Loan Mắt Nhung ( chương 7)

Nguyễn Thụy Long

Buổi sáng ngày hôm sau Loan được gọi trên phòng thẩm vấn. Người công an hồi hôm ra lịnh cho Loan ngồi xuống một cái ghế dài. Anh ta lui vào sau chiếc bàn gỗ đứng chống tay nhìn thẳng vào mặt Loan :

– Tao để cho mày qua một đêm rồi, suy nghĩ kỹ chưa ?

Loan sợ sệt :

– Dạ thật tình con oan uổng, người ta thù ghét con, nên khai gian cho con…

Ngưởi công an gật gù :

– Khỏi lắm lời mày ơi, người thưa mày tới rồi đó. Nếu cần đối chất tao cho giáp mặt.

Loan nghe thấy nói vậy nó mừng như bắt được của :

– Dạ xếp cho con gặp chị Bảy, con không có thù hằn gì với chỉ hết trơn…

Loan còn một hy vọng chót là sau “vụ đó”, Loan nói nặng chị Bảy, nên chị giận, chị đi thưa. Nhưng chắc bây giờ thấy Loan trong tình cảnh này chị sẽ nghĩ lại… Dẫu sao thì Loan và chị ta cũng đã có lúc… đầu gối tay ấp.

Người công an ra khỏi phòng, một lát sau Loan thấy chi Bảy hiện ra ở cửa. Chị Bảy trước khi vào phòng còn quay lại nói với người công an :

– Thầy cho phép tôi được “hỏi” riêng nó !

– Được mà chị.

Chị Bảy đi vào chỗ Loan ngồi, nét mặt chị lạnh nhạt. Chị ngồi xuống một đầu ghế nhìn cái đầu băng bó của Loan, Loan lên tiếng :

– Chị Bảy !

– Gì mày, mày coi tao còn ra gì nữa mà kêu…

Thấy chị Bảy có vẻ cau có, nhưng Loan còn có hy vọng. Nó chỉ nghĩ rằng, tốt hơn hết mình nên ngon ngọt lời nói cho chị Bảy khỏi bực minh :

– Chị Bảy, tôi đâu có tệ hại gì với chị quá đáng đâu mà chị nỡ thưa gửi tôi… cái tội mắc dịch đó…

Chị Bảy hứ một tiếng :

– Mày không tệ với tao hả, mày đâu có thoát khỏi lưới trời…

Loan biết chị Bảy muốn nhắc đến vụ kia, Loan nhìn chị ta lom lom :

– Lương tâm tôi không có gì thắc mắc hết, nếu tôi cứ ở với chị hoài tôi… chịu không nổi.

Chị Bảy cười gằn :

– Mày lại sắp sửa xỉ vào tao nữa đó. Lần này tao cho may ra lời đó. Tao chấp mà, mày quên là số phận mày lúc này ở trong tay tao sao ?

Như lúc khác Loan nổi nóng ngay vì sự gian ngoan của người đàn bà này. Nhưng lúc này Loan thấy không lợi lộc gì, Loan nghĩ đến bản án trộm cắp mà mấy ông tòa có thể gán cho Loan được. Loan cố dằn lòng nói bằng giọng năn nỉ :

– Chị Bảy à, Chị nỡ lòng nào !

Chị Bảy thở dài :

– Ừ, tao đâu có dè. Tao nóng tao thuê thằng cha Diệu mười đồng làm đơn thưa tầm phơ. Chả đưa đơn tao lên quận lúc nào tao đâu có hay… Sáng nay, tao thấy lính xuống kêu lên về vụ mày…

Loan thấy chị Bảy có vẻ xuôi vuôi nên mừng thầm, nó nhìn chị Bảy bằng đôi mắt tội nghiệp :

– Chị Bảy chị thương tôi, tôi đâu có làm gì nên tội…

Chị Bảy nhìn chiếc đầu băng bó của Loan :

– Đầu mày sao vậy ?

– Tại tui đánh lộn.

– Tại sao đánh lộn ?

Loan kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chị Bảy nghe. Chị Bảy vừa nghe vừa gật gù :

– Mày thấy chưa, bước ra khỏi nhà tao là mày khốn khó liền mà. Mày coi đời có ai tốt bằng tao đâu ?

Loan thấy chị Bảy xuôi xuôi, nên năn nỉ tiếp :

– Tôi biết chị tốt với tôi, nhưng,..

– Nhưng sao ? Tao có tiếc mày cái gì không… ngay cả tao.

Loan chợt nghĩ đến đêm hôm nao… Dáng dấp chị Bảy cùng sự nuông chiều… quá đáng của chị ta. Loan thấy mặt mình nóng bừng bừng :

– Nhưng kỳ quá… chị còn chồng con… mà tui…

Chị Bảy cười nhạt :

– Chồng con hả, ối cái đồ bỏ đó mà… Nếu mày ưng tao thiếu gì cách.

Loan lắc đầu :

– Không được chị ơi.

Chị Bảy nói đẩy đưa :

– Cái đó tùy mày, tao chỉ biết rằng hiện giờ số phận mày nằm trong tay tao. Tao làm phước tha mày thì được, còn không mày ở tù rục xương…

Loan năn nỉ :

– Chị nỡ lòng nào…

– Ối tùy mày, có điều là mày nên “thông cảm” tao…

Loan vội chụp lấy cơ hội :

– Thông cảm thế nào hả chị Bảy ?

Chị Bảy nhìn thẳng vào mắt Loan, đôi mắt chị híp lại như hai sợi chỉ :

– Điều kiện là mày về ở với tao, nếu không chịu ở đó tao sẽ thuê nhà khác.

Loan chợt hiểu điều kiện của chị Bảy, nó phản đối yếu ớt :

– Không có điều kiện khác sao hả chị ?

Chị Bảy lắc đầu :

– Tao thương mày lắm, mày đâu có biết… Tao tha mày ra để tao mang hận ấy à !

– Tôi làm gì đâu mà chị mang hận ?

Chị Bảy nhìn thẳng vào mặt Loan :

– Để mày đi với con khác !

– Đâu có, tôi chẳng đi với ai hết, tôi chán lằm rồi.

Chị Bảy nghi ngờ :

– Tao không tin, tao biết mày chê tao già. Mày ngon lành mà, thiếu gì con khoái mày. Thà tao bỏ tù quách mày cho rồi.

Loan nghĩ bụng, hay là minh cứ nhận lời quách cho rồi, rồi tính sau cũng chẳng muộn :

– Nếu tôi nhận lời chị thì chị đối với tôi ra sao ?

Chị Bảy nhìn Loan bằng con mắt lẳng lơ :

– Mày biết rồi đó, giả bộ ngây thơ hoài.

Chị Bảy lẩm bẩm :

– Tao sẽ thương mày hết mình ! Nhưng mày không qua mặt tao được, nếu mày giở chứng tao đi thưa nữa…

Loan thấy người đàn bà trở nên quá đáng, ích kỷ và vô lương tâm. Chị Bảy độc ác hơn :

– Lần sau, nếu tao thưa mầy nữa, mày sẽ nặng hơn. Ý kiến mày sao ?

Loan nhìn chị Bảy chòng chọc :

– Chị độc ác quá !

Gương mặt chị Bảy đanh lại :

– Tao thế đó, không ăn được thì đạp đổ.

– Chị biết là vụ chị thưa tôi ăn trộm là hoàn toàn bịa đặt chứ ?

– Biết !

Loan trở nên cáu kỉnh :

– Chị thật nhẫn tâm.

– Đúng, tao như thế đó.

Loan càng tức, nên trở thành liều lĩnh :

– Được, chị đã muốn thế, tôi sẽ ở tù, ở tù đâu có chết, phải có ngày tôi ra chứ.

– Mày đe dọa tao đó phải không, Loan ?

– Đúng !

Chị Bảy trở nên lì lợm.

– Mày trả thù tao hả ?

– Tôi không nói trước.

Chị Bảy đứng dậy :

– Mày có dám giết tao không ?

Loan cười nhạt :

– Chị ra đi, cùng lắm là một năm. Khi tôi ra, lúc đó chị sẽ thấy…

Chị Bảy ngoe nguẩy đi ra. Trước khi đóng xập cửa lại chị còn nói với :

– Tao chờ mày ranh con.

