Thời Báo Vietnamese Newspaper

Lá thư Úc Châu: Chuyện buồn của nhậu!

Đoàn xuân thu

Em yêu của tui đọc thấy cái tựa bài: “Nghệ thuật nhậu” mà tui dự thảo tính viết, bèn xì một tiếng rõ dài, miệng cũng dài ngoằng, bĩu môi phán: “Nhậu là một thói hư tật xấu của quý ông mà cũng bày đặt đặt tên bài là: “Nghệ thuật nhậu!” Nghe ngứa lỗ tai tui quá hè!”

Nói xong, em tính bắt chước Hứa Do và Sào Phủ bên Tàu ra suối để rửa hai cái lỗ tai. Tui biết chắc rằng nước suối trong leo lẻo như vậy em yêu rửa hai cái lỗ tai xong rồi nó sẽ đục ngầu như nước Hồng chở nặng phù sa mùa lũ vậy!

Nhưng cãi với em làm gì cho hao hơi tổn tiếng. Chẳng ăn thua gì đâu. Vì Tía tui có dặn tui ngày tui đi cưới vợ là: “Khi cãi nhau, hãy để cho vợ của con nói lời cuối cùng. Bằng không sẽ bắt đầu một cuộc cãi lộn mới!”

Thằng bạn nhậu của tui nghe, rầy: “Bộ hai vợ chồng ông hỏng có chuyện gì khác vui vui cùng làm hay sao? Mà tối ngày cứ nghe hai ông bà cãi lộn với nhau hoài vậy?

Vợ tui dân gốc Quảng Nam! Coi tui nè 20 năm cưới vợ về, tụi tui cãi nhau có một lần hè!”
Tui tò mò nên hỏi để có gì hay mà học tập làm theo chớ! “Anh chị cãi nhau chỉ có một lần? Thiệt là hay nhe! Nhưng cãi nhau chuyện gì? Hồi nào?”

“Thì tui cũng cãi với em yêu của tui nhậu cũng cần đến nghệ thuật! Đó là đề tài; còn thời gian là ngay sáng hôm sau đêm động phòng hoa chúc, đuốc hoa còn đó mặc nàng nằm trơ; vì bận cãi.
Cãi từ sáng hôm đó, cãi tới bây giờ cũng chưa xong thì làm gì có chuyện cãi lần hai! He he!”
“Bộ anh không nghe câu Quảng Nam hay cãi sao? Quảng Nam ở đây là có đàn ông; có cả đàn bà. Và em yêu của tui là một trong số đó!”

Tuy nhiên là dân nhậu với nhau, tui hoàn toàn đồng ý là trên bàn nhậu mình phải có văn hóa, nghệ thuật nhậu.
Nói tới văn hóa nhậu người ta cứ lầm tưởng là nhậu tức là ăn món gì phải đi với rượu gì.
Ôi tìm hiểu dài dòng chi cho nó mất công! Đi ăn nhậu, thấy tiệm rượu nào khách vô ra nườm nượp là mình cứ cắm đầu vô. Thiên hạ đã bình chọn cả rồi thì mình cứ việc theo thôi.
Chọn món gì, rượu gì thì cứ hỏi mấy em phục vụ chọn dùm mình luôn cho nó tiện sổ sách. Nghề của mấy em mà. Chi cần học một câu tiếng Anh cho thuộc nằm lòng là xong! Trước là để nổ với chiến hữu, mình cũng biết tiếng Anh chớ bộ. sau là nhờ em chọn hộ. Câu đó là: “What do you recommend?”
Trừ trường hợp mình nhậu, ghiền đến mức thượng thừa như ông Trịnh Công Sơn sành rượu: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui!”

Theo tui hiểu là ông nhạc sĩ nầy muốn chọn loại rượu nào uống cho đã, cho vui.
Chọn Jameson whiskey của Ireland hay Tequila của Mexico?

Ai cũng biết rượu whiskey hiệu Jameson do nước Ái Nhĩ Lan sản xuất. Nhưng quý bạn có biết tại sao nước Ái Nhĩ Lan lại sản sinh ra thứ rượu mạnh tuyệt hảo nầy hay chăng?
Thì thằng bạn người Úc, gốc Ái Nhĩ Lan, cười hè hè nói: “Không phải dân Ái Nhĩ Lan làm ra được loại rượu quý và ngon nầy đâu mà do chính bàn tay của Thượng đế; vì ông Trời không muốn dân Ái Nhĩ Lan cai trị toàn thế giới đó mà!”

