Cameroun Du Ký

Song Bích   
                                        Như một nén nhang dâng lên hương linh của                       
                                        DƯƠNG TÂM CHÍ
Đêm hôm đó,tôi nhận được tin từ  email của Tùng Thái, phân ưu  ới gia đình Duong Tâm Chí,  Tôi cứ ngỡ là Tùng Thái đùa, nhưng qua bên FB thì thấy đã có mấy người cũng đã đăng lời phân ưu, tôi tự nhủ thế thì Dương Tâm Chí mất thật rồi! Tôi thảng thốt sao lại có chuyện như  vậy, mới hơn một tuần trước, Chí còn gửi email về Montreal thăm bạn bè nhân dịp lễ St Jean Baptist và Quốc khánh Canada vói một tấm hình chụp đang ngồi uống bia vầ gặm bắp nướng  một mình, nét mặt buồn thiu, hình như đang nhớ về những người thân và bạn bè trong mùa  lễ hội ở quê nhà…Montreal!
Mới có mấy ngày trước thôi mà sao lại ra đi nhanh như vậy! Tôi vẫn sững sờ Không thể tin được! Nhg sự thật đã như thế rồi, không tin tôi cũng phải tin, kế đến mấy ngày sau báo đăng lời phân ưu tùm lum làm nhiều người có quen biết Chí đều giật mình! Tôi vội gửi email đến chia buồn cùng anh chị Hảo và được biết lý do là Chí bị heart attack, mặc dù trước đó Chí khoẻ mạnh bình thường không có biểu hiệu gì về bệnh tim cả.  Tôi còn nghe bạn bè nói là chiều hôm đó bạn bè rủ đi nhậu, nhưng Chí nói mệt nên o đi ở nhà, tối đó đi ngủ và…đi luôn!!!
Mắc dù Chí ra đi trong sự nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng Chí mới 66 tuổi, tương đối còn quá trẻ, lại ra đi ở một miền đất xa lạ, rất xa, cô đơn không một người thân thích, bạn bè, tội nghiệp quá! Đã để lại bao nhiêu nỗi đau đớn, xót xa cho gia đình và thân nhân, bao nỗi thương tiếc, bao nỗi buồn sâu xa cho tất cả bạn bè và người quen biết Chí trong cộng đồng người Việt ở Montréal.
Tôi cứ tự hỏi sao Chí lại ra đi ở một nơi xa xôi như thế! Cũng may là Chí đi được hơn một năm! Nhưng Chí đã được vể Montréal 2 lần dự Tết và ăn lễ thôi nôi cháu nội, nếu không thì nỗi chua xót còn dâng cao đến chừng nào!
Theo tôi, Chí là người rất hiền và rất tốt, một người hoạt động rất năng nổ, sốt sắng giúp đỡ Cộng Đồng và các hội đoàn ở Thành phố Montréal.
Từ khi quen biết Chí, tôi rất thích cái Nick Tống Văn Bình trên Facebook của Chí! Thì ra anh chàng này cũng mê Z 28 như tôi! Thời còn trẻ, Z28 Tống Văn Bình là thần tượng của tôi, tôi đã say mê những nhân vật của  Người Thứ Tám, tác giả chuyện này như Z 28 Tống Văn Bình, ông Hoàng giám đốc sở phản gián  và Nguyên Hương cô bồ tài giỏi và thật xinh đẹp, thư ký riêng.   của ông Hoàng, cũng là người yêu của Z 28. Thời đó tôi đã có những ước mơ tôi muốn sau này tôi sẽ là một Nguyên Hương! Chỉ là ước mơ thôi, ai cấm phải không các bạn?
Khi Chí gửi những tấm hình than thở ngồi nhậu bia 33 một mình, tôi đã đùa comment trong FB của Chí là: Nguyên Hương đâu mà Z28 ngồi một mình vậy?
Mặc dù Chí không một ngày mặc áo chiến binh, Chí ra đi du học khi còn rất trẻ, nhưng Chí rất yêu thích những gì thuộc về Quân đội VNCH qua cử chỉ Chí xin phép tôi để được xem nhìn cho kỹ tấm bảng huy chương đủ loại chiến công của ông xã tôi, Chí đọc được tên của một số huy chương và xin chụp hình lại những huy chương này một cách trân trọng. Từ đó tôi rất quý Chí. Hôm tôi và ông Xã đi dự lễ kỷ niệm ngày Quân Lực ở Nghĩa Trang Françoise d’Asie Sherbrook,tôi đã giới thiệu ông xã tôi với Chí và cho biết đây là chủ nhân của những huy chương mà Chí thích và chụp hình bữa trước.
Khi Chí chuẩn bị ra đi công tác ở Phi Châu, Chí cũng đã gửi vài email đến bạn bè cho biết Chí sắp đi Phi Châu với câu từ giã:
“Rồi đây Mai này ai hỏi đến tên tôi,
Bạn ơi, hãy nói  đi…Phi Châu rồi!”
 Tôi rất buồn cười về câu này của Chí.  Chúng tôi đều đã có lời chúc mừng Chí, và khi đến Phi Châu được ít lâu, Chí có gửi về cho bạn bè trong đó có tôi một trang blog kể chuyện về đời sống ở Phi Châu và vài hình ảnh Chí chụp ở đấy. Có một tấm hình Chí chụp khi ngồi ở giữa trên một ghế băng, hai bên là mấy cô gái Cameroun đen xì và Chí nói là : Hoàng đế ngồi với các thứ phi!
Nhận được blog của Chí, thú thật là vì tôi bận rộn nhiều việc quá, vẫn biết là sẽ có nhiều điều thú vị ở cái xứ Phi châu đó, tôi cũng chưa đọc đến, tự nhủ để đó hôm nào rãnh sẽ đọc. Nhưng đến ngày Chí  vĩnh viễn ra đi mà tôi vẫn chưa đọc! Tự cảm thấy có lỗi với Chí.
Sau khi hay tin Chí mất, tôi mới mở  email blog của Chí ra để xem Chí đã viết gì trong đó…Oh! Thật ngạc nhiên là bài Chí viết rất hay và cảm động. Chí kể chuyện từ khi Chí chuẩn bị ra đi, chuyến hành trình dài đến cái xứ thật xa lạ đó, và những ngày sống làm việc ở đó với một lối văn dí dỏm, rất hay rất lôi cuốn, làm tôi đọc say mê cho đến hết. Tôi không ngờ Chí lại có thể viết hay như vậy. Chí viết hay không thua gì những nhà văn chuyên nghiệp. Ôi! Một bài hay như thế phải share rộng  để nhiều người cùng thưởng thức tài viết văn của Chí và cùng hiểu biết đôi chút về cuộc sống ở cái thành phố có tên là Yaoundé của cái xứ xa lạ Cameroon, nơi Chí đã chọn là đoạn cuối của cuộc hành trình trên cõi đời này của Chí, tôi bèn xin phép anh chị Hảo và gia đình của Chí để được gửi bài này lên báo Thời Báo như những nén nhang dâng lên anh linh của chí  và cầu nguyện Đức Phật Di Đà phóng quang tiếp dẫn hương linh của Chí được vãng sanh Cực Lạc Quốc, và đã được gia đình của Chí chấp thuận.
Từ phần sau này là nguyên văn trang Blog của Chí gửi đến bạn bè.  Song Bích xin chia sẻ để nhiều người cùng thưởng thức lời kể chuyện rất dí dỏm của Dương Tâm Chí.

