Thời Báo Vietnamese Newspaper

Ngọn cỏ gió đùa ( chương 14)

Hồ Biểu Chánh

XIV
Phạm- Kỳ ngồi tại đồn mà trông tên lính sai đi bắt Ánh- Nguyệt, sắc mặt hầm hừ, coi bộ giận lắm.

Cách một hồi, thấy tên lính nắm đầu Ánh- Nguyệt mà kéo vô, thì anh ta la hét vang rân, và dạy đem Ánh- Nguyệt mà đóng gông lại. Tên lính chưa kịp dắt Ánh- Nguyệt đi, thì kế ông Thiên- Hộ bước vô đồn. Phạm- Kỳ chào hỏi rồi mời ngồi.

Tên lính thấy ông Thiên- Hộ, liền thưa với Phạm- Kỳ rằng:

– Bẩm ông, con nầy dữ thiệt! Hồi nãy nó mắng nhiếc ông Thiên- Hộ nữa.

Ông đội day lại nạt rằng:

– Thì tao biểu mi đem nó ra sau mà đóng gông nó cho tao mà.

Ông Thiên- Hộ đưa tay ra cản và nói rằng:

– Khoan! Nó tội gì mà ông đóng gông nó? Ông phải tra hỏi coi nó có phạm tội hay không đã chớ.

Phạm- Kỳ trề môi đáp rằng:

– Nó làm đĩ, thì nó phạm luật triều đình rồi, còn hỏi chi nữa.

– Sao ông biết nó làm đĩ?

– Người ta đến thưa với tôi đây.

– Người ta thưa nó như vậy, thì ông phải hỏi nó coi người ta thưa ngay hay là thưa gian rồi sẽ định tội, chớ ông nghe người ta thưa rồi ông bỏ tù nó liền, không hỏi đi hỏi lại, thì sao cho công bình được.

– Người ta giàu có, lời người ta không chắc hay sao? Còn con nầy là đồ khốn nạn, cần gì mà phải hỏi nó.

– Ông nói như vậy té ra nhà giàu thì phải, còn nhà nghèo thì quấy hết thảy hay sao? Tôi đây cũng là nhà giàu, nhưng mà tôi nói cho ông biết, có nhiều nhà giàu họ gian giảo đê tiện hơn nhà nghèo lắm, ông đừng có tưởng nhà giàu là phải hết thảy. Ông phải hỏi coi con nầy tại sao mà phải đem thân đi làm đĩ, rồi tại sao làm đĩ mà đến nỗi người ta thưa kiện.

Ông đội Phạm- Kỳ nghe ông Thiên- Hộ nói hơi binh con đĩ và kích bác nhà giàu thì ông lấy làm bất bình, nhưng vì ông sợ làm mích lòng kẻ có thế lực, nên cực chẳng đã ông phải ép trí kêu Ánh- Nguyệt ra đứng trước mặt ông mà tra hỏi.

Ánh- Nguyệt sợ run bây- bẩy, nên ngồi bẹp xuống đất và lạy và khóc và tỏ rằng:

– Bẩm ông, xin ông thẩm xét cho con nhờ. Phận con nghèo đói, con xiêu- lạc phương xa, khi mới về đây con vô ở đợ với ông Thiên- Hộ đặng coi sắp nhỏ mồ côi. Ông Thiên- Hộ không biết thương con nhà nghèo, con ở mới có 6 tháng, ổng kiếm chuyện nói con lấy trai mà đuổi con ra đặng khỏi trả tiền công.

Con ra khỏi rồi con ở đậu trong nhà người quen, con bị đau hơn một năm trời, không làm ăn chi được hết. Vả con có một đứa con nhỏ, con mượn người ta nuôi ở trên Vũng- Gù. Con thương nhớ nó, con cậy người lên rước dùm đem về đặng mẹ con gần nhau. Họ không cho rước, lại buộc con phải đem năm bảy quan tiền lên họ mới cho chuộc. Con nghèo nàn không có tiền, nên con chưa hết đau, mà vì thương con nên phải ráng làm thuê làm mướn đặng kiếm tiền mà chuộc con.

Cậu Trinh- Tường nghe nói con biết đờn, hôm qua cậu sai người biểu con đi đờn cho cậu nghe một đêm rồi cậu cho con một nén bạc. Con cũng biết vưng lời cậu thì thân con đê tiện lắm. Ngặt vì phần thì đói rách, phần thì muốn kiếm tiền mà chuộc con, nên con phải đánh liều đặng cho có một nén bạc.

Cậu Trinh- Tường là bực giàu sang, con tuởng cậu biết lễ, chẳng dè con xuống ghe mà đờn cho cậu nghe, cậu cứ theo nắm áo con. Con khóc mà năn- nỉ hết lời, xin cậu đừng có làm nhơ danh tiết của con. Cậu đã chẳng nghe, mà cậu lại còn làm ngang quá nữa, cậu ôm con mà hun. Con hổ thẹn tức giận cùn trí, nên con chụp cây đờn mà đánh cậu. Cậu nổi giận cậu đánh đạp con rồi xô con xuống sông cái, may con biết lội, nên con lần lần thả trôi vô mé được, bằng không thì con đã chết rồi. Việc thiệt như vậy đó, xin ông làm ơn thẩm xét cho con nhờ.

Ông Thiên- Hộ chăm chỉ nghe Ánh- Nguyệt cung khai, ông nhớ lại chuyện của ông năm xưa, cũng vì nhà giàu bất nhơn, mà ông phải chịu 20 năm tù, bởi vậy ông cảm động, nên rưng- rưng nước mắt.

Còn ông Ðội Phạm- Kỳ, vì ông quen tánh giữ luật pháp, và quen tánh binh nhà giàu, chớ không biết thương ai hết, bởi vậy trong lúc Ánh- Nguyệt thuật chuyện nghe rất thảm thiết, mà ông ngồi trơ- trơ, không cảm động chút nào hết; mà chừng Ánh- Nguyệt nói dứt rồi ông lại nạt rằng:

– Ế! Thứ đồ làm đĩ, còn nói nhiều chuyện. Mi già hàm lắm! Tao biểu lính nó vả mi bể mồm bây giờ! Người ta mướn mi đờn cho người ta nghe, hễ người ta biểu sao mi phải vưng theo vậy. Sao mi vô phép, mi không chịu đờn, người ta rầy, rồi mi lại vác đờn mà đập người ta? Mi không biết luật triều đình cấm nhặt sự làm đĩ hay sao? Ðể ta giải mi lên tỉnh rồi mi coi. Có thằng lính nào đó? Dắt con nầy ra sau rồi đóng gông nó lại đó cho tao.

Ông Thiên- Hộ vùng đứng dậy nói rằng:

– Ông Ðội, ông xử hiếp nhà nghèo quá!

– Sao mà hiếp? Hiếp chỗ nào?

– Ðã biết luật triều đình cấm đờn- bà con gái làm đĩ, nhưng mà con nầy nó có làm đĩ hồi nào mà ông bắt nó? Vậy chớ ông không nghe mấy lời nó khai đó hay sao? Thân nó nghèo hèn đói rách không có cơm ăn, không có áo mặc, lại nó cần dùng tiền để chuộc con nó, nên cực chẳng đã nó phải liều thân đi đờn mướn cho người ta nghe đặng lấy một nén bạc mà đi chuộc con nó về; nó làm như vậy là bất đắc dĩ nó phải làm, chớ nào phải nó muốn làm nhơ- nhuốc danh tiết nó hay sao? Ông làm quan, ông phải biết tâm- lý của dân, chớ ông bó buộc quá như vậy thì chết hết con nhà nghèo còn gì! Nếu ông xử con nầy làm đĩ, thì tôi không nghe cho ông.

– Tôi không hiểu tại sao ông binh thứ đồ khốn nạn như vầy làm chi.

– Tại nó khốn nạn nên tôi mới binh.

– Tôi nghe nói hồi nãy nó mắng tới ông, mà ông còn binh nỗi gì?

– Không biết chừng nó mắng đó nhằm lý, chớ không phải mắng bậy.

– Hứ! Ông nói nghe lạ đời quá!

– Tôi nói đó là nói theo chánh lý.

– Chánh lý nỗi gì? Nó đi làm đĩ, mà còn nhục mạ người ta, đến nỗi người ta thưa với tôi đây. Tôi bắt nó, ông không cho, sao ông gọi rằng chánh lý?

– Tôi đã nói không phải nó làm đĩ! Vì nó nghèo nên phải đi đờn mướn cho người ta nghe đặng lấy tiền.

– Nó nghèo mặc kệ nó, ai biểu nó đi làm bậy làm chi.

– Ông nói lời bất nhơn quá! Nó có muốn nghèo làm chi đâu; nó muốn làm quan như ông vậy lắm chớ, ngặt vì trời khiến mạng nó nghèo hèn, nó phải ráng mà chịu, sao ông không thương dùm nó, nỡ buông lời bất nhơn chi vậy?

– Tôi làm quan tôi cứ luật pháp tôi giữ; tôi không vị ai, mà tôi cũng không thương ai hết.

– Vậy thì ông là một ông quan bất nhơn.

– Sao ông cứ mắng tôi bất nhơn hoài? Nó làm đĩ, tôi bắt nó, có cái gì đâu mà nói tôi bất nhơn.

– Nó đờn mướn, chớ không phải làm đĩ. Ông xử như vậy thì hiếp nó. Huống chi Trinh- Tường ỷ giàu, ỷ sang, ỷ thân, ỷ thế làm nhục nó, nó cự, lại đánh đạp nó rồi xô nó xuống sông. Trinh- Tường đã vô lễ, bất nhơn, lại tàn bạo, lẽ thì ông phải bắt Trinh- Tường mà trị tội, sao ông tư vị, nhà giàu ông không nói tới, lại theo bắt mà làm hại một người đờn- bà nghèo hèn bị tai nạn như vầy. Tôi nói cho ông biết, nếu ông bắt con nầy thì tôi phải lên tỉnh mà cáo ông, vì tôi không đành để cho ông làm hại một người nghèo hèn vô tội.

Ông đội Phạm- Kỳ giận hết sức, mặt mày tái xanh, tay chơn run- rẩy, ông muốn bắt luôn ông Thiên- Hộ mà giải lên tỉnh một lượt với con Anh- Nguyệt, đặng cho quan trên tra xét coi ông Thiên- Hộ Chánh- Tâm nầy có phải là Lê- văn- Ðó hay không, và nàng Ánh- Nguyệt làm như vậy có phải là làm đĩ hay không phải, nhưng vì ông nhớ lại Thiên- Hộ là bực giàu sang, lại thân thiết với các quan trên tỉnh, sợ chén đá khó hơn chén kiểu được, bởi vậy anh ta phải dằn lòng ép trí mà nhịn thua. Anh ta day lại nói cùn- quằng với tên lính rằng:

– Thôi, mi thả con đĩ đó cho nó đi đâu nó đi, vậy cho vừa lòng ông Thiên- Hộ.

Trong lúc ông Thiên- Hộ cãi lẽ với Phạm- Kỳ thì Ánh- Nguyệt ngồi chồm hổm dựa gốc cột.

