Bạch Dạ Hành

***

Sáng thứ Hai, Eriko đến giảng đường thì Yukiho đã ngồi vào chỗ trước. Vừa trông thấy cô, Yukiho mở to mắt, nét mặt như đông cứng lại. Tựa hồ kinh ngạc đến độ không thốt nên lời.

“… Cậu sao vậy?” Một lúc sau Yukiho mới cất tiếng, giọng lạc đi, một chuyện rất hiếm khi thấy ở cô.

“Xảy ra rất nhiều chuyện.” Eriko ngồi xuống bên cạnh Yukiho. Mấy sinh viên đã quen mặt cũng nhìn về phía cô với vẻ kinh ngạc. Điều đó thật dễ chịu.

“Cắt tóc lúc nào thế?”

“Thứ Sáu, hôm trời mưa ấỵ.”

Eriko kể chuyện hôm ấy cho Yukiho. Yukiho xưa nay vẫn luôn bình tĩnh lộ vẻ kinh ngạc ra mặt, nhưng không lâu sau sự kinh ngạc ấy chuyển thành nụ cười. “Tuyệt quá còn gì? Anh Shinozuka quả nhiên đã để ý đến cậu.”

“Thật à?” Eriko dùng đầu ngón tay mân mê lọn tóc đã cắt ngắn bên mặt.

“Sau đó thứ Bảy các cậu đi đâu?”

“Thứ Bảy…” Eriko tiếp tục tiết lộ.

Chiều thứ Bảy, Shinozuka Kazunari đưa Eriko đến một cửa hàng đồ hiệu cao cấp. Anh ta bước thẳng vào trong như khách quen, cũng giống ở hiệu cắt tóc lần trước, yêu cầu người phụ nữ trông có vẻ là quản lý cửa hàng tìm cho Eriko trang phục phù hợp. Cô quản lý ăn mặc tao nhã ấy nghe vậy lập tức hoạt bát hẳn lên, ra lệnh cho các nhân viên trẻ lấy hết bộ này đến bộ khác. Eriko độc chiếm gian thử đồ. Khi biết nơi mình cần đến là cửa hàng thời trang, Eriko thầm nghĩ mua một bộ quần áo trông người lớn một chút cũng không tệ, nhưng khi nhìn thấy giá đề trên những bộ trang phục khoác lên người mình, cô không khỏi tái mặt. Cô không mang nhiều tiền đến thế, mà dẫu có, cô cũng không dám bỏ ra một khoản lớn như vậy vì mấy bộ quần áo. Khi Eriko rỉ tai Kazunari điều đó, anh ta thản nhiên như không

“Không sao, anh tặng em.”

“Thế sao được ạ. Đồ đắt như vậy!”

“Khi đàn ông bảo tặng, em cứ nhận lấy không phải ngại đâu. Em không phải lo lắng, anh chẳng cần em trả ơn, chỉ là muốn để em mặc những thứ quần áo thích hợp thôi.”

“Nhưng mà, tiền ở hiệu cắt tóc hôm qua cũng là anh trả rồi…”

“Bởi anh đã bắt em cắt mái tóc dài mà em yêu thích chỉ vì sự ngẫu hứng của mình nên đương nhiên phải trả tiền rồi. Vả lại, tất cả chuyện này cũng vì bản thân anh thôi. Anh không thể chịu nổi khi cô gái anh dẫn theo bên cạnh để tóc kiểu Seikochan không hợp, ăn mặc thì như nhân viên bán bảo hiểm…”

“Bình thường em tệ đến mức ấy sao.”

“Nói thật, đúng là thế đấy.”

Nghe Kazunari nói vậy, Eriko chỉ muốn mặt đất có cái lỗ nào để chui xuống vì xưa nay cô vẫn cho rằng minh đã rất để tâm đến chuyện ăn mặc rồi.

“Bây giờ em đang bắt đầu kết kén,” Shinozuka Kazunari đứng bên cạnh gian thử đồ nói, “chính bản thân em cũng không biết minh sẽ trở nên xinh đẹp thế nào đâu. Mà anh, lại muốn góp một chút sức vào quá trình kết kén của em.”

“Nếu đến khi em phá kén chui ra, mà chẳng thay đổi gì cả thì…”

“Không thể có chuyện đó, anh đảm bảo.” Anh ta nhét quần áo mới vào tay cô, rồi kéo rèm gian thử đồ lại.

Hôm ấy họ mua một chiếc váy liền thân. Tuy Kazunari bảo cô mua thêm mấy chiếc nữa, nhưng cô không thể nghe theo. Ngay cả chiếc váy này, cô cũng lo lắng không biết phải giải thích với mẹ như thế nào khi về nhà. Hôm trước mái đầu mới của cô vừa làm mẹ ngạc nhiên.

“Thì bảo là mua ở hội đấu giá đồ cũ trong trường đại học.” Kazunari cười cười khuyên, sau đó lại bồi thêm một câu, “Nhưng mà, thật sự rất hợp với em, cứ như nữ minh tinh ấy.”

“Đâu có ạ!” Eriko đỏ mặt soi mình trong gương, nhưng cũng không phản đối.

Nghe xong, Yukiho kinh ngạc lắc lắc đầu. “Cứ như là chuyện cô bé Lọ Lem phiên bản đời thực ấy, tớ ngạc nhiên quá, thật tình không biết nên nói gì.”

“Chính tớ cũng cảm thấy như đang nằm mơ vây. Tớ không biết nhận của anh ấy như thế có được không nữa?”