Tản mạn một chuyến đi

Dương Tâm Chí

 năm 2016

Ngày chót trước khi lên đường, buổi trưa các Niên Trưởng Nhóm Xập Xám đã tổ chức một buổi ăn trưa tiễn “Đại Hiệp Lên Đường” ở nhà anh Alain. Cũng như lúc nào, có bia có rượu có thức ăn ngon và món không thể thiếu được là binh lai rai… Hôm đó đánh bài mà không mấy hứng thú, may là có anh Hầu tới nên bàn giao lại. Tuy đầy đủ tam đổ tường nhưng lòng người lại âm u, nằng nặng… Thật cảm động… Tiệc chia tay với Nhóm Xập Xám được kết thúc với một món quà của tui (chôm chỉa) và gởi tặng lại các Niên Trưởng là hai câu thơ để dành cho ngày trở về:

Ta về đây xin cúi đầu thú tội, tội yêu người hơn cả thuở ra đi…

Thứ sáu và thứ bảy lầm lì ngồi soạn valise, đây kể như là lần đầu tiên mình làm valise cho một chuyến đi lớn; có một “lần đầu khác” nhưng không đáng kể là năm 19 tuổi khi làm valise đi du học, mọi thứ đều do Mẹ hiền đảm trách, mình chỉ loay hoay với mấy gói tôm khô, khô mực và sách chưởng Kim Dung…

Hiền thê cũng đi tới đi lui mang đến món này món nọ còn mình thì chẳng nói chẳng rằng, âm thầm bỏ món này vô, lấy món kia ra, cân, đo… làm ra vẻ như coi đời như sắc sắc không không… Thiệt ra không khí lúc đó quá nặng nề, một câu một chữ dư thừa cũng đủ làm vỡ đê Hoàng Hà..

