Nuôi mẹ thời Đại Dịch

Khi cha mẹ tôi dọn về ở với tôi cách đây khoảng 2 năm, trong mấy tháng đầu tôi thường dậy sớm đi dạo với mẹ tôi để bà được vui hơn. Trong thời gian này, mẹ tôi tập đi bộ hàng ngày để được khỏe mạnh trở lại sau một cơn đau dài đăng đẵng. Lúc này mẹ tôi đã hơi bị lẫn nên không dám đi ra khỏi xóm, sợ bị lạc. Đi hoài trong cái xóm nhỏ tôi cũng thấy chán nên rủ mẹ tôi đi dạo mấy cái xóm kế bên. Bà nói có con thì mẹ còn dám đi chứ đi một mình sẽ không biết đường về. Cảm xúc bà biểu lộ cho cảnh vật xung quanh tựa như cảm xúc của một trẻ thơ. Bà có những ý tưởng ngây ngô dễ thương làm tôi bật cười.

Một ngày kia, tôi đề nghị chơi đố cho đỡ chán thì bà vui vẻ nhận lời. Bà còn hỏi phần thưởng là gì nếu bà nói đúng nhưng khi nghe hình phạt tôi sẽ dành cho bà khi bà trả lời sai thì bà phản đối liền. Nếu bà nói đúng thì sẽ nhận được một nụ hôn còn nói sai thì sẽ bị tôi búng lỗ tai nhè nhẹ. Chưa gì bà đã hồi hộp che đôi tai lại dọc đường đi. Thay vì chơi đố chữ, tôi hỏi những câu đơn giản như con gì biết bay, con gì có 4 chân, hoa gì bắt đầu bằng chữ L, v.v. Bà trả lời được phần lớn và cảm thấy hân hoan thích thú. Chưa thấy ai sợ đau như mẹ tôi. Mỗi lần bà nói sai, tôi mới vừa làm dấu hiệu búng là bà tỏ ra sợ sệt mặc dù tôi chỉ búng yêu mà thôi.

BRA200258_local_728x90_A

Chỉ còn 5 phút nữa là đến nhà, tôi hỏi mẹ có thể tìm cho con con vật gì bắt đầu bằng chữ C mà có cánh không. Các bạn có biết mẹ tôi trả lời sao không? “Con cọp!” Tôi trợn mắt không ngờ nhưng bật cười liền sau đó làm bà chột dạ. “Con cọp làm sao có cánh mẹ?” Bà ngạc nhiên hỏi tôi một cách ngon ơ, “Tại sao không?” Mắc cười quá, tôi đi vội để tránh cười trước mặt bà. Bà lẽo đẽo theo sau hỏi tại sao cọp không có cánh? “Lẽ ra mẹ bị búng lỗ tai rồi nhưng con tha cho mẹ đó. Thôi về!”

(Như Ý)

More Stories...