Thời Báo Vietnamese Newspaper

Giờ ra chơi ( chương 7)

Nguyễn Đình Toàn

CHƯƠNG BẢY

Đứng trên lầu thương xá Tax nhìn xuống, các đường phố Sài Gòn giống như những nhánh sông, xe cộ tựa những lá tre trôi chảy ngược xuôi.

Chiều chưa hết nắng,

Đôi lúc lên xuống các cầu thang, đi qua các tủ kính hàng, Khôi nắm tay Thục. Thục nghĩ, những giây phút đang cùng Khôi đi đây thật chẳng khác trong một giấc mơ, hình ảnh nhìn thấy sau các tấm kính kia là những hình ảnh của giấc mơ hiện thực.

Khôi cười đùa, nói chuyện, nhưng dường như Thục không nghe, không biết Khôi nói gì.

Khôi bảo :

– Lúc nào mỏi chân, Thục nói cho tôi hay.

Thục cười :

– Chưa. Chưa mỏi.

– Càng hay. Vậy, lát nữa chúng ta sẽ vào trong Chợ Lớn.

– Tôi đi theo Khôi mà.

– Đi chơi trong đó thích lắm.

– Thích gì ?

– Chẳng khác gì mình là người ngoại quốc.

– Tôi chưa bao giờ đi chơi ở trong đó.

– Thế càng tốt.

– Sao cơ ?

– Sài Gòn sẽ thuộc về chúng ta.

– Thế trước đây nó là của ai?

– Không biết. Nhưng không phải của chúng ta.

– Khôi nói cái gì?

– Tôi sẽ nhớ tới mọi nơi, và lúc nào, ở đâu cũng có Thục.

– Đó có thể lại là điều không hay cho trí nhớ của tôi.

– Sao?

– Khôi quên thì dễ. Còn tôi nếu không kiếm đuợc lối ra thì sao?

– Tôi sẽ giam Thục không cho ra đâu.

– Muộn rồi.

– Còn sớm. Để tôi đưa Thục sang bồn nước trước Tòa Đô Chính chụp một tấm hình.

Cái trò chơi chụp ảnh này làm Thục hơi ngượng ngùng. Nhưng khi đứng trước ống kính vơí điệu bộ ngắm nghía của Khôi, chàng bảo nàng đứng lui về phía này một chút, nghiêng về phía kia một chút, Thục không còn chú ý đến việc chụp hình nữa, nàng theo dõi những cử chỉ của Khôi.

Nàng thấy trong mắt chàng vẻ say mê, Thục nghĩ trong đời người, chắc chẳng có mấy lần người ta được vui sướng như thế. Chỉ trong tình yêu, người ta mới có thể tự cảm thấy mình rạng ngời mà không lố lăng. Khi tấm hình được tháo ra khỏi máy, lột bỏ lớp giấy thuốc, Thục ưng ý vì thấy nó khá đẹp với bóng những cây liễu vừa lớn, những đọt lá xanh nõn thướt tha trong nắng chiều. Chiếc áo màu da mận tôi mặc nổi bật giữa đám lá xanh, màu vàng của các bông cúc, màu đỏ của hoa mào gà.

Tôi hỏi Khôi:

– Đẹp không?

Khôi đáp:

– Đẹp lắm!

Đẹp? Khôi khen tôi, khen nguời trong ảnh, hay khen tấm ảnh?

Khôi ngắm nghía tấm ảnh trong khi chờ nó khô.

Một lát Khôi nói:

– Tôi sẽ mang theo tấm hình này luôn.

Thục cười bảo:

– Hình này thì không héo được. Nhưng, khi nào không còn muốn giữ nữa thì Khôi trả lại cho tôi.

Câu nói đùa của tôi có vẻ làm Khôi mích lòng.

Tôi muốn trách móc chàng, trách trước cho sự oán trách chưa có, nhưng thốt nhiên cũng thấy lòng hờn giận.

Khôi giơ tay vẫy một chiếc taxi, mở cửa đẩy tôi lên, đóng cửa, nói với bác tài xế :

– Chợ Lớn.

