Phép lạ tình người

Nhóm PV Thời Báo

 

“Họ là người ngoại quốc mà sao lại yêu Việt Nam mình thế nhỉ!?…

Chắc kiếp trước là bà là người Việt Nam…”

Những người bạn Việt của tôi đã bàn tán trên mạng xã hội Facebook như thế khi chứng kiến câu chuyện về gia đình Wagner, một gia đình người Canada ở Kingston, Ontario và sợi dây kết nối trái tim họ với Việt Nam.

Khoảng đầu năm 2015, nhờ Quỹ Cộng Đồng Thời Báo, chúng tôi biết đến tình trạng cần giúp đỡ khẩn cấp của một cặp song sinh gốc Việt tên Bình và Phước. Hai bé bị mắc chứng Alagille bẩm sinh, cần phải thay gan để duy trì sự sống. Bố mẹ nuôi của Bình Phước là ông bà Michael và Johanne Wagner đã khẩn cầu khắp nơi để tìm người hiến gan thích hợp cứu sống 2 đứa con nuôi bé bỏng. Họ đã tìm đến Thời Báo, để từ đó, Quỹ Cộng Đồng Thời Báo trở thành chiếc cầu nối giữa gia đình Wagner và cộng đồng người Việt.

Mùa lễ Phục Sinh 2015, chúng tôi theo chân đại diện Quỹ Cộng Đồng Thời Báo từ Toronto đi Kingston để trao cho gia đình Wagner tấm lòng của cộng đồng người Việt tại Canada, một chi phiếu hơn bốn chục ngàn Gia Kim, đóng góp của người Canada gốc Việt, mong phần nào chia sẻ khó khăn về tài chính trong việc thay gan và điều trị bệnh cho cặp song sinh Bình Phước. Vợ chồng Wagner run run cầm tấm chi phiếu trên tay, không cầm được sự xúc động, rơm rớm nước mắt nói: “Cám ơn gia đình Việt Nam của chúng tôi”.

Ông Michael Wagner là một quân nhân thuộc Quân lực Canada, đã từng 6 lần được điều động sang phục vụ ở Afghanistan.

Bà Johanne từng là một cô giáo. Bà quyết định trở thành người mẹ toàn thời gian, ở nhà chăm sóc con cái sau khi đứa con thứ 5 chào đời. Bận rộn với 5 đứa con ruột, bà Johanne vẫn mong mỏi làm thêm những điều ý nghĩa. Từ đó, ý tưởng nhận con nuôi le lói và hình thành. Bà tìm hiểu và biết rằng chỉ có Việt Nam là nước cho phép nhận con nuôi khi đã có con ruột. Được chồng đồng ý, bà Johanne đã chuẩn bị mọi thủ tục cần thiết trong khi chồng bà là ông Michael Wagner vẫn đang phục vụ ở chiến trường Afganistan.

Khi được hỏi, tại sao ông bà lại chọn Việt Nam là nước xin nhận con nuôi, ông bà Wagner đã xúc động trả lời: “Việt Nam đã chọn chúng tôi!”

Có 5 đứa con ruột, vợ chồng Wagner đã 3 lần đến Việt Nam nhận thêm 4 đứa con nuôi từ trại trẻ mồ côi, trong đó có 2 bé trai từ 2 lần đầu và lần thứ 3 là cặp song sinh Bình Phước.

Bà Johanne kể về gia đình của mình rằng, “Nhà tôi và tôi có 9 đứa con xinh đẹp. Chín kỳ quan, chín món quà của Cuộc Đời. Một sự pha trộn tuyệt diệu của các đứa bé ra đời từ thân thể, từ linh hồn và từ trái tim. Chúng tôi đưc ơn phúc qua năm lần sinh nở, và rồi đến phép lạ của việc nhận con nuôi từ Việt Nam. Trong chúng ta có một số người chọn những con đường khác với số đông. Chín đứa trẻ có nhiều lắm không? Chúng tôi có coi gia đình mình là một gia đình lớn hay không? Không! Với chúng tôi, thêm một đứa con chỉ là thêm một củ khoai trong nồi.”

 

Khi vợ chồng Wagner đến Việt Nam đón hai bé gái sinh đôi, dù đã 18 tháng, chỉ nặng mỗi đứa đúng 9 pounds. Johanne Wagner nói trông hai đứa bé “như hai bộ xương”, suy dinh dưỡng và những dấu hiệu của chứng rối loạn gene di truyền đã bắt đầu xuất hiện.

Hội chứng Alagille là một bệnh di truyền ảnh hưởng đến gan, tim, thận và các hệ thống khác của cơ thể. Trong trường hợp của Bình và Phước, lúc đó đã hơn ba tuổi, bệnh đã tấn công vào gan của các cháu và gây ra những bất thường trong các ống dẫn mật từ gan đến túi mật và ruột non. Kết quả là mật tích tụ lại trong gan khiến gan không còn làm việc đúng cách để loại bỏ các chất thải ra khỏi máu.

Bà Johanne chia sẻ, “Khi ra khỏi cô nhi viện hôm đó chúng tôi đi mua ngay hai cái hũ đựng tro, bởi vì chúng tôi nghĩ rằng sẽ phải đến lúc lo việc hậu sự cho các cháu, e rằng chúng sẽ không sống nổi.

Việc làm và suy nghĩ đó không phải là bi quan mà chỉ là thực tế. Họ vẫn lạc quan tin tưởng rằng với sự chăm sóc của hệ thống y tế hàng đầu thế giới ở Canada mà họ sẽ giúp cho hai đứa bé, hai đứa con gái của họ, có cơ hội để lớn lên, hay ít ra là sống thêm, nhiều hơn gấp bội, so với ở Việt Nam.

