Họp ít thôi!!!

SGCN

 

Mấy hôm nay, báo chí trong nước kêu rêu việc công chức nhà nước phải đi họp liên miên, chẳng còn thời gian nào làm việc. Ngay từ chiều thứ Sáu cuối tuần là đã có lịch làm việc cho tuần tới, trong đó, nhất định không thiếu phần họp cho từng ngày.

Trừ nhân viên họp lai rai chứ ban lãnh đạo, người có chức tước thì lịch họp lúc nào cũng kín mít. Họp hành đủ nội dung với đủ thành phần. Họp trong cơ quan với ban lãnh đạo hay nhân viên, với các trưởng phó phòng, họp ngoài cơ quan với các thành phần theo ngành dọc từ trên xuống dưới, theo ngành ngang từ trái sang phải…

Họp ban ngày không đủ nên họp thêm ngoài giờ, có khi phải họp giấc tan sở hoặc nơi xa phải đi từ sáng sớm, chiều tà mới về, xa hơn nữa thì đi từ hôm trước, ngủ lại để hôm sau kịp họp, không kể có khi họp luôn cả buổi tối.

Với những cơ quan gặp sự việc đang “hot” thì khỏi nói. Mỗi ngày họp mấy cữ suốt từ sáng đến chiều. Nhằm dịp báo cáo sáu tháng đầu năm hay cuối năm thì hầu như cấp nào bất kể cao hay thấp cũng đều bù đầu đi họp hội nghị, liên hoan khen thưởng sơ kết, tổng kết…

Giám đốc Sở Kế hoạch đầu tư tổng kết: “Với 4 người trong ban giám đốc, trong 7 tháng đầu năm 2017, lãnh đạo sở phải dự hơn… 2.000 cuộc họp”, bình quân mỗi lãnh đạo sở họp 3 – 4 cuộc/ngày là bình thường, chưa kể họp đột xuất, họp phát sinh.  Giám đốc Sở Quy hoạch – Kiến trúc cũng cho hay, từ đầu năm đến nay, giám đốc, 3 phó giám đốc và lãnh đạo phòng ban, cán bộ chủ chốt của Sở QH-KT phải dự hơn 1.500 cuộc họp.

Họp hành chứng tỏ công việc nhiều lắm, bận rộn lắm chứ không họp té ra rảnh rỗi ngồi chơi à. Nhiều cuộc họp quá, cái nào cũng quan trọng khó phân thân nên người được mời phải chọn lựa xem cuộc họp nào có Giám đốc, Chủ tịch chủ trì thì mới đích thân xuất hiện. Thí dụ cuộc họp cấp thành phố nếu có mặt Chủ tịch, Bí thư thành phố chủ trì thì các giám đốc sở răm rắp có mặt đúng giờ.

Với những cuộc họp không quan trọng thì sếp cho đại diện đi thay. Đám nhân viên được cử đi họp thế cũng vui vui vì tuy phải chịu khó ngồi nghe cuộc họp thường là nói dai, nói dài cả buổi, nhưng coi như giải trí một chút khi có cớ rời khỏi công việc nhàm chán hàng ngày một chút. Đặc biệt là sau đó được lãnh một phong bì đóng góp thêm vào lợi tức thu được trong tháng. Trước kia, người đi họp thường được phát quà là cặp, bút, sổ tay, lịch… nhưng sau này ai cũng thấy những món quà đó tốn tiền mà vô ích, chẳng ai dùng đến bao giờ khi đã có ipad nên cuối cùng, cứ phong bao là tiện nhất. Tùy cuộc họp mà phong bao từ một, hai đến năm trăm ngàn… Một tháng mấy cuộc họp thì anh nhân viên quèn cũng thêm chút tiền chợ cho vợ con.

Anh phân tích:

– Có họp mới có hành, có thêm việc mới để làm. Mỗi cuộc họp đều có phong bì mong mỏng nên ai nấy đều vui. Còn phong bì của sếp chắc… dày hơn.

Riêng ông giáo sắp về hưu thì than thở:

– Tôi cũng họp đủ thứ. Nào họp khối, họp tổ bộ môn, họp thao giàng, họp Công đoàn, họp khối Khuyến học… triền miên mà có thấy đồng bạc nào đâu.

Trong thực tế, không phải cuộc họp nào cũng cử nhân viên thay thế được. Ví dụ cuộc họp do ông Chánh văn phòng “cầm chịch” thì chỉ có đại diện của quận, huyện là cấp dưới nghiêm chỉnh tuân lệnh còn cấp sở tức ngang hàng thì… ầu ơ coi thường. Điều này khiến ông Chánh cáu kỉnh, dọa sẽ về… mách sếp trên để xử.

