Thời Báo Vietnamese Newspaper

Ngọn cỏ gió đùa ( chương 15)

Hồ Biểu Chánh

XV
Ông Thiên- Hộ không tính ra thọ tội nữa, ông sai ông sáu Thới đi chuộc con Thu- Vân rồi, thì ông cứ xẩn- bẩn dưới nhà dưỡng bịnh mà nhắc chừng lương- y Sanh cho Ánh- Nguyệt uống thuốc.

Buổi chiều ông qua nhà mồ- côi mà thăm sắp nhỏ, ông hỏi chuyện đứa nầy, ông vuốt- ve đứa nọ.

Ông lại đi thẳng qua trường học mà hỏi thăm thầy giáo coi học trò học có tấn phát hay không.

Ông thăm con nít rồi ông đi thăm tới mấy ông già, gặp người nào ông cũng lấy lời nhơn- từ mà an- ủi.

Ông lại đi luôn ra xóm tá- điền, đi tới đâu ông cũng dạy cách làm ăn, hoặc ông khuyên đừng tham lạm.

Ông đi cho đến tối mò ông mới chịu trở về nhà.

Ông ăn cơm rồi ông còn xuống thăm Ánh- Nguyệt một lần nữa.

Ông đi đứng lăng- xăng, ông nói chuyện lộn- xộn, thì ông quên hết việc riêng của ông.

Mà đến tối ông vô buồn nằm một mình, thì trí ông bắt nhớ người vì ông phải chịu án oan đó hoài, bởi vậy ông nhắm mắt mà ngủ không được. Ðã biết ông đã nhứt định để hại một người mà cứu cả ngàn người, bởi vậy ông không còn ăn- năn nữa. Nhưng mà chẳng hiểu vì cớ nào trong trí ông cứ ái- ngại hoài, dường như ông làm việc quấy nên lương tâm trách ông vậy. Ông nghĩ chắc là tại ông không thấy mặt người chịu án thế cho ông đó, nên ông không yên lòng.

Ông mới tính ông đi lên tỉnh hỏi thăm coi quan kết án người ấy thế nào, và nếu có thế gặp mặt được thì ông sẽ coi người ấy hình dạng ra làm sao mà đến nỗi người ta nhận là ông. Ông lại tính nếu quan lầm mà kêu án người ấy, thì ông sẽ hỏi thăm cha mẹ hoặc vợ con ở đâu, rồi ông rước hết về ông nuôi, đặng đền bồi cái ơn thọ khổ hình thế cho ông đó.

Mới tảng sáng ông kêu Bạch- Thị mà phú thác các việc nhà. Ông lại kêu lương- y Sanh mà căn dặn phải cần cho Ánh- Nguyệt uống thuốc. Ông nói rằng ông lên tỉnh thăm quan Án chừng một bữa thì ông về, như có trễ lắm là 2 bữa, chớ không ở lâu hơn nữa.

Ông cho kêu hai đứa tá- điền mạnh dạn, một đứa tên là hai Hí, còn một đứa tên là sáu Tâm, đặng chèo ghe cho ông đi. Ông nghĩ Phạm- Kỳ đã đi trước ông đã hai đêm một ngày rồi, nếu ông trì huỡn sợ e không kịp coi quan xử vụ Lê- văn- Ðó. Ông bèn dạy hai Hí với sáu Tâm kiếm một chiếc ghe lường nhỏ, mà nhẹ chèo đặng đưa ông đi cho mau.

Hai người kiếm ghe thì mấy chiếc ghe tốt đều lớn hết thảy, duy có một chiếc ghe nhỏ nhẹ chèo, ngặt chiếc ghe ấy cũ quá, nên có nước. Ông Thiên- Hộ muốn đi cho mau, nên biểu lấy chiếc ghe nhỏ mà đi.

Ghe đi được vài khúc sông thì nước vô lung quá, chèo không nổi.

Ông Thiên- Hộ phải cởi áo mà tác nước, đặng để cho hai Hí với sáu Tâm chèo cho mau.

Ông tát một hồi cái gào rách tét, không thế tát được nữa.

Ông không biết liệu làm sao, vì ghe đã khỏi chợ Thủ- Bô rồi, nếu trở về đổi ghe khác thì xa quá.

Ông nóng- nảy trong lòng như lửa đốt, ông quyết thế nào chiều bữa ấy ông cũng phải lên cho tới tỉnh.

Ông mới dạy ghé lại xóm dựa mé sông đặng kiếm ghe khác ông mướn. Hai người chèo vưng lời, ghé vô xóm ở dựa mé sông. Ông liền mướn một chiếc xuồng rồi biểu sáu Tâm bơi cho ông đi, còn hai Hí thì ở lại đó kiếm giẻ 1 xăm mấy lỗ rồi chờ ông trở về mà rước ông.

Ông Thiên- Hộ đi thiệt là mau; trời mới xế qua một lát thì ông đã lên tới tỉnh.

Ông bận áo bịt khăn, rồi dặn sáu Tâm ở dưới xuồng mà chờ ông.

Ông vô thành, hỏi thăm lần lần, đi lại trước dinh quan Án.

Ông dòm, thấy trong dinh náo- nức, kẻ vô người ra không ngớt.

Ông đó một người đi ra mà hỏi thăm, thì họ mới nói quan Án đương xử vụ Lê- văn- Ðó.

Ông nghe nói như vậy thì biến sắc, chơn thối lui hai ba bước, đứng lại chau mày mà ngó sững vô dinh.

Ông ngó một hồi rồi hăm hở đi thẳng vô. Ông đứng nép dựa cánh cửa mà dòm.

Ông thấy quan Án ngồi tại bộ ván giữa, một tay chống một cái gối dựa, còn một tay thì cầm vòi bình điếu mà hút thuốc. Trước mặt ngài thì có người cao lớn, cổ mang gông, tay bị trói, đứng day lưng ra ngoài cửa, nên ông không thấy mặt được. Bên tay mặt thì Phạm- Kỳ với 10 tên lính đứng khoanh tay mà hầu.

Bên tay trái thì có 3 tội nhơn, ông biết mặt biết tên hết thảy, vì 3 người ấy bị án đày chung thân, ngày trước ở chung một khám với ông, một người tên Tánh, một người tên Lãnh, còn một người tên Thà.