Rồi: “Tại sao dân Mễ Tây Cơ chế ra được loại rượu Tequila? Để cho mặt mày xấu đau xấu đớn, xấu hoắc như Chí Phèo hay xấu ma chê quỷ hờn như Thị Nở cũng đều có cơ hội yêu nhau, ‘tù ti tú tí’ với nhau khi hai đứa cạn hết hai chai ‘tequila’!”
Chính vì vậy mà có một ông vào quá nhậu. Cứ ‘lỳ một lam’ là làm một ly xong nghe cái ót, bèn móc bóp tiền ra dòm.
Anh phục vụ lấy làm lạ hỏi: “Bộ sợ hỏng đủ tiền trả hả?” “Đâu có! Tiền của tui nhiều vô thiên lủng nè! Đứng có lo vụ tui uống thiếu chịu nhe!”
“Trong bóp có hình em yêu của tui, chừng nào tui nhìn hình thấy em đẹp nhứt đêm nay là tui biết mình đã tới chỉ, đủ đô rồi, là tui về!”

Ông bà mình dạy thiệt là đúng mà! “Tửu sắc!” Sau rượu là có cái chuyện đó liền hè; nên một anh chàng lân la đến làm quen một cô nàng trong quán bằng cách đề nghị mua cho nàng một ly rượu mạnh!
Nhưng người con gái đó nói: “Rượu không tốt cho đôi chân của em!” “Bộ chân nó sưng lên hả?” “Không nó cứ bẹt ra hè!”
Rồi bác sĩ nói: “Tui đang bị hội chứng lạm dụng rượu, nói nôm na là uống quá chén, quá nhiều. Rượu có thể giết tôi chết. Điều đó hoàn toàn đúng nhưng chưa đủ vì rượu cũng tạo nên sự sống… Rượu làm biết bao nhiêu đứa trẻ được sanh ra!”
Rồi bác sĩ cũng dặn rằng: “Khi cầm ly rượu lên phải coi chừng! Chính vì vậy trước bàn nhậu tui có đặt một cái gương soi!”

“Ôi nhớ ngày cưới em, tui đã từng tuyên bố như đinh đóng cột rằng: “Anh yêu em vô cùng! Anh không thể nào sống được nếu thiếu em!”
Nàng hồ nghi hỏi lại cho chắc: “Đó là anh nói hay rượu nói?” “Anh đang nói đó! Anh đang nói với chai beer!”

“Nói thiệt nhe tui đâu phải là người nghiện rượu. Người nghiện rượu cần phải uống. Còn tui tui uống rồi mà!”
“Đối với tui rượu chỉ là một thứ gia vị của cuộc đời đi với món ăn. Không có nó thức ăn trở nên dở ẹc, nhạt thếch, nuốt không trôi. Vậy thôi!”
Nhưng Johnny, thằng bạn nhậu thân mến của tui, nhìn qua triệu chứng sáng không rượu là tay chân run lẩy bẩy, cầm ly rượu đầu tiên đưa lên môi chưa kịp hớp là nó đã sóng sánh muốn đổ hết ra ngoài.
Thấy vậy tui cũng thương bạn mình. Giành lấy cái chai Johnny Walker, hiệu ông già chống gậy, rót chỉ tới nửa ly, nói: “Nè uống đi không ai giành hết đâu mà sợ; tao chỉ nhắm môi một chút thôi. Rót rượu lưng chừng ly cho bồ, rót đầy quá sợ bồ làm đổ rượu uổng! Bởi có câu rằng: Cắt cổ không bằng đổ rượu!”
Làm xong, chỉ một ly là mặt trời hồng hồng đã mọc trên mặt của Johnny, nó cười như hoa nở, triết lý vụn: “Người ta nói tiền không mua được hạnh phúc. Nói vậy là trật. Thử lấy tiền đi mua rượu uống coi. Vui hết biết chớ bộ!”

Nhiều người kể cả em yêu của Johnny là con Maria đã từng khuyên giải, dạy bảo Johnny rằng đừng sa vào con đường chè chén làm mất tư cách của mình đi.
Johnny cười khì khì đáp lại: “Anh đâu có tư cách đâu mà mất!”
“Cha cố có khuyên anh là: Rượu là kẻ thù nguy hiểm nhứt của đời mình.
Nhưng kinh thánh lại dạy hãy yêu thương kẻ thù như chính bản thân ta! Hỏi vậy anh còn biết phải làm sao bây giờ?”

Johnny tui biết tỏng là ghiền rượu, ghiền rất nặng đến vốn là thầy giáo phải bị mất dạy. Vì trước khi lên lớp giảng bài cho học trò nó đã làm một xị. Bữa nào quá hớp, có một câu mà nó cứ giảng đi, giảng lại hoài hè. Rồi đôi khi chưa tìm ra được câu trả lời là nó đã quên mất tiêu câu hỏi của chính nó đặt ra.

