Loan Mắt Nhung ( chương 10)

Nguyễn Thụy Long

Ngày một ngày hai vẫn không có gì đáng tiếc xảy ra. Bọn trẻ sống trong không khí hồi hộp lo sợ, chúng ít nói chuyện với nhau và dòm chừng nhau. Quái già càng trở nên cay nghiệt, hắn hành hạ bọn trẻ đủ điều. Dương húc vẫn chưa được thả, quái già thì thầm thà thậm thụt lên xuống phòng an ninh. Mỗi lần về lão lại đe dọa bọn trẻ :

– Tao sẽ bào láng tất cả bọn bây, tử tế không muốn, cu li hả. Nói cho tụi bây biết tao cu li gấp trăm lần tụi bây. Nhỏ con học đòi.

Sắp đến giờ ăn trưa, bỗng có một người giám thị dắt theo năm gã an ninh lên phòng giam. Bọn trẻ buông đũa bát khi thấy người an ninh chống nạnh. Mọi sinh hoạt ngừng bặt. Quái già xum xoe chạy ra :

– Dạ thưa xếp !

Người giám thị không trả lời, ông ta kéo trệ cái kính trắng gọng đồi mồi xuống sống mũi, nhìn bọn lỏi, rồi rút trong túi ra một mãnh giấy. Ông la tằng hắng :

– Anh cho tôi bắt mấy thằng nhãi trong phòng này.

Quái già xoắn hai tay vào nhau, dáng điệu lão khúm núm :

– Dạ xếp cứ tự nhiên !

Người giám thị kéo trệ thêm cái mắt kiếng xuống sống mũi :

– Lỏi tì tụi bây nghe đây, đứa nào có tên thi đứng ra một bên.

Bọn nhãi nín thở, dáo dác đưa mắt nhìn nhau. Người giám thị bắt đầu đọc :

– Loan, Loan mắt nhung. Minh tự Minh toét, Huân tự Huân con, Cà đao.

Bốn thằng lỏi lục tục bước ra. Loan khều tay Huân con, nói nhỏ :

– Bỏ mẹ rồi !

Một gã an ninh trông thấy, gã nhảy đến chụp cỗ Loan lên gối đến hự một cái vào ngực Loan :

– Đ.m, mày nói lén gì ?

Sau cái lên gối, Loan thấy tức ở ngực nó muốn ho nhưng tiếng ho như không thể thoát ra khỏi cổ họng.

Người giám thị mặt lạnh như tiền, nhắc cái kính lên nhìn Loan:

– Mày tên gì ?

– Dạ Loan !

Ông cười khà khà :

– Được lắm, Loan mắt nhung, đừng lo mày không được nói, mày sẽ còn phải trả lời nhiều câu hỏi kia mà.

Dáng điệu của ông rất kẻ cả, đưa tay ra bắt tay quái già. Quái già cúi rạp người xuống hai đỡ lấy tay vị giám thị lắc lấy lắc để :

– Trăm sự chúng con nhờ xếp, kể thấy chúng nhỏ con cũng thương… Nhưng để chúng ờ đây thì nguy hiểm cho những em nhỏ khác.

Người giám thị không trả lời, ông ta quay trờ ra. Hai gã an ninh đồn bọn lỏi đi trước không quên dằn mặt;

– Thằng nào nói chuyện tao đánh chết mẹ.

Từ các phòng gian dọc theo dẫy hành lang dài, những khuôn mặt ló nhó nhìn ra. Người giám thị hăm dọa :

– Chúng bay nhìn gì, muốn đi theo những thằng nhãi này hà ?

Bọn tù tò mò vội thụt vô, nín khe. Qua hết dãy hành lang, bọn lỏi bị điệu xuống một chiếc cầu thang xoắn trôn ốc, xuống mãi tầng cuối cùng còn đi vòng một hồi mới tới phòng an ninh.

Ở cửa phòng an ninh một gã tù mặc qnần áo trắng ngồi gác. Tay hắn cầm một cái dùi cui to bằng cánh tay người lớn.

Hai người an ninh ra lệnh cho bọn nhãi đứng lại. Người giám thị vào trước gã tù gác cửa :

– Cho chúng nó vô.

