Loan Mắt Nhung ( chương 18)

Nguyễn Thụy Long

18
Loan và Xuân chồng luôn năm ngày tiền thuê giường tại nhà cho thuê ghế bố. Chị đàn bà chủ nhà cho thuê ghế sửa soạn chiếc giường, đặt lại hai cái gối cho ngay ngắn :

– Rẻ nhất rồi còn kỳ kèo gì nữa, ba chục đồng một ngày, thử hỏi rằng cô cậu thuê ở đâu được giá rẻ mạt đó không ?

Xuân sửa soạn lại giường chiếu, nàng cầm cái quạt phe phẫy đuổi muỗi rồi chui trong giường. Loan vào theo :

– Bọn mình thật phú quí giật lùi, mới hôm qua mình nằm ngủ trên giường Hồng Kông, có quạt máy chạy vù vù…

Xuân cười khanh khách, hình như nàng không biết buồn là gì :

– Còn giật lùi nữa anh ơi ! Mình sắp ra ngũ vỉa hè đến nơi rồi…

Loan xót xa ôm Xuân vào lòng :

– Theo anh đói khổ thế này em theo làm gì…Một mình em dư sức.

Xuân nhéo Loan một cái :

– Em có than thở đâu, chỉ mình anh than thở thôi hà, nói cho anh biết theo anh chết đói em cũng theo…

Loan càng buồn :

– Anh chưa có việc gì làm hết, không biết rồi còn sự ăn uống sẽ ra sao nếu chúng ta hết tiền.

– Đừng lo, kệ nó, không chết đói đâu.

Xuân không có vẻ gi là băn khoăn cả, Loan cũng hơi ngạc nhiên, nó nghĩ tính Xuân vẫn vô tư nên không quen lo lắng. Loan định rằng ngày mai sẽ tìm bọn đánh giầy, trong thời gian chờ đợi Loan tạm thời gia nhập với bọn chúng để sống qua ngày.

Chiếc giường của Xuân và Loan nằm cách biệt hẳn với những chiếc ghế bố ngoài kia. Xung quanh giường xây vách tôn, lối cửa vào lại có một tấm ri đô hoa đỏ nên khá kín đáo. Ánh đèn điện từ ngoài chiếu vào mờ mờ. Loan tính toán, mỗi đêm ba chục đồng, vị chi năm ngày mất một trăm rưởi. Xuân còn lại không tới một trăm bạc, hai đứa ăn uống tặn tiện lắm chỉ được hai ngày là cùng. Trong khi đó Loan lại chưa kiếm nổi một xu. Loan không muốn Xuân trở lại con đường cũ, Loan biết Xuân có trở lại đi chăng nữa nàng cũng không hề phản bội Loan. Nàng trở lại chỉ vì đói, vì không muốn thấy cả hai phải ngủ đường ngủ chợ. Loan thông cảm người yêu, nhưng nó muốn giới hạn sự hy sinh của nàng…

Loan thao thức không ngủ được, Xuân hình như mệt mỏi quá nên đã ngủ say từ lúc nào, trong giấc ngủ trông nàng thật trẻ thơ, chiếc mũi cao, đôi môi bầu bậu thật nũng nịu. Nàng ôm lấy một cánh tay của Loan áp vào má mình, có lẽ nàng yếu Loan lắm, tội nghiệp nàng. Loan xót xa cúi xuống hôn lên má người yêu, nó thầm thì :

– Tội nghiệp em, em yêu anh làm gì cho khổ. Nếu một mình em đâu đến nỗi…

Xuân cựa mình, nằng ôm chặt lấy Loan :

– Đừng phá em… Em mệt quá…

Đôi mắt Xuân vẫn nhắm nghiền, Loan vỗ về :

– Ngủ đi em, ngủ đi.

Loan cũng cảm thấy ngửa ngáy, có lẽ chiếc giường có rệp. Xuân ngủ được một giấc nàng lại tỉnh dậy lục xục cằn nhằn trong miệng :

– Con gì đốt em ngứa quá !

Loan nâng Xuân dậy :

– Dậy đi, có lẽ rệp !

Xuân trở dậy, nàng nhìn xuống chiếu, nàng bỗng kêu lên :

– Trời ơi, anh coi nè…

Xuân nhìn xuống, ba bốn con rệp đen ngòm đang tim đường lẩn trốn. Loan vội vàng dí tay giết hết, nó nói :

– Còn nhiều nữa, mình phải dậy mất thôi, dậy giết hết chúng nó đi rồi hãy ngủ.

Xuân cằn nhằn :

– Mẹ, như vầy ngủ ngoài đường còn hơn, thôi mặc kệ nó anh ạ !

Nói xong nàng ra mở bọc lôi một tấm khăn lớn trải lên trên chiếu, nàng nói với Loan :

– Tụi mình nằm lên trên đở được phần nào, vả lại bọn ác ôn có bò lên mình nhìn thấy liền tức thì…

Nửa đêm trời nồng nực quá Loan phải trở dậy, nó để mặc Xuân nằm một mình bỏ ra đứng phất phơ ngoài cửa. Bến xe về khuya vẫn đông đảo như thường, nhưng là cái đông đảo trầm xuống với những người ngồi lầm lì nhậu lai rai chờ sáng. Ở những quán cóc nhiều người giết thì giờ bằng cách nhâm nhi ly cà phê đen và hút thuốt lá vặt. Cái không khí náo nhiệt hình như dứt hẳn. Đêm tĩnh mịch, những chiếc xe hơi xếp hàng dài dọc theo lề đường chờ giờ khởi hành. Ở cạnh mỗi chiếc xe đặt một chiếc quầy bán vé, trên quầy mắc một ngọn đèn néon sáng choang. Những người lơ xe ngồi ngủ gà ngủ gật, có người căng ngay bạt ra cạnh xe nằm ngủ.

Loan nhìn dọc theo con đường dài, cảnh vật vẫn thế không có gì thay đồi. Cuối đường đằng kia là nhà chị Bảy. Nghĩ đến chị Bảy, Loan thấy dửng dưng, nó coi như việc đã rồi, không một chút hận thù con người đã đưa Loan vào vòng lao lý. Có lẻ vì bên cạnh Loan bây giờ đã có Xuân, nó nghĩ phải có bổn phận đối với Xuân, lo cho Xuân nên sẳn sàng quên hết hận thù.

Sờ trong túi áo còn chút tiền lẻ, Loan băng ngang đường sang chiếc quán cóc ngồi uống cà phê.

Xuân chợt tỉnh dậy, không thấy Loan bên cạnh, nàng gọi nhỏ, không có tiếng trả lời. Xuân trở dậy vén mùng chui ra. Về khuya tất cả mọi người trong nhà ghế bố đều ngủ say. Xuân đi ra cửa, người đàn bà chủ nhà cho thuê ghế bố vẫn còn ngồi ở ghế xích đu ngoài cửa. Chị ta hút thuốc lá vặt. Thấy Xuân ra chị lền tiếng nói.

– Không ngủ được sao em ?

Xuân gãi đầu :

– Trời nóng quá không ngủ nổi.

Người đàn bà gật gù :

– Chị ngồi ngoài này còn chịu không nổi, em nhìn kìa, ngọn cây đứng gió không lay động mảy may.

Xuân nhìn chị ta có vẻ trách móc :

– Còn rệp nữa, rệp chịu không nổi.

Người đàn bà ngon ngọt :

– Biết sao được, nơi công cộng mà em… Ấy là tuần nào chị cũng cho dội nước sôi tất cả giường chiếu đó, cái giống rệp không làm sao trị hết được, đốt lửa nó còn không chết hết nữa kia, chỉ cần một con sống sót thôi… Ậy nhưng ngủ riết rồi quen, nó quen hơi rồi nó không cắn nữa…

Chị đàn bà giải thích một hồi về rệp, Xuân nghe nói cũng bùi tai, nhưng nàng vẫn phàn nàn :

– Chờ cho lúc nó quen hơi bén tiếng chắc phải mất mười năm.

– Đâu có, chỉ một hai ngày thôi hà.

Xuân cười vui vẻ :

– Một hai ngày đối với tụi này cũng mệt lắm chị ơi.

Như sực nhớ ra điều gì chị ta hỏi :

– Đi tìm mèo của em hả ?

Xuân vội vàng cải chính :

– Đâu phải mèo chị, chồng đó.

Chị đàn bà nhìn qua đường :

– Chồng em ngồi uống cà phê bền kia kia.

Xuân ngồi xuống bực cửa :

– Kệ anh ấy, ngồi chơi với chị nói chuyện cho vui.

– Ờ, ngồi đây, tao cũng không buồn ngũ.

Chị đàn bà tò mò hỏi :

– Vợ chồng em mới ở xa về phải không ?

Xuân thật tình nói :

– Đâu có, ở Sàigòn đấy chứ, nhưng kẹt chưa mượn được nhà. Vả lại tụi này cũng chưa kiếm được công ăn việc làm chắc chắn.

– Vậy các em ăn uống ra sao ?

– Còn lận được ít tiền sống qua ngày chờ ảnh xin được việc làm.

– Còn em ?

– Ảnh không cho làm gì hết.

Xuân buộc miệng nói :

– Nếu ảnh cho em làm thì hai đứa dư sống, em nuôi ảnh luôn.

Người đàn bà hơi nhíu mày rồi cười lạt :

– Thằng đàn ông nào cũng ngu hết trơn, đói thấy mẹ mà cứ làm phách.

Vô tình người đàn bà gãi đúng chỗ ngứa của Xuân. Xuân như gặp được người bạn hiểu mình, nàng tâm sự :

– Ảnh ghen lắm chị ơi ! Em chưa “làm gì” hết mà đã đánh em hết mấy trận rồi.

Người đàn bà nói đưa đẩy :

– Em được như vậy chả không ghen sao được.

– Ghen thì ghen chớ chị, bộ đói cứ nằm ôm nhau hoài được sao. Em nghĩ thương yêu là ở cái tình cái nghĩa chớ “cái khác” có nghĩa gì đâu…

Người đàn bà hiểu đồng tình, không quên thổi phồng ý tưởng của Xuân :

– Em thiệt là người ăn ở có nhơn có nghĩa, ít tuổi như em mà nghĩ được vậy là hiếm có lắm đó.

Bỗng nhiên có người thông cảm mình. Xuân vui vẻ nói chuyện với mụ chủ nhà cho thuê ghế bố một cách say sưa. Mụ ta có vẻ là con người hiểu chuyện nên nghe Xuân nói một cách chăm chú, mụ không quên khen Xuân nức nở. Cuối cùng mụ hứa hẹn :

– Lo chi việc đó em, nếu có thiếu thốn tiền bạc chị sẳn sàng giúp chút đỉnh, nhiều không có chớ dăm bảy chục một trăm lúc nào mà chả có, rồi em trả chị sau…

Xuân thoáng hiểu tư tưởng của mụ chủ, nàng liếc mắt nhìn qua đường, nơi Loan đang ngồi uống cà phê :

– Em không dám đâu chị ơi…

Người đàn bà bình thản mồi một điếu thuốc lá :

– Tình nghĩa là một chuyện riêng mà việc sinh sống lại là một chuyện khác. Nói xin lỗi em, chớ biết bao nhiêu cô gái giang hồ có chồng có con, họ vẫn yêu thương lo lắng cho chồng con đến nơi đến chốn như thường.

– Nhưng anh Loan của em khó tánh lắm chị ơi ! Vả lại em ngán ảnh, hung lên ảnh thoi ẩu tả lắm.

Người đàn bà nhẫn nại :

– Phải làm cho chả quen đi, đàn bà mình mà ai “cù lần” quá các chả leo chồm hổm lên đầu ngồi liền…

Xuân im lặng, nàng bào chữa cho người yêu :

– Ảnh vậy chớ mà người tốt lắm !

Người đàn bà không nản lòng :

– Chị có nói em phản bội chồng em đâu, chị hiểu em yêu chồng bằng tâm hồn, còn cái xác mình đâu có ăn nhằm gì.

Mụ nói có vẻ buông xuôi :

– Ấy là chị nhiều tuổi hơn em chị hiểu chuyện đời chị nói cho em nghe cái kinh nghiệm vậy thôi. Như chị đây nè, có chồng ba mặt con rồi, lâu lâu chị “nhẳy dù” một cái, đâu có bỏ được chồng.

Xuân ngạc nhiên :

– Chị thiếu gì tiền bạc mà phải nhẳy dù ?