Một lát sau, người công an trờ vào. Anh ta lại ra sau cái bàn gỗ, ngồi xuống cái ghế :

– Rồi bây giờ đến lượt tao khai thác mày.

Cơn nóng giận vẫn còn rơi rớt lại trong đầu Loan :

– Tôi chẳng có gì để khai hết.

Ngườí công an chỉ thanh gỗ hình tam giác vứt xuống đất :

– Mày quì xuống đó !

Loan bỗng trở nên bướng bỉnh :

– Tôi không có tội tình gì hết.

Người công an xẵng giọng :

– Tao bảo mày quì lên, cải tao, tao dọng thấy mẹ.

Nói xong người công an rút một thanh gỗ khác tròn, dựng ở cạnh đó, một đầu múp nhỏ, đầu kia tầy, trông như thanh gỗ thụt bi da. Anh ta cầm lăm lăm trong tay, tay kia đỡ lấy thân cây gỗ trong tư thế của một người thụt bi da :

– Mày chì hả, tao mà thụt đầu nhọn vào mặt mày thì thủng mặt con ạ !

Loan nhìn thấy ở đầu cây gỗ có bọc một mẩu cao su. Thình lình gã công an xoay cây gậy thụt đến bốp một cái vào đúng giữa trán Loan. Loan tối tăm mặt mũi, choáng vắng mặt mày, ngã lăn xuống đất. Tiếng cười của người công an ha hả cất lên. Đầu nhỏ cây gậy chúc xuống mặt Loan :

– Thử mày một gậy thôi, sờ lay lên trán coi.

Loan thấy chỗ vết thương thấy đau, nó sờ tay lên trán một cục thịt u lèn. Loan chưa kịp buông tay ra thì một đầu gậy nữa thụt vào đúng ngực Loan đau điếng. Tiếp theo câu nói của người công an :

– Thối phổi này !

Loan ôm lấy ngực, nhăn mặt. Người công an gầm ghè :

– Mày còn rắn mắt nữa không, quì lên !

Loan lê dần tới thanh gỗ hình tam giác. Trong khi người công an vẫn lăm lăm cây gậy trong tay. Loan nghĩ bụng nếu mình chịu thêm mấy cây gậy nữa chắc thối phổi ra chết mất. Thà rằng chịu nghe lởi hắn còn hơn, bướng bỉnh lúc này chỉ thêm thiệt vào thân. Loan tới cây gỗ quì lên. Người công an lại cất tiếng cười :

– Mày chì lắm mới chịu nổi hai gậy đó con ạ ! Ừ, biết điều đó, quì thẳng lên.

Cạnh sắt của cây gỗ hình tam giác cấn vào hai đầu gối Loan đau điếng. Loan cố gắng quì thẳng người lên. Người công an cởi chiếc đồng hồ ra để lên bàn :

– Tao cho mày 10 phút để trả lời, mày có nhận đã ăn trộm không ?

Nói xong hắn móc thuốc lá hút, tay vẫn lăm lăm cây gậy. Miệng hắn luôn luôn nhắn nhủ :

– Quì thẳng lên, cong người xuống là bố mày thụt thấy mẹ.

Đầu Loan vừa nhức nhối vừa đau đớn. Mắt Loan boa lên, cổ khát khô, ngực đau ran như bị rần lên từ thớ thịt. Hai đầu gối, nhất là hai đầu gối, thịt như bị cạnh sắt của thanh gỗ mỗi lúc thềm cấn sâu. Gân ở đầu gối như muốn đứt ra. Loan cố gắng dùng mười đầu ngón chân nhổm người lên. Nhưng càng nhúc nhích, đầu gối càng bị day mạnh vào cạnh sắc. Loan có cảm tưởng thịt ở chỗ đó đang bị nứt ra.

Người công an đã mồi sang điếu thuốc thứ hai. Hắn thản nhiên nhìn Loan, nhìn sự đau đớn Loan đang phải hứng chịu từng giây từng phút. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Loan rồi lạnh dần. Tai Loan ù đi, cảnh vật trước mắt Loan xám dần lại. Hơi thở Loan trở nên nặng nhọc, như ngộp hơi. Giữa lúc này, Loan thấy căm thù chị Bảy. Loan muốn hét, chỉ có hét lên may ra mới đỡ đau được phần nào. Sự tủi nhục dâng lên tới cổ Loan, nó nuốt nước bọt, chất nước bọt đặc quánh.

Loan có cảm tưởng như không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, người Loan từ từ ngã xuống, mặt dầu rất gắng gượng chịu đựng, Tiếng người công la hét :

– Quì thẳng người lên !

Loan không còn nghe thấy gì nữa. Rồi Loan thấy ngực mình đau nhoi nhói. Những cú thụt của chiếc gậy tròn trong tay người công an phóng liên tiếp. Vừa phóng hắn vừ la :

– A, thằng này lì ta, xứng danh lắm !

Loan ngã vật người xuống oằn oại dưới mũi nhọn của cây gậy phóng thiện nghệ. Trong tiếng rên rỉ của Loan, người công an nghe thấy lẫn tiếng nói của Loan rít qua khẻ răng :

– Mày sẽ biết tay tao… Bảy ơi !

Rồi Loan chỉ còn như một đống khịt nằm lù lù dưới sàn. Người công an dừng tay, hắn chống cây gậy trên sàn đưa chân hất Loan nằm ngửa ra, Loan mê đi rồi. Gã công an chép miệng :

– Thằng này xỉu à, vậy mà đòi lì chớ ?

Nói long, hắn tới góc phòng bê một sô nước tới tạt vào nhặt Loan. Loan thở dài, cựa quậy rồi tỉnh đậy. Người công an quăng cái sô đến xoảng ra góc phòng :

– Cho phép mày về phòng giam nằm suy nghĩ, chiều trả lời tao.

Gã công an đạp chân vào lưng Loan :

– Đứng dậy đi về !

Loan lồm cồm bò dậy, gã công an nắm cổ Loan đẩy đi trước. Tới phòng giam anh ta đẩy Loan vào trong, Loan mất đà ngã chúi vào tường. Người Loan ướt sũng như chuột. Lão già, bạn tù của Loan, đỡ Loan dậy :

– Tụi nó mới đánh mày đấy hả ?

Loan ôm ngực.

– Sơ sơ mà cũng đau quá !

Lão già cởi từng nút khuy áo của Loan nhìn vào những vết đỏ trên ngực :

– Chưa ăn thua gi, mới là đòn thụt bi đa, ban đêm u lên nó mới đau dữ.

Nói xong, lão đỡ Loan xuống đùi mình :

– Nằm xuống cho đỡ mệt để tao chữa chạy cho.

Mặc dù Loan không biết lão già chữa chạy ra làm sao nhưng Loan vẫn nằm xuống. Lão già phanh ngực áo Loan ra, móc trong túi ra một gói giấy ni lông. Loan hỏi gì đó, Lão trả lời :

– Muối, tao phải dấu mãi mới mang lọt vô đó.

Lão dúm một nắm muối xoa lên những vết thương trên ngực Loan, chà xát rồi cài khuy áo Loan lại. Lão không quên bóp cục u trên trán Loan.

– Chịu khó nằm nghĩ một lát sẽ khá. Mày còn phải chịu đựng nữa con ạ !

Loan cảm động nắm lấy bàn tay gầy guộc của lão :

– Sao bác lại tốt với con quá vậy ?

Lão nhoẻn miệng cười, để lò ra hàm răng chiếc còn chiếc mất :

– Thấy mày tao thương, tao coi như con…

Nói xong, lão ngoảnh mặt nhìn đi chổ khác. Ngực Loan lúc này mới bắt đầu đau ran từng chập. Loan lo lắng, sức khoẻ mình đã suy yếu như thế này liệu buổi chiều còn chịu đựng nổi nữa không ?

Lão già vỗ về Loan :

– Cố gắng ngủ đi một lát để… lấy sức.

Nhưng Loan không tải nào chớp mắt được. Thỉnh thoảng phòng giam lại mở cửa đẩy vào một người, hay lôi một người đi. Loan tò mò hỏi lão già :

– Họ không đánh bác à ?