Bị phê bình thì cũng tội nghiệp cho mấy ông bà đó vì bản thân họ cũng chịu nhiều áp lực nặng nề. Thư mời họp nào cũng đóng dấu “khẩn”, cũng “mật”, cũng “quan trọng”, “đúng thành phần”… cũng bắt buộc phải có mặt đầy đủ thì biết sao bây giờ. Cứ răm rắp đi dự hết các thư mời, chắc ai nấy trở thành chuyên viên chuyên đi họp. Thời giờ dành hết cho hết họp lại hành liên tục, đâu còn lúc nào rảnh làm công việc chuyên môn chính của nhiệm sở nữa.

Họp hành chứ đâu có phải đi ăn tiệc cưới mà xuất hiện mỗi nơi mươi phút. Họp nhanh quá té ra buổi họp chẳng có gì quan trọng à. Nếu không họp vài ngày, vài buổi thì ít nhất cũng vài tiếng mới ra dáng một buổi họp, mới bõ công người ta xe cộ đường sá chỉn chu đến dự. Vả chăng đâu phải cuộc họp nào cũng tổ chức gần gụi. Từ phường này qua xã khác, từ quận huyện lên thành phố và ngược lại. Bao nhiêu người từ bốn phương tám hướng quy tụ lại buổi họp chứ ít đâu. Thành thử dù cuộc họp có ngắn cũng mất toi cả buổi đi tới đi lui.

Vì thế kẹt quá, sếp mới đành kêu nhân viên đi thay. Thì đã có lần bí thư đuổi cổ một người đi dự không đúng thành phần.

Để tránh việc bị quở trách vì người không đúng nhiệm vụ, chức vụ đi họp nên nảy ra cách giải quyết linh hoạt như sau.

Thành phố do ngày càng đông dân nên công việc ngày càng nhiều. Công việc càng nhiều họp hành tất liên tục. Các cuộc họp đều muốn lãnh đạo chủ chốt tham dự mới tỏ rõ giá trị chứ nhân viên đi họp thì lèng xèng quá. Thành thử đó là một trong những lý do hiện nay các cơ quan lạm phát… cấp phó.

Do một ông trưởng đi họp không xuể. Nay đề cử phó đi họp, chức vụ cũng ngang ngang, không ai điều tiếng gì. Đề bạt chức vụ để khi đi họp tiếng nói có trọng lượng, có thể quyết định ngay chứ cử nhân viên đi thế không xong, anh nhân viên chỉ có mặt điểm danh, không dám có ý kiến hay lắc gật gì cả vì sợ trách nhiệm. Chuyện gì anh cũng chỉ ghi chép rồi mang về báo cáo lên cho  ông sếp giải quyết.

Thật ra lấy cớ đi họp cũng dễ “tranh thủ”. Chỉ cần gắn cái bảng “đi họp” trước cửa phòng, tuyên bố đi họp đây là chẳng ai dám thắc mắc gì nữa. Sau đó kết hợp với công tác “đi họp” ấy chính là tư tác. Trên đường đi họp tha hồ rẽ ngang rẽ dọc làm việc riêng, mua sắm, gặp gỡ người quen… Nếu không việc riêng thì cũng tạt vào đâu đó uống nước, tám chuyện giải lao. Miễn sao tận dụng tối đa thời gian đi họp danh chính ngôn thuận ấy vào những việc ăn theo, giải trí là được.

Công việc ngay trong cơ quan đã rườm rà rồi, thêm những việc đột xuất nảy ra, nổi bật nhất là dính dáng vào các hội đồng, ban chỉ đạo… Ví dụ những chương trình lớn cần lập ra ban chỉ đạo kết hợp nhiều sở, ban, ngành chuyên môn như dự án xây cầu, đào kênh… kèm các ngành giúp đỡ như tài chánh, điện, nước… Lại có những việc khó khăn, phức tạp, đơn vị chuyên ngành ôm một mình thì sợ trách nhiệm nên đề nghị lập ban chỉ đạo để lỡ có rủi ro thì còn chia đều… hậu quả.

Bởi vì hậu quả chia đều có nghĩa chẳng ai phải chịu trách nhiệm cả. Quyền lợi cá nhân hưởng nhưng hậu quả lại thuộc về tập thể vốn là một ý niệm mơ hồ. Thành thử từ lúc nào không biết, Ban chỉ đạo đã thành lạm phát. Bất kỳ chuyện gì muốn làm, mặc dù đã có các Sở đủ mọi lãnh vực đảm nhiệm, đáng lẽ những Sở này giải quyết vừa đúng chuyên môn gọn lẹ nhưng theo thói quen vẫn phải lập ban chỉ đạo cho… chắc ăn. Thành thử không lạ khi một số người ở vị trí lãnh đạo kêu họ có chân trong hàng chục, thậm chí cả trăm ban chỉ đạo chứ ít đâu.