– Thiệt ra chị đâu có phải nhảy dù vi tiền, vấn đề sinh lý mà, ảnh là người yếu đuối nên không kham nổi. Nhưng đâu có phải vụ đó mà chị bỏ nổi ảnh, chị vẫn yêu thương ảnh như hồi nào. Mới đầu ảnh biết làm dữ lắm nghe, nhưng sau rồi thôi… Nói vậy chớ chồng chị là người hiểu biết, chị thương ảnh ở chỗ không hẹp hòi…

Trong đầu Xuân bắt đầu manh nha ý tưởng “bồ lẻ”, nhưng nàng vẫn thấy ngan ngán Loan. Xuân thấy chị chủ nhà nói hợp lý và Xuân thầm trách người yêu hơi hẹp hòi. Như những ả giang hồ khác. Xuân thường thấy chúng được quyền nuôi chồng nuôi con, anh chồng an phận không thèm nói năng chi hết. Đôi khi chính anh ta giắt khứa cho vợ. Nếu Xuân được thả lỏng, dám chắc Loan no đủ còn bảnh hơn ai hết.

Người đàn bà vớt thêm môt câu :

– Đó là chị nói với em vậy thôi, còn nghe hay không là quyền của em.

Chị không quên hứa hẹn :

– Nói vậy thôi chớ nếu em thiếu thốn chị sẳn sàng giúp đở, thấy em chị thương như em gái…

Xuân đứng dậy khi thấy Loan qua đường :

– Ảnh về đó chị, em phải vô…

– Ừa em vô, nhớ nhé, nếu cần tới chị thì cứ nói !

Loan đi vào, hai tay thọc túi quần, thấy Xuân đứng xớ rớ ở đó nó giắt tay vào phòng :

– Đứng đó chi vậy em ?

Xuân nũng nịu :

– Trời nóng quá em không ngủ được, anh đi uống cà phê một mình mà hổng thèm kêu em, anh xấu.

Loan chui vào trong mùng :

– Thấy em ngủ ngon quá nên mới không kêu, ra sao không sang bên ấy với anh ?

– Em tính sang, nhưng găp chị chủ nhà nên đứng lại nói chuyện.

– Em nói chuyện gì ?

– À chuyện trời chuyện đất và em than phiền vì mấy con rệp ác ôn.

– Chỉ có vậy thôi sao ?

Xuân gật đầu. Loan nằm duỗi dài trên giường :

– Coi chừng mấy con mẹ đó, không phải là người đàng hoàng đâu.

Xuân cải chính cho mụ chủ nhà :

– Không anh, chị này tốt lắm, chị hỏi thăm vợ chồng mình.

– Hỏi thăm gì ?

– Hỏi thăm mình ở đâu tới.

Loan bắt đầu thấy nóng mặt :

– Hỏi thăm chi vậy, mà em nói sao ?

Xuân cũng không khỏi bực mình :

– Hỏi thăm là hỏi thăm chớ hỏi thăm gì nữa, mà em khôn giàn trời anh ơi, em biểu vì không mướn được nhà nên ở tạm đây ít bữa.

Loan vẫn chưa hết thắc mắc :

– Mụ ta còn hỏi gì thêm nữa không ?

Xuân càng thêm bực mình :

– Hỏi chi mà hỏi kỹ quá vậy, chị ta nói chuyện mưa nắng tào lao thôi à !

Xuân dấu biến vụ chị đàn bà có ý dụ dỗ nàng, nàng luôn miệng cằn nhằn Loan khó tánh. Cuối cùng Loan đẩu dịu :

– Thì anh hỏi em vậy mà em cũng nỗi nóng, anh biết mấy con mẹ này mà.

– Anh biết sao ?

– Mấy con mẹ này lưu manh một cây chứ chẳng tử tế gì đâu.

Xuân trách móc :

– Anh ghen quá, phải chi em nỏi chuyện với đàn ông con trai thì đã đành, đằng này em nói chuyện với đàn bà mà anh cũng… Bộ anh không muốn em có bạn bè gì hết sao ?

Loan hôn vào má nàng :

– Đâu có phải vậy, anh chỉ muốn em chơi với người đàng hoàng.

Xuân hừ một tiếng :

– Sao anh khi người quá vậy, tại sao anh lại biết người ta không đàng hoàng. Em thấy anh không bình dân chút nào hết…

Loan trả lời liều :

– Anh thế đó, anh ghét tất cả những cái gì gian dối đê hèn ..

Xuân cự nự :

– Nói chuyện với anh bực mình thấy mẹ, ai anh cũng nghi ngờ, anh chê bai đủ điều, bộ anh ngon lắm sao ?

Loan càng thêm bực mình :

– Không ngon gì hơn ai nhưng không hèn hạ, anh muốn em sống với anh thì phải đàng hoàng, còn không thì thôi dang nhau ra đi…

Nghe Loan nói như đâm vào họng, Xuân muốn chồm lên làm dữ :

– Anh nói vậy mà nghe được sao ? Hết khi người khác anh lại khi luôn em, em đã làm gì chưa để anh khi. Bỏ thỉ bỏ chứ con này đâu có cần nhỉ.

Xuân hơi lớn tiếng làm mấy người ngủ ngoài ghế bố cằn nhằn. Loan tức uất người nhưng cũng ráng nhịn :

– Lớn cái họng quá, nói nhỏ lại cho người khác còn ngủ chớ.

– Lớn cái họng đó anh làm gì tôi thi làm đi.

Tiếng nói của Xuân mỗi lúc một lớn hơn, Loan giơ tay lên hăm :

– Không câm cái họng lại tao bóp cỗ chết ngắc liền cho coi.

Xuân toan chu chéo lên như mọi lần, nhưng nàng nghĩ mình cứ gây gổ hoài chỉ càng thêm khổ cho cả hai. Nàng đành im lặng nằm ngó Loan. Cơn nóng của Loan cũng dịu dần. Xuân nằm nhìn Loan thật lâu, rồi nàng bật phì cười, Loan cười theo :

– Mình gây gổ với nhau hoài.

– Tại anh chứ, anh kiếm chuyện để bỏ em, để lấy vợ khác.

Loan lắc đầu, nó hôn vào tai Xuân :

– Anh sẽ chẳng lấy ai ngoài em ra !

– Thiệt há anh ?

– Ừ thiệt !

– Anh thề đi coi ?

– Anh thề !

Xuân ngồi dậy, nàng nâng đầu Loan lên đặt cái gối ngay ngắn lại dưới đầu người yêu :

– Thôi đừng thề, em sợ lắm, anh thề độc rồi ngộ lỡ em chết thật thì sao. Em không muốn chết, em muốn sống bên anh suốt đời.

Xuân nằm xuống bên Loan, nàng vuốt ve những sợi lông tơ trên cánh tay trắng xanh của Loan, nàng hỏi dấm dớ :

– Thương em nhiều hôn ?

– Thương nhiều, thương nhất trên đời.

– Thiệt hén ? Ai ăn hiếp anh em anh sẽ làm gì.

– Anh uýnh thấy mẹ nó !

Xuân chớt nhả, nàng nằm xích lại gần Loan hơn :

– Em lo quá à…

– Em lo gì ?

– Lo mình không sống với nhau được đến mãn đời. Ngộ lỡ trong hai đứa có đứa chết trước.

Loan bịt miệng người yêu lại:

– Chỉ nói bậy thôi nào…

Đôi mắt Xuân nhìn đăm đăm nhìn lên đỉnh mùng :

– Vợ chồng mình nghèo quá, rồi hết tiền mình chết đói mất…

– Không, anh không để em chết đói đâu, ngày mai anh đi kiếm việc làm.

Xuân ngồi nhỏm dậy :

– Anh đi làm hả, mà làm gì ?

Như đã định sẵn, Loan bình tĩnh nói :

– Anh sẽ đi làm, sẽ kiếm tiền về để hai đứa có tiền ăn qua ngày. Đồng tiền đó là tiền mồ hôi nuớc mắt cũa anh, anh hứa thế.

– Mà anh làm nghề gì, nói em nghe coi ?

Loan muốn giấu không cho Xuân biết vội về nghề nghiệp mình định làm. Nó nói cầm chừng :

– Nghề nghiệp gì chưa biết, anh đang đi kiếm, chắc là được. Thôi ngủ đi khuya rồi.

Ba ngày nữa trôi qua, mỗi buổi sáng Loan lên Sàigòn một lần để lo kiếm công việc. Nhưng rồi nó đành thất vọng trở về. Xuân nhắc chừng khi thấy Loan chán nản thả rơi người xuống giường :

– Tiền hết rồi đó anh, ngày mai là mình cóc có cái gì nhét vào miệng.

Loan không biết trả lời sao, nó chỉ thở dài :

– Biết sao được, tụi mình kẹt quá !

Loan nằm lồng hai tay dưới đầu, ngửa mặt nhìn lên đỉnh mùng… Xuân thấy người yêu có vẻ lo lắng quá nên cũng không nói gì, nàng cũng nằm yên lặng. Một lát sau Loan đưa tay ra nắm lấy tay Xuân :

– Mình không thể nhịn đói được, anh sẽ cố gắng lo cho ngày mai mình sẽ có cơm ăn.

Xuân tuyệt vọng :

– Đâu phải chỉ có cơm là đủ sao, còn tiền thuê phòng nữa.

– Phòng thì hai ngày nữa mới hết kia mà !

– Dạ, em cũng tính hai ngày nữa mình lấy gì mà trả tiền cho họ, mình đến ra nằm đường mất thôi.

Quá lo lắng, Loan đành buông xuôi :

– Thì cùng lắm thì đành phải vậy chứ biết sao ; đâu có chết chóc gì mà sợ.

Một lát sau Xuân hỏi :

– Thế trong ba ngày qua anh đi kiếm công ăn việc làm ra sao ?

Loan trả lời lững lơ :

– Thì cũng có hy vọng chút đỉnh vậy, chắc mai mốt thế nào cũng có việc.

Loan không muốn cho Xuân biết mình định xin đi đánh giầy. Trong ba ngày qua Loan đã đi cùng khắp Sàigòn hỏi thăm tụi lỏi đánh giầy, nhờ chúng giới thiệu với mấy thằng đầu nậu, nhưng thằng nào sau khi nhìn Loan rồi cũng lắc đầu :

– Mày lớn như cây sào ai mà mượn mày đánh giày, mày không thấy những thằng đánh giầy toàn là bọn lỏi tì đó hay sao ?

Loan thấy gã đầu nậu ở Kim Sơn nói cũng có lý, nhưng Loan cũng vẫn cứ xin vớt vát :

– Tôi đánh được mà, tôi sẽ năn nỉ người ta.

Gã đầu nậu đứng dựa lưng vào gốc cây :

– Ai chả biết mày đánh được.

Gã nhìn Loan bằng con mắt đểu giả :

– Trông tướng mày đâu có phải là tướng đánh giầy, thôi để tao giới thiệu chỗ làm cho, nơi này bảnh lắm.

Loan biết gã đùa mình nhưng vẫn còn chút hy vọng.

– Việc gì đó anh ?

Gã ngắm nhìn Loan từ đầu xuống chân :

– Mày bảnh quá mà, tướng mày phải làm đến chức đầu nậu lận.

Loan nhìn gã thật nhanh rồi quay đi, gã níu Loan lại :

– Chịu làm đầu nậu không mày ?

Gã nắm chắc lấy cánh tay Loan, Loan vùng ra, gã cười nham nhở :

– Thiệt đó mày, nếu ưng tao nhường chức đầu nậu này cho.

Loan tức uất người, nó muốn thoi cho tên đầu nậu này một cái vào mặt rồi muốn ra sao thì ra, nhưng nghĩ đến Xuân, Loan đành nuốt giận lủi thủi đi. Nhiều lần Loan tính liên lạc với Tý què nhưng rồi cũng đành chịu, chúng nó giữ gìn Tý què quá chặt chẽ.

Loan thở dài buồn bã… Xuân xoay người nằm ôm lấy Loan :

– Anh buồn lắm hả ?

Loan gật đầu :

– Không buồn sao được, phải chi có mình em thì em đâu có lo…

Xuân không nói gì, nàng càng ôm chặt Loan hơn. Một lát Loan lại nói tiếp :

– Hay là anh đề nghị thế này nhé !

Xuân ngước lên lo lắng :

– Cái gì anh ?

Loan ôm lấy khuôn mặt dễ thương của Xuân áp vào ngực mình :

– Hay là anh đi để em dễ thở hơn.

Xuân càng ôm chặt lấy Loan hơn.

– Không đâu, đừng có bỏ em, đã nói rằng đói no có nhau kia mà anh.

Loan thật khó nghĩ, nó không còn biết nói sao.

