Tản mạn tháng tư: về đâu tương lai nước Việt?

Lê Hiếu Thuận

Thắm thoát mà đã bốn mươi năm từ ngày cộng sản Bắc việt cưỡng chiếm miền Nam Việt nam. Mỗi năm đến ngày này nhiều người trong chúng ta bàn thảo, viết bài, làm lễ tưởng niệm, hầu như ai cũng ráng làm một điều gì đó để không quên ngày đau buồn và giữ vững niềm hy vọng một mai không xa, chúng ta sẽ về khôi phục lại quê hương! Cho rằng đây là điều tất yếu, chỉ còn tính thời gian, người viết muốn nghĩ xa một chút. Nếu bất ngờ, một sáng thức dậy cộng sản sụp đổ, rồi thì sao, chúng ta muốn vậy, nhưng thực sự có sẵn sàng hay không? Như tiếng Anh có câu “what now?” khi một sự mong đợi lại đến bất ngờ ngoài sự dự đoán chuẩn bị. Bài này chỉ mạo muội trình bày suy nghĩ của người viết, một công dân tầm thường nước Việt, về những thử thách lớn lao chờ đón nếu niềm hy vọng đó trở thành sự thật. Người viết thật không dám “múa rìu qua mắt thợ” về một đề tài quá lớn này, chỉ đơn thuần ghi xuống những điều mà ai có chút suy tư về đất nước hẳn đã biết.

Người xưa thường nói thiên thời, địa lợi, nhân hòa là những yếu tố đưa đến thành công cho một công việc, sự nghiệp, hay một đất nước. Nói về thiên thời, CSBV dù phi nghĩa, nhưng dường như có nhiều. Thập niên 60 và đầu 70, kỹ nghệ truyền thông còn thô sơ, thế giới Tây phương không có cơ hội đăng cập và kiểm định thông tin như hiện nay, nên chỉ dựa vào tin tức một chiều có lợi cho cộng sản. Vào thời gian đó, thân cộng lại rất thời thượng. Phong trào phản chiến ở Mỹ và Âu châu là điều thật đáng phỉ nhổ và bất hạnh cho Việt nam. Người Tây phương chỉ tin vào điều gì có bằng chứng, họ không tin vào kinh nghiệm cộng sản của chúng ta; nhưng làm sao họ tìm ra bằng chứng thật của cộng sản? Họ tin vào những dàn dựng giả dối của cộng sản vì họ cho rằng ai cũng thành thật như họ. Việc Jane Fonda đến Hà nội và chụp hình với lính phòng không Bắc việt đang nhắm bắn máy bay Mỹ là một hành động ngu xuẫn mà đến nay không biết bà ấy có nhận ra. (Hội Cựu chiến binh Mỹ đã và sẽ không bao giờ quên điều này). Ngay cả lúc sau khi hiệp định Paris được ký kết để bỏ rơi miền Nam, sinh viên VNCH ở Paris biểu tình kêu gọi thế giới thức tỉnh lại sự thờ ơ mê muội ủng hộ cộng sản của họ nhưng không có một sự đoái hoài. Đảng cộng sản Pháp lúc đó rất mạnh. Nếu người viết không lầm thì biến cố 30 tháng tư là lần sau cùng của lịch sử cận đại mà một quốc gia có thể chiếm đoạt một quốc gia khác bằng vũ lực một cách hợp lệ với công ước quốc tế! (CSBV đã xảo quyệt dùng con bài Mặt trận Giải phóng làm bình phong, nên việc chiếm đoạt miền Nam chỉ như là cuộc lật đổ chính quyền trong nội bộ Việt nam, mặc dù ai cũng biết sự chỉ đạo của CSBV). Thế giới mê muội với chủ nghĩa cộng sản đến mức tột cùng khi chỉ ít lâu sau, nước Việt nam cộng sản mới thành hình được Liên hiệp quốc chính thức công nhận! Mấy chục năm qua đi, đến nay chiến tranh vũ trang không còn thích hợp nữa.