“Nhưng mà Eriko này, cậu thích anh Shinozuka phải không?”

“Ờ… tớ cũng không rõ nữa.”

“Mặt đỏ đến thế này, còn bảo là không biết nữa.” Yukiho dịu dàng lườm cô một cái.

Ngày hôm sau là thứ Ba, khi Eriko đến đại học Eimyo, các thành viên câu lạc bộ Khiêu vũ giao tiếp cũng hết sức kinh ngạc trước sự thay đổi của cô.

“Tuyệt thật! Mới đổi kiểu tóc, trang điểm một chút mà đã thay đổi nhiều như vậy. Mình cũng phải thử xem sao.”

“Đấy là Eriko người ta trời sinh đã đẹp sẵn rồi, ngọc chỉ mài nhẹ là sáng bóng. Cậu không có vốn, làm thế nào cũng không cứu được đâu.”

“Này! Cậu thật quá đáng!”

Trong quãng đời trước đây của Eriko, chưa bao giờ cô được mọi người quây xung quanh và trở thành tâm điểm câu chuyện thế này. Những lần gặp tình huống tương tự trong quá khứ, trung tâm của vòng tròn bao giờ cũng là Yukiho. Nhưng hôm nay, một Yukiho như thế lại chỉ đứng một bên mỉm cười. Thật không thể tin nổi. Các thành viên nam của trường đại học Eimyo vừa trông thấy cô cũng lập tức sấn lại. Sau đó, họ đưa ra đủ thể loại câu hỏi. Này, có chuyện gì thế, trông em khác quá. Có gì mới à? Thất tình à? Hay là mới có bạn trai?

Eriko không hề biết được mọi người để ý lại dễ chịu đến thế. Cô thêm một lần nữa ghen tị với Yukiho xưa nay vẫn luôn thu hút ánh mắt của người khác. Thế nhưng, không phái người nào cũng vui vẻ trước sự thay đổi này của cô. Trong các đàn chị ở câu lạc bộ, có người cố tình coi cô như người vô hình. Như Kurahashi Kanae, cô ta hằn học nhìn Eriko, buông một câu, “Muốn trở nên hấp dẫn hả, đợi kiếp sau đi em.” Thế nhưng, cô ta dường như không hề nhận ra, người thay đổi Eriko chính là bạn trai của mình.

Trước khi bắt đầu luyện tập, Eriko bị một chị học năm thứ hai gọi ra.

“Em tính toán các khoản chi của câu lạc bộ cho chị.” Cô gái có mái tóc dài đưa cho cô một cái túi màu nâu, “Sổ sách và biên lai năm ngoái đều ở trong đó, em điền ngày tháng và khoản tiền vào, rồi tính toán các khoản chi của từng tháng một. Đã hiểu chưa?”

“Cho em hỏi, bao giờ phải làm xong ạ?”

“Trước khi kết thúc buổi tập hôm nay.” cô liếc một cái về phía sau, “Là yêu cầu của chị Kurahashi.”

“Dạ, vâng ạ, em biết rồi.”

Đợi khi chị học năm thứ hai kia đi khỏi, Yukiho mới lại gần. “Thật quá quắt. Thế này thì Eriko làm gì có thời gian luyện tập nữa? Để tớ giúp cậu.”

“Không sao đâu. Sẽ xong thôi.”

Eriko nhìn vào túi, thấy bên trong nhét đầy các loại biên lai. Cô lấy quyển sổ mở ra xem thử, dường như các khoản chi trong ba năm trở lại đây đều không được ghi chép cẩn thận.

Có thứ gì đó rơi ra, cô nhặt lên xem, là một tấm thẻ bằng nhựa.

“Là thẻ ngân hàng đây mà.” Yukiho nói, “Chắc là tài khoản của câu lạc bộ. Thật bất cẩn quá, lại nhét vào chỗ thế này, ngộ nhỡ bị trộm mất thì gay to.”

“Nhưng không biết mật khẩu thì đâu có dùng được.” Eriko nói. Cô nhớ mới đây bố mình cũng vừa làm thẻ ngân hàng, nhưng ông nói vẫn chưa nắm được cách sử dụng máy, nên chưa bao giờ dùng cả.

“Nói thì nói vậy nhưng…” Yukiho hình như còn muốn nói gì đó.

Eriko xem mặt trước của tấm thẻ, thấy bên trên có in hàng chữ Ngân hàng Sankyo. Eriko chui vào một góc sân tập bắt đầu tính toán sổ sách, nhưng việc này mất thời gian hơn dự kiến của cô. Giữa chừng Yukiho cũng đến giúp một tay, đến khi tính toán xong xuôi, nhập hết vào sổ thì buổi tập đã kết thúc. Hai người họ cầm sổ thu chi, bước trên hành lang của nhà thể chất. Họ định trả lại cho Kurahashi Kanae, chắc vẫn còn trong phòng thay đồ. Những thành viên khác của câu lạc bộ gần như đều đã về hết.

“Thật chẳng biết hôm nay đến để làm gì nữa.” Yukiho uể oải nói.

Đúng lúc họ đi tới trước cửa phòng thay đồ nữ, thì nghe bên trong vẳng ra tiếng nói chuyện.

“Đã bảo anh đừng coi thường người khác!”

Eriko lập tức dừng chân, đó là giọng của Kurahashi Kanae.

“Anh không coi thường em, chính vì tôn trọng em, nên mới tìm em để nói chuyện đàng hoàng!”

“Đây là kiểu tôn trọng gì chứ? Đây chính là coi thường người khác!”