Đêm về khuya mỗi lúc một lạnh, Xuân hình như không còn để ý đến điều lo lắng của Loan nữa, nàng ngủ say sưa. Trong giấc ngủ trông khuôn mặt nàng vẫn thật trẻ thơ.

Gần về sáng Xuân tỉnh dậy. Nàng thấy Loan chằn chọc mãi không ngủ được bèn lay tay Loan hỏi bằng giọng ngái ngủ :

– Anh không ngủ à ?

Loan mở mắt ngay :

– Chán quá, hai đêm rồi anh có ngủ đâu.

Xuân thương hại người yêu :

– Lo nghĩ làm quái gì cho mệt, ngủ tỉnh đi chứ rồi muốn ra sao thì ra…

Loan cười trong bóng tối :

– Thì cũng đành vậy chứ biết sao ! Em ngủ đi chứ dậy làm quái gì !

Xuân âu yếm vuốt tay lên khuôn mặt bắt đầu gầy tọp của Loan :

– Thấy anh chằn chọc hoài không ngủ được em đâu có yên tâm ngủ.

Loan cảm động vì lời nói chân thành của Xuân. Nó chỉ còn biết ôm Xuân vào lòng hỏi nhỏ bên tai.

– Em yêu anh lắm sao ?

Với tình yêu đầu tiên, Loan chỉ biết nói vậy để biểu lộ tình yêu của mình. Loan không biết nói gì hơn, tâm hồn nó mộc mạc nhưng chân thành. Xuân hiểu người yêu, nàng tuy nhỏ tuổi hơn Loan nhưng dạc dài. Đã bao nhiêu thằng con trai nói với nàng câu đó, nhưng Xuân thừa biết rằng họ chẳng bao giờ thèm đề ý đến một cô gái giang hồ, câu nói đó chỉ như một lời đưa duyên vui miệng. Còn Loan khi thốt ra lời nói đó là cả sự chân thành, cả tình yêu cho nàng.

Xuân sờ nắn những khớp xương bắt đầu trơ ra trên thân thể Loan :

– Mấy hôm nay trông anh ốm hẳn đi. Suy nghĩ lo lắng làm chi cho khổ tâm hả anh ? Em cũng lo lắm chớ nhưng đành chịu vậy chớ biết sao ?

Loan thở dài :

– Không lẽ mình nhịn đói ở giữa thành phố giàu sang này ?

– Anh làm gì để kiếm ra tiền ? Học hành anh chẳng đi đến đâu, làm việc nặng nhọc anh không làm nổi…

Loan nói nhỏ :

– Anh sẽ cố gắng.

– Anh cố gắng hoài, ai cho anh cố gắng đâu, với những đứa như mình không nghĩ đến chuyện lưu manh thì chỉ chết đói thôi. Em nói thiệt đó…

Loan đẩy Xuân ra :

– Anh không muốn em ăn nói như vậy. Trời có mắt em ơi, nếu mình ăn hiền ở lành thì trời đâu có phụ mình.

– Chẳng có trời đất gì hết ráo, em cũng là một đứa con gái hiền lành vậy, em đâu có làm gì ai mà trời bắt em làm điếm. Anh tưởng em khoái làm điếm lắm sao ?

– Thì bây giờ em hết làm điếm rồi đó, em lại có chồng…

– Hết làm điếm nhưng đói, thương yêu anh em cố gắng giữ mình, cố gắng để khỏi…

Loan buồn bã hỏi lại Xuân :

– Vậy bây giờ em muốn anh làm gì ?

– Làm gì miễn là đừng đói…

Loan ngao ngán, nỏ nằm ngữa mặt nhìn lên đĩnh màn.

– Thật ra anh chẳng ngại gì hết, anh chỉ sợ làm điều phi pháp rồi bị bắt bớ tù tội, còn lại em…

– Anh đừng lo gì cho em hết, anh chưa sống nhiều với loại người như em anh đâu có hiểu, nếu đã có tình có nghĩa với nhau thì không dễ mỗi lúc bỏ nhau được. Anh chẳng may ở tù, em bán thân nuôi anh. Đó là điều bần cùng đâu có ai muốn…

Loan nhìn lại thân phận phận mình, thân phận khốn khổ từ khi mẹ chết cho tới khi bỏ nhà ra đi. Cuộc đời này chỉ dìm Loan xuống những bất hạnh chó đẻ. Loan muốn nhoi lên, nhưng nó như một kẻ đuối sức mất đà… Loan như một con thú bị bẫy rơi xuống hố, càng vùng vẫy càng thấy bầu trời thu hẹp ở trên miệng hố xa vời thêm. Cào cấu, gầm thét cho tới khi kiệt lực nằm chờ thợ săn đến bắt.

Xuân bỗng xoay người nằm ngay ngắn lại :

– Hình như gần sáng rồi đó anh !

Loan vỗ về người yêu.

– Thôi ngủ đi…

Xuân lắng nghe tiếng động cơ xe cộ nổ ầm ầm ngoài bến rồi nói :

– Ngủ gì được nữa, trời sáng bét rồi.

– Chẳng lẽ nằm đây mãi sao ?

– Hôm nay anh có lên Sàigòn không ?

Loan ngần ngại một chút rồi gật đầu :

– Có, anh phải lên chứ, còn nước còn tát…

Tiếng ồn ào ở ngoài phòng mỗi lúc một lớn. Những hành khách ngủ đã một đêm đã lục đục dậy đi ra xe. Tiếng trẻ con ngủ dở mắt bị đánh thức dậy khóc ré lên. Loan mở mắt chong chong nhìn lên đỉnh mùng trắng lờ lờ, trời hãy còn lạnh. Hơi ấm ở thân thể Xuân tỏa ra làm Loan thấy dễ chịu, Loan có cảm tưởng từ nay Loan không thể nào xa được nàng nữa. Tình yêu đã đến với Loan giữa sự đau khổ, nghèo hèn, chắc chắn tình yêu đó sẽ bền vững mãi mãi…

Xuân ngồi dậy :

– Có lẽ trời sáng rồi anh, chúng mình dậy thôi.

– Em ngủ đi dậy làm quái gì, anh dậy một mình cũng được.

– Không, em cũng chẳng thiết ngủ nữa, em dậy đi ăn sáng với anh để anh đi cho chắc dạ.

Loan chống tay xuống giường ngồi dậy :

– Ủa em còn tiền sao ?

– Còn đủ để ăn sáng !

– Thế trưa nay tụi mình ăn bằng gì ?

Xuân thòng chân xuống giường tìm dép :

– Mặc kệ, anh nói anh có chỗ nào ăn mà, quán gì đó !

– À quán Anh Vũ, nhưng phải có tiền…

Xuân cười kbanh khách :

– Anh biểu là ăn cơm cháy đâu có mất tiền.

Loan “à” một tiếng, nó còn ngần ngại, Xuân tiếp :

– Bây giờ em đói cóc chịu được, em không ăn thì chết giấc liền.

Loan đành chiều theo ý Xuân :

– Ừ thì đi ăn !

Xuân reo lên, ôm lấy cổ Loan hôn :

– Mình đi ăn cơm tấm bì hén !

– Ừ cơm tấm bì !

– Uống “xây chừng” và em còn mua cho anh bốn điếu Ruby nữa.

Xuân buông Loan ra, chạy vào buồng tắm rửa mặt.

Khi hai người ra khỏi nhà ngủ, trời vẫn chưa sáng rõ.

Xuân hình như không lo lắng gì, nàng vui như một đứa trẻ.

Loan đưa nàng đến quán ăn nào nàng cũng chê dở. Cuối cùng nàng đề nghị với Loan :

– Thôi mình đừng thèm ăn cơm tấm nữa, mình đi ăn hủ tíu tôm cua.

– Mắc quá, sợ không đủ tiền.

– Đủ mà, tụi mình vẫn có tiền uống cà phê hút thuốc lá như thường. Lần này em cũng hút thuốc nữa, hút một điếu thôi…

Loan lườm người yêu :

– Đàn bà con gái, mà cũng đòi hút thuốc.

– Thiếu gì người hút, mấy con bạn em hút hoài…

– Anh cấm em không được nói đến mấy con bạn của em nữa đó.

Xuân không giận dỗi như mấy lần trước, nàng chỉ lườm lại Loan :

– Anh khó tính thấy nội, ghét anh ghê…

Loan vừa ăn vừa lo lắng, Xuân thì gần như không thèm để ý đến chuyện đó. Nàng ăn uống có vẻ ngon lành rồi buông đũa có vẻ hả hê :

– Ngon quá chừng, em mê thằng cha nấu hủ tíu rồi đó anh.

Thấy Loan chỉ nhìn nàng. Nàng càng trêu :

– Em sẽ lấy nó làm chồng bé để ăn hủ tíu tối ngày.

Loan biết Xuân đùa nên cũng phì cười :

– Có cho anh ăn nhờ không ?

– Cho chớ, nếu anh không hăm bóp cổ em chết ngắc.

– Ai dại gì mà bóp cổ em khi em lấy thằng bán hủ tíu.

– Em sẽ lấy hết trơn mấy thằng ba Tầu nấu hủ tíu ở Sàigòn, Chợ Lớn cho anh ăn chết luôn.

Loan nhìn Xuân vui vẻ :

– Và em cũng chết luôn, chúng nó mang em cho vào tnùng nước lèo nấu.

Xuân lườm Loan :

– Anh nói thấy ghê, thôi em chẳng thèm lấy nữa, thà để anh bóp cổ chết ngắc còn sướng hơn. Anh không ghen à ?

Loan nhìn người yêu bằng con mắt ranh mãnh.

– Sức mấy mà ghen, anh hết thương em rồi, anh chỉ còn khoái ăn hủ tíu.

Xuân ra vẻ hờn dỗi :

– Thôi từ lần sau em không thèm giắt anh đi ăn hủ tíu nữa, đi ăn riết rồi anh mê mấy thằng cha ba Tầu hơn em thì em lại phải bóp cổ anh chết ngắc mất.

Thấy trời đã muộn, Loan nhắc chừng :

– Mình uống cà phê lè lẹ lên, anh còn phải đi.

Xuân có vẻ tiếc rẻ :

– Em lại về “nhà” nằm khèo một mình thì buồn chết được, hay thôi anh ở nhà với em đi rồi buổi trưa mình đi ăn luôn.

– Đâu có được, anh phải đi kiếm công ăn việc làm chứ.

Xuân hơi bất bình :

– Công ăn việc làm của anh chán thấy mẹ. Đi hoài rồi về thở ngắn thở dài, em buồn muốn chết luôn.

Loan nghiêm nghị trở lại :

– Đừng nói bậy, thôi em về đi…

Xuân trả tiền xong, nàng xoa hai tay vào nhau :

– Em tính ngay “boong” không dư một đồng xu.

Ra khỏi quán Xuân hình như còn bịn rịn :

– Nhớ vào khoảng mười một giờ anh về đón em đi ăn nhé.

– Không có tiền thì ăn cơm cháy nghe, đừng có than.

– Em than hồi nào đâu.

Xuân đứng nhìn con đường dài :

– Tội nghiệp anh phải đi bộ lên Sàigòn xa quá, biết vậy lúc nãy mình bớt lại mấy đồng bạc.

Loan nheo mắt nhìn người yêu :

– Em khoái ăn thì anh để em ăn đã đời, bây giờ mới thấy “ngậm ngùi” cho cái thân anh thì đã muộn rồi.

Xuân lủi thủi trờ về, nàng đi ra phia bến xe. Rạp hát Hùng Vương đã mở cứa, nàng nhìn lên bảng quảng cáo, một phim Ấn Độ : Tình yêu thắng nghịch cảnh. Xuân vào hẳn rạp xem hình, nàng xin một tờ chương trinh đứng lẩm nhẩm đọc, mặt nàng tươi lên. Bỗng một gã con trai tới trước mặt nàng hỏi :

– Phim hay không em ?

Xuân nhíu mắt nhìn lại gã không trả lời. Mặt gã xằn xùi và hàm răng cửa chiếc còn chiếc mất, nụ cười của gã trông đầy vẻ nham nhở. Xuân xẵng giọng :

– Không biết !

Gã lại nham nhở cười :

– Coi không anh bao ?

Xuân đi ra :

– Ai mà thèm…

Gã theo ra :

– Thiệt mà coi anh bao liền, anh điệu nghệ mà em,

Xuân đứng dừng lại trừng mắt :

– Nè đừng có anh anh em em với con này, con này đập thấy mẹ.

Gã hít hà :

– Cha dữ quá ta. Anh đẹp trai mà em.

– Xí, coi cái mặt kia, như cái mền rách.

Gã cười nham nhở :

– Ậy, coi bộ xấu xí vậy mà hay lắm nghen có tiếng ở khu bến xe này đó, các em khoái thấy mẹ, tại số dách mà.