Lúc trước thế giới vỗ tay mừng cộng sản chiến thắng bằng vũ lực thì nay lại phản đối bất kỳ một hành động chiến tranh nào dù có hợp lý. Con đường cứu nước bằng quân sự kể như chấm dứt, chỉ còn giải pháp chính trị. Ai cũng nói về sự giải thể cộng sản một cách không bạo lực, như tấm gương ở Đông Âu, hay gần đây là cách mạng hoa lài lật đổ độc tài ở Bắc Phi. Thành công hay không bây giờ lệ thuộc vào thời điểm đúng và thái độ ủng hộ của thế giới. Thời buổi toàn cầu hóa “lợi bất cập hại” chuyện gì cũng rùm beng, ngay cả sự kiện không giá trị cũng có thể giành sự chú ý tùy theo tâm trạng con người và mức độ thổi phồng của giới truyền thông. Mỗi ngày mở TV hay vào internet, bạn thấy bao nhiêu tin, tin hay cũng có mà tin vịt cũng nhiều. Thí dụ sự kiện ở Ukraine, rất nghiêm trọng (và họ có may mắn được nhiều hậu thuẫn từ phương Tây), vậy mà người ta vẫn bàng quang, lo lắng về Ebola hơn. Tương tự là cuộc biểu tình của sinh viên ở Hong Kong, rồi cũng chìm vào quên lãng. Thật là đáng buồn, nên nhớ đây là cuộc nổi dậy có tổ chức, của thành phần trí thức cao và số lượng rất đông đảo. Họ đã không làm nên được một Thiên an môn thứ hai, cộng sản Trung quốc rất xảo quyệt đã học từ kinh nghiệm xưa và chắc chắn không thể nào để xảy ra. Ở Việt nam, làm sao có một cuộc nổi dậy tương tự? Những cuộc biểu tình chống Trung quốc rất nhỏ, chỉ cỡ một phần trăm ở Ukraine hay Hong Kong mà còn bị giập tắt, làm sao kỳ vọng một sự kiện to lớn hơn? Nhiều khi tôi nghĩ, chỉ cần một giây phút nào đó, toàn thể 85 triệu người Việt, (tôi không kể 5 triệu đảng viên, công an v.v…) ngưng tính vô cảm, bỏ hết mọi việc, tràn hết ra đường chống lại nhà cầm quyền, lúc đó họa may ta có cơ hội, nhưng ai sẽ khởi động được điều đó? Nếu như hơn 50 năm trước sự tự thiêu của Hòa thượng Thích quảng Đức gây tiếng vang ảnh hưởng bất lợi cho VNCH thì ngày nay một nữ phật tử tự thiêu tại Sài gòn phản đối Trung Cộng xâm lược thì không gây được một tiếng vang nào. Thế giới một phần “mệt mỏi” nhưng nhiều phần họ chọn lựa điều họ thích chú ý! Nên nhớ là sự uất hận và tự thiêu của một thanh niên ở Ai Cập đã gây nên phong trào nổi dậy. Cùng một sự hy sinh mà sự ảnh hưởng quá khác biệt! Một điều thiếu thiên thời và bất lợi cho chúng ta là sự biến hóa vạn trạng của thế giới cộng sản. Ai cũng biết Bắc Hàn là trường hợp quá ngoại lệ, giống như là trò cười thiên hạ. Cuba thì là thiên đường du lịch. Trung quốc thì quá xảo quyệt. Thế giới không cần biết đây là nước cộng sản, họ chỉ cần biết đây là một đất nước sản xuất tất cả hàng hóa tiêu thụ toàn cầu. Thế giới Tây phương nông cạn lại nghĩ rằng cộng sản cũng được, hãy dĩ hòa di quý, vì lợi nhuận trước tiên. Thật ra thì đại tư bản có lợi chớ dân lành thì không. Trung quốc lại dùng sức mạnh kinh tế (xuất cảng) để ngông nghênh tự đắc, mai này sẽ vượt Mỹ. Chúng dùng tiền rải ra khắp mọi nơi, “tiền là sức mạnh”. Thế giới Tây phương hay thích kiểu cách, họ lý luận rằng phải “hợp tác để thay đổi”, không nên biệt lập như xưa. Bắc Kinh giành quyền tổ chức thế vận hội mùa hè 2008, Nga tổ chức thế vận hội mùa đông 2014 và giải túc cầu thế giới 2018 cũng nằm trong lý luận nầy. Nói tóm lại, chúng ta không có nhiều hy vọng lật đổ những chính quyền cộng sản còn lại trên thế giới vì chúng đã thay hinh đổi dạng và gắn chặt quyền lợi kinh tế với thế giới, nhất là phương Tây. Họ sẽ không ủng hộ bất kỳ một thay đổi nào làm ảnh hưởng sự sống còn kinh tế.

Nói về địa lợi, vị trí địa lý của Việt nam khá đặc biệt như chúng ta đã biết. Từ nhỏ ai cũng được học nước ta là một hành lang nhìn ra biển Đông, nghe rất nên thơ nhưng thực tế lại khác hẳn. Bản đồ đất nước nhìn riêng thì rất đẹp, nhưng ở vị trí mà thuận tiện và khó khăn như con dao hai lưỡi. Thế lực nào muốn xâm nhập vùng Đông nam Á từ biển đều sẽ đi ngang nước ta. Việt nam che Lào và Cam bốt nằm phía trong, cả hai đều không phải là bạn tốt từ lịch sử tranh chấp ngàn năm. Chính CSBV đã lợi dụng sự giáp ranh này với địa hình hiểm trở hoang vắng không thể kiểm soát để chuyển vận binh lính và tiếp vận trong việc tấn công VNCH. Hướng bắc, trước là CSBV nay là Trung quốc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Một điều tôi nghĩ chắc chắn nhiều người chúng ta đồng ý: không ai giáp ranh với Trung cộng mà được yên ổn. Chắc ai cũng thấy Nam Hàn, dù phải đối phó với Bắc Hàn, nhưng đó cũng chính là trái độn cần thiết để xa khỏi Trung cộng? Nếu không có điều kiện này, liệu Nam Hàn có cơ hội phát triển cực thịnh như hôm nay? Họ chỉ giáp ranh với Bắc Hàn còn lại là biển xung quanh. Nhật Bản, một đại cường trong vùng, cũng là hòn đảo hoàn toàn cách biệt. Bình thường một quốc gia duyên hải thường có truyền thống hàng hải hùng mạnh từ ngàn xưa để xây dựng và bảo vệ đất nước. Xa như Anh quốc hay các nước Bắc Âu nổi tiếng về ngư thuyền hay “Viking”, gần thì như Nam Hàn, Nhật Bản hay Thái Lan, Mã Lai… có sức mạnh về ngư nghiệp và hàng hải. Nước ta từ lâu nay thiếu khả năng này. Ngày xa xưa chúng ta có những trận thủy chiến nhớ đời. Lịch sử cận đại thời VNCH thì phải lo chống trả cộng sản xâm lược, không có cơ hội và điều kiện, “lực bất tòng tâm”. Thời nay thì bao nhiêu ngân sách to lớn mất sạch vào những vụ tham nhũng kinh khủng như Vinashin. Giả như tiền tỷ Mỹ kim phung phí mà đầu tư vào hải quân thì cũng sẽ khá hơn được chút đỉnh. (Nhưng CSBV đâu cần bảo vệ đất nước). Với tình cảnh hiện tại, ở cạnh Trung quốc là một đại nạn cho dân tộc Việt. Bạn cứ thử nghĩ, việc gì sẽ xảy ra nếu CSVN sụp đổ mà Trung cộng còn hùng mạnh? Liệu ta có đủ khả năng ngay lập tức chống lại chúng hay không? Câu trả lời đáng buồn là không. Bởi vậy nên cộng sản bán nước cho Tàu để tồn tại. Chúng bán đất và biển, cho dân man rợ sống bất hợp pháp và phá hoại luật pháp. Bọn tình báo và quân đội trá hình công nhân trà trộn lâu ngày, đồng hóa dân ta. Chúng dây mơ rễ má, kết hôn người bản xứ để hợp thức hóa (thứ đàn ông hạ đẳng lấy đâu ra vợ ở xứ trai thừa gái thiếu?) Không đời nào bọn Trung cộng xảo trá và độc ác sẽ để yên cho chúng ta nếu CSVN sụp đổ. Cơ may cho nước ta chỉ có khi nào chính Trung cộng cũng thay đổi mà thôi. Bằng không, nếu chúng cài người vào nước ta lâu ngày, sau này sẽ dùng chiêu bài như Nga đã dùng dân Nga sống ở Ukraine nổi lên để chiếm đất.