Nàng nghe nói đóng gông thì sợ, lại bị quần áo ướt nên lạnh, bởi vậy nàng ngồi đó mà miệng đánh bò- cạp, còn tay chơn run như con thằn- lằn đứt đuôi. Nàng oán hận ông Thiên- Hộ, nên mới mắng nhiếc ổng đó, mà vô đến đây sao ổng lại binh vực nàng, bởi vậy nàng lấy làm lạ, chẳng hiểu tại sao ổng đã không giận mà lại còn muốn cứu nàng.

Chừng nàng nghe ông Ðội kêu lính biểu thả nàng thì nàng mừng quýnh, nên lật đật cúi lạy ông Ðội rồi bước ra cửa mà đi. Ông Thiên- Hộ đi theo sau lưng nàng. Phạm- Kỳ đứng ngó cặp mắt lườm lườm.

Ánh- Nguyệt với Thiên- Hộ đi rồi thì Phạm- Kỳ tức giận nằm ngồi không yên.

Anh ta cứ đi qua đi lại trong đồn hoài, mình hỏi riêng lấy mình, Thiên- Hộ chắc là Lê- văn- Ðó, vậy chớ có nên bắt mà giải hay không. Theo lương tâm thì phải bắt, còn theo thế cuộc thì không nên bắt, vậy phải theo bên nào? Anh ta suy đi tính lại, cân lợi đong hại, rồi nhứt định không bắt Thiên- Hộ mà cũng không tha, quyết đợi có dịp sẽ xin đổi đi thú đồn khác cho khuất con mắt. Anh ta tự liệu như vậy rồi mới chịu đi ngủ.

Còn ông Thiên- Hộ ra khỏi đồn rồi ông mới kêu Ánh- Nguyệt mà nói rằng:

– Cháu coi bộ bịnh lắm. Vậy đi thẳng lại nhà ông rồi ông biểu thầy thuốc coi mạch hột thuốc cho cháu uống.

Ánh- Nguyệt chẳng hiểu vì cớ nào ngày trước mình chẳng có làm việc chi quấy, mà ông Thiên- Hộ ghét mình, dạy Bạch- Thị đuổi mình ra khỏi nhà, bây giờ mình đã làm việc tồi- tệ, ổng nghe thấy rõ ràng, mà ổng lại thương mình, đã cứu mình khỏi tay ông Ðội, rồi còn biểu mình về nhà ổng nữa. Nhưng vì lúc ấy nàng chẳng khác nào chim bàng gãy cánh, như chim én lạc đường, nên nàng không còn biết chi là phải quấy, nghe ông biểu về nhà ông thì cũng như lội giữa vời gặp được cái bụp dừa 1, bởi vậy nàng vưng lời liền, không dám từ chối.

Ông Thiên- Hộ dắt Ánh- Nguyệt về tới nhà, liền kêu Bạch- Thị mà dạy lấy quần áo khô đem cho Ánh- Nguyệt thay và dẫn nàng đem xuống nhà dưỡng bịnh đặng cho nàng nghỉ rồi sáng sẽ biểu ông lương- y Sanh chẩn mạch hốt thuốc cho nàng uống.

Ðêm ấy ông ngủ không được, cứ chong đèn ngồi chống tay trên trán mà suy nghĩ hoài.

Ông chẳng hiểu vì cớ nào Ánh- Nguyệt lại có lời phiền trách hồi hôm đó.

Nàng nầy là ai, sao ông không biết? Ở với ông hồi nào? Làm việc chi quấy mà ông đuổi? Ông đuổi bao lâu nay?

Thiệt có như lời nàng nói hay không? Nếu thiệt tại ông đuổi nàng, nên nàng phải bị khốn khó, đến nỗi phải đem thân bồ liễu mà làm đồ chơi cho thiên- hạ, thì cái khổ của nàng đây quả tại ông mà ra, tội ấy ông không thế nào chối được.

Ông nghĩ như vậy rồi ông nhớ lại thân ông ngày trước, vì nhà nghèo, mẹ và sắp cháu đói quá, cùng thế phải đi giựt một trã cháo heo, tính đem về cho mẹ với cháu ăn cho khỏi chết. Mà quân nhà giàu ác nghiệt không thương nên bắt buộc, rồi quan bất nhơn nó không xét nên đem bỏ tù làm cho gia quyến ở nhà không ai nuôi, mẹ thì chết trước, một bầy cháu cũng đói nên lần lần chết theo sau, còn chị dâu khốn khổ quá nên mang bịnh rồi sau rốt cũng phải chết luôn nữa.

Thân Ánh- Nguyệt ngày nay vì thương con quá, nên không nỡ lìa con, nên mới toan đem danh tiết mà bán đặng lấy tiền chuộc con. Nếu không gặp ông thì thân người mẹ đây còn gì, mà thân đứa con sau cũng phải mang khổ nữa! Mà trong dương trần nầy còn biết bao nhiêu Lê- văn- Ðó khác, còn biết bao nhiêu Ánh- Nguyệt khác chớ phải một Lê- văn- Ðó với một Ánh- Nguyệt nầy mà thôi đâu!

Ông Thiên- Hộ nghĩ đến đó thì ông khóc rấm- rức. Ông khóc một hồi lâu rồi ông đứng dậy mở cửa đi ra ngoài sân.

Mảnh trăng tỏ treo giữa trời vằng- vặc, ngọn gió vung phất phất mặt cỏ hiu- hiu.

Ông Thiên- Hộ lần bước đi vòng chung quanh nhà. Khi đi ngang qua nhà dưỡng bịnh, ông nghe tiếng rên nhỏ nhỏ. Ông đứng lại lóng tai mà nghe rồi ông bước vô. Trong nhà dưỡng bịnh có một cái đèn leo- lét. Ông thấy Ánh- Nguyệt nằm trên chõng, đập tay xuống chiếu mà rên. Ông vói tay lấy thếp đèn rồi bưng đi riết lại bên nàng. Ánh- Nguyệt nằm nhắm mắt, mà mặt mày đỏ au, thở hơi nóng hực. Ông kêu nàng mà hỏi rằng:

– Cháu nóng phải hôn?