Xuân không muốn nói với gã nữa, nàng bước đi. Gã con trai lằng nhằng :

– Em không tin thử một phát coi, em sẽ mê liền.

Xuân đứng dừng lại :

– Tôi kêu lính cho coi :

Gã nhe cái lợi trơ khấc ra cười :

– Kêu đi, khỏi có ngán.

Biết không chọc Xuân được, gã nháy mắt chào Xuân rồi bước sang bên kia đường.

– Thôi lần khác gặp lại nghe cưng.

Xuân lẩm bẩm chửi rồi đi dọc theo bến xe trờ lại nhà thuê ghế bố. Chị chủ nhà đã đậy, thấy Xuân mụ toét miệng ra cười :

– Đi đâu về đó em ?

Xuân nhỏ nhẹ :

– Đưa ảnh đi ăn sáng, ảnh lên Sàigòn rồi, chị đi đâu đó ?

Chị chủ nhà vấn lại mái tóc :

– Cũng tính ra ăn sáng lai rai, em đi với chị không ?

Xuân từ chối :

– Em ăn rồi, tính về nằm khèo ở nhà chờ mười một giờ ảnh về.

– Nằm hoài buồn muốn chết, đi chơi với chị cho vui.

– Đi đâu chị ?

– Ra uống cà phê rồi mình đi coi hát.

Nói đến coi hát mắt Xuân sáng lên :

– Coi hát ở đâu hả chị ?

– Ở rạp Hùng Vương, mới đổi phim mới hay hết sức vậy đó.

Xuân khoe :

– Hồi nãy em cũng đi qua, coi sơ sa mấy cái hình gắn ở đó, coi bộ hay lắm, nhưng em ghét quá à. Ở đó nhiều cao bồi quá !

Chị chủ nhà vuốt má Xuân :

– Nó chọc em hả ?

– Dạ !

– Tại em xinh quá, mà đi một mình nên nó mới chọc, chứ đi với chị thì cha chúng nó biểu cũng chẳng dám làm gì.

Xuân ngần ngại, nàng lưỡng lự một hồi rồi từ chối :

– Thôi chị, để em vô nằm chờ ảnh !

Chị chủ nhà kèo nài :

– Nằm làm chi, buồn thấy mẹ, cứ đi với chị, tới giờ thì về, bây giờ còn sớm lắm mà.

Xuân ngần ngại một lát rồi gật đầu. Chị chủ nhà giắt Xuân ra cửa :

– Mình uống cả phê xong rồi vô rạp liền, tới 11 giờ ra là kịp chớ gì, chị đi một mình cũng buồn.

Ngồi ở quán cà phê Xuân lại được dịp nói về Loan :

– Ảnh kỳ lắm chị ơi ! Em đưa anh đi coi hát ảnh ngủ khì à. Hổm phim hay hết sức vậy đó !

– Phim gì ?

– Cũng phim Ấn Độ mà em quên mất tên rồi.

Chị chủ nhà tư lự :

– Phim Ấn độ ít phim nào dở hết, chồng chị cũng mê lắm, ảnh không bỏ xót phim nào hết trơn.

– Sao hôm nay chị không rủ ảnh đi ?

Chị chủ nhà mỉm cười :

– Anh đi xem từ chiều hôm qua rồi…

Bỗng nhiên chị chủ nhà hỏi về chồng Xuân :

– Chồng em đi làm gì ?

Xuân buồn buồn :

– Anh chưa làm gì hết, mấy hôm rày ảnh lên Sàigòn kiếm việc làm, mà mỗi lần về coi bộ ảnh buồn quá nên em cũng không hỏi…

Chị chủ nhà có vẻ thương hại :

– Tội nghiệp chả hiền lành, dễ thương..

Xuân im lặng, nàng thở dài…

Chị chủ nhà ra điều ái ngại :

– Vậy làm sao mà sống, tiền đâu mà ăn hoài.

Xuân nén tiếng thở dài :

– Em cũng đang lo đây chị, chưa biết trưa nay hai đưa lấy gì mà ăn.

Chi chủ nhà có vẻ ngạc nhiên.

– Ủa các em hết tiền rồi à ?

Xuân thành thật gật đầu :

– Dạ hết rồi, chúng em cũng chỉ ở nhà chị được một đêm nay thôi rồi ngày mai phải đi vì không còn tiền trả tiền phòng nữa.

Chị chủ nhà ra điều xót xa :

– Tội nghiệp chưa, sao em không nói với chị trước.

Xuân ngước lên nhìn người đàn bà :

– Chị giúp được em sao ?

Người đàn bà gật đầu :

– Giúp chớ, không biết thì thôi mà biết chị bắt buộc là chị phải giúp rồi. Chị thương em mà…

Xuân cảm động, nàng muốn nói một lời cám ơn mà nói không nổi. Chị chủ nhà nắm lấy tay Xuân một cách thành thật :

– Chị sẽ cố gắng giúp đở em cho tới khi nào chồng em kiếm được tiền…

Xuân lặng lẽ nhìn ra ngoài đường :

– Chờ cho tới lúc chồng em kiếm được tiền trả chị thì mệt lắm chị ơi ! Em hết tin tưởng…

Chị chủ nhà chỉ vào Xuân.

– Em mà lo chuyện đó sao, chồng không trả được thì vợ trả, lo chi việc đó… Mà thôi chị cứ đưa em một bò, rồi lúc nào trả thì trả… Chẳng lẽ trưa nay hai đứa em chịu đói sao ?

Xuân nghĩ đến cái hẹn của Loan, cái hẹn ăn cơm cháy “qua ngày”, nàng nghĩ đến quãng đường dài đi bộ từ đây lên tới tận quán Anh Vũ. Chị chủ nhà đã lấy tiền ra từ lúc nào, chị ta nhét tờ giấy một trăm vào tay Xuân :

– Cứ cầm lấy mà tiêu, hết chị đưa thêm.

Xuân càng thêm bối rối về lòng tốt của chị chủ nhà.

– Nhiều quá rồi em biết lấy gì mà trả chị, còn tiền phòng nữa chị ơi…

Mụ đàn bà cứ dúi tiền vào túi Xuân, cười tít mắt :

– Chị bảo em đừng có lo chuyện đó, với sức em khi muốn trả thì có cho mượn cả một cái nhà em cũng trả được kia mà.

Xuân cầm tiền mà hồi hộp trong lòng, nàng nghĩ đến một cái bẫy đang giương ra. Một cái bẫy mà trước sau gì nàng cũng mắc phải. Nàng nghĩ đến Loan, đến gương mặt giận dữ của anh ta. Khuôn mặt lúc bình thường coi dễ thương, khi giận dữ coi hung bạo…

Xuân cầm lơi tờ giấy một trăm trong tay :

– Em sợ ảnh lắm chị ơi !

Người đàn là gắt khẽ :

– Sợ gì mà sợ, nó lấy em không nuôi được em thì em phải lo kiếm tiền chớ sao. Với đứa con gái khác nó bỏ từ lâu rồi.

– Em lấy ảnh chớ ảnh đâu có muốn vướng mắc em làm chi, tại em thương ảnh…

Chị chủ nhà lại van òn ĩ luận điều hồi đêm nào:

– Em quan niệm kỳ cục hết sức, cái xác thịt mà an thua gì, người ta cần ở cái tầm hồn đối với nhau.

– Dạ, em biết vậy nhưng em vẫn thấy ớn ớn…

Người đàn bà thớ dài :

– Cái đó tùy em, chị chỉ lấy kinh nghiệm của kẻ từng trải để truyền lại cho em vậy thôi.

Xuân tính đưa tiền lại cho chị ta để dứt khoát, thì chị ta cản lại với nụ cười :

– Ủa em không thèm thật sao, giúp em là giúp, còn chuyện kia là chuyện nói chơi nói bời có ăn nhậu gì đâu, cầm lấy đi.

Chị ta lấy lại tờ giấy bạc, gấp gọn rồi nhét đại vô túi áo bà ba của Xuân. Xuân miễn cưởng nhận tiền, nàng chưa biết làm cách nào để trả món nợ này, nhưng nàng không còn cách gì từ chối. Nàng thoáng nghĩ ra một điều trong đầu, hay mình cử giữ lấy để “phòng thân” rồi một hai hôm nữa mình trả lại y nguyên. Nghĩ vậy Xuân thấy yên tâm hơn.

Xuân như tự tin lại, nàng hăng hái đứng dậy :

– Thôi mình đi nhé chị, hình như muộn quá rồi, mười một giờ em còn phải về gặp ảnh.

Chị chủ nhà cũng có cái vẻ hà hè, chị ta vui vẻ giắt lay Xuân tới rạp hát…

Gần mười hai giờ trưa Xuân mới ra khỏi rạp hát, nàng cuống lên :

– Chết muộn quá rồi, em phải về gấp không ảnh chờ…

Về tới nơi, nàng đã thấy Loan nằm đợi ở giường. Loan uể oải ngồi dậy :

– Đi đâu vậy :

Xuân vui vẻ :

– Em đi coi hát với chị chủ nhà, phim thiệt hay đó anh.

Loan lạnh lùng :

– Vậy hả, tiền đâu mà coi !

– Chị chủ nhà bao !

Loan sửa soạn lại quần áo :

– Bây giờ mình đi Sàigòn ăn cơm, ăn cơm cháy.

Xuân mỉm cười liền hầu để Loan vui lòng, ra đến cửa, nàng nghĩ đến quãng đường xa lắc xa lơ. Nghĩ đến tờ giấy một trăm còn nằm gọn trong túi mình :

– Hay thôi anh ạ, mình ăn cơm ở đây rồi về ngủ một giấc cho khoẻ.

Loan đứng dừng lại :

– Tiền đâu mà ăn ?

Xuân móc tờ giấy một trăm trong túi ra đưa trước mặt Loan :

– Thiếu giống !

Loan hơi cau mặt :

– Tiền ở đâu đó ?

– Em mượn được.

– Mượn của ai ?

– Chị chủ nhà !

Loan thở dài, lo lắng :

– Mượn rồi lấy tiền đâu mà trả ?

Xuân chỉ luôn vào Loan :

– Anh đi làm có tiền rồi trả.

Loan chán nản lắc đầu :

– Công việc anh chưa chắc gì mà em cứ mượn tiền tưới hột sen như vầy thì biết lấy đâu mà trả.

Xuân phụng phịu :

– Không lẽ mình chịu đói sao anh, bộ ăn cơm cháy được hoài sao.

Loan thấy Xuân nói cũng phải, chàng thương hại người yêu. Nó đành phải gật đầu cho Xuân vui lòng.

– Thì đó, em muốn tính sao cho gọn thì tính…

Xuân vui vẻ khoe :

– Chị chủ nhà tốt lắm anh, ngày mai tụi mình hết tiền trả tiền thuê phòng rồi mà chỉ vẫn cho mình ở như thường… Chỉ nói coi hai đứa mình như em…

Loan lo lắng, nhưng nó không nói ra sợ Xuân buồn.

Ra khỏi cửa cả hai gặp chị chủ nhà đi vào. Xuân kéo luôn Loan đến giới thiệu một cách thân mật. Chị chủ nhà cười dễ dãi, cởi mở :

– Các em đi đâu đó ?

Xuân nbhanh nhảu trả lời :

– Tụi em đi ăn cơm !

Chị chủ nhà thân mật hơn :

– Chị nói thiệt, các ern có thiếu thốn gì cứ nói với chị, chị sẽ giúp đở. Thấy đôi vợ chồng trẻ chị thương hết sửc như vậy đó.

Xuân chỉ Loan giới thiệu :

– Chồng em đó chị !

Chị chủ nhà nhìn Loan với đôi mắt đầy thiện cảm, rồi nhìn Xuân :

– Em chọn chồng xứng đáng đó, trông chả bành trai hết sức vậy đó.

Không lẽ Loan cứ giữ mãi thái độ Iầm lì, nó mỉm cười với chị chủ nhà cho Xuân vui lòng. Chị chủ nhà khen Loan :

– Em hiền quá, coi chừng con nhỏ này nó xỏ mũi em đó.

Xuân bĩu môi :

– Còn lâu, ảnh đánh đập em tối ngày mà chị biểu hiền thì hiền ở cái chỗ nào.

Loan lịch sự :

– Thôi chị cho phép, tụi tôi phải đi ăn cơm.

– Ừ đi ăn đi, tối về gặp lại tụi mình nói chuyện nhiều.

Vừa đi Xuân vừa nói :

– Đó anh thấy không, chị hiền lắm.

Loan chỉ im lặng đi bên Xuân vào quán cơm.