Gã tù cầm dùi cui đứng dậy, hắn trợn mắt nhìn bọn nhãi, đôi mắt trắng dã trông đến khiếp :

– Lần lượt vô từng thằng !

Loan đi đầu, gã thẳng cánh giơ chiếc dùi cui phang đến hự một cái vào lưng Loan. Thịt Loan rát như bỏng. Lần lượt bốn tên bị tống vào phòng giam mỗi đứa lãnh một dùi cui giáo đầu.

Ông giám thị giắt cả bốn thằng tới trước bàn vị trung úy, trung úy đang nhồi thuốc vào ống điếu. Dáng điệu ông ta thận trọng, tì mỉ, ngón tay vét những sợi thuốc lờm xờm cho gọn vào nõ điếu, đoạn ngậm lên môi, chệch sang một bên. Ông ta chưa mồi lửa, ngước lên nhìn bọn nhãi hỏi:

– Đủ cà đám đấy chứ ?

Người giám thị trả lời thay :

– Dạ đủ !

– Thằng cầm đầu là thằng nào ?

Người giám thị chỉ Loan. Vị trung uý nheo mắt nhìn Loan rồi cúi xuống mồi thuốc. Que diêm cháy bập bùng rồi tắt ngúm, trong lòng điếu đỏ lên. Ông ta hít một hơi thuốc rồi hỏi :

– Mày muốn nổi loạn trong khám phải không ?

Loan cố giữ bình tĩnh thưa :

– Dạ, bọn chúng tôi khổ sở quá nên…

– Nên nổi loạn chớ gì ?..

Vị trung úy ngắt ngang lời nói của Loan bằng một câu hỏi. Vẻ mặt ông ta đanh lại. Ông ta cười nhạt :

– Mày ở tù lần này là lần thứ mấy rồi !

– Dạ lần thứ nhất !

Vậy mày chưa hiểu tù là gì, mày cần tìm hiểu thêm. Thôi được tao cứ để mày ở đó, tao hỏi tiếp những thằng khác.

Vị trung úy lần lượt hỏi ba tên kia, cuối cùng ông kết luận :

– Thằng Loan mắt nhung là thằng cầm đầu và những thằng khác chỉ là những thằng a tòng.

Trung úy cười, chiếc ống điếu vẫn phì phèo ở trên môi :

– Nhưng cùng chung một tội tụi bay ạ, đừng cỏ tường bở.

Ông cầm chiếc búa gõ lên mặt bàn ba cái. Một gã an ninh cao lớn chạy tới, trung úy từ tốn ra lệnh :

– Anh Bé, mang thằng Loan mắt nhung đi điều tra coi xem có phải bọn tù V.C xúi bẩy nó xách động bọn tù nhãi con nổi loạn không ?

Loan choáng người không ngờ vị trung úy lại buộc Loan vào tội gớm ghiếc thế. Loan vội vàng đính chính :

– Dạ thưa… trung úy.

VỊ trung úy xua tay :

– Mang nó đi, Bé. Mày đừng để tao phải ra tay…

Bé dạ một tiếng thật lớn. Hắn giơ tay chụp lấy cổ Loan kéo đi xềnh xệch. Vừa đi hắn vừa hăm he :

– Mày là V.C nằm vùng hả, mày chết mẹ với tao.

Bàn tay bộ pháp của Bé nắm Loan lôi đi như một chiếc càng cua cặp vào cổ con nhái bén. Loan muốn kêu mà không thể kêu lên được vì bàn tay của Bé bóp vào sau gáy quá đau. Khi Bé đẩy Loan vào một căn phòng nhỏ, Loan nghe thấy từ ngoài tiếng kêu thét, lạy van tưng bừng của đám bạn bè còn lại. Loan đoán chừng chúng bị trung úy đánh. Tiếng vị trung úy hét lên :

– A, chúng bây già mồm phài không, đứa nào xúi bây theo thằng Loan mắt nhung ?

– Dạ ! dạ ! không có ai theo hết ạ !

– Không ai theo sao trưởng phòng làm đơn thưa tụi bây.

Và cứ thế, luận điệu hỏi cung được lập đi, nhắc lại nhiều lần. Bọn lỏi la khóc mỗi lúc một lớn, một rền rĩ hơn.