Tối nằm ngủ thấy là lạ… đêm chót của mình được ngủ ở nhà Montréal rồi đây, ngày mai là… Chàng từ đi vào nơi gió cát!…

Còn đây đêm cuối cùng
Nhìn em muốn nói chuyện người Kinh Kha
Ngại khơi nước mắt, nhạt nhòa môi em…

Nhật, 17 tháng 7image6.JPG

(Nguyễn Văn Đông, “Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp”, Sài Gòn 1965)

Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp”, Sài Gòn 1965. Nguồn: Nguyễn Văn Đông

Nghĩ lại thấy mình còn ngon cơm hơn Kinh Kha, trước khi xách ngọn Trủy Thủ đi te te sang sông Dịch. Ít ra Kinh Kha còn biết Bạo Tần là ai, còn mình thì trớt quớt, khi khổng khi không xách valise đi qua một nơi hoàn toàn xa lạ không một người quen…..

Thứ hai, 18 tháng 7, ngày khởi hành!

Vợ chồng con trai mời cả nhà đi ăn trưa ở tiệm Yoko. Trước khi vào tiệm trời mưa ào ạt, mưa đá rớt lộp độp trên capot xe…Con gái nói:

– Ông trời khóc đó ba!

Im re không trả lời! Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nói gì bây giờ?

Tôi tiễn anh lên đường trời hôm nay mưa nhiều…lắm…
Mưa thấm ướt vai gầy, mưa giá buốt con tim…

(Mai Châu, “Một người đi”, Bình Long 1967)

Nhờ có cháu nội 4 tháng rưỡi làm ngồi “animatrice” nên buổi ăn vui vẻ, không ai nói tới chuyến đi…

Về tới nhà loay hoay với mớ hành lý một lát thì đến lúc lên đường.

Đường ra phi trường im re, ngoài đường không kẹt xe, trong xe không ai nói gì…

Cân hành lý xong, cả nhà đi lẩn quẩn một lát là đến lúc giã từ để qua cổng kiểm soát… Không dám nhìn thẳng vào mắt vợ con và cháu nội… sợ không nỡ ra đi… Chỉ nói một câu ngắn ngọn:

– Bye nghen!

Vậy là xong, bước qua cửa kiểm soát là tui chuyển qua “hệ thống điều khiển tự động không người lái”, xách hành lý bước đi như robot….

Mấy phút bên nhau rồi thôi
Đến khi bóng em mờ khuất
Người về u buồn khắp trời
Người ra đi với ngàn nhớ thương…

(Dzoãn Mẫn, “Biệt ly”, Hà Nội 1939)

Người ta thường ví von là nghìn trùng xa cách, tui không biết một “trùng” là mấy cây số nhưng tra Google thấy khoảng cách Montréal – Yaoundé là 9330 km hay 5797 milles.

image1.JPGTác giả và gia đình. Dorval, 17 tháng 7, 2016. Nguồn: DTC.

[…]

Lên máy bay, ngồi phía cánh phải, được ngồi giữa, có Tả Phù Hữu Bật đàng hoàng. Bên trái là một bà Soeur Québecoise đi Madagascar làm việc cho nhà Dòng; Hữu Bật là một cậu sinh viên anglophone. Đường đi đến Paris phẳng lặng như nước hồ thu… chẳng có gì để nói, vừa coi phim “lạ” vừa ngủ gục lên gục xuống một thoáng là tới phi trường Charles De Gaulle. Tui có thói quen là ngồi máy bay coi phim mà không thích đeo “tai nghe” nên coi phim “lạ” đọc phụ đề cho dễ, coi lại 2 phim đã từng coi rồi cho qua thì giờ…

Thứ ba, 19 tháng 7, Dọc đường!

Tới Charles De Gaulle mới được nửa đường, chờ máy bay đi Yaoundé. Tới Gate chờ là bắt đầu thấy khác rồi… 95% người ngồi chờ đều có màu da đậm hơn mình. Từ khúc này trở đi thì khỏi nói da màu gì nữa rồi… nếu có gặp ai khác màu khác thì tui sẽ có chú thích…

Cùng chuyến với tôi thấy có khoảng 7-8 hành khách “Ma-dzơ in lạ” còn trẻ, chắc dân đi làm việc nên không nghe ồn ào kêu réo.