Phía trong có hơn 10 người, ngồi hai bộ ván hai bên, hết thảy đều mặc áo dài khăn đen, song ông không biết người nào hết.

Quan Án hút thuốc một hồi rồi hỏi người mang gông đứng giữa đó rằng:

– Bữa nay ta có đòi đủ chứng lên đây đặng nhìn mặt mi. Mi còn dám chối rằng mi không phải là Lê- văn- Ðó nữa thôi?

Người ấy đứng lặng thinh. Quan Án nạt rằng:

– Mi câm rồi hay sao? Ta hỏi sao không thưa? Mi chờ ta khảo rồi mới chịu nói hả?

Người ấy ngó qua ngó lại rồi nói rằng:

– Dạ, bẩm quan lớn, tôi là tư Hoành, tôi họ Nguyễn chớ.

Quan Án cười gằn rồi nói rằng:

– Mi còn chối nữa há? Ðể ta hỏi chứng rồi mi sẽ hay. Ðội Kỳ đâu? Ra nhìn thử coi thằng nầy có quả là Lê- văn- Ðó hay không.

Phạm- Kỳ bước ra chỉ mặt người mang gông mà nói rằng:

– Lê- văn- Ðó là mi chớ ai! Còn chối gì nữa?

Phạm- Kỳ vừa nói mấy lời, bỗng thấy ông Thiên- Hộ ló mặt vô cửa mà dòm. Anh ta đã sợ ông Thiên- Hộ lên tỉnh mà cáo về vụ anh ta bắt Ánh- Nguyệt, bởi vậy thấy mặt ông Thiên- Hộ thì anh ta biến sắc, lật- đật cúi đầu, rồi bước vô bẩm nhỏ- nhỏ việc chi với quan Án, không rõ được.

Quan Án ngồi thẳng mà nói rằng:

– Có Thiên- Hộ lên đó hay sao? Mời ông vào, đi mời ông vào uống nước chớ.

Ông Thiên- Hộ thụt đầu ra đứng núp cánh cửa.

Phạm- Kỳ bước ra thưa rằng quan Án cho mời ông, và nói và nắm tay ông mà kéo vô.

Ông Thiên- Hộ lấy làm bối rối song cùng thế ông không chối từ được, nên bất đắc dĩ ông phải theo Phạm- Kỳ mà bước vô.

Quan Án đứng dậy chào hỏi, coi bộ niềm nỡ lắm. Quan Án cứ mời ông Thiên- Hộ lên bộ ván giũa ngồi chung với ngài mà uống nước. Ông Thiên- Hộ khiêm nhượng không dám ngồi, xin cho ngồi nơi bộ ván bên tả đó mà thôi.

Quan Án ép không được, cùng thế, phải vừa theo ý ông, song ngài hối lính hầu bưng bình nước với bộ chén đem qua mà mời ông giải khát.

Quan Án hỏi ông Thiên- Hộ rằng:

– Ông lên tỉnh có việc chi?

– Bẩm quan lớn, tôi đi mua đồ vặt chút đỉnh, nhơn dịp ghé thăm quan lớn.

– Á, ruộng ông năm nay lúa tốt hay không?

– Bẩm, tốt.

– Trúng mùa hoài, lúa ông biết làm việc gì cho hết.

– Bẩm, không biết.

– Nếu dùng không hết, để mục còn gì?

– Bẩm, không mục.

– Nếu không mục cũng ẩm chớ?

– Bẩm. không ẩm.

Quan lớn thì muốn nói chuyện, mà ông Thiên- Hộ mắc ngó chăm bẳm người mang gông đứng trước đó, bởi vậy ông trả lời cụt ngủn, làm cho quan Án buồn trí hết muốn nói nữa.

Ông Thiên- Hộ nhìn phạm- nhơn hình dạng mặt mày giống hịch mình ngày trước, ông lấy làm cảm xúc, nên trong lòng bâng- khuâng, ngoài mặt bợ- ngợ, hết biết chuyện gì mà nói với quan Án nữa.

Quan Án hút thêm vài hơi thuốc rồi nói với ông Thiên- Hộ rằng:

– Tôi làm quan thuở nay mới xử một vụ nầy kỳ hơn hết. Phạm nhơn tên là Lê- văn- Ðó, mà nó cứ chối hoài.

Ông Thiên- Hô đáp rằng:

– Không biết chừng người ta bắt lầm nó, chớ nó không phải tên đó.

– Không lầm được. Ông ngồi đó nghe chơi. Ðể tôi đối chứng cho ông coi.

Quan Án liền day lại hỏi phạm- nhơn rằng:

– Mi khai tên mi là Tư Hoành, họ Nguyễn phải hôn? Mi khai gian, tội mi còn nặng hơn nữa. Ta không thèm cãi với mi, ta để cho mấy người biết mi họ nhìn coi mi là Hoành hay là Ðó rồi sẽ biết.

Quan Án nói dứt rồi liếc ngó Phạm- Kỳ.

Phạm- Kỳ thấy ông Thiên- Hộ không nhắc tới việc Ánh- Nguyệt, thì hết lo sợ nữa, nên xốc ra rất mạnh- mẽ mà nói với phạm- nhơn rằng:

– Ðể ta nói gốc tích của mi cho mi nghe. Mi tên là Lê- văn- Ðó, gốc ở huyện Tân- Hòa. Hồi nhỏ mi ăn trôm một trã cháo heo, bị án 5 năm tù. Ta dẫn mi lên rừng đốn củi, mi trốn nên bị chồng án thêm 5 năm cọng là 10 năm. Sau mi trốn một lần nữa, bị bắt và chồng án thêm 10 năm nữa, cộng là 20 năm. Khi mi mãn tù rồi, quan thả cho mi về xứ, mi vào một cảnh chùa nào đó, ta không nhớ, mi ăn cắp đồ của chùa, rồi mi lại giựt một nồi cơm của hai vợ chồng tên ăn mày nào đó nữa. Quan có tập nã bắt mi, mà tìm không gặp, rồi kế có giặc nên không ai lo kiếm mi nữa. Sự tích của mi ta biết rõ hết, mi chối không được đâu.

Trong lúc Phạm- Kỳ nói thì phạm- nhơn đứng bơ- bơ, nhướng mắt hả miệng mà nghe, rồi lại chúm- chím cười, không cãi lẽ chi hết.

