Thời Báo Vietnamese Newspaper

Vịnh Bái Tử Long

Bài – ảnh: Trần Công Nhung

Theo dự tính, hôm sau mới đi Hạ Long, nhưng do cảm hứng bất chợt tôi đã gọi người bạn ảnh địa phương, anh Thái đi ngay sau buổi thăm làng lụa Vạn Phúc. Hạ Long cách Hà Nội chừng 160 km, chúng tôi khởi hành lúc 12 giờ trưa. Ðường khá tốt nhưng xe chạy nhanh lắm cũng chỉ 50 km giờ. Ðến Bãi Cháy thì trời bỗng trong sáng lên. Mấy hôm nay trời âm u vì có gió mùa Ðông Bắc. Du thuyền đưa khách đi chơi đảo đã bắt đầu quay về. Chúng tôi ra thẳng bến phà Quảng Ninh rồi qua bán đảo bên kia.
Anh Thái đã chụp ảnh Hạ Long nhiều lần, tưởng không còn gì lôi cuốn nữa, nhưng hôm nay nắng quá đẹp nên anh rất hứng thú trở lại cảnh cũ, anh nói:
– Tôi không ngờ hôm nay trời đẹp thế. Anh hên lắm. Nhiều anh em trong Nam ra cả tuần lễ chẳng làm ăn gì được.
– Anh à, tôi tưởng mình đi tàu ra đảo chứ?
– Cái đó để sáng mai. Ði đảo là phải từ sáng sớm mới kịp. Giờ mình qua bên kia rồi leo lên Núi Bài Thơ.
Anh vừa nói vừa chỉ cho tôi đỉnh núi cao sừng sững trước mặt. Tôi hơi lo, không biết có lên nổi không. Năm ngoái leo lên Ðền Thượng chùa Thầy đã đuối nay thấy núi mà ngán. Lại không hiểu lên đó rồi chụp cái gì. Tôi đang phân vân thì anh Thái nói tiếp:
– Từ trên đỉnh núi anh nhìn xuống mới thấy cái đẹp tuyệt vời và vẻ kỳ vỹ của vịnh Bái Tử Long.
– Ðường lên có dễ không anh?
– Xưa thì gay lắm, nay người ta đã làm tam cấp, không khó, chỉ dốc thôi.
– Mất bao lâu để lên đỉnh?
– Ngày trước tôi leo 30 phút nay phải 45 phút.
– Nay đường dễ sao lại lâu?
– Dễ nhưng mình lớn tuổi, yếu đi. Ðến Hạ Long mà không lên núi Bài Thơ thì kể như chưa biết Hạ Long. Chỉ sợ lên đến nơi trời còn nắng hay không.
Ý tưởng của người bạn làm tôi nhớ lại chuyện “anh thợ may khéo”. Một ông quan đi máy áo, người thợ hỏi: “Ngài làm quan được bao nhiêu năm rồi”? – “May áo thì việc gì phải hỏi thế”? – “Dạ, nếu mới làm qua thì vạt trước dài hơn vạt sau, nếu làm quan lâu năm thì vạt sau dài hơn vạt trước”. Thời gian vô tình đã làm thay đổi tâm sinh lý con người mà mình không nhận ra. Có người cứ tưởng trẻ mãi không già.
Tôi vừa lo, vừa nóng lòng. Phà cập bến chúng tôi vội đi ngay. Anh Thái nhìn đồng hồ trấn an: “Mới 3 giờ rưỡi, 4 rưỡi vẫn còn nắng”. Xe đưa chúng tôi quanh qua một đoạn đường rồi dừng lại trước một dãy phố, nhà cửa đơn sơ, sát chân một ngọn núi cao mấy trăm mét. Thoạt trông chẳng thấy chỗ nào lên núi, nhà ở như một hàng rào chắn chạy dài. Tôi đang phân vân thì anh Thái giục: “Khẩn trương kẻo trời tắt nắng”.