Ánh- Nguyệt nhướng mắt ngó thấy ông rồi lắc đầu, chớ không trả lời.

Ông Thiên- Hộ thấy nàng bịnh nhiều nên lật đật đem đèn để tại chỗ cũ rồi kêu Hồng- Thị biểu đi kêu Lương- y Sanh cho mau. Ông đứng tại cửa mà chờ.

Cách chẳng bao lâu lương- y Sanh chạy lại, ông biểu chẩn mạch coi bịnh Ánh- Nguyệt ra thế nào.

Lương- y chẩn mạch rồi nói rằng:

– Ánh- Nguyệt bị đau ban mà không uống thuốc nên lâu ngày ban nó lậm vô trong. Tuy mấy tháng nay hết bịnh, nhưng mà gốc ban cũng còn ở trong hoài. Hôm nay nàng té xuống sông bị nước, rồi lại bị gió nữa, bởi vậy bịnh trở lại bằng hai hồi trước, coi thế khó cứu được.

Ông Thiên- Hộ nghe nói như vậy thì ông đổ mồ hôi trán.

Ông chau mày suy nghĩ một hồi rồi nói với lương- y Sanh rằng:

– Phải ráng mà cứu nàng. Nếu nàng chết thì tôi cũng có lỗi với nàng nhiều ít chớ chẳng không.

Lương- y Sanh hứa rằng ổng sẽ ráng hết sức mà cứu nàng, nếu sáng mai mà nàng hết nóng thì chắc ông sẽ cứu được.

Ông Thiên- Hộ căn dặn rồi ông mới trở lên nhà.

Trời vừa mới mờ- mờ thì ông Thiên- Hộ đã xuống nhà dưỡng bịnh mà hỏi thăm bịnh Ánh- Nguyệt.

Ông lương- y Sanh đương xẩn- bẩn một bên Ánh- Nguyệt mà cho nàng uống thuốc, ông thấy ông Thiên- Hộ thì lắc đầu nói rằng:

– Còn nóng lung quá, tôi làm hết sức một đêm nay mà nàng chưa mát.

Ông Thiên- Hộ ngồi ghé lên cái chõng để một bên đó, coi bộ ông buồn dàu- dàu.

Ðến chừng mặt trời mọc được một lát, Ánh- Nguyệt mát- mát được một chút.

Nàng mở mắt ra rồi xin nước mà uống. Hồng- Thị lật đật rót một chén nước trà nóng mà bưng lại cho nàng.

Nàng gượng ngồi dậy uống hết chén nước trà rồi nằm xuống liền.

Cách một hồi, nàng day qua ngó thấy ông Thiên- Hộ, nàng lấy tay ngoắc ông và nàng chảy nước mắt mà nói rằng:

– Ông không đuổi tôi nữa phải hôn? … Tội nghiệp tôi lắm ông ôi! Ông làm ơn cho tôi tiền đặng tôi chuộc con tôi. Tôi nhớ nó quá; nó ở tại nhà Ðỗ- Cẩm trên Vũng- Gù … Vợ chồng Ðỗ- Cẩm đánh khảo nó, bỏ nó đói khát tội nghiệp lắm. Ông làm ơn cho tôi tiền, nghe hôn ông. Ông cho tôi 7 quan thì đủ tôi chuộc. Hồi trước tôi ở với ông 6 tháng mà ông không cho tiền. Bây giờ ông cho tôi nghe hôn ông.

Ông Thiên- Hộ thấy Ánh- Nguyệt thương con như vậy thì ông cảm động hết sức, nên ông liền đáp rằng:

– nCháu ráng uống thuốc cho mạnh đi. Cháu mạnh rồi muốn xin tiền bao nhiêu ông cho hết thảy.

Ánh- Nguyệt nói rằng:

– Không. Ông làm ơn cho tiền bây giờ. Ông cho tôi 7 quan đặng tôi cậy ông sáu Thới đi chuộc con tôi. Ông sáu Thới biết chỗ Ðỗ- Cẩm ở.

Ông Thiên- Hộ gật đầu đáp rằng:

– Ừ, thôi để rồi ông biểu ông sáu Thới đi chuộc.

Ánh- Nguyệt nghe ông Thiên- Hộ nói như vậy thì mừng trong lòng nên nàng cười và nói rằng:

– Hễ tôi thấy mặt con tôi thì tôi mạnh liền. Ông chưa biết nó. Con nhỏ ngộ lắm. Tôi đặt tên nó là Thu- Vân.

Năm nay nó đã 8 tuổi rồi. Cha nó tên là Từ- hải- Yến. Cha nó bạc lắm. Gạt tôi ăn ở với tôi cho có nghén rồi chừng thi đậu, cha nó tuốt về trên An- Giang cưới vợ khác, bỏ mẹ con tôi bơ- vơ từ hồi đó tới bây giờ. Người vô tình bạc nghĩa quá như vậy mà sao lại đậu không biết? Ôi! Mà tôi có kể gì thứ đồ bạc. Tôi lo nuôi con tôi. Tôi gởi nó cho vợ chồng Ðỗ- Cẩm là vì tôi sợ đem nó về đây thiên hạ chê cười. Bây giờ tôi không cần gì nữa, ai cười mặc ai, miễn là tôi được gần con tôi thì thôi. Tôi lạy xin ông làm ơn trao 7 quan tiền cho ông sáu Thới rồi biểu ổng nội ngày nay ổng đi rước liền con tôi dùm chút, nghe hôn ông.