Cánh cửa bật mở, Kurahashi Kanae tức giận bừng bừng bước ra ngoài. Cô ta dường như không thấy hai người họ, không nói một lời, chỉ xăm xăm rời khỏi chỗ đó. Nhìn bộ dạng Kanae, Eriko và Yukiho thực tình không dám lên tiếng gọi cô ta lại. Kế đó, Shinozuka Kazunari bước ra khỏi phòng, nhìn thấy bọn họ liền mỉm cười gượng gạo.

“Ồ, các em ở đây. Hình như đã để các em nghe thấy một số lời khó nghe rồi.”

“Anh không đuổi theo ạ?” Yukiho hỏi.

“Không cần.” Anh ta trả lời cụt lủn, “Các em về luôn phải không? Để anh đưa các em về.”

“À, em có việc rồi.” Yukiho lập tức nói, “Nhờ anh đưa Eriko về thôi ạ.”

“Yukiho…”

“Để lần sau tớ trả sổ sách cho chị Kurahashi.” Yukiho lấy cái túi khỏi tay Eriko.

“Karasawa, thật sự không cần à?”

“Vâng ạ. Phiền anh đưa Eriko về đi.” Sau khi cúi đầu chào, Yukiho liền đi theo hướng Kurahashi Kanae vừa rời khỏi.

Kazunari thở dài một tiếng. “Karasawa chắc là không muốn làm phiền.”

“Thật sự ổn chứ ạ? Chuyện với chị Kurahashi ấy.”

“Ổn cả.” Kazunari khoác tay lên vai cô, “Đã kết thúc rồi.”

***

Cô gái mặc mini jupe màu đen trong gương đang cười. Chiếc váy rất ngắn, lộ cả phần đùi ra ngoài này nếu là trước đây chắc chắn cô không dám mặc. Mặc dù vậy, Eriko vẫn xoay người một vòng, thầm nhủ, chắc anh ấy sẽ thích.

“Chị thấy sao ạ?” Nhân viên bán hàng bước đến, thấy dáng vẻ của cô, cười nói, “Chà! Rất hợp.” Nghe không giống như đang nịnh để bán được hàng.

“Tôi mua cái này.” Enko nói. Tuy không phải hàng hiệu, nhưng mặc lên rất đẹp.

Lúc cô rời khỏi cửa hàng thời trang, trời đã tối mịt. Eriko rảo bước đi về phía ga tàu điện. Giờ đã vào trung tuần tháng Năm rồi. Cô nhẩm tính trong đầu, đây là món quần áo mới thứ tư trong tháng này. Gần đây cô thường một mình đi mua sắm, vì như vậy tâm trạng tương đối thoải mái. Cô cảm thấy vui khi đi đến mỏi nhừ hai chân để tìm những trang phục Kazunari có thể sẽ thích. Đương nhiên, cô không thể đòi Yukiho đi cùng mình. Cô vẫn còn thấy ngượng nghịu. Lúc đi qua tủ kính bày hàng của trung tâm mua sắm, Eriko thấy bóng mình phản chiếu trong gương. Nếu là hai tháng trước, có lẽ cô sẽ không nhận ra bản thân của hiện tại. Bây giờ cô rất quan tâm đến dung mạo. Lúc nào cũng băn khoăn không biết mình như thế nào trong mắt người khác, đặc biệt là trong mắt Kazunari. Cô cũng bỏ nhiều công sức tìm hiểu cách trang điểm, tìm kiếm những mốt mới phù hợp với mình. Tuy mất công, nhưng cô cũng cảm thấy được đền đáp khi hình ảnh mình trong gương ngày càng xinh đẹp. Điều này khiến cô vui sướng vô cùng.

“Eriko, cậu thật sự trở nên xinh đẹp rồi. Càng ngày càng xinh đẹp, giống như nhộng hóa thành bươm bướm ấy.” Yukiho cũng nói thế.

“Đừng vậy nữa! Cậu nói thế làm tớ thấy xấu hổ quá.”

“Nhưng đấy là sự thật mà.” Nói đoạn, Yukiho gật đầu.

Cô còn nhớ Kazimari đã lấy kén nhộng ra ví von, cô rất muốn sớm ngày trở thành một người phụ nữ thật sự, phá kén mà thoát ra. Cô và Kazimari đã hẹn hò hơn mười lần. Kazunari chính thức đề nghị được hẹn hò với cô ngay hôm anh và Kurahashi Kanae cãi nhau. Trên đường lái xe đưa cô về nhà, anh đã nói, “Anh muốn em trở thành bạn gái của anh.”

“Vì anh chia tay với chị Kurahashi rồi, nên mới hẹn hò với em phải không?” Khi ấy, cô đã hỏi như thế.

Kazunari lắc lắc đầu. “Anh đã định chia tay với cô ấy từ lâu rồi. Sự xuất hiện của em, làm anh thêm quyết tâm.”

“Nếu biết được em và anh bắt đầu hẹn hò, chị Kurahashi chắc chắn sẽ giận lắm.”

“Tạm thời giữ bí mật là được, chỉ cần chúng ta không nói, sẽ không ai biết được đâu.”

“Không thể nào, chắc chắn sẽ lộ thôi.”

“Đến lúc ấy hãy hay. Anh sẽ nghĩ cách không để em bị phiền phức.”

“Nhưng mà…” Eriko chỉ thốt ra hai chữ đó, rồi không nói tiếp được nữa.

Kazunari dừng xe lại bên vệ đường. Hai phút sau, anh hôn Eriko.