Tôi theo anh vào một nhà dân gần đấy rồi men bờ tường ra sau hè, theo một lối mòn nhỏ lên núi. Tôi ngạc nhiên, sao một thắng cảnh nổi tiếng mà lại đi kiểu lạ vầy. Tôi sinh nghi. Lại vừa lo đề phòng, nhỡ có con chó nhào ra cắn thì thật tai hại. Xứ mình nuôi chó thả rong, mình lại không đi theo lối chính, thật không ổn. Nghĩ thế nhưng cũng phải nhanh chân cho kịp người dẫn đường.
Tôi cố giữ nhịp thở thật đều và xem như đây là một buổi đi tập hằng ngày. Mỗi ngày tôi mang ba lô máy đi bộ 5 khu phố khoảng nửa tiếng, nay phải leo tam cấp hẳn là vất vả hơn, song nghĩ mình sẽ được lên “tiên giới” nên lòng chẳng ngại gì. Phía trước, lâu lâu anh Thái nhắc chừng: “Mệt thì nghỉ nhé”. Từ ngày mổ tim làm 3 bypass, tôi phải kiêng cử nhiều thứ, từ ăn uống đi đứng và cẩn thận khi phải vận dụng sức lực trong mọi việc hàng ngày. Mười lăm phút đầu, “đường lên Tiên” có vẻ dễ chịu, cứ mươi lăm bậc cấp, đường lại ngang bằng một khoảng, sau đó thì cứ dốc đứng mà leo. Có lúc người trước phải kéo người sau. Tôi nghĩ thầm, vầy mà Núi Bài Thơ! Núi tập thở thì có, thở muốn hết hơi thì thơ đâu mà ra. Tôi hỏi vói lên:
– Ðã đựợc nửa đường chưa?
– Chưa đâu, nhưng lên một đoạn nữa anh sẽ thấy cái đẹp lạ lùng của Bái Tử Long.
Theo truyền thuyết, một thời xa xưa, Việt Nam bị giặc ngoại xâm, Trời sai một Rồng mẹ và đàn Rồng con xuống giúp. Rồng phun ra hàng ngàn châu ngọc (đảo) làm bức trường thành (công sự) chận đứng quân xâm lăng. Chỗ Rồng mẹ xuống gọi là Hạ Long, chỗ Rồng con xuống gọi là Bái Tử Long.
Nghe anh Thái mô tả tôi lại được kích thích thêm. Trời còn nắng to. Bụng bảo dạ: “Ðời có một lần thì ngại chi chuyện khó khăn”. Ðã trót yêu nên “Mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”.
Ít phút sau tôi nghe tiếng anh Thái vọng xuống:
– Ở đây anh đã có thể bấm máy được rồi.
Quả như lời, đến tảng đá bằng, nhìn xuống sườn núi bên trái, một vùng biển bao la xanh ngắt với hàng chục hòn đảo mở ra trước mắt tôi. Tôi sững sờ và không còn thấy mệt nữa. Tôi vừa lôi máy ra, tìm cách tránh mấy chòm lau trước mặt thì lại nghe tiếng gọi:
– Chỗ này còn hay hơn.
Tôi nghĩ, anh này có đọc kinh Pháp Hoa hay sao mà cứ làm theo lối “Hóa Thành Dụ”, Ðức Phật thấy chúng sanh ngại đường xa biếng đi (tu học), nên lâu lâu Ngài cho tin: “Sắp đến thành” như để khích lệ người đi đường. Tuy nghe tiếng gọi, tôi cũng phải bấm mấy phát mới đi tiếp. Càng lên càng thấy đẹp, cảnh càng tráng lệ hùng vỹ hơn. Cứ lên vài bậc cấp tôi lại dừng chân bấm máy, “gỡ vốn trước cho chắc ăn”, lỡ đến nơi trời có hết nắng thì cũng huề.
Tôi lại gọi to:
– Gần đến chưa?
– Ðến rồi.