Lão già nhún vai :

– Đánh thế quái nào được ?

– Sao vậy ?

Lão già nhìn thẳng vào mạt Loan :

– Bao nhiêu tội tao nhận hết thì còn đánh tao ở cái chổ nào.

– Rồi nhận hết có án thì sao ?

Lão già cười nhạt :

– Tao có cả chục cái án rồi, thêm một cái nữa cũng đến vậy thôi. Lần đầu tiên tao cũng gan góc như mày…

Lão chép miệng :

– Tao khoái ở tù, ở tù dầu sao cũng dể chịu hơn khi sống ở ngoài đời. Tao tính dưỡng già, rồi mẹ khỉ, nó cứ nhốt tao ba bốn tháng lại tha ra. Tao lại đi móc túi… cứ như vậy hoài…

Nói xong lào cười khà khà vuốt mấy sợi râu loe ngoe ở cằm. Loan thấy lão già có vẻ cởi mở. Loan không ngờ lão ta lại là dân mõi chuyên nghiệp. Lão nói chuyện thật dửng dưng, không hề tỏ ra một chút thẹn thùng nào. Lão nhấn mạnh :

– Tao chuyên sống bằng nghề móc túi đấy con ạ ! Mày chắc mới vô nghề phải không ?

Loan lắc đầu :

– Không tôi chưa hề ăn trộm ăn cắp cái gì của ai hết. Tôi bị người ta thù hằn nên vu khống !

Lão già một tiếng gật gù cái đầu :

– Vậy hả, thằng khác nói thì tao không tin.

Lão ngắm nhìn Loan như ngắm nhìn một con vật :

– Đúng, coi mặt mày tao biết mày không là dân ăn cắp ăn trộm. Đ.m mấy thằng điều tra ngu thấy mẹ, vào tay tao, tao túm đúng tủ. Đ.m cần gi đánh đập cho mỏi tay.

Lão kênh kiệu :

– Tao nhìn thằng ăn cắp tao biết, thằng lương thiện tao biết. Bây giờ cứ để ra một đám đông, những thằng ăn cắp tao sẽ núm ra một đám…

Loan đang đau cũng phải phì cười :

– Bác nói cứ như thật !

– Ủa không thiệt sao được, kinh nghiệm hai mươi năm chớ bộ chơi sao.

Lão im lặng một lát, sờ đầu, sờ ngực Loan. Hắn làm ra vẻ trìu mến lắm. Hắn đằng hắng :

– Kể cả túi quần mày cũng chẳng có su mẹ nào, ngoại trừ một mảnh giấy nhầu.

Loan ngạc nhiên :

– Ủa, bác vừa lận túi cháu ?

– Chứ gì, tao biểu diễn một đường sơ khởi thôi đó.

Loan moi túi quần trái lấy ra một mảnh giấy nhỏ :

– Sao bác biết là mảnh giấy ?

Lão già cười hì hi :

– Tao đã biểu là kinh nghiệm mà, giấy tiền sờ tay vào là biết ngay, nói cho mày hay tao sờ vào còn biết là trị giá bao nhiêu nữa kia. Đồng một trăm khác đồng hai trăm… Hà hà nếu mày muốn làm đệ tử, tao sẽ dạy cho.

Lão già múa mười đầu ngón tay dẽo quẹo :

– Bàn tay tao làm trò quỉ thuật được mà.

Lão có vẽ tự mãn, lão cong ngón tay lên lùa vào túi áo Loan thật nhẹ nhàng. Ngón tay xoay như chiếc chìa khóa, khuy áo bực ra, lào cười hè hè :

– Mày thấy chưa, chỉ một ngón tay của bố già thôi là đủ sức làm dính theo cái bóp. Phục tao chưa mày ?

Loan gật đầu, lão già cười hè hè :

– Mày chịu bái phục tao làm tổ sư chưa ?

Loan mỉm cười, lão già chộp lấy bàn tay Loan nắn bóp, xem xét :

– Bàn tay mày khá lắm: mềm mại. Cần nhất phải mềm mại mới khéo léo được. Tao sẽ luyện cho mày một thời gian, mày sè trở thành thứ tổ sư, tre già mang mọc.

Loan để nguyên bàn tay mình trong tay lão già :

– Bác định truyền nghề cho con thật sao ?

– Ơ hay, mày chê à ?

Loan lắc đầu :

– Nhưng con không nỡ móc túi ai được hết, con không nỡ…

Lão già cười xì xì :

– Mày còn trong sạch quá ! Được, tao cứ dạy mày, còn mày có ăn cắp hay không là tùy mày… Ở đời này biết được cái gì hay cái đó con ạ. Bước đường giang hồ của mày còn dài.

Loan bướng bỉnh :

– Tôi không bao giờ nghĩ mình sống như thế này mãi, ra khỏi tù tôi sẽ làm lại cuộc đời.

Lão già nhìn Loan, lắc đầu ngao ngán :

– Ai cho mày làm lại cuộc đời, chúng nó sè dìm mày xuống bùn. Tao từng trải quá nhiều rồi mày ơi.

Đôi mắt lão già nhìn xa xôi :

– Trước đây ba mươi năm, từ trước đây ba mươi năm, tao là cậu tú Phan, tao còn có mác gấp triệu lần mày bây giờ… Ngày nay tao là thằng quái già. Cuộc đời biết sao mà lường trước được.

Loan quan sát lão già, giọng nói lão có vẻ buồn bã. Lão thở dài :

– Nhưng thôi, nhắc đến làm gì. Đó là dĩ vãng…

Loan bỗng có cảm tình với quái già, nằm gối đầu lên đùi lão, Loan có cảm tưởng mình bé bỏng hẳn lại :

– Bác kể cho con nghe đi, con khoái nghe.

Lão già cười nhạt :

– Nếu con tao còn chắc năm nay nó cũng bằng cở mày.

Đôi mắt lão già nhìn xa xôi :

– Cả hai mẹ con nó đều chết tan xác ở Tám Mái trong vụ Mỹ thả bom quân đội Nhật. Hồi bốn mươi lăm, tao đi theo kháng chiến. Khi bỏ khu về, nhà cửa tao ở Hà nội không còn gì hết… Rồi cuộc đời giang hồ mãi cho tới ngày nay.

Tiếng nói của quái già khàn khàn, lão chớp chởp mắt rồi bỗng nhoẻn miệng cười :

– Ủa sao tao lại kể cho mày nghe nhỉ.

Loan bỗng thấy tâm hồn mình thanh thản hẳn lại. Loan bình tĩnh và sáng suốt hơn bao giờ hết… Loan nằm xoay người úp mặt vào chiếc đùi gầy guộc của quái già. Quái già bỗng cất tiếng hát, một bài hát của thời kháng chiến xa xôi : Ngày bao hùng binh tiến lên… bờ cõi… vang từng câu quyết tiến… bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoàng… Đùng ! Đùng ! Đùng !

…..

Đi là đi quyết chiến, đi là đi quyết thắng đi là mang mối thù thiên thu…

Dĩ vãng xa xưa đang về với tâm hồn quái già. Rồi buổi chiều cũng hết, đêm về. Loan choàng mở mắt. Nó bồn chồn lo lắng.

– Quái nhỉ, sao họ chưa kêu con lên điều tra hả bác ?

Quái già vuốt ve bàn tay lên mặt Loan :

– Chưa biết lúc nào con ơi ! Họ cố ý không đúng hẹn đó.

– Tại sao vậy bác ?

– Họ đánh đòn cân não mình, cố tình làm như quên như nhớ. Con phải bơ đi, con phải lì lợm, phải coi thường tất cả mới được.

Loan nhìn ra ngoài song sắt, trời tối mù. Từ một phòng điều tra nào đó vẳng lại tiếng la hét thất thanh. Suốt cả buổi chiều Loan không ăn uống gì ! Phần vì đau đớn, phần nhớ đến cái hẹn với Thiệu. Chắc Thiệu chờ Loan lâu lắm. Rồi cuối cùng Thiệu tới Minh tìm Loan. Minh cũng không biết gì hơn. Mãi đến bây giở Loan mới hối hận vì mình quả quân tử tầu, rốt cuộc chỉ mang vạ vào thân.