18
Loan và Xuân chồng luôn năm ngày tiền thuê giường tại nhà cho thuê ghế bố. Chị đàn bà chủ nhà cho thuê ghế sửa soạn chiếc giường, đặt lại hai cái gối cho ngay ngắn :

– Rẻ nhất rồi còn kỳ kèo gì nữa, ba chục đồng một ngày, thử hỏi rằng cô cậu thuê ở đâu được giá rẻ mạt đó không ?

Xuân sửa soạn lại giường chiếu, nàng cầm cái quạt phe phẫy đuổi muỗi rồi chui trong giường. Loan vào theo :

– Bọn mình thật phú quí giật lùi, mới hôm qua mình nằm ngủ trên giường Hồng Kông, có quạt máy chạy vù vù…

Xuân cười khanh khách, hình như nàng không biết buồn là gì :

– Còn giật lùi nữa anh ơi ! Mình sắp ra ngũ vỉa hè đến nơi rồi…

Loan xót xa ôm Xuân vào lòng :

– Theo anh đói khổ thế này em theo làm gì…Một mình em dư sức.

Xuân nhéo Loan một cái :

– Em có than thở đâu, chỉ mình anh than thở thôi hà, nói cho anh biết theo anh chết đói em cũng theo…

Loan càng buồn :

– Anh chưa có việc gì làm hết, không biết rồi còn sự ăn uống sẽ ra sao nếu chúng ta hết tiền.

– Đừng lo, kệ nó, không chết đói đâu.

Xuân không có vẻ gi là băn khoăn cả, Loan cũng hơi ngạc nhiên, nó nghĩ tính Xuân vẫn vô tư nên không quen lo lắng. Loan định rằng ngày mai sẽ tìm bọn đánh giầy, trong thời gian chờ đợi Loan tạm thời gia nhập với bọn chúng để sống qua ngày.

Chiếc giường của Xuân và Loan nằm cách biệt hẳn với những chiếc ghế bố ngoài kia. Xung quanh giường xây vách tôn, lối cửa vào lại có một tấm ri đô hoa đỏ nên khá kín đáo. Ánh đèn điện từ ngoài chiếu vào mờ mờ. Loan tính toán, mỗi đêm ba chục đồng, vị chi năm ngày mất một trăm rưởi. Xuân còn lại không tới một trăm bạc, hai đứa ăn uống tặn tiện lắm chỉ được hai ngày là cùng. Trong khi đó Loan lại chưa kiếm nổi một xu. Loan không muốn Xuân trở lại con đường cũ, Loan biết Xuân có trở lại đi chăng nữa nàng cũng không hề phản bội Loan. Nàng trở lại chỉ vì đói, vì không muốn thấy cả hai phải ngủ đường ngủ chợ. Loan thông cảm người yêu, nhưng nó muốn giới hạn sự hy sinh của nàng…

Loan thao thức không ngủ được, Xuân hình như mệt mỏi quá nên đã ngủ say từ lúc nào, trong giấc ngủ trông nàng thật trẻ thơ, chiếc mũi cao, đôi môi bầu bậu thật nũng nịu. Nàng ôm lấy một cánh tay của Loan áp vào má mình, có lẽ nàng yếu Loan lắm, tội nghiệp nàng. Loan xót xa cúi xuống hôn lên má người yêu, nó thầm thì :

– Tội nghiệp em, em yêu anh làm gì cho khổ. Nếu một mình em đâu đến nỗi…

Xuân cựa mình, nằng ôm chặt lấy Loan :

– Đừng phá em… Em mệt quá…

Đôi mắt Xuân vẫn nhắm nghiền, Loan vỗ về :

– Ngủ đi em, ngủ đi.

Loan cũng cảm thấy ngửa ngáy, có lẽ chiếc giường có rệp. Xuân ngủ được một giấc nàng lại tỉnh dậy lục xục cằn nhằn trong miệng :

– Con gì đốt em ngứa quá !

Loan nâng Xuân dậy :

– Dậy đi, có lẽ rệp !

Xuân trở dậy, nàng nhìn xuống chiếu, nàng bỗng kêu lên :

– Trời ơi, anh coi nè…

Xuân nhìn xuống, ba bốn con rệp đen ngòm đang tim đường lẩn trốn. Loan vội vàng dí tay giết hết, nó nói :

– Còn nhiều nữa, mình phải dậy mất thôi, dậy giết hết chúng nó đi rồi hãy ngủ.

Xuân cằn nhằn :

– Mẹ, như vầy ngủ ngoài đường còn hơn, thôi mặc kệ nó anh ạ !

Nói xong nàng ra mở bọc lôi một tấm khăn lớn trải lên trên chiếu, nàng nói với Loan :

– Tụi mình nằm lên trên đở được phần nào, vả lại bọn ác ôn có bò lên mình nhìn thấy liền tức thì…

Nửa đêm trời nồng nực quá Loan phải trở dậy, nó để mặc Xuân nằm một mình bỏ ra đứng phất phơ ngoài cửa. Bến xe về khuya vẫn đông đảo như thường, nhưng là cái đông đảo trầm xuống với những người ngồi lầm lì nhậu lai rai chờ sáng. Ở những quán cóc nhiều người giết thì giờ bằng cách nhâm nhi ly cà phê đen và hút thuốt lá vặt. Cái không khí náo nhiệt hình như dứt hẳn. Đêm tĩnh mịch, những chiếc xe hơi xếp hàng dài dọc theo lề đường chờ giờ khởi hành. Ở cạnh mỗi chiếc xe đặt một chiếc quầy bán vé, trên quầy mắc một ngọn đèn néon sáng choang. Những người lơ xe ngồi ngủ gà ngủ gật, có người căng ngay bạt ra cạnh xe nằm ngủ.

Loan nhìn dọc theo con đường dài, cảnh vật vẫn thế không có gì thay đồi. Cuối đường đằng kia là nhà chị Bảy. Nghĩ đến chị Bảy, Loan thấy dửng dưng, nó coi như việc đã rồi, không một chút hận thù con người đã đưa Loan vào vòng lao lý. Có lẻ vì bên cạnh Loan bây giờ đã có Xuân, nó nghĩ phải có bổn phận đối với Xuân, lo cho Xuân nên sẳn sàng quên hết hận thù.

Sờ trong túi áo còn chút tiền lẻ, Loan băng ngang đường sang chiếc quán cóc ngồi uống cà phê.

Xuân chợt tỉnh dậy, không thấy Loan bên cạnh, nàng gọi nhỏ, không có tiếng trả lời. Xuân trở dậy vén mùng chui ra. Về khuya tất cả mọi người trong nhà ghế bố đều ngủ say. Xuân đi ra cửa, người đàn bà chủ nhà cho thuê ghế bố vẫn còn ngồi ở ghế xích đu ngoài cửa. Chị ta hút thuốc lá vặt. Thấy Xuân ra chị lền tiếng nói.

– Không ngủ được sao em ?

Xuân gãi đầu :

– Trời nóng quá không ngủ nổi.

Người đàn bà gật gù :

– Chị ngồi ngoài này còn chịu không nổi, em nhìn kìa, ngọn cây đứng gió không lay động mảy may.

Xuân nhìn chị ta có vẻ trách móc :

– Còn rệp nữa, rệp chịu không nổi.

Người đàn bà ngon ngọt :

– Biết sao được, nơi công cộng mà em… Ấy là tuần nào chị cũng cho dội nước sôi tất cả giường chiếu đó, cái giống rệp không làm sao trị hết được, đốt lửa nó còn không chết hết nữa kia, chỉ cần một con sống sót thôi… Ậy nhưng ngủ riết rồi quen, nó quen hơi rồi nó không cắn nữa…

Chị đàn bà giải thích một hồi về rệp, Xuân nghe nói cũng bùi tai, nhưng nàng vẫn phàn nàn :

– Chờ cho lúc nó quen hơi bén tiếng chắc phải mất mười năm.

– Đâu có, chỉ một hai ngày thôi hà.

Xuân cười vui vẻ :

– Một hai ngày đối với tụi này cũng mệt lắm chị ơi.

Như sực nhớ ra điều gì chị ta hỏi :

– Đi tìm mèo của em hả ?

Xuân vội vàng cải chính :

– Đâu phải mèo chị, chồng đó.

Chị đàn bà nhìn qua đường :

– Chồng em ngồi uống cà phê bền kia kia.

Xuân ngồi xuống bực cửa :

– Kệ anh ấy, ngồi chơi với chị nói chuyện cho vui.

– Ờ, ngồi đây, tao cũng không buồn ngũ.

Chị đàn bà tò mò hỏi :

– Vợ chồng em mới ở xa về phải không ?

Xuân thật tình nói :

– Đâu có, ở Sàigòn đấy chứ, nhưng kẹt chưa mượn được nhà. Vả lại tụi này cũng chưa kiếm được công ăn việc làm chắc chắn.

– Vậy các em ăn uống ra sao ?

– Còn lận được ít tiền sống qua ngày chờ ảnh xin được việc làm.

– Còn em ?

– Ảnh không cho làm gì hết.

Xuân buộc miệng nói :

– Nếu ảnh cho em làm thì hai đứa dư sống, em nuôi ảnh luôn.

Người đàn bà hơi nhíu mày rồi cười lạt :

– Thằng đàn ông nào cũng ngu hết trơn, đói thấy mẹ mà cứ làm phách.

Vô tình người đàn bà gãi đúng chỗ ngứa của Xuân. Xuân như gặp được người bạn hiểu mình, nàng tâm sự :

– Ảnh ghen lắm chị ơi ! Em chưa “làm gì” hết mà đã đánh em hết mấy trận rồi.

Người đàn bà nói đưa đẩy :

– Em được như vậy chả không ghen sao được.

– Ghen thì ghen chớ chị, bộ đói cứ nằm ôm nhau hoài được sao. Em nghĩ thương yêu là ở cái tình cái nghĩa chớ “cái khác” có nghĩa gì đâu…

Người đàn bà hiểu đồng tình, không quên thổi phồng ý tưởng của Xuân :

– Em thiệt là người ăn ở có nhơn có nghĩa, ít tuổi như em mà nghĩ được vậy là hiếm có lắm đó.

Bỗng nhiên có người thông cảm mình. Xuân vui vẻ nói chuyện với mụ chủ nhà cho thuê ghế bố một cách say sưa. Mụ ta có vẻ là con người hiểu chuyện nên nghe Xuân nói một cách chăm chú, mụ không quên khen Xuân nức nở. Cuối cùng mụ hứa hẹn :

– Lo chi việc đó em, nếu có thiếu thốn tiền bạc chị sẳn sàng giúp chút đỉnh, nhiều không có chớ dăm bảy chục một trăm lúc nào mà chả có, rồi em trả chị sau…

Xuân thoáng hiểu tư tưởng của mụ chủ, nàng liếc mắt nhìn qua đường, nơi Loan đang ngồi uống cà phê :

– Em không dám đâu chị ơi…

Người đàn bà bình thản mồi một điếu thuốc lá :

– Tình nghĩa là một chuyện riêng mà việc sinh sống lại là một chuyện khác. Nói xin lỗi em, chớ biết bao nhiêu cô gái giang hồ có chồng có con, họ vẫn yêu thương lo lắng cho chồng con đến nơi đến chốn như thường.

– Nhưng anh Loan của em khó tánh lắm chị ơi ! Vả lại em ngán ảnh, hung lên ảnh thoi ẩu tả lắm.

Người đàn bà nhẫn nại :

– Phải làm cho chả quen đi, đàn bà mình mà ai “cù lần” quá các chả leo chồm hổm lên đầu ngồi liền…

Xuân im lặng, nàng bào chữa cho người yêu :

– Ảnh vậy chớ mà người tốt lắm !

Người đàn bà không nản lòng :

– Chị có nói em phản bội chồng em đâu, chị hiểu em yêu chồng bằng tâm hồn, còn cái xác mình đâu có ăn nhằm gì.

Mụ nói có vẻ buông xuôi :

– Ấy là chị nhiều tuổi hơn em chị hiểu chuyện đời chị nói cho em nghe cái kinh nghiệm vậy thôi. Như chị đây nè, có chồng ba mặt con rồi, lâu lâu chị “nhẳy dù” một cái, đâu có bỏ được chồng.

Xuân ngạc nhiên :

– Chị thiếu gì tiền bạc mà phải nhẳy dù ?