Ông Thiên- Hộ thấy Ánh- Nguyệt tỉnh trí, nói rõ việc riêng của mình được như vậy thì ông mừng, nên ông đáp rằng:

– Cháu đừng lo, để ông biểu rước con nhỏ về đây cho. Mà cháu phải ráng uống thuốc và ăn cơm ăn cháo cho mạnh đi rồi ông sẽ cho cháu gặp con, chớ nếu cháu còn đau thì ông không dám cho cháu gần con cháu.

Ánh- Nguyệt chằng miệng mà cười và nói rằng:

– Tôi mạnh rồi. Tôi có đau bịnh gì nữa đâu. Ông muốn tôi đi bây giờ, tôi đứng dậy tôi đi cho ông coi.

– Thôi, thôi, cháu nghỉ đi. Ðể ông lo việc rước con nhỏ cho. Cháu hãy yên tâm.

– Ông ở như vậy mới thiệt là người nhơn đức.

Ông Thiên- Hộ chúm chím cười rồi xây lưng trở lên nhà.

oOo

Ông Thiên- Hộ ngồi ăn cơm sớm mơi, mà trí ông suy nghĩ việc của Ánh- Nguyệt.

Ông tính để rồi sai người đi kêu ông sáu Thới đặng cậy ổng đem tiền lên Vũng- Gù tìm nhà Ðỗ- Cẩm mà chuộc con Thu- Vân. Ông lại tự nguyện rằng dầu chẳng may Ánh- Nguyệt có chết đi nữa, thì ông sẽ hết lòng nuôi dưỡng bảo bộc dùm con nhỏ, bởi vì theo lời Ánh- Nguyệt nói đó, thì nàng đau đây là tại ông đuổi, nàng nghèo khổ buồn rầu nên mới sanh bịnh, nếu ông không hết lòng mà chuộc cái lỗi ấy, thì ông là người bất nhơn.

Ông vừa suy nghĩ tới đó, bỗng thấy Bạch- Thị bưng đồ ăn bước lên nhà. Ông liền kêu mà hỏi rằng:

– Con Ánh- Nguyệt vô ở phụ giúp trong nhà tôi thì phải rồi, sao thím lại đuổi nó mà thím không cho tôi hay?

– Bẩm ông, chuyện nhỏ mọn, tôi liệu định cũng được, chẳng cần phải làm nhọc lòng ông.

– Chuyện nhỏ mọn mà bây giờ thành ra chuyện lớn, thím thấy chưa? Tại thím đuổi nó, làm cho nó không có nơi nương dựa, bởi vậy nó đói khó mới sanh bịnh, rồi lại phải liều thân đi làm đĩ nữa. Thím không suy đi xét lại cho kỹ, bây giờ cái lỗi ấy về tôi chịu. Mà con Ánh- Nguyệt làm lỗi việc chi mà thím đuổi nó?

– Bẩm ông. Hồng- Thị thấy nó viết thơ ra, tiếp thơ vô, coi nết nó không tốt, nên tôi đuổi nó.

– Nó viết thơ mà thăm con nó chớ.

– Bẩm ông, hồi mới vô ở nó nói nó chưa có chồng con.

– Việc ấy chẳng quan hệ gì. Mình làm phước, hễ thấy khổ thì mình cứu, cần gì phải gạn đục lóng trong. Dầu con Ánh- Nguyệt nó có hư đi nữa, ấy là vì sự nghèo khổ buộc nó phải hư, cũng như có nhiều người vì nghèo đói mà phải đi ăn cướp, ăn trộm vậy …

Ông Thiên- Hộ nói tới đó, thình- lình ông đội Phạm- Kỳ ở ngoài bước vô. Ông chào rồi mời ngồi, mà coi lợt lạt lắm.

Từ khi Phạm- Kỳ mới giáp mặt với ông Tiên- Hộ lần đầu, nghi ông là Lê- văn- Ðó, thì trong lòng đã có một khinh khi.

Mà hôm qua ông Thiên- Hộ lại binh vực một con đĩ, nói nhiều tiếng xúc phạm đến Phạm- Kỳ, bởi vậy Phạm- Kỳ giận ông, giận đến nỗi toan bắt ông mà giải nạp.

Tuy ông Thiên- Hộ làm lơ, song ông đã thấy ý tứ của Phạm- Kỳ. Mà bữa nay Phạm- Kỳ tới nhà ông, bộ coi sục- sè khép nép chẳng phải như mấy lần trước, bởi vậy ông Thiên- Hộ lấy làm lạ, nên có ý đợi nghe coi Phạm- Kỳ muốn nói việc chi.

Phạm- Kỳ ngồi rồi nói rằng:

– Tôi đến trình cho ông hay, tôi phải lên tỉnh vài bữa, vì có tờ của quan Án đòi tôi lên làm chứng vụ Lê- văn- Ðó.

Phạm- Kỳ nói tới đó rồi ngừng lại mà ngó ông Thiên- Hộ.

Ông Thiên- Hộ ngồi tỉnh táo như thường, ông cũng ngó ngay Phạm- Kỳ mà hỏi rằng:

– Chuyện Lê- văn- Ðó là chuyện gì?

– Hồi trước có tên Lê- văn- Ðó ăn trộm bị đày 20 năm. Khi ở tù ra ngoài, nó không chịu bỏ thói gian, nó còn ăn trộm đồ trong chùa nào đó không biết, và giựt cơm gạo gì của người ăn mày nữa. Mấy năm nay quan tập nã mà bắt nó không được. Nghe nói lính mới bắt được nó hôm đầu tháng, mà nó chối hoài, nó nói không phải là Lê- văn- Ðó. Mấy tên tù biết nó, quan đem ra nhìn mặt nó thì đứa nào cũng đều quả- quyết nó là Lê- văn- Ðó hết thảy, mà nó cũng còn chối hoài. Quan Án muốn lên án, cho nó hết kêu oan kêu ức được, nên ngài đòi thêm tôi về mà nhìn mặt nó nữa.

– Ông biết mặt nó hay sao mà nhìn?

– Tôi biết nó lắm. Lúc nó ở tù, thì tôi làm lính coi khám, tôi dắt nó đi đốn củi hoặc đấp bờ mỗi ngày.

– Nó mãn tù đã mấy năm nay?

– Tám chín năm.

– Dữ hôn! Ông không thấy mặt nó đã lâu rồi, làm sao ông nhớ nó được mà biểu ông nhìn.

– Giống gì mà tới quên lận.

– Như ông nhìn quả nó rồi, thì quan kêu án nó bao nhiêu năm?

– Phàm ăn trộm bị đày đến 20 năm, mà còn tái phạm, thì luật xử tử giam hậu, nghĩa là đày chung thân. Tôi chắc tên Ðó ăn trộm ăn cướp chi đây, nên người ta mới bắt được nữa. Mà dầu nó không có ăn trộm nữa, nội vụ nó ăn trộm đồ trong chùa và giựt cơm của ăn mày đó, thì cũng đủ cho nó bị xử tử giam hậu rồi.

– Tội gì mà xử năng- nề giữ vậy?

– Tại luật như vậy đó.

– Nếu vậy thì ông đi làm chứng ông phải xem xét cho kỹ lưỡng, chẳng nên nói bướng mà tội nghiệp cho người ta, việc ấy tội phước lắm, nếu ông làm chứng mà ông nhận lầm thì oan cho người ta lắm.

– Phải chớ! Tôi có oán thù chi nó đâu. Hễ tôi nhìn phải thì tôi nói phải, còn như không phải thì thôi. Mà mấy người tù quen với nó đã nhìn phải nó rồi, có lý nào nó chối được. Ðể tôi lên đó coi.

– Chừng nào ông đi?

– Tối nay.

– Không biết chừng mai mốt, bữa nào rảnh tôi cũng lên tỉnh mà thăm quan Án.

– Vậy sao?

– Ừ.

Phạm- Kỳ nghe ông Thiên- Hộ nói sẽ lên tỉnh mà thăm quan Án thì trong trí lo riêng, nên cúi mặt xuống rồi nói nhỏ nhẹ rằng:

– Chuyện con Ánh- Nguyệt hôm qua, tại tôi nghe nói nó làm đĩ tôi giận quá, nên tôi mới biểu bắt nó. May có ông kêu nài nên tôi mới tha nó. Hôm qua đương cơn giận tôi có cãi lẽ với ông. Vậy nếu tôi có nói tiếng chi nặng- nề mích lòng ông, xin ông đừng chấp.

Ông Thiên- Hộ cười mà đáp rằng:

– Ông đừng ngại chuyện đó. Ông sợ tôi lên tỉnh tôi cáo ông hay sao? Chuyện qua rồi thì thôi, ai nói đi nói lại mà làm gì. Ông Thiên- Hộ ngừng một hồi rồi ông chau mày nói tiếp rằng:

– Tôi nói như vậy, chớ không chắc tôi đi lên tỉnh được hay không. Con Ánh- Nguyệt nó đau nhiều lắm. Tôi dắt nó về từ hồi hôm cho đến bây giờ nó nóng lạnh nằm mê- man măng giường măng chiếu, nói xàm nói mã hoài. Tôi sợ nó phải chết. Nó có gốc đau ban. Trinh- Tường xô nó xuống sông, nó bị nước nên trúng lại nặng lắm. Quân nhà giàu ỷ tiền nó làm ngang quá!

Phạm- Kỳ hồi hôm mượn luật pháp mà binh vực Trinh- Tường, bây giờ nghe ông Thiên- Hộ nói như vậy thì hổ thầm, nên ngồi lặng thinh một hồi rồi đứng dậy từ ông Thiên- Hộ mà về.

Phạm- Kỳ ra khỏi cửa rồi thì ông Thiên- Hộ chau mày xụ mặt, coi sắc ông buồn mà lại lo nữa.

Ông chậm rãi đứng dậy, cúi mặt ngó xuống đất một hồi rồi thủng- thẳng đi vô trong buồng. Ông đóng cửa buồng lại rồi leo lên giường nằm gát tay qua trán mà thở ra.

Mây giăng trên trời đen kịch, gió thổi mái nhà lào- xào.

Cách chẳng bao lâu mưa ào tới, giọt nươc tuôn trước hiên rôn- rổn, mà ông Thiên- Hộ nằm trong buồng mồ hôi chảy ướt dầm. Ông nằm im- lìm như ngủ, mà trí ông lo tính không yên.

Ông suy nghĩ hoài, chẳng hiểu người mà Phạm- Kỳ nói đó, hình dạng thế nào, mà đến nỗi người ta nhận quyết là Lê- văn- Ðó. Ðã biết người hay giống người, mà giống thì giống, chớ cũng có chỗ khác nhau, có lý nào giống đến mặt mày, giống đến tướng đi, giống đến tiếng nói nữa hay sao, mà đến nỗi người ta nhìn lầm được.

Theo lời Phạm- Kỳ nói, thì mấy tên tội- nhơn quen biết với mình hồi trước đã nhận quyết người nầy là mình rồi. Vậy mình có nên nín khe, để cho người ấy chịu khổ hình thế cho mình hay không?