Từ giây phút đó, Eriko như ở trong mơ, thậm chí cô còn nghĩ mình không xứng đáng được hưởng tất cả những thứ tốt đẹp này. Dường như, quan hệ của hai người vẫn tiếp tục được giấu kín ở câu lạc bộ khiêu vũ giao tiếp, cô chỉ nói với một mình Yukiho, những người khác đều không biết chuyện. Bằng chứng là hai tuần nay, đã có hai thành viên nam rủ Eriko đi chơi, đương nhiên là cô đã từ chối. Đây cũng là chuyện mà hồi trước cô không thể nào tưởng tượng nổi. Chỉ có điều, cô vẫn còn lo lắng về Kurahashi Kanae. Từ sau hôm đó, Kanae chỉ có mặt trong hai buổi tập rồi nghỉ suốt. Eriko cho rằng có lẽ Kanae không muốn chạm mặt với Kazuriari, hoặc cũng có thể cô ta đã biết mình chính là bạn gái mới của Kazunari. Đôi khi chạm mặt trong trường đại học nữ Seika, cô ta đều nhìn Eriko bằng ánh mắt sắc nhọn như găm vào người cô vậy. Vì cô ta là đàn chị nên Eriko luôn chủ động chào trước, nhưng Kanae không lần nào đáp lại. Cô chưa nói chuyện này với Kazunari, nhưng cũng định trao đổi với anh. Tóm lại, ngoại trừ việc này ra, Eriko rất hạnh phúc. Đến mức những lúc một mình đi trên đường, cô thậm chí không kìm được mà bật cười.

Xách chiếc túi giấy đựng quần áo, Eriko đã về gần tới nhà. Đi thêm năm phút nữa, là có thể nhìn thấy một căn nhà hai tầng cũ kỹ. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, biết rằng ngày mai sẽ nắng ráo, cô thầm yên tâm. Ngày mai là thứ Sáu, có thể gặp Kazunari, cô dự định sẽ mặc đồ mới. Khi phát giác ra mình đang cười một cách vô thức, Eriko không khỏi tự lấy làm xấu hổ.

***

Sau ba hồi chuông, có người nghe diện thoại. “A lô, nhà Kawashima đây.” Trong diện thoại vang lên giọng mẹ của Eriko.

“A lô, cháu chào bác, cháu là Shinozuka, bác cho cháu hỏi Eriko có nhà không ạ?” Kazunari nói.

Người bên kia điện thoại im lặng. Kazunari chợt có linh cảm chẳng lành.

“Con bé ra ngoài rồi.” Mẹ cô nói, Kazunari cũng đoán được bà sẽ trả lời như vậy.

“Cho cháu hỏi bao giờ cô ấy về ạ?”

“Chuyện này, tôi cũng không rõ lắm.”

“Xin lỗi bác, cho cháu hỏi cô ấy đi đâu ạ? Lần nào cháu gọi điện tới, cô ấy cũng không ở nhà.”

Đây là cuộc điện thoại thứ ba trong tuần này.

“Vì cậu toàn gọi vào lúc con bé ra ngoài, đi thăm nhà họ hàng.” Giọng mẹ cô hơi bối rối, làm Kazunari thấy càng thêm sốt ruột. “Vậy, khi nào cô ấy về phiền bác bảo cô ấy gọi điện cho cháu được không ạ? Nói là Shinozuka ở đại học Eimyo, cô ấy biết đấy ạ.”

“Cậu Shinozuka… nhỉ?”

“Phiền bác ạ.”

“Có chuyện này…”

“Vâng ạ?”

Nghe Kazunari đáp lời, mẹ cô không lập tức nói ngay. Mấy giây sau, âm thanh rốt cuộc cũng truyền tới. “Thật sự rất khó nói, có điều, mong rằng sau này cậu đừng gọi điện tới nữa.”

“Dạ?”

“Hình như cậu đã hẹn hò với con bé một thời gian. Nhưng con bé nhà tôi vẫn còn nhỏ, cậu làm ơn tìm người khác đi, nó cũng cho rằng như vậy thì tốt hơn.”

“Xin bác đợi một chút, cho cháu hỏi bác nói vậy là ý gì ạ? Có phải chính cô ấy nói không muốn hẹn hò với cháu nữa không ạ?”

“Không phải thế, nhưng tóm lại là nó không thể tiếp tục hẹn hò với cậu được. Xin lỗi, vấn đề ở phía chúng tôi nên xin cậu đừng truy hỏi nữa. Chào cậu.”

“A! Đợi đã…”

Tiếng gọi không kip truyền tới đầu dây bên kia, hoặc có thể nói là bị bỏ qua, điện thoại đã ngắt máy.

Kazunari rời khỏi bốt điện thoại, chẳng hiểu gì cả. Đã hơn một tuần nay anh ta mất liên lạc với Enko, lần nói chuyện điện thoại cuối cùng là thứ Tư tuần trước, cô nói ngày hôm sau muốn đi mua quần áo, thứ Sáu sẽ mặc đồ mới đi tập. Thế nhưng buổi tập ngày thứ Sáu cô lại đột nhiên nghỉ. Nghe nói cô có báo với câu lạc bộ, là Karasawa Yukiho gọi điện thoại tới, nói giáo sư bất ngờ giao mấy việc vặt nên cô và Eriko đều không thể tham gia tâp luyện ngày hôm ấy được. Tối hôm đó, Kazunari gọi điện thoại đến nhà Eriko. Nhưng, cũng như hôm nay, anh ta được cho biết là cô đã đến nhà họ hàng không về. Tối hôm thứ Bảy anh ta lại gọi điện tới, khi ấy cô cũng không ở nhà. Mẹ Eriko trả lời anh bằng giọng lúng túng, vội vàng. Dường như cuộc điện thoại của Kazunari đã gây phiền phức. Sau đó, anh ta lại gọi thêm mấy lần nữa, đều nhận được câu trả lời như vậy. Tuy rằng Kazunari đã nhắn rằng khi nào Eriko về nhà thì gọi điện cho anh ta, nhưng có lẽ lời nhắn không được chuyển lại, cô không hề gọi lại dù chỉ một lần.