Tôi biết Khôi còn đang bực mình vì câu nói của tôi, mặt lầm lì. Này Khôi, đáng lẽ Khôi phải tỏ ra bực mình gấp đôi gấp ba như vậy mới làm “em” vừa lòng. Lần thứ nhất tôi tự xưng dù là âm thầm một mình, với chàng, bằng tiếng “em” kỳ cục đó. Tôi nghe lấy cái âm hưởng xa lạ của nó dội trong tâm trí, giống như đá lở, khiến khắp người rung rinh và không giữ nổi cho mình khỏi cười. Chính vào lúc đó, vào lúc tôi không đế ý xem cơn bực bội sẽ khiến Khôi ra sao, thì chàng bằng một cử chỉ hung bạo vít đầu tôi về phía chàng. Khôi hôn tôi một cái bất ngờ đến nỗi chàng xóa luôn nụ cười trên môi tôi.

Cho đến lúc Khôi bỏ tôi ra, dường như cả hai chúng tôi đều chỉ còn đủ sức để nhận ra mình đang chìm trong một nỗi hân hoan, xúc động, hay ít nhất một mình tôi cảm thấy như vậy.

Tôi đã nhận ở Khôi hai cái hôn, một cái dịu dàng tựa như chàng ghé xuống đời tôi rút đi một chút phấn hương, cái thứ hai chẳng khác chàng đã chạm tới mật của đóa hoa tôi đã dành dụm trong mười mấy năm và nghe tự đáy sâu tâm hồn dấy lên một chút xót xa, hối tiếc.

Đã xót xa, hối tiếc, sao lòng lại hân hoan? Chính những cảm nghĩ lẫn lộn này, làm tôi hiểu ra một điều, dù rất mơ hồ rằng: hạnh phúc là một điều khó khăn.

Cuộc đi chơi trong cái thành phố gần như tất cả những bảng hiệu đều được viết bằng chữ và người ta giao thiệp với nhau bằng tiếng Tàu này, quả nhiều lúc đã cho chúng tôi cảm tưởng mình là những người ngoại quốc thật. Chúng tôi đã ghé vào một cái quán ngồi uống nước. Quán lắp kính mờ, ngồi ở bên trong khó biết bên ngoài trời còn sáng hay đã tối, mưa hay nắng.

Tại sao Khôi không nói gì?

Tại sao Khôi cứ nhìn tôi đăm đăm như vậy?

Khôi nói:

– Chắc rồi tôi sẽ nhớ Thục lắm.

Đó cũng là một câu tôi không ngờ được nghe vào lúc này. Có phải Khôi đang tìm cách lấp đầy nỗi nhớ tôi nếu việc ấy [chẳng may] sẽ xảy ra trong những ngày sắp tới ?

Trong lòng Thục, từ buổi sáng, từ lúc nhận cái hôn đầu tiên của Khôi đến giờ, tựa đã nhen lên một nhúm lửa, mãi đến tận phút này, bằng tưởng tượng, Thục mới ngạc nhiên nhận ra, cái màu chân lửa khác hẳn với ngọn lửa bên trên. Đó là dấu hiệu không may hay tốt nhất của cuộc tình? Có lẽ câu trả lời nằm trong mắt Khôi, để tôi nhìn lại xem.

Khôi hỏi :

– Thục nghĩ gì thế?

Thục đáp:

– Không.

Buổi chiều như đang tự tắt bớt đi những tiếng động bên ngoài. Tôi tưởng chừng nghe vẳng trong tâm trí âm vang lặng lẽ của những ngày lẻ loi có lẽ rồi đây sẽ có lúc tôi phải sống, làm lạnh người. Có thể nào người ta sống trước những phút chưa sống như vậy?

Khôi hỏi :

– Thục còn muốn đi đâu nữa không?

Thục đáp:

– Tôi theo Khôi mà.

Chúng tôi ra đường, tiếp tục cuộc dạo chơi qua các phố.

Tôi hỏi:

– Bao giờ Khôi đi?

Khôi nắm chặt bàn tay tôi không nói gì. Đi qua một tiệm bán đồ mỹ phẩm, Khôi dừng lại bảo :

– Vào đây.

Tôi lẳng lặng làm theo lời Khôi. Trong lúc mải suy nghĩ mông lung, tôi không kịp nhận ra Khôi có ý định mua cho tôi một vật gì đó làm kỷ niệm và tôi không muốn nhận.