Phạm- Kỳ nói tiếp rằng:

– Hồi mi ở trong khám, ta dẫn mi đi làm công việc mỗi ngày, lẽ nào ta quên mi được hay sao mà mi chối. Mi phải lạy quan lớn mà thú thiệt đi, hoặc may quan lớn dung chế cho chút đỉnh mà nhờ.

Phạm- nhơn cười ngỏn- ngoẻn, ngó Phạm- Kỳ rồi ngó quan Án, song không nói tiếng chi hết.

Phạm- Kỳ nổi giận đưa tay muốn đánh. Quan Án nói rằng:

– Mặc kệ nó, đánh nó làm gì. Ðể đối chứng xong rồi, mà nó còn chối nữa, thì sẽ hành hình nó.

Phạm- Kỳ nghe nói như vậy thì không đánh, song thò tay nắm cánh tay phạm- nhơn mà dặt hai ba cái rồi nói rằng:

– Mi chịu mi là Lê- văn- Ðó hay chưa, hử? Còn chối nữa hay thôi?

Phạm- nhơn không buồn, mà cũng không sợ chi hết, đứng ngó dáo- dác rồi nói rằng:

– Lê- văn- Ðó gì đâu? … Ai biết … Ta nói ta tên Hoành mà.

Quan Án cười ngất rồi nói rằng:

– Thằng tê khôn quá! Nó làm bộ điên khùng đặng khỏi tội. Mi điên chớ ta có điên bao giờ đâu. Mấy tên tội nhơn đâu, bây ra từ đứa mà nhìn thử coi.

Ba tên tội nhơn đứng phía bên tay mặt ứng tiếng lên dạ một lượt. Tên Thà bước ra trước thưa rằng:

– Bẩm quan lớn, thằng nầy là thằng Ðó chớ ai; nó ngủ chung một sập với tôi năm sáu năm trường, tôi quên nó sao được.

Tên Tánh bước ra nữa mà thưa rằng:

– Bẩm quan lớn, nó là thằng Ðó. Nãy giờ tôi nhìn kỹ rồi, nó làm bộ khật- khùng đặng chối cho dễ; mà nó làm bộ với ai kìa, chớ mấy anh em tôi ở chung một khám với nó, nó làm bộ lạ sao cho được.

Tên Lãnh bước tiếp ra nữa, rồi lại gần nắm tay phạm- nhơn mà nói rằng:

– Ðó, mầy thú thiệt đi còn chối chi nữa, mậy. Mầy chối bây giờ mầy khỏi hay sao? Chịu đi.

Phạm- nhơn đứng ngó 3 người ấy trân- trân một hồi rồi nói rằng:

– Chịu giống gì? … Ai biết Ðó gì đâu? … Ta nói ta là tư Hoành mà … Ta ở Rạch- Kiến biết hôn. Rạch- Kiến chỗ cô ta ở đó – – hôm trước ta đi phát về, đi ngang qua vườn người đó, ta thấy trái mãn- cầu chín ta leo vô hái ăn chơi. Họ bắt họ đánh ta dữ. Nhà đó là nhà tên Ðó hay sao?

Phạm- Kỳ trợn mắt nạt rằng:

– Ðừng nói bậy! Tên Ðó là mầy đây nè!

Phạm- nhơn cứ cười ngỏn- ngoẻn, mà cũng không chối cãi.

Quan Án tằng- hắng rồi phán rằng:

– Thôi, đủ bằng cớ rồi, nó chối mặc kệ nó. Ta cứ chiếu luật triều- đình mà lên án. Lê- văn- Ðó, ta nói cho mi biết, vì mi phạm tội ăn trộm đã bị án 20 năm, khi mãn tù mi tái phạm, ăn cắp của chùa, giựt của ăn mày thì tội mi phải đày chung thân. Nay mi còn ăn trộm một trái mãn- cầu của người ta mà ăn nữa, vậy ta xử tội mi phải bị an trảm giam hậu. Lính đâu, bây dẫn nó xuống khám đi, đợi triều đình phê án rồi sẽ đày nó vô Hà- Tiên.

Hơn mười tên lính dạ rân rồi áp ra dẫn phạm- nhơn đi.

Ông Thiên- Hộ đi lên tỉnh dọ coi quan kêu án người thế tội cho mình đó thế nào, chớ không phải quyết lên coi xử; chẳng dè lên đến tỉnh lại gặp quan đương xử, muốn bỏ đi ra, lại đi không đành, muốn lén mà coi, lại bị quan mời vô.

Ông ngồi coi xử, ông thấy phạm- nhơn khùng- khịu, lòng thì ngay, mà trí thì tối, nên không biết lời lẽ mà đối đáp với người ta, thì ông lấy làm cảm xúc bồi hồi.

Khi ở nhà ông đã quyết liều một người để cứu ngàn người, mà đến đây ông thấy mặt kẻ chịu oan thì ông thương tâm, nên ngồi coi mà mặt mày tái lét, cứ hỏi trong trí rằng – – “có nên để cho người khùng nầy chịu án oan, đặng mình an hưởng phú quí hay không?”

Ðến chừng ông nghe quan Án định án trảm giam hậu người khùng ấy, rồi lính áp lại dẫn đi, thì ông cảm động quá, dằn trí không được nữa, nên ông đứng dậy đưa tay mà nói lớn lên rằng:

– Khoan! lính khoan dẫn người đó. Oan cho người ta lắm. Thiệt Lê- văn- Ðó là tôi đây, chớ không phải người ấy đâu.

Ông lại day vô mà bẩm với quan Án rằng :

– Bẩm quan lớn, Phạm- Kỳ với mấy tội nhơn đều nhìn lầm hết thảy. Xin quan lớn làm án lại mà tha người ấy, chớ xử như vậy thì oan ức cho người ta, tội nghiệp lắm.

Quan Án, Phạm- Kỳ cùng quân lính ai nấy đều chưng hửng, cứ nhìn nhau trân- trân.

Còn ông Thiên- Hộ nói dứt lời rồi, ông liền xá quan Án mà đi ra.

Ông ra khỏi dinh quan Án, thì mặt trời đã lặn mất rồi.

Ông xăm- xăm đi riết xuống mé sông, xăn áo nhảy xuống xuồng rồi hối sáu Tâm bơi đi về cho mau.

Khi ông Thiên- Hộ đi rồi, quan Án mới tỉnh ngộ.

Ngài dạy Phạm- Kỳ phải giữ phạm- nhơn là Tư Hoành lại đó, để ngài qua báo sự nầy cho quan Tổng- Ðốc hay coi quan Tổng- Ðốc định đạt lẽ nào. Ngài đi một hồi lâu rồi ngài trở về, dạy quan Kinh- Lịch làm án Tư Hoành một năm tù.

Người lại viết tờ sai lính đi đòi Tri- Huyện Bình- Dương là Từ- hải- Yến đến hầu lập tức.

Từ- hải- Yến thi đậu cử nhơn hồi năm Tân- Mão, mà đến năm Đinh- Dậu mới được bổ đi ngồi Tri- Huyện Bình- Dương.

Khi được tờ của quan Án đòi thì Hải- Yến tức tốc đến hầu liền.

Quan Án dạy Tri- Huyện Từ- hải- Yến với xuất đội Phạm- Kỳ phải hiệp nhau đi xuống Cần- Ðước bắt cho được Lê- văn- Ðó mà giải nạp.

oOo

Trời mưa rỉ- rả gió thổi lao- rao. Ông Thiên- Hộ ngồi trong xuồng cho sáu Tâm bơi về, trong trí ông mắc lo tính nên quên che dù, bởi vậy đầu cổ áo quần đều bị mưa ướt loi ngoi lót ngót.

Gần hết canh một, xuồng về tới xóm ghé hồi trưa.

Sáu Tâm vừa muốn bơi vô đặng trả xuồng cho người ta rồi sang qua ghe mình mà về, ông Thiên- Hộ cản không cho ghé, biểu bơi riết đưa ông về tới nhà rồi sẽ trở lên trả xuồng vả đổi ghe.

Mưa đã dứt hột, trăng đã ló mọc nhưng vì bị mây áng nên không tỏ.

Ông Thiên- Hộ ngồi cứ ngó ngay trước mũi xuồng không nói chuyện vãn chi hết, chỉ lâu lâu ông thôi thúc sáu Tâm bơi cho mau mà thôi.

Vừa bước qua đầu canh ba, thì xuồng ông đã về tới bến.

Trong mấy tòa nhà của ông, đâu đó đều im- lìm ngủ hết. Ông bước lên bờ rồi lầm lũi đi vô nhà.

Khi ông bước tới cửa, Bạch- Thị nghe động đất thì lên tiếng hỏi coi ai đó.

Ông đánh tiếng lên, Bạch- Thị biết tiếng ông, nên lật đật bước ra mở cửa.

Bạch- Thị thấy quần áo ông ướt loi- ngoi, thì lấy làm kỳ, nên trở vô lấy một bộ áo quần khô cho ông thay.

Ông không kể áo quần, lại hỏi Bạch- Thị rằng :

– Ngày nay con Ánh- Nguyệt ở nhà bịnh nó có bớt được chút đỉnh gì hay không?

– Thưa, coi bộ nó không bớt. Từ hồi trưa cho đến tối, nó mê sảng nằm nói xàm hoài.

Nó cứ theo hỏi ông đi đâu, rồi một lát nó năn nỉ xin đi rước dùm con nó, tôi với ông thầy thuốc không biết làm sao mà trả lời, nên phải nói dối rằng ông đã đi rước con nó rồi, mai mốt ông mới về. Nó nghe nói như vậy thì bộ nó mừng lắm, nó theo căn dặn hễ ông rước con nó về tới thì dắt liền con nó xuống nhà nuôi bịnh đặng nó thấy mặt con nó cho mau. Nó nói hễ nó thấy mặt con nó thì nó mạnh liền.

– Vậy chớ ông sáu Thới chưa về hay sao?

– Thưa, chưa.

– Ổng đi từ hồi trưa hôm qua ….

Ông Thiên- Hộ nói có nửa câu, rồi ông chau mày ủ mặt, ông đứng suy nghĩ một dây lâu rồi mới nói tiếp rằng :

– Thôi, thím đi nghỉ đi. Ðể cửa đó cho tôi.

Bạch- Thị vưng lời vào buồng riêng ngủ.

Ông Thiên- Hộ chong đèn, ngồi trên ván ngó ra cửa, không nói chi hết, mà nước mắt chảy ròng ròng.

Công phu mười năm nay gầy nên sự nghiệp nầy, té ra không ích chi hết!

Thân mình trở vô chốn lao tù, dầu cực khổ chẳng sá chi, ngặt vì bầy con nít mồ- côi đây, từ rày còn ai mà dưỡng nuôi dạy dỗ chúng nó? Những người già cả bịnh hoạn có chỗ đâu nữa mà nương nhờ? Sắp tá- điền thiệt thà còn ở đây được nữa mà cày cấy nuôi cha mẹ vợ con, hay là phải bị đuổi đi tứ tán rồi chịu nghèo nàn đói rách?

Còn thân con Ánh- Nguyệt biết làm sao đây? Mình đã quyết cứu nó đặng chuộc tội, vì mình mà nó phải nhơ danh xủ tiết, vậy mà biết cứu nó được hay không?

Mình đã hứa chuộc con nó đem về trả cho nó, mà bây giờ ông sáu Thới chưa về tới, còn quan trên chắc họ đã sai người xuống bắt mình, ví như một chút nữa đây họ tới họ bắt mình thì làm sao?

Ông ngồi lo tới tính lui, suy đi xét lại, song ông chẳng hề ăn- năn sự ông ra chịu thiệt đặng cứu Tư Hoành bao giờ.

Ông lo tính một hồi rồi ông đứng dậy cầm đèn đi vô buồng. Ông để cái đèn trên ghế, dựa bên bình trà với bộ chén.

Ông vừa thấy vật ấy thì ông sực nhớ tới Hòa- Thượng Chánh- Tâm, mà chừng nhớ tới Hòa- Thượng Chánh- Tâm, thì ông nhớ tới những lời từ- bi của ngài giảng dạy. Các vật ở dương- thế nầy đều là tro bụi, kiếp sống mấy mươi năm đây ví như giấc chiêm- bao.

Mấy năm nay Trời Phật khiến mình phải cứu giúp chúng sanh, nên mình làm. Ngày hôm nay Trời Phật muốn cho mình phải lao khổ đặng trả cho tròn nợ cũ, thì mình chịu, có chi đâu mà mình lo buồn.