Kỳ này trên vé máy bay ghi là tui được ngồi cạnh cửa sổ, vẫn phía cánh phải, nhưng khi tới chỗ thì thấy có một đứa nhỏ khoảng 10 tuổi đã xí chỗ của tui, má nó ngồi bên cạnh kêu nó trả chỗ nhưng thằng nhỏ vừa lắc đầu quầy quậy vừa cặm cụi chơi game… Má nó xin tui nhường cho nó một chiêu, vì muốn giữ mối giao hảo tốt với làng giềng, tôn trọng “16 chữ vàng và 4 tốt” nên tui OK cái rụp… chịu ngồi phía hành lang. Bây giờ nói tới má thằng nhỏ, bà này trong “4 tốt” chắc chắn là có “tốt da tốt thịt”, ngồi không lọt vô ghế nên bả dỡ cái tay vịn, ngăn ranh giới giữa bả và ông láng giềng tốt là tui, và tự nhiên xâm phạm chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của tui mà không cần xin phép hay vẽ đường Lưỡi Bò hay Lưỡi Trâu gì cả. Thôi thì bóp bụng vậy (Vừa nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!)

Người xưa có thơ như vầy:

Bò nghé được thì khinh hổ xọm,
Giun oằn đắc thế bỉ rồng thiêng…

Dọc đường trao đổi với nhau thì biết bà này người Cameroun sanh sống ở Mỹ, đi với con về quê nghỉ hè.

Sau khi coi lại 2 phim “lạ”, chiêu 1 ly vin và gục lên gục xuống, máy bay hạ cánh xuống phi trường ở Bangui, thủ đô của République Centrafricaine cho hành khách lên xuống. Tui đi Yaoundé nên khỏi xuống máy bay chỉ ngồi đó chờ.

Xứ Trung Phi này trong khoảng đầu thập niên 1970 được dân miền Nam Việt Nam nhắc tới nhiều về vụ ông Tổng Thống Bokassa, lúc trước ông làm lính Lê Dương có qua Việt Nam và có lập gia đình, sanh được 1 cô con gái. Lúc được lên làm Tổng Thống, ông có nhờ Chánh Phủ VNCH tìm giúp ông cô con gái này. Phe ta cuối cùng tìm được cho ông… 6 cô… Ông đều nhận hết…Trong đó có một cô thật sự là con gái ruột…Thời đó thiên hạ đặt cho cô tên “Công Chúa Ba Xí”, ở với cha không lâu thì “Công Chúa Ba Xí” đòi được về lại Việt Nam nhưng không may cô đã mất mạng trong tai nạn xe cộ trên đường ra phi trường…

Máy bay rời Bangui trực chỉ Yaoundé. Nghe thông báo mới biết là họ ghé Yaoundé cho tui xuống, bốc thêm hành khách và trực chỉ về lại Paris.

Ngoài trời tối hù, trong ngoài đen thui… Bước vào trong không khí ngột ngạt, nóng và ẩm…Thấy có ba cửa xét Passeport, nhưng 2 cửa ít người, còn một cửa hầu hết mọi người trên máy bay xuống đều sắp hàng ở đây, ai sao tui vậy, tui cũng sắp hàng theo…

Nhìn quanh thấy bà “láng giềng” dắt đứa con lại nói chuyện với mấy ông Cảnh Sát ở phi trường; một ông có vẻ quen biết, vừa cười vừa đưa cho bà cái cell phone, thấy bả phone xong dắt thằng con ra thẳng ngoài đường luôn không thấy ai hỏi giấy tờ gì…

Tui đứng được 5, 6 phút thì có một ông đứng sau lưng tui vỗ vai chỉ chỉ hai cửa trống, thì ra Passeport ngoại quốc qua cửa riêng, tới gần mới thấy tấm bảng nhỏ xíu… Cửa này ế độ nên nhân viên làm việc lẹ như chớp, tui vừa đưa Passeport vô, thấy chữ Canada là y hươi con dấu đóng liền cái …Chát! Cũng may là tuy rút tay lẹ không thôi y đóng dấu lên tay tui rồi…

Qua cửa này xong thì ra đến nơi lấy hành lý, cũng có hệ thống băng chuyền tự động, hành lý chạy vòng vòng…Tui định đi lấy cái xe để đẩy hành lý thì thấy xe nào cũng có một anh giữ, vừa tới gần là có một anh tươi cười đẩy xe theo, nói là job lấy hành lý để ảnh làm… Trong khi chờ valises ra anh ta bắt chuyện nói trời trăng mây nước một lúc rồi vô thẳng vấn đề:

– Có 50 USD không? Nếu có đưa tui, tiền công đẩy xe và qua Douanes trọn gói!