Kể từ đó, Eriko không xuất hiện trong các buổi tập của câu lạc bộ Khiêu vũ giao tiếp nữa. Không chỉ Eriko, ngay cả Karasawa Yukiho cũng không đến nên anh ta không cách nào hỏi tình hình được. Hôm nay là thứ Sáu, bọn họ vẫn không đến nên giữa buổi tập, anh ta bèn lẻn ra ngoài để gọi điện, không ngờ lại nghe được lời tuyên bố như thế. Bất luận ra sao, Kazunari cũng không nghĩ ra được lý do Eriko đột nhiên chán ghét mình. Lời nói của mẹ Eriko cũng không có ý ấy. Bà nói “vấn đề ở phía chúng tôi” nhưng rốt cuộc là vấn đề gì nhỉ?

Vô số dòng suy nghĩ xoay chuyển trong tâm trí, Kazunari trở về nơi tập luyện trong nhà thể chất. Một thành viên nữ trong câu lạc bộ vừa trông thấy anh ta, liền chạy ngay tới. “Anh Shinozuka, có một cuộc gọi rất lạ.”

“Cuộc gọi lạ?”

“Bảo là tìm người phụ trách câu lạc bộ Khiêu vũ giao tiếp của đại học nữ Seika, em nói là chị Kurahashi xin nghỉ, bên kia liền nói, chủ tịch câu lạc bộ ở đại học Eimyo cũng được.”

“Ai vậy?”

“Không nói ạ.”

“Được rồi.”

Kazunari đi vào văn phòng ở tầng một nhà thể chất, ống nghe điện thoại đặt trước chỗ của bảo vệ vẫn chưa gác lại. Sau khi được người bảo vệ đồng ý, Kazunari cầm ống nghe lên.

“A lô, tôi nghe đây.”

“Chủ tịch câu lạc bộ của đại học Eimyo phải không?” Tiếng đàn ông hỏi, giọng thấp, nhưng dường như còn rất trẻ.

“Đúng vậy.”

“Trường Seika có một đứa con gái họ Kurahashi đúng không nhỉ, Kurahashi Kanae?”

“Vậy thì sao?” Nghe giọng điệu vô lễ của kẻ đó, Kazunan quyết định không lịch sự nữa.

“Đi nói với cô ta, bảo cô ta trả tiền nhanh lên.”

“Tiền?”

“Số còn lại. Việc của cô ta tôi đã giải quyết ngon lành rồi, đương nhiên phải thu nốt chỗ thù lao còn lại. Đã nói rồi, tiền đặt cọc là một trăm hai mươi nghìn yên, xong việc lấy nốt một trăm ba mươi nghìn. Bảo cô ta trả tiền nhanh nhanh lên, dù sao thì quỹ của câu lạc bộ cũng do cô ta nắm cơ mà.”

“Trả tiền gì chứ? Đã giải quyết ngon lành việc gì?”

“Chuyện này thì không thể nói được.”

“Nếu đã như thế, muốn tôi chuyển lời chẳng phải rất vô lý sao?”

Đối phương thấp giọng cười. “Không hề vô lý, để cậu chuyển lời là hiệu quả nhất.”

“Thế là ý gì?”

“Đoán xem.” Nói rồi gã đàn ông dập máy.

Kazunari đành đặt ống nghe xuống. Thấy người bảo vệ luống tuổi lộ vẻ ngạc nhiên, Kazunari lập tức rời khỏi văn phòng. Tiền cọc một trăm hai mươi nghìn, thanh toán nốt một trăm ba mươi nghìn, tổng cộng hai trăm năm mươi nghìn yên… Kurahashi Kanae bỏ ra số tiền này, rốt cuộc là muốn người kia làm chuyện gì? Nghe giọng trong điện thoại, gã kia hẳn không phải loại tử tế gì. Kazunari cũng băn khoăn câu hắn ta nói: để cho anh chuyển lời là hiệu quả nhất. Anh ta định chốc nữa sẽ gọi điện hỏi Kanae, nhưng lại cảm thấy không muốn chút nào. Sau khi chia tay, bọn họ không nói chuyện lần nào nữa, vả lại bây giờ trong đầu anh ta chỉ toàn nghĩ về chuyện với Eriko mà thôi. Buổi tập ở câu lạc bộ Khiêu vũ giao tiếp kết thúc, Kazunan liền lái xe về nhà. Cửa phòng anh ta có gắn một hòm thư riêng. Người giúp việc sẽ bỏ vào trong đó những bưu kiện gửi đến cho anh ta. Anh ta mở ra, bên trong có hai bức thư gửi trực tiếp và một bưu phẩm chuyển phát nhanh. Bưu phẩm chuyển phát nhanh không viết tên người gửi, nét chữ viết tên và địa chỉ người nhận hết sức đặc biệt, giống như dùng thước kẻ viết vậy. Anh ta vào phòng, ngồi xuống giường, mở phong bì ra với một linh cảm chẳng lành.