Lúc Khôi hỏi tôi thich màu nào trong một hộp những ống sáp môi người bán hàng lấy đặt trên mặt tủ kính, tôi không bảo được với Khôi đừng mua. Cuối cùng Khôi tự ý quyết định mọi việc, cầm cái ống sáp môi nhà hàng gói trong một cái bao giấy nhỏ, bỏ vào cái sắc tay của tôi, bảo:

– Thục hãy giữ lấy.

Ra khỏi cửa tiệm, Khôi cố tình đi sát vào tôi, tiếp:

– Đó là thứ Thục có thể dùng để xóa đi cái gì Thục muốn xóa.

Câu nói đùa [hay nói thật?] này của Khôi làm tôi choáng váng.

Khôi có vẻ cũng đoán được câu nói của chàmg đã thấm vào tôi như thế nào, yên lặng đi cạnh tôi không nói gì nữa.

Một lát, Khôi hỏi:

– Thục muốn về chưa?

Thục uể oải đáp :

– Về.

Khôi lại bảo :

– Đừng về vội. Thục đã nói đi theo tôi mà.

– Sao còn hỏi?

Khôi có vẻ mừng ra mặt. Có lẽ chàng cũng vừa hiểu ra, không nên làm hỏng buổi chiều hiếm hoi như thế này. Hạnh phúc không phải thứ để dành. Mai mốt có thể chúng ta không gặp lại đươc nhau nữa, biết đâu.

Khôi bảo :

– Thôi nhé.

Thục ngơ ngác hỏi:

– Thôi gì cơ?

– Mình hãy vui chơi một lần.

Thục ngó lại Khôi. Trong khi nhìn Khôi như vậy, Thục thầm nhủ, cái nhìn đó có phải sẽ đóng sâu thêm hình ảnh kia trong tôi? Tôi sẽ cất giấu cái hình bong kỳ quặc nàu ở nơi nào đây?

Thục nói:

– Tùy Khôi.

– Tùy? Sao cái gì cái gì cũng tùy?

Thục cười bảo:

– Bắt đầu thì nó như thế đó.

Khôi cũng cuời bảo:

– Phải giữ cho nó được lâu như thế.

– Khôi sợ rồi à?

– Cũng phải sợ chứ.

– Khôi đừng lo. Tôi là người biết điều mà.

– Tôi e mình không phải là người được như thế.

– Nhường nhịn nhau một chút được không?

– Nếu có dịp chúng ta sẽ thử xem

– Khôi có muốn thực tập không ?

– Thục bằng lòng chứ?

– Tôi không trả lời bây giờ đâu.

– Sao?

– Khôi biết tại sao rồi.

– Cứ nói quẩn mãi mất vui.

– Từ sáng tới giờ chưa đủ vui sao?

– Thục vui không?

– Vui.

– Cám ơn.

– Cám ơn cái gì?

– Cám ơn ngày vui của Thục.

– Tôi có phải nói như Khôi không?

– Tôi chắc rồi tôi sẽ nhớ Thục lắm.

– Khôi đã nói điều ấy rồi.

– Tôi nhắc lại.

– Trong hai lần hẳn tôi có thể tin được một.

– Thục cho tôi hôn một cái nữa được không?

Khôi hôn Thục hết sức dịu dàng, quên cả việc bác tài xế có thể nhìn thấy hai người trong tấm gương chiếu hậu. Nhưng mặc bác ta chứ. Thục cũng nhận ra một điều thú vị đồng thời khiến mình hơi ngượng ngùng, đó là, không phải cái hôn nào cũng giống nhau. Cái màu chân lửa cháy trong tưởng tượng của Thục ít phút trước đây, bây giờ, dường như đã thu nhỏ lại trên môi.

oOo

Khôi ăn miếng khoai chiên Thục vừa cắn dở một nửa, bỏ xuống đĩa.

Thục nhìn vào hai mắt Khôi. Tôi đã cố đọc trong suốt một ngày, trong cái khoảnh khắc tôi tưởng rằng tôi sẽ đọc được ít nhất một chút gì đó trong đôi mắt ấy, cái chút tình thật hay giả, cái bóng của sự vui mừng hay dửng dưng của cả hai chúng ta, nhưng hết thẩy những điều ấy chỉ có trong tưởng tượng của tôi mà thôi, điều tôi đọc đuợc chỉ là sự nghi ngờ, không dứt khoát về những gì tôi muốn dọ hỏi.