Nếu mình còn buồn, té ra mình chưa thoát khỏi tam chướng, vậy thì Hòa- Thượng giảng dạy mình ngày trước có bổ ích chi đâu. Thôi, còn cũng vậy, mà mất cũng vậy, sướng cũng vậy, mà cực cũng vậy, còn cứu giúp thiên- hạ được nữa cũng nhờ Phật Trời, kiếp trần ai nầy dầu thế nào cũng được, miễn là mình toàn vẹn phận làm người thì thôi.

Ông suy nghĩ như vậy rồi ông hết buồn hết lo, mặt mày coi thơ- thới, chớ không ủ- dột như hồi nãy nữa.

Ông lần bước đi ra đứng tại cửa mà ngó ra sân. Mây giăng đen kịt hồi hôm, bây giờ đã tan rã hết, nên bầu trời trắng trong ; trăng lu- lu lờ- lờ hồi hôm, bây giờ đã tỏ rạng, nên dọi cây cỏ sáng trưng.

Ông đứng ngắm cảnh vật một hồi, chẳng hiểu ông suy nghĩ thế nào, mà ông lại xăm- xăm đi ra nhà sau, kiếm lấy một cái cuốc rồi xách đem vô buồng. Ông rinh cái giường ông ngủ đem ra xa tấm vách chỗ đầu nằm, rồi ông mới lấy cuốc mà cuốc đất. Ông cuốc năm bảy cái, thì thấy lòi lên hai cái ché 2.

Ông bỏ cuốc, lấy tay hốt đất và moi riết rồi bưng hai cái ché đem lên. Ông dỡ nắp ché, thì thấy hai cái đều đựng bạc nén, cái nào cũng gần đầy. Ông bước lại ghế lấy bộ chén chung bỏ vô một ché, và lấy cái bình tích bỏ vô cái ché kia nữa, rồi đậy nắp lấy dây ràng lại cứng ngắt.

Trống ngoài đồn đã trở canh năm. Ông để hai cái ché bạc tại đó, ông đi xuống bến mà thăm chừng.

Chiếc xuồng ông về hồi nãy đã đi đâu mất rồi, chắc là sáu Tâm bơi đi trả đặng lấy ghe đem về.

Gần đó may có một chiếc ghe lường, đã có sẵn chèo sẵn sào, lại không có đứa nào ngủ mà giữ.

Ông thấy vậy lấy làm mừng, ông liền trở vô nhà. Ông khỏa đất lấp cái lỗ ông mới đào hồi nãy đó lại, ông lấy gót chơn mà nện dè dặt, rồi ông nhắc cái giường để lại y như cũ.

Các việc xong rồi, ông mới kê vai vác từng ché bạc mà đem xuống ghe. Ông vác hai lần thì rồi, mà không ai thấy hết.

Tuy ông nhổ sào gay chèo êm- ái, không ai hay, nhưng mà trước khi xô ghe ra, ông đứng ngó quanh- quất, ông lóng tai nghe tứ hướng, thấy đâu đó đều im- lìm, rồi ông mới cất mái chèo mà chèo.

Ghe ra tới sông lớn, ông cạy 3 mà đi xuống dưới phía rừng sát.

Ông chèo cho tới sáng bét, gặp một cái vàm rạch nhỏ, mà hai bên vàm có hai cây đước lớn, ông bèn quay ghe vô vàm. Rạch thì quanh co khó đi, mà hai bên mé lại vẹt 4, cóc, bần mọc xen lộn với nhau, nhánh giao du, lá rậm rạp, bởi vậy ghe chèo trong rạch mà cũng như chun trong hang.

Ông không chèo được nữa, nên phải buông chèo lấy sào mà chống.

Ông chống quanh qua, quẹo lại, đếm đủ 5 khúc rồi, ông mới chui mũi vô cái doi 5 bên tay mặt. Ông cắm sào nhảy lên rừng, vẹt ô- rô 6, cóc- kèn 7 mà đi.

Ông và đi và đếm đủ 50 bước, rồi ông đứng mà ngó tứ hướng.

Phía nào vẹt, cóc cũng mọc dầy, cây nào cũng coi sum- sê.

Ông nhắm phía một hồi rồi trở xuống ghe vác một ché bạc và xách cái cuốc đem lên chỗ đó.

Ông lấy cuốc đào một lỗ rất sâu, bưng ché bạc mà để xuống đó, rồi mới lấp đất khỏa mặt bằng phẳng. Ông nhắm ngay trước mặt đi mười bước nữa, rồi đào một cái lỗ khác cũng như cái lỗ hồi nãy. Lỗ đào xong rồi, ông liền trở xuống ghe vác ché bạc thứ nhì đem lên mà chôn nữa.

Ông đứng nhắm tứ hướng, coi bộ như ông nhìn mấy cây chung quanh đó, rồi ông mới vác cuốc trở xuống ghe.

Ông chống trở ra vàm mà về. Ông về tới nhà thì mặt trời đã cao quá nửa buổi.

Ông Thiên- Hộ đi giấu bạc trở về, vừa bước vô nhà thì kêu Bạch- Thị mà hỏi rằng :

– Ở nhà có ai đến hỏi thăm tôi hay không?

– Thưa, không.

– Từ sớm mơi cho tới bây giờ, coi bộ con Ánh- Nguyệt có bớt chút nào hay không?

– Thưa, nó cũng vậy. Nó cứ hỏi ông về chưa. Tôi nói dối chưa về.

– Ông sáu Thới về hay chưa?

– Thưa, chưa thấy.

– Ði sao mà lâu quá.

Ông Thiên- Hộ chau mày nhăn mặt, rồi xây lưng đi riết xuống nhà dưỡng bịnh.

Bữa ấy trong nhà dưỡng bịnh duy có một mình Ánh- Nguyệt mà thôi ; lương- y Sanh mắc đi coi mạch cho một người tá điền ở trong ngọn, còn Hồng- Thị thì mắc săn- sóc cho sắp nhỏ mồ- côi.

Ông bước vô, thấy Ánh- Nguyệt nằm day mặt ra cửa, hình vóc ốm teo nhách, mặt mày nóng đỏ au, môi miệng khô queo. Ông đi nhẹ nhẹ lại gần, ông lấy tay rờ trán nàng. Ánh- Nguyệt nhướng mắt ngó thấy ông, vùng ngồi dậy hỏi rằng:

– Ông mới về phải hôn? Ðâu? Con nhỏ tôi đâu?