Bên trong chỉ có một tấm ảnh.

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh đó, Kazunan như bị sét đánh, trong đầu nổi lên một trận cuồng phong.

***

Karasawa Yukiho đến chậm năm phút so với giờ hẹn. Kazunari giơ tay về phía cô. Cô lập tức trông thấy, bước đến chỗ anh ta. “Xin lỗi, em đến muộn.” Cô xin lỗi.

“Không sao, anh cũng vừa tới.”

Nữ phục vụ tới, Yukiho gọi trà sữa. Vì đang là ban ngày lại không phải ngày nghỉ, nên quán ăn gia đình này không có nhiều người lắm.

“Thật ngại quá, lại mời riêng em ra đây.”

“Đâu có gì ạ,” Yukiho khe khẽ lắc đầu, “có điều, trong điện thoại em đã nói rồi, nếu là chuyện của Eriko, em không thể nói gì được.”

“Chuyện này thì anh biết. Anh nghĩ, có lẽ cô ấy có bí mật rất lớn.”

Yukiho nghe vậy bèn cụp mắt xuống. Lông mi cô rất dài. Một vài thành viên trong câu lạc bộ cho rằng cô giống như búp bê Pháp, nếu cặp mắt tròn thêm một chút nữa thì không sai chút nào, Kazunari thầm nghĩ.

“Nhưng mà, chỉ khi anh hoàn toàn không biết chút gì, cách làm này mới có ý nghĩa.”

“Hả?” Cô ngạc nhiên thốt ra một tiếng, ngẩng đầu lên.

Nhìn vẻ mặt đó của cô, anh nói tiếp, “Có người gửi cho anh một tấm ảnh, nặc danh, và lại còn là chuyển phát nhanh.”

“Ảnh ạ?”

“Thực tình anh không muốn cho em xem thứ này, nhưng mà…” Kazunari cho tay vào túi áo.

“Xin đợi một chút.” Yukiho vội vàng kêu lên, “Có phải… bức ảnh trong thùng xe tải không ạ?”

“Đíng, địa điểm là trong thùng xe tải, chụp…”

“Eriko?”

“Đúng.” Kazunari gật đầu lược bớt, “Trần truồng.”

Yukiho bụm miệng, cơ hồ nước mắt sắp rơi xuống đến nơi, nhưng đúng lúc này nữ phục vụ lại mang trà sữa đến, nên cô cố nén lại. Kazunari thở phào, nếu cô bật khóc ở nơi thế này thì sẽ không biết thêm được gì.

“Em thấy tấm ảnh này rồi à?” Anh ta hỏi.

“Vâng.”

“Ở đâu?”

“Ở nhà Eriko, gửi đến nhà cô ấy. Thật đáng sợ, bộ dạng ấy thật kinh khủng…” Yukiho nghẹn ngào.

“Sao lại thế!” Kazunari siết chặt bàn tay trên mặt bàn, mồ hôi túa ra nhớp nháp trong lòng bàn tay.

Để lấy lại bình tĩnh, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài mưa bụi bay lất phất không ngừng, vẫn chưa đến tháng Sáu, nhưng có lẽ đã vào mùa mưa dầm rồi. Anh ta nhớ lại lần đầu tiên dẫn Eriko đến hiệu cắt tóc, lúc ấy trời cũng mưa. “Có thể cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

“Xảy ra chuyện gì ạ… thì là như vậy đó, Eriko bị tấn công bất ngờ…”

“Chỉ vậy thôi thì anh không hiểu. Ở đâu? Bao giờ?”

“Ở gần nhà Eriko… thứ Năm tuần trước nữa.”

“Thứ Năm tuần trước nữa… chắc chắn chứ?”

“Vâng ạ.”

Kazunari lấy cuốn sổ ghi chép, giở lịch ra kiểm tra ngày. Đúng như anh ta nghĩ, chính là ngày hôm sau lần cuối cùng cô gọi điện cho anh ta, ngày mà cô nói muốn đi mua quần áo.

“Báo cảnh sát chưa?”

“Không báo ạ.”

“Tại sao?”

“Bố mẹ Eriko nói, nếu để mọi người biết chuyện này thì còn đau đớn hơn… Em cũng nghĩ như thế.”

Kazunari đấm xuống bàn ăn. Trong lòng tuy phẫn nộ, nhưng anh ta có thể hiểu được tâm trạng của bố mẹ cô. “Ảnh được gửi đến cho anh và Eriko, chứng tỏ thủ phạm không phải là kẻ qua đường, em có thấy vậy không?”

“Em hiểu. Nhưng mà, ai lại đi làm chuyện kinh khủng này chứ…”

“Anh nghĩ đến một khả năng.”

“Gì ạ?”

“Chỉ có một người có thể làm như vậy.”

“Lẽ nào là…”

“Đúng vậy.” Kazunari chỉ buông ra hai chữ đó, rồi né tránh ánh mắt của Yukiho. Cô dường như đã hiểu được ý anh ta.

“Không thể nào… phụ nữ sao có thể làm được chuyện ấy?”

“Cô ta đã thuê đàn ông. Một gã có thể làm ra những chuyện bỉ ổi ấy.”