Tôi thở phào và khỏe như vừa bơi từ ngoài biển xa vào bờ. Ðứng trên đỉnh Núi Bài Thơ, bao quát hết cả vùng biển từ trong Bãi Cháy ra tận phía Bắc tỉnh Quảng Ninh. Ðẹp nhất là vùng vịnh Bái Tử Long. Những đảo lớn nhỏ cao thấp được bài trí một cách vô cùng nghệ thuật. Trời nước liền một màu xanh sương mù. Nắng chiều xiên khoai làm cho đảo nhuốm ít vàng, cảnh trở nên thần tiên, con người tự nhiên như vừa được rửa sạch bụi trần. Một đời mà được lên ngồi đây một lần là mãn nguyện lắm. Núi Bài Thơ, quả là lai láng hồn thơ cho những ai làm thi sĩ.
Trời còn nắng, ánh sáng tuyệt vời. Máy với ống kính tiêu cự 28-105mm, quét đi quét lại trong giác độ chừng 60. Chụp rồi mà tưởng như chưa, ngắm cả buổi mà tưởng như mới gặp mấy giây. Lòng đã thỏa mà tình còn lưu luyến mãi. Bởi quá ngỡ ngàng trước cảnh trí thần tiên mà người đời có tài ba đến đâu cũng khó mà tưởng tượng nổi. Tôi quay một vòng từ trái sang phải, tưởng như đi từ nơi bụi trần đến chốn bồng lai. Trên cao nhìn xuống cảnh núi đồi xanh mướt, xen lẫn mái ngói đỏ, như cảnh trí bên châu Âu. Khác một điều là nhà cửa xứ mình lí nhí mái nhỏ như con tem dán san sát, một hồ nước trong, một con đường vòng theo ven hồ không xe cộ qua lại… cảnh vắng yên… Nhìn ra phía Bắc, bến cảng Quảng Ninh tuy không sầm uất như cảng Hải Phòng hay cảng Sài Gòn, nhưng có nét thiên nhiên gợi cảm, màu sắc tươi thắm. Quay ra biển đông thì thôi khỏi nói, hàng hàng lớp lớp từng khóm đảo rất đa dạng nối tiếp nhau mãi tận chân trời rồi xóa nhòa cùng mây nước màu xanh mờ nhạt. Ðảo trong vịnh Bái Tử Long cũng như Hạ Long hoàn toàn khác với đảo vùng Nha Trang, đảo là những đụn núi vôi có hình thù rất lạ, có đường nét nghệ thuật rất tinh. Một nghệ nhân non bộ giỏi cũng khó tưởng tượng để tạo tác. Bàn tay Tạo Hóa gọt dũa sắp xếp, dựng cảnh thật tài tình, mà ngay việc mô tả cũng đã khó chứ đừng nói chi khác. Tôi có cảm tưởng cảnh thiên tạo nơi đây là dành cho con người, con Hồng cháu Lạc. Thật hãnh diện và tự hào biết bao!
Nắng dịu dần rồi chuyển qua ánh hoàng hôn. Sau khi chụp cảnh mặt trời chiều, chúng tôi dần xuống núi.
Ðêm đó nghỉ lại một khách sạn trong Bãi Cháy, anh Thái kể cho nghe:
Mấy năm về trước tự nhiên anh nghĩ đến đỉnh Núi Bài Thơ, anh nhớ năm 45 Việt Minh đã cắm cờ trên đỉnh núi, vậy tất có đường lên. Anh đã mày mò tìm ra đường lên núi. Nhưng hồi đó khó khăn lắm, phải măn từng tảng đá, cheo leo nguy hiểm vô cùng. Sau khi anh cho ra tác phẩm đầu tiên về Bái Tử Long, làng ảnh xôn xao và thiên hạ tủa ra đi tìm. Mấy năm liền anh hưởng nhuận ảnh mỗi mùa in lịch khá bộn. Riêng đài truyền hình Việt Nam, dùng ảnh của anh trong mục điểm thời tiết thì đến nay vẫn chưa cho anh xu nào.

Trần Công Nhung

Comments are closed.