Yếu tố nhân hòa thường là quyết định vì nếu có đủ, sẽ có khả năng hóa giải được sự thiếu hụt của thiên thời và địa lợi. Như đã nói ở trên, thật đáng tiếc khi vô cảm đã trở thành một vấn nạn, và cộng sản ngồi rung đùi đắc ý. Khi dân càng vô cảm, chúng càng dễ tiếp tục cai trị với ít phiền toái vì dân không còn tha thiết chống lại chúng nữa. Có quan niệm cho rằng trước đây cộng sản kiểm soát “bao tử” của dân, khi đói dân chỉ lo kiếm ăn, không còn sức chống đối. Bây giờ cởi mở chút ít, dân không còn đói ăn như thời bao cấp và học hỏi tin tức bên ngoài thì bắt đầu khuấy động. Điều này đúng một phần. Thật sự khi vật chất đầy đủ hơn, con người lại có thể trở thành ỷ lại và vì sợ mất quyền lợi đang có, sẽ mất luôn khả năng phản kháng. Một điều nữa mà người viết lo lắng nhiều nhất là thời gian sẽ làm nhạt nhòa đi quá khứ, những niềm đau, những tội lỗi, những điều vướng mắc lịch sử. Công thành tội, tội thành công, lập lờ đánh lận con đen là sở trường của cộng sản. 40 năm không dài với lịch sử, nhưng quá dài với một đời người. Cộng sản chỉ chờ không bao lâu khi thế hệ trải qua kinh nghiệm sống với chúng lần lượt ra đi, thế hệ kế tiếp không thể nào hiểu được cộng sản, là chúng lại thành công một lần nữa. Người viết có một đứa em họ sinh ra đúng vào năm 1975. Dù có nhận thức đúng đắn, em vẫn hỏi các bậc đàn anh “tại sao và bao lâu nữa chúng ta phải căm thù cộng sản?” Em đã bị thiệt thòi lớn lên trong chế độ cộng sản nhưng còn quá nhỏ để hiểu thì đã rời khỏi nước. Còn thế hệ tuổi trẻ sinh ra và lớn lên trong nước thì làm sao ta có thể đòi hỏi các em hiểu được? Nói đến đây tôi xin mở ngoặc về những trường hợp đáng khâm phục của tuổi trẻ, rất trẻ, các em trong nước đã đứng lên chống lại bạo quyền khi bản thân không có một tấc sắt trong tay (Đinh Nguyên Kha, Nhạc sĩ Nguyên Khang v.v…).

Chúng ta ở hải ngoại quan tâm tình hình đất nước về đại họa cộng sản và giữ vững thành trì chống cộng là một điều thật đáng quý. Nhưng thành thật mà nói, điều này không chiếm đa số khi rất nhiều người trong chúng ta đã bắt đầu thờ ơ và có tâm trạng bỏ qua. Chúng ta không muốn hy sinh quyền lợi riêng cho công cuộc đấu tranh chung. Những chuyện nhỏ như du lịch hay làm ăn buôn bán với Việt cộng, hay gửi tiền rất nhiều để gia đình vẻ vang, đều giúp cộng sản tồn tại và tiếp tục hủy hoại đất nước. Một thiểu số đại tư bản Việt kiều thản nhiên coi việc hợp tác với cộng sản là điều bình thường, bán linh hồn cho quỷ sứ. Ví dụ điển hình như con trai một Việt kiều tư bản làm con rể thủ tướng CSVN. Tất cả đều xoay quanh quyền lực và tài chính. Chính nghĩa và lẽ phải mà không có sức mạnh tài chính thì cũng gian nan. Sau khi lật đổ chế độ độc tài thân Nga, vị tổng thống mới của Ukraine là một nhà tỷ phú! Tuy vậy, cũng có nhiều trường hợp tổng thống “chân đất” như đương kiêm tổng thống Nam Dương hay cựu tổng thống Ba Tây, và hy vọng sẽ có một anh hùng chưa xuất hiện cho Việt nam. Một lãnh đạo tài ba là yếu tố nhân hòa to lớn nhất của quốc gia. Lấy thí dụ Singapore, từ một làng chài nghèo nàn trên một hòn đảo nhỏ, không có nguồn tài nguyên thiên nhiên nhờ sự lãnh đạo tài ba của Lý Quang Diệu mà trở thành một cường quốc tài chính!