Thục nói:

– Tôi sẽ lên Đà Lạt học.

Khôi hỏi:

– Cái gì khiến Thục quyết dịnh thế?

– Có lẽ chỉ lên trên ấy, tôi mới có thể yên tâm học được.

– Không phải lỗi tại tôi chứ?

– Tại Khôi. Tại Khôi mọi đàng.

– Ăn đi.

– Khôi đừng ăn sang đĩa của tôi, người ta cười cho.

– Ai cười?

– Khách hàng. Bồi bếp.

– Thục cười không ?

– Cười.

Thục nói và không giữ được mình cười thành tiếng. Tôi yêu hay không yêu Khôi? Có phải tôi đang để mình bị cuốn trôi vào mọi chuyện như cánh bèo trên dòng nước?

Thục nhớ lại buổi chiều ngồi nói chuyện với anh Trí, Thục đã nói với anh rằng, học nhạc chẳng khác Khôi đánh cá với tương lai trong khi hình như Khôi đã được hứa hẹn. Vì sao? Thay vì mở cửa này, Khôi lại đi gõ cửa khác. Nghe Thục nói, anh Trí đã nhìn Thục một giây lâu, rồi bảo, cũng có những người không nghĩ giống như mình chứ. Câu nói của anh đã làm Thục bàng hoàng. Cái bàng hoàng ấy đang lập lại trong tôi khi ngồi với Khôi trong cái quán xa lạ này. Cũng trong cái lúc ngồi với anh Trí đó, Thục đã đôi ba lần tự hỏi, tôi có yêu Khôi không? Rõ ràng trong những phút giây đó, cái tiếng yêu nàng thầm nghĩ ấy, dội trong nàng một âm vang không mấy êm ái. Nó không nhập với nàng. Nó còn là một sự kiện lửng lơ, nàng có thể từ chối, có thể chấp nhận. Nó không nhập vào hơi thở. Vậy mà, khi nhận những cái hôn của Khôi, Thục thấy rõ tất cả những mối băn khoăn, nghi ngờ đó cháy tiêu hết. Như thế, tôi có hay không yêu Khôi? Tình phiêu lưu, tương lai thì bấp bênh như vậy, làm sao tôi đứng vững? Tại sao Khôi không chọn một môn học nào khác? Đời là một bản đàn, nhưng đó không phải là bản đàn của anh nhạc sĩ. Hãy cứ tưởng tượng, ngày nào đó, Khôi hỏi cưới tôi [tôi có mong hay không cái ngày lạ lùng đó?] tôi sẽ nói sao với ba mẹ tôi? Anh ấy là một nhạc sĩ. Nhạc sĩ là cái gì vậy? Dạ thưa, anh ấy là tác giả những bài hát đã làm nhiều người nhỏ lệ. Thế sao tao không biết? Bố me đã quy ẩn từ lâu, chuyện giang hồ làm sao biết được. [Khôi đừng cười tôi xài chữ của Kim Dung]. Cứ coi như bố mẹ không biết gì cả, nhưng tại sao con không chọn một người chồng có nghề ngỗng hẳn hoi, có thể nuôi được vợ con một cách đàng hoàng, có đỡ phải lo lắng không? Nếu tôi lại yêu Khôi, muốn được lấy Khôi, tôi phải làm sao đây?

Tới phút này, tôi biết, tôi đã để tưởng tượng của mình lấn qua vài giới hạn, đẩy mình tới chỗ phải giải quyết những vấn đề chưa có. Thật kỳ lạ, cái câu nói của Khôi, cuối cùng, lại cũng vương vất cái chút ánh sáng từ lúc nào đến giờ cứ quanh quẩn trong trí não tôi, bay lượn như một con đom đóm.

Thục nói:

– Khôi đừng tìm cách mê hoặc tôi.

Khôi cười:

– Sẽ có ngày tôi đển ơn Thục mà.

– Ơn gì?

Khôi cười, không nói.

Thục tiếp:

– Ơn vì Khôi nói dối mà tôi tin hả?

– Tôi ghét con gái đáo để.

– Đã hẳn đàn ông chỉ ưa những người mình bắt nạt được thôi.

