“Buồn nôn quá.” Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, mọi người quay đầu, thấy Phong Vân William và Lập Hộ đang đi lên bậc thang. Lời phát biểu từ cái miệng xinh xắn của cậu bé.
“Thằng nhóc này, đi chỗ khác chơi.” Ly Tâm lườm Phong Vân William rồi quay sang: “Tôi đang muốn ăn thứ này.”
Lập Hộ bưng khay hoa quả đến trước mặt Ly Tâm, Ly tâm giơ tay đỡ lấy và nói với đám Tú Thủy: “Mọi người thưởng thức đi. Em đã muốn ăn từ hai ngày nay mà bây giờ mới có.”
“Tề Mặc, vợ anh đang ăn dưa hấu đông lạnh kia kìa.” Ly Tâm vừa định cầm miếng dưa hấu, một giọng nói lãnh đạm đột nhiên vang lên. Ly Tâm vội rút tay về, ngó ngó nghiêng tứ phía.
Không thấy bóng dáng Tề Mặc. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Phong Vân William, cậu bé đang cầm thiết bị liên lạc trong tay. Ly Tâm tức giận hét lên: “Em muốn chết phải không?”
Phong Vân William lắc lắc ngón tay: “No, người chết là chị chứ không phải em.”
Lập Hộ im lặng đứng bên cạnh xem trò vui. Lúc đến đây anh ta thông báo cho lão đại biết, có người mang thai muốn ăn dưa hấu đông lạnh, cô cũng không xem bây giờ là mùa nào nhưng bọn họ không thể ngăn cản cô. Có điều Phong Vân William đến lúc này mới giở trò chứng tỏ cậu ta có ý định xem màn kịch hay.
“Mau bê đi, mau bê đi.” Ly Tâm xua tay thúc giục Lập Hộ.
“Bê cái gì đi hả?” Một giọng nói lạnh lùng chữa đựng tức giận truyền đến. Ly Tâm giật mình, thôi xong, không ngờ Tề Mặc xuất hiện nhanh như vậy.
Tề Mặc đi hai ba bước tới gần, hắn cúi đầu nhình Ly Tâm ngồi ngả người trên ghế mấy, gương mặt hắn không che giấu nộ khí: “Loại quả thối tha này mà em cũng muốn ăn à?”
Ly Tâm nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt tủi thân: “Tại ngực em khó chịu, em mới muốn ăn thứ này.” Cô vừa nói vừa ôm ngực, sắc mặt bị Tề Mặc dọa trở nên trắng bạch. Bây giờ là tiết trời tháng ba có gió lạnh, tuy Ly Tâm mặc đủ quần áo ấm nhưng sắc mặt cô không tươi tỉnh thêm phần ấm ức nên trông yêu ớt vô cùng.
Bắt gặp bộ dạng đó là Ly Tâm, nộ khí trong mắt Tề Mặc lập tức tan biến. Hắn ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm, cúi người bế Ly Tâm đặt lên đùi hắn. Tề Mặc vừa dịu dàng xoa ngực Ly Tâm vừa mở miệng hỏi: “Khó chịu sao còn ngồi ở đây?” Nói xong hắn lạnh lùng đưa mắt nhìn đám Tuấn Kỷ.
Thấy Tề Mặc tức giận lại nghe hắn nói chuyện dịu dàng với Ly Tâm, Tuấn Kỷ còn tưởng Tề Mặc đã đổi tính. Không ngờ ý nghĩ vẫn còn chưa kịp ra khỏi đầu, ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc khiến bọn họ hiểu ra, Tề Mặc vẫn là Tề Mặc, hắn chỉ đối xử dịu dàng với một mình Ly Tâm.
“Ở đây không khí trong lành.” Ly Tâm để mặc Tề Mặc xoa ngực cô, cô tựa người vào lòng hắn.
Tề Mặc nhíu mày đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Bỏ thứ này đi, đưa đồ ăn nóng lên đây.” Lập Hộ không nói lời nào lập tức bê khay hoa quả đi. Sớm biết rõ số phận của quả dưa hấu, vậy mà Ly Tâm còn bắt anh ta đi kiếm.
Ly Tâm vẫn thèm ăn dưa hấu đông lạnh, cô bất giác dõi theo bóng Lập Hộ với vẻ mặt không cam tâm.