Thấy trời tối hù mà không biết qua Douanes mất bao lâu nên tui đành… OK!

Hành lý vừa tới, y là vác bỏ lên xe và đẩy ra cửa để Douanes khám xét…Y hiên ngang đẩy xe theo tui, gặp ông nhà Douanes là y giơ tay chào và vỗ vai ông Douanes một cái nói:

– Je l’ai!

Ông Douanes cười cười khoát tay biểu đi ra luôn… Khỏi xét, khỏi hỏi gì cho lôi thôi… Mấy tờ giấy xanh của tui có ép-phê quá cỡ…

Ra tới cửa là thấy 2 người cầm bảng đề tên hãng là tui xáp tới liền, họ cũng nhìn ra tui ngay…vì trước khi đi bà xã có may lên một vài cái áo của tui 1 lá cờ Canada nho nhỏ để… “Qua bển người ta khỏi lầm với mấy Chú Ba”…

Kể từ giờ phút này tui không phải động tới một cái móng tay, họ gỡ tay tui lấy hành lý xách tay cùng ba lô, người đẩy xe, người xách hành lý, tui chấp tay sau lưng đi bộ theo…

Từ phi trường về đến khách sạn mất khoảng 30 phút. Làm giấy tờ xong xuôi thì bác tài và anh phụ tá, mỗi người đội một cái valise, tay xách hành lý đi theo tui lên phòng. Sau khi bỏ hết hành lý vô góc, tui hỏi hai người có đói không đi tìm cái gì đó ăn, cả hai vui vẻ OK liền. Họ chở tui ra một tiệm ăn “lạ” tên Chez Monsieur Wou!

Tui kêu liền một chai la-de để giải khát, trên máy bay không dám ăn uống nhiều, và ngoài trời thì hâm hấp… nên khát nước…

Thiệt là bất ngờ, ngày đầu tiên đặt chân tới Yaoundé, tôi đã gặp lại “mối tình xưa” mấy chục năm về trước… Em không thay đổi gì nhiều, không cao hơn, không gầy hơn…vẫn tròn trịa và hấp dẫn…

 
 
 
 
Ôi! Em Ba mươi ba!image5.JPG
May mà có em đời còn dễ thương!…

Tác giả, Yaoundé 19 tháng 7,2016. Gặp lại người tình năm xưa em 33 Nguồn DTC.

Cameroun! Me voilà!

Yaoundé et Cameroun! Me voilà!!!!

Như vậy là thuyền đã cặp bến, sẽ ở lại Hotel khoảng 2 tuần để tìm mướn appartement. Lúc ở Montréal hãng có nói là đã tìm được vài chỗ cho tui mướn, qua tới nơi coi thử chỗ nào ưng ý thì nhào vô…Họ cũng lo khá chu đáo, trước khi đi tui có hỏi qua bên đó tiền bạc ra sao? (Vì ở Montréal không có nơi nào đổi tiền Phi Châu hết), họ nói chỉ cần bỏ túi chừng vài trăm USD để mua sắm khi đi dọc đường thôi, qua tới họ sẽ lo. Khi vừa tới, trên đường từ phi trường về khách sạn, bác tài có đưa tui một “enveloppe jaune”, cộm cộm nói là của boss đưa, về khách sạn mở ra thấy 500 000 Francs (1 đô la CAD = 450 Francs)…Bởi vậy tui mới có tiền trả cho bữa ăn đầu tiên với bác tài và anh phụ tá.
 
Khi nghe nói tui đi Phi Châu làm việc thì 80% những câu nhắn nhủ là:
– Qua bển coi chừng nóng xì khói!
– Coi chừng muỗi nó tha mầy đi luôn!….
 
Nay đã tới nơi tới chốn nên xin được đính chánh, là từ ngày tui qua đây đến giờ (tính đến ngày viết bài này tui đã ở đây được hai tháng rưỡi rồi!) thời tiết ở Yaoundé khá dễ chịu chớ không nóng, khoảng từ 20 đến 25 độ, và cũng chưa thấy con muỗi cỏ nào ra dàn chào…Nghe họ nói là hiện giờ đang mùa mưa, đến tháng 11, 12 sẽ nóng hơn và sẽ có muỗi xuất hiện….Tui sẽ ráng chờ muỗi ra chào nó trước vậy!!!….
 