Bé đẩy Loan ngã dúi vào tường. Nó chưa kịp ngồi dậy đã lãnh đủ một cái đá như trời giáng vào lưng. Người Loan nẩy lên, ngã xấp mặt xuống sàn. Bé phun một bãi nước bọt vào tường, kèm theo câu vàng tục :

– B.c. đồ gà chết, mới có một cái đá mà đã xụm bà chè.

Hắn nhìn Loan khinh khỉnh :

– Đ.m. mày ngu quá, phải la lên chứ. La thật lớn mày, không la tao đá mày chết mất.

Loan gượng ngồi dậy, nó hoang mang không hiểu Bé muốn cứu giúp nó hay muốn đùa cợt. Hình như Bé hiểu tâm lý Loan, mặt hắn dịu lại :

– Tao nói thiệt đó, tao tin cái mặt mày không thề là V.C được. Mày chống trưởng phòng phải không ?

Loan cảm động gật đầu :

– Tại thằng trưởng phòng độc ác quá…

Bé nhìn ra cừa rồi xúi Loan :

– Mày la đi, la thật lớn chừng năm phút rồi kể đầu đuôi cho tao nghe.

– Dạ la làm sao ?

– Đ.m, ngu quá, thôi được, tao giúp mày một tay. Nói xong hắn xách cổ Loan lên, táng cho một cái đến bốp vào má :

– Đ.m, thằng V.C nào xúi bay !

Loan há miệng la lớn :

– Ối trời ơi !.. Em lạy xếp, con oan !

Bé nói nhỏ :

– Khóc lên !

Bé tiếp tục chửi bới :

– Đ.m lớn cái họng hả ! Mày chết mẹ mày con ạ ! Thằng nào xúi khai đi.

– Ối, con lạy xếp, không có ai xúi bày con hết hu… hu…

– Tiên sư cha mày, mày lì phải không ?

– Hu… hu… dạ con khai thiệt.

Bé nhảy múa lung tung la hét um sùm làm như đánh đấm Loan mắt nhung dữ dội lắm, Loan thì giả vờ lăn lộn dưới sàn lạy van, kêu khóc, reo người rầm rầm…

Một lát Bé đứng thở, nhe hàm ràng ra cười nói nhỏ :

– Đ.m mày đóng kịch khá lắm !

Loan cũng cười :

– Cám ơn xếp, sao xếp không đánh em thật ?

Bỗng có tiếng vị trung úy hỏi vọng vào :

– Bé mày đánh nó chết chưa ?

Bé la to :

– Dạ em đang bóp cổ nó ! Bóp cho nó chết luôn…

Vị trung úy vội can :

– Từ từ chứ mày.

Bé lại nháy Loan :

– Mày la khóc đi !

Loan lại tiếp tục la khóc, rên rỉ. Bé la bét om sòm.

– Đồ chó, mới nứt mắt ra mà đã học đòi. Không có Trung úy xin tao bóp mày chết ngắc luôn.

Bé nói nhỏ với Loan :

– Mày nghe người ta đồn tao ác lắm phải không ?

– Dạ !

Bé có vẻ hỉ hả :

– Mày về cũng nhớ khai tao ác nghe, không có ơn nghĩa mẹ gì hết. Mày con nít tao không nỡ đánh, vả lại tao khoái thằng nào nổi loạn. Mày chống đối trưởng phòng ra sao kể tao nghe coi.

Loan mở to mắt nhìn Bé :

– Rồi đại ca không lấy được lời khai của em thì sao ?

Bé bĩu môi :

– Mày ngu thấy mẹ, ổng hù mày đó, rồi tao khai với ổng mày xỉu rồi thì thôi chứ gì.

Loan cảm động, kể lể tội ác của quái già. Gương mặt Bé rắn lại, hai môi mím chặt. Hắn nói bằng giọng cảm động :

– Trước đây năm năm, khi tao còn là tù nhi đồng, tao cũng gặp cha đó. Đ.m khốn nạn thật. Hồi đó tao hèn yếu chứ đâu có can cường như mày bây giờ.

Bên ngoài phòng vị Trung úy lại lên tiếng hỏi :

– Sao mày Bé, nó chịu khai chưa ?