Hễ có ban chỉ đạo tức công việc chính phải là… hội họp. Công việc ít thành phần tham dự thì chóng đưa đến quyết định nhưng càng nhiều thành phần, lắm ý kiến, càng họp nhiều để đưa đến thống nhất. Cứ thế mà họp không ngơi nghỉ. Họp xong, đâu phải một lần mà nhiều lần, nào là họp góp ý, họp dự thảo, họp triển khai thực hiện,  họp thông qua, họp giao ban, họp kết luận… Nhất trí rồi nhưng sau đó công việc ì ạch, không tiến triển nổi hoặc gặp trục trặc. Mỗi lần như thế là lại gom đủ người tiếp tục họp nữa. Mỗi lần họp hàng chục ban, ngành. Nếu không đủ người, không đủ ý kiến thì lại họp…

Nói chung khó mà tưởng tượng một công việc muốn thi hành mà thiếu họp hành cho dù cuộc họp nhiêu khê đó cũng chẳng giải quyết được mấy. Không kể mỗi ban lại tạo nên bộ máy, ê kíp riêng. Thế là lại tốn ngân quỹ vận hành cái bộ máy mới ra đời đó. Mà ngân quỹ cũng không phải tiền túi ai móc ra nên không cần lưu ý làm chi mất công.

Chưa kể ban chỉ đạo hoàn thành nhiệm vụ, trước khi giải tán phải có màn lập thành tích thi đua, khen thưởng. Nào là giấy khen, bằng khen, tiền thưởng cấp cho cá nhân, tập thể đơn vị, rồi liên hoan văn nghệ và… ẩm thực tổng kết. Tức là lại họp và họp nữa!

Nghe báo cáo tình hình rối rắm chứ thật ra, giải quyết công việc chuyên môn chẳng đáng là bao (so với kinh phí bỏ ra).

Như Ban chỉ đạo vệ sinh an toàn thực phẩm gồm sở Y tế, sở Công thương, sở Nông nghiệp. Còn Ban chỉ đạo điều tra đời sống công nhân phải đầy đủ mặt mũi sở Công thương, sở Y tế, sở Giáo dục, cục Thống kê, sở Công an, sở Điện lực, công ty cấp nước, sở Tài chánh… Liệt kê ra đã thấy nhức cả đầu. Tình hình này thường được diễn tả gọn là “chồng chéo”, tức, rối lắm. Mặc dù rất chu đáo với một ban bệ bao gồm rất nhiều sở như vậy thế mà vẫn xảy ra luôn tình trạng công nhân ngộ độc thực phẩm, lãn công vì tăng ca, lương thấp…

Tại nhiều thành phần quá nên rốt cuộc đâu có ai làm chủ.

Sắp tới lại có ban chỉ đạo chống “ùn tắc giao thông” ở SG và Hà Nội. Chuyện gì cũng có Ban chỉ đạo huống hồ kẹt xe là vấn đề nóng bỏng hàng đầu của hai thành phố lớn này nên thành lập Ban chỉ đạo hẳn là điều bắt buộc!

Chắc nhà nước cũng bắt đầu thấy mệt mỏi vì quá nhiều Ban chỉ đạo chỉ tổ họp hành mà giải quyết công việc thực sự không bao nhiêu. Thành phố Đà Nẵng tuyên bố tiên phong trong việc tiết kiệm tiền bạc, thời giờ và công sức mà vẫn hoạt động hiệu quả bằng dự kiến sẽ xóa sổ bảy mươi lăm ban chỉ đạo, hội đồng. SG cũng yêu cầu giảm bớt hội họp trong phòng máy lạnh để thay vào đó đi xuống các nơi nắm tình hình xem chừng thực tế hơn.

Cơ quan đã bận rộn lại còn dính chân vào ban chỉ đạo. Mà thật ra công việc của ban chỉ đạo chỉ giữ vị trí thường trực, thành phần còn lại lâu lâu đi họp để nghe báo cáo tình hình. Do đó có cơ quan giới thiệu những người ngồi chờ sắp về hưu hoặc bị kỷ luật đang ngồi chơi xơi nước sang ngồi ban chỉ đạo. Tức là không còn làm việc gì nữa, có chỗ chuyên họp hành cho qua thời giờ.

Khó tưởng tượng đời sống mà thiếu họp hành!

 

SGCN

 

Tin tức khác...