Xin nói sơ qua chút xíu về miền đất tạm dung này để sau này có ai muốn nối gót tui khỏi bỡ ngỡ…
 
Yaoundé là thủ đô của Cameroun, nhưng ít dân hơn Douala, theo Google thì Yaoundé có khoảng 2,5 triệu dân và Douala 3 triệu dân….Đại khái Yaoundé cũng như Ottawa và Douala thì xêm xêm như Toronto của Canada. Cameroun có khoảng 25 triệu dân,
Những đường lớn thì cũng trải nhựa trơn tru….Nhưng vừa tách khỏi đường lớn là tui sanh nghi ông Nhạc Sĩ Lam Phương liền, chắc hồi đó ổng có ở Yaoundé rồi mới đặt được những câu:
Lầy lội qua muôn lối quanh 
Gập ghềnh đường đê tối tăm… 
 
Ổ gà Montréal không nhằm nhò gì so với những ổ voi Cameroun hết, lại còn tối hù….Qua đây có hai vật bất ly thân là cái Passeport (Bản chánh, copy hay électronique đều không được công nhận) và đèn pile!…Đi ngoài đường thỉnh thoảng có xe cảnh sát đậu bên lề…buồn buồn mấy ổng ngoắc vô hỏi giấy! Còn đèn pile thì để những khi tối trời lấy ra rọi đường đi, tránh phải sa vào tình huống của con cò:
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao…
 
Giống như Mont-Royal của Montréal, Yaoundé cũng có một ngọn đồi, Mont Fébé là nơi cao nhất của Yaoundé, có dinh Tổng Thống trong khu này (Báo cáo: Tuyệt đối cấm chụp hình) và có Hotel Mont Fébé, khách sạn mắc thứ nhì ở Yaoundé sau Hilton ở Centre-Ville…Qua đây được hai ngày là bác tài chở tui lên Mont Fébé, đứng trên cao nhìn xuống là nhìn thấy hết nguyên thành phố, bác tài chỉ từng khu từng vùng cho tui có khái niệm một tí về nơi tui ở, nhưng tội nghiệp bác, bác nói bao nhiêu tui quên bấy nhiêu…Nói xong bác tài tự nhiên như người Hà Nội đứng tại chỗ tưới cây luôn, thấy tui ngó ngó, bác nói tỉnh bơ:
– “Au Canada c’est interdit! Mais ici c’est permis!”.
 
Nghe bùi tai tui cũng bắt chước….Mới qua có hai ngày đã mắc bịnh đái đường! Và dài dài càng về sau chứng bịnh này trở thành nan y…
 
Yaoundé có nhiều khu, mỗi khu đều có nét riêng…Nơi tôi ở là khu Bastos, khu này trước đây có hãng thuốc lá Bastos (Các bạn và các Niên Trưởng của tui đã từng một thời hưởng đệ tam khoái này ở Việt Nam đều biết tên hãng!), hãng vẫn còn nhưng đã đổi chủ, bây giờ trở thành Hãng thuốc lá L&B. Có khu Briqueterie (Tui đặt khu này là Khu Lò Gạch), khu này phần đông là người đạo Hồi ở phía Bắc xuống, chuyên trị các loại thịt nướng, thiên hạ tới đây mua thịt nướng “to go” vì người đạo Hồi không biết “Rượu rưng rưng ly đỏ tràn trề!” là gì. Ngoài ra còn hai khu tui hay đến cuối tuần rai rai là Quartier Nlongkak và Quartier Nylon, hai khu này giống như khu ngã sáu Nguyễn Tri Phương thời trước, cứ tìm chỗ ngồi kêu la-de, xong bước qua bước lại mấy cái sạp thích ăn gì kêu nấy…Khi nào xong mỗi chỗ mỗi tính tiền riêng…Ai có tánh kỹ lưởng xin miễn nghe! Nhiều khi kêu món thịt nướng họ không để trên dĩa mà chỉ để lên tờ giấy thôi, và vài cây tăm để xỉa… thịt….
Ăn uống tự nhiên, khi nào thấy buồn buồn thì chui vô hẻm hoặc lùm cây giải quyết….
Dương Tâm Chí
Tin tức khác...