Kazunari thuật lại chuyện mình nhận được điện thoại từ một gã không rõ lai lịch hôm thứ Sáu tuần trước cho Yukiho nghe. “Nhận được điện thoại xong liền thấy tấm ảnh đó, anh lập tức chắp nối hai sự việc lại với nhau. Còn nữa, anh nhớ ra trong điện thoại, người đàn ông đó còn nói những lời rất khó hiểu, bảo quỹ của câu lạc bộ khiêu vũ là do Kanae quản lý.”

Yukiho hít vào một hơi. “Ý anh là, chị ấy dùng tiền quỹ câu lạc bộ trả cho tên xấu xa kia?”

“Khó tin thật, nhưng anh đã điều tra rồi.”

“Trực tiếp hỏi thẳng chị Kurahashi ạ?”

“Không, anh có cách khác. Anh biết số tài khoản, nhờ ngân hàng kiểm tra xem có rút tiền hay không là được mà.”

“Nhưng số tài khoản ở chỗ chị Kurahashi cơ mà?”

“Phải, nhưng vẫn còn cách khác.”

Kazunari úp úp mở mở. Sự thật là, Kazunari đã ra sức nhờ vả người của ngân hàng Sankyo quen với nhà mình điều tra hộ.

“Kết quả,” anh ta hạ giọng, “thứ Ba tuần trước nữa một trăm hai mươi nghìn yên đã được rút ra bằng thẻ. Và theo như anh mới hỏi sáng hôm nay, thứ Hai tuần này cũng rút thêm một trăm ba mươi nghìn yên nữa.”

“Nhưng chưa chắc đã là chị Kurahashi rút mà, cũng có thể là người khác.”

“Như anh điều tra được, trong ba tuần gần đây ngoài cô ta ra, không ai đụng đến tấm thẻ ngân hàng đó cả. Người cuối cùng cầm đến chính là em.” Nói đoạn, anh ta chỉ vào Yukiho.

“Là cái lần chị Kurahashi bảo Eriko tính sổ sách đúng không ạ? Hai ba ngày sau, em đã trả sổ sách và thẻ ngân hàng cho chị ấy rồi.”

“Từ hôm ấy, tấm thẻ luôn ở chỗ cô ta. Rõ ràng rồi. Cô ta đã thuê người tấn công Eriko.”

Yukiho thở ra một hơi. “Em thật sự không thể nào tin nổi.”

“Anh cũng vậy.”

“Nhưng đây chỉ là suy đoán của anh thôi. Làm gì có chứng cứ phải không? Kể cả chuyện tài khoản kia, có thể chỉ tình cờ rút cùng số tiền ấy thôi.”

“Em nghĩ trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy ư? Anh nghĩ là nên báo cảnh sát. Cảnh sát mà vào cuộc, nhất định sẽ tóm được đuôi cô ả.”

Vẻ mặt Yukiho rõ ràng là phản đối cách làm này. Anh ta vừa dứt lời, cô đã cất tiếng, “Như em đã nói từ đầu, gia đình Eriko không mong muốn làm lớn chuyện lên. Cho dù có báo cảnh sát như anh nói, điều tra ra được ai là hung thủ, thì cũng không thể xoa dịu được tổn thương mà Eriko phải chịu đựng.”

“Nói thì nói vậy, nhưng không thể cứ thế mà bỏ qua được, anh không nuốt trôi nổi cục tức này!”

“Đó là,” Yukiho chăm chú nhìn thẳng vào mắt Kazunari, “vấn đề của anh, không phải vậy sao?”

Trong một giây Kazunari không biết phải đáp trả cô như thế nào. Anh ta nín thở, chăm chăm nhìn gương mặt cân đối của Yukiho.

“Hôm nay em đến đây, cũng là để truyền đạt lại lời nhắn của Eriko.”

“Lời nhắn?”

“Tạm biệt, em rất vui, cảm ơn anh… Đây là những lời bạn ấy muốn nói.” Yukiho nói bằng giọng đều đều.

“Khoan đã! Hãy để anh gặp cô ấy môt lần.”

“Xin anh đừng đưa ra những yêu cầu vô lý. Hãy nghĩ tới cảm xúc của bạn ấy.” Yukiho đứng dậy, gần như không đụng vào cốc trà sữa, “Thực ra em cũng không muốn làm nhiệm vụ này chút nào. Nhưng vì bạn ấy, em mới miễn cưỡng nhận lời. Xin anh cũng hiểu cho nỗi khó xử của em.”

“Karasawa…”

“Em xin phép.” Yukiho đi ra cửa, nhưng lại dừng bước ngay sau đó, “Em sẽ không ra khỏi câu lạc bộ Khiêu vũ đâu, nếu như cả em cũng rút lui, bạn ấy sẽ áy náy.” Dứt lời, cô lại cất bước. Lần này thì hoàn toàn không dừng lại.

Đến khi bóng cô biến mất khỏi tầm nhìn, Kazunari thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn không ngừng rơi.

***

Trên ti vi chỉ có mấy tiết mục hài nhạt nhẽo và bản tin thời sự. Eriko vươn tay cầm khối rubik lăn trên chăn. Món đồ chơi giải đố từng rộ lên hồi năm ngoái bây giờ đã hoàn toàn chìm vào quên lãng. Vì khó giải mà trò chơi này từng trở thành chủ đề của nhiều câu chuyện, nhưng một khi đã biết cách giải, thì cả học sinh tiểu học cũng có thể hoàn thành trong chớp mắt. Mặc dù thế, đến giờ Eriko vẫn đang cực khổ chiến đấu với khối rubik. Yukiho đã mang nó đến cho cô từ bốn hôm trước, đồng thời cũng dạy cô một vài mẹo xoay, nhưng cô vẫn chẳng tiến bộ thêm chút nào.