Về Canada, mỗi tháng, nhà Wagner phải đưa hai cháu đến bệnh viện hay bác sĩ 5, 6 lần: chuyên gia tiêu hóa, nhi khoa, huyết học, nhãn khoa, tim mạch, phẫu thuật… Mỗi tuần, họ lại phải đón một y tá và một chuyên viên dinh dưỡng. Họ cũng cần đến một dược phòng có đủ những thứ thuốc cần thiết cho cả hai đứa trẻ. Hằng ngày, bà Wagner phải sửa soạn từ 15 đến 20 ống tiêm vào buổi sáng, và 19 ống nữa vào buổi chiều. Rồi lại còn chuyện cho ăn bằng ống – lúc đầu là đường qua mũi, sau là đường ở bụng… Mỗi đứa cần được cho ăn ba bữa một ngày.

Có thời gian, gia đình Wagner đã phải thường trú ở Bệnh viện Kingston trong 5 tuần lễ để làm các xét nghiệm và điều trị cho hai đứa bé.

Bệnh viện Kingston General Hospital và các bác sĩ ở Canada đã tạo ra được phép mầu. Hai cái bình đựng tro cho đến giờ vẫn chưa cần đến.

Cuộc chiến đấu của Bình và Phước chống Hội chứng Alagille không cân sức. Bệnh này không cho cơ thể các cháu hấp thụ chất dinh dưỡng từ thực phẩm. Hai cháu đã được gắn ống dẫn chất dinh dưỡng vào hệ thống tiêu hóa, và hằng đêm, khi đi ngủ, chúng được nối vào một cái máy đưa dưỡng chất đến nuôi cơ thể các cháu. Biện pháp này không thể tiếp tục mãi mãi. Tuổi càng lớn, bệnh của các cháu càng nặng thêm. Hy vọng duy nhất của hai cháu là được cấy ghép gan. Chúng cần nhận gan từ hai người tương hợp. Giải pháp nhanh nhất là có hai người vừa qua đời tặng lại gan của họ. Chuyện này hầu như không tưởng.

Và người ta nghĩ đến việc tìm người tự nguyện hiến một phần gan của mình để cứu các cháu.

Gia đình Wagner đã lên tiếng kêu gọi người hảo tâm hiến tặng một phần gan của họ. Họ đã lập ra trang facebook “Liver Transplants for our Vietnamese Twin Girls” để cung cấp thông tin và thiết tha kêu gọi người có lòng đi khám sàng lọc xem có đủ điều kiện để cho gan hay không.

Theo thống kê, 40% những người bệnh qua đời trong thời gian chờ đợi thay gan. Và phép lạ đã đến: Ông Wagner có gan phù hợp và đủ điều kiện để hiến một phần gan cho hai đứa con gái nuôi. Tuy nhiên, theo luật định đối với việc hiến nội tạng, mỗi người chỉ được hiến một lần trong đời, và như vậy, ông Wagner chỉ có thể hiến gan để cứu một bé gái mà thôi. Bé Phước đã được cứu sống nhờ lá gan của cha nuôi. Vài tuần sau đó, phép lạ đã đến với bé Bình khi tìm được một vị ẩn danh thích hợp hiến gan.

Mùa Phục Sinh lại đến, đúng một năm sau khi phẫu thuật thay ghép gan, bà Johanne Wagner đưa Bình và Phước đến Toronto tái khám. Ba mẹ con đã đến thăm Thời Báo và được mời xuất hiện trên chương trình Những Câu Chuyện Kể với Khánh Lan trên đài truyền hình VIETV Canada. Nhìn hai cô bé tươi tỉnh, khỏe khoắn chạy nhảy vui đùa, khó có thể tưởng tượng rằng chỉ một năm trước, sự sống của hai em mong manh có những lúc tưởng chừng như vô vọng.

pic 2

Bà Johanne, người mẹ can đảm, người phụ nữ Canada mà có người bạn Việt đã bình luận “Chắc kiếp trước bà là người Việt Nam”, vẫn tiếp tục muốn làm những việc có ý nghĩa… Bà đã trở lại Việt Nam, đến Vũng Tàu thăm lại trại trẻ mồ côi đã từng nuôi cặp song sinh Bình và Phước để thấy được những khó khăn về cơ sở vật chất nơi đây ảnh hưởng trực tiếp đến những đứa trẻ mồ côi. Không ngần ngại, bà Johanne đã lập ngay trang Gofundme với tiêu đề Mattresses Vung Tau Centre (https://www.gofundme.com/enk7tvk5) kêu gọi bạn bè Canada khắp nơi gây quỹ mua nệm và những vật dụng cần thiết khác cho các trẻ em mồ côi ở Vũng Tàu.

Bà Johanne dự tính, mùa hè 2016 năm nay, sẽ lại đến Việt Nam để chuyên chở tình thương giúp đỡ trẻ em mồ côi có được những giấc ngủ ngon, điều mà bất cứ con người nào, dù là ai, cũng xứng đáng để có. Và theo bà, những công việc từ thiện bà đang làm hiện nay như một sự hồi hướng để thay Bình và Phước nói riêng và cả 4 đứa trẻ mồ côi Việt Nam mà vợ chồng bà đã nhận nuôi bày tỏ lòng cám ơn. Cám ơn những phép lạ tình người.

 

Để hiểu thêm và chứng kiến những hình ảnh về gia đình Wagner với 9 đứa con, trong đó có 4 con nuôi từ Việt Nam, quý vị có thể tìm xem các chương trình phóng sự do VIETV Canada / Thời Báo Media thực hiện:

  1. Phóng sự PHÉP LẠ TÌNH NGƯỜI, thực hiện tháng 4 năm 2015
  2. Chương trình Những Câu Chuyện Kể với Khánh Lan, thực hiện tháng 4 năm 2016.
More Stories...