Quái già thấy Loan tỉnh dậy thì hỏi :

– Mày không ngủ nữa à ?

Loan uể oải lắc đầu :

– Tôi có ngủ được đâu, tôi chỉ nhắm mắt nằm cho đỡ mệt thôi.

– Đói chưa ?

Loan lắc đầu, quái già cho Loan biết :

– Hồi nãy tao ăn cơm có dấu cho mày một chén với muối. Lát đói tao cho mày ăn.

Loan cám ơn, nó nhìn quanh, thấy phòng vắng vẻ Loan hỏi :

– Tụi nó đi đâu hết rồi hả bác ?

– Hồi chiều một tốp lên tòa, còn có mấy thằng ở lại thì bị lôi lên phòng điều tra chưa trở về.

– Bao giờ thì họ lôi bác lên tòa ?

– Chắc mai mốt.

Loan thở dài :

– Không biết bao giờ mới tới lượt cháu.

– Tội mày cũng chẳng có gì, nó dượt mày vài trận lấy lệ rồi đưa đi. Tâm lý chung, thằng nào mới ở tủ cũng tưởng cái án mình quan trọng lắm, thật ra chẳng có ký lô nào hết.

Một lát sau, công an xua một tốp năm, sáu người vào phòng giam. Không kẻ nào còn đứng vững, họ ngã chúi vào nhau, dồn cục một đống. Một người ôm ngực nhăn nhó dựa lưng vào tường :

– Mẹ tiên sư, lần nào tao ra khỏi tù lao ho lao mất. Một người khác lên tiếng :

– Ai bảo mày lì làm chi, nhận mẹ nó đi có được không ?

– Nhận sao được, vì tao không lấy.

– Không lấy cũng cứ nhận bừa đi, chết chóc gì đâu mà sợ.

– Rồi họ bắt tao chỉ người đồng lõa, tao biết ai mà chỉ ?

– Ủa, mày không có bố mẹ, vợ con, bè bạn gì hết sao?

– Có nhưng mình làm vậy đâu được !

Gã kia cười :

– Sao lại không được, cử khai tưới hột sen đi rồi huề. Mẹ khỉ, mảy quân tử Tàu quá chả trách ốm đòn là phải.

Người kia hỏi :

– Mày khai ai không ?

– Có chứ sao không, tao khai lên ông già tao, anh tao, vài ba thằng bạn tao ghét.

Nói xong, hắn lại cười :

– Ông già tao thì chúng nó sẽ tới “nhị tì” đào mả lên mà túm, anh tao đang đánh trận tận Pleiku, còn mấy thằng tao ghét, thằng thì làm Cảnh sát, thằng thì làm Luật sư. Sức mấy hả mày ?

Gã kia nói :

– Vậy là con lại ốm đòn nữa.

– Ơ hay, được thoát ăn đòn giờ nào hay giờ đó, tất cả mọi việc tao đều tính sau.

Gã kia ôm ngực ho rũ rượi. Loan thấy thương hại, khều quái già :

– Bác nên cho họ ít muội để bóp cho đỡ đau…

Quải già bĩu môi :

– Còn lâu, muối của tao lúc này quí như vàng, tao xem mặt mới giúp đỡ chớ bộ…

Loan nói :

– Thấy chả có vẻ oan uổng !

– Chắc không ?

– Nghe hắn nói, cháu thấy hình như hắn…

Quái già nhắt ngang câu nói của Loan :

– Mày ngây thơ bỏ mẹ, những thằng kia cũng ngây thơ nốt. Tao nói chắc rằng thằng bị đánh đau chính hiệu quái cở bự đó.

– Sao bác biết ?

Quài già cỏ vẽ hiu hiu tự đắc :

– Không một đòn phép nào lọt khỏi mắt tao hết. Mày tin tao đi.

Đang nói chuyện, Loan bỗng nghe thấy tiếng giầy đi ngoài hành lang. Người công an tới trước cửa phòng giam mở khóa. Hắn ta hiện ra ở cửa :

– Loan mắt nhung.

Loan lo lắng đứng dậy :

– Bỏ mẹ rồi !

Quái già thì cười khà khà :

– À ra thằng này cũng có bí danh ta.

Người công an hất đầu :

– Đi ra mày !

Lần này người công an không dẫn Loan tới phòng điều tra cũ. Hắn đẩy Loan vào một phòng khác, giữa phòng mắc một ngọn ớèn mờ tường sơn hắc in. Trên bàn vứt ngổn ngang dụng cụ tra tấn. Tới lúc đó bỗng nhiên Loan lấy mình trở nên bình tĩnh lạ thường. Loan nhìn gã điều tra viên ngồi sau bàn, mặt gã choắt cheo, miệng dẫu ra như mõm chuột. Gã tằng hắng :

– Ôn con, mày gặp tao lần nào chưa ?

Loan đứng lớ ngớ trước mặt hắn, lắc đầu :

– Dạ chưa !

Gã dở sột soạt những tờ giấy để trên bàn, ghé sát tờ giãy vào mắt đọc một hồi. Hắn đặt xuống, lấy một khúc gỗ dằn lên trên. Tlếng hắn ầm ầm vang trong căn phòng kín :

– Tội trạng mày đã rành rành. Có gi khai nữa không thì khai đi

– Thật tình tôi oan uổng.

Gã điều tra viên đập bàn :

– Láo ! Không lẽ người ta vu oan giá họa cho mày.

Loan gật đầu :

– Vâng người ta ghét tôi.

– Không có tôi, xưng con hiểu chưa (gã tiếp) mà tao hỏi thêm mày, người ta vu oan cho mày thì ăn cái giải gì, Đ.m mày thì trên ranh dưới d…

– Tôi… à con không biết nhưng giữa con và chị Bảy có chuyện xích mích nhau.

Gã điều tra viên bỗng thay đổi thái độ, gã chỉ chiếc ghế trước bàn :

– Mày ngồi xuống đi, thấy mày cũng tội (gã nhún vai xoè hai tay ra) tao vì phận sự phải thi hành. Thật tình tao không muốn đánh mày cái bạt tai nào, tao tốt với mày, mày nên giúp tao chớ.

Gã xem đồng hồ :

– Chín mười giờ đêm rồi, tao muốn xong việc để về nhà nghỉ ngơi.

Loan nói nhỏ nhẹ :

– Nhưng thật tình con không ăn trộm một đồng xu nào của chị Bảy hết.

Loan chờ đợi cơn thịnh nộ của gã điều tra viên. Nhưng trái với điều Loan suy nghĩ, gã vẫn cười dể dãi, đẩy tờ giấy ra trước mặt Loan :

– Mày cứ khai vào đây đi, có hại gì đâu. Mày lên tòa rồi phản cung cũng còn kịp kia mà. Tao không ưa nói nhiều..

Hắn đứng dậy tới sau lưng Loan, tay cầm tờ giấy :

– Đây mày coi nè, tao khai giùm mày như thế này đâu có hại gì…

Loan liếc mắt nhìn sơ qua tờ khai sãn. Trong bài khai Loan nhận tội ăn cắp của chị Bảy một ngàn đồng và 3 chỉ vàng. Số tiền đó Loan tiêu được vài trăm, kế đó trong vụ đánh lộn ở chợ Trần quốc Toản, Loan bị tụi lỏi tì lột sạch…

Gã điều tra viên nói :

– Đó mày thấy chưa, mày chỉ việc ký tên xuống dưới nữa là xong. Vả lại khai như vầy mày cũng nhẹ tội kia mà, mày chỉ có ăn cắp thôi, còn mảy đâu có được tiêu bao nhiêu.

Gã đặt tay lên vai Loan thân mật :

– Còn một điều này nữa, là khi giải mày lên biện lý, mày có quyền phản lại lởi khai kia mà.

Loan im lặng, phân vân không biết phải nói sao, gã điều tra viên rút bao thuốc lá Ruby lấy ra một điếu gắn lên môi, một điếu khác đưa cho Loan :

– Mày hút đi, cứ tự nhiên rồi suy nghĩ cho kỹ.

