Thời Báo Vietnamese Newspaper

Giờ Ra Chơi ( chương 5)

Nguyễn Đình Toàn

Anh Trí từ đơn vị đuợc nghỉ phép về thăm nhà. Trông anh bây gjờ không còn chút dấu vết của một ông thầy trắng trẻo xưa. Anh đen sạm như người vừa được lôi từ trong lò nướng ra.
Thục hỏi:
– Bài học “chà láng” có giúp đuợc gì cho anh không?
Anh Trí nói:
– Tao bây giờ có thể uống đuợc cả nước cống rồi.
Anh tắm rửa, cạo râu, thay quần áo thường, nhưng mái tóc cắt sát đầu và nước da cháy nắng của anh, vẫn cho thấy anh đã khác với bộ đồ anh mặc.
Anh soi gương ngắm nghía mình, bảo:
– Trông như quần áo đi mượn.
Thục nói:
– Giá có được biệt phái về đi dậy học lại cũng còn phải lâu lắm anh mới lột được bộ da này ra được.
Anh Trí hỉnh cái mũi lên, giơ tay vẹt mái tóc cụt ngủn của mình sang một bên, hỏi:
– Tính học gì?
Thục nói:
– Em cũng chưa quyết định. Nhưng có lẽ em sẽ học dược.
Anh Trí cúi xuống buộc giây giầy. Anh ngắm nghía đôi giầy vừa buộc xong giây, nhấc nhấc hai chân rồi lại để xuống, bảo:
– Mới có độ một năm xỏ chân vào đôi giầy này, tao tưởng như chỉ còn hai cái cổ chân thôi.
Thục hỏi:
– Cái gì mà kỳ vậy?
– Nhẹ quá.
Thục cười, sán lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh. Trên chiếc ghế đó anh Trí vứt một đống quần áo nhà binh của anh.
Anh nói:
– Thục giặt ủi dùm anh, để mai mốt tao đi có cái mặc.
Thục cười bảo:
– Dám uống nước cống còn lo mặc quần áo ủi.
Anh Trí nói:
– Tùy từng lúc chứ.
Thục nhớ đến bữa đầu tiên ở trên Đà Lạt về kỳ hè năm ngoái, khi mở cửa phòng anh Trí, ngó và thấy tấm hình anh lồng trong chiếc khung để trên bàn, Thục đã nghĩ đến việc hôm nào đó sẽ rủ một đứa bạn vào quân trường thăm anh để anh thử thời vận. Nhưng cho đến khi anh ra trường, về đơn vị, Thục đã không làm được việc ấy vì không có dịp thuận tiện và sau cùng chính mình cũng quên mất dự tính ấy.
Chợt nhớ lại mọi việc, Thục thấy buồn cười, vì cũng tự hỏi, không biết chọn ai để giới thiệu với anh. Lãm chăng? Tại sao không? Nhưng nếu “tiến cử” Lãm, anh Trí lại ưng thuận, liệu có gì trở ngại cho mình và Khôi chăng?
Giữa Khôi và Thục, thực ra có chuyện gì đây? Chỉ là những tưởng tượng hão huyền. Thử nghĩ đến lúc Khôi ngỏ ý với nàng thật: “Thục yêu tôi không, có nhận lời làm vợ tôi không?”. Chuyện ấy, nếu xẩy ra vào lúc này đây, có lẽ chỉ gây thêm cho Thục sự bối rối.
Tôi hoàn toàn không biết rõ lòng mình.
Nói Thục dửng dưng với điều đó cũng không đúng. Nói Thục chờ đợi câu hỏi đó cũng không phải. Một mối tình liệu có thể khởi đầu bằng tình trạng mập mờ như vậy đuợc chăng? Giá ta có thể đem chuyện này hỏi anh Trí. Hỏi sao?
Anh Trí đứng dậy đi ra ngoài thềm. Anh đứng nhìn những cây cỏ trước thềm. Anh có dáng đi và cách đứng vững chãi hơn xưa thật. Có lẽ đó là cái lợi thứ nhất anh học đuợc trong quân ngũ.
Thục theo anh ra ngoài thềm.
Anh Trí nói:
– Đám cây này lớn mau thật.
Thục ngồi ghé trên thành bức tường thấp trước hiên. Đó cũng là nơi Thục nhớ rõ bữa ôm gói phần thưởng về, gặp anh Trí đang đứng ngay đây, Thục đã đặt chồng sách bọc trong giấy bóng đỏ đúng ngay chỗ mình đang ngồi này, nhưng cái cách ngồi dường như nàng đã bắt chước của ai đó chưa kịp nghĩ ra.
Anh Trí, cứ trông bề ngoài, đã khác hẳn với chính anh ngày đó. Chỉ cần một thời gian ngắn ngủi người ta cũng có thể thay đổi đến như vậy sao?
Còn tôi? Tôi có gì khác chăng trước mắt anh Trí?
Thục nói:
– Cũng hơn một năm, gần hai năm, chứ ít sao.
Anh Trí bảo:
– Nhiều cây quá. Phải tỉa bớt.