– Thục có biết từ sau cái ngày ở trên Đà Lạt về, tôi hay nghĩ đến cái gì không?

– ?

– Tôi hiểu được tại sao Kim Trọng đã nhớ cả nơi kỳ ngộ.

– Thúy Vân là cuối đường kỳ ngộ của Kim Trọng đấy.

– Lỗi tại anh chàng ấy cả.

– Lỗi gì?

– Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ

– Này, Khôi đừng quên là Khôi đang nói chuyện với tôi đấy.

– Thục đõ mỏi chân chưa?

– Rồi.

– Đi chơi nữa không?

– Đi.

– Tôi muốn Thục… một điều được không?

Thục ngước nhìn Khôi chờ đợi cái câu hỏi nàng ngỡ mình đã đoán được. Không phải.

Khôi nói:

– Thục hãy lấy ống sáp môi thoa một chút coi.

Tôi mở cái sắc tay, lấy ống sáp, làm theo lời Khôi. Thế này có nghĩa là tôi trang điểm tôi cho Khôi à? Sao có chuyện vô lý đến thế đuợc? Trong tấm gương nhỏ, tôi nhìn lại môi mình, đôi môi đã ba lần có người hôn lên. Tôi ở trong hay ở ngoài tấm gương này? Thoa son, tôi nhớ lại câu Khôi bảo, hãy dùng nó để xóa những gì muốn xóa. Tôi đang xóa đi hay giữ lại điều Khôi nói đây?

Thoa môi xong, Thục ngẩng lên nhìn Khôi cười. Nàng có thể nhận ra sự biến đổi của mình trong mắt nhìn của Khôi, cái nhìn khiến Thục vui sướng, tưởng chừng như nhan sắc mình tỏa sáng.

Khôi nói:

– Tôi muốn được tô sáp môi cho Thục một lần.

– Tôi chiều Khôi nhiều rồi, không chiều nữa.

Khôi cười, nhìn tôi, mắt chàng ánh lên niềm vui.

Thục nói:

– Bây giờ Khôi cho tôi về.

Khôi bảo:

– Đó là câu nói chán nhất của Thục.

Thục cười:

– Tôi chưa nghĩ ra được câu nào hay hơn.

Khôi với tay qua bàn cầm lấy tay tôi. Này Khôi, hãy để ý đến người chung quanh một chút chứ. Dù chỉ có vài ba người xa lạ và không ai để ý đến chúng ta. Nhưng cử chỉ của chúng ta có thể làm họ khó chịu đấy.

Khôi bảo:

– Vậy, đừng nói gì cả.

Thục nhắm mắt lắc đầu, bảo:

– Người ta cười cho.

Nhưng Khôi có vẻ bất cần. Tai sao chàng có được cái vẻ lì lợm ấy? Còn tôi không đủ can đảm sống như vậy.

Khôi nói:

– Bộ Thục nhắm mắt thì người ta không trông thấy mình hả?

– Khôi bỏ tay tôi ra.

Khôi làm theo lời tôi.

Chàng hỏi:

– Thục nghe tiếng gì không?

– Gì?

– Mưa!

Mưa? Mưa thật. Mưa làm Thục nhớ lại bữa ăn với anh Trí, lúc hai anh em ăn xong, trời cũng mưa loáng thoáng mưa bên ngoài. Trong bữa ăn đó, lúc này, Thục không đủ bình tĩnh nhớ lại đã nói những gì với Trí về Khôi, nhưng chắc chắn đã có nhiều lúc bóng dáng Khôi lởn vởn trong trí tưởng nàng. Bây giờ trời mưa trở lại và cái bóng hình tưởng tượng kia hiện thật trước mặt nàng.

À, Thục nhớ lại một câu đã nói với anh Trí: “Em chỉ là người bình thường, nghĩ những chuyện tầm thường thôi”.

Tôi nhìn và không thể đoán nổi anh Trí đang giễu cợt mình hay nói thật. Cái cách nói của anh, những chữ anh dùng, luôn có một vẻ gì tựa hồ chúng chứa trong mình một cái lò xo hỏng, không nhún nhẩy được nữa nhưng không ngớt có vẻ như thế, hoặc những con lật đật vừa té xuống lại vội vàng đứng lên. Thục cười bảo: “Hay định mệnh đã chọn anh ta?”. Trí nói: “Cũng có thể ông ta mỏi lưng, khòm xuống một cái chơi, biết đâu”. Khòm xuống? Không đâu anh Trí. Anh chưa được nghe nhạc của anh ta, anh không biết đâu. Đó không phải là trò chơi của một người không biết rõ việc làm của mình đâu. Vì thế, đôi lúc em đã băn khoăn tự hỏi, Khôi là ai? Anh đừng cười, anh Trí.