Ông Thiên- Hộ lấy làm bối- rối, không biết lời chi mà đáp.

Ánh- Nguyệt thấy ông làm lơ, nàng bèn chấp tay xá ông và khóc và nói rằng:

– Tội nghiệp cháu lắm ông ôi! Xin ông làm phước cho cháu thấy mặt con cháu một chút, rồi chết cũng mát ruột.

Ông Thiên- Hộ ứa nước mắt mà đáp rằng :

– Con nhỏ còn đi sau, nó chưa về tới.

– Nó đi với ai? Sao ông không cho nó đi với ông một lượt?

– Nó đi ghe khác với ông sáu Thới.

– Té ra ông đi với ông sáu Thới mà rước nó hay sao?

– Ừ.

– Ghe của ông sáu Thới chừng nào mới tới?

– Cháu nằm xuống mà nghỉ đi, trưa hoặc chiều ghe mới tới.

– Lâu quá.

Ánh- Nguyệt khóc, nước mắt nước mũi chàm- ngoàm. Nàng ráng chống tay nằm xuống rồi nói rằng :

– Hễ con nhỏ của cháu về tới, ông làm phước dắt nó vô đây cho cháu thấy mặt nó liền, nghe hôn ông.

Ông Thiên- Hộ gặt đầu. Bạch- Thị ở ngoài bước vô nói nhỏ với ông Thiên- Hộ ít tiếng, không biết nói chuyện chi.

Ông Thiên- Hộ quày quả trở ra, rồi đi thẳng lên nhà. Ông vô cửa thấy ông sáu Thới đứng chờ tại đó, ông liền hỏi rằng :

– Con nhỏ đâu?

– Thưa, rước không được.

– Húy! Sao vậy?

– Vợ chồng thằng Ðỗ- Cẩm khốn nạn lắm. Năm ngoái tôi lên nói chuyện con Ánh- Nguyệt nghèo khổ, tôi xin vợ chồng nó làm phước cho tôi rước, chừng nào con Ánh- Nguyệt làm ăn khá thì sẽ đem tiền lên mà huờn công nuôi dưỡng cho nó.

Vợ chồng nó không chịu, buộc phải đem ít nữa là năm bảy quan mà chuộc. Bây giờ tôi đem 7 quan, nó thấy có tiền lại làm khó ; nó nói có lời giao nuôi con nhỏ mỗi tháng một quan. Nó nuôi 27 tháng, tính tiền cơm là 27 quan.

Còn con nhỏ đau mấy trận, chạy thuốc hết 10 quan, và may áo quần cho con nhỏ hết 10 quan nữa, cộng hết các hạng là 47 quan. Phải đủ 47 quan nó mới cho rước con nhỏ. Túng thế tôi trao hết 10 quan tiền mà năn nỉ với nó. Nó lấy 10 quan tiền rồi mà cũng không cho bắt, bắt phải đem thêm 37 quan nữa mới được. Quân ác- nghiệt mà lại trận thượng quá! Tôi năn- nỉ hết sức mà cũng không được. Tôi sợ ông trông, nên lật đật trở về cho ông hay.

– Nó thêm 37 quan, thì đem đủ mà trả cho nó, chớ hại gì. Ngặt con Ánh- Nguyệt bịnh nặng nó theo đòi con nó hoài biết làm sao mà nói với nó bây giờ? Tôi sợ nó chết gấp, không thấy mặt con nó được.

Ông sáu Thới nghe nói như vậy thì chảy nước mắt. Ông Thiên- Hộ kêu Bạch- Thị biểu lấy 37 quan tiền mà trao cho ông sáu Thới. Ông nói rồi thì ông đứng suy nghĩ giây lâu rồi nói với ông sáu Thới rằng :

– Ðem đủ số tiền mà chuộc con nhỏ. Chừng ông rước nó về tới đây, như ông nghe mẹ nó còn sống thì ông cho mẹ con nó gặp nhau, song ông cũng bảo bọc dùm cho mẹ con nó. Còn như ông trở về đây mà rủi con Ánh- Nguyệt có chết rồi, thì ông đem con nhỏ về nhà ông nuôi dưỡng dùm cho tôi. Hồi trước tôi cứu ông khỏi chết chìm, ông nói ông không biết làm sao mà đền ơn cho tôi. Ông bảo bọc dùm con nhỏ đó, là ông đền ơn cho tôi. Vậy xin ông phải gắng công dùm.

– Thưa ông, bảo bọc mẹ con con Ánh- Nguyệt thì tôi phải lo tự nhiên, làm như vậy có can hệ gì đến ông mà ông nói rằng tôi trả ơn cho ông. Mà việc đó để tôi về tới đây rồi sẽ tính, cần gì ông phải dặn trước.

– Tôi sợ chừng ông về tới đây, ông không gặp tôi nữa.

– Sao lại không gặp? Ông tính đi đâu hay sao?

– Ừ.

– Ông có đi thì trong ít bữa rồi ông cũng về chớ.

– Không biết chừng tôi lâu về lắm. Trong lúc không có tôi, ông phải lo bảo bọc dùm mẹ con con Ánh- Nguyệt cho tôi.

– Dạ, tôi vưng. Mà bây giờ ông cho phép tôi thăm con Ánh- Nguyệt một chút, được hay không?

– Húy, không được.

– Sao vậy?

– Hồi nãy tôi có nói dối với nó rằng trưa chiều gì đây ông sẽ rước con Thu- Vân về tới.

Nếu nó thấy ông, mà không có con nó, tôi sợ nó buồn rầu rồi làm xung, thuốc đâu mà cứu nó cho kịp.

– Hổm nay nó đau mà tôi không thấy mặt nó, tôi buồn qua. Xin ông cho tôi thăm nó một chút mà thôi. Không có sao đâu mà sợ. Việc thiệt cứ nói thiệt với nó, thà là làm cho nó để ý trông con đôi ba ngày nữa, đặng lương- y thừa dịp ấy mà điều trị cho nó, chớ nói trưa chiều sẽ có con nó, mà nó không thấy rồi nó rầu, sợ e nó chết gấp còn gì.