Thục nhìn xuống vườn. Có lẽ anh Trí nói đúng. Cây trong vườn đã lớn, thành thử lúc còn nhỏ trông vừa, bây giờ hơi chen chúc, tức mắt. Phải chặt bớt đi thật. Nhưng chặt cây nào đây? Cây nào nghĩ tới lúc phải đốn đi Thục cũng thấy tiếc cả.
Thục nói:
– Chặt đi uổng quá. Kệ nó.
Anh Trí bảo:
– Một năm nữa nó che kín hết.
– Để đấy. Bữa nào cưới anh lo một thể.
Câu nói của Thục làm anh Trí giật nẩy mình. Anh quay lại nhìn Thục.
Có chuyện gì ở nhà anh không biết chăng?
Anh hỏi:
– Mày nói cái gì thế?
Thục bảo:
– Mẹ mới nhắc anh phải lấy vợ đi, muộn quá rồi!
Trí lấy thuốc lá châm hút, nhìn Thục. Cái nhìn có ý nghĩa như là, câu nói của Thục chứng tỏ chính Thục đã chú ý đến việc chồng con.
Trí hỏi Thục:
– Mẹ nói thế thật sao?
– Bộ anh không tính đến chuyện lấy vợ à?
– Mày biết cái gì mà nói.
– Biết cái gì. Anh không lấy bây giờ vài năm nữa già chát ai người ta lấy nữa.
Nhìn mặt Trí, Thục vẫn thấy rằng, dù anh Trí có hỏi nàng điều này điều khác, nhưng rõ ràng là Trí chỉ chú ý đến việc Thục đã nói đến chuyện đó, chứ không phải chuyện đó làm anh chú ý. Làm như anh bị tràn ngập bởi một cái gì đó không ngăn chặn đuợc. Anh có biết là cái gì không, anh Trí? Đó chính là cái anh thường gọi là kẻ thù vô địch của nhân loại: “thời gian” đó anh Trí. Em cũng già chứ!
Anh nói:
– Mày cũng nghĩ đến chuyện ấy rồi à?
Câu hỏi của anh Trí làm Thục đỏ mặt. Tuy nhiên Thục nghĩ, cũng nên nhân dịp này tỏ cho anh Trí biết rằng, sự thực đó hiển nhiên. Em có muốn bé lại cũng không đuợc nữa.
Thục nói:
– Thì em cũng đành phải lớn lên chứ biết làm sao bây giờ?
Bố mẹ cũng đã già, cái sự thật ấy cũng phải nói ra anh mới biết sao, anh Trí?
Thục không thể nào không có cảm tưởng anh Trí vừa bị viên đạn thứ hai của kẻ thủ vô địch bắn trúng: thời gian.
Anh biết rõ điều đó, nhưng anh tưởng rằng anh biết chỉ để chơi, để giảng dạy trong lớp thôi sao?
Anh Trí bảo Thục:
– Lấy dùm anh cái ghế ra đây.
Thục nhẩy xuống thềm, chạy vào trong nhà bê cái ghế vải ra cho anh.
Anh Trí ngồi xuống ghế, lặng thinh, không nói gì.
Buổi chiều đã hết nắng từ lúc nào, nhưng trời còn đủ sáng để có thể nhìn rõ cả khu vườn. Bóng cây xanh ngắt và trong những cơn gió mát thổi lùa vào hành lang có mùi thơm của hoa ngọc lan.
Anh Trí hỏi:
– Mày nhắm tao lấy vợ được không?
Đó là việc Thục không ngờ anh Trí nói ra, và lại nói bằng cái giọng nghiêm trang tức cười như vậy.
Thục nói đùa với anh:
– Làm ngay đi may ra còn kịp.
Anh Trí ngả người ra sau ghế, ngửa mặt nhìn lên mái hiên, mắt anh mở trừng trừng như người ngủ mở mắt.
Anh hỏi:
– Chiều nay nhà có món gì ăn không?
Thục nói:
– Em không biết. Nhưng nếu anh muốn ăn gì mai em sẽ làm.
Anh Trí bảo:
– Bún chả.
– Vâng. Để mai em làm.
Một lát, sau anh Trí nói :
– Giả thử bây giờ lấy vợ, tao ở đâu?
Thục cười:
– Nhà này không có chỗ cho anh à?
Anh Trí bảo:
– Dù sao tao cũng chưa có gì cả, nhà cửa, tiền nong…
Thục càng nghe anh nói càng thấy anh có vẻ ngây thơ. Những điều anh Trí nói hết sức thành thật, nhưng dầu sao cũng đầy vẻ ngây thơ và tức cười nữa. Thục thấy chột dạ vì nghĩ đến tương lai của chính mình. Học hành như vậy, làm ăn như vậy, cuối cùng có mỗi cái việc tầm thường mà dường như anh làm không nổi thật. Tuy nhiên, nếu cái gì cũng có sẵn cả thì đời sống quá dễ dàng. Trời sinh voi trơì sinh cỏ mà anh Trí!
Thục nói:
– Anh cứ lấy đi rồi tính chứ.
Anh Trí quay lại nhìn Thục. Anh có vẻ không chú ý bao nhiêu đến lời Thục, nhưng cùng một lúc lại cũng không hoàn toàn làm được như vậy.
Anh nói:
– Lấy ai?
Đến câu này thì Thục không giữ nổi cho mình khỏi cười nữa. Nhưng Thục nhớ lại, hình như trong suốt bao nhