Thời Báo Vietnamese Newspaper

Loan Mắt Nhung ( chương 12)

Nguyễn Thụy Long

Đêm thứ bảy trời mưa lớn, tất cã các phòng giam trong tám khu đều phải im lặng để nghe trực tiếp truyền thanh tuồng cải lương, máy phóng thanh ở phía bồn nước. Tiếng hát mùi nhiễu của cô đào cải lương bị tiếng gió mưa át giọng làm nhiều kẻ bực mình. Nhưng không ai dám nói lớn tiếng, họ chỉ chặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu.

Quái già nằm lơ mơ ngủ, hai thằng lỏi tì thay phiên nhau đấm bóp lão. Lão thưởng thức tiếng hát giọng ca, thỉnh thoảng lại mỉm cười có vẻ thú vị lắm. Thời gian lặng lẽ trôi qua, kèn giới nghiêm rung lên. Quái già vỗ tay ra lệnh :

– Giới nghiêm rồi nghe, tụi bây về chỗ ngủ hết, thằng não lộn xộn tao dọng thấy mẹ.

Tuồng cải lương tiếp tục đến 11 giờ đêm mới dứt hẳn. Quái già vươn vai ngồi dậy ngáp, lão nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở phía Loan nằm. Loan ngủ chung với Huân con, Quái già ngần ngại một lát rồi lên tiếng gọi :

– Huân con !

Huân con già vở ngủ không trả lởi, nó ghé vào tai Loan nói nhỏ :

– Bỏ mẹ tao rồi !

Loan nắm lấy tay bạn :

– Mày bình tĩnh, hắn đi vào đúng kế hoạch của mình rồi đó, khi đã nắm chắc bằng chứng rồi mày nhớ hành động nhé, tụi tao sẽ tiếp tay ngay.

– Huân con đâu.

Quái già gọi thêm tiếng nữa. Huân con cố thu hết can đảm dạ lên một tiếng, cả phòng giam đều thức giấc, chúng no lén đưa mắt nhìn quái già. Quái già nạt :

– Ngủ đi chứ, tụi bây nhìn gì ?

Quái già dịu giọng lại :

– Huân con, mày tới đây ngủ với tao, hôm nay tao mệt, mày chịu khó đấm lưng cho tao nghe.

Huân con lẳng lặng dứng dậy, đi tới phía quái già. Quái già cười tít mắt :

– Nói vậy chớ tao thấy mày ngủ đẳng lạnh quá nên muốn kêu mày lại ngủ với tao cho ấm.

Huân con dạ nhỏ. Bọn lỏi vì sợ quái già, nên lại len lét nằm xuống ngủ. Khắp phòng im lạng như tờ. Chỉ còn tiếng quái già vang lên :

– Giở rộng chiếu ra, mày đắp chiếu qua người tao rồi bố con ta ngủ với nhau một giấc cho đến sáng.

Tiếng chiếu giở sột soạt. Loan nằm im thin thít nghe ngóng, đồng thời những thằng khác trong bọn cũng cùng chung một tâm sự như Loan. Chúng lo lắng thay cho Huân con và sẵn sàng hành động khi được lệnh của “xếp sòng”.

Thời gian chậm chạp trôi, vẫn không có động tĩnh gì. Mưa mỗi lúc một to, tiếng mua rơi ào ạt lùng tiếng cống tháo nước chảy áo ào dưới sân. Tất cả những kẻ thức để canh chừng mắt đã díp cả lại. Để chống cơn buồn ngủ, chúng phải nhỗ nước bọt ra tay thoa lên mặt. Chúng nín thở, nằm ép mình dưới chiếu không cựa quậy. Càng nằm yên, cơn buồn ngủ mỗi lúc càng hành hạ chúng. Nhiều thằng buông thả không chắc quái già đã dám “làm thịt” Huân con. Thằng Loan chỉ tính xa cho ra vẻ ta đây.

Loan cũng buồn ngủ, nó cố chống lại giấc ngủ đang lôi kéo, thật là một cực hình. Hai mí mắt cứ xụp xuống, và Loan biết nếu nó chĩ nhắm mắt lại năm giây thôi nó sẽ ngủ mê mệt. Loan nghĩ đến Huân con. Đêm hình như đã khuya lắm. Mưa muốn không ngớt, bây giờ không còn ào ạt nữa nhưng nó dai dẳng…

Bỗng tiếng chiếu sột xoạt, rồi tiếng ứ hự của Huân con :

– Kỳ quá à !

Một tiếng xuỵt khẽ nổi lên :

– Yên nào không mày chết bỏ mẹ bây giờ.

Tự nhiên Loan và bạn bè choàng tỉnh ngủ. Nhưng chúng nó vẫn nằm im thin thít nghe ngóng. Tiếng quái già thầm thì một cách đĩ thõa :

– Đừng có cứng đầu, mày đâu có bị thiệt thòi mà sợ.

Tiếng Huân con đối đáp :

– Nhưng tôi thấy kỳ quá.

Quái già cười nhẹ :

– Kỳ gì mà kỳ…

– Tui la lên cho coi !

– Mày tưởng tao ngán hả, ông đ . . . sợ thằng nào ở đây hết, ông nhốt ráo trội vào “cát sô” mới biết thân.

Huân con im lặng một lát bỗng nhiên nó vùng la :

– Bớ người ta !

Chiếc chiếu tung ra, nhất loạt bọn Loan đứng bật dậy nhào tới. Loan Hô thật lớn.

– Anh em ơi “a la sô” !

Bọn nhãi đã được Loan mắt nhung chia công tác sẵn nhào về phía quái già như một bầy ác thú. Mồm thằn Dương húc to nhất bọn :

– Bắt được tại trận nhá ! Nhào vô anh em. Đánh chết mẹ quái già cho tao.

Quái già chưa kịp ngồi dậy đã lãnh những cú đấm cú đá tưng bừng. Những thằng khác mới đầu còn nhút nhát sau được đà cũng làm tới. Lũ trẻ tranh nhau đấm đá quái già túi bụi như mưa bấc, chúng dầy xéo lên quái già như dầy xéo lên một cái bao tải. Miệng quái già lắp bắp :

– A, chúng bây nổi loạn hả ?

– Ừ chúng ông nổi loạn đấy, chúng ông đánh mày cho chết thằng quái già khốn nạn.

Mới đầu quái già còn la hét nạt nộ, sau rồi lão chỉ còn biết nằm co người lại như con tôm để đỡ đòn. Bọn lỏi la hét om xòm đền nỗi tù nhân tám khu cũng phải thức giấc. Cửa phòng giam nhi đồng bị bọn giám thị đập thình thình vang động khắp khám đường. Loan mắt nhung đứng chống nạnh như một ông tướng, hắn gào lên giữa những tiếng hò hét :

– Tụi bây đánh chết nó đi, tao lãnh đủ cho.

Quái già lăn long lóc dưới sàn, lão rên la hăm dọa chán rồi van lạy rối rít. Dương húc khoái tỉ cười lên hăng hắc. Nó cứ nhằm ngực quái già mà đạp :

– Cho mày chết !

Ngoài hàng lang tiếng giày dép thi nhau chạy rồn rập. Tiếng còi lanh lảnh xé không khí. Mưa vẫn rơi ào ạt. Có tiếng la ngoài đầu hành lang :

– Tù nổi loạn.

Tiếng qui lát súng kéo xoành xạch. Rồi họ chạy tới trước phòng giam nhi đồng chĩa súng vào trong, mặt đằng đằng sát khí. Loan bình tĩnh ra lệnh :

– Ngừng tay !

Nó nhảy tới chặn một chân lên ngực quái già đang nằm ngửa tênh hênh dưới đất. Bọn nhãi con im phăng phắc, người giám thị đứng bíu vào song sắt hầm hầm !

– Tụi bây muốn nổi loạn phải không ?

Loan dõng dạc trình bày :

– Không, thưa xếp chúng tôi không nổi loạn, chúng tôi chỉ muốn triệt hạ lão trưởng phòng khốn nạn nầy.

Loan chỉ tay xuống mặt quái già đang rên rỉ dưới gót chân nó. Quái già la :

– Xếp ơi cứu em, chúng nó nổi loạn giết em !

Loan bỗng nhiên trở nên hung dữ, nó nhấn gót chân xuống mạnh hơn :

– Câm ngay ! (Loan tiếp tục trình bày với giám thị) Xin xếp cứ mở cửa vào đây coi, thằng này khốn nạn lắm. Dạ thưa xếp nguyên nhân bệnh ỉa chảy của tù nhi đồng là do hành động khốn kiếp của thằng này ráo trọi. Và đây (Loan kéo Huân con đang xốc quần ra đứng cạnh mình) Mày hãy trình bày với xếp đi.

Huân con mắc cỡ đứng cúi gầm mặt. Người giám thị thoáng hiểu, ông ta dịu giọng lại :

– Có thật không em ?

Huân con lần đầu tiên dược người giám thị hỏi bằng giọng dịu dàng, nó cảm động mếu máo gật đầu :

– Dạ thiệt đó, nó… nó…

Người giám thị hừ một cái. Ông ra lệnh cho những người giám thị khác hạ súng xuống. Trong khi đó lão già chối bai bải :

– Dạ oan quá xếp ơi I Chúng nó muốn nổi loạn, em tính dẹp, chúng vu oan cho em…

Người giám thị cau mặt :

– Câm họng, tao hiểu cả rồi. Chúng mày ngồi yên đó, đứa nào nhúc nhích tao bắn chết.

Nói xong, ông ra cửa tra chìa khóa vào mở. Bọn lỏi tì hồi hộp, nhiều thằng run lên như cáy xấy.

Cánh cửa sắt nặng nề mở rộng, người giám thị buớc vào trong khi những khẩu súng lại được bắc lên chỉa vào phòng giam.

Người giám thị tới trước Loan, cúi xuống quan sát quái già. Ông ta chống nạnh nhìn khắp lượt rồi dịu dàng nói với Loan ;

– Thôi được, nhà lao sẽ phân xử việc này…

Ông ta nhìn khắp lượt một lần nữa :

– Tao muốn hỏi thằng nào cầm đầu vụ này ?

Loan khôn khéo trả lời :

– Dạ tất cả !

Ông giám thị gật gù :

– Mày trả lời khôn giàn trời !

Ông giám thị lại nhìn xuống quái già đang van lạy. Ông ta bực mình đá cho quái già một phát :

– Không còn chối cãi gi nữa, tao hiểu hết rồi, tội mày đáng xử bắn !

Quái già khóc lóc :

– Dạ oan con quá xếp ơi !

Ông giám thị muốn chắc ăn nên lên tiếng hỏi bọn lỏi :

– Đứa nào công nhận quái giá có tội giơ tay lên ?

Bọn Loan giơ tay đầu tiên rồi lần lượt bọn lỏi tì làm theo. Quái già khóc lên hưng hức:

– Oan con quá xếp ơi ! Xuân, Xuân mày lại phản bội tao nữa sao. Mày nói đi, mày nói chúng nó tính giết tao đi. Hôm trước chính mày khai với tao mà !

Xuân chưng hửng, nó đang giơ tay… Nó ngượng ngập ra mặt khi thấy nnững đôi mắt nhìn vào nó chầm chập. No là kẻ phản bội, nó không ngờ lại có giây phút này xảy ra, nó luôn luôn là kẻ hùa theo kẻ mạnh để trục lợi, no tráo trở như một con dao hai luỡi, và lúc này đứng trước anh em đứng truớc vị giám thị lạnh lùng đang chờ đợi nó trả lời, rồi nó nhìn xuống quái già, lúc này quái già không bằng một con chó. Bắt buộo=c Xuân phải tìm một lối thoát có lợi cho mình. Hắn chỉ mặt quái già chối bay chối biến.

– Lảng nhách à ! Tôi nói với anh hồi nào, tôi ghét anh, anh bậy bạ ở đây ai lại không biết.

Quái già uất người, lão tính cãi nữa thì thằng Xuân chạy tới toan đạp vào mặt lão. Loan lạnh lùng nắm vai Xuân lại :

– Bình tĩnh chứ ! Đủ rồi, tao biết lòng ngay thẳng của mày rồi, chúng mình sẽ nói chuyện sau.

Thằng Xuân cãi tía lia :

– Nhưng em ức lắm, thằng quái già này đổ thừa cho em để chia rẽ chúng mình đấy.

Loan cười nhạt, nụ cười của kẻ cả. Người giám thị đặt tay lên vai Loan :

– Mày có vẻ xếp sòng bọn này lắm, sáng mai ba đứa trong số đó có mày, sẽ xuống phòng can nhân trình bày với Trung tá quản đốc, hiểu chứ. Bây giờ thì tụi bây ngủ đi.

Nói xong giám thị cúi xuống nắm cổ quái già dậy :

– Tội thằng quái già này lớn lắm đấy, không thể để ở đây được nữa. Nhà lao tin cẩn mày là người lớn tuổi hóa ra hỏng bết. Tồi bại !

Quái già lạy van rối rít, nhưng ông giám thị cứ xách cổ lão ra ngoài phòng giam :

– Không nhiều lời, mai mày trả lời với Trung tá…

Cửa phòng giam khép lại. Bọn lỏi la lên, chúng nhảy xổ đến bu lấy Loan. Chúng cúi thấp người xuống vòng tay công kênh Loan lên vai đi vòng quanh phòng giam. Dương húc la lớn :

– Hoan hô Loan mắt nhung !

– Hoan hô !

Chưa bao giờ trong đời Loan lại thấy lòng mình nôn nao vui sướng như lúc này. Nó giơ tay chào bạn bè và hét lên như điên, quên cả giới nghiêm :

– Đốt lò lên, nấu nước trà uống mừng lật đổ quái già !

Bọn lỏi reo hò ầm ĩ, chúng chạy a đến góc tường đốt lò, năm phút sau một dẫy lò nhóm cháy sáng trưng. Chúng nó ngồi kể chuyện với nhau pha gây cấn vừa rồi :

– Tao đá quái già một cái đau quá xá !

– Đ.m, tao không đá, tao bóp dế nó !

Bọn trẻ cười lên hăng hắc. Huân con khoái trí nhảy “tuýt” loạn xà ngầu ở giữa phòng. Dương húc thì trồng cây chuối, Minh toét lộn mèo. Còn thằng Cà Đao nhái điệu bộ

quái già ngồi xếp chân bàng tròn, tay đấm lưng miệng lè nhè :

– Có thằng nào đó không, tới dấm lưng cho bố già coi.

Dứt lời nó giả vờ ôm ngực ho lên xù xụ. Nhiều thằng khác nằm lăn lộn dưới đất rẫy đành đạch, cười đến chảy cả nước mắt nước mũi ra.

Loan không đùa nghịch như các bạn, nó nhìn bạn bè vui mừng nên càng thấy lòng mình rộn rã. Nó nghĩ bụng, cũng cần phải cho bọn lỏi cười xả ga một mách cho sướng.

Khi Huân con nhảy tuýt qua mặt Loan, Loan túm quần nó kéo lại :

– Ê, anh em, thôi nghe, tụi mình phải giữ im lặng cho nhà lao nghe.

Bọn lỏi tăm tắp nghe lời Loan. Tiếng nước bắt đầu réo xôi trong nồi. Dương húc ra lệnh :

– Thằng nào có bánh kẹo bỏ hết ra, tụi mình ăn mừng chiến thắng quái già.

Bọn trẻ nhao nhao hưởng ứng. Giữa lúc ăn uống vui vẻ, thằng Dương húc như chợt nhớ ra điều gì, nó đứng phắt dậy, vỗ tay ra hiệu cho toàn thể im lặng. Chờ cho tất cả chú ý đến mình, Dương húc mới lên tiếng :

– Bây giờ chúng ta đã chiến thắng quái già rồi, đã “nhậu nhẹt” no say, chúng ta cần phải tuyên dương công trạng “gắn mề đay” cho những người có công. Và nhất là… Nó nhìn về phía thằng Xuân.- Với kẻ có công lao chả cần nói vì ai cũng biết rồi. Bây giờ tao chỉ muốn nói đến kẻ phản bội thôi.

Khi nói, đôi mắt Dương húc chăm chăm nhìn về phía thằng Xuân. Tất cả mọi người đều nhìn theo. Dương húc gọi :

– Xuân, tao muốn mày trà lời trước tất cả anh em rằng tại sao mày lại phản bội…

Xuân ú ớ cải :

– Tao… tao… đâu có phản… bội.

Dương húc cười, tiếng cười của nó nghe cay nghiệt làm sao :

– Hừ, không phản bội, tại sao quái già lại khai mày ?

Khắp phòng giam nhao nhao :

– Đánh bỏ mẹ nó đi. Đồ chó !

Xuân cuống lên, nó dáo dác nhìn tất cả mọi người. Những đôi mắt căm phẫn hướng về nó. Nó lo sợ đến tột độ rồi bật khóc :

– Oan tôi quá !

Duơng lúc oai nghiêm lên tiếng :

– Còn oan cái nỗi gì, đối với nhũng kẻ phản bội tụi bây tính sao đây ?

Tất cả đều nhao nhao đề nghị, kẻ đòi đánh, kẻ đòi được nhéo một cái, có kẻ đòi béo tai vặn mũi. Chờ cho tất cả đã đề nghị hết. Lúc ấy Dương húc mới lên tiếng :

– Thằng Xuân có thề với tụi tao rằng nếu nó phản bội anh em nó phải sẽ ăn cứt. Bây giờ bắt nó thực hiện lời hứa, anh em đồng ý không ?

– Đồng ý !

Xuân sợ quá khóc lóc tùm lum, nó lạy van lung tung. Nó hướng về phía Loan, Loan chỉ cười nhạt. Bọn trẻ vẫn nhao nhao.

Dương húc bỗng trở nên tàn ác :

– Ở đây có thằng nào ỉa chảy không ?

Thằng Huân con nhẫy ra, lụt quần sẵn :

– Tuy tao chưa… bị gì hết cả, nhưng tao đã muốn ỉa chảy rồi. OK cho thằng Xuân “măng giê ca ca” tao nghen.

Nói xong nó tụt quần ngồi xuống dặn. Miệng nó huýt sáo như gọi chó :

– Ê Xuân ! chặc… chặc… tới đớp mày, nóng hổi à !

Bọn lỏi cười phá lên, xô đẩy thằng Xuân thảm hại. Xuân nằm lăn ra đất khóc thảm thiết.

Dương húc tàn ác :

– Đ.m, bò tới đớp ngay, lộn xộn tụi tao chét vô mặt đó.

Xuân khóc ré lên vì những cái xô đẩy, đá đạp. Nó hướng về phía Loan van lại :

– Anh Loan ơi, anh cứu em với !

Miệng thằng Huân con be be :

– Đ.m hôm qua thì ỉa chảy xoèn xoẹt, hôm nay lại táo bón. Đ.m chờ nghen, ròn tan nghen mày, ngon tổ mẹ.

Loan đứng dậy, nó xô những đứa đang bu quanh Xuân sang một bên :

– Thôi, mình xử một kẻ phản bội như vậy là quá đáng lắm rồi, Huân con đứng dậy ngay, và tụi mày nghe tao, nên tha nó.

Bọn lỏi nhao nhao phản đối. Thằng Minh toét, Cà Đao gân cổ lên cãi :

– Đ… được, mày quên những ngày nằm dưới “cát sô” rồi sao ?

– Tao không bao giờ quên được hết, nhưng thôi tao xin tất cả vì…

– Vì sao ?

Loan mắt nhung nhìn Xuân khinh bỉ :

– Vì tao sợ nó ăn kít của thằng Huân con bẩn kít nó đi.

Bọn lỏi cười ré lên sau lời nói “đầy ý nghĩa” của Loan mắt nhung. Loan mắt nhung tiếp :

– Thôi nha, tụi bây đồng ý tha nó nhá. Vì nó là thằng hèn… không đáng để cho những thằng chịu chơi như mình quan tâm.

Bọn nhóc tì được khích lệ dễ bị lôi cuốn theo đà, chúng đồng ý tha thằng Xuân một cách dễ dàng.

Đêm khuya dần và cuộc vui tàn dần. Người giám thị gác hàng lang có vẻ hiền lành hơn mọi hôm, ông ta ghé mặt vào xong sắt khuyên nhủ :

– Thôi ngủ đi các con, ngày vui còn dài…

Comments are closed.