– Ông nói nghe cũng có lý. Vậy thôi, như ông muốn nói thiệt với nó thì ông đi theo tôi.

Hai người dắt nhau đi xuống nhà nuôi bịnh. Khi bước ra khỏi cửa ông Thiên- Hộ thấy Bạch- Thị đương đếm 37 quan tiền đặng có giao cho ông sáu Thới, thì ông đứng lại chau mày rồi nói rằng :

– Thím vô lấy thêm cho đủ một trăm quan cho ổng. Thím chồng cho sẵn tại đây, rồi một lát nữa ông trở lên ổng vác.

Ông Thiên- Hộ day lại mà nói với ông sáu Thới rằng :

– Ông lấy một trăm quan tiền nầy đem về mà cất. Ông đem 37 quan mà chuộc con Thu- Vân, còn lại bai nhiêu thì ông để dành mà nuôi mẹ con nó.

– Thưa ông, nội 37 quan thì đủ. Như ông muốn cho mẹ con nó bao nhiêu thì chừng con Ánh- Nguyệt mạnh rồi ông sẽ cho nó, chớ ông đưa cho tôi làm chi.

– Ông cứ việc cất đi, đừng ngại chi hết. Ông thăm nó một chút rồi trở lên vác tiền xuông ghe mà đi liền đi. Nếu ông về mau thì có lẽ ông còn gặp tôi.

Hai người nói với nhau có bao nhiêu đó thì đã vô tới cửa nhà nuôi bịnh. Ánh- Nguyệt dòm thấy ông sáu Thới thì nàng chống tay ngồi dậy và cười và nói rằng :

– Con tôi về tới rồi, may lắm. Con ôi! má đây con ; má trông con quá.

Nàng nói tía- lia mà cặp mắt lại liếc dòm ngoài sân, vì nàng tưởng ông sáu Thới đi vô trước, còn con Thu- Vân còn đứng ngoài. Ông Thiên- Hộ lấy làm đau đớn trong lòng, nên ông xây mặt chỗ khác, không dám ngó Ánh- Nguyệt.

Ông sáu Thới thấy Ánh- Nguyệt ốm teo, thì ông khóc ròng và bệu- bạo nói rằng :

– Cháu ôi! vợ chồng thằng Ðỗ- Cẩm khốn nạn lắm. Hồi trước nó đòi 7 quan, ông đem tới 10 quan lên ông chuộc con Thu- Vân ; nó lấy tiền rồi nó làm trận làm thượng đòi thêm 37 quan nữa nó mới cho rước con Thu- Vân. Ông phải trở về đây mà cho ông Thiên- Hộ hay. Ông Thiên- Hộ mới đưa tiền cho ông rồi, một lát nữa ông đem lên đủ số mà chồng cho nó. Vậy cháu phải ráng mà uống thuốc. Ông hứa chắc chiều mai ông sẽ đem con Thu- Vân về tới đây cho cháu.

Ánh- Nguyệt ngồi ngó sững ông sáu Thới mà nước mắt chảy ròng ròng. Nàng lắc đầu nói rằng:

– Ông cũng nói gạt cháu nữa! Ai cũng nói gạt cháu hết thảy! Tội nghiệp cháu lắm mà! Hồi nãy cháu nằm chiêm bao thấy con Thu- Vân về tới rồi, nó chơi với sắp nhỏ ngoài sân, mà cháu kêu nó không chịu vô. Ông nói gạt cháu chi vậy ông? Ông làm phước ra kêu nó vô cho cháu thấy mặt nó một chút mà.

Ông sáu Thới lắc đầu đáp rằng :

– Ông nói gạt cháu làm chi. Nếu ông rước được nó về tới, thì ông dắt nó vô cho mẹ con gặp nhau, chớ sao lại bắt nó ở ngoài sân. Cháu phài nghe lời ông, cháu nằm xuống mà nghỉ. Bây giờ ông có đủ số tiền rồi, để ông lên Vũng- Gù trả thêm cho Ðỗ- Cẩm rồi rước nó mới được.

Lúc ấy sắp nhỏ mồ- côi đương chơi ngoài sân cười giỡn om sòm. Ánh- Nguyệt ngồi im- lìm, lóng tai mà nghe, rồi day qua bên ông Thiên- Hộ và nói rằng :

– Thưa ông, tội nghiệp cháu lắm mà! Cháu nghe tiếng con Thu- Vân cười ngoài sân kia, ông giấu cháu chi vậy? Ông làm phước kêu dùm nó vô cho cháu thấy mặt một chút mà. Hễ cháu thấy mặt được con cháu thì cháu mạnh liền …

Ông Thiên- Hộ vừa bước lại gần Ánh- Nguyệt mà khuyên dỗ thì thấy có bóng hai người bước vô cửa.

Ông lật- đật day lại thì thấy có một người trai, y- phục đoan- trang, vô trước, còn xuất- đội Phạm- Kỳ nối gót theo sau.

Ông biến sắc, đứng khựng dựa bên giường Ánh- Nguyệt và trợn mắt hỏi rằng :

– Ði đâu?

Người trai ấy xốc tới nói rằng :

– Ta là quan Tri- Huyện Bình- Dương, vưng lịnh quan Án đến bắt mi. Mi phải đưa tay chịu trói cho mau.

Ông Thiên- Hộ nạt rằng :

– Ði ra ngoài, chờ một chút nữa không được hay sao!

Ánh- Nguyệt ngó sững Từ- hải- Yến rồi vùng bước một chơn xuống đát, chờn vờn hai tay, và la lớn rằng :

– Hải- Yến! Mi tới đây làm gì? Mi làm Tri- Huyện rồi há! Mi là quân vô tình vô nghĩa, làm cho nhơ danh xủ tiết ta, làm cho mẹ con ta cực khổ trôi nổi mấy năm nay, mi làm Tri- Huyện mặc kệ mi, ta chết mặc kệ ta, mi còn thấy mặt ta chi nữa? Mi là đồ khốn kiếp.

Từ- hải- Yến nhìn biết Ánh- Nguyệt thì biến sắc, nên vội vã bước lui lại một bước, rồi hô lớn rằng :

– Ông Ðội, bắt Lê- văn- Ðó dẫn về đồn đi.

Phạm- Kỳ xốc tới mà nắm cổ ông Thiên- Hộ mà kéo.