– Thiệt ra chị đâu có phải nhảy dù vi tiền, vấn đề sinh lý mà, ảnh là người yếu đuối nên không kham nổi. Nhưng đâu có phải vụ đó mà chị bỏ nổi ảnh, chị vẫn yêu thương ảnh như hồi nào. Mới đầu ảnh biết làm dữ lắm nghe, nhưng sau rồi thôi… Nói vậy chớ chồng chị là người hiểu biết, chị thương ảnh ở chỗ không hẹp hòi…

Trong đầu Xuân bắt đầu manh nha ý tưởng “bồ lẻ”, nhưng nàng vẫn thấy ngan ngán Loan. Xuân thấy chị chủ nhà nói hợp lý và Xuân thầm trách người yêu hơi hẹp hòi. Như những ả giang hồ khác. Xuân thường thấy chúng được quyền nuôi chồng nuôi con, anh chồng an phận không thèm nói năng chi hết. Đôi khi chính anh ta giắt khứa cho vợ. Nếu Xuân được thả lỏng, dám chắc Loan no đủ còn bảnh hơn ai hết.

Người đàn bà vớt thêm môt câu :

– Đó là chị nói với em vậy thôi, còn nghe hay không là quyền của em.

Chị không quên hứa hẹn :

– Nói vậy thôi chớ nếu em thiếu thốn chị sẳn sàng giúp đở, thấy em chị thương như em gái…

Xuân đứng dậy khi thấy Loan qua đường :

– Ảnh về đó chị, em phải vô…

– Ừa em vô, nhớ nhé, nếu cần tới chị thì cứ nói !

Loan đi vào, hai tay thọc túi quần, thấy Xuân đứng xớ rớ ở đó nó giắt tay vào phòng :

– Đứng đó chi vậy em ?

Xuân nũng nịu :

– Trời nóng quá em không ngủ được, anh đi uống cà phê một mình mà hổng thèm kêu em, anh xấu.

Loan chui vào trong mùng :

– Thấy em ngủ ngon quá nên mới không kêu, ra sao không sang bên ấy với anh ?

– Em tính sang, nhưng găp chị chủ nhà nên đứng lại nói chuyện.

– Em nói chuyện gì ?

– À chuyện trời chuyện đất và em than phiền vì mấy con rệp ác ôn.

– Chỉ có vậy thôi sao ?

Xuân gật đầu. Loan nằm duỗi dài trên giường :

– Coi chừng mấy con mẹ đó, không phải là người đàng hoàng đâu.

Xuân cải chính cho mụ chủ nhà :

– Không anh, chị này tốt lắm, chị hỏi thăm vợ chồng mình.

– Hỏi thăm gì ?

– Hỏi thăm mình ở đâu tới.

Loan bắt đầu thấy nóng mặt :

– Hỏi thăm chi vậy, mà em nói sao ?

Xuân cũng không khỏi bực mình :

– Hỏi thăm là hỏi thăm chớ hỏi thăm gì nữa, mà em khôn giàn trời anh ơi, em biểu vì không mướn được nhà nên ở tạm đây ít bữa.

Loan vẫn chưa hết thắc mắc :

– Mụ ta còn hỏi gì thêm nữa không ?

Xuân càng thêm bực mình :

– Hỏi chi mà hỏi kỹ quá vậy, chị ta nói chuyện mưa nắng tào lao thôi à !

Xuân dấu biến vụ chị đàn bà có ý dụ dỗ nàng, nàng luôn miệng cằn nhằn Loan khó tánh. Cuối cùng Loan đẩu dịu :

– Thì anh hỏi em vậy mà em cũng nỗi nóng, anh biết mấy con mẹ này mà.

– Anh biết sao ?

– Mấy con mẹ này lưu manh một cây chứ chẳng tử tế gì đâu.

Xuân trách móc :

– Anh ghen quá, phải chi em nỏi chuyện với đàn ông con trai thì đã đành, đằng này em nói chuyện với đàn bà mà anh cũng… Bộ anh không muốn em có bạn bè gì hết sao ?

Loan hôn vào má nàng :

– Đâu có phải vậy, anh chỉ muốn em chơi với người đàng hoàng.

Xuân hừ một tiếng :

– Sao anh khi người quá vậy, tại sao anh lại biết người ta không đàng hoàng. Em thấy anh không bình dân chút nào hết…

Loan trả lời liều :

– Anh thế đó, anh ghét tất cả những cái gì gian dối đê hèn ..

Xuân cự nự :

– Nói chuyện với anh bực mình thấy mẹ, ai anh cũng nghi ngờ, anh chê bai đủ điều, bộ anh ngon lắm sao ?

Loan càng thêm bực mình :

– Không ngon gì hơn ai nhưng không hèn hạ, anh muốn em sống với anh thì phải đàng hoàng, còn không thì thôi dang nhau ra đi…

Nghe Loan nói như đâm vào họng, Xuân muốn chồm lên làm dữ :

– Anh nói vậy mà nghe được sao ? Hết khi người khác anh lại khi luôn em, em đã làm gì chưa để anh khi. Bỏ thỉ bỏ chứ con này đâu có cần nhỉ.

Xuân hơi lớn tiếng làm mấy người ngủ ngoài ghế bố cằn nhằn. Loan tức uất người nhưng cũng ráng nhịn :

– Lớn cái họng quá, nói nhỏ lại cho người khác còn ngủ chớ.

– Lớn cái họng đó anh làm gì tôi thi làm đi.

Tiếng nói của Xuân mỗi lúc một lớn hơn, Loan giơ tay lên hăm :

– Không câm cái họng lại tao bóp cỗ chết ngắc liền cho coi.

Xuân toan chu chéo lên như mọi lần, nhưng nàng nghĩ mình cứ gây gổ hoài chỉ càng thêm khổ cho cả hai. Nàng đành im lặng nằm ngó Loan. Cơn nóng của Loan cũng dịu dần. Xuân nằm nhìn Loan thật lâu, rồi nàng bật phì cười, Loan cười theo :

– Mình gây gổ với nhau hoài.

– Tại anh chứ, anh kiếm chuyện để bỏ em, để lấy vợ khác.

Loan lắc đầu, nó hôn vào tai Xuân :

– Anh sẽ chẳng lấy ai ngoài em ra !

– Thiệt há anh ?

– Ừ thiệt !

– Anh thề đi coi ?

– Anh thề !

Xuân ngồi dậy, nàng nâng đầu Loan lên đặt cái gối ngay ngắn lại dưới đầu người yêu :

– Thôi đừng thề, em sợ lắm, anh thề độc rồi ngộ lỡ em chết thật thì sao. Em không muốn chết, em muốn sống bên anh suốt đời.

Xuân nằm xuống bên Loan, nàng vuốt ve những sợi lông tơ trên cánh tay trắng xanh của Loan, nàng hỏi dấm dớ :

– Thương em nhiều hôn ?

– Thương nhiều, thương nhất trên đời.

– Thiệt hén ? Ai ăn hiếp anh em anh sẽ làm gì.

– Anh uýnh thấy mẹ nó !

Xuân chớt nhả, nàng nằm xích lại gần Loan hơn :

– Em lo quá à…

– Em lo gì ?

– Lo mình không sống với nhau được đến mãn đời. Ngộ lỡ trong hai đứa có đứa chết trước.

Loan bịt miệng người yêu lại:

– Chỉ nói bậy thôi nào…

Đôi mắt Xuân nhìn đăm đăm nhìn lên đỉnh mùng :

– Vợ chồng mình nghèo quá, rồi hết tiền mình chết đói mất…

– Không, anh không để em chết đói đâu, ngày mai anh đi kiếm việc làm.

Xuân ngồi nhỏm dậy :

– Anh đi làm hả, mà làm gì ?

Như đã định sẵn, Loan bình tĩnh nói :

– Anh sẽ đi làm, sẽ kiếm tiền về để hai đứa có tiền ăn qua ngày. Đồng tiền đó là tiền mồ hôi nuớc mắt cũa anh, anh hứa thế.

– Mà anh làm nghề gì, nói em nghe coi ?

Loan muốn giấu không cho Xuân biết vội về nghề nghiệp mình định làm. Nó nói cầm chừng :

– Nghề nghiệp gì chưa biết, anh đang đi kiếm, chắc là được. Thôi ngủ đi khuya rồi.

Ba ngày nữa trôi qua, mỗi buổi sáng Loan lên Sàigòn một lần để lo kiếm công việc. Nhưng rồi nó đành thất vọng trở về. Xuân nhắc chừng khi thấy Loan chán nản thả rơi người xuống giường :

– Tiền hết rồi đó anh, ngày mai là mình cóc có cái gì nhét vào miệng.

Loan không biết trả lời sao, nó chỉ thở dài :

– Biết sao được, tụi mình kẹt quá !

Loan nằm lồng hai tay dưới đầu, ngửa mặt nhìn lên đỉnh mùng… Xuân thấy người yêu có vẻ lo lắng quá nên cũng không nói gì, nàng cũng nằm yên lặng. Một lát sau Loan đưa tay ra nắm lấy tay Xuân :

– Mình không thể nhịn đói được, anh sẽ cố gắng lo cho ngày mai mình sẽ có cơm ăn.

Xuân tuyệt vọng :

– Đâu phải chỉ có cơm là đủ sao, còn tiền thuê phòng nữa.

– Phòng thì hai ngày nữa mới hết kia mà !

– Dạ, em cũng tính hai ngày nữa mình lấy gì mà trả tiền cho họ, mình đến ra nằm đường mất thôi.

Quá lo lắng, Loan đành buông xuôi :

– Thì cùng lắm thì đành phải vậy chứ biết sao ; đâu có chết chóc gì mà sợ.

Một lát sau Xuân hỏi :

– Thế trong ba ngày qua anh đi kiếm công ăn việc làm ra sao ?

Loan trả lời lững lơ :

– Thì cũng có hy vọng chút đỉnh vậy, chắc mai mốt thế nào cũng có việc.

Loan không muốn cho Xuân biết mình định xin đi đánh giầy. Trong ba ngày qua Loan đã đi cùng khắp Sàigòn hỏi thăm tụi lỏi đánh giầy, nhờ chúng giới thiệu với mấy thằng đầu nậu, nhưng thằng nào sau khi nhìn Loan rồi cũng lắc đầu :

– Mày lớn như cây sào ai mà mượn mày đánh giày, mày không thấy những thằng đánh giầy toàn là bọn lỏi tì đó hay sao ?

Loan thấy gã đầu nậu ở Kim Sơn nói cũng có lý, nhưng Loan cũng vẫn cứ xin vớt vát :

– Tôi đánh được mà, tôi sẽ năn nỉ người ta.

Gã đầu nậu đứng dựa lưng vào gốc cây :

– Ai chả biết mày đánh được.

Gã nhìn Loan bằng con mắt đểu giả :

– Trông tướng mày đâu có phải là tướng đánh giầy, thôi để tao giới thiệu chỗ làm cho, nơi này bảnh lắm.

Loan biết gã đùa mình nhưng vẫn còn chút hy vọng.

– Việc gì đó anh ?

Gã ngắm nhìn Loan từ đầu xuống chân :

– Mày bảnh quá mà, tướng mày phải làm đến chức đầu nậu lận.

Loan nhìn gã thật nhanh rồi quay đi, gã níu Loan lại :

– Chịu làm đầu nậu không mày ?

Gã nắm chắc lấy cánh tay Loan, Loan vùng ra, gã cười nham nhở :

– Thiệt đó mày, nếu ưng tao nhường chức đầu nậu này cho.

Loan tức uất người, nó muốn thoi cho tên đầu nậu này một cái vào mặt rồi muốn ra sao thì ra, nhưng nghĩ đến Xuân, Loan đành nuốt giận lủi thủi đi. Nhiều lần Loan tính liên lạc với Tý què nhưng rồi cũng đành chịu, chúng nó giữ gìn Tý què quá chặt chẽ.

Loan thở dài buồn bã… Xuân xoay người nằm ôm lấy Loan :

– Anh buồn lắm hả ?

Loan gật đầu :

– Không buồn sao được, phải chi có mình em thì em đâu có lo…

Xuân không nói gì, nàng càng ôm chặt Loan hơn. Một lát Loan lại nói tiếp :

– Hay là anh đề nghị thế này nhé !

Xuân ngước lên lo lắng :

– Cái gì anh ?

Loan ôm lấy khuôn mặt dễ thương của Xuân áp vào ngực mình :

– Hay là anh đi để em dễ thở hơn.

Xuân càng ôm chặt lấy Loan hơn.

– Không đâu, đừng có bỏ em, đã nói rằng đói no có nhau kia mà anh.

Loan thật khó nghĩ, nó không còn biết nói sao.

Đêm về khuya mỗi lúc một lạnh, Xuân hình như không còn để ý đến điều lo lắng của Loan nữa, nàng ngủ say sưa. Trong giấc ngủ trông khuôn mặt nàng vẫn thật trẻ thơ.