Loan đỡ lấy điếu thuốc, gã điều tra viên còn mồi lửa cho Loan. Tờ khai vẫn để trước mặt Loan. Gã điều tra viên nói như năn nỉ :

– Tao chờ mày hút hết điếu thuốc, chỉ ký tên xuống dưới là xong liền.

Loan hút được hai ba hơi thuốc, nó còn nghi ngờ thiện chí của gã điều tra viên. Gã ra sau cái bàn ngồi xuống ghế :

– Trong đời tao chưa hề tình cảm với thằng nào hết. Mày hỏi thử những thằng nằm chung với mày coi, chúng nó không lạ gì tên Tám Beo hết. Thấy mày dể thương, nên tao…

– Dạ nhưng thiệt tình con không ăn cắp.

Tám Beo vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hắn đứng dậy, thình lình hắn đưa tay táng Loan một cái nảy đom đóm mắt. Điếu thuốc văng ra. Loan ngã chúi xuống ghế. Tám Beo xô bàn :

– Mày rắn mắt với tao phải không ? Đ.m tử tế không muốn…

Nói xong hắn tới chụp cổ Loan lôi dậy. Hắn nhấc bổng Loan lên, xô Loan ngã dúi vào tưởng :

– Rắn mắt thì chết con ạ !

Loan không ngờ Tám Beo giở mặt một cách nhanh chỏng như vậy. Mới một phút trước… Loan quên đau, nỏ lồm cồm ngồi dậy nó biết sự thể sẽ xảy ra sao.

Mặt Tám Beo lầm lì dễ sợ, răng hắn rít vào nhau :

– Mày sẽ ốm đòn con ạ ! Tao đánh cho chết luôn còn được kia mà, tao sẽ liệng xác mày vào cầu tiêu cho ròi ăn.

Loan nhìn lên tường, trên đó có treo một bức hình to tướng của Ngô Tổng Thống. Đôi mắt ông ta đang nhìn vào một khoảng không xa xôi nảo đó. Ông không nhìn xuống đây, nhìn nơi đang thực hiện nhân vị công bằng bác ái của ông.

Tám Beo giơ chân đạp Loan chúi xuống :

– Nhìn gì bay !

Loan nằm co rút người như con tôm hai tay đưa lên khỏi đầu che chở những cái thoi cái đạp vô ỷ thức.

Loan thấy tủi nhục nhiều hơn là đau đớn. Tám Beo xốc Loan dậy, ấn nó ngồi xuống một cái ghế. Người Loan rũ ra như một cái mền rách. Tám Beo nâng cằm Loan lên, nhìn thẳng vào mặt nó quát :

– Mày chịu nhận tội chưa ?

Loan không trả lời, lúc này nó đang dạn đòn và trở nên lì lợm. Dứt câu nói, Tám Beo tát như mưa bấc vào mặt Loan. Loan tối tăm mạt mũi, gục đầu xuống. Tám Beo túm tóc Loan lôi dậy :

– Tao không nói với mày nhiều nữa. Mày mở mắt cho lớn ra rồi nhìn ra cuối phòng.

Ở cuối phòng có để một thùng ton nô to tướng. Một cái máy nhỏ có tay quay. Tám Beo hỏi :

– Mày biết hai cái kia tên gì không ?

Không chờ Loan, gã giải thích luôn :

– Cái máy có tay quay là máy điện, còn cái thùng kia là thùng nước. Mày sẽ được “thưởng thức” hai món ăn chơi đó trước khi đi sâu vào chi tiết con ạ !

Nói xong hắn ta lại móc thuốc ra hút, hắn ta khoanh tay nhìn Loan giọng dịu lại :

– Tao không muốn đánh đập mày làm chi, bây giờ mày ký vẫn còn kịp kia mà. Đánh mày thì tội cho tao quá mà đau đớn cho mày. Nhưng làm sao được, lệnh trên bắt tao phải buộc mày nhận tội. Tao muốn chúng ta nói chuyện trong thông cảm, tao kẹt…

Hắn nhấn mạnh :

– Dĩ nhiên tao phải nghĩ tới tao trước khi tao nghĩ đến mày. Tao đâu có để tao kẹt giỏ.

Hắn hút chưa được nửa điếu thuốc đã dập tắt vào góc bàn, hắn xoa bai tay vào nhau :

– Chắc mày đã suy nghĩ kỹ rồi. Mày không chịu ký chứ gì. Được, bây giờ tới phần tao. Mày đứng dậy đi, lết tới cái ghế thấp bên cạnh máy quay điện cho lao. Loan nhìn chiếc máy, nhìn chiếc ghế có gắn những giây da. Trong lúc này Loan thấy căm thù chị Bảy. Tất cả chỉ vì cái đó, cái lý do khốn nạn đó. Loan muốn văng tục…

Bằng một giọng lạnh lùng. Tám Beo nói :

– Chần chờ gi nữa mà không tới. Đừng bắt tao phải dùng tới võ lực.

Loan đứng dậy, nó thấy chưa lúc nào nó lại bình tĩnh như lúc này. Nó cam phận. Tới cái ghế Loan ngồi xuống. Tám Beo hả hê :

– Mày đã biết nghe lời tốt lắm. Bây giở thì cởi quần ra cho khỏi rách, mai mốt mày còn lên tòa nữa kia mà.

Loan làm theo như một cái máy. Nó cởi quần áo ném vào một xó. Tám Beo lạnh lùng :

– Ngồi xuống đi !

Hắn chậm rãi đi tới bên Loan. Hắn cúi xuống cột những chiếc dây da vào hai tay Loan quặt ra sau lưng, bó chắc người Loan vào chiếc ghế.

Lần đầu tiên Loan nhìn thấy chiếc máy đó, Loan thấy tủi nhục, và nước mắt nó chảy ra. Tám Beo tưởng lầm, dừng tay :

– Mày hối hận rồi hả ?

Loan cúi xuống lắc đầu, người điều tra viên à một tiếng, hắn lại tiếp tục buộc dây. Không khí yên lặng đến ngộp thở. Ánh đèn mờ nhạt dọi xuống căn phòng sơn hắc in.

Tám Beo buộc dây xong, hắn lui cui mang hai chiếc dây điện ra, ở đầu mỗi dây có gắn một cái kẹp bằng sắt như kẹp quần áo, nhưng hai chiếc kẹp này lại có răng. Tám Beo cầm hai chiếc kẹp lên tay bật lách tách như thử lại rét so. Bỗng nhiên Loan bật khóc, nó tức tưởi :

– Trời ơi ! Oan uổng cho tôi quá…

Loan nhìn thấy hàm răng cưa ở cái kẹp đã phảt ớn. Loan không biết Tám Beo sẽ cặp vào chỗ nào trên thân thể mình. Hắn ta sờ tay vào hai tai Loan, bẹo má Loan, cuối cùng sờ vào đầu vú Loan. Hắn kẹp hai cái kẹp vào hai bên vú. Răng kẹp nghiến vào thịt Loan đau điếng, Loan nhăn mặt, nó nghĩ bụng chẳng cần quay điện nữa mình cũng chết giấc đến nơi mất. Người Loan bị cột cứng vào cái ghế gắn liền xuống sàn nên dù đau đớn cũng không cử dộng được. Loan đành chịu trận, Tám Beo móc túi quần lấy ra hai sợi dây cao su :

– Chưa xong đâu con ơi, còn cột hai sợi dây thung này nữa kia.

Hắn chậm rãi cột dây. Loan xuýt xoa rên nho nhỏ :

– Úi da !

Tám Beo cười gằn :

– Chưa hết đâu con ơi ! Nếu mày chịu ký ?

Sức chịu đựng của Loan có giới hạn, răng kẹp nghiến vào thịt Loan mỗi lúc thêm sâu làm cho sự đau đớn mỗi lúc một gia tăng. Loan bật khóc, nước mắt chảy dải xuống má. Tám Beo cắm dây điện vào “pri-cua-răng” ở góc tường. Hắc ngồi xuống một cát ghế khác gần đó. Tay cầm vào cái tay quay. Hắn hỏi một lần chót :

– Sao, mày chịu chớ ?

