Mưa là anh và nắng cũng là anh

– Cháu không được sợ mà phải can đảm và tự tin! Đó là đức tính mà người kỵ sĩ cũng phải có. Bây giờ không những cháu mang gánh nặng của Quân Vũ tên vai mà cả gánh nặng của bác nữa. Đây là một cách để bác trắc nghiệm lòng tự tin của cháu và nếu mang hai gánh nặng ấy trên vai mà lòng cháu cảm thấy run sợ thì cháu không cần phải nhọc sức ghi danh tham gia cuộc đua này làm gì nữa.

– Cháu nghĩ là mình làm được! -Minh Thư hít một hơi dài để lấy thêm can đảm và nói bằng giọng cương quyết- cháu nghĩ là mình có thể chiến thắng dù cuộc đua có gay go cách mấy và những tay đua cùng tranh tài với cháu có là ai đi nữa!

– Tốt lắm! Bây giờ thì bác có thể yên lòng mà ghi danh cho cháu rồi. Nhưng chắc gì Quân Vũ nó đã cho cháu tham giacuộc đua này bởi vì nếu cháu chỉ đua đường trường thì không nói gì, đằng này còn phải vượt qua chướng ngại vật, đôi lúc nó gây ra nguy hiểm đế tính mạng của các tay đua nếu như bị ngã.

– Ồ, cháu sẽ thuyết phục anh ấy! Và cháu sẽ rất cẩn thận. Cháu nghĩ con hoàng mã có thể vượt qua độ cao đó một cách dễ dàng.

– Nhưng, Minh Thư… cháu biết không…. Ông Thái Thuận nói một cách ngập ngừng -….không phải bác muốn làm nản lòng cháu, nhưng trong cuộc đua này cháu sẽ gặp một đối thủ rất sừng sỏ. Anh chàng tên Lý Ngọc Tâm, cái tên thơ mộng như tên tài tử mà anh ta cũng rất là đẹp trai nữa. Còn con ô mã mà anh chàng cưỡi là một con ngựa đáng gờm. Nó dũng mãnh, dẻo dai và chạy nhanh khủng khiếp, hình như nó sinh ra là đề chạy đua. Cho đến bây giờ chưa có đối thủ nào vượt qua mặt Lý Ngọc Tâm và suốt năm vừa qua những giải thưởng về đua ngựa anh chàng này đều gom về cả. Đàn ông thích anh ta vì anh ta có tài, còn đàn bà thích anh ta vì anh ta đẹp trai. Cho nên trong cuộc đua lần này, hầu hết dân cá độ đều chọn Lý Ngọc Tâm vì họ nghĩ anh chàng này là người bất khả bại. Ngoài Lý Ngọc Tâm còn một tay đua sừng sỏ khác có tên là Hạ Quân Tường. Anh ta cưỡi con ngựa xám, con ngựa này cũng ghê gớm như chủ của nó, nó chạy nhanh và chạy rất bạo. Hạ Quân Tường đoạt giải nhì trong cuộc đua mới vừa đây, chỉ sau Lý Ngọc Tâm một bậc. Đó là hai đối thủ mà cháu phải để ý vì họ đã nổi tiếng như cồn từ mấy năm nay.

– Chà! Hai anh chàng này sao lại có cái tên giống như hai anh chàng tài tử đang nổi tiếng hiện nay hở bác? Chắc đây là biệt hiệu thôi chứ không phải tên thật, bởi làm gì có sự trùng hợp kỳ lạ như vậy?

– Có thể lắm! Có lẽ vì họ muốn chơi nổi và cũng muốn người ta dễ nhớ cái tên của họ. Nhưng cháu phải cố hết sức, Minh Thư ạ! Không tham gia thì thôi, đã tham gia rồi thì không giật giải nhất cũng phải giật giải nhì, như vậy mới làm rạng danh làng Kỳ Sơn của chúng ta!

– Cháu sẽ cố gắng hết sức. Bây giờ thi cử đã xong nên cháu không còn gì để mà lo lắng nữa. Cháu sẽ dồn sức để luyện tập. Cuối tuần này cháu về Kỳ Sơn mang con hoàng mã đi và rước bác đến thăm trang trại của cháu, bác nhé!

– Ừ, bác trông cháu về. Cho bác gởi lời thăm đến Quân Vũ và dì Lệ Mai!

Nói chuyện với ông Thái Thuận xong, Minh Thư lập tức nghĩ ngay đến chương trình tập luyện trong hai tháng trời ròng rã sắp tới. Nàng muốn ở hẳn tại trang trại trong thời gian đó nhưng không biết Quân Vũ có đồng ý không.

Tối hôm đó khi chàng về và dùng cơm tối xong, nàng vào phòng chàng, đưa tờ báo buổi sáng cho chàng xem và thỏ thẻ:

– Anh thử đọc tin này xem, anh biết cưỡi ngựa, chắc anh cũng quan tâm đến những cuộc đua ngựa tổ chức ở Đài Bắc.

– Cuộc đua nào anh cũng đi xem cả chứ, nếu nó được tổ chức vào dịp cuối tuần. Chà! cuộc đua này có vẻ hấp dẫn quá nhỉ vì quy tụ nhiều nhân tài, em muốn đi xem hả?

– Em muốn tham gia cuộc đua! -nàng nói thật nhanh vì sợ chàng phản đối – Và em muốn anh đi xem và cổ vũ cho em!

– Em….. – Chàng mở to mắt nhìn nàng -…..Em muốn tham gia cuộc đua?

– Có gì ghê gớm lắm đâu chứ? -Nàng có vẻ giận- Nghe cách nói của anh, em biết là anh không tán thành rồi.

– Anh không đồng ý cho em làm việc này có gì đâu mà em lại giận như vậy. Thứ nhất, anh không muốn em tập luyện một cách vất vả, thứ nhì đua ngựa nhiều khi cũng nguy hiểm. Đó là lý do anh không muốn em tham gia cuộc đua!

– Nhưng mà em cũng có lý do để mà tham gia. Người ta muốn dự cuộc đua này cũng là vì anh thôi. Phần thưởng lớn như vậy, nếu em đoạt giải nhất thì chúng ta có thể dùng số tiền đó để lập ra một công ty nho nhỏ. Em không muốn anh phải đau lòng khi bán ngôi biệt thự này.

– Chao ôi, Minh Thư! -Chàng kêu lên – Có nhiều cách để xoay ra tiền, không cần em phải cực khổ như vậy. Anh có thể cầm cố ngôi biệt thự này và mượn tiền ngân hàng để lập công ty, như vậy được chưa? Chúng ta không cần phải bán nó!

– Nhưng em vẫn muốn tham gia cuộc đua! – Nàng bướng bỉnh nói.

– Anh không cho! – Chàng nhất quyết không đổi ý.

– Anh không cho thì em cũng sẽ tham gia! Em đã nhờ bác Thái Thuận ghi danh cho em rồi. Em đã đoạt giải quán quân ở một địa phương của Đài Loan trong vòng một năm trở lại đây nên em đủ điều kiện để tham gia. Bác Thái Thuận là người có uy tín và đã chịu đứng ra đỡ đầu cho em. Em và bác ấy tính toán xong cả rồi. Bây giờ rút lui thì thật là mất mặt.

– Nếu em không nghe lời anh thì đừng tiếp tục sống chung với anh nữa. Anh thích em lúc nào cũng ngoan ngoãn nghe theo anh, anh không thích em cãi bướng với em như vậy.

– Anh độc tài… – Nàng dỗi hờn thốt lên -…anh lúc nào cũng muốn thống trị cuộc sống của người khác. Đôi lúc anh cũng phải để cho em tự do quyết định chứ!- Nếu em thấy anh độc tài như vậy…nếu em thấy anh lúc nào cũng thống trị cuộc sống của em…thì em có thể bỏ anh mà! Bây giờ chúng ta chưa ràng buộc gì với nhau trên pháp lý, em rất dễ dàng thực hiện việc đó. Và khi em đã muốn đi thì anh không cản trở em đâu.

– Để rồi anh trở lại với Huệ Trinh và Lệ Hằng phải không? -Nàng giận hờn nói.

– Có thể lắm! Nhưng trên cõi đời này không phải chỉ có hai người họ. Anh còn có rất nhiều người khác để mà chọn lựa.Chàng nói rồi quay mặt vào trong, không biết là nàng đang rơi nước mắt vì những lời mà chàng vừa thốt ra.

– Anh không yêu em nên mới có thể thốt ra những lời như vậy! -Nàng nói trong nước mắt- Khi em chưa bước chân ra khỏi nhà là anh đã muốn nghĩ tới người khác rồi. Vậy thì thà chúng ta đừng sống chung với nhau nữa.

Minh Thư bước ra khỏi phòng, Quân Vũ vì đang giận nên không giữ nàng lại. Nàng trở về phòng riêng và khóc một mình: “Anh Quân Vũ, anh đáng ghét lắm…nhưng không biết vì sao em vẫn yêu anh”. Nàng đau khổ khi nghĩ đến việc rồi mai đây khi mình sẽ vĩnh viễn mất chàng. Nàng không chịu nổi cái ý nghĩ mỗi buổi sáng thức dậy mà không thấy mặt chàng, không nghe được những lời êm ái mà chàng vẫn thủ thỉ bên tay mình.

Nghĩ đến đó nàng không cầm lòng được. Bước qua phòng chàng, nàng ngã vào lòng chàng và khóc sướt mướt:

– Quân Vũ! Tha lỗi cho em! Anh nói gì em cũng nghe theo. Em yêu anh…em không muốn mất anh!

Chàng ôm nàng vào lòng, dỗ dành và lau nước mắt cho nàng, hối hận vì đã làm cho nàng đau khổ như vậy. Nhưng nàng vẫn chưa hết uất ức:

– Anh lúc nào cũng nghĩ tới những người đàn bà khác, như vậy làm sao mà em chịu nổi chứ?

– Anh có nghĩ tới họ bao giờ đâu! – Chàng cười, ngắm gương mặt của nàng đang đỏ bừng lên vì ghen tương – Tất cả đều là do em khơi ra. Em hỏi và anh chỉ đáp “có thể” vậy thôi.

– “Có thể” cũng là có! Em không muốn anh nghĩ đến ai ngoài em cả!- Vậy thì phải ngoan ngoãn nghe lời anh. Anh muốn người vợ tương lai của mình phải thật ngoan. Anh chỉ yêu cầu em bao nhiêu đó thôi.

– Em yêu anh Quân Vũ! – Nàng nói và nghẹn ngào – Em yêu anh đến có thể chết cho anh cũng được mà… sá gì việc vâng lời hay không vâng lời anh chứ!

– Nói cho anh nghe… – chàng cảm thấy hối hận khi lúc nào cũng lấn lướt nàng -… tại sao em nhất định phải tham gia cuộc đua đó?

– Em đã giải thích rồi, em yêu anh và muốn làm một cái gì đó cho anh. Em không muốn anh lo lắng cho em một chiều như vậy, ít ra cũng phải làm một cái gì để đáp lại chứ! Em tin tưởng là em sẽ thắng, và em sẽ hãnh diện biết bao nhiêu nếu em góp được phần nào trong việc thành lập công ty tương lai của chúng ta.

– Vậy thì em cứ tham gia cuộc đua đi!

– Anh bằng lòng cho em tham gia cuộc đua? -Nàng mừng rỡ thốt lên, đôi mắt tròn xoe vì ngạc nhiên trông thật đáng yêu -Sao anh lại đổi ý nhanh như vậy?

– Vì bây giờ người ta đã chịu nghe lời anh thay vì cãi bướng lại anh! Nếu từ đầu em năn nỉ anh thì anh đã không phản đối rồi. Đằng này em lại nói: “Anh không cho thì em cũng sẽ tham gia!” Anh rất bực khi nghe em nói với anh như vậy. Đàn ông lúc nào cũng thích nghe những lời ngọt ngào, em biết chứ?

– Em xin lỗi, em sẽ rút kinh nghiệm và không để chuyện cải vã xẩy ra giữa chúng ta nữa. Nhưng anh cho phép em mang con Hoàng mã đến trang trại củă chúng ta và em sống ở đó hai tháng để luyện tập. Em nuốn tận dụng từng giây từng phút của hai tháng đó. Đi đi về về Đài Bắc sẽ mất thời giờ ghê lắm mà cuộc đua cũng đã gần kề rồi!- Anh không chịu! Em tính bỏ anh một mình ở đây trong hai tháng sắp tới sao? Anh đã quen có em rồi, không có em anh sẽ cảm thấy trống trải ghê lắm.

– Vậy thì em đi đi về về vậy!

– Không cần phải làm như vậy, anh sẽ lên đó sống với em trong khi em luyện tập. Nơi ấy chỉ cách Đài Bắc một giờ lái xe, anh có thể đi làm bình thường mà không có gì trở ngại. Tan sở rồi thì anh lại về đó với em. Anh cũng muốn dì Lệ Mai đi theo chúng ta để lo toan mọi việc. Trong thời gian luyện tập, em sẽ rất dễ mất sức, phải có dì ấy chăm sóc, tẩm bổ cho em thì anh mới yên lòng. Anh tính như vậy, em đồng ý không?

– Đương nhiên là em đồng ý rồi! Em cảm thấy hạnh phúc khi được anh yêu thương như vậy.

– Lúc nào anh lại chẳng yêu thương em. Anh đã vì em mà từ chối tất cả những người con gái khác. Như vậy em còn chưa chịu tin anh?

– Ai bảo anh đẹp trai như vậy, và lại còn quyến rũ phụ nữ như vậy nữa! Thấy họ nhìn anh là em đã bực lên rồi. Nhiều người chú ý đến anh quá nên lúc nào em cũng sợ mất anh!

– Nhiều người chú ý đến anh nhưng anh chỉ yêu một mình em thôi. Anh nói thật đấy, một mình em là đủ lắm rồi. Lúc nãy em giận anh, nói không muốn sống chung với anh nữa khiến anh rất buồn.

– Vậy nếu em đi thật thì sao?

– Làm sao em đi thật được! Cô bé ơi, làm sao em có thể bỏ ra đi khi em si tình anh đến như vậy chứ?

– Anh xấu lắm…-Nàng phụng phịu-…anh biết em yêu anh nên lúc nào cũng bắt nạt em.

– Anh đâu có xấu! Chỉ muốn em lúc nào cũng ngoan ngoãn và nhỏ nhẹ với anh. Không lẽ chỉ có như vậy mà em làm không được?

– Ôi Quân Vũ! – Nàng nói và nhìn sâu vào mắt chàng – Vì yêu anh mà bất cứ điều gì em cũng sẽ làm. Em chỉ muốn được ở bên anh mãi mãi!

– Anh cũng vậy, Minh Thư! Anh muốn sống mãi bên em.

Họ trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, cảm thấy tình yêu mà họ trao cho nhau thật là mãnh liệt. Mỗi ngày tình yêu đó càng sâu đậm thêm, để nếu thiếu người này thì người kia cảm thấy cuộc đời bỗng trở thành vô nghĩa.

 

Chương 28

Mọi việc thực hiện theo ý Minh Thư. Ông Thái Thuận đến thăm trang trại của Quân Vũ vào cuối tuần đó và ăn một bữa cơm thân mật mà bà Lệ Mai cố tình nấu thật ngon để đãi mọi người. Ông gật gù khi khám phá ra chu vi của trang trại cũng tương đương với nơi mà cuộc đua sẽ diễn ra trong hai tháng nữa. Ông cũng giúp Minh Thư dựng hai rào chắn cao hai mét trên đường đua tưởng tượng. Trong vòng hai tiếng luyện tập, nàng đã vượt qua cao độ này không chút khó khăn. Lúc ở Kỳ Sơn, nàng đã vượt qua độ cao ba mét một cách dễ dàng nên những chướng ngại mà ông Thái Thuận dựng lên không có gì gọi là quá thách đố đối với nàng. Vả lại sau gần một năm, con Hoàng mã đã cao lớn và trở nên dẻo dai hơn lúc trước nên đó cũng là một điều đáng khích lệ cho Minh Thư khi nàng dự cuộc đua lần này.

– Cháu đừng nên mừng vội! Khi nào cháu phi ngựa kiên tiếp hai mươi vòng đều có thể vượt qua hai chướng ngại này một cách dễ dàng thì mới có thể nghĩ là thành công trong bước đầu.

Ngay ngày hôm đó, Minh Thư tập luyện trước mặt ông và nàng cảm thấy những lời ông nói không sai. Con Hoàng mã phi liên tiếp hai mươi vòng trong khuôn viên trang trại, những vòng đầu nó phi rất nhanh và vượt rào chắn một cách dễ dàng nhưng càng về sau nó càng đuối sức và chạm vào chướng ngại vật khá nhiều lần nhưng không thể nào trách nó được vì Hoàng mã đã phải vượt qua rào chắn đến bốn mươi lần trong hai mươi vòng liên tiếp.

Ông Thái Thuận gật gù nói:

– Ngày đầu tiên luyện tập, bác không mong cháu sẽ đạt được những thành tích phi thường, bởi vì tất cả thành công đều đến từ sự tập luyện kiên nhẫn và từ ý chí muốn đoạt lấy chiến thắng của người kỵ mã. Cháu luôn phải nghĩ trong đầu vì sao cháu muốn đoạt lấy chiến thắng đó. Đó có thể là vì tình yêu mà cháu dành cho Quân Vũ, cũng có thể là vì muốn làm rạng rỡ mặt mày cho gia tộc cháu và cho Kỳ Sơn, và một phần cũng vì muốn làm vui lòng bác Thái Thuận của cháu vì từ trước đến nay, bác lúc nào cũng tin tưởng cháu. Tất cả những nguyên do đó sẽ hun đúc ý chí muốn chiến thắng của cháu và ý chí này tác động rất nhiều đến sự thành công hay thất bại của cháu sau này. Tập luyện trong một ý chí sắt đá như vậy, cháu mới có thể tạo nên những kỳ tích. Có thể trong vài ngày tới đây, cháu sẽ vượt qua hai mươi vòng mà không chạm vào rào chắn lần nào, nhưng sau đó vấn đề sẽ là vượt qua hai mươi vòng không phạm bất cứ lỗi lầm nào nhưng trong thời gian là bao lâu. Cái thời gian này mới là quan trọng, là yếu tố quyết định chiến thắng trong các cuộc đua. Thời gian càng rút ngắn, xác suất chiến thắng càng cao. Bác đã ghi lại cho cháu thời gian kỷ lục của các cuộc đua gần đây tổ chức ở cùng một nơi với cuộc đua sắp diễn ra trong hai tháng nữa. Khi nào cháu đạt được thời gian kỷ lục mà các tay đua đã đạt được thì lúc đó mới có hy vọng là mình có thể giật về trong tay giải nhất. Và còn một yếu tố nữa mà bác muốn nhấn mạnh với cháu: đó là yếu tố về tâm lý. Cháu không được run sợ khi trên khán đài khán giả hò reo, ủng hộ cho anh chàng Lý Ngọc Tâm mà bác đã từng nói với cháu. Chàng trai này bây giờ đối với họ là thần tượng nên sự ủng hộ của khán giả cũng là một yếu tố khiến cho anh chàng này lên tinh thần và dể đạt chiến thắng hơn. Trong trường hợp này thì cháu không được để cho tinh thần củq mình bị áp đảo, bởi nếu thế cháu sẽ không bao giờ chiến thắng được anh ta. Và bác cũng muốn báo cho cháu điều này để khiến cháu có thể vui một chút. Việc cháu ghi danh tham dự cuộc đua bây giờ ở Kỳ Sơn ai cũng biết cả. Chính bác đã phổ biến tin tức này đến mọi người. Do đó, ngay ngày diễn ra cuộc đua, trên khán đài cháu sẽ Kỳ hiệu cùa Kỳ Sơn bay phất phới trên tay của những người dân làng đến đó để mục kíck cuộc đua. Bác chỉ có thể lấy được hai trăm vé từ ban tổ chức để về phân phối cho những người mong mỏi đến ủng hộ cháu vì vé hầu như đến bây giờ đã được bán sạch. Hai trăm người là một con số rất nhỏ nhưng cái tình của họ mới là sâu nặng. Giờ đây những gì làm được cho cháu thì bác Thái Thuận cũng đã làm rồi, việc còn lại là phần của cháu và bác mong cháu sẽ không làm cho nhũng người dân ở Kỳ Sơn thất vọng.

Minh Thư cảm động nói với người mà nàng xem là ân nhân của mình:

– Cháu cảm ơn bác rất nhiều, bác Thái Thuận! Cảm ơn bác đã nhắc nhở cho cháu như vậy để cháu biết ngay từ đầu là mình phải nỗ lực như thế nào.

***

Những ngày tiếp theo sau đó, Minh Thư thức rất sớm để tập luyện và khi Quân Vũ từ sở trở về trang trại, chàng thấy Minh Thư và con Hoàng mã vẫn còn đang miệt mài trên sân tập, cố gắng hoàng thành những vòng đua trong thời gian ngắn nhất.

– Minh Thư, em gầy đi rồi! -Chàng nói với nàng một đêm khi ôm nàng vào lòng – Anh không thích những cô gái gầy trơ xương, anh thích phụ nữ phải có da có thịt một chút!

– Chao ôi, anh bắt đầu chê em rồi phải không? – Nàng nói với chàng và mặt đỏ lên.

– Anh nói đùa thôi! – Chàng mỉm cười – Anh không muốn em phải phí sức vì cuộc đua này như vậy.

– Nhưng sau cuộc đua em sẽ lấy sức lại rất nhanh. Bây giờ có gầy đi một chút cũng không sao, trái lại đó còn là một lợi điểm, bởi vì em càng nhẹ con Hoàng mã càng chạy nhanh hơn.

– Nhưng nếu bây giờ em bỏ ra quá nhiều sức lực như vậy thì đến khi cuộc đua thực sự diễn ra, em sẽ đuối sức.

– Quân Vũ, anh tin em đi! Chưa bao giờ em cảm thấy tràn trề sức lực như bây giờ. Hiện nay ngoài việc tập luyện em đâu còn phải lo lắng bất cứ việc gì khác nữa, ngoài ra em lại còn được sự khích lệ rất lớn của anh về tinh thần. Nói thật, nếu anh không xuống đây ởvới em thì em sẽ nhớ anh đến điên lên được.

– Anh cũng không thể nào xa em dù chỉ một ngày. Anh không biết vì sao mỗi ngày anh càng yêu em mãnh liệt hơn. Một ngày nào đó nếu không có em thì anh cũng không biết là mình sẽ sống ra sao nữa!

– Em cũng vậy, Quân Vũ! -Nàng xúc động nói- Nếu một ngày nào đó mà không có anh thì em cũng không muốn tồn tại trên cõi đời này.

***

Mỗi ngày Minh Thư cảm thấy mình đạt thêm nhiều tiến bộ. Bây giờ thì con Hoàng mã đã có thể phi hai mươi vòng và vượt qua các rào chắn không chút khó khăn. Nhưng Minh Thư vẫn chưa bắt kịp kỷ lục mà Lý Ngọc Tâm đã đạt được trong cuộc đua gần đây nhất.

“Mình phải cố gắng nhiều hơn nữa!”, nàng tự nhủ với lòng mình, “Chỉ còn nửa tháng nữa thôi là đã tới ngày cuộc đua diễn ra, mình không thể nào thất bại”. Minh Thư những tự thúc giục mình mà còn thúc giục con Hoàng mã: “Ngựa cưng ơi, mày phải biết chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa đâu. Chúng ta phải bắt kịp Lý Ngọc Tâm hoặc là sẽ thảm bại trong cuộc đua sắp tới. Ồ, Nếu điều đó xảy ra thì Quân Vũ sẽ rất buồn và tất cả những người dân của làng Kỳ Sơn cũng sẽ buồn nữa. Cho nên hai chúng ta đều phải cố gắng! Cuối tháng này khi bác Thái Thuận ghé qua trang trại để xem kết quả luyện tập của chúng ta ra sao, lúc đó nhất định chúng ta phải hoặc bằng hoặc vượt qua kỷ lục mà Lý Ngọc Tâm đã lập được”. 

Con Hoàng mã như hiểu thấu những lời thì thầm của Minh Thư nên từ lúc đó trở đi, không những Minh Thư cảm thấy tin tưởng hơn trong việc luyện tập mà con Hoàng mã cũng đã lên tinh thần, nó cố gắng phi nhanh với một tốc độ mà từ đó đến giờ nó chưa hề đạt tới để làm hài lòng cô chủ nhỏ thân yêu của mình và đến một ngày kia, khi hoàn tất hai mươi vòng không phạm bất cứ sơ hở nào với một thời gian suýt soát với kỷ lục mà Lý Ngọc Tâm đã lập được thì Minh Thư đã reo vang trên lưng ngựa: “Hoàng mã ơi, chúng ta thành công rồi nhưng hãy còn vài ngày nữa mới tới cuộc đua, chúng ta phải cố gắng phá kỷ lục này để khi bác Thái Thuận ghé qua, bác ấy phải hoa cả mắt!”

Và những ngày sau Minh Thư tập luyện một cách cật lực hơn. Suốt thời gian tập luyện nàng đã gầy đi năm ký nhưng nàng đã cố ý làm như vậy vì thấy tội nghiệp cho con Hoàng mã, “Phải giảm gánh nặng cho Hoàng mã, nó đã phải tập ròng rã với mình hai tháng trời nay. 

Mình chịu đựng gian khổ đã đành nhưng nó mới là gian khổ hơn khi phải chạy suốt ngày không bén gót với một gánh nặng trên lưng mà còn phải vượt qua các rào chắn nữa!”, cô gái tự nhủ thầm, vuốt ve bộ lông mượt mà của con ngựa trung thành và cảm thấy số mệnh của nó như gắng liền với số mệnh của mình.

Cuối tháng đó ông Thái Thuận ghé qua trang trại để xem thành tích của cô học trò nhỏ của mình ra sao thì ông đã mở to mắt ngạc nhiên khi thấy Minh Thư đã đạt được một tiến bộ mà ông không thể tưởng tượng: sớm hơn thời gian kỷ lục của Lý Ngọc Tâm năm phút!

– Nhưng cháu ơi, chúng ta không được ngủ quên trên chiến thắng. – Ông căn dặn Minh Thư- Trong lúc cháu tập luyện thì Lý Ngọc Tâm cũng đang tập luyện, anh ta có thể phá vỡ các kỷ lục mà mình lập ra trước đây một cách chẳng khó khăn gì và điều này anh ta cũng đã thực hiện trong các cuộc đua về trước.

– Cháu không bao giờ khinh địch! – Minh Thư nói với ông Thái Thuận- Cháu sẽ cố gắng tiếp, thưa bác! Còn những hai ngày nữa và trong hai ngày này cháu nhất định phải lập nên những kỷ lục mới.

***

Tọa lạc trên một khuôn viên rộng lớn, trường đua lần này quy tụ hai mươi kỵ sĩ kiệt xuất trên toàn đất nước, cho nên chưa đến giờ khai mạc mà trên khán đài đã chật nức không còn một chỗ ngồi. Tất cả các kỵ sĩ đều mặc quần trắng, chỉ có áo là khác màu. Áo của các kỵ sĩ đều được đánh số, các con số từ một đến hai mươi được khắc họa một các rõ ràng với mục đích để các khán giả trên khán đài có thể theo dõi xem con ngựa nào đang dẫn đầu cuộc đua trong từng giây từng phút. Minh Thư không khỏi cảm thấy run trong lòng khi có mặt trong cuộc đua quá trịnh trọng ngày hôm nay. Nó không phải là sân vận động của làng Kỳ Sơn với một nhóm người mà mỗi ngày nàng hầu như đều đã quen mặt mà là một trường đua vĩ đại với cả chục ngàn khán giả của Đài Bắc và thập phương đổ tới để theo dõi cuộc đua mang quy mô tòan quốc này. Nhưng rồi Minh Thư hít vào một hơi dài để lấy thêm can đảm, tự nhủ lòng rằng trên khán đài kia, trong hàng vạn người đang có mặt, có một người mà nàng yêu thương nhất và nàng đã tham gia cuộc đua này cũng vì người đó, bằng bất cứ giá nào nàng cũng phải chiến thắng vì tình yêu mãnh liệt mà nàng đã dâng hiến cho chàng. “Anh Quân Vũ, em yêu anh và em sẽ không phụ lòng mong mỏi của anh. đó không phải chỉ là vì danh dự mà còn là vì nhu cầu sống còn của chúng ta, khi anh đã vì em hy sinh tất cả!” Nàng hướng mắt về phía chàng ngồi, cảm thấy như mình được tiếp thêm hơi sức. Bên cạnh chàng còn có bác Thái Thuận của nàng và hai trăm người từ làng Kỳ Sơn đổ về để chúng kiến cuộc đua này với lòng tin tưởng là Minh Thư của họ sẽ giành được chiến thắng tuyệt đối. Một giọng nói mạnh mẽ từ loa phóng thanh vang lên, nhắc nhở các kỵ sĩ chuẩn bị sẳn sàng để bước vào cuộc đua. Các kỵ sĩ sắp thành hàng ngang và trái tim Minh Thư đập mạnh khi thấy nàng vô tình được xếp bên cạnh Lý Ngọc Tâm, nhà quán quân của các cuộc đua được tổ chức tại Đài Bắc trong vòng một năm nay. Khuôn mặt cùa chàng ta nàng đã thấy nhiều lần trên báo nhưng bên ngoài chàng trông đẹp trai và rắn rỏi hơn nhiều. “Chao ôi!”, nàng tự nhủ, “Mình phải bám theo anh chàng này như hình với bóng. Nếu mình duy trì được tốc độ ngang bằng với anh ta thì hy vọng giật giải mới có thể nói là nắm chắc trong tay”. Chàng trai trẻ cũng thoáng nhìn người xếp cạnh bên mình, ngạc nhiên khi khám phá ra dưới chiếc nón kỵ sĩ kia là một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt vời của một cô gái dù mái tóc nàng đã bới lên cao và giấu một cách khéo léo trong chiếc nón đội sụp kéo đến tận mắt. Một cô gái…và là một cô gái trẻ đẹp đến rung động lòng người nữa! Trái tim chàng đập mạnh khi khám phá ra điều này. Nàng là ai, chàng chưa hề biết và cũng chưa hề nghe tên. Một kỵ mã vô danh? Chàng nghĩ thế và cảm thấy ái ngại cho nàng khi nghĩ rằng nàng sẽ bị các người khác bỏ xa vì đa số những kỵ mã tham dự hôm nay đều là những người có nhiều kinh nghiệm. Nàng cũng liếc nhìn chàng, thầm nhủ chàng mới là mục tiêu tranh đua của nàng chứ những người khác nàng không cần biết đến. Tiếng pháo lệnh vang lên báo hiệu cuộc đua bắt đầu và hai mươi kỵ sĩ phóng về phía trước với một khí thế hừng hực vì đây mới chỉ là giai đoạn xuất phát và tất cả những con ngựa dưới tay họ hãy còn sung sức. Nhưng khi đã tiến được nửa vòng đua thì một số người vươn lên vị trí dẫn đầu còn một số khác đã bị bỏ rơi ở phía sau.

Lý Ngọc Tâm không phải là người ở vị trí đầu tiên mà đó chính là Hạ Quân Tường. Và khi nhận ra điều này, những khán giả ủng hộ anh chàng này đã reo hò inh ỏi trên khán đài, tạo nên khí thế cho chàng kỵ mã trẻ tuổi có gương mặt sắc như dao. Lý Ngọc Tâm có vẻ thản nhiên trước những cổ vũ nồng nhiệt đang vang lên như sấm dậy hướng về phía địch thủ của mình, chàng điều khiển con ngựa ô một cách thong dong nhưng vẫn chiếm vị trí thứ tư trong đoàn kỵ mã đang ào ạt phóng về phía trước. 

Minh Thư bám sát theo Lý Ngọc Tâm, không muốn vắt kiệt sức của Hoàng mã ra trong những vòng đầu vì nàng có cảm giác Lý Ngọc Tâm cũng đang làm như thế. Đôi mắt chàng kỵ mã có vẻ ngạc nhiên khi liếc nhìn nàng ra cái điều muốn hỏi: “Cô bé ơi, cô là ai? Tại lại bám theo người ta như bóng với hình như vậy?” 

Đến vòng thứ tư, Lý Ngọc Tâm mới tiếp tục vượt lên một thứ bậc nữa và chàng đang ở vị trí thứ ba mặc cho Hạ Quân Tường dẫn đầu bảng và các đấu thủ phía sau đang hăm he tìm cách vượt khỏi chàng. Minh Thư vẫn phi nước đại, bám sát bên cạnh Lý Ngọc Tâm, cảm thấy chứa chan hy vọng khi nàng chưa dùng hết sức của con Hoàng mã mà rập khuôn theo chiến thuật dưỡng sức của Lý Ngọc Tâm, để dành cho những vòng đua quyết liệt sắp tới. Cho tới vòng thứ năm thì đã có hai kỵ sĩ ngã ngựa khi vượt qua rào chắn và con số kỵ sĩ trên sân chỉ còn lại mười tám người, gieo thêm hy vọng vào lòng của những kỵ mã còn lại khi hai đối thủ đã bị loại ra khỏi vòng chiến. Đến vòng thứ tám, cục diện trên sân đã có sự thay đổi khi kỵ sĩ mang áo số ba từ phía sau đã làm một cuộc đổi ngôi ngoạn mục vượt qua khỏi những đối thủ phía trước với một tốc độ dũng mãnh và chiếm vị trí thứ hai, sát sau lưng của Hạ Quân Tường. Chàng trai đang dẫn đầu khẽ liếc mắt về phía sau và thúc cho con ngựa xám chạy nhanh hơn nữa vì muốn bảo vệ ngôi vị đầu bảng mà mình đang giữ. Bây giờ đã đến vòng đua thứ mười, đã có thêm ba kỵ mã khác ngã ngựa và số người tranh tài thu gọn còn lại mười lăm. Lúc đó Lý Ngọc Tâm mới bắt đầu khởi động, chàng rạp trên lưng ngựa, điều khiển con ô mã vượt lên phía trước với một tốc độ nhanh đến khủng khiếp khiến cho Minh Thư phải thúc Hoàng mã đuổi theo bằng một tốc độ dũng mãnh không kém. Những tiếng hò reo vang lên như sấm dậy cổ vũ cho chàng kỵ mã đẹp trai này khi chàng đã vượt lên vị trí thứ hai thay thế chổ của tay đua mang áo số ba lúc nãy. Tay đua này bây giờ đã bị lùi lại vị trí thứ tư khi con Hoàng mã của Minh Thư chồm lên trong một khí thế vô cùng hùng hậu với mục đích nhất định phải bắt cho kịp Lý Ngọc Tâm. Vòng mười lăm diễn ra trong bầu không khí vô cùng căng thẳng và trái tim của mọi người như muốn nổ tung ra khi Lý Ngọc Tâm và Hạ Quân Tường, hai đối thủ được coi là đồng tài đồng sức, đang phi song song bên nhau, đôi mắt của hai người trao nhau những cái nhìn tóe lửa, nhất định không để cho địch thủ vượt lên trước mình. Và người ta cũng bắt đầu xì xào khi thấy kỵ mã mang áo số hai mươi cưởi tên lưng một chú ngựa cao khỏe có bộ lông màu vàng rực đang bám sát theo hai người đi trước. Đây là con ngựa vô danh chưa từng thấy xuất hiện trong càc cuộc đua trước và tay kỵ sĩ đương nhiên cũng là một kẻ lạ mặt mà chưa ai từng nghe thấy tên tuổi trên báo chí. “Chà! Một tuyển thủ mới…một nhân tài mới!”. Mọi người không ngớt xì xào, đã bám theo cả Lý Ngọc Tâm và Hạ Quân Tường suốt mười lăm vòng như vậy, rõ ràng không phải tay mơ!”. Và ngay lúc đó trên khán đài bắt đầu nổi lên tiếng hò reo inh ỏi khi Minh Thư và con Hoàng mã lướt qua mặt họ. Đó là tiếng reo của hai trăm dân làng Kỳ Sơn đã kéo tới đây để nhìn tận mắt một cuộc đua vĩ đại so với những cuộc đua được tổ chức từ trước đến giờ mà trong số những người tham dự có cô gái xinh đẹp nhất của làng họ. Trái tim Minh Thư như nở bừng ra trong nắng sớm vì biết trong những tiếng reo hò cuồng nhiệt có cả tiếng reo hò của chàng trai mà nàng yêu thương nhất. Và vì chàng mà nàng phải chiến thắng bằng bất cứ giá nào. Cho đến vòng đua thứ mười tám, trên sân chỉ còn lại duy nhất mười đối thủ nhưng lúc đó không ai chú ý đến số kỵ sĩ còn lại bao nhiêu người mà họ chỉ chú mục đến hai kẻ dẫn đầu và những tiếng hoan hô như sấm dậy đã vang kên như muốn làm chấn động cả khán đài khi Lý Ngọc Tâm cho con ô mã tiến về phía trước với một tốc độ kinh hồn mà chưa ai thực hiện được từ trước đến nay, vụt qua khỏi Hạ Quân Tường trong chớp mắt và vươn lên với vị trí dẫn đầu.

“Phải bình tĩnh! Và nhất định phải chiến thắng! Hoàng mã ơi, nhanh lên, nhanh lên đi! Không được run sợ, chỉ còn vỏn vẹn ba vòng nửa thôi. Hãy hoàn tất ba vòng này với một cố gắng phi thường nhất. không thể để sự khổ luyện của chúng ta trong hai tháng trời tan theo mây khói. Và nhất là vì chàng đang có mặt ở nơi đây cho nên chúng ta không thể nào thất bại!”. Minh Thư tự nhủ mà trái tim như muốn nổ tung ra khi nàng rạp trên lưng con Hoàng mã và thúc nó phi về phía trước với một tốc độ khủng khiếp, hy vọng bắt kịp hai người đi trước. Và trong lúc Minh Thư dang cố vượt lên thì Hạ Quân Tường cũng đã làm những nỗ lực phi thường khi con ngựa xám cất cao bốn vó, phi với một tốc độ điên cuồng và đã bắt kịp con ô mã của Lý Ngọc Tâm. Hai kỵ mã phi song song và gần đến nổi như dán sát vào nhau. Lúc đó Minh Thư là người ở gần họ nhất và trái tim của nàng như muốn ngừng đập khi thấy Hạ Quân Tường bằng một động tác nhanh đến bất ngờ đã khéo léo hất Lý Ngọc Tâm ra khỏi lưng ngựa. Chàng kỵ mã rơi lăn lóc trên trường đua, may mắn Minh Thư đã tránh được chàng và những kỵ mã phía sau còn bị bỏ rơi xa nên không có tai nạn đáng tiếc xảy ra. Trái tim mọi người như lặng ra vì sự việc quá bất ngờ này, không ai biết vì sao Lý Ngọc Tâm ngã ngựa nhưng trong khi nhân viên y tế cáng chàng kỵ mã bất hạnh vào trong thì cuộc đua đua vẫn tiếp diễn vì con ô mã dù không có chủ trên lưng vẫn tiến về phía trước bằng một tốc độ nhanh đến kinh người. Cả khán đài đứng dậy hoan hô nhiệt liệt, cổ vũ cho chú ngựa thông minh và vô cùng dũng cảm này.

Trong khi Hạ Quân Tường còn đang lặng người ra trước sự dũng mãnh của con ô mã thì Minh Thư đã nhân cơ hội này vượt qua mặt hắn. Bốn vó của con Hoàng mã phi nhanh đến nỗi gần như nhập một và hình ảnh của nó cùng Minh Thư trên lưng vút qua khỏi Hạ Quân Tường như một ánh sao băng. Giờ đây gã kỵ mã đáng ghét kia không còn là mục tiêu của nàng nữa mà con ô mã đang lồng lên phía trước với một tốc độ khủng khiếp mới chính là đối thủ của nàng. Hạ Quân Tường sau phút kinh ngạc đã bình tĩnh lại, cố gắng bám sát theo Minh Thư và con ô mã nhưng trời bất dung gian, con ngựa xám thao túng đấu trường từ đầu đến cuối mà hắn cưỡi trên lưng vì phung phí quá nhiều sức lực nên bây giờ mệt đến thè lưỡi ra, đã không vượt qua được rào chắn trước mặt, cả ngựa lẫn người đều ngã xuống đường đua. 

Mọi người lại trải qua một phen nín thở khi Hạ Quân Tường được cáng vào trong. Họ chặn tay trên ngực vì quá xúc động và quá hồi hộp khi thấy con ô mã của Lý Ngọc Tâm vẫn hùng dũng tiến tới, tốc độ của nó không hề suy giảm mà còn nhanh hơn lúc trước vì không còn bất cứ sức nặng nào trên lưng. Minh Thư khó khăn lắm mới bám sát được nó, cảm thấy đây mới là địch thủ đáng gờm nhất trong cuộc đời mình. Vòng thứ mười chín đã chấm dứt và ô mã vẫn dẫn đầu với Hoàng mã bám sát theo sau. Minh Thư đã cố gắng đến kiệt sức, Hoàng mã cũng đã phát huy tất cả nội lực của nó nhưng vẫn sau con ngựa ô dù trong một khoảng cách thật gần. Thế rồi từ trên khán đài của sân vận động, lá kỳ hiệu của làng kỳ Sơn bay phất phới, những tiếng reo hò cổ vũ của hai trăm dân làng Kỳ Sơn vang lên kèm theo giọng nói yêu dấu của một người mà vừa nghe thấy trái tim của Minh Thư đã đập mạnh lên vì xúc động: “Minh Thư, Em phải chiến thắng!” Lời nói thiết tha của chàng và những tiếng reo hò cổ vũ kia đã khiến Hoàng mã lẫn Minh Thư như được tiếp thêm hơi sức. Minh Thư hầu như đã nhấc người lên khỏi lưng ngựa với một tư thế chồm hẳn về phía trước. Bốn vó của Hoàng mã cũng nhanh đến mức kinh hồn, nhanh hơn bất cứ thời khắc nào trong cuộc đời của nó. Bây giờ người ta chỉ còn trông thấy một khối vàng rực đang di chuyển trên đường đua và tiến về phía trước như một cơn dông. Nước mắt của Minh Thư lăn dài khi thấy bọt mép sùi ra từ miệng của con vật trung thành mà nàng trân trọng hơn bất cứ báu vật nào trong cuộc đời này. Hoàng mã của nàng đã chiến đấu tới giây phút cuối cùng và trong một nỗ lực bất ngờ nhất, nó phóng về phía trước bằng một cố gắng phi thường, vượt qua con ngựa ô trong tích tắc khi vòng đua thứ hai mươi kết thúc. Con ô mã đến sau họ chỉ hai phút, cũng gần như kiệt sức để mang về cho chủ nhân của nó giải nhì của một cuộc đua toàn quốc với những sự kiện bất ngờ chưa từng xẩy ra từ trước đến nay. Minh Thư nhảy xuống khỏi lưng ngựa khi cả hai con vật đáng thương cùng dừng lại và thở hồng hộc vì đã ra hết sức lực cho cuộc đua này. Nàng mừng đến rơi nước mắt, áp má mình vào má con Hoàng mã và nhìn con ngựa ô bên cạnh mình với cái nhìn hết sức thán phục trước sức chiến đấu dũng mãnh cũng như ý chí sắt đá quyết đoạt lấy chiến thắng cùa nó trên đường đua ngay cả khi không có người điều khiển trên lưng. Cả trường đua như nổ tung lên trước chiến thắng bất ngờ của người kỵ sĩ trẻ tuổi vô danh. Những tia flash lóe lên từ những máy ảnh và máy quay phim của các ký giả, ghi nhận giây phút vinh quang của một kỵ mã mà cho đến bây giờ những khán giả thâm niên của môn thể thao này không hề biết mặt cũng chẳng biết tên. Mọi người càng ồ lên ngạc nhiên khi người kỵ mã bỏ chiếc nón ra để lộ một khuôn mặt tuyệt vời và một mái tóc dài bồng bềnh như mây trời tung bay theo gió.

“Thì ra là một cô gái!”, nhiều tiếng xì xào vang lên và một lần nữa khán đài lại náo động bởi những tiếng reo hò ầm ĩ và những tiếng hoan nghêng nhiệt liệt, đón chào lần đầu tiên một nữ kỵ mã đã giật giải vàng trong một cuộc đua toàn quốc. Ngay lúc đó, hai trăm khán giả từ một phía của khán đài với cờ hiệu phất phới của làng Kỳ Sơn trên tay, công kênh trên tay họ một chàng trai trẻ tuổi. Họ cùng bước xuống đường đua và tiến thẳng về phía người nữ kỵ mã. Trong phút chốc, làn sóng người này đã nâng cả nàng lên bên cạnh chàng và kiệu hai người trên những đôi vai rắn chắc của họ, đi vòng quanh khán đài và miệng không ngừng hô vang những khẩu hiệu chiến thắng trong không khí sôi sục của cuộc đua vừa kết thúc.

“Chao ôi! Chàng trai chính là Quân Vũ, phó giám đốc trẻ tuổi, đẹp trai của công ty Trường Đạt đây mà! Vậy có lẽ cô gái chiến thắng kia chính là người yêu của anh chàng!”, những ký giả có mặt ở đó thì thầm với nhau khi nhận ra Quân Vũ và lời truyền miệng này chẳng mấy chốc lan ra khắp khán đài khiến giới mộ điệu thêm một phen kinh ngạc. Không bỏ qua kịp may ngàn năm một thuở, máy quay phim và máy ảnh của các phóng viên một lần nữa lại làm việc liên tục, ghi lại hình ảnh của đôi uyên ương đẹp đôi này khi dân làng Kỳ Sơn tiếp tục kiệu họ đi vòng quanh khán đài lần nữa.

“Đúng là một sự kiện thể thao sôi nổi xen lẫn một chuyện tình lãng mạn. Đề tài nóng bỏng cho giới truyền thông tha hồ khai thác!”, một ký giả bình phẩm khi đua máy ành hướng về phía họ, lấy làm đắc ý vì hình chụp cận cảnh của hai người mà anh chàng vừa chộp được với mục đích đưa lên trang nhất tin này trong số báo ngày mai.

***

Cuộc đua kết thúc trong sự phấn kích của mọi người cùng lúc với sự khám phá một ngôi sao vừa mới nổi đã giật được giải quán quân toàn quốc. Người ta càng chắc lưỡi trầm trồ khi biết đó là một cô gái trẻ mà lại còn có nhan sắc tuyệt vời nữa. Lễ trao giải được diễn ra long trọng và lần nữa, tất cả các ốnh kính đều hướng về phía Minh Thư.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, Minh Thư và Quân Vũ bị các ký giả vây quanh. Bây giờ cả một rừng ký giả đã tụ tập trước mặt họ quyết khai thác cho được sự kiện nóng bỏng này càng nhiều càng tốt cho số báo ngày mai.

– Cô Minh Thư, cô có định tiếp tục sự nghiệp của mình trong lĩnh vực này không? – Một phóng viên cất tiếng hỏi.

Cô gái xinh đẹp liếc mắt nhìn người yêu của mình và bẽn lẽn trả lời:

– Tiếp tục hay không là tùy vào sự quyết định của anh ấy.

Lập tức các micro và các máy ảnh lại chĩa về phía Quân Vũ:

– Thế nào, người đàn ông nay mắn nhất trên cuộc đời này! Anh có cho cô người yêu vừa tài hoa vừa xinh đẹp của mìmh tham gia các cuộc đua tổ chức trong thời gian sắp tới không?

– Có lẽ đây là lần cuối cùng! – Chàng trai trả lời – Bởi vì đua ngựa là môn thể thao mà hai chúng tôi cùng ưa chuộng nhưng chúng tôi không có ý định theo đuổi nó trọn đời. Mối bận tâm lớn nhất của chúng tôi là làm những bước tiến vượt bậc trong lãnh vực thời trang.

– Chúng tôi được biết anh là đương kim phó giám đốc của công ty Trường Đạt. Nghe nói anh sẽ rời công ty trong vòng vài tháng nữa. Anh có thể xác nhận điều đó chứ? – Một phóng viên đặt câu hỏi trên vì người này biết khá rỏ về Quân Vũ.

– Có thể có mà cũng có thể không tùy theo tình hình. – Quân Vũ từ tốn đáp.

– Nhưng trong trường hợp tôi rời Trường Đạt và thành lập một công ty thời trang mới, hy vọng tòan thể quí vị sẽ ủng hộ chúng tôi.

– Cô Minh Thư đây sẽ giúp anh một tay trong việc điều hành công ty đó chứ?

– Tôi nghĩ là vậy. -Quân Vũ liếc nhìn Minh Thư và mỉm một nụ cười đầy ý nghĩa – Nhưng tôi muốn cô ấy dành thời gian cho việc học nhiều hơn. Minh Thư vừa mới đỗ thủ khoa trong cuộc thi tuyển vào đại học thiết kế thời trang. Sắp tới đây cô ấy sẽ bận rộn nhiều với chương trình học của năm thứ nhất.

Minh Thư mở tròn mắt ngạc nhiên, trái tim đập rộn ràng vì cái tin mà Quân Vũ vừa tiết lộ. Nàng đỗ thủ khoa? Trái tim cô gái run lên vì súc động và mừng vui. Chao ôi, Quân Vũ đã biết cái tin này bao lâu rồi mà giấu nhẹm không cho nàng biết. Các phóng viên vừa bất ngờ, vừa kinh ngạc khi nghe Quân Vũ tiết lộ cái tin rất thú vị này. Mọi máy quay phim và máy ảnh cùng lúc hướng về phía Minh Thư, cố lấy ảnh cận cảnh của cô gái đa tài này.

– Xin cho biết khi nào hai người sẽ kết hôn? – Một nữ ký giả đặt câu hỏi trên và nhìn cặp trai tài, gái sắc với đôi mắt đầy hâm mộ.

– Chúng tôi đã đính hôn với nhau rồi! – Quân Vũ trả lời – Và chúng tôi đã đồng ý với nhau là đợi Minh Thư tốt nghiệp đại học rồi mới kết hôn.

– Xin cho chúng tôi hỏi câu hỏi cuối cùng. – Một phóng viên hướng về phía Minh Thư – Động cơ nào đã thúc đẩy cô tham gia cuộc đua ngựa toàn quốc này?

– Tôi tham gia cuộc đua này bởi vì tôi lớn lên ở làng Kỳ Sơn, một nơi mà thuật kỵ mã hầu như là đã thấm vào huyết quản của mọi người. Tôi muốn mang lại vinh quang cho nơi mà tôi đã từng sinh trưởng và đồng thời tôi cũng muốn giới thiệu Kỳ Sơn với tất cả người dân toàn quốc. Quê hương tôi không chỉ nổi tiếng về khung cảnh thơ mộng, trữ tình mà còn là nơi đào tạo những kỵ mã có tài và cung ứng những con ngựa đua kiệt xuất cho Đài Bắc cũng như các nơi khác trên toàn đất nước. Con Hoàng mã giúp tôi thắng trong cuộc đua này cũng xuất phát từ đất Kỳ Sơn và được thuần hoá bởi trang trại cung cấp ngựa đua mang tên Thái Thuận. Tôi hy vọng những ai có mối quan tâm trong môn thể thao này có thể tìm đến đó để được cung ứng những con ngựa tốt nhất, dẻo dai nhất và chạy khỏe nhất. Một lần nữa càm ơn quí vị đã quan tâm đến chúng tôi!

Các phóng viên thỏa mãn với cuộc phỏng vấn đầy đủ này và cũng thán phục sự đối đáp lưu loát của Minh Thư và Quân Vũ. Đến lúc đó cả chàng và nàng mới thở phào nhẹ nhõm khi đám ký giả bắt đầu tản ra, để lại họ với những người dân làng Kỳ Sơn, trong đó có nhiều người còn đang lau nước mắt vì xúc động khi nghe Minh Thư trả lời câu hỏi cuối cùng. Ông Thái Thuận tiến đến bên Minh Thư, xoa đầu cô gái và nói khẽ vào tai nàng: “Cô bé dũng cảm của bác ơi, cảm ơn cháu về chiến thắng mới đạt được để cho làng Kỳ Sơn của chúng ta được nở mặt, nở mày và cũng cảm ơn cháu đã giới thiệu trang trại của bác đến với mọi người”. “Chao ôi, thưa bác, nàng cũng đáp khẽ vào tai ông, “Những gì bác làm cho cháu từ đó đến giờ cháu còn không biết tới lúc nào mới trả cho xong”.

Những người dân quyến luyến Minh Thư và Quân Vũ đến nổi đã cùng đề nghị:

– Hai người nhất định phải đến Kỳ Sơn ngay bây giờ cho dân làng thết đãi một đêm rồi sáng ngày mai hãy về Đài Bắc.

Minh Thư liếc nhìn người yêu:

– Được không anh Quân Vũ? Hôm nay mới là thứ bảy! Ngày mai chúng ta vẫn còn nghỉ một ngày.

– Anh sẽ đi với em! – Chàng vui vẻ trả lời – Một mặt để em có dịp về thăm nhà, mặt khác anh và bác Thái Thuận còn có chuyện muốn nói với em.

Nói rồi chàng đưa mắt nhìn ông Thái Thuận và cười bảo:

– Phải vậy không thưa bác?

Ông cũng nháy mắt với chàng và trả lời:

– Đúng vậy, khi nào đến Kỳ Sơn rồi chúng ta sẽ nói với Minh Thư.

Minh Thư hết nhìn người này đến người kia rồi tự nhủ: “Chà! Hai người này có gì bí mật giấu mình đây!”

– Bây giờ chúng ta lên đường được rồi chứ? – Một người dân làng khẽ hỏi Minh Thư.

– Ồ! Còn một người rất quan trọng mà cháu muốn người ấy cùng đi với chúng ta trong dịp vui này.

– Dì Lệ Mai hả? – Quân Vũ đoán ra ngay ý định của người yêu.

– Vâng! Bây giờ chúng ta ghé về trang trại rước dì rồi cùng đi một thể. Không có dì lo cho em suốt hai tháng nay thì chưa chắc em đã thắng trong cuộc đua này.

“Con bé này đối với ai nó cũng chí tình. Người nào đã giúp nó dù một việc rất nhỏ nó cũng không bao giờ quên!”, ông Thái Thuận xúc động lẩm bẩm, nhìn cô gái nhỏ trước mặt mình bằng ánh mắt thật là trìu mến.

Khi mọi người về đến trang trại thì dì Lệ Mai đã từ trong chạy ra đón và nói bằng giọng vui mừng:

– Minh Thư, mừng cháu đã chiến thắng! Dì xem truyền hình trực tiếp về trận đấu này mà hồi hộp đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lòng ngực. Cho đến lúc người ta tuyên bố cháu về nhất thì dì mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Minh Thư nắm tay người dì thân mến của mình:

– Bây giờ chúng ta cùng về Kỳ Sơn ăn mừng. Mọi người đang đợi chúng ta ở đó. Lâu lắm rồi dì cũng chưa có cơ hội trở về Kỳ Sơn phải khôngdì?

Bà Lệ Mai nghe Minh Thư nhắc Kỳ Sơn, xúc động đến rơi nước mắt:

– Phải, đã lâu lắm rồi… được trở về nơi sinh trưởng của mình thì còn gì hơn nữa.

Thế là mọi người chia làm hai nhóm. Quân Vũ, Minh Thư, ông Thái Thuận và bà Lệ Mai cùng đi một xe. Những người còn lại trở về bằng chiếc xe chở hành khách chạy trên chuyến đường Kỳ Sơn – Đài Bắc mà họ đã thuê cả lượt đi lẫn lượt về.

Trên đường về Kỳ Sơn, Minh Thư kẽ nói với Quân Vũ:

– Lúc nãy có đông người quá nên em chưa tiện hỏi tội anh.

– Anh có tội gì đâu? – Chàng trai cười mỉm.

– Anh biết em trúng tuyển vào trường thiết kế thời trang mà cứ im thin thít, không chịu nói cho em biết để đến lúc các ký giả hỏi thì anh mới chịu khai ra.

– Chao ôi, mỗi ngày em cứ luyện tập trên lưng ngựa từ sáng sớm đến tối mịt, có giây phút nào em rảnh rang đâu để anh nói cho em nghe. Vả lại, anh cũng muốn giữ kín để phòng hờ nếu em thất bại trong cuộc đua này thì anh sẽ tiết lộ cái tin đó cho em biết để em đỡ buồn!

Chàng nói rồi cười to lên khiến nàng phụng phịu mặt rồi véo chàng một cái thật đau. Quân Vũ xuýt xoa rồi phân trần với ông Thái Thuận:

– Bác xem, Minh Thư thật là vô ơn bội nghĩa. Không có cháu kèm mỗi tối thì dễ gì nàng đậu thủ khoa. Bây giờ đậu rồi cũng chẳng biết nói cảm ơn người ta một tiếng. Bác Thái Thuận à, lúc nãy hai bác cháu mình định chia tiền cho Minh Thư nhưng bây giờ thì cháu đã đổi ý rồi, cháu giữ hết, bác chỉ chia phần bác thôi.

Minh Thư hết nhìn Quân Vũ lại nhìn ông Thái Thuận:

– Thưa bác, anh Quân Vũ nói gì mà cháu không hiểu đầu đuôi ra sao cả? Tại sao phải chia tiền cho cháu mà tiền gì hở bác?