Gần về sáng Xuân tỉnh dậy. Nàng thấy Loan chằn chọc mãi không ngủ được bèn lay tay Loan hỏi bằng giọng ngái ngủ :

– Anh không ngủ à ?

Loan mở mắt ngay :

– Chán quá, hai đêm rồi anh có ngủ đâu.

Xuân thương hại người yêu :

– Lo nghĩ làm quái gì cho mệt, ngủ tỉnh đi chứ rồi muốn ra sao thì ra…

Loan cười trong bóng tối :

– Thì cũng đành vậy chứ biết sao ! Em ngủ đi chứ dậy làm quái gì !

Xuân âu yếm vuốt tay lên khuôn mặt bắt đầu gầy tọp của Loan :

– Thấy anh chằn chọc hoài không ngủ được em đâu có yên tâm ngủ.

Loan cảm động vì lời nói chân thành của Xuân. Nó chỉ còn biết ôm Xuân vào lòng hỏi nhỏ bên tai.

– Em yêu anh lắm sao ?

Với tình yêu đầu tiên, Loan chỉ biết nói vậy để biểu lộ tình yêu của mình. Loan không biết nói gì hơn, tâm hồn nó mộc mạc nhưng chân thành. Xuân hiểu người yêu, nàng tuy nhỏ tuổi hơn Loan nhưng dạc dài. Đã bao nhiêu thằng con trai nói với nàng câu đó, nhưng Xuân thừa biết rằng họ chẳng bao giờ thèm đề ý đến một cô gái giang hồ, câu nói đó chỉ như một lời đưa duyên vui miệng. Còn Loan khi thốt ra lời nói đó là cả sự chân thành, cả tình yêu cho nàng.

Xuân sờ nắn những khớp xương bắt đầu trơ ra trên thân thể Loan :

– Mấy hôm nay trông anh ốm hẳn đi. Suy nghĩ lo lắng làm chi cho khổ tâm hả anh ? Em cũng lo lắm chớ nhưng đành chịu vậy chớ biết sao ?

Loan thở dài :

– Không lẽ mình nhịn đói ở giữa thành phố giàu sang này ?

– Anh làm gì để kiếm ra tiền ? Học hành anh chẳng đi đến đâu, làm việc nặng nhọc anh không làm nổi…

Loan nói nhỏ :

– Anh sẽ cố gắng.

– Anh cố gắng hoài, ai cho anh cố gắng đâu, với những đứa như mình không nghĩ đến chuyện lưu manh thì chỉ chết đói thôi. Em nói thiệt đó…

Loan đẩy Xuân ra :

– Anh không muốn em ăn nói như vậy. Trời có mắt em ơi, nếu mình ăn hiền ở lành thì trời đâu có phụ mình.

– Chẳng có trời đất gì hết ráo, em cũng là một đứa con gái hiền lành vậy, em đâu có làm gì ai mà trời bắt em làm điếm. Anh tưởng em khoái làm điếm lắm sao ?

– Thì bây giờ em hết làm điếm rồi đó, em lại có chồng…

– Hết làm điếm nhưng đói, thương yêu anh em cố gắng giữ mình, cố gắng để khỏi…

Loan buồn bã hỏi lại Xuân :

– Vậy bây giờ em muốn anh làm gì ?

– Làm gì miễn là đừng đói…

Loan ngao ngán, nỏ nằm ngữa mặt nhìn lên đĩnh màn.

– Thật ra anh chẳng ngại gì hết, anh chỉ sợ làm điều phi pháp rồi bị bắt bớ tù tội, còn lại em…

– Anh đừng lo gì cho em hết, anh chưa sống nhiều với loại người như em anh đâu có hiểu, nếu đã có tình có nghĩa với nhau thì không dễ mỗi lúc bỏ nhau được. Anh chẳng may ở tù, em bán thân nuôi anh. Đó là điều bần cùng đâu có ai muốn…

Loan nhìn lại thân phận phận mình, thân phận khốn khổ từ khi mẹ chết cho tới khi bỏ nhà ra đi. Cuộc đời này chỉ dìm Loan xuống những bất hạnh chó đẻ. Loan muốn nhoi lên, nhưng nó như một kẻ đuối sức mất đà… Loan như một con thú bị bẫy rơi xuống hố, càng vùng vẫy càng thấy bầu trời thu hẹp ở trên miệng hố xa vời thêm. Cào cấu, gầm thét cho tới khi kiệt lực nằm chờ thợ săn đến bắt.

Xuân bỗng xoay người nằm ngay ngắn lại :

– Hình như gần sáng rồi đó anh !

Loan vỗ về người yêu.

– Thôi ngủ đi…

Xuân lắng nghe tiếng động cơ xe cộ nổ ầm ầm ngoài bến rồi nói :

– Ngủ gì được nữa, trời sáng bét rồi.

– Chẳng lẽ nằm đây mãi sao ?

– Hôm nay anh có lên Sàigòn không ?

Loan ngần ngại một chút rồi gật đầu :

– Có, anh phải lên chứ, còn nước còn tát…

Tiếng ồn ào ở ngoài phòng mỗi lúc một lớn. Những hành khách ngủ đã một đêm đã lục đục dậy đi ra xe. Tiếng trẻ con ngủ dở mắt bị đánh thức dậy khóc ré lên. Loan mở mắt chong chong nhìn lên đỉnh mùng trắng lờ lờ, trời hãy còn lạnh. Hơi ấm ở thân thể Xuân tỏa ra làm Loan thấy dễ chịu, Loan có cảm tưởng từ nay Loan không thể nào xa được nàng nữa. Tình yêu đã đến với Loan giữa sự đau khổ, nghèo hèn, chắc chắn tình yêu đó sẽ bền vững mãi mãi…

Xuân ngồi dậy :

– Có lẽ trời sáng rồi anh, chúng mình dậy thôi.

– Em ngủ đi dậy làm quái gì, anh dậy một mình cũng được.

– Không, em cũng chẳng thiết ngủ nữa, em dậy đi ăn sáng với anh để anh đi cho chắc dạ.

Loan chống tay xuống giường ngồi dậy :

– Ủa em còn tiền sao ?

– Còn đủ để ăn sáng !

– Thế trưa nay tụi mình ăn bằng gì ?

Xuân thòng chân xuống giường tìm dép :

– Mặc kệ, anh nói anh có chỗ nào ăn mà, quán gì đó !

– À quán Anh Vũ, nhưng phải có tiền…

Xuân cười kbanh khách :

– Anh biểu là ăn cơm cháy đâu có mất tiền.

Loan “à” một tiếng, nó còn ngần ngại, Xuân tiếp :

– Bây giờ em đói cóc chịu được, em không ăn thì chết giấc liền.

Loan đành chiều theo ý Xuân :

– Ừ thì đi ăn !

Xuân reo lên, ôm lấy cổ Loan hôn :

– Mình đi ăn cơm tấm bì hén !

– Ừ cơm tấm bì !

– Uống “xây chừng” và em còn mua cho anh bốn điếu Ruby nữa.

Xuân buông Loan ra, chạy vào buồng tắm rửa mặt.

Khi hai người ra khỏi nhà ngủ, trời vẫn chưa sáng rõ.

Xuân hình như không lo lắng gì, nàng vui như một đứa trẻ.

Loan đưa nàng đến quán ăn nào nàng cũng chê dở. Cuối cùng nàng đề nghị với Loan :

– Thôi mình đừng thèm ăn cơm tấm nữa, mình đi ăn hủ tíu tôm cua.

– Mắc quá, sợ không đủ tiền.

– Đủ mà, tụi mình vẫn có tiền uống cà phê hút thuốc lá như thường. Lần này em cũng hút thuốc nữa, hút một điếu thôi…

Loan lườm người yêu :

– Đàn bà con gái, mà cũng đòi hút thuốc.

– Thiếu gì người hút, mấy con bạn em hút hoài…

– Anh cấm em không được nói đến mấy con bạn của em nữa đó.

Xuân không giận dỗi như mấy lần trước, nàng chỉ lườm lại Loan :

– Anh khó tính thấy nội, ghét anh ghê…

Loan vừa ăn vừa lo lắng, Xuân thì gần như không thèm để ý đến chuyện đó. Nàng ăn uống có vẻ ngon lành rồi buông đũa có vẻ hả hê :

– Ngon quá chừng, em mê thằng cha nấu hủ tíu rồi đó anh.

Thấy Loan chỉ nhìn nàng. Nàng càng trêu :

– Em sẽ lấy nó làm chồng bé để ăn hủ tíu tối ngày.

Loan biết Xuân đùa nên cũng phì cười :

– Có cho anh ăn nhờ không ?

– Cho chớ, nếu anh không hăm bóp cổ em chết ngắc.

– Ai dại gì mà bóp cổ em khi em lấy thằng bán hủ tíu.

– Em sẽ lấy hết trơn mấy thằng ba Tầu nấu hủ tíu ở Sàigòn, Chợ Lớn cho anh ăn chết luôn.

Loan nhìn Xuân vui vẻ :

– Và em cũng chết luôn, chúng nó mang em cho vào tnùng nước lèo nấu.

Xuân lườm Loan :

– Anh nói thấy ghê, thôi em chẳng thèm lấy nữa, thà để anh bóp cổ chết ngắc còn sướng hơn. Anh không ghen à ?

Loan nhìn người yêu bằng con mắt ranh mãnh.

– Sức mấy mà ghen, anh hết thương em rồi, anh chỉ còn khoái ăn hủ tíu.

Xuân ra vẻ hờn dỗi :

– Thôi từ lần sau em không thèm giắt anh đi ăn hủ tíu nữa, đi ăn riết rồi anh mê mấy thằng cha ba Tầu hơn em thì em lại phải bóp cổ anh chết ngắc mất.

Thấy trời đã muộn, Loan nhắc chừng :

– Mình uống cà phê lè lẹ lên, anh còn phải đi.

Xuân có vẻ tiếc rẻ :

– Em lại về “nhà” nằm khèo một mình thì buồn chết được, hay thôi anh ở nhà với em đi rồi buổi trưa mình đi ăn luôn.

– Đâu có được, anh phải đi kiếm công ăn việc làm chứ.

Xuân hơi bất bình :

– Công ăn việc làm của anh chán thấy mẹ. Đi hoài rồi về thở ngắn thở dài, em buồn muốn chết luôn.

Loan nghiêm nghị trở lại :

– Đừng nói bậy, thôi em về đi…

Xuân trả tiền xong, nàng xoa hai tay vào nhau :

– Em tính ngay “boong” không dư một đồng xu.

Ra khỏi quán Xuân hình như còn bịn rịn :

– Nhớ vào khoảng mười một giờ anh về đón em đi ăn nhé.

– Không có tiền thì ăn cơm cháy nghe, đừng có than.

– Em than hồi nào đâu.

Xuân đứng nhìn con đường dài :

– Tội nghiệp anh phải đi bộ lên Sàigòn xa quá, biết vậy lúc nãy mình bớt lại mấy đồng bạc.

Loan nheo mắt nhìn người yêu :

– Em khoái ăn thì anh để em ăn đã đời, bây giờ mới thấy “ngậm ngùi” cho cái thân anh thì đã muộn rồi.

Xuân lủi thủi trờ về, nàng đi ra phia bến xe. Rạp hát Hùng Vương đã mở cứa, nàng nhìn lên bảng quảng cáo, một phim Ấn Độ : Tình yêu thắng nghịch cảnh. Xuân vào hẳn rạp xem hình, nàng xin một tờ chương trinh đứng lẩm nhẩm đọc, mặt nàng tươi lên. Bỗng một gã con trai tới trước mặt nàng hỏi :

– Phim hay không em ?

Xuân nhíu mắt nhìn lại gã không trả lời. Mặt gã xằn xùi và hàm răng cửa chiếc còn chiếc mất, nụ cười của gã trông đầy vẻ nham nhở. Xuân xẵng giọng :

– Không biết !

Gã lại nham nhở cười :

– Coi không anh bao ?

Xuân đi ra :

– Ai mà thèm…

Gã theo ra :

– Thiệt mà coi anh bao liền, anh điệu nghệ mà em,

Xuân đứng dừng lại trừng mắt :

– Nè đừng có anh anh em em với con này, con này đập thấy mẹ.

Gã hít hà :

– Cha dữ quá ta. Anh đẹp trai mà em.

– Xí, coi cái mặt kia, như cái mền rách.

Gã cười nham nhở :

– Ậy, coi bộ xấu xí vậy mà hay lắm nghen có tiếng ở khu bến xe này đó, các em khoái thấy mẹ, tại số dách mà.