Loan không trả lời được, nó nghẹn ngào, tấm tức kbỏc. Khuôn mặt Tám Beo mờ nhạt dưới ánh đèn. Khuôn mặt đó lúc này trông càng trở nên đanh ác, hắn nhếch mép cười. Loan chỉ còn thấy căm thù và uất hận. Dây thung co dần lại, Loan nhìn xuống hai đầu vú mình phồng to và hình như tím bầm lại. Lúc này Loan không còn muốn khai ký gì nữa hết. Nó nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi, thịt sắp sửa bị dứt ra khỏi thân thể. Loan bật khóc lớn. Tám Beo vẫn tủm tỉm cười, hắn như riễu cợt vời sự đớn đau của Loan :

– Sao chịu chứ, chịu đựng hết nổi rồi à. Mày lì với tao đâu được.

Sự căm thù gia tang, Loan bất kể cả sự đau đớn. Nó như một con chó bị đánh đau đớn tới sát chân tường. Nó hét lên :

– Đồ khốn nạn, giết tao đi.

Tám Beo không nổi nóng, hắn bình thản một cách lạ kỳ. Hắn nhếch mép cười, rút bao thuốc lá ra, bàn tay trái đập vào cổ tay cầm bao thuốc, điểu thuốc bắn ra khỏi bao, nhảy vọt lên miệng Tám Beo một cách rất điệu nghệ. Hắn lại tiếp tục tung quẹt lên, khi rơi xuống, que diêm cầm sẳn trong tay hắn xòe lửa. Hắn khum tay che gió, khuôn mặt hắn bóng nhẩy mồ hôi dưới ánh lửa bập bùng cháy. Hắn bình tĩnh nhét bao quẹt và bao thuốc vào túi áo, ngửa mặt nhã khói lên trần nhà. Hắn xem đồng hồ :

– Gần 12 giờ đêm rồi, làm công việc này riết rồi mang thù mang oán chán thấy mẹ. Mày cứ chửi tao đi, tao nghe đây.

Loan biết dã tâm của Tám Beo, hắn muốn kẻo dài giây phút đau đớn của phạm nhân. Cơn đau của Loan lúc này hình như dịu lại, Loan chỉ còn thấy hai đầu vú mình lúc này tê dại. Hình như chỗ thịt đó đã chết hẳn, cơn nhức nhối lúc này phân tán đi khắp lồng ngực. Tám Beo tằng hắng :

– Tao muốn nói chuyện thông cảm với mày. Tao làm việc vì lệnh trên, tao đã trình bày với mày như vậy, mày không hiểu gì tao hết trơn.

Loan gục mặt. Loan không còn còn đủ sức để đối đáp. Cơn đau đớn khi tăng khi giảm. Loan có cảm tưởng máu mình đang bị rút ra khỏi cơ thể dần dần cho tới lúc người khô lại như một cái xác ướp. Trong lúc này hơn bao giờ hết, Loan mong Tám Beo quay điện, quay điện để chịu dựng một cực hình cuối cùng rồi muốn ra sao thì ra. Tai Loan ù đi, tiếng nói Tám Beo nghe phào phào. Thời gian lúc này như đứng lại.

Tám Beo dụi tắt mẩu thuốc, hắn lạnh lủng đặt tay lên cần quay lạnh ngắt. Hắn phải thầm khen, chưa thấy thắng nào lì lợm như thằng này.

Có lẽ nó oan uổng thật. Nếu Loan là thằng ăn cắp ăn trộm chuyên nghiệp, nó sẽ không sợ bị ở tù, nó sẽ nhận tất cả mọi tội lỗi mà ban điều tra gán để tránh đòn. Nhưng thằng này cam chịu, nó giữ gìn cái gì. Hồi chiều Tám Beo được đồng nghiệp tra tấn Loan lần đầu, cho hay tối nay Tám Beo sẽ gặp một đối thủ, một đối thủ tuy nhỏ bé nhưng thừa lì lợm. Tám Beo ngéo tay người hạn :

– Tao cá với mày, tao sẽ bắt nó nhận tội, thằng nào lì đến đâu, vô tay tao cũng chịu phép hết trơn.

– Mày bắt nó ký vào tờ khai được chứ ?

– Nhất định nội trong buổi tối hôm nay.

– Được, nếu thành công tao sẽ bao mày một chầu nhậu lúc mười hai giờ ớêm.

Giờ hẹn đã gần hết, thằng bé vẫn cắn răng chịu đựng. Tám Beo muốn giải quyết cho xong. Hắn nhè nhẹ quay cần điện. Người Loan nẩy lên bần bật. Tám Beo quay mỗi lúc một mạnh hơn. Loan hét lên một tiếng, nhổm người dậy, nhưng chiếc dây da ghịt thân thể Loan xuống. Tám Beo ngừng tay. Người Loan rũ ra, nó gục đầu xuống ngực như kẻ chết rồi.

Tám Beo đứng dậy tới nâng mặt Loan lên. Hắn lầm bầm :

– Nó xỉu rồi.

Gã quay sang bên cạnh, nhấc sô nước lên hất và mặt Loan. Loan rùng mình, tỉnh dậy, Loan lắc đầu :

– Sao anh không giết chết tôi đi.

Tám Beo tới tháo hai cái kẹp khỏi vú Loan. Lần này hắn giận dữ thật sự :

– Ngồi nghỉ đi, còn nữa đó, chưa hết đâu.

Tám Beo nghĩ bụng cần phải tra tấn cho thằng này liệt đi rồi bắt nó ký, không thể dùng nhân nghĩa với nó được. Sau khi mở trói, Tám Beo quắc mắt nhìn Loan :

– Mày leo vào thùng nước kia cho tao !

Loan đã bắt đầu ớn trò tra tấn tàn khốc của Tám Beo, nó thấy rằng không thể nào gan lì với Tám Beo được nữa. Nó nghĩ đến chị Bảy, đến mối thù phải trả. Nếu chết, vì thử chết thật, không, Loan phải sống. Sống để nhìn mặt kẻ thù, để trả món nợ quá đắt này. Loan nhìn Tám Beo bằng con mắt thiểu não :

– Vâng, tôi xin ký.

Tám Beo mừng thầrn trong bụng, hắn nghĩ rằng trận đòn điện vừa qua đã làm Loan ớn. Hắn muốn đùa rỡn thêm một lần nữa, hắn cười gằn, lằc đầu :

– Đâu quá dễ dàng vậy mày !

Loan xuống nước :

– Tôi xin hứa, tôi sẽ ký liền tức thì.

Tám Beo vẫn lắc đầu, hắn dí quả đấm vào mặt Loan :

– Bây giờ tao hết tin mày rồi, hồi nãy tao muốn nói chuyện tử tế vời mày, nhưng lúc này thì hết rồi, mày đã làm tao nổi nóng.

Tám Beo cười khà khà :

– Khó lắm con ơi, tao đâu có quên mày vừa chơi tao.

Loan càng nhún nhường :

– Lúc nãy tôi đau quá, nên không giữ lời…

– Vậy hả, nhưng mày làm cách nào cho tao bớt giận chứ.

– Dạ tôi xin lỗi ông.

– Ừa, được đó, nhưng vậy đâu có đủ.

Loan đã rắp tâm sẵn, nên không còn thấy mình hèn hạ nữa, không xấu hổ về hành động của mình.

– Dạ ông bắt con làm gì con cũng làm hết.

Tám Beo cười khà khà :

– Thiệt hả mày ?

– Dạ thiệt.

Tạm Beo gật gù :

– Tao bắt mày kêu tao bằng ba, mày chịu không ?

– Dạ chịu !

Tám Beo nhìn Loan bằng cái nhìn thật đểu :

– Quì xuống bò đến gần tao.

Loan lẳng lặng quì xuống làm theo lệng của Tám Beo. Nó cố nuốt phẫn uất, nuốt căm giận. Một ý nghĩ, mình phải sống vang lên đầu Loan. Tới trước mặt Tám Beo, Loan ngước lên chờ lệnh. Tám Beo ngồi vắt véo nhìn xuống :

– Mày thấy cải lời tao mày nhục chưa ?

Loan im lặng. Tám Beo quát lên:

– Trả lời !

– Dạ nhục !

– Mày với con chó đứa nào hơn ?

– Dạ con chó !