Ông Thái Thuân mỉm cười ra vẻ bí mật:

– Hồi nãy bác đã thỏa thuận với Quân Vũ là về đến Kỳ Sơn rồi mới nói.

Minh Thư phụng phịu:

– Thôi đi! Cháu sốt ruột muốn chết rồi đây này mà bác với anh ấy cứ úp úp, mở mở mãi.

– Có gì đâu! – Quân Vũ bật cười khi nhìn gương mặt hờn dỗi của Minh Thư – Số là cách đây mấy ngày, sau khi bác Thái Thuận thấy em đã tập luyện một cách hoàn hảo và đạt được những tiến bộ vượt bực thì bác ấy đã bảo anh có bao nhiêu tiền trong tay cứ đánh cá hết. Cứ đặt cược vào em và con Hoàng mã là chắc chắn không thể nào thua được. Vì bác ấy là dân trong nghề nên nói sao thì anh tin vậy. Nhưng vì anh lỡ vét hết tiền để mua trang trại cho em rồi nên chẳng còn xu teng nào cả. Vì vậy mà anh đã cầm cố trang trại cho ngân hàng và mượn một số tiền cũng khá bộn. Họ quen anh nên cũng dễ dãi cho anh mượn. Rốt cuộc thì bác Thái Thuận đoán việc như thần. Em đã thắng trong cuộc đua còn anh thì đã thắng đậm trong việc cá độ nên nghĩ tới công cán của em, anh muốn chia cho em một nửa.

– Chao ôi, anh đã cầm trang trại? – Minh Thư tròn mắt hỏi – Lỡ như em thua thì sao?

– Bác Thái Thuận nói với anh em không thể nào thua và anh đã tin lời bác ấy. Anh chỉ tiếc là mình nhát gan quá. Nếu không thì anh đã cầm luôn ngôi biệt thự mà chúng ta đang ở để lấy tiền đánh cá.

– Còn bác… – Ông Thái Thuận nói tiếp – cũng nhát gan không kém gì Quân Vũ. Bác chỉ đánh cá một nửa số tiền mà bác có trong tay, nếu không thì bây giờ bác đã giàu to rồi. Nhưng mà thắng như thế cũng là đậm rồi. Có thể mở rộng trang trại và phát triển đàn ngựa đua để cung cấp cho toàn quốc. Minh Thư, cảm ơn cháu đã quảng cáo cho trang trại lúc nãy khi các ký giả phỏng vấn cháu. Vừa quảng cáo, vừa mang lại tiền cho bác, thế thì bác phải làm thế nào để cảm ơn cháu đây? Chì còn cách chia cho cháu một nửa số tiền thắng vậy!

– Thưa bác…Minh Thư vội vàng đáp -…những gì cháu làm cho bác không bằng một phần nhỏ những gì mà bác đã làm cho cháu, cho nên bác đừng nghĩ đến việc ơn nghĩa. Cháu vẫn nghĩ là mình còn nợ bác và nợ rất nhiều!

– Cháu cưng ơi! -Ông Thái Thuận trìu mến bảo nàng – Nếu cháu từ chối không nhận một nửa số tiền thắng đó thì bác Thái Thuận của cháu sẽ cảm ơn cháu bằng cách khác và rồi bác sẽ dành cho cháu một sự ngạc nhiên.

Mấy bác cháu nói chuyện rôm rả trên đường về. Bà Lệ Mai ngồi lặng yên nghe không nói lời nào nhưng thỉnh thoảng bà lại tủm tỉm cười.

Chương 29

Ngay khi về nhà, cả ba dì cháu cùng thắp hương cho ông Thế Nghi. Đứng trước mộ của ông nội, Minh Thư lẩm bẩm khấn nguyện: “Nội ơi, con đã làm tròn lời di huấn của nội rồi. Minh Thư của nội đã đậu vào đại học và còn đậu rất cao nữa. Con biết lúc nào linh hồn của nội cũng theo phù hộ cho con nên con mới vượt qua được những khó khăn, chông gai của cuộc đời này”.

Tối hôm đó làng Kỳ Sơn tổ chức một buổi party trên khoảng đất trống mà họ vẫn thường dùng để tổ chức hội hè. Lần này dân làng chào đón Minh Thư trở về như chào đón một vị nữ anh hùng. Cuộc vui kéo dài đến hơn nửa đêm. Minh Thư và Quân Vũ cùng hòa vào niềm vui mộc mạc của họ còn dì Lệ Mai thì xúc động đến rơi nước mắt khi được trở về làng cũ quê xưa.

***

Sáng hôm sau Minh Thư, quân Vũ và dì Lệ Mai trở về Đài Bắc. Vừa bước vào nhà là chàng đã xúc động đến nỗi quay sang và nói với nàng:

– Nhớ nhà ơi là nhớ! Thật không nơi nào đầm ấm bằng mái nhà của mình. Hai tháng rời xa nó mà anh thấy dài đăng đẳng như hai thế kỷ. Minh Thư, em có cảm thấy giống như anh không?

– Em cũng vậy, Quân Vũ! – Nàng dịu dàng nói với chàng – Em không nhớ Đài Bắc nhưng em rất nhớ mái nhà của chúng ta. Bởi vì dưới mái nhà này, chúng ta có quá nhiều kỷ niệm.

Tối hôm đó, Minh Thư sang phòng Quân Vũ và thủ thỉ với chàng:

– Anh có biết tại sao em thắng cuộc đua không?

– Vì em đã luyện tập một cách khổ cực như vậy và nhờ vào ý chí của em nữa.

– Cái đó cũng chỉ một phần! – Nàng nói và nhìn sâu vào mắt chàng

– Khi vòng đua thứ hai mươi sắp kết thúc, em có cảm giác mình không thể nào vượt qua con ô mã, nhưng rồi giọng nói tha thiết của anh vang kên như tiếp thêm hơi sức cho em. “Minh Thư, em phải chiến thắng!”, câu nói đó của anh giống như một sức mạnh vô hình đã đưa em về tới đích một cách bất ngờ. Không vì yêu anh thì em sẽ không đạt được chiến thắng này đâu! Không vì tình yêu anh thì em cũng không thể đậu thủ khoa vào trường đại học thiết kế thời trang nữa. Anh Quân Vũ, em nói cho anh biết như thế để anh hiểu rỏ anh quang trọng đối với em đến mức nào. Vì tình yêu mà em mới làm được những chuyện phi thường như vậy. Cho nên nếu một ngày nào đó mà anh rời xa em thì em không thể nào tiếp tục sống trên cõi đời này nữa. Anh là hạnh phúc của em, cũng là sức sống của em. Em không thể nào sống thiếu anh.

– Minh Thư! – Chàng xúc động thốt lên – Em yêu anh đến như thế thì làm sao anh có thể rời xa em được. Nếu không có em thì cuộc đời này đối với anh chỉ là một khoảng trống hoang vắng, quạnh hiu. Anh đã từng trải qua cái cảm giác ấy khi em bỏ anh để trở về Kỳ Sơn. Buổi sáng hôm ấy khi đọc mấy vòng ngắn ngủi mà em để lại, trái tim anh choáng váng chỉ muốn làm bất cứ cách nào để em có thể trở về bên cạnh của anh, dù ngay lúc đó anh chưa biết là mình đã yêu em nhưng sự quan trọng của em đối với cuộc đời anh là một điều không thể nào phủ nhận được. Và bây giờ khi đã nói yêu em rồi, em nghĩ là anh có thể tồn tại trên cõi đời này mà thiếu vắng em sao?

Nàng xúc động khi nghe những lời thủ thỉ của chàng, rồi không biết vì sao nàng lại bảo:

– Có một điều mà em đã muốn hỏi anh từ lâu. Vì em mà anh phải từ chối Huệ Trinh lẫn Lệ Hằng, anh không tiếc nuối và không đau lòng chứ?

– Đối với Huệ Trinh thì sau khi cô ấy thốt lên những lời nhục mạ em, anh đã chẳng còn gì lưu luyến với cô ta nữa rồi, nhưng đối với Lệ Hằng thì anh có một chút đau lòng. Lệ Hằng là một cô gái tuyệt vời từ hình thức đến tâm hồn. Hôm khiêu vũ với Lệ Hằng trong vườn hoa, cô ấy đã nói một câu làm anh xúc động, em có muốn nghe anh lập lại hay không?

– Cô ấy đã nói gì với anh?

– Lệ Hằng đã nói với anh như sau: “Em đã chờ anh mười mấy năm rồi, chờ thêm một thời gian nữa cũng có sao đâu, chỉ hy vọng một lúc nào đó anh sẽ chán những ngày tháng phiêu bạt của mình và quay nhìn lại phía sau, anh sẽ vẫn thấy em đứng đó chờ anh cho đến khi nào trái tim anh rung động mới thôi”. Nghe Lệ Hằng nói như thế lòng anh thật là ray rứt. Nàng có biết bao nhiêu người theo đuổi mà lại đi khẩn cầu tình yêu của anh. Với một con người hoàn hảo như vậy, với những lời nói thiết tha như vậy anh không xúc động thì có lẽ nó đã hóa đá mất rồi!

– Vậy thì anh hãy chạy đi tìm cô ấy đi và nói rằng anh đã xúc động vì mối tình cùa cô ấy. Em sẳn sàng biến mất để cho hai người có thể dể dàng đến với nhau.Minh Thư nói bằng giọng uất ức, cảm thấy trái tim của chàng không phải dành trọn cho nàng mà còn một chút gì đó dành cho người con gái khác.

– Em hiểu sai anh rồi, cô bé hay hờn dỗi của anh ơi! – Chàng vội ôm nàng vào lòng và khẽ dỗ dành – Anh nói anh xúc động chứ có nói là anh rung động vì cô ấy đâu! Xúc động bắt nguồn từ sự tội nghiệp còn rung động bắt nguồn từ tình yêu, em phải phân biệt hai điều đó chứ? Thực sự anh cũng không muốn đề cập đến Huệ Trinh hay Lệ Hằng nhưng vì em đã hỏi nên anh nghĩ thế nào thì nói ra thế ấy! Nhưng tại sao tối hôm nay em lại đá động đến vấn đề này làm gì? Trong khi hai người con gái ấy đối với anh đã trở thành quá khứ!

– Nhưng anh vẫn còn đau lòng vì một trong hai người họ phải không? Trái tim anh vẫn chưa vứt bỏ hết hình ảnh của Lệ Hằng!

Bây giờ trái tim anh chỉ còn hình ảnh của em thôi chứ không còn hình ành cùa bất cứ người con gái nào khác cả. Thỉnh thoảng nếu nghĩ đến Lệ hằng thì anh chỉ nghĩ đến như một người bạn, nàng không làm bất cứ lỗi lầm gì khiến anh phải cắt đứt tình bạn với nàng. Nhưng hôm nay sao em lại hỏi kỹ anh như vậy?

– Vì em muốn biết anh toàn tâm, toàn ý yêu em trước khi em nói ra với anh điều này…

– Em phải tin tưởng vào tình yêu của anh, Minh Thư ạ! Bởi vì nếu không, em sẽ không thề nào hạnh phúc một cách trọn vẹn được.

– Em tin anh, Quân Vũ! Nhưng hãy cho em hỏi anh lần nữa: anh chỉ yêu mỗi mình em và sẽ mãi mãi yêu em suốt đời như thế?

– Anh chỉ yêu mình em thôi, Minh Thư! Và sẽ yêu em cho đến khi nào không còn anh tồn tại trong cuộc đời này nữa mới thôi!

– Anh Quân Vũ…- Nàng nói bằng giọng tha thiết và nhìn sâu vào mắt chàng -…em yêu anh và muốn thành hôn với anh ngay bây giờ. Em không thể nào chờ đợi lâu hơn nữa vì lúc nào em cũng sợ mất anh.

– Bây giờ đã chấp nhận lời cầu hôn của anh rồi hả? – Chàng nói câu đó và đôi mắt sáng lên vì hạnh phúc – Ngay lúc trở về từ biệt thự của Lệ hằng, anh đã muốn làm lễ cưới ngay lập tức với em rồi nhưng em không chịu và còn nói phải để em tốt nghiệp xong đại học.

– Nhưng bây giờ em muốn ràng buộc anh chàng hoàng tử của lòng mình để chàng không thể nào ngó ngàng đến bất cứ ai khác.

– Vậy ngay tháng này nhé? – Chàng mỉm cười nói với nàng – Bởi anh muốn càng nhanh càng tốt!

– Tháng tới đi! – Nàng nói mà mặt ửng hồng lên – Phải có thời gian để chuẩn bị mọi thứ chứ!

– Ừ, thì tháng tới! – Chàng âu yếm hôn lên tóc nàng – Anh sẽ mời hết công ty đến dự để mọi người biết là cô dâu cùa anh xinh đẹp đến dường nào!- Em sẽ rất hạnh phúc trong ngày đó và còn rất hãnh diện nữa, vì người chồng tương lai của em không phải dể gì mà yêu được. Các cô gái thấy anh cưới vợ chắc là sẽ kinh ngạc lắm bởi vì anh bay bướm và đào hoa như vậy! Anh cũng đã từng nói với em năm mười năm nữa anh mới nghĩ đến chuyện lập gia đình để có thể làm những cuộc dạo chơi tùy thích trước khi anh chịu ở yên trong gia đình thực sự của mình.

– Nhưng mà trái tim của anh đã bị một cô gái nhỏ làm cho điên đào và bây giờ thì anh không thể sống thiếu nàng. Trên đời này anh chỉ cần tình yêu của nàng là đủ. Nàng yêu anh một cách mãnh liệt và anh thì hạnh phúc khi được nàng yêu như vậy.

– Anh Quân Vũ…- nàng khẽ thì thầm vào tai chàng – Em yêu anh và mãi mãi sẽ yêu anh bằng thứ tình yêu mãnh liệt như thế để trong trái tim của anh không còn chổ cho bóng hình nào hiện hữu mà chỉ có mỗi một Minh Thư!

Chàng ôm chặt nàng vào lòng và hôn nàng đắm đuối bởi nói bất cứ lời gì cũng không thể diển tả hết tình yêu sâu sắc mà chàng đã dành trọn cho nàng. Nàng nhắm mắt đón lấy những nụ hôn nồng nàn ấy, cảm thấy vì người đàn ông này mà nàng có thể làm bất cứ điều gì trong cuộc đời này. 