– Dạ nó xỉu rồi !

Bé đẩy Loan ngã xuống :

– Mày giả vờ xỉu nghe, tao ra trình với ổng.

Bé đi ra ngoài, nằm trong này Loan nghe thấy tiếng Bé nói với Trung úy :

– Thằng bé yếu quá, em mới táng nó mấy cái, lên gối hai phát, và bóp cổ nó đã xỉu liền.

Tiếng vị Trung úy cười :

– Thôi được rồi, mình hù nó thôi chứ bộ giết chết nó sao ?

– Dạ nó là V.C !

– Việt cộng hồi nào, tao đã bảo rằng mình hù chúng nó mà đem giam lại mấy bữa rồi thả cho chúng nó tởn thôi . ..

Bé dạ dạ mấy tiếng đoạn hỏi tiếp :

– Lát uýnh tụi nó nữa không Trung úy ?

Trung úy gắt :

– Đ.m thằng này thiệt kỳ, lúc nào cũng chỉ đòi đấm đòi đá người thôi hà…

Một lát sau Bé đi vào, nó nhìn Loan cười :

– Xong rồi ! Bây giờ đến lượt này đóng kịch khi tao điệu mày ra ổng. Nói trước, tao chỉ có thể giúp mày được có thế. Nhớ một điều là đừng khai với ai tao hiền hết nghe ! Mày thề đi !

Loan giơ lay lên :

– Em xin thề !

Bé gật đầu có vẽ bằng lòng, nó xốc cổ Loan dậy la thật lớn :

– Đi mày, lộn xộn đá thấy mẹ bây giờ.

Loan bị điệu ra trước bàn Trung úy, ở đó bọn nhóc, Huân con đã đủ mặt, Loan tlấy bộ điệu đau đớn, nhăn nhó đứng ôm ngực, nó ho khan luôn miệng. Vị Trung úy gật gù hỏi :

– Mày còn dám chống đối trưởng phòng nữa thôi ?

Loan ôm ngực :

– Dạ thôi !

– Được, để phạt tụi bây, tao sẽ nhốt tụi bây vào “cát sô”, cho ăn cơm lạt một tuần và còng kiểu xe cuốc.

Mặc cho bọn Loan van lạy, vị Trung uý đanh thép ra lệnh :

– Bé, mày làm theo lệnh tao.

Khi điệu bọn lỏi đi, Bé nói :

– Đến đây là hết nhiệm vụ tao, tao không giúp gì được mày hết.

Bé giao trả bọn nhóc tì cho một tên tù an ninh khác đứng ở trước cừa một phòng giam tối om. Cánh cửa phòng vừa mở ra, Loan đã ngửi thấy mùi khai thối nòng nặc bốc lên như ở một cầu tiêu công cộng. Gã tủ an ninh mở công tắc điện, ánh sáng của ngọn đèn điện vàng khè tỏa ra, soi màu sáng nhờ nhờ trong phòng. Bọn nhóc cũng vừa nhận ra thằng Dương húc bị còng ngồi xỗm ở một góc phòng. Giữa phòng là một thùng phân thúi hoăng. Gã an ninh cười hề hề khi thấy bọn nhóc nhăn mặt :

– Tập cho quen đi các con ạ ! Năm thằng tụi bay ỉa mới thối kia. A lê vô !

Từng thằng một vô phòng giam. Gã an ninh bắt chúng ngồi xổm xuống, hai tay luồn xuống hai bên rồi còng lại bằng còng nhôm. Người chúng cong vòng như con tôm. Gã an ninh nói :

– Đó là còng kiểu se cuốc hiểu chưa ?

Hắn ra khỏi phòng, điện tắt, mùi hôi thối xông lên nồng nặc, căn phòng nóng như lò lửa. Loan cố nín thở, hỏi trong bóng tối :

– Dương húc đâu ?

Một tiếng trả lời yếu đuối ;

– Tao đây ? Đ.m tại sao tụi bây lại bị tống xuống đây ?

Một tiếng nói khác vang lên :

– Ủa, không phải mày khai sao ?…

Tiếng Dương húc trả lời :

– Chết thì thôi chứ tao không thèm đâu… Chưa bao giờ tao phản bội anh em.

