Thời Báo Vietnamese Newspaper

Giòng An Giang với Anh Việt Thu


Tư Chơi Cầu Dakbla Kontum

Anh Việt Thu sinh năm 1939(1940 ?) có tên thật là Huỳnh Hữu Kim Sang quê ở Cái Bè – An Hữu (Mỹ Tho). Bút danh này, theo lời của một người bạn là thi sỹ Vũ Anh Sương, xuất phát từ câu chuyện gia đình: tên Việt Thu là em trai của ông, do ông phải bảo bọc người em nên đặt tên như thế để nhớ trách nhiệm của mình: anh của Việt Thu.

Vào năm 1964 Anh Việt Thu từ Sài Gòn lên Tây Ninh dạy học ở trường Nam (nay là trường PTTH Trần Hưng Đạo ). Có thể nói ông là người đầu tiên đưa âm nhạc vào học đường thời ấy. Lớp học trò bây giờ ở tuổi ngũ thập tri thiên mệnh còn nhớ bài hát valse ngọt ngào thầy Thu dạy:

Dòng An Giang sông sâu nước biếc,dòng An Giang cây xanh là thắm ,lã lướt về qua Thất Sơn….
Dòng An Giang đáy nước in sâu, nhịp cầu tre ngắm bóng say sưa, nắng vẫn chiếu trên làn nước nhấp nhô…
Đây những người thôn nữ xinh duyên dáng chuyền tay dắt nhau múc mấy vầng trăng đổ đi…”

Ông dạy nhạc có những nét độc đáo khó quên, lúc ngẫu hứng cùng thầy đi bộ từ chợ cũ xuống dốc sương mù Mít Một vào khu vườn sầu riêng của hai người bạn tên Muông và Trâm để vui chơi ca hát. Lương bổng thời đó rất khá (tương đương một chiếc xe Honda Nhật) nhưng do tánh nghệ sỹ nên cũng túng thiếu dài dài, có lần ông phải bán chiếc radio 3 band để trả tiền thuê nhà. (Thời đó có cái radio rất là quý, nghệ sỹ càng quý hơn vì để nghe nhạc của mình.)

Ông là một trong những người đưa những âm điệu nhẹ nhàng bình dân (như những điệu boléro, habanera, …) vào nền âm nhạc Việt Nam cùng với các nhạc sỹ Trúc Phương, Châu Kỳ, Minh Kỳ. Lam Phương, và đã từng đỗ hạng ưu khoá I trường quốc gia âm nhạc và kịch nghệ Sài Gòn.

Các bài hát của ông đã quá quen với quần chúng : Giòng An Giang, Đa tạ, Tám điệp khúc, Hai vì sao lạc, Người đi ngoài phố, Trên đầu súng, ..

Ông cũng phổ khá nhiều bài thơ của một người bạn thân là nhà thơ Thiên Hà. Những bản nhạc này đều trở nên thịnh hành quen thuộc với người yêu nhạc như bài : Nhớ nhau hoài ( Duy Khánh ca ): “… em ở nơi nào có còn mùa xuân không em, rừng ngàn lá gió từng đêm nhắc nhở thì thầm. Nắng ở trên đầu nắng trong lòng phố, gió ở trên non gió cuốn mây về…”. Hay bài Gió về miền xuôi: “Gió về miền xuôi anh đưa em cuối nẻo cuối đường, gió đầu non gió lọt đầu ghềnh,đường em đi đường nở hoa khắp luống cày…” . Đến giờ vẫn còn nhiều người hát, trình diễn, thu đĩa…

Âm nhạc Anh Việt Thu mang đậm tình quê hương dân tộc, khát vọng hòa bình rất chân thành: “Tôi xin đa tạ ngày nao súng phải lạnh lùng nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai, lời ai ru gió hiu hiu buồn… Tôi xin đa tạ lời ca tiếng ru êm đềm ôi lời ca đã xua chinh chiến. Xin đa tạ mẹ quê vất vả thật thà…” ( Đa Tạ)

Khoảng giữa thập niên 1960’s, ông gia nhâp Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, thuộc binh chủng Đia Phương Quân, từng gác cầu Bình Triệu, Thủ Đức. Đến năm 1970 ông được cử về phòng Văn Nghệ Cục Tâm Lý Chiến tại Saigon. Năm 1972 ông là một trong 12 nhạc sỹ du ca Việt nam có mặt trong tuyển tập nhạc Hát cho những người sống sót –(Bút nhạc xb 1973), trong đó ông đã viết: Một ngày Việt Nam thơm lừng hòa bình, một ngày Việt Nam bay tràn thế giới…

Nhạc sỹ Anh Việt Thu qua đời năm 1975 tại Sài Gòn, để lại vợ và 1 người con trai.

tác phẩm :

Cuốn Theo Chiều Gió
Đa Tạ
Đường Chúng Ta Đi
Giòng An Giang
Hai Vì Sao Lạc
Máu Chảy Về Tim
Mình Nhớ Nhau Không
Một Mình Thôi
Mùa Xuân Hát Cho Em
Người đi Ngoài Phố
Nhớ Nhau Làm Gì
Như Giọt Sầu Rơi
Tám điệp Khúc
Trên đầu Súng
Vuốt Mặt

(nguồn Kontumquetoi.com)

Comments are closed.

error: Content is protected !!