Chương 30

Ông Quốc Thái ngồi trong căn phòng xa hoa, sang trọng của giám đốc công ty. Ngoài mặt ông cố làm ra vẻ điềm tĩnh nhưng trong lòng ông đang rối bời bởi vì cho đến nay ông vẫn chưa tìm được người nào ưng ý thay thế cho Quân Vũ. Cô thư ký gõ nhẹ lên cửa và khép nép bước vào:

– Thưa ngài giám đốc, có một người khách muốn vào gặp ngài nhưng vì không có hẹn trước nên tôi không dám cho ông ta vào. Ông ta đang ngồi trong phòng đợi và xưng tên là Quốc Đạt. Ông bảo cứ nói tên ông ta thì ngài sẽ cho vào ngay…

Cô thư ký vừa mới thốt lên cái tên đó là lòng ông Quốc Thái đã dậy lên một nổi kinh ngạc đến bàng hoàng. Hai tay ông như run lên nhưng ông cố giấu những biểu lộ đó của mình bằng giọng nói hách dịch thường ngày mà ông vẫn dùng đối với thuộc cấp của mình:

– Cho ông ta vào đi và đừng để ai quấy rầy chúng tôi trong vòng hai tiếng đồng hồ sắp tới!

– Thưa vâng!

Cô thư ký khép nép lui ra, ngạc nhiên khi thấy ông Quốc Thái có vẻ coi trọng người khách này mà trong khi bề ngoài của ông ta trông hết sức tầm thuờng nếu không nói là một người tồi tàn nhất trong những người khách đặt chân đến công ty Trường Đạt.

Năm phút sau người khách bước vào và tự đông khép cánh cửa sau lưng mình.

– Ngạc nhiên lắm phải không? – Người khách hỏi ông giám đốc công ty bằng một giọng thật là ngạo nghễ.- Tôi biết anh mong muốn tôi sẽ ở trong ấy cho đến chung thân nhưng lại không ngờ tôi có thể ra tù sớm như vậy.

– Quốc Đạt! – Giọng của ông Thái run lên – Việc gì thì cũng có thể thương lượng được nhưng anh làm ơn bình tĩnh một chút, tôi không muốn câu chuyện này thấu đến tai mọi người.

Và rồi ông bước ra khoá cửa văn phòng lại, đưa ông Quốc Đạt vào căn phòng sang trọng bên trong, nơi mà ông vẫn dùng để đón tiếp khách quý cùa mình.

– Ngồi đây trò chuyện chắc anh cảm thấy thoải mái hơn phải không? – Người khách lại buông ra một câu có vẻ châm chọc – Bởi vì nó kín đáo hơn không sợ tai vách mạch rừng.

– Quốc Đạt! Anh đừng có đối xử với tôi bằng thái độ hằn học như thế! – Ông Quốc Thái lúc này đã lấy lại bình tĩnh.

– Tôi hoàn toàn không dính dáng gì đến việc anh ngồi tù. Và anh cũng không có bằng chứng gì để kết luận là tôi đã hại anh như thế.

– Nhưng tôi lại có bằng chứng mà là bằng chứng sống thật nữa kìa. Tôi đã ra tù nửa tháng nay nhưng không về nhà mà đã dốc hết sức mình để tìm kiếm Lệ Hoa và cuối cùng tôi đã tìm được. Cô ta bây giờ hết thời vì luống tuổi mà lại vướng vào vòng nghiện ngập. Chỉ cần cho cô ta ít tiền là cô ta khai ra tất cả. Lệ Hoa nói chính anh đã thuê cô ta mang ma túy vào nhà tôi để tôi bị tù đến chung thân. Anh Quốc Thái, bây giờ anh không thể bịt miệng nhân chứng này đâu vì tôi đã giấu cô ta rất kỹ, không để anh thủ tiêu cô ta như đã từng thủ tiêu tên côn đồ mà anh đã thuê để gây nên tai nạn kinh hoàng ngày xưa đối với cha mẹ của Quân Vũ.

– Anh Quốc Đạt, anh hãy bình tĩnh lại! Tại sao anh lại có thể tin lời một ả vũ nữ về chiều để rồi kết tội tôi như thế. Sự việc anh vào tù tôi thề với anh tôi hoàn toàn không nhúng tay vào. Chính Lệ hoa, con mụ vợ chết tiệt của anh, vì muốn phá nát tình cảm giữa chúng ta nên mới thốt lên những lời xằng bậy như vậy! Anh đường tin lời con mụ ấy!

– Tại sao bà lại muốn phá nát tình cảm giữa chúng ta? Bà ta rỗi hơi để làm việc này à? Nếu bà ta không mang ma túy vào nhà tôi thì ai mang đây? Không lẽ mẹ tôi mang vào nhà để con trai của mình đi tù? Lệ Hoa đã khai ra hết rồi, có nhân chứng hẳn hoi như thế dù anh muốn thì cũng khó mà chạy tội. Không phải chỉ tội âm mưu hãm hại một người để người ấy phải ngồi tù đến suốt đời mà còn dính vào vụ sát nhân khiến hai mạng người phải chết oan uổng vì anh và cả vụ làm chứng từ, sổ sách giả mạo sau đó để đoạt tài sản của hai người ấy. Trong hai vụ này nhân chứng chính là tôi, tôi có đầy đủ bằng cớ để khiến anh có thể ngồi tù mọt gông và tôi rất muốn làm điều đó vì anh đối xử với tôi tàn ác đến nỗi tôi không thể nào tưởng tượng ra. Sau khi tôi đã vì anh mà làm biết bao nhiêu việc thì anh lại rắp tâm hãm hại tôi để có thể bịt miệng tôi suốt đời, nghĩ rằng làm như thế thì mới có thể thong dong để ngồi hưởng phước.

Mặt ông Quốc Thái tái xanh không còn chút máu khi nghe ông Quốc Đạt nói ra tất cả những tội lỗi năm xưa. Và rồi trong lòng ông lóe lên một ý nghĩ rất tàn ác: “Hắn đã ra tù và bây giờ hắn là người duy nhất biết được tất cả những tội lỗi của mình nên mình chỉ còn một cách là thủ tiêu hắn để những chuyện năm xưa không còn ai tiết lộ. Nhưng bây giờ phải làm ra vẻ hòa hoãn cho hắn khỏi nghi ngờ. Hắn vừa mới ra tù, đương nhiên không có chổ nào để trú thân ngoài ngôi nhà của mẹ hắn. Tối hôm nay…Vâng, tối hôm nay mình sẽ cho người ra tay và hắn sẽ vĩnh viễn rời xa cõi đời này mang theo cái bí mật mà ngoài hắn ra không ai biết được”.

– Anh sợ rồi phải không? – Ông Quốc Đạt vừa nói vừa quan sát người đàn ông ngồi trước mặt mình – Với tất cả những tội lỗi của anh như vậy, bây giờ anh tính sau đây? Ngoan ngoãn thú tội để vào tù sám hối những tội lỗi của mình? Cách đó xem ra không tệ vì tôi đây cũng đã từng trải qua. Trong mười bốn năm trong tù, lúc nào tôi cũng sống trong ác mộng. Bây giờ đến lượt của anh rồi vì như một quy luật của cuộc đời: ai gây ra tội thì sẽ đền tội!

– Quốc Đạt! Anh có thể nào bình tĩnh một chút không? – Ông Quốc Thái dịu giọng để thuyết phục đối phương – Thời gian kham khổ trong tù anh đã trải qua rồi, không lẽ bây giờ anh lại muốn trở vào trong ấy lần nữa?

– Anh nói như thế là thế nào?

– Tôi muốn nói nếu bây giờ anh muốn phanh phui tất cả chuyện tội lỗi ngày xưa của tôi, anh nào có được lợi lộc gì đâu. trái lại, anh sẽ phải vào tù lần nữa vì anh dù không là chính phạm thì cũng là tòng phạm. Ngày xưa anh làm theo lệnh tôi, mạo hóa sổ sách, chứng từ để thu tóm tất cả tài sản của cha mẹ Quân Vũ, anh cũng là người có mặt khi chúng tôi vạch ra kế hoạch nhằm giết chết hai người đó…anh nghĩ là tòng phạm thì sẽ không bị vào tù hay sao? Bây giờ nếu anh khai tất cả ra thì tất cả chúng ta đều bị vào nhà đá! Thay vì thế, tại sao anh không tìm cách hưởng cuộc sống thoải mái, an nhàn sau mười mấy năm khổ sở trong tù. Tôi có thể cung ứng cho anh tất cả những gì mà anh muốn. Một căn biệt thự tiện nghi để anh sống với người mẹ già, một số tiền to tát để anh có thể tiêu xài thoải mái cho đến cuối cuộc đời, và ngay cả nếu anh muốn một người vợ trẻ đẹp thì chúng tôi cũng có thể cung ứng cho anh bởi vì nếu có tiền thì bất cứ thứ gì trong cuộc đời này chúng ta đều mua được cả. Thế nào, anh thấy những đề nghị của tôi đáng cho anh xem xét chứ? Nếu anh muốn hơn thế nữa thì chúng ta cũng có thể thương lượng.

– Cảm ơn sự tốt bụng muộn màng của anh, nhưng mười bốn năm tù đã dạy cho tôi một điều: người ta chỉ có thể sống một cuộc sống an bình nếu không làm điều gì thẹn với lương tâm. Đã trải qua mười mấy năm tù, bây giờ có lãnh thêm vài năm tù nữa vì là tòng phạm của anh thì đối với tôi cũng chẳng phải là một điều gì ghê gớm lắm. Tôi muốn chuộc lại tất cả những tội lỗi ngày xưa của mình, mang công lý trả lại cho những người có quyền hưởng nó, và để làm điều đó dù có phải vào tù lần nữa tôi cũng không sợ. Tối nay, tôi sẽ trở về ngôi nhà của mình, quỳ trước mặt mẹ tôi để xin bà tha lỗi cho tôi lần nữa. Đứa con trai bất hiếu vừa ra tù của bà, chưa phụng dưỡng bà được ngày nào thì bây giờ lại phải xa mẹ để trở lại vòng tù tội. Nhưng tôi nghĩ là mẹ tôi sẽ hiểu và tha thứ cho tôi, bởi đứa con của bà đã giác ngộ và thề sẽ không bao giờ nhúng tay vào bất cứ viêc xấu xa nào nữa!

Nói xong, người đàn ông đứng lên, ném cho ông Quốc Thái một cái nhìn khinh bỉ rồi lặng lẽ đi ra khỏi phòng, để lại người giám đốc quyền uy của công ty Trường Đạt ngồi sững sờ một mình với một cảm giác bất an. Một lúc sau, ông Quốc Thái mới như trấn tĩnh trở lại và lẩm bẩm: “Được rồi, mày đã quyết định như thế thì tao đành phải ra tay vậy! Tao chỉ tiếc năm xưa sao không giết mày cùng lúc với cái tên côn đồ kia để tất cà những tội lỗi của tao sẽ được giấu kín cho đến trọn đời. Tao đã nương tay vì bề nào mày cũng là bà con ruột thịt. Nhưng bây giờ mày đã muốn hại tao, muốn biến tất cả gia tài, sự sản cùa tao thành tro bụi thì tao đây không thể nào khoang nhượng. Tối nay, mày sẽ sống cái đêm cuối cùng trong vuộc đời mày, rồi sau đó sẽ ra đi vĩnh viễn. Làm như thế tao cũng đã giúp mày được một việc là khiến mày khỏi phải kéo dài những ngày tháng rách nát, đau khổ trong cuộc đời này nữa”.

***

Bà Lệ Mai đang dọn dẹp trong bếp thì bỗng có tiếng chuông cửa vang lên. Bà lật đật chạy ra mở cửa nhưng khi trông thấy người khách ở trước mặt, trái tim của bà không khỏi sững sờ. Dù sau một thời gian dài không gặp và dù ông ta bây giờ đã trở thành thảm thương như thế nhưng bà cũng nhận ra ông ta chính là Quốc Đạt, một ngưới có khá nhiều quyền uy trong công ty của cha mẹ Quân Vũ và ông bà Mỹ Tâm khi trước.

– Chị Lệ Mai! – Ông cũng bỡ ngỡ khi nhận ra bà. Chị không giúp việc cho bên ấy nữa mà đến đây làm cho cậu Quân Vũ à?

– Thưa vâng! – Bà Lệ Mai từ tốn đáp và nhìn người đàn ông với cái nhìn dò hỏi – Nhưng hôm nay ông đến đây có việc gì?

– Tôi muốn gặp Quân Vũ …

– Cậu ấy đi làm đến khoảng năm giờ mới trở về.

– Tôi có thể nói chuyện với người nào có liên hệ mật thiết với cậu ấy không?

– Ông có thể nói chuyện với cô Minh Thư, vợ tương lai của cậu ấy. Nhưng ông chờ một chút, để tôi hỏi qua cô ấy xem sao.

Bà nói xong quày quả bước vào thư phòng và gọi nhỏ Minh Thư. Nàng ngước lên, thấy mặt bà Lệ Mai có vẻ sợ hãi thì ngạc nhiên:

– Ai đến vậy dì?

– Ông Quốc Đạt, trưởng phòng Kế toán năm xưa trong công ty của cha mẹ Quân Vũ. Ông ấy muốn gặp cháu.

Nghe bà Lệ mai nói thế, đôi mắt của Minh Thư sáng lên. Nàng rời khỏi thư phòng và nói ngay với bà:

– Dì đang làm dang dở việc gì thì cứ tiếp tục làm đi, để cháu ra tiếp chuyện với ông ta, đây là người cháu và anh Quân Vũ rất là muốn gặp.

– Cháu phải cẩn thận đấy, Minh Thư! Ông ta ngày trước là phe cánh của vợ chồng bà Mỹ Tâm. Ngày xưa tuần nào ông ta cũng ghé qua nhà bà ấy nên dì rất quen mặt.

– Không sao đâu dì! Người đàn ông này chắc chắn là đến đây với thiện ý. Cháu rất muốn tiếp xúc với ông ta.

Rồi nàng ra ngoài và mời ông Quốc Đạt vào phòng khách.

Thái độ hòa nhã cũng như bề ngoài dịu dàng của nàng khiến ông Quốc Đạt có cảm tình ngay.

– Mời chú ngồi! – nàng niềm nở nói – Hôm nay chú đến đây có việc gì không ạ?