Tiếng chép miệng :

– Tao cứ nghĩ mày bị đánh đau quá rồi khai chứ. Dương húc không trả lời, hình như nó mệt mỏi quá rồi. Loan hừ một tiếng, giọng đầy bực dọc :

– Có kẻ phản bội ?

– Ai ?

– Tao sẽ tìm ra khi vô phòng, đồ hèn hạ !

Dương húc khuyến nhủ :

– Cố giữ lấy sức khỏe, nói thiệt ít, hơi thối xông vào miệng bịnh đó. Tao yếu lắm rồi.

Loan bắt đầu thấy tê rần hai cánh tay và hai bắp chân. Nó càng nhúc nhít chân tay càng tê. Loan cố gắng không kêu la. Những đứa khác bắt đầu văng tục :

– Mẹ, còng thế này thì sống thế chó nào được hả trời !

Tiếng Dương húc lạnh lùng :

– Tao đã chịu đựng ba ngày rồi đó, chắc khi tao được tháo còng ra thì chân tay liệt hết.

Máu bị ứ, lưu thông không đều, và Loan thấy khó thở. Rồi chân tay một hồi tê rần không còn cảm giác. Dương húc khuyên :

– Cố gắng nghĩ đến những chuyện khác để quên đừng chú ý đến cực hình mình đang phải chịu, một lát sau sẽ quen.

Loan bắt đầu quen với bóng tối. Nó lờ mờ nhìn thấy hình dáng bạn bè. Dương húc nằm nghiêng, những đứa khác ngã dần. Bây giờ Loan lại bắt đầu đau ở ngang thắt lưng và sống lưng, rồi khắp cã người mỏi rừ. Sàn phòng giam lạnh ngắt và ướt nhem nhép nước tiểu, mùi hôi thối bí hơi mỗi lúc một thêm nồng nặc. Đầu Loan nhức như bị búa bổ, mạch máu hai bên thái dương giật liên hồi.

Buổi chiều, khung cửa nhỏ ờ phòng giam xoạch mờ. Một khuôn mặt ngó vào :

– Tới giờ ăn, chịu khó ăn cơm lạt nghe.

Nói xong, lần lượt hắn ta ném từng nắm cơm qua khung cửa rơi xuống sàn bể tan… Loan chép miệng :

– Như vầy thì ăn uống gì được.

Dương húc nói :

– Quì vục mặt suống sàn mà táp.

– Nhưng… dính phân và nước tiểu rồi,

– Cứt cũng phẳi ăn, ăn để sống, để trả thù quái già.

Loan mím môi lại, lắc đầu :

– Tao không đói.

Tiếng Dương húc đanh hẳn lại :

– Không đói cũng phải ăn. Chúng bay hãy coi tao nè.

Nói xong, Dương húc gục mặt xuống đống cơm, nó táp một miếng nhai ngòm ngoàm rồi nuốt chửng.

Suốt từ sáng đến giở bọn Loan chưa ăn uống gì, bọn nhãi con đói như cào như cấu. Nhưng khi thấy những nắm cơm lạt ném bừa bãi vào phòng giam, có nắm cơm rơi cả vào thùng phân bắn tung toé, Loan thấy ớn…

Dương húc đớp tĩnh, ăn xong nó lăn người ngồi dậy, tìm một góc tuờng dựa lưng :

– Ăn uống như vầy không ngon lành gì hết, ngoài những nắm cơm này ra không còn thứ gì khác khả dĩ đớp được… Không lẽ chịu chết đói sao há bây.

Loan mắt nhung nhìn nhanh bạn, rồi nó gục mặt xuống đống cơm. Những đứa khác, sau một phút ngần ngại, làm theo Loan. Loan khuyên bạn :

– Cẩn thận, lựa cơn ra mà ăn, đừng táp nhầm…

Bọn nhãi con cười vang… có đứa sặc cơm ho lên xù xụ. Gã an ninh đứng ngoài cửa hét lên :

– Bộ khoái lắm sao mà cười ?

Dương húc lẩm bẩm chửi thề :

– Đ.m, không cười bộ khóc sao, còn lâu.

More Stories...