Tề Mặc thấy vậy ôm Ly Tâm vào lòng: “Em muốn ăn gì cũng được, nhưng thức không có lợi cho sức khỏe thì đừng ăn, em đừng bướng bỉnh như vậy.”
Ly Tâm không lên tiếng, cô cũng biết là không thể ăn nhưng cô thật sự thèm quá. Cô vốn có ý định nếm thử một miếng trước khi Tề Mặc biết, nhưng xem ra cô không có duyên với nó rồi.
Thấy Ly Tâm im lặng, Tề Mặc giơ tay vuốt bụng Ly Tâm, hắn cúi đầu hôn lên trán cô và nói nhỏ: “Đợi đến lúc con ra đời rồi em muốn ăn gì thì ăn.”
Ly Tâm ngẩng mặt nhìn hắn, khóe miệng Tề Mặc nhếch lên thành nụ cười, ánh mát và nụ cười tràn ngập sự yêu thương và nuông chiều. Ly Tâm mỉm cười với hắn, bụng cô đột nhiên nhói đau khiến cô bất giác cau mày.
“Sao vậy? Chỗ nào khó chịu sao?” Cảm nhận thấy sự thay đổi của Ly Tâm, gương mặt Tề Mặc đột nhiên trở nên căng thẳng.
Ly Tâm lắc đầu: “Không có gì, con vừa đạp em.”
Tề Mặc nghe nói vậy mới thả lỏng tinh thần. Hắn vuốt ve bụng Ly Tâm, gương mặt hắn rất dịu dàng, khiến người ngoài không thể tưởng tượng nổi đây là lão đại của Tề Gia khét tiếng máu lạnh vô tình và tàn nhẫn.
Một cơn gió thổi đến, tháng ba mang không khí giá lạnh khiến nhiệt độ xuống thấp hơn.
“Nổi gió rồi.” Tề Mặc đưa mắt qua Phong Vân William: “Đi lấy áo khoác lông ra đây.” Phong Vân William cười như không quay người bước đi.
Ly Tâm liền mở miệng: “Bây giờ là tháng mấy rồi, em không cần mặc áo dày như vậy đâu.”
Tề Mặc ôm Ly Tâm đứng dậy: “Đừng để bị lạnh.”
Ly Tâm không nói một câu nào, cô tựa đầu vào ngực Tề Mặc, cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể hắn truyền sang. Không biết từ lúc nào Tề Mặc bắt đầu quan tâm đến mọi chuyện xung quanh cô, từ ăn mặc ngủ nghỉ, đồ dùng, cả sự thay đổi của thời tiết. Cũng không biết từ lúc nào cô đã quen với sợ chăm sóc và che chở như hình với bóng của hắn. Đặc biệt, còng tay ôm của hắn khiến cô cảm thấy ấm áp tự đáy lòng.
Áo khoác lông màu trắng nhanh chóng được đưa đến, Tề Mặc lấy áo khoác từ tay Phong Vân William rồi choàng lên người Ly Tâm. Áo khoác dày ngăn toàn bộ khí lạnh của mùa xuân ở bên ngoài, chỉ còn lại hơi ấm trên toàn cơ thể.
Trời đột nhiên lất phất mưa bay, hạt mưa kéo theo làn gió thổi rơi xuống mặt đất, mang đến mùi hương dịu nhẹ của đất sét khiến lòng người yên ả.
Tề Mặc cau mày, Phong Vân William ở bên cạnh giương lên một chiếc ô. Tề Mặc một tay cầm chiếc ô, một tay ôm chặt eo Ly Tâm đưa cô bước đi trong mưa.
Tuấn Kỷ, Tú Thủy và Ngô Sâm đứng đằng sau chứng kiến toàn bộ cảnh đó. Tú Thủy lắc đầu: “Thiết hán nhu tình, thiên hạ chắc không ai có thể nhìn thấy bộ dạng này của Tề Mặc.”
Phong Vân William vừa dõi theo bóng dáng hai nguwoif trong mưa vất giọng lạnh nhạt: “Đó cũng là phúc của anh ta, có người như chị gái tôi một lòng một dạ với anh ta.”
Trong cơn mưa xuân, chiếc ô che nghiêng trên đầu Ly Tâm, hai người không biết nói chuyện gì, thỉnh thoảng quay mặt vào nhau. Bóng hai người mỗi lúc một khuất dần. Tề Mặc nói điều gì đó với Ly Tâm, cô đột nhiên quay sangn[r nụ cười rạng rỡ với hắn. Nụ cười của cô như trăm hoa nở rộ, tỏa ra một vẻ đẹp ấm áp trong tiết xuân giá lạnh.
Mưa xuân tháng ba ngày càng rả rích, hạnh phúc chỉ đơn giản đến thế.
Chương 128
Có câu nói thời gian và hoàn cảnh có thể khiến một người thay đổi hoàn toàn, ba năm trôi qua nhanh như tia chớp, Ly Tâm ngồi ở vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia cũng đâu vào đấy. Ngoài có nhiều vị lão đại hắc đạo như Lam Bang nể mặt, trong có Phong Vân giúp sức, ở giữa lại có Tề Mặc làm chỗ dựa nên uy danh của cô mỗi lúc tăng cao. Một ánh mắt, một nụ cười của Ly Tâm đều thu hút sự chú ý và phỏng đoán của mọi người.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài, trước mặt Phong Vân và đám Hồng Ưng, Lập Hộ, Ly Tâm vẫn là cáo mượn oai hùm, con người lơ mơ không khác trước kia là bao. Đặc biệt lúc thức giấc, Tề Mặc là người chịu khổ cực nhất. Mấy năm qua Ly Tâm mặt nào cũng tiến bộ, về chuyện thức giấc càng tệ hại hơn. Nếu Tề Mặc không ở nhà, đám Phong Vân dù có công việc cũng sẽ không đi tìm Ly Tâm.
Buổi sáng ngày hôm nay không còn sớm lắm, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Trong căn phòng mát lạnh, Ly Tâm vẫn đang ngủ say sưa.
“Mami, mami, mau tỉnh dậy đi!”. Một giọng nói trẻ con thì thầm bên tai Ly Tâm, tiếp đó là thân hình mềm mại đè lên người cô và không ngừng lắc đầu cô.
Ly Tâm ghét nhất bị người khác làm phiền lúc ngủ, đặc biệt lúc cô đang mệt mỏi. Trong cơn mơ màng, Ly Tâm nghe tiếng người gọi, mặt cô lại bị vài cái tát, cô tức giận thò tay ra khỏi chăn đẩy mạnh, miệng hét lên: “Tề Mặc, mau cuốn xéo đi”. Nói xong Ly Tâm liền quay người sang một bên ngủ tiếp.
Thân hình nhỏ bé bị Ly Tâm đẩy ra khỏi giường và ngã xuống tấm thảm dày, đôi môi đỏ của cậu bé mêu mếu, bàn tay mập mạp trắng nõn nà xoa cặp mông bị ê. Cậu bé xinh xắn đến mức người khác không thể rời mắt. Mặc dù bị đau nhưng cậu bé không hề chảy nước mắt mà chậm rãi đứng dậy và bám vào tấm chăn lại tiếp tục leo lên.
“Mami, mami dậy chơi với Tiểu Vũ đi!”.
Tề Mặc vừa mở cửa liền nhìn thấy hai người.
Ly Tâm mở to mắt bắt gặp đôi mắt tròn xoe đen lay láy ngay sát mặt cô. “Trời ơi!” Ly Tâm phản ứng nhanh kéo cậu bé sang một bên và quay đầu nhìn Tề Mặc đang đi tới.
“Daddy! Tiểu Vũ gọi được mami rồi, Tiểu Vũ giỏi lắm đúng không? Daddy mau thưởng cho Tiểu Vũ đi!”. Cậu bé nở nụ cười đắc ý đồng thời túm tay Tề Mặc.
Tề Mặc mặt sắt đen sì quát lớn: “Con vào phòng bằng cách nào?”. Hắn đã bị mấy lần nên rút kinh nghiệm trước khi ra ngoài khóa chặt cửa không cho con trai vào phòng tìm mẹ.
Cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi trước vẻ mặt đầy sát khí của Tề Mặc, bé cười híp mắt chỉ ra ngoài ban công: “Con vào từ chỗ đó”.