Người đàn ông chậm rãi lấy trong túi áo mình ra một cuộn băng ghi âm rồi trao cho nàng:

– Tôi vừa từ công ty Trường Đạt trở về và đã trải qua một cuộc nói chuyện căng thẳng với ông Quốc Thái. Đây là bằng cớ rõ ràng nhất để kết tội con người mà năm xưa đã ám hại và sang đoạt tất cả tài sản của cha mẹ Quân Vũ. Khi trao cho cô cuộn băng ghi âm này, tôi có thể trở vào tù lần nữa vì tôi là tòng phạm nhưng tôi đã sẵn sàng làm như thế để có thể chuộc lại những lầm lỗi mà khi xưa tôi đã phạm phải và để vạch trần trước pháp luật một con người mà tôi nghĩ rằng hắn ta không có trái tim.

– Thưa chú, chú là trưởng phòng kế toán của công ty hùn hạp giữa cha mẹ anh Quân Vũ và vợ chồng bà Mỹ Tâm?

– Sao cô biết? – người đàn ông hỏi nàng mà kinh ngạc.

– Anh Quân Vũ đã từng nhắc tới chú. Lúc nãy dì Lệ Mai có nói đến tên chú nên cháu đoán ra ngay. Xin chú cho cháu hỏi một câu: về những chuyện xảy ra năm xưa, chú chỉ can dự vào việc mạo hóa chứng từ kế toán hay chú tham gia cả vào cái tai nạn thảm khốc đã gây ra cái chết của cha mẹ Quân Vũ?

Ông Quốc Đạt lần nữa sững sờ nhìn cô gái, giọng ông lắp bắp:

– Cô…cô chưa nghe nội dung cuộn băng mà đã biết hết rồi ư? Tôi rất xấu hổ khi phải thừa nhận với cô rằng tôi đã giúp vợ chồng bà Mỹ Tâm trong việc sang đoạt tài sản của cha mẹ Quân Vũ, còn cái tai nạn thảm khốc kia tôi nghe hai vợ chồng họ bàn tính với nhau trước mặt mình nhưng tôi hoàn toàn không nhúng tay vào việc ấy. Hai vợ chồng họ đã thuê một tên côn đồ làm việc này nhưng sau đó thì tên côn đồ này cũng bị họ thủ tiêu.

– Thì ra là thế! Cháu và anh Quân Vũ đã từng bàn về vấn đề này và đưa ra một số suy đoán, những lời mà chú vừa thốt ra cho cháu biết những suy đoán này là đúng sự thật. Dù chú đã từng nhúng tay vào tội lỗi nhưng cháu rất khâm phục cái dũng khí của chú là thà vào tù lần nữa còn hơn là ém nhẹm đi sự thật. Cháu cũng phục chú có cái can đảm vạch trần kẻ chủ mưu ra trước ánh sáng của công lý dù kẻ ấy có quyền uy mức nào chăng nữa!

– Cảm ơn cô đã nói với tôi những lời an ủi ấy, tôi không ngờ hai cô cậu lại thông minh tuyệt vời như vậy, dù chỉ xét đoán các chi tiết mà cũng tường tận được những chuyện đã xảy ra năm xưa.

– Cách đây ít lâu phía cảnh sát cho anh Quân Vũ biết chú đã được ra tù khoảng độ nửa tháng và anh ấy ngạc nhiên khi chú ra tù và không về thăm nhà. Anh ấy định nói ra tin ấy mẹ chú mừng nhưng rồi không dám nói vì nghĩ chú không về nhà cũng là có lý do riêng của chú. Chúng cháu không dám cho ai biết cả vì sợ chuyện này mà đến tai ông Quốc Thái thì có lẽ chú sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng.

– Cả việc này mà hai người cũng đoán biết được ư? – Ông Quốc Đạt nói bằng giọng kinh ngạc, hoàn toàn khâm phục đầu óc nhanh nhạy của cô gái ngồi trước mặt mình.

– Ông ta đã hại chú ngồi tù chung thân để ém nhẹm mọi chuyện, bây giờ chú ra tù sớm hơn thời gian ông ta dự liệu đương nhiên ông ta phải có biện pháp đối phó với chú và điều đó không loại trừ cả việc thủ tiêu nhân chứng.

– Vâng! Tôi biết hắn ta sẽ làm việc đó khi bắp gặp đôi mắt gian xảo của hắn nhìn mình. Nhưng tôi đã tương kế tựu kế, nói cho hắn biết là tối nay tôi sẽ về thăm mẹ tôi trước khi phải ngồi tù lần nữa và tôi nghĩ hắn sẽ hành động. Nếu chúng ta chuẩn bị trước, chúng ta có thể vạch trần bộ mặt kinh tởm của hắn lần nữa.

– Cháu nghĩ cháu phải gọi anh Quân Vũ về sớm một chút mới được để anh ấy có thể giúp chú trong việc này. – Nàng nói rồi liếc nhìn đồng hồ – Bây giờ đã bốn giờ rồi, để cháu gọi ngay cho anh ấy, chú ngồi đợi cháu một chút.

Minh Thư nói xong vào thư phòng gọi ngay cho Quân Vũ.

– Anh có thể lấy cớ gì đó về sớm một chút được không?

– Có chuyện gì hở em? – Chàng kinh ngạc khi nghe giọng nàng có vẻ gấp rút.

– Ông Quốc Đat đang ở nhà chúng ta! Ông đến với thiện ý và trao cho em cuộn băng nghi âm thu lại toàn bộ cuộc nói chuyện giữa ông ấy và ông Quốc Thái trong ngày hôm nay và chỉ với cuộn băng này thôi thì ông Quốc Thái cũng có thể bị kết tội rồi. Anh Quân Vũ, Nếu anh gặp ông Quốc Đạt xin anh đừng nổi giận. Ông ta chỉ dính líu vào vụ mạo hóa chứng từ kế toán chứ hoàn toàn không nhúng tay vào vụ tai nạn xẩy ra với ba mẹ anh. Vụ này vợ chồng bà Mỹ Tâm đã thuê một tên côn đồ làm và tên này sau đó đã bị thủ tiêu. Ông Quốc Đạt nghĩ là mình cũng sẽ bị thủ tiêu như tên côn đồ đó nên đã tương kế tựu kế gài bẩy ông Quốc Thái bằng cách cho ông ta biết là tối nay mình sẽ về thăm nhà. Em nghĩ là việc này phải có cảnh sát nhúng tay vào nên mới gọi anh trở về để quyết định.

Quân Vũ kinh ngạc khi nghe những lời Minh Thư vừa nói, nhưng rồi trí óc của chàng đã hoạt động thật nhanh. Chàng khẽ nói với nàng:

– Anh sẽ trở về nhưng trước khi về anh sẽ ghé qua sở cảnh sát thành phố vì anh có quen một người chuyên điều tra về những vụ án hình sự. Anh sẽ tóm lượt mọi chuyện và nhờ ông ấy giúp chúng ta, hy vọng ông ta sẽ tháp tùng anh về nhà để thảo luận việc bảo vệ cho ông Quốc Đạt vì hiện nay ông ta là nhân chứng độc nhất của vụ này.

– Vâng! Anh về nhà càng nhanh càng tốt nhưng anh nhớ đừng nổi giận với ông ta. Dù gì thì ông ta cũng đã hối lỗi và đã sám hối trong suốt mười bốn năm tù.

– Anh không nổi giận với ông ta đâu khi ông ta hoàn toàn không liên quan đến tai nạn xẩy ra cho cha mẹ anh. Ông ta đã lấy công chuộc tội thì tốt nhất là nên độ lượng với ông ta một chút.

Cuộc nói chuyện của hai bên dừng lại ở đó. Quân Vũ lấy lý do ghé đến công ty của một khách hàng để về sớm nửa tiếng. Chàng trực chỉ đến sở cảnh sát và trình bày với viên sĩ quan thuộc đội điều tra tội phạm. Vì đã quen biết từ trước nên người này sẵn sàng giúp chàng. Khoảng năm giờ, viên cảng sát và Quân Vũ đã về tới nhà.

Quân Vũ vừa bước vào phòng khách thì ông Quốc Đạt đã làm mọi người kinh ngạc khi quỳ xuống trước mặt chàng và nói bằng giọng hối hận:

– Cậu Quân Vũ, xin hãy tha lỗi cho tôi. Ngày xưa tôi đã mù quáng giúp người khác sang đoạt tài sản ba mẹ cậu.

– Chú không cần phải làm như vậy! – Chàng từ tốn nói và kéo ông đứng dậy – người biết được tội lỗi của mình là người đáng để cho người ta tha thứ. Bây giờ không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta cùng thảo luận xem phải hành đông ra sao.

Rồi chàng quay qua viên cảnh sát:

– Anh Định! Trước hết chúng ta phải làm gì đây?

– Trước hết cho tôi nghe nội dung cuộn băng rồi sau đó mới quyết định được.

Cuồn băng được mở lên và trái tim Quân Vũ như ai bóp nghẹt khi nghe tất cả những lời thú nhận của người mà trước đây chàng còn cho là ân nhân của mình.

– Bây giờ qua cuốn băng nói trên, tất cả tội lỗi của ông Quốc Thái Đã được xác định – Viên sĩ quan cảnh sát thong thả nói – Trong vụ tai nạn gây chết người năm xưa và vụ sang đoạt tài sản của ba mẹ anh Quân Vũ đây thì ông Quốc Đạt là nhân chứng chính. Còn vụ ông Quốc Thái vu oan cho ông Đạt để đến nỗi ông phải ngồi tù mười bốn năm thì không biết có người chứng nào không?

Viên cảnh sát hỏi và khẽ đưa mắt nhìn ông Quốc Đạt.

– Tôi có nhân chứng cho việc này! – Ông Quốc Đạt lên tiếng – Đó chính là Lệ Hoa, người đàn bà chắp nối với tôi sau này. Vì tham tiền mà bà ấy đã thi hành mệnh lệnh của vợ chồng ông Quốc Thái, mang ma túy vào nhà và vu khống cho tôi. Hiện tại bà ta rất hối hận về các tội lỗi của mình và hứa sẵn sàng khai tất cả khi ra hầu tòa.

– Như vậy thì tốt! – Viên cảnh sát gật gù, nói với ông Quốc Đạt – Bây giờ chúng tôi sẽ giữ cuốn băng này như vật chứng, còn hai nhân chứng là bà Lệ Hoa và ông đây thì chúng tôi có trách nhiệm bảo đảm an toàn cho đến khi vụ này được mang ra xét xử. Chúng tôi có chỗ ở dành riêng cho nhân chứng, lát nữa ông đi với chúng tôi đến chỗ bà Lệ Hoa rồi chúng tôi sẽ đưa hai vị đến nơi mà hai vị sẽ trú ngụ trong thời gian chờ vụ án được đem ra xử.

– Còn việc tối nay Quốc Thái có thể thuê người đến trừ khử tôi thì sao? Không có tôi ở đó, bọn chúng có thể nổi khùng lên và làm hại đến mẹ tôi.

– Việc này phía cảnh sát sẽ nhập cuộc, anh yên tâm đi! Chúng tôi sẽ cho người kín đáo mai phục và nếu bọn chúng ra tay, chúng tôi sẽ tóm gọn. Nếu sự việc xảy ra nhưng chúng ta dự đoán thì rất là hoàn hảo. Quý vị thử nghĩ xem vụ này sẽ nổ to như thế nào khi ngài giám đốc đầy quyền uy của một công ty lớn nhất nhì thành phố cùng lúc vướng vào bốn trọng tội: giết hai mạng người, sang đoạt toàn bộ gia sản của họ, bịt miệng thuộc hạ bằng cách vu oan để người này ngồi tù chung thân, sau đó khi người đó ra tù sớm hơn thời gian dự liệu thì lại tiếp tục tìm cách trừ khử ông ta. Tôi đoán chắc vụ án này sẽ làm chấn động thành phố… 

Rồi ông quay sang Quân Vũ:

– Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội phụ trách vụ án này từ đầu đến cuối, đây là một vụ án lớn mà không phải bất cứ người cảnh sát nào cũng có cơ hội chạm trán trong những tháng năm hành sự của họ!

– Tôi phải cảm ơn anh mới phải! – Quân Vũ nói và vỗ vai vị cảnh sát một cách thân mật – Tôi mới mở lời mà anh đã bằng lòng giúp ngay, đó là một may mắn cho tôi. Nhưng tôi có một yêu cầu…

– Là yêu cầu gì?

– Các anh có thể thảo luận với bên tòa án để giảm nhẹ tối đa bản án của chú Đạt hay không? Bởi vì chú ấy đã sám hối suốt mười bốn năm rồi và chú ấy còn có một người mẹ để chăm lo. Không có bằng chứng mà chú Quốc Đạt đưa ra, vụ án của cha mẹ tôi sẽ không bao giờ được mang ra ánh sáng.

– Chúng tôi sẽ bàn bạc điều ấy với tòa án. Với những nhân chứng hợp tác tối đa, chúng tôi lúc nào cũng dành cho họ sự ưu tiên.

Viên cảnh sát nói rồi liếc nhìn ông Quốc Đạt:

– Bây giờ phải bắt tay vào việc kẻo trễ. Ông đưa tôi đến chỗ bà Lệ Hoa, chúng tôi sẽ cấp cho quý vị nơi trú ngụ an toàn. Sau đó thì tôi còn phải bàn với thượng cấp để chuẩn bị việc mai phục tối nay. Mong là đồng đảng của ông Quốc Thái sẽ bị sập bẫy!

Trước khi đi theo người cảnh sát, ông Quốc Đạt nhìn Quân Vũ bằng đôi mắt rơm rớm lệ và khẽ nói:

– Cảm ơn cậu, Quân Vũ! Tôi đã hại gia đình cậu như vậy mà cậu còn độ lượng với tôi như thế!

– Nhưng chú đã đền trả bằng mười bốn năm tù rồi, ai còn lòng dạ nào mà giận chú chứ! Chú Quốc Đạt, chú yên tâm đi, nếu chú phải thụ án một, hai năm thì tôi và Minh Thư sẽ thường xuyên đến thăm mẹ của chú. Nhưng tôi hy vọng tòa án sẽ giảm nhẹ bản án của chú một cách tối đa!

Bây giờ nước mắt đã tuôn tràn trên má của ông Quốc Đạt. Ông nói bằng giọng run run:

– Một lần nữa cảm ơn cậu! Mong là cậu sẽ nhanh chóng lấy lại được tất cả những gì mà nhà họ Lưu đã sang đoạt của cha mẹ cậu.

***

Sáng hôm đó ông Quốc Thái không thấy xuất hiện trong công ty khiến mọi người trừ Quân Vũ, đều kinh ngạc vì không biết việc gì đã xảy ra. Nhưng cho đến chiều đó thì các báo buổi chiều đã rầm rộ đưa tin và đăng những hàng tít lớn trên trang đầu của họ:

“Một vụ án làm chấn động thành phố! Đương kim giám đốc công ty Trường Đạt đã bị bắt giam vì hàng loạt trọng tội!”

Một vụ giết người và sang đoạt tài sản đã được mang ra ánh sáng sau mười bốn năm bị chìm vào quên lãng mà thủ phạm chính là đương kim giám đốc của công ty Trường Đạt”, 

“Âm mưu thanh toán thủ hạ thất bại, ngài giám đốc của công ty Trường Đạt lãnh thêm một trọng tội”. 

Tin này đã làm cả thành phố xôn xao và làm cho tất cả nhân viên của công ty Trường Đạt rúng động.

Sáng hôm sau một cuộc họp bất thường được triệu tập và ông Lập Uy Liêm, cổ đông lớn thứ nhì của công ty Trường Đạt đã đứng lên phát biểu:

– Đã từ lâu, trong lòng tôi luôn có một câu hỏi mà không bao giờ tìm ra lời đáp: Tại sao vợ chồng của ông Quốc Thái đã phất lên một cách ngoạn mục sau cái chết bất đắc kỳ tử của hai người hùn hạp làm ăn với họ. Là bạn thân của cả hai gia đình, tôi vẫn thường tự hỏi mình câu hỏi đó nhưng rồi không dám đi xa hơn nữa bởi tôi không nắm được bất cứ bằng chứng nào trong tay. Cho đến bây giờ thì tôi đã có câu trả lời rõ ràng khi mọi việc được phanh phui trên báo chí. Thì ra tất cả những gì mà vợ chồng ông Quốc Thái sở hữu đến nay đều là sang đoạt từ cha mẹ của cậu Quân Vũ, vị phó giám đốc trẻ tuổi, tài ba và đã cống hiến rất nhiều công sức để công ty Trường Đạt có thể lớn mạnh như ngày hôm nay. Sau khi vụ án này được mang ra xét xử, trên nguyên tắc, tất cả cổ phần mà ông Quốc Thái nắm được trong công ty này đương nhiên sẽ phải trở về tay của vị sở hữu chủ hợp pháp của nó: đó chính là cậu Quân Vũ! Luật pháp không chóng thì chày sẽ làm cái việc mang công đạo đến mọi người. Và trong lúc chờ đợi việc ấy xẩy ra thì chiếc ghế giám đốc của công ty chúng ta không thể nào bỏ trống. Tôi xin đề cử cậu Quân Vũ vào vị trí ấy. Xét về tài đức, cậu ấy đều xứng đáng để lãnh đạo công ty, và nhất là khi tòa xử xong vụ án này thì cậu ấy sẽ là người sỡ hữu số cổ phần lớn nhất của công ty chúng ta. Để cho công bằng, chúng ta sẽ biểu quyết bằng phiếu kín, và căn cứ vào kết quả của cuộc biểu quyết để chon ra người giám đốc xứng đáng của công ty Trường Đạt!

Kết quả biểu quyết thật bất ngờ vì không hề có bất cứ phiếu nào chống lại sự đề cử trên. Điều này cho thấy rõ mọi cổ đông đều tin tưởng tuyệt đối vào Quân Vũ. Chàng trai trẻ xúc động đứng lên nói lời cảm ơn mọi người và hứa sẽ mang hết năng lực để lèo lái công ty trong thời gian sắp tới.

Việc này đã mang lại một sự hồi phục ngoạn mục cho giá trị của cổ phiếu công ty. Khi tin ông Quốc Thái bị bắt được tung ra thì cổ phiếu của công ty Trường Đạt bị hạ giá một cách thê thảm nhưng rồi nó đã lấy lại được trị giá trước kia khi báo chí loan tin Quân Vũ được đưa vào vị trí giám đốc.

Chiều hôm đó, Quân Vũ trở về nhà với một tâm trạng phấn khích hơn bao giờ hết. Chàng đi đến phòng Minh Thư và kể lại mọi chuyện cho nàng biết:

– Chúng ta không cần lập công ty mới nữa rồi. Điều này anh đã dự trù trước đây khi các ký giả phỏng vấn anh về việc anh sẽ ra đi hay ở lại công ty Trường Đạt. Lúc đó anh đã trả lời họ là tùy theo tình hình. Bây giờ thì mọi việc đã đúng như anh dự đoán. Sau khi ông Quốc Thái bị bắt, chiếc ghế giám đốc của công ty bị bỏ trống. Sáng nay tất cả các cổ đông công ty đều đồng loạt bầu anh vào cương vị giám đốc và họ hy vọng sau khi vụ án được xử xong, những tài sản mà gia đình họ Lưu sang đoạt của cha mẹ anh sẽ được trả lại cho anh.

– Ôi, Quân Vũ! Em mừng quá! – Nàng nói và ôm chầm lấy chàng – Mọi việc biến chuyển thật thần kỳ và cuối cùng còn vượt quá những điều mà chúng ta mong đợi.

– Sau khi nhận chức giám đốc công ty, anh sẽ tổ chức đám cưới của chúng ta thật rình rang. Ngoài những người quen ở Đài Bắc này, anh còn muốn mời bác Thái Thuận và một số người dân ở Kỳ Sơn đến đây chung vui cùng chúng ta!

Nàng nghe chàng nói, vui mừng đến nỗi ôm hôn chàng một cái:

– Chỉ mới nhắm mắt hình dung thôi là em đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi, và khi đám cưới diễn ra thực sự thì em không biết em sẽ còn hạnh phúc đến mức nào nữa!

Hai người còn đang tâm sự với nhau thì chuông điện thoại lại reo vang. Bên kia là giọng nói của ông Thoại Kỳ, người mà Quân Vũ thuê để chăm sóc trang trại:

– Cậu Quân Vũ! Cậu phải thuê thêm người đi, nếu không thì tôi không coi sóc trang trại nổi đâu!

– Chao ôi, chú Thoại Kỳ! – Quân Vũ kêu lên – Chỉ có mỗi con Hoàng mã thôi mà chú chăm sóc không nổi sao?

– Nếu là mỗi con Hoàng mã thì tôi làm sao dám kêu ca với cậu? Đằng này ông Thái Thuận đã cho người chở đến trang trại chúng ta bốn mươi con ngựa nữa, hỏi cậu làm thế nào tôi chăm sóc cho thấu chứ?

– Bốn mươi con? – Quân Vũ kêu lên kinh ngạc – Chú có đếm nhầm không? Tại sao đến bốn mươi con?

– Tôi đếm nhầm thế nào được! May mắn là trang trại của chúng ta rộng rãi, chứ nếu không tôi cũng không biết phải nhốt chúng vào đâu nữa. Ông Thái Thuận còn kèm theo một tấm thiệp nhỏ, nói đây là quà mừng đám cưới của hai cô cậu!

– Chúa ơi! Bác Thái Thuận làm sao mà biết được nhỉ? Tôi còn chưa có thời gian báo cho bác ấy biết. Nhưng được rồi, chú Thoại Kỳ! Hôm nay là thứ Sáu rồi. Ngày mai tôi và Minh Thư sẽ đến thăm trang trại để xem quà tặng của bác Thái Thuận ra sao! Và nhân tiện sẽ đưa người xuống đó để phụ với chú.

– Cảm ơn cậu! Hai cô cậu cứ xuống đi rồi sẽ hoa cả mắt. Những con ngựa đưa đến trang trại của chúng ta đều là ngựa tuyển, con nào cũng cao lớn, chân dài, lông mướt. Rồi cô cậu sẽ không phải biết chọn con nào để cưỡi vì tất cả đều độc đáo như nhau.

– Thôi được, ngày mai chúng tôi sẽ xuống đó sớm. Chú Thoại Kỳ, chú yên tâm và đi nghỉ sớm đi, tôi sẽ tìm cho chú một vài người phụ tá.

Chàng nói chuyện với ông Thoại Kỳ xong, quay sang nhìn nàng:

– Chao ôi, Minh Thư! Chúng ta chưa tổ chức lễ cưới mà đã có quà tặng của bác Thái Thuận rồi. Làm sao mà bác ấy biết được nhỉ?

– Em đã báo cho bác ấy biết… – Nàng mỉm cười -…vì em xem bác Thái Thuận không khác gì người cha tinh thần của mình nên trong việc này, bác ấy là người được biết đầu tiên.

Chàng hôn lên trán nàng, khẽ hỏi:

– Trở thành vợ anh, em cảm thấy hạnh phúc chứ Minh Thư?

– Đó là mơ ước của cuộc đời em. Anh là người đàn ông duy nhất mà em yêu, làm thế nào em không hạnh phúc khi được ở cạnh bên anh suốt đời chứ!

– Anh cũng có rất nhiều khuyết điểm. Tại sao em lại chọn anh hở, Minh Thư?

– Em không biết vì sao mình lại chọn anh, em chỉ biết vừa nhìn đôi mắt của anh là em lập tức cảm thấy tâm hồn mình xao động. Em yêu anh không bởi lý do nào cả mà chỉ vì rằng…anh chính là anh! Cho nên dù anh có hàng trăm khuyết điểm, em cũng sẽ cố tìm cách để mà yêu chúng!

– Cũng giống như bài thơ mà trước đây em đã viết tặng cho anh phải không?

– Anh vẫn còn nhớ rõ? – Nàng mở to đôi mắt vì kinh ngạc.

– Anh nhớ chứ và nhớ không sót một câu nào cả.

– Vậy thì hãy đọc cho em nghe những câu nào mà anh thích nhất.

– Anh thích cả bài thơ vì trong đó em diễn tả những cảm xúc của mình thật là sâu sắc.

– Vậy thì đọc cả bài cho em nghe đi! – Nàng nói rồi tựa vào vai chàng, đôi mắt mơ màng nhớ đến cái đêm đầy xao xuyến ấy, khi nàng làm bài thơ vụng dại đầu đời cho người đàn ông mà nàng hết mực thương yêu.

Chàng ôm nàng vào lòng và khe khẽ đọc:

Nếu ai hỏi vì sao em yêu anh

Làm sao em có thể cho họ một câu trả lời chính xác

Nếu ai hỏi vì sao em yêu anh

Em sẽ trả lời em chẳng biết tại sao

Em yêu anh bởi anh…chính là anh

Là niềm đau của em và cũng là hạnh phúc

Là nỗi vui, cũng là nước mắt của đời em

Nếu anh là mùa đông, em sẽ yêu hoa tuyết trắng

Nếu anh là mùa hè, em sẽ yêu giọt nắng long lanh

Nếu anh là mùa xuân, em sẽ yêu cơn mưa phùn bay qua cửa sổ

Nếu anh là mùa thu, em sẽ yêu lá vàng rơi

Yêu mãi không thể nào nguôi được

Dù anh cho em nụ cười hay giọt lệ trên môi

Trong trái tim em, anh là người thứ nhất

Người cuối cùng, vĩnh viễn cũng là anh

Dù anh có là những bông tuyết trắng

Dù anh có là chiếc lá vàng rơi

Dù anh có là cơn mưa mùa hạ

Dù anh có là giọt nắng xuân vui

Thì em sẽ yêu anh trọn kiếp

Vì mưa là anh…mà nắng cũng là anh!

– Anh rất yêu bài thơ ấy phải không anh? Cho nên anh mới nhớ nằm lòng như vậy! – Nghe chàng đọc xong, nàng yên lặng một lúc rồi khẽ hỏi.

– Anh yêu bài thơ và anh yêu cả người viết ra nó nữa. Bởi vì dù anh thế nào đi nữa thì nàng vẫn yêu anh. Có nồng nàn như mùa hạ, có êm ái như mùa xuân, có buồn bã tựa mùa thu hay có lạnh lẽo như mùa đông đầy tuyết phủ, dù anh mang bất cứ hình ảnh nào của cuộc đời này thì nàng vẫn tìm ra cách để yêu anh. Không phải chàng trai nào cũng có thể gặp được một người con gái đặc biệt như tác giả của bài thơ này. Tình yêu mà nàng dành cho người đàn ông mình yêu là một tình yêu vô bờ bến và mãi mãi chẳng lụi tàn vì tình yêu đó không có lý do để bắt đầu cho nên nó cũng sẽ không có lý do để mà kết thúc. Đó là một tình yêu sống mãi đến nghìn thu dù có một ngày nào đó không còn anh hay không còn em trên cõi đời này nữa!

– Em hạnh phúc khi anh hiểu được tất cả những tình ý mà em đã gửi gấm trong bài thơ đó. Nhưng mà trong bài thơ, anh phải thích nhất một câu nào chứ?

– Đương nhiên rồi! Có một câu mà mỗi khi nhớ tới anh đều cảm thấy bâng khuâng!

– Câu nào hở anh?

– Mưa là anh mà nắng cũng là anh.

– Tại sao anh thích câu thơ đó?

– Bởi tất cả ý nghĩa của bài thơ đều hàm chứa trong câu cuối cùng ấy. Nó cho anh cái cảm nghĩ là dù anh thế nào thì em cũng yêu anh. Trong yêu đương, không phải em chỉ cầu mong hạnh phúc mà em chấp nhận tất cả những buồn vui mà anh mang đến cho em bởi vì anh là mưa của em mà cũng là nắng của em!

– Là hạnh phúc của em…cũng là đau khổ của em…- Nàng bồi hồi nói tiếp – Khi chúng ta yêu nhau, không phải bầu trời bao giờ cũng trong xanh, đầy nắng ấm, không phải biển bao giờ cũng lặng lẽ, hiền hòa, không phải sông lúc nào cũng êm đềm trôi chảy, không phải buổi bình minh nào cũng vang tiếng chim ca. Cuộc đời không êm đềm như chúng ta thường nghĩ mà hạnh phúc và đau khổ, bình yên và sóng gióng luôn xen lẫn vào nhau. Khi sống, em chấp nhận những thăng trầm của cuộc sống này, khi yêu, em cũng chấp nhận những hạnh phúc và đau khổ mà tình yêu đem lại. Và với một thái độ chấp nhận như vậy thì tình yêu một chiều, mà chấp nhận cả hai mặt của nó. Em yêu anh, Quân Vũ! Bất luận anh là mưa hay là nắng của cuộc đời em!

Chàng ôm chặt nàng vào lòng, xúc động khi nghe nàng thốt lên câu ấy. Mãi mãi chàng sẽ không bao giờ tìm được một tình yêu thứ hai như thế. Trong tận cùng cảm xúc của lòng mình, chàng còn nghe câu thơ của nàng như vang vọng mãi:

Mưa là anh mà nắng cũng là anh!

HẾT

Tin tức khác...