Ông Thiên- Hộ hỏi riêng ông như vậy rồi ông cũng trả lời với riêng ông rằng: “Không nên. Một người thường phạm tội ăn cắp hễ bắt được thì quan trên kêu án chừng năm ba năm. Nếu người ta nhận người nầy là mình thì người ta xử tử giam hậu, vì mình đã có án 20 năm tù rồi bây giờ tái phạm nên hình phạt nặng nề. Chớ chi mình không hay không biết, thì ai xử thế nào mặc ai, ai bị đày bao lâu chẳng can gì, ngặc bây giờ mình đã hay quan người ta nhận lầm, mình đã biết người ta bị bắt đó là oan- ức, có lý nào mình đành làm lơ, để cho người vô tội phải thọ khổ hình thế cho mình. Mấy năm nay mình tu nhơn tích đức, mình tự nguyện cứu khổ phò nguy, nếu mình để cho người bị án, thì mình làm một đều đại bất nhơn, dầu mình tu mãn đời cũng không thế chuộc cái tội ác đó được. Tội mình làm thì mình phải chịu, lòng ngay hay là gian, phú cho Trời Phật xét soi cho mình. Mà trong việc nầy có ai nói gian cho mình đâu. Ăn trộm đồ của chùa, có, giựt nồi cơm của ăn mày, cũng có, tội đã đáng tội, có oan ức chỗ nào. Vậy mình phải ra mà chịu tội, chẳng nên để người khác thế cho mình.”

Ông Thiên- Hộ quyết định rồi ông vùng ngồi dậy bước đi ra ngoài.

Mưa đã tạnh rồi, mặt trời đã ló ra dọi nắng coi tứ hướng đều vui vẻ.

Ông dựa cửa mà ngó mông ra ruộng. Một cánh đồng rộng minh mông giăng trước mắt ông, lúa cấy hôm tháng trước, nay đã bén, lá coi xanh mướt. Bên nầy có mấy xóm, ấy là chỗ tá điền của ông ở, đông đảo thạnh mậu vô cùng.

Trong kia có một cái kinh, ấy là mương của ông phóng cho dân đào, đặng tiện đường cho dân chở lúa.

Ông ngó xa ngó gần chung quanh nhà ông.

Ðây là nhà để dạy trẻ nhỏ học văn học lễ, đây là nhà để nuôi trẻ nhỏ không mẹ không cha, đây là nhà để cứu những người bịnh hoạn tật nguyền, đây là nhà để nuôi những người già cả lụm cụm.

Mười lẫm lúa cất trước kia, lẫm nào lúa cũng còn đầy nhóc, ấy là lúa để sẵn cho thiên- hạ ăn, chớ trong thân tộc của ông bây giờ chỉ còn có một mình ông, làm sao mà ăn cho hết.

Những ruộng kia, những nhà nọ, ấy là sự nghiệp của ông. Công phu của ông trọn 10 năm trời mới gây dựng được ra đó. Bây giờ ông ra chịu tội mà lãnh án tử giam hậu đặng thọ khổ hình chung thân, thì sự nghiệp nầy phải tan như tro tàn, phải rã như bọt nước. Những tài sản của ông thì không sá gì, kiếp sống nầy là giấc chiêm bao, sanh tay không chừng chết cũng tay không, dầu làm quan to, dầu làm giàu lớn, cũng không ai đem tước quyền hay là đem vàng bạc theo được.

Ngặt vì hễ ông ra chịu khổ hình, thì cả ngàn dân làm ruộng, mấy mươi người già cả bịnh hoạn, mấy mươi con nít nhỏ mồ côi, còn biết lấy ai mà cậy nhờ!

Ông đã định làm nghĩa, ra thọ tội đặng cứu người oan ức, mà chừng ông nhớ đến công việc phước thiện của ông lập ra đặng cứu kẻ cơ hàn bịnh hoạn, thì ông dụ- dự bàng- hoàng. Ông cứ đi ra đi vô hoài không biết liệu lẽ nào. Ra chịu tội thì khỏi hổ với lương tâm, song hết thế cứu giúp cả ngàn người nghèo khổ nữa. Còn như nín luôn, thì cả ngàn người được nhờ, song mình đối với Phật Trời, chắc cả đời phải ăn- năn hổ thẹn. Ông bức- rức trong lòng, nên buổi chiều ông không ăn cơm, cứ nằm dàu- dàu trong buồng hoài.

Ðêm ấy ông chong đèn ngồi lo tính, lúc thì muốn ra chịu tôi đặng cứu một người bị án oan, lúc thì ông tính làm lơ nín luôn đặng giúp cả ngàn người nghèo khổ. Ôi tính đi rồi tính lại, ông lo tới rồi lo lui, ông tính cho tới gần sáng rồi mới nhứt định thà ông hại một người bị án oan, chớ không đành bỏ cả ngàn người nhờ ông mà khỏi nghèo khổ.

Ông quyết làm lơ, không thèm nhớ tới chuyện đó nữa, để trí thong thả mà lo cứu khổn phò nguy,ví dầu người chịu án oan đó có chết đi nữa cũng chẳng hại bao nhiêu, chớ nếu ông bỏ sự ngiệp của ông đây thì mấy mươi ông già phải chết đói, mấy mươi con nít phải hoang- đàng, cả ngàn dân tá điền phải thất sở.

Ông nhứt định rồi ông mở cửa buồng bước ra, thì mặt trời đã ló mọc.

Bạch- Thị dòm thấy tóc của ông, bữa trước còn đen mướt, mà bữa nay lại điểm bạc hoa râm, thì lấy làm kỳ, nên hỏi ông. Ông lắc đầu rồi bỏ đi xuống nhà dưỡng bịnh, không thèm trả lời với Bạch- Thị.