Bẩm tính của Tám Beo vốn đa nghi, sự thay đổi thái độ đột ngột của Loan không khỏi gây cho Tám Beo sự nghi ngờ.

Nhưng hắn ta không cần, miễn sao Loan chịu ký vào biên bản là đủ rồi. Tám Beo muốn hành hạ Loan thêm một chặp nữa cho thỏa lòng :

– Cúi mặt xuống thấp, thấp nữa, ờ được rồi đó.

Loan làm theo như cái máy, Tám Beo lại móc thuốc ra hút, sau khi thở ra một hơi khói, Tám Beo thản nhiên ra lệnh :

– Liếm giầy tao cho thật bóng coi !

Loan không ngờ gã này lại quái ác đến thế. Loan ngần ngừ, Tám Beo vẫn bình thản :

– Liếm đi con, không liếm bố đập vỡ mặt bây giờ.

Sư căm hờn dâng lên nghẹn ở cổ Loan, niềm căm hờn đó làm Loan càng trở nên nhịn nhục. Nó thè lưỡi ra liếm vào mũi giầy không đắn đo. “Còn gì nữa không, hãy sai tao ăn cức đi, tao sẽ ăn, nhưng hãy để cho tao sống, tao phải sống”. Sống để nhìn mặt kẻ thù. Mỗi lần lưỡi Loan liếm vào mũi giầy, sự căm hờn như rút xuống, như vơi đi, như cạn hẳn nước mắt. Loan thấy mình bình thản một cách lạ lùng, bình thản đến độ Loan không ngờ nổi. Và Loan lớn lên, trong niềm sầu hận đó. Sự hèn hạ như một lớp vỏ bao bọc lấy niềm kiêu dũng trong tâm hồn Loan.

Tám Beo cười run cả người. Hắn đổi chân, đôi mắt hắn luôn luôn theo dỏi hành động của Loan :

– Khá lắm, con liếm giầy khá làm, thôi đủ rồi.

Loan ngửng liếm ngẩng mặt lên. Gương mặt nó bình thản một cách lạ kỳ. Tám Beo ngạc nhiên đến độ phải kêu :

– Sao lúc này mày hèn quá vậy ?

– Tại con sợ ăn đòn của bố.

Tám Beo là kẻ sành đời, hắn biết trong một giờ qua tâm hồn Loan đã thay đổi một cách thực sự, thay đổi vô cùng nguy hiểm cho sau này. Hắn càng tò mò hơn, càng muốn đo lường tâm hồn Loan nữa, xem Loan đã trở thành một tay cao thủ thực sự chưa. Hắn cầm cái gậy gõ vào thùng nước :

– Mày biết thùng nước này để làm gì không ?

Loan lắc đầu. Thật ra nó cũng không biết thật. Tám Beo giải thích :

– Để đánh người đó, nhưng đòn này được mệnh danh là “đòn êm ái” mày cũng nên thử cho biết, tao hứa là sẽ không đụng đến một cái chân lông của mày.

Loan trở nên nghi ngờ, không phải nghi ngờ ở lời hứa của Tám Beo. Mà nghi ngờ ở hai sợi dây điện thòng lòng gần đó.

Hắn dám nhét Loan vào thùng nước rồi cắm điện cho giật lắm. Trên mặt thùng lại có một cái nắp đậy. Khi đậy kín, hai khoen kia sẽ móc vào nhau, nạn nhân sẽ hết đường vùng vẫy. Loan nghĩ bụng nếu mình lại phải chịu thêm đòn tra tấn này nữa thì đến bỏ mạng mất thôi. Loan năn nỉ :

– Con sợ lắm, bố tha cho con làm phúc. Bố cắm điện vào nước cho giật chết mất, con yếu quá rồi.

Tám Beo cưởi nhạt, lắc đầu :

– Mày lầm rồi, tao đâu thèm cắm điện vô làm chi.

Loan càng ngạc nhiên, đã nhốt Loan vào thùng nước mà không cắm đện thì hắn làm gì mình. Hay là hắn truyền nước vào cho ngập. Loan sẽ bị uống no nước :

– Dạ chắc bố cho vòi nước chảy vào ?

Tám Beo gắt :

– Ối cái thằng này tò mò quá, nước đâu mà chảy vào. Mày nhìn quanh đây coi có giọt nào không ?

Quả nhiên khắp phòng không có giọt nước nào thật, sô nước để hồi nãy đã tạt vào mặt Loan hết. Nhưng Loan vẫn năn nỉ vớt vát :

– Con trăm lạy bố, bố miễn cho hình phạt này. Con xin ký tất cả mọi giấy tờ bố đưa ra.

Tám Beo lạnh lùng lắc đầu :

– Đâu có dể dàng vậy được hả mày. Nghe lệnh lao chui vào thùng nước trước đã, khi ra mớl được phép ký. Tao không đòi mày ký nhiều, một tờ hồi nãy tao đưa ra thôi.

Loan sụp xuống lạy Tám Beo như tế sao, Tám Beo gật gù :

– Mày khá lắm, mày đã biết hèn rồi đó, tao bắt đầu sợ mày, vl mày hèn mày mới là thằng nguy. Tao biết trong đầu mày đang nghĩ gì.

Loan bàng hoàng, nó khôgn ngờ Tảm Beo lại là kẻ sành tâm lý đến thế. Có lẽ nghề nghiệp này đã cho Tám Beo nhiều kinh nghiệm xét đoán người. Loan vẫn xì xụp lạy :

– Con lạy bố, tại đau quá con sợ, con hèn hạ…

Tám Beo cười hà hà :

– Đừng kịch tao mày ơi ! Tao hai thứ tóc trên ớầu rồi, tao đáng tuổi bố mày mà, không đl guốc vào bụng mày sao được.

– Dạ, bố nghi oan con…

Tám Beo chì nhéch mép cười :

– Mày đã muốn thế, thì mày phải nếm mùi “đòn êm ái” mới thật đầy đủ. Những thứ kia chỉ là đồ bỏ. Con đường mày đã chọn phải đi đển cùng…

Tám Beo tiếp :

– Thôl tao không nói nhiều nữa, muốn ký tên thì hãy bước vào thùng nước đã.

Hắn ta từ chối tất cả những lời van xin năn nỉ của Loan. Cuối cùng Loan đành phải chui vào thùng nước. Nước ngập đến cổ. Tám Beo cẩn thận đậy nắp thùng lại rồi cài then. Nước lạnh và tanh ngòm. Không khí trong thùng bị giam kín làm Loan thấy khó thở. Tiếng thanh sắt cái trên nắp thùng khua đụng lụp cụp vang vọng làm Loan thấy khó chịu. Loan vẫn chưa triết Tám Beo sẽ làm gì mình, Tám Beo ở bên ngoài nói vọng vào :

– Tao bắt đầu hành động đây nghe mày. Cứ yên trí tao không thèm cắm điện đâu, đòn ém ái mà, cũng không thèm đổ nước vô thùng nữa, quân tử nhất ngôn.

Loan cảm thấy lo sợ. Bỗng nhiên nó nghe thấy một tiếng gõ nhẹ bên ngoài võ thùng, nước rung lên vang lớn làm Loan thấy tức thở. Tiếng vang như dội vào lòng núi đá vàng bật lại, lùng bùng trong đầu Loan.

Bên ngoài Tám Bèo dừng tay nghe ngóng. Hắn mỉm cười nham hiểm, giơ tay gõ mạnh vào vỏ thùng thêm một cái nữa. Hắn nghe tiếng nước xao động trong thùng.

Tám Beo cầm chiếc gậy ngắn gõ vào thùng mỗi lúc mỗi nhanh, mỗi mạnh dần. Hắn khoái trá khi nghe thấy tiếng lục đục ở trong thùng, tiếng rên rỉ của nạn nhân, tiếng kêu van lạy của nạn nhân :

– Trời ơi, tức thở quá ! Con lạy xếp.