Ly Tâm nghe nói vậy liền lườm cậu bé, con của kẻ biến thái đúng là còn biến thái hơn. Tề Mặc biến thái thì không nói làm gì, vì cuộc đời hắn trải qua nhiều biến cố, nhưng con trai cô mới hai tuổi, lẽ nào cậu bé cũng được di truyền cả điều này. Ly Tâm không quên phòng ngủ của cô ở tầng ba, có ban công độc lập không nối liền với xung quanh, con trai cô quả nhiên vô cùng lợi hại. Tề Mặc vừa trừng mắt với cậu bé vừa xách cổ cậu bé đi ra cửa. Hắn mở cửa ném con trai ra ngoài và cất giọng lạnh lùng: “Nếu ba còn thấy con vào đây nữa, ba sẽ tống cổ con đi châu Phi làm người rừng”. Nói xong hắn liền khóa trái cửa phòng.
Tề Thiên Vũ bị ném ngồi phịch xuống đất liền đứng dậy xoa mông và phủi bụi dính đầy hai tay. Cậu bé nhìn cánh cửa đóng chặt rồi trề môi: “Hừ, xem ai sợ ai? con còn đến nữa đấy”. Nói xong cậu bé chậm rãi đi xuống dưới tầng một.
Ở trong phòng Ly Tâm ngồi im chứng kiến hành động của Tề Mặc, cô biết Tề Mặc khống chế lực đạo không làm con trai bị thương, thế nhưng cô vẫn mở miệng làu bàu: “Anh nhẹ tay một chút, Tiểu Vũ vẫn còn nhỏ”.
Tuy nhiên câu nói này của Ly Tâm không hề có sức thuyết phục. Con trai cô tuy còn nhỏ tuổi nhưng trình độ phá phách không ai sánh kịp. Cậu bé lại thích quấn lấy cô, cả ngày từ sáng đến tối bám chặt cô không nói làm gì, cậu bé còn thích ôm hôn cô. Trong con mắt của Ly Tâm, hành động của Tề Thiên Vũ rất đáng yêu, nhưng trong mắt Tề Mặc, cậu bé chính là một sắc lang. Hai bố con bắt đầu đối lập nhau từ đó.
Tề Mặc ngoảnh đầu nhìn Ly Tâm, hắn từ từ tiến gần đến bên giường, vẻ mặt hắn rất bình thản nhưng Ly Tâm biết rõ cơn bão tố dưới sự bình thản đó.
Ly Tâm biết Tề Mặc có sự chiếm hữu tuyệt đối với cô. Trước đây còn đỡ, sau khi hai người kết hôn, Tề Mặc càng chiếm hữu mạnh mẽ hơn. Con người hắn từ một tảng băng biến thành ngọn lửa, có thể thiêu cháy cô bất cứ lúc nào.
Đám Phong Vân và Hồng Ưng tất nhiên không tranh giành cô với Tề Mặc, người ngoài luôn tỏ ra kính sợ nên sự chuyên chế của Tề Mặc không thể hiện rõ. Nhưng sau khi Tề Thiên Vũ ra đời, việc Tề Thiên Vũ quấn lấy Ly Tâm khiến Phong Vân chỉ biết cau mày, còn Tề Mặc lúc nào cũng trong tình trạng lửa bốc lên đầu. Nếu không phải Ly Tâm không đồng ý, có lẽ Tề Mặc đã gửi con trai tới chỗ Jiaowen huấn luyện từ lâu rồi.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Ly Tâm thở hổn hển giơ tay ôm đầu Tề Mặc mỉm cười: “Ai lại ghen cả với con trai”.
Tề Mặc hơi cau mày, hắn cất giọng trầm trầm: “Em là của anh”. Nói xong hắn giơ tay vuốt nhẹ cổ Ly Tâm.
Ly Tâm liền nở nụ cười ngọt ngào và ôm chặt Tề Mặc. Cô thuộc về hắn, chỉ một mình hắn mà thôi.
***
Ánh mặt trời chói chang của buổi trưa lọt qua khe cửa, làm căn phòng có màu lạnh ấm áp hẳn lên, khiến hình ảnh hai thân hình dây dưa ở trong phòng càng thêm ngọt ngào.
Ở dưới tầng một của tòa nhà chính, Tề Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn lên phòng ngủ trên tầng ba. Cậu bé đang tính toán xem bây giờ mà mò lên liệu có tìm thấy mami cậu bé hay lại bị daddy tống cổ ra ngoài. Cậu bé vừa ngẫm nghĩ vừa đi đi lại lại ở một chỗ.