Rồi vợ bế con bỏ đi; nó đến tìm tui rủ ra quán khóc hi hi! Tui khuyên rằng giữa rượu và em chú mầy nên chọn em!
Johnny là thằng ngoan cố: Con vợ nó bỏ đi chắc khoái thằng khác chớ nó đâu có ghiền rượu. Một năm chỉ uống có hai lần. Một là vào ngày sinh nhựt của nó. Hai không phải vào ngày sinh nhựt của nó mà thôi!
Nói nào ngay tui thích Johnny lắm. Dưới mắt tui nó là một anh hùng. Hồi mới 20 tuổi là đã tình nguyện đi Afghanistan đánh nhau với quân khủng bố. Hội chứng chiến tranh mà. Ra trận để quên đi nỗi sợ hãi, nó dựa vào rượu rồi mắc kẹt luôn trong đó không biết đường ra.
Tui lớn tuổi hơn Johnny, đường đời đã từng trải. Từng đi lính, từng vào sanh ra tử, từng bị ảnh hưởng ít nhiều của hội chứng chiến tranh. Nên tình chiến hữu với nhau tui hoàn toàn cảm thông nhưng không biết làm gì để giúp bạn vì chính tui cũng đang từ từ, tiệm tiến sa chân vào cả một hầm beer và chết đuối trong thùng tô nô đựng đầy rượu chát.
May nhờ có em yêu của tui! Tình yêu em như tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào; thấy tui chìm trong men rượu đắng chỉ còn chừa cái lỗ mũi lên để thở như cá ăn móng thì em lại thò tay nắm lấy lỗ mũi tui mà kéo tui lên.

Johnny không được may mắn như vậy. Xui rủi cứ đeo đuổi suốt cuộc đời của nó hoài hè. Thiệt là tội nghiệp!
Úc đây có cái yếu đuối là gặp chuyện khó khăn trong cuộc đời là chán sống là tự vận. Có lẽ vì sanh ra ở một nước giàu, giàu trong trứng giàu ra nên đụng chuyện hay ngã lòng nản chí. Chớ không như tui đây thì cái chuyện vợ bỏ là chuyện nhỏ như con thỏ… Hơi sức đâu mà âu với sầu?
Chẳng qua, tuần rồi nè, Johnny vẻ mặt buồn thỉu buồn thiu ngồi trong quán rượu, mắt cứ đăm đăm nhìn vào ly rượu sóng sánh trước mặt mình.

Bất ngờ một tay thuộc băng đảng mô tô, gọi là ‘bikie gangs’, mặt mày bậm trợn, xăm trổ đầy mình, bước tới gần, đưa tay cầm ly rượu nầy ngửa cổ lên nốc cạn.
Johnny òa lên khóc nức nở. Tay đầu gấu nầy hối hận nói: “Thôi đàn ông mà chú mầy mau nước mắt quá hè! Ta chỉ đùa chút thôi. Thôi để ta kêu một ly rượu khác đền cho chú mầy vậy!”
Johnny gạt nước mắt; nhưng vẫn sụt sùi: “Không phải chuyện ly rượu đâu. Chẳng qua đây là ngày xui xẻo nhứt đời tui!”

“Trước tiên đồng hồ báo thức hết pin, tui đi dạy trễ. Ông Hiệu trưởng của tui rất tức giận nên đuổi cổ tui ra khỏi trường.
Tui ra bãi đậu, xe tui không còn ở đó; ai đó đã ăn cắp nó rồi. Báo phú lít, mấy thầy đội nói không thể làm được gì; tui đành bắt taxi về nhà!

Ra khỏi taxi, nó chạy đi rồi, tui mới hay là mình làm rớt cái bóp tiền có thẻ tín dụng trong đó!
Vô nhà tui càng đau lòng hơn khi thấy người vợ yêu dấu bấy nay của tui để lại thơ vĩnh biệt để trốn đi xây tổ uyên ương với thằng làm vườn của tui.
Tui rời nhà với cõi lòng tan nát đến quán rượu nầy đây tính chấm dứt cuộc đời xui xẻo của mình.
Vậy mà xui xẻo vẫn còn không tha; cứ đuổi miết theo tui hè!

Ly rượu độc có hòa thuốc chuột của tui lại bị ông giành uống cạn. Hu hu!”
Cha chả là tội nghiệp cho Johnny, bạn nhậu của tui xui đến tận cùng bằng số nhe!
Nghe Johnny kể lại tui hết hồn, cảm giác mình sẽ bị lương tâm cắn rứt vì ngày nó tính chuyện kết liễu cuộc đời, mà xui rủi, nhém chút nữa, không có thằng bạn nhậu chí thiết của nó là tui kế bên để nhìn nó xuôi tay nhắm mắt. Hu hu!

Đoàn xuân thu
Melbourne

Comments are closed.

error: Content is protected !!