Nhiều khi tôi băn khoăn, ai sẽ là người có đủ tư cách để lãnh đạo một nước Việt nam non trẻ, hậu cộng sản, có rất nhiều tiềm năng nhưng quá nhiều trở ngại thử thách? Có một điều ai đó đã nêu ra và có vẻ hợp lý là người lãnh đạo mới của một Việt nam sau cộng sản phải xuất thân từ trong nước, không thể nào từ nước ngoài trở về được. Điều này lại dẫn đến những thử thách lớn lao khác. Liệu vị lãnh đạo này có thể: một là thống lĩnh được hệ thống quan quyền hủ lại trong nước vẫn còn bám chặt lý thuyết lỗi thời cộng sản để có đặc quyền đặc lợi; hai là vận động được sự ủng hộ của thế giới và nhất là của cộng đồng Việt nam hải ngoại? Việc thiếu đoàn kết trong cộng đồng người Việt hải ngoại là điều đáng buồn. Qua phương tiện truyền thông chúng ta rất hãnh diện khi biết có rất nhiều nhân tài trong cộng đồng. Nhưng bên cạnh đó, vì nhiều lý do, không phải ai cũng xuất hiện hay tham gia với cộng đồng. Nhiều khi, vài trường hợp đáng buồn một số cá nhân còn từ chối sự liên hệ với cộng đồng. Biết làm sao khi cái tên rõ ràng là tên Việt, nhưng chỉ là cái tên mà thôi. Một nước Việt nam hậu cộng sản sẽ rất cần sự giúp đỡ của những nhà chuyên gia như vậy. Công bằng mà nói, ai cũng muốn đóng góp, nhưng nhiệt tình mà không đủ kiến thức thì có thể làm hư việc. Một ví dụ nhỏ như việc các bác sĩ có tiếng người Ukraine ở Canada vận động cứu trợ y tế sau cơn binh biến. Họ làm được hiệu quả vì bản thân họ có uy tín, tiếng nói họ có sức thuyết phục. Liệu những đồng sự người Việt của chúng ta (người viết có biết một số) sẽ đứng ra làm việc tương tự khi cần? (thôi thì chúng ta rất mong như vậy).

Chủ nghĩa cộng sản đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân và một phần sự “nhẹ dạ” thiếu hiểu biết của đại đa số quần chúng trong hoàn cảnh nước Việt vừa qua đô hộ của Pháp và sự cai trị bạc nhược bảo thủ của nhiều đời vua Nguyễn. Đành rằng có rất nhiều trí thức thân cộng nhưng đó là sự lựa chọn so với sự bị lường gạt của quần chúng. Bất cứ một ai có chút đỉnh kiến thức cũng thấy chủ nghĩa cộng sản là một lý thuyết vô tưởng, phản khoa học. Chúng hứa hẹn những phúc lợi hoa mỹ mà không đề cập đến tư duy, kiến thức và giá trị của sức lao động chân chính, không làm mà hưởng, thật sự chỉ cho bọn lãnh đạo chóp bu mà thôi. Cũng cùng một mánh khóe, chúng đánh vào lòng tự ái của những kẻ thiếu hiểu biết cái quan niệm “vĩ đại” “tầm vông vạt nhọn tay không thắng Mỹ”. Phải mất hơn 40 năm để cho quần chúng thức tỉnh và nhận ra bản chất của cộng sản. Người viết không dám bàn chi tiết nhưng việc đồng bào ở phía bắc của đất nước đã không còn tin vào cộng sản và bắt đầu nhận ra sự chính nghĩa và cao đẹp của chế độ miền nam trước đây là một bước ngoặt to lớn. Cho dù vẫn còn rất nhiều người còn u mê chưa đạt đến mức này nhưng một khi đã có người bắt đầu thì con đường đấu tranh cho tự do dân chủ trên đất nước chỉ tiến lên chứ không lùi nữa.

Không biết vì lý do gì mà người viết cứ nghĩ về trường hợp của nước Đức thống nhất sau hơn 40 năm chia cách quốc cộng, đành rằng so sánh Việt nam và Đức là điều “không tưởng”. Trước đây một cô giáo Canada của người viết, lúc góp ý cho một bài văn, có đưa ra nhận xét là sự thay đổi chính trị ở Á châu sẽ khó hơn do văn hóa rất chậm chấp nhận sự đổi mới. Điều này không sai, hãy nhìn những nước cộng sản còn lại trên thế giới! Nhưng đó cũng có nghĩa đây cũng là nơi sau cùng chủ nghĩa cộng sản sẽ cáo chung. Một Việt nam thống nhất thật sự dưới tên gọi, quốc kỳ và quốc huy VNCH là một điều mà chúng ta có quyền hy vọng mặc dù không ai biết vào lúc nào và đòi hỏi bao nhiêu khó khăn thử thách!
Lê Hiếu Thuận

More Stories...