“Em tính giở trò quỷ gì thế?” Một giọng nói từ tốn vang lên, Tề Thiên Vũ quay đầu liền giơ hai tay và nở nụ cười ngọt ngào: “Anh xinh đẹp bế em!”.
Phong Vân William khoanh hai tay trước ngực cười ngoác miệng với cậu bé: “Lại bị bắt quả tang à?”
Tề Thiên Vũ chạy đến trước mặt Phong Vân William rồi bám vào người cậu ta: “Daddy muốn đưa Tiểu Vũ đi châu Phi làm người rừng”.
Phong Vân William nghe nói vậy liền giơ tay bế Tề Thiên Vũ: “Hôm nay em làm chuyện hay ho gì mà Tề Mặc tức giận như vậy?”
“Em thơm mami, mami cũng thơm em”. Tề Thiên Vũ chỉ tay lên miệng và cười tít mắt.
Phong Vân William lập tức hiểu ra vấn đề, cậu ta ngẩng đầu nhìn lên tầng ba rồi cười ha hả. Phong Vân William bế Tề Thiên Vũ quay người đi ra ngoài: “Anh đoán em sắp bị tống đi châu Phi làm người rừng rồi, vì hôm nay em đã dẵm phải khu cấm địa”.
“Không, Tiểu Vũ không muốn đi châu Phi làm người rừng, Tiểu Vũ sẽ bị dã thú ăn thịt mất. Hức, hức…daddy là người xấu, Tiểu Vũ sẽ bỏ nhà ra đi”.
“Em định bỏ đi đâu hả?”
“Em đi tìm chú xinh đẹp, chú xinh đẹp nói chú ấy muốn nhận em làm con trai của chú ấy”.
“Lam Tư…”
Dưới ánh nắng mặt trời, bóng hai người mỗi lúc một xa. Còn cặp trai gái đang triền miên trong căn phòng ấm áp không biết ngay sau đó sẽ xảy ra chuyện khiến họ phải bận rộn một phen.
Chương 129
“Lão đại, tiểu thiếu gia bị Lam Tư bắt cóc rồi”. Hồng Ưng tay cầm một tờ giấy, báo cáo với Tề Mặc bằng một giọng rất nghiêm túc.
Tề Mặc nghe nói vậy chỉ ừm một tiếng, hắn không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục xem tài liệu trong tay. Ly Tâm ở bên cạnh quay sang Phong Vân William: “Em không có việc gì làm phải không?”
Phong Vân William nở nụ cười vô hại: “Liên quan gì đến em?”
Ly Tâm hừ một tiếng: “Tiểu Vũ ngày ngày ở Tề Gia, Lam Tư có thể đến đây bắt cóc hay sao? Là em đưa nó đi đúng không?”
Phong Vân William ngồi tựa vào ghế sofa cười híp mắt: “Tại con trai chị muốn đi, em tự nhiên sẽ đưa Phật tới Tây phương”.
Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm hỏi: “Tiểu Vũ lại làm sao vậy?”
Phong Vân William nháy mắt đầy mờ ám với Ly Tâm: “Có người định bắt con trai chị đi châu Phi làm người rừng. Vì vậy bé mới quyết định bỏ nhà ra đi tìm người giúp đỡ”.
Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Phong Vân William liền mở miệng: “Bỏ nhà ra đi? Lần này là lần thứ mấy rồi?”
“Lần thứ hai”. Lập Hộ đáp lời.
Tề Mặc cuối cùng cũng ngẩng đầu, hắn cất giọng trầm trầm: “Cứ để nó ở đó vài ngày”. Câu nói của hắn khiến mọi người đều bật cười.
***
Ngày hôm sau, Ly Tâm vừa đọc thông cáo vừa tươi cười nói: “Lam Tư ngày càng thiếu tính nhẫn nại. Lần này mới một ngày đã không chịu nổi rồi”.
Phong Vân William liếc mắt qua tờ thông cáo, cậu ta chọc nhẹ ngón tay vào bề mặt ghế sofa: “Nghe nói Lam Tư vừa nhìn trúng một mỏ kim cương ở châu Phi. Em thấy mỏ đó không tồi”.
Tề Mặc ngồi bên cạnh Ly Tâm, gương mặt hắn không biểu lộ bất cứ một sắc thái tình cảm nào. Ly Tâm tựa vào vai hắn: “Anh cảm thấy thế nào?”
Tề Mặc nói lãnh đạm: “Trò trẻ con”.
Ly Tâm biết Tề Mặc chỉ coi trọng những vụ buôn bán vũ khí quy mô lớn. Kim cương hay bất cứ thứ nào khác đều không lọt vào mắt hắn, đồng thời không gây hứng thú cho hắn.
Ly Tâm sớm biết Tề Mặc có phản ứng này. Cô tươi cười hỏi: “Canh bạc này anh có tham gia không? Em nói trước là em muốn đi đó”.
Tề Mặc nhìn Ly Tâm, bắt gặp ánh mắt mong chờ của cô. Mấy năm qua Ly Tâm phương diện nào cũng có tiến bộ, duy nhất việc đánh bạc là luôn thua tơi tả. Lần này Lam Tư đưa ra thông cáo và điều kiện trao đổi, Ly Tâm cảm thấy vô cùng hưng phấn là vì cô muốn đi thực tế ở Las Vegas, địa điểm Lam Tư muốn so tài cao thấp.
“Em muốn thì đi đi”. Tề Mặc giơ tay vuốt tóc Ly Tâm.
Tại một sòng bạc lớn nhất trên địa bàn của Tề Mặc ở Las Vegas, vợ chồng Tề Mặc, Ly Tâm và Lam Tư hội ngộ trong một phòng VIP sang trọng. Người đứng đầu của Tề Gia và Lam Bang, hai gia tộc lớn nhất giới hắc đạo gặp gỡ là một sự kiện gây chấn động trong giới, khiến mọi người đều cảm thấy bất an.
Trong phòng VIP sang trọng nhất, Tề Mặc và Ly Tâm ngồi ở một đầu chiếc bàn đánh bạc hình chữ nhật, Lam Tư và Tề Thiên Vũ ngồi ở đầu còn lại. Tất cả những nhân vật cao cấp của hai nhà như Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Phong Vân William, hộ vệ Ninja của Lam Tư, Lam Đàm…đều ngồi ở xung quanh, ai nấy đều tỏ nghiêm nghị và đầy cảnh giác.
Ly Tâm đưa mắt nhìn Lam Tư ở phía đối diện, đã ba năm trôi qua nhưng trên người anh ta không hề lưu lại dấu vết của thời gian. Thậm chí khí chất của anh ta ngày càng yêu mị hơn, không hổ danh là lão đại yêu nghiệt của giới hắc đạo.Lúc này sắc mặt của Lam Tư tương đối khó coi. Tuy anh ta vẫn giữ dáng vẻ tao nhã nhưng những người biết rõ anh ta như Tề Mặc và Ly Tâm đều nhận ra tâm trạng anh ta không tốt lắm.
Tề Thiên Vũ ngồi trong lòng Lam Tư, hai tay cậu bé ôm chặt cổ anh ta. Tề Thiên Vũ quay đầu cười toét miệng với Ly Tâm: “Mami, daddy, Tiểu Vũ bị bắt cóc rồi, mami mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”
Ly Tâm mỉm cười nhìn Tề Thiên Vũ: “Con lại giở trò gì mà bắt mami đi chuộc con?”
“Không có gì, nhưng lẽ nào cô không nên chuộc con trai cô?” Lam Tư không che dấu tâm trạng bực bội của mình.
Ly Tâm còn chưa trả lời, Tề Thiên Vũ cất giọng lanh lảnh: “Chú xinh đẹp không vui nên muốn mami đến chuộc con”.
Phong Vân William nói xen vào: “Em lại bày ra trò gì hả?”
Nghe Phong Vân William hỏi vậy, Lam Tư đanh mặt vỗ một phát vào mông Tề Thiên Vũ và quát cậu bé: “Câm miệng”.
Ly Tâm và Tề Mặc chưa từng bắt gặp Lam Tư tức giận như vậy bao giờ. Không hiểu tại sao, Lam Tư rất thích con trai của họ. Tuy Tề Gia và Lam Bang luôn ở thế đối lập, hai nhà lúc nào cạnh tranh và áp chế nhau nhưng Tề Thiên Vũ rất được lòng Lam Tư. Vì vậy vợ chồng Ly Tâm không hề cảm thấy lo lắng khi con trai họ ở trong tay Lam Tư. Có điều, đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến Lam Tư nổi nóng với Tề Thiên Vũ.
“Con trai, làm người phải thành thực”. Ly Tâm cất giọng nghiêm nghị với Tề Thiên Vũ.
Bị Lam Tư phát vào mông, Tề Thiên Vũ nhìn Lam Tư bằng ánh mắt đầy tủi thân. Nghe Ly Tâm nói vậy, cậu bé quay sang bố mẹ: “Chú xinh đẹp nói Tiểu Vũ có vẻ bề ngoài đáng yêu nhưng bên trong là ác quỷ. Sau này sẽ không có một em gái nào thích Tiểu Vũ”.
Ly Tâm gật đầu, nhìn Tề Thiên Vũ bằng ánh mắt khích lệ, chờ đợi cậu bé nói tiếp. Nhưng khi nhìn Lam Tư, Ly Tâm phát hiện anh ta định ra tay với cậu bé, cô nghiêm giọng nói: “Nó là con trai tôi, sớm muộn gì tôi cũng biết”. Lam Tư trừng mắt với Ly Tâm đồng thời thu tay lại. Anh ta không muốn so đo với trẻ con, bởi vì làm vậy rất mất phong độ. Mặc dù nếu Tề Thiên Vũ nói ra sự thật, anh ta vẫn mất phong độ như thường.
Tề Thiên Vũ ôm chặt Lam Tư, cậu bé áp má vào mặt Lam Tư: “Tiểu Vũ nói chắc chắn chú xinh đẹp cũng như vậy nên mới không có em gái nào thích chú”.
Hoàng Ưng phì cười, anh ta không để ý đến gương mặt phẫn nộ của Lam Tư, quay sang động viên Tề Thiên Vũ: “Giỏi lắm, cháu nói tiếp đi!”.
Tề Thiên Vũ gật đầu: “Chú xinh đẹp bảo con thế thì tốt quá, hai chúng ta vừa vặn là một đôi. Chú ấy nói sẽ lấy Tiểu Vũ, để tránh Tiểu Vũ lớn lên không ai theo. Chú ấy nói chú ấy làm người tốt, sẽ nuôi cơm Tiểu Vũ”.
Lời nói của Tề Thiên Vũ khiến người tương đối trầm ổn như Hồng Ưng cũng mỉm cười. Người của Lam Tư đã biết vụ này nên vẫn cố giữ sắc mặt lạnh lùng, nhưng đuôi mắt bọn họ đều để lộ ý cười nên trông bọn họ càng khôi hài hơn.
Ly Tâm nghe xong nhìn Lam Tư bằng ánh mắt nghiêm nghị: “Lam lão đại, anh đừng làm hư con trai tôi. Tôi thừa nhận anh rất đẹp, lại có bản lĩnh lớn, tôi cũng hy vọng Tề Gia và Lam Bang hữu hảo, nhưng tôi tuyệt đối không tán thành vụ liên hôn. Hơn nữa, đối tượng là con trai tôi và anh…tôi thật sự không có hứng thú làm nhạc mẫu của Lam lão đại”. Nói đến đây, Ly Tâm không nhịn được cười, đám Lập Hộ cũng bật cười ha hả khiến sắc mặt Lam Tư càng tối sầm hơn.
Nghe câu nói của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ lắc đầu lia lịa: “Không phải, không phải, Tiểu Vũ là nam tử hán. Tiểu Vũ nhớ lời daddy dạy, Tiểu Vũ là nam tử hán nên không được gả mà chỉ có thể lấy. Vì vậy Tiểu Vũ sẽ cưới chú xinh đẹp, Tiểu Vũ sẽ nuôi cơm chú ấy”.
Lời nói vừa dứt, người của Tề Gia đều cười ha hả. Những người có tính cách vui vẻ như Lập Hộ và Hoàng Ưng cười chảy ra nước mắt. Đến Tề Mặc cũng nhếch mép cười và lên tiếng: “Không hổ danh là con trai của ba”.
Được Tề Mặc khen ngợi, Tề Thiên Vũ ngẩng cao đầu: “Tất nhiên rồi”. Nói xong cậu bé hôn chụt lên má Lam Tư, thậm chí còn để nước dãi trên làn da trắng mịn của anh ta, khiến Lam Tư không kịp phản ứng.
Ly Tâm ho khan hai tiếng rồi cố làm ra vẻ nghiêm chỉnh: “Vấn đề này…cũng không phải không thể cân nhắc, chỉ cần Lam Tư…khụ khụ…”. Bắt gặp ánh mắt giết người của Lam Tư, Ly Tâm lập tức ngậm miệng. Lam Tư là nhân vật không thể chòng ghẹo, Tiểu Vũ nói những lời đó mà vẫn còn sống sót, đó là vì Lam Tư yêu quý cậu bé. Nếu cô dám thừa nước đục thả câu, không đếm xỉa đến thể diện của Lam Tư, có lẽ hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Mọi người vẫn đang cười rần rần, Tề Thiên Vũ quay đầu nói bằng một giọng tủi thân: “Chú xinh đẹp tức giận khi nghe Tiểu Vũ nói câu này. Chú ấy không cần Tiểu Vũ nữa, mami và daddy mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”
Nghe đến đây, Ly Tâm lập tức hiểu ra tại sao mới có một ngày Lam Tư đã muốn trao trả con trai cô, đồng thời muốn đòi bồi thường. Hóa ra anh ta bị Tề Thiên Vũ trêu chọc. Cũng may Tề Thiên Vũ mới hai tuổi đầu, nếu đổi lại là người khác, chắc sẽ chết không toàn thây. Ly Tâm nói nhỏ: “Lam lão đại, anh hãy ra giá đi!”
Lam Tư lại vỗ vào mông Tề Thiên Vũ một phát, anh ta cười như không cười nhìn vợ chồng Tề Mặc: “Một ván phân định thắng thua, điều kiện là độc quyền buôn bán vũ khí ở châu Phi”. Châu Phi chỉ là một thị trường nhỏ trong giới buôn bán vũ khí nhưng có còn hơn không.
Ly Tâm gật đầu: “Được”. Nói xong cô hùng dũng cầm hộp xúc xắc ở trước mặt. Tề Mặc ngồi bên cạnh không nói một lời nào, chỉ tựa người vào thành ghế quan sát Ly Tâm.
Ly Tâm lắc hộp xúc xắc và mở nắp. Bên trong là số bốn sáu sáu, một con số khá đẹp. Cô nhìn Lam Tư cười cười, từ trước đến nay cô chưa bao giờ thắng bạc, nhiều khả năng vận đen sẽ chấm dứt từ ngày hôm nay.
Lam Tư không hề để ý đến Ly Tâm, anh ta nói với Tề Thiên Vũ: “Mở ra đi”. Tề Thiên Vũ ngoan ngoãn thò cánh tay mập mạp mở nắp hộp xúc xắc, ba con xúc xắc có số sáu sáu sáu.
Ly Tâm tức giận trừng mắt với Tề Thiên Vũ, Lam Tư cười giòn giã ôm Tề Thiên Vũ đứng dậy: “Không tồi, cháu đã giúp chú thắng cược, chú sẽ nuôi cơm cháu thêm vài ngày nữa”. Nói xong anh ta liền bế Tề Thiên Vũ đi ra ngoài.
Bắt gặp ánh mắt đầy nộ khí của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ cất giọng oan ức: “Mami, con không phải cố ý…Còn nữa, hai ngày sau mami nhớ đến đón con…”.
Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đầy áy náy, nhưng Tề Mặc không hề thay đổi sắc mặt, hắn đưa tay ôm eo Ly Tâm: “Để nó ở bên đó cũng tốt, chúng ta càng được yên tĩnh”. Vừa nói hắn vừa đưa Ly Tâm đi ra ngoài. Tề Mặc không hề bận tâm đến việc bị mất thị trường ở châu Phi, thậm chí hắn còn cảm thấy tâm trạng rất tốt khi Tề Thiên Vũ rời xa Ly Tâm.
Như vậy giấc mộng trở thành thần bài của Ly Tâm chấm dứt ở đây. Đám Phong Vân William và Hoàng Ưng chỉ biết lắc đầu, sau này những vụ cờ bạc liên quan đến địa bàn làm ăn không thể để Ly Tâm ra tay. Bằng không đại bản doanh của Tề Gia cũng có ngày bị cô thua vào tay người khác.
HẾT.

Tin tức khác...