Ông sáu Thới không hiểu chuyện gì, thấy Ánh- Nguyệt dám mắng Tri- Huyện rồi lại thấy ông Ðội dám nắm cổ ông Thiên- Hộ, bởi vậy ông kinh hãi, lật đật rút vô một góc đứng run lập- cập.

Ánh- Nguyệt đương giận Hải- Yến, mà Hải- Yến xúi Phạm- Kỳ bắt ông Thiên- Hộ nữa, thì nghẹn cổ không nói ra tiếng, nàng đưa tay mà cản, song tay run đỡ không nổi, bởi vậy nàng ú- ớ chờn vờn, rồi té ngửa, đít ngồi dưới đất đầu nghẻo trên giường, cặp mắt lộn thinh, miệng sôi bọt mồm bọt miếng.

Lúc Phạm- Kỳ nắm cổ ông Thiên- Hộ mà kéo thì ông Thiên- Hộ không chỏi lại, song ông không dùng tay mà cản.

Ðến chừng ông thấy Ánh- Nguyệt té xỉu, ông dửng râu, xửng tóc chuyển tay mặt mà gạt ngang một cái mạnh quá, Phạm- Kỳ văng ra xa lắc. Ông trợn mắt ngó Hải- Yến với Phạm- Kỳ lườm- lườm và nạt rằng :

– Quân bây là quân khốn nạn! Bây giết con Ánh- Nguyệt đó, thấy chưa? Ði ra ngoài.

Phạm- Kỳ bị ông Thiên- Hộ gạt trúng cánh tay đau quá, nên nổi giận, nhảy xốc tới muốn bắt nữa.

Ông Thiên- Hộ tràng qua, thấy có một cái chõng trống gần đó, ông giựt sứt một cái chõng rồi cầm trong tay chỉ Phạm- Kỳ mà nói rằng:

– Thằng nào lại gần tao đánh nát đầu. Bây giết người ta rồi bây không thấy hay sao?

Hải- Yến thấy ông Thiên- Hộ muốn làm dữ thì sợ, nên lật đật thối lui ra đứng tại cửa ngó.

Phạm- Kỳ vẫn biết sức Lê- văn- Ðó mạnh- mẽ bằng hai ba người thường, nên cũng kiêng nể, và thối lui ra ngoài rồi kêu lớn rằng:

– Lính đâu, áp vô đây.

Ông Thiên- Hộ cầm cây đứng ngó lườm- lườm, thấy lối 10 tên lính áp lại, song cũng đứng sau lưng Phạm- Kỳ với Hải- Yến, chớ không dám vô cửa. Ông bèn đi lại chỗ Ánh- Nguyệt té ngồi đó, ông để khúc cây dưới đất, ông thò hai tay ẳm Ánh- Nguyệt mà để nằm trên giường. Ánh- Nguyệt trợn mắt lộn thinh, mặt mũi nước mắt chảy ướt mèm, tay chơn oặc oà oặc oại, mà đã tắt hơi rồi.

Ông Thiên- Hộ chống hai tay trên thanh giường, cúi mặt ngay mặt Ánh- Nguyệt, nước mắt chảy nhểu xuống mặt nàng.

Ông nói lầm thầm một hồi lâu, không ai rõ ông nói chuyện gì. Ông và nói và khóc một hồi rồi ông đứng dậy, lấy tay trái mà vuốt mặt Ánh- Nguyệt. Ông lại đưa tay mặt lên rồi ông ngước mặt lên rồi ông mới ngó lên nóc nhà. Ánh- Nguyệt nhắm mắt coi nằm như người ngủ.

Từ- hải- Yến đứng ngó trân trân, mà mặt mày xanh như chàm.

Ông Thiên- Hộ ngó quanh- quất, thấy ông sáu Thới đứng trong góc, tay chơn run bây bẩy, thì chỉ mà nói rằng:

– Mấy lời tôi dặn ông đó, xin ông đừng quên. Ông phải thế cho tôi mà nuôi dùm con nhỏ. Ánh- Nguyệt chết rồi, vậy ông lên rước con nhỏ về thì để ở trên nhà ông đừng đem nó xuống đây.

Ông nói dứt lời, ông cúi xuống ngó Ánh- Nguyệt một lần chót, rồi xăm- xăm đi lại cửa và nói với Hải- Yến và Phạm- Kỳ rằng:

– Việc đã xong rồi. Bây giờ bắt buột gì thì bắt đi.

Phạm- Ký nắm tay ông Thiên- Hộ rồi hai tên lính lấy dây trói lại mà dẫn đi.

Hải- Yến ở lại đó với 5 tên lính và dạy lính phải coi chừng chung quanh nhà, đừng cho ai vô ra và đừng cho ai chuyển vận vật gì.

Quan Án- Sát đã làm án Lê- văn- Ðó trảm giam hậu, còn sự sản hết thảy đều nhập kho.

Khi Phạm- Kỳ giải Lê- văn- Ðó lên tới tỉnh thì quan Án liền hạ ngục, chờ triều- đình phê án rồi mới giải vô Hà- Tiên.

Cách vài năm sau, ông Ðội Phạm- Kỳ đi lên tỉnh về, ông nói lại với các nhà thân hào trong xứ Cần- Ðước rằng có tờ của quan Tổng- Ðốc An- Hòa chạy lên nói Lê- văn- Ðó bị đày ở Hà- Tiên, hôm tháng trước có một chiếc ghe bị sóng to gió lớn nên chìm ở ngoài khơi, anh ta ngồi ghe nhẹ ra mà cứu vớt. Ghe của anh ta bị sóng nhận chìm luôn, nên anh ta cũng chết.

Ai nghe tin ấy cũng đều thương tiếc.

——————————–
1 miếng vải vụn
2 đồ đựng bằng sành, sứ, thân tròn giữa phình to, miệng loe và có nắp đậy
3 động tác lái ghe, xuồng để thay hướng
4 loại cây mọc ven biển hay ven sông gần biển, giống như cây đước
5 chỗ đất bồi trên sông rạch
6 cây nhỏ, lá cứng, dài, mép lượn sóng có gai nhọn, thường mọc ở các bãi nước lợ
7 loại dây leo thuộc họ đậu mọc ở mé sông rạch, trái tròn dẹp quảng 3 cm, mỗi trái chỉ có một hột

Comments are closed.

error: Content is protected !!