Tám Beo cười khà khà, hắn đánh vừa vào ngoài thùng vừa đếm. Nạn nhân trong thùng hét lên thất thanh quẫy lung tung làm cho chiếc thùng run lên bần bật. Tám Beo gõ hoài cho đến lúc hắn không còn nghe, thấy rên la nữa. Hắn ngừng tay và nghe nghóng động tĩnh. Xung quanh Tám Beo vắng lặng như tờ, hắn mỉm cười, quăng khúc cây xuống sàn, mở nắp ra. Hắn cúi đầu nhìn vào trong, thằng bé con chúi đầu trong nước, lưng ngửa lên lập lờ như một trẻ chết trôi.

Tám Beo cho cả hai tay vào thùng xốc nánh nạn nhân lôi ra. Nước ướt sủng trên người Loan Tám Beo lôi Loan xềch xệch ra giữa sân nhả nằm sóng vượt ra đó. Ánh điện rọi trên thân thể trần truồng của Loan, những dòng máu chảy ri rỉ từ lỗ tai, lỗ mũi Loan ra loang đỏ khuôn mặt, hai mắt Loan nhắm nghiền.

Tám Beo để một chân lên bụng Loan nhấn mạnh. Nước vọt ra từ miệng Loan lẫn máu đỏ lòm. Loan từ từ tỉnh dậy. Nó mở mắt nhìn ngọn đèn trên tường sơn hắc in đen kịt, nhìn gương mặt Tám Beo đang cúi nhìn xuống. Đầu Loan nhức như búa bổ, nó đưa tay lên ôm lấy hai bên tai, tai Loan ù đặc và ngực vẫn còn tức như bị dằn một khối đá lên trên.

Tám Beo nói :

– Mày biết dại thì đã quá muộn rồi, tao không muốn hành sự thì tao cũng không thèm động tới một cái lông chân của mày. Còn một khi tao đã… thì phải đến chốn. Đ.m tao từng nổi tiếng là một công chức tận tâm với nghề nghiệp.

Nói xong hắn cười khà. Loan chỉ nghe thấy tiếng cười đó văng vẳng như từ cõi âm ti vọng lại. Nó nhìn xuống hai bàn tay loang máu đỏ từ tai mình rỉ ra. Loan không ngờ hình phạt êm ái này lại ghê gớm đến thế. Sức nước ép do tiếng động gây nên khi ở trong thùng nghe như tiếng đại bác nổ. Loan nghĩ bụng nếu Tám Beo đập mạnh thêm chút nữa, lồng ngực Loan sẽ bị sức nước ép bể tung ra. Toàn thân Loan bị rung chuyển đến ngộp thở mỗi khi khúc cây gõ ngoài vỏ thùng. Máu trong cơ thể Loan như bị xáo trộn, chạy ngược chiều vọt ra từ những lỗ hở trên thân thể. Loan hiểu hình phạt này họ đã áp dụng theo thi nghiệm áp xuất của nước để tra tấn người.

Nạn nhân hoàn toàn bị nội thương. Một lát sau người Loan thấy dễ chịu dần. Nó ngơ ngác kinh hoàng khi nghĩ đến giây phút vừa qua.

Tám Beo nhắc chân ra khỏi bụng Loan, lạnh lùng :

– Thôi dậy đi chứ, bộ mày muốn chui vô thùng nước một lần nữa sao đây.

Loan chống hai tay xuống sàn dính nhem nhuốc nước uể oải ngồi dậy. Tám Beo trở lại sau cái bàn, ngồi xuống ghế :

– Lau người đi, mặc quần áo tử tế đến đây.

Máu ở lỗ tai và lỗ mũi của Loan đã ngừng chảy. Nó ngao ngán làm theo lệnh của Tám Beo. Tám Beo nhìn đồng hồ giận dữ :

– Lẹ lên ôn con !

Loan đi như kẻ mất hồn đến trước bàn, Tám Beo chỉ chiếc ghế :

– Ngồi xuống đây đi, rồi ký cái này.

Hắn đẩy tờ giấy đến trước mặt Loan cùng với cây bút nguyên tử. Loan ngán ngẩm cầm cây bút lên toan ký, Tám Beo chặn lại :

– Khoan đã, mày đọc đi.

Loan nhìn vào tờ giấy đánh máy, mắt Loan hoa lên, những hàng chữ nhảy múa trước mắt nhòa nhoẹt :

– Thôi khỏi cần.

Tám Beo bĩu môi :

– Bảnh nhỉ, nhưng đọc kỹ đi đã, ra tòa mà mày phản cung, mày chết với tao.

Tám Beo giằng lấy tờ khai, đọc lớn đoạn cuối : “Tôi đã đọc kỷ lời khai trên đây, tất cả những đoạn những chữ trong tờ khai này là do tự ý tôi khai ra, không ai ép buộc hết”.

Tám Beo ngừng lời :

– Mày nghe rõ chứ, nếu có đoạn nào mày không vừa ý cứ cho tao biết. (Hắn ta nheo mắt nhìn Loan cười). Chúng ta sẽ sửa đổi lại cho dân chủ.

Loan đã chán nản đến cực độ, nó không còn muốn kéo dài thêm một giây nào ở đây nữa. Loan lắc đầu :

– Tôi đồng ý tất cả, xin cho tôi ký.

Tám Beo đẩy tờ giấy đến trước mặt Loan :

– Đó ký đi, nếu lên tòa mà biện lý tống mày trở lại để điều tra lại thì mày không thoát khỏi tay tao đâu con ạ.

Loan ký đại tên minh dưới tờ khai, xong xuôi nó hỏi :

– Tôi nhận tội rồi, còn đẩy tôi trở lại làm chi nữa ?

Tám Beo nhận nút chuông bên cạnh bàn :

– Nếu mày phản cung.

Một lát sau, người công an hồi nãy đẩy cửa đi vào, hắn nhìn Loan phờ phạc rồi hỏi bạn :

– Sao, thành công chứ ?

Tám Beo giơ tờ giấy lên :

– Suya mà, lẹ lên rồi chúng ta đi nhậu:

Ngưởi kia cười khà khà đưa tay lên xoa đầu Loan :

– Nhà ngươi rõ tánh Tám Beo rồi chứ ?

Hắn nắm cổ áo Loan xốc dậy :

– Đồ gà chết, đứng dậy về phòng.

Loan được điệu về phòng giam, nó thở phào nhẹ nhõm thoát nợ. Gã công an trước khi đẩy Loan vào phòng, còn nói :

– Vậy có phải êm không, ngày mai mày phây phây lên tòa rồi phây phây vô khám Chí Hòa.

Quái già thấy Loan bị điệu về thì vội vàng chạy ra đỡ. Lão líu tíu :

– Trời ơi, có sao không ?

Lão đỡ Loan trên tay gã công an. Một lát sau gã công an đóng xập cửa đi ra. Quái già đưa Loan vào tận cuối phòng, đặt nằm xuống rồi lấy bọc quần áo kê lên đầu cho Loan gối.

– Tiên sư nhà nó chứ, chúng vô nhân đạo còn hơn cầm thú. Có đau lắm không con ?

Loan cảm động rưng rưng nước mắt, quái già vuốt ve Loan :

– Tội nghiệp, tội nghiệp, cổ ngủ đi cho lại sức.

Sự sau đớn, nhục nhằn chất chứa u uẩn trong đầu Loan từ mấy hôm nay, đến giờ phút này mới bộc phát một cách mãnh liệt, Loan bật khóc thành tiếng. Đôi mắt lão già hấp háy nhìn xuống, lão đưa tay lên bóp trán Loan, móc túi lấy ra một gói thuốc Ruby hắn tự tay rút ra một điếu thuốc gắn lên miệng Loan. Lão đánh một que diêm châm lửa cho Loan :

– Hút đi, húi cho bõ tức…

Loan ngạc nhiên, nó hỏi sau khói thuốc :

– Thuốc ở đâu vậy bác ?

Quái già nhe hàm răng khấp khểnh ra cười :

– Tao vừa “mõi” của thắng “cớm” vừa rồi !

– Bác “mõi” hồi nào mà lẹ quá vậy ?

Quái già cười khì khi, lão không trả lời vào câu hỏi :

– Nghệ thuật cả, được, tao sẽ dạy mày.

Đêm khuya dần, ngọn đèn trong phòng vàng vọt. Quái già ngả lưng nằm xuống, Loan quá mệt mỏi nên thiếp đi…

More Stories...