Ông đi thẳng lại chỗ Ánh- Nguyệt nằm mà hỏi thăm. Ánh- Nguyệt thấy ông thì nàng mừng rỡ hết sức, tuy nàng ngồi dậy không nổi, song nàng ráng ngóc đầu chào ông và hỏi rằng:

– Ông có biểu đi chuộc dùm con tôi rồi hay chưa? Tôi gần mạnh rồi, hễ tôi thấy mặt con tôi thì tôi hết đau liền.

Vì ông mắc lo việc của ông nên ông quên lững việc của nàng. Chừng ông nghe nàng hỏi, ông nhớ lại thì ông lấy làm bối rối, song ông muốn cho nàng yên lòng mà dưỡng bịnh, nên ông nói dối rằng:

– Rồi. Ông có cậy ông sáu Thới đi rồi. Cháu cứ lo uống thuốc cho mạnh đi. Trong vài ba bữa sẽ có con nhỏ về tới đây. Mà cháu phải uống thuốc cho mạnh, thì ông mới cho gặp con, chớ nếu cháu mê sảng nói xàm hoài, thì ông không dám cho con nhỏ gần cháu đâu.

Ánh- Nguyệt liền đáp rằng:

– Tôi mạnh rồi. Tôi có mê sảng chi đâu. Chừng mấy bữa nữa ông sáu Thới về mới tới? Cha chả! mà không biết vợ chồng Ðỗ- Cẩm nó có cho ổng rước hay không đây. Tôi được gần con tôi thì tôi vui biết chừng nào! Ông cho mẹ co tôi ở đây với ông. Tôi không đòi tiền công ông đâu, miễn là ông cho mẹ con tôi đủ cơm ăn cho no, đủ áo quần mặc cho ấm mà thôi.

Ông Thiên- Hộ gật đầu lia- lịa rồi bước lại hỏi nhỏ lương- y Sanh coi bịnh Ánh- Nguyệt bữa nay thêm hay có giảm được chút nào. Lương- y Sanh đáp rằng bịnh tuy không thêm, song cũng chưa thấy giảm, chẳng nên thấy nàng nói lia- lịa như vậy mà mừng, bởi vì tại trong tim nàng nóng nên nàng nói, chớ không phải nàng hết bịnh.

Ông Thiên- Hô nghe nói như vậy thì buồn. Ông cúi mặt xuống đất suy nghĩ một hồi rồi thủng thẳng trở lên nhà.

Ông kêu Bạch- Thị mà biểu sai người lập tức đi kêu ông sáu Thới xuống cho ông nói chuyện.

Ðến trưa ông sáu Thới xuống tới.

Ông Thiên- Hộ tỏ việc Ánh- Nguyệt bị Trinh- Tường hiếp đáp lại cho ổng nghe.

Ông Thiên- Hộ lại nói ổng đã cứu Ánh- Nguyệt đem về nuôi tại nhà dưỡng bịnh. Ánh- Nguyệt bây giờ đau nặng lắm, mà cứ theo đòi con hoài, vậy ông sáu Thới phải làm ơn đem tiền lên Vũng- Gù mà chuộc dùm con nhỏ dắt về, hoặc may Ánh- Nguyệt mừng con mà mạnh được.

Từ bữa Trinh- Tường cho ghe rước Ánh- Nguyệt đi cho đến bữa nay, ông sáu Thới không thấy Ánh- Nguyệt về, thì ổng có ý lo sợ. Ổng biểu thằng Hiển đi hỏi thăm thì họ nói Ánh- Nguyệt vô lễ với Trinh- Tường sao đó không biết, Trinh- Tường giận đến thưa với ông Ðội, nên ông Ðội đã bắt Ánh- Nguyệt rồi.

Bây giờ ông Thiên- Hộ thuật rõ công việc của Ánh- Nguyệt như vậy ổng mới hay.

Ổng liền xin ông Thiên- Hộ cho phép ổng xuống nhà dưỡng bịnh mà thăm Ánh- Nguyệt một chút. Ông Thiên- Hộ can rằng:

– Không nên. Vì tôi đã nói dối với nó rằng tôi đã mượn ông đi rước con nhỏ rồi. Nếu ông xuống đó, nó thấy ông nó hỏi con nó, thì ông trả lời làm sao cho xuôi được. Chi bằng ông đi luôn thì hay hơn; để chừng ông rước con nhỏ về đây rồi ông sẽ thăm nó. Nghe nói ông có lên Vũng- Gù mà xin rước con nhỏ một lần rồi. Vậy chớ vợ chồng Ðỗ- Cẩm nó đòi tiền công nuôi là bao nhiêu?

– Thưa, nó biểu phải trả năm bảy quan thì nó mới cho rước.

– Ông coi ý thiệt nó muốn cho chuộc con nhỏ hay không?

– Thưa, nó cho, song phải có tiền mới được.

Ông Thiền- Hộ liền kêu Bạch- Thị biểu lấy một chục quan tiền đem ra, rồi nói với ông sáu Thới rằng:

– Tôi nghe nói ông nghèo mà ông sẵn lòng thương con Ánh- Nguyệt, nên ông nuôi dưỡng nó hơn một năm nay. Hễ làm ơn thì phải làm cho trót. Vậy ông chịu phiền lấy một chục quan tiền nầy rồi mướn ghe đi lên Vũng- Gù nói mà chuộc dùm con nhỏ đem về đây cho nó. Ông đi cho mau mau vì nó trông lắm.

Ông sáu Thới bái ông Thiên- Hộ rồi kề vai vác 10 quan tiền mà đi về.

Ông Thiên- Hộ đứng tại cửa ngó theo, miệng chúm- chím cười, vì ông mới làm được thêm một việc phải, nên trong lòng thơ- thới.

——————————–
1 bẹ dừa nước, thường dùng làm phao bơi

Comments are closed.

error: Content is protected !!