Mình làm gì cũng không tốt, cô lại nghĩ.

Có tiếng gõ cửa. Vừa đáp vâng thì giọng mẹ cô vang lên, “Yukiho đến đấy.”

“Dạ, mẹ mời bạn ấy vào hộ con.”

Thoáng sau liền nghe thấy một tiếng bước chân khác. Cánh cửa chầm chậm mở ra, để lộ gương mặt trắng trẻo của Yukiho. “Cậu đang ngủ à?”

“Không, đang chơi cái này.” Eriko cầm khối rubik giơ lên.

Yukiho mỉm cười bước vào phòng, còn chưa ngồi xuống cô đã nói “đây”, rồi chìa ra một cái hộp. Là món bánh su kem mà Eriko thích ăn nhất.

“Cảm ơn.”

“Bác gái nói, đợi một chút sẽ mang hồng trà lên.”

“Ừ.” Eriko gật đầu rồi rụt rè hỏi, “Cậu đi gặp anh ấy rồi à?”

“Ừ, gặp rồi.” Yukiho đáp.

“Thế… đã nói với anh ấy rồi?”

“Nói rồi. Thật khó khăn.”

“Xin lỗi, lại bắt cậu đi làm chuyện đáng ghét như thế.”

“Không đâu, tớ không sao cả.” Yukiho vươn tay ra dịu dàng nắm lấy bàn tay Eriko, “Cảm thấy thế nào rồi? Đầu còn đau nữa không?”

“Ừm, hôm nay đỡ nhiều rồi.”

Lúc bị tấn công, tên hung thủ dùng chloroform làm cô hôn mê và để di chứng là một thời gian sau đầu vẫn đau nhức không thôi. Có điều, bác sĩ cho rằng ảnh hưởng của yếu tố tâm lý còn lớn hơn. Tối hôm đó, lo lắng vì con gái mãi không về, mẹ Eriko đã ra ga tàu điện đón. Trên đường đi, bà phát giác thấy cô nằm gục trên thùng xe tải. Bấy giờ, Eriko vẫn còn đang hôn mê. Nỗi kinh hoàng khi tỉnh lại khỏi cơn hôn mê khó chịu ấy, sợ rằng cả đời này Eriko cũng không thể nào quên được. Bấy giờ, mẹ đang ở bên cạnh cô khóc nức nở. Không chỉ có vậy, còn cả tấm ảnh đáng sợ gửi đến mấy hôm sau nữa. Người gửi không rõ, cũng không có lấy một dòng một chữ nào cả, ác ý của tên hung thủ dường như sâu không thấy đáy, khiến Eriko chấn động. Cô quyết định, từ nay trở đi, sẽ không nổi bật nữa, chỉ sống dưới cái bóng của người khác mà thôi. Trong quá khứ cô cũng sống như thế. Chỉ có vậy mới hợp với cô.

Mặc dù xảy ra chuyện bi thảm như thế, nhưng trong bất hạnh lại có một sự may mắn lớn. Thật kỳ lạ, cô không bị cướp đi trinh tiết. Mục đích của tên xấu xa kia dường như chỉ là lột sạch quần áo cô rồi chụp ảnh. Cũng chính vì vậy mà bố mẹ cô quyết định không báo cảnh sát. Nếu để sự việc lộ ra, không biết sẽ bị đồn đại như thế nào nữa? E rằng bất cứ ai cũng sẽ cho rằng cô đã bị xâm hại. Eriko nhớ lại một chuyện thời trung học, cô bạn cùng khối Fujimura Miyako bị tấn công trên đường đi học về. Người phát giác ra cô trần truồng nửa thân dưới nằm ở khu nhà kho, chính là Eriko và Yukiho. Mẹ của Fujimura cũng từng nói với Eriko như vậy, “May là chỉ có quần áo bị lột ra, thân thể vẫn còn chưa bị nhơ nhuốc.” Lúc đó, cô từng ngờ vực, giờ gặp chuyện y hệt như thế, mới biết đích thực có khả năng ấy. Cô cho rằng, nhất định cũng chẳng ai tin tình huống của mình cả.

“Cậu phải sớm khỏe lên đấy, tớ sẽ giúp cậu.” Yukiho nói, nắm chặt tay Eriko.

“Cảm ơn, cậu là chỗ dựa duy nhất của tớ đấy.”

“Ừ, chỉ cần ở cạnh tớ, cậu sẽ ổn thôi.”

Lúc này, trong ti vi vang lên tiếng của phát thanh viên thời sự.

“Đã xảy ra vụ tiền trong tài khoản bị rút trong khi chủ tài khoản không hề biết. Nạn nhân là nhân viên công ty sống trong khu vực nội thành Tokyo, khi đến rút tiền ở quầy giao dịch ngân hàng vào ngày mùng 10 tháng này, phát giác hai triệu yên trong tài khoản đã biến thành con số không. Kết quả điều tra phát giác, cho đến ngày 22 tháng Tư tiền gửi được rút bảy lần ở chi nhánh ngân hàng Sankyo tại Fuchu. Nạn nhân đã làm thẻ từ năm 1979 theo lời khuyên của ngân hàng, nhưng tấm thẻ trước giờ vẫn để trong bàn làm việc ở văn phòng, chưa bao giờ sử dụng. Cảnh sát điều tra theo hướng có khả năng thẻ ngân hàng đã bị làm giả…”

Yukiho tắt ti vi đi.

Tin tức khác...