Có thật chăng hỡi chim trên cành cao
Trong sự im lặng tuyệt vời này
Quê hương chúng tôi đã được nghỉ ngơi

Tưởng lại cái dáng điệu của anh Trí, nhớ lại những lời anh nói, Thục không khỏi tức cười khi nhìn thấy Khôi lúc này. Dĩ nhiên nếu định mệnh đã dính dáng đến chuyện gì thì phải oái oăm rồi. Tôi thử nhìn lại Khôi, tìm kiếm trong hai mắt chàng dấu vết của hạt mầm định mệnh đã gieo rắc, nhưng chỉ thấy cái bóng của mình, không, không phải cái bóng của tôi, chỉ có một chút say đắm [thật hay già hả Khôi] trong đó. Có thể chính tôi là cái hạt mầm tai ác đó? Chưa đâu Khôi, chưa phải tôi đâu! Nếu có, đó là việc còn phải chứng nghiệm lâu dài. Chúng ta chỉ mới biết nhau đây, tình như thế chưa thể gọi là tình, họa như thế cũng chưa thể gọi là họa. Chưa có gì, chưa có gì hết, phải không Khôi?

Chúng tôi ra khỏi quán. Trời mưa lớn chứ không nhỏ.

Đã có lúc nào tôi đứng nhìn phố mưa? Chắc có đấy, nhưng chưa bao giờ tôi đứng nhìn mưa thế này, đứng với một người khác, đứng với Khôi, với niềm rộn ràng biết rằng mình đã biến đổi.

Chúng tôi trú mưa dưới một mái hiên lớn, trong vòm cổng của một ngân hàng có những cánh cửa sắt lớn đóng kín. Đêm lạnh và ướt xối.

Khôi nói:

– Giá đừng có chiến tranh.

Tôi ngửng nhìn khuôn mặt Khôi lẫn với bóng tối và cái vóm cổng lớn trên cao, hỏi:

– Khôi nói gì cơ?

Khôi thu mình như con sâu chui vào kén, nhìn ra phia bến tàu. Ở đó, mưa rơi mù mịt, nhưng người ta vẫn nhìn thấy những ống khói cao ngất, những boáng đèn vàng thắp sáng, những cột, dây hằng chịt.

Khôi hỏi:

– Trốn không?

Câu hỏi chắc chỉ vừa nẩy sinh trong đầu, Khôi nói ra, nhưng tự trong thâm tâm, tôi cũng nhận ra hình như mình cao giấu sẵn một tình cảm tương tự. Có phải kẻ tình nhân nào cũng luôn cảm thấy một sự bất an rình rập, muốn tìm kiếm một nơi an toàn, không lo sợ?

Tôi cười bảo với Khôi:

– Trốn.

Và trong cùng một giây tôi thoáng thấy hiện trong đầu cái cảnh hai đứa băng mình dưới mưa, chui xuống môt con tàu nào đó, đi đến một nơi xa. Nơi nào đây, hỡi anh?

Có chốn nào thực sự có đủ yên vui cho chúng ta? Buồn cười thật, đã có gì đâu, đã có gì rượt đuổi đâu, tại sao đã mưu đến việc chạy trốn? Hình như từ sáng đến giờ ý nghĩ của tôi không còn mạch lạc nữa, nghĩ chuyện nọ xọ chuyện kia. Trong đầu tôi, những lời nói buồn bã, vui sướng, lăn tròn như những hòn bi. Xứ sở yên vui và hạnh phúc, tôi thầm nhủ, không, tôi cảm thấy lòng hân hoan, không cần đến sự bịa đặt thêm nữa. Tôi đứng tựa vào Khôi, nghe hơi ấm từ dưới làn áo Khôi thấm lan trên má. Đêm yên bình, thơm mùi lá cây và hơi nước.

(Hết Chương 7)

Comments are closed.

error: Content is protected !!