Xuân không muốn nói với gã nữa, nàng bước đi. Gã con trai lằng nhằng :

– Em không tin thử một phát coi, em sẽ mê liền.

Xuân đứng dừng lại :

– Tôi kêu lính cho coi :

Gã nhe cái lợi trơ khấc ra cười :

– Kêu đi, khỏi có ngán.

Biết không chọc Xuân được, gã nháy mắt chào Xuân rồi bước sang bên kia đường.

– Thôi lần khác gặp lại nghe cưng.

Xuân lẩm bẩm chửi rồi đi dọc theo bến xe trờ lại nhà thuê ghế bố. Chị chủ nhà đã đậy, thấy Xuân mụ toét miệng ra cười :

– Đi đâu về đó em ?

Xuân nhỏ nhẹ :

– Đưa ảnh đi ăn sáng, ảnh lên Sàigòn rồi, chị đi đâu đó ?

Chị chủ nhà vấn lại mái tóc :

– Cũng tính ra ăn sáng lai rai, em đi với chị không ?

Xuân từ chối :

– Em ăn rồi, tính về nằm khèo ở nhà chờ mười một giờ ảnh về.

– Nằm hoài buồn muốn chết, đi chơi với chị cho vui.

– Đi đâu chị ?

– Ra uống cà phê rồi mình đi coi hát.

Nói đến coi hát mắt Xuân sáng lên :

– Coi hát ở đâu hả chị ?

– Ở rạp Hùng Vương, mới đổi phim mới hay hết sức vậy đó.

Xuân khoe :

– Hồi nãy em cũng đi qua, coi sơ sa mấy cái hình gắn ở đó, coi bộ hay lắm, nhưng em ghét quá à. Ở đó nhiều cao bồi quá !

Chị chủ nhà vuốt má Xuân :

– Nó chọc em hả ?

– Dạ !

– Tại em xinh quá, mà đi một mình nên nó mới chọc, chứ đi với chị thì cha chúng nó biểu cũng chẳng dám làm gì.

Xuân ngần ngại, nàng lưỡng lự một hồi rồi từ chối :

– Thôi chị, để em vô nằm chờ ảnh !

Chị chủ nhà kèo nài :

– Nằm làm chi, buồn thấy mẹ, cứ đi với chị, tới giờ thì về, bây giờ còn sớm lắm mà.

Xuân ngần ngại một lát rồi gật đầu. Chị chủ nhà giắt Xuân ra cửa :

– Mình uống cả phê xong rồi vô rạp liền, tới 11 giờ ra là kịp chớ gì, chị đi một mình cũng buồn.

Ngồi ở quán cà phê Xuân lại được dịp nói về Loan :

– Ảnh kỳ lắm chị ơi ! Em đưa anh đi coi hát ảnh ngủ khì à. Hổm phim hay hết sức vậy đó !

– Phim gì ?

– Cũng phim Ấn Độ mà em quên mất tên rồi.

Chị chủ nhà tư lự :

– Phim Ấn độ ít phim nào dở hết, chồng chị cũng mê lắm, ảnh không bỏ xót phim nào hết trơn.

– Sao hôm nay chị không rủ ảnh đi ?

Chị chủ nhà mỉm cười :

– Anh đi xem từ chiều hôm qua rồi…

Bỗng nhiên chị chủ nhà hỏi về chồng Xuân :

– Chồng em đi làm gì ?

Xuân buồn buồn :

– Anh chưa làm gì hết, mấy hôm rày ảnh lên Sàigòn kiếm việc làm, mà mỗi lần về coi bộ ảnh buồn quá nên em cũng không hỏi…

Chị chủ nhà có vẻ thương hại :

– Tội nghiệp chả hiền lành, dễ thương..

Xuân im lặng, nàng thở dài…

Chị chủ nhà ra điều ái ngại :

– Vậy làm sao mà sống, tiền đâu mà ăn hoài.

Xuân nén tiếng thở dài :

– Em cũng đang lo đây chị, chưa biết trưa nay hai đưa lấy gì mà ăn.

Chi chủ nhà có vẻ ngạc nhiên.

– Ủa các em hết tiền rồi à ?

Xuân thành thật gật đầu :

– Dạ hết rồi, chúng em cũng chỉ ở nhà chị được một đêm nay thôi rồi ngày mai phải đi vì không còn tiền trả tiền phòng nữa.

Chị chủ nhà ra điều xót xa :

– Tội nghiệp chưa, sao em không nói với chị trước.

Xuân ngước lên nhìn người đàn bà :

– Chị giúp được em sao ?

Người đàn bà gật đầu :

– Giúp chớ, không biết thì thôi mà biết chị bắt buộc là chị phải giúp rồi. Chị thương em mà…

Xuân cảm động, nàng muốn nói một lời cám ơn mà nói không nổi. Chị chủ nhà nắm lấy tay Xuân một cách thành thật :

– Chị sẽ cố gắng giúp đở em cho tới khi nào chồng em kiếm được tiền…

Xuân lặng lẽ nhìn ra ngoài đường :

– Chờ cho tới lúc chồng em kiếm được tiền trả chị thì mệt lắm chị ơi ! Em hết tin tưởng…

Chị chủ nhà chỉ vào Xuân.

– Em mà lo chuyện đó sao, chồng không trả được thì vợ trả, lo chi việc đó… Mà thôi chị cứ đưa em một bò, rồi lúc nào trả thì trả… Chẳng lẽ trưa nay hai đứa em chịu đói sao ?

Xuân nghĩ đến cái hẹn của Loan, cái hẹn ăn cơm cháy “qua ngày”, nàng nghĩ đến quãng đường dài đi bộ từ đây lên tới tận quán Anh Vũ. Chị chủ nhà đã lấy tiền ra từ lúc nào, chị ta nhét tờ giấy một trăm vào tay Xuân :

– Cứ cầm lấy mà tiêu, hết chị đưa thêm.

Xuân càng thêm bối rối về lòng tốt của chị chủ nhà.

– Nhiều quá rồi em biết lấy gì mà trả chị, còn tiền phòng nữa chị ơi…

Mụ đàn bà cứ dúi tiền vào túi Xuân, cười tít mắt :

– Chị bảo em đừng có lo chuyện đó, với sức em khi muốn trả thì có cho mượn cả một cái nhà em cũng trả được kia mà.

Xuân cầm tiền mà hồi hộp trong lòng, nàng nghĩ đến một cái bẫy đang giương ra. Một cái bẫy mà trước sau gì nàng cũng mắc phải. Nàng nghĩ đến Loan, đến gương mặt giận dữ của anh ta. Khuôn mặt lúc bình thường coi dễ thương, khi giận dữ coi hung bạo…

Xuân cầm lơi tờ giấy một trăm trong tay :

– Em sợ ảnh lắm chị ơi !

Người đàn là gắt khẽ :

– Sợ gì mà sợ, nó lấy em không nuôi được em thì em phải lo kiếm tiền chớ sao. Với đứa con gái khác nó bỏ từ lâu rồi.

– Em lấy ảnh chớ ảnh đâu có muốn vướng mắc em làm chi, tại em thương ảnh…

Chị chủ nhà lại van òn ĩ luận điều hồi đêm nào:

– Em quan niệm kỳ cục hết sức, cái xác thịt mà an thua gì, người ta cần ở cái tầm hồn đối với nhau.

– Dạ, em biết vậy nhưng em vẫn thấy ớn ớn…

Người đàn bà thớ dài :

– Cái đó tùy em, chị chỉ lấy kinh nghiệm của kẻ từng trải để truyền lại cho em vậy thôi.

Xuân tính đưa tiền lại cho chị ta để dứt khoát, thì chị ta cản lại với nụ cười :

– Ủa em không thèm thật sao, giúp em là giúp, còn chuyện kia là chuyện nói chơi nói bời có ăn nhậu gì đâu, cầm lấy đi.

Chị ta lấy lại tờ giấy bạc, gấp gọn rồi nhét đại vô túi áo bà ba của Xuân. Xuân miễn cưởng nhận tiền, nàng chưa biết làm cách nào để trả món nợ này, nhưng nàng không còn cách gì từ chối. Nàng thoáng nghĩ ra một điều trong đầu, hay mình cử giữ lấy để “phòng thân” rồi một hai hôm nữa mình trả lại y nguyên. Nghĩ vậy Xuân thấy yên tâm hơn.

Xuân như tự tin lại, nàng hăng hái đứng dậy :

– Thôi mình đi nhé chị, hình như muộn quá rồi, mười một giờ em còn phải về gặp ảnh.

Chị chủ nhà cũng có cái vẻ hà hè, chị ta vui vẻ giắt lay Xuân tới rạp hát…

Gần mười hai giờ trưa Xuân mới ra khỏi rạp hát, nàng cuống lên :

– Chết muộn quá rồi, em phải về gấp không ảnh chờ…

Về tới nơi, nàng đã thấy Loan nằm đợi ở giường. Loan uể oải ngồi dậy :

– Đi đâu vậy :

Xuân vui vẻ :

– Em đi coi hát với chị chủ nhà, phim thiệt hay đó anh.

Loan lạnh lùng :

– Vậy hả, tiền đâu mà coi !

– Chị chủ nhà bao !

Loan sửa soạn lại quần áo :

– Bây giờ mình đi Sàigòn ăn cơm, ăn cơm cháy.

Xuân mỉm cười liền hầu để Loan vui lòng, ra đến cửa, nàng nghĩ đến quãng đường xa lắc xa lơ. Nghĩ đến tờ giấy một trăm còn nằm gọn trong túi mình :

– Hay thôi anh ạ, mình ăn cơm ở đây rồi về ngủ một giấc cho khoẻ.

Loan đứng dừng lại :

– Tiền đâu mà ăn ?

Xuân móc tờ giấy một trăm trong túi ra đưa trước mặt Loan :

– Thiếu giống !

Loan hơi cau mặt :

– Tiền ở đâu đó ?

– Em mượn được.

– Mượn của ai ?

– Chị chủ nhà !

Loan thở dài, lo lắng :

– Mượn rồi lấy tiền đâu mà trả ?

Xuân chỉ luôn vào Loan :

– Anh đi làm có tiền rồi trả.

Loan chán nản lắc đầu :

– Công việc anh chưa chắc gì mà em cứ mượn tiền tưới hột sen như vầy thì biết lấy đâu mà trả.

Xuân phụng phịu :

– Không lẽ mình chịu đói sao anh, bộ ăn cơm cháy được hoài sao.

Loan thấy Xuân nói cũng phải, chàng thương hại người yêu. Nó đành phải gật đầu cho Xuân vui lòng.

– Thì đó, em muốn tính sao cho gọn thì tính…

Xuân vui vẻ khoe :

– Chị chủ nhà tốt lắm anh, ngày mai tụi mình hết tiền trả tiền thuê phòng rồi mà chỉ vẫn cho mình ở như thường… Chỉ nói coi hai đứa mình như em…

Loan lo lắng, nhưng nó không nói ra sợ Xuân buồn.

Ra khỏi cửa cả hai gặp chị chủ nhà đi vào. Xuân kéo luôn Loan đến giới thiệu một cách thân mật. Chị chủ nhà cười dễ dãi, cởi mở :

– Các em đi đâu đó ?

Xuân nbhanh nhảu trả lời :

– Tụi em đi ăn cơm !

Chị chủ nhà thân mật hơn :

– Chị nói thiệt, các ern có thiếu thốn gì cứ nói với chị, chị sẽ giúp đở. Thấy đôi vợ chồng trẻ chị thương hết sửc như vậy đó.

Xuân chỉ Loan giới thiệu :

– Chồng em đó chị !

Chị chủ nhà nhìn Loan với đôi mắt đầy thiện cảm, rồi nhìn Xuân :

– Em chọn chồng xứng đáng đó, trông chả bành trai hết sức vậy đó.

Không lẽ Loan cứ giữ mãi thái độ Iầm lì, nó mỉm cười với chị chủ nhà cho Xuân vui lòng. Chị chủ nhà khen Loan :

– Em hiền quá, coi chừng con nhỏ này nó xỏ mũi em đó.

Xuân bĩu môi :

– Còn lâu, ảnh đánh đập em tối ngày mà chị biểu hiền thì hiền ở cái chỗ nào.

Loan lịch sự :

– Thôi chị cho phép, tụi tôi phải đi ăn cơm.

– Ừ đi ăn đi, tối về gặp lại tụi mình nói chuyện nhiều.

Vừa đi Xuân vừa nói :

– Đó anh thấy không, chị hiền lắm.

Loan chỉ im lặng đi bên Xuân vào quán cơm.

More Stories...