THUYỀN VIỄN XỨ VÀ NGƯỜI CON GÁI TRƯỜNG XUÂN

Ngày 30 tháng 4, ngày đau buồn của dân tộc Việt Nam khi miền Nam Việt Nam vì sự bỏ rơi của các nước đồng minh, đã bị mất vào tay cộng sản, lại sắp về..
Xin dâng một nén hương lòng đến những hy sinh của các chiến sĩ QLVNCH để bảo vệ tổ quốc và cùng những nỗi ngậm ngùi cho hàng trăm ngàn đồng bào phải bỏ mình trên đường vượt biển tìm tự do.
Trong dịp tưởng niệm ngày Quốc Hận năm nay, chúng tôi xin đăng lại một bài phỏng vấn đã đăng trên Thời Báo trong ngày tưởng niệm Quốc Hận năm 2014: Thuyền Viễn Xứ và Người Con Gái Trường Xuân.

Nguyễn Tuấn Hòang



Phạm Ngọc Dung

TH (Tuấn Hoàng): Trong chương trình hội thoại kỳ này, chúng tôi có hân hạnh được tiếp chuyện với cô Phạm Ngọc Dung, ái nữ của cựu thuyền trưởng tàu Trường Xuân, ông Phạm Ngọc Lũy.
Thay mặt cho quý thính giả và độc giả của Thời Báo, xin chào cô Ngọc Dung..
ND (Ngọc Dung): Xin chào anh Tuấn Hoàng và quý thính giả và độc giả của Thời Báo.
TH: Chúng tôi xin nói qua một chút về tiểu sử của cô Ngọc Dung.
Cô Ngọc Dung sinh trưởng ở Hải Phòng, nhưng lớn lên ở Saigon. Cô là cựu học sinh Nguyễn Bá Tòng và cựu sinh viên trường đại học Văn Khoa Saigon. Cô định cư ở Canada vào năm 1975 và hiện làm việc cho một văn phòng nha khoa.
Xin cô cho biết sơ qua và chuyến đi định mệnh của tàu Trường Xuân vào ngày 30 tháng 4 năm 1975?
ND: Rời Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 75, theo thân phụ bước xuống con tầu Trường Xuân đi tìm Tự Do. Cùng đi, còn có thân mẫu, hai người chị và em trai.
Một cuộc di tản với gần 4,000 người. Những đoàn người hàng hàng lớp lớp đổ xô nhau xuống tầu. Sau bao ngày dài đói khát lênh đênh trên biển cả, chúng tôi đã lên được bến bờ nhờ sự cứu vớt của tầu Đan Mạch Clara Maersk, và cuối cùng tỵ nạn ở trại Hong Kong.
TH: Theo như chúng tôi được biết thì nhạc sĩ Nam Lộc đã di tản trước ngày 30 tháng 4, nhưng hai thân sinh của người nhạc sĩ này hình như đã đi trên tàu Trường Xuân?
ND: Thưa đúng vậy, thân sinh của nhạc sĩ Nam Lộc cũng trên con tầu Trường Xuân, ngoài ra còn có ca sĩ Elvis Phương, nghệ sĩ Túy Hồng, nhạc sĩ Lam Phương, sau này nhạc sĩ Lam Phương có sáng tác 1 bài hát cho Trường Xuân mang tên “Con Tầu Định Mệnh”.
TH: Thân phụ của cô hình như định cư ở Hoa Kỳ, và lý do nào khiến cô lại định cư ở Canada?

ND: Vì có các con du học bên Hoa Kỳ nên thân phụ Dung muốn định cư nơi đó với gia đình. Còn Dung và 1 người chị đã được chính phủ Canada cho gia nhập trước chính phủ Hoa Kỳ chuẩn y, nên muốn rời trại sớm
TH: Khi nhắc đến ơn cứu thoát 4 ngàn người tỵ nạn trong những giờ phút cuối cùng, cô có cảm nhận được những niềm vui về công lao của thân phụ cô?
ND: Ngọc Dung rất vui và xúc động mỗi lần tên của thân phụ hay con tàu Trường Xuân được người người nhắc nhở đến!
TH: Cô sẽ nghĩ sao, khi nhắc đến thân phụ của cô?
ND: Ngọc Dung cảm thấy hãnh diện và đó cũng là một niềm hạnh phúc, khi thân phụ đã là một ngọn đuốc soi sáng lòng can đảm, ý chí vững mạnh trong một trái tim đầy tình nhân ái.
TH: Vào những năm 1980s, tại Saigon, nhà văn Hoàng Hải Thủy có viết những câu thơ như sau :
“Mỗi năm cứ đến ngày oan trái, ta thắp hương lòng thương nhớ thương”. Thưa cô ngày 30 tháng 4 lại sắp về, có tâm tình gì muốn gửi đến quý thính giả và độc giả?
ND: Ngày 30 tháng Tư mỗi năm là một ngày buồn với Ngọc Dung, vì không có điều gì có thể buồn hơn, khi mình phải chạy trốn, bỏ lại quê hương.
TH:Chúng tôi thường thấy cô trong các sinh hoạt văn nghệ ở trong cộng đồng Toronto và còn ở nhiều nơi trên toàn thế giới. Hình như ca hát là một niềm đam mê của cô?
ND:Anh nói đúng. Ngọc Dung rất mê hát, phải nói là một niềm đam mê: ở đâu cũng hát được và lúc nào cũng có thể hát.Đối với Ngọc Dung, âm nhạc đã là nguồn nuôi sống tâm hồn, không thể thiếu được.
TH: Những kỷ niệm nào đáng nhớ nhất trong lãnh vực ca nhạc của cô?

ND:Đối với Ngọc Dung, thì kỷ niệm nào cũng là những kỷ niệm đẹp và trân quý. Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất có thể là lần Ngọc Dung được mời qua tiểu bang California, Hoa Kỳ, hát cùng với nhạc sĩ khiếm thị Nguyễn Đức Đạt.

TH: Ngoài ca hát cô có những hoạt động văn nghệ nào khác như viết văn làm thơ?
ND:Ngoài lãnh vực ca hát, Ngọc Dung cũng thích thơ thẩn, để bày tỏ cảm xúc của mình, nhưng rất tiếc là Ngọc Dung không có tài trong lãnh vực viết văn hay làm thơ.
TH; Chúng tôi cũng thấy cô hiện diện trong các chương trình văn nghệ của nhóm cựu nữ sinh Gia Long Toronto.. Cô là một thành viên của nhóm này?
ND:Ngọc Dung chỉ là một thân hữu trong nhóm Áo Tím Gia Long Toronto.
TH: Có cách nào giúp phát triển sự yêu thích âm nhạc của những người Việt hải ngoại?
ND: Ngọc Dung thấy việc hát Karaoke đang thịnh hành trong cộng đồng người Việt trên toàn thế giới, cũng làm một cách giúp phát triển sự yêu thích của những người Việt ở hải ngoại.
TH: Ngoài các hoạt động văn nghệ, cô còn tham gia những hoạt động nào trong cộng đồng ?
ND: Ngoài những thời gian cho âm nhạc, Ngọc Dung cũng có tham dự các sinh hoạt từ thiện.
TH: Cô có thể cho quý thính giả và độc giả biết sơ qua những hoạt động từ thiện mà cô đã, đang và dự định sẽ làm?
ND:Những năm trước, Ngọc Dung có đi làm việc tử thiện trong mấy nursing homes ở vùng thủ phủ Toronto. Trong mấy năm gần đây, Dung cũng hya về Việt Nam thăm các cô nhi viện giúp đỡ những trẻ thơ tàn tật. Và bây giờ, cứ hai năm một lần, Dung hợp tác với ban Hoa Hậu Áo Dài Bắc Cali gây quỹ từ thiện, về Việt Nam thăm hỏi và trao tận tay số tiền để giúp cho trẻ em thiếu may mắn.
TH: Trước khi tạm biệt, cô có tâm tình gì muốn chia sẻ với quý thính giả và độc giả của Thời Báo.
ND: Chia sẻ tâm tình ư? Là một người sống tha hương đã 40 năm trên đất nước Canada, nơi xin được nhận là quê hương thứ hai, Dung luôn tâm niệm phải sống thật tốt đẹp để tỏ lòng biết ơn đối vói mảnh đất hiền hòa mến yêu này. Và nhất là tha thiết ước mơ một ngày được nhìn thấy đồng bào ta ở quê nhà được sống trong một quê hương, có tự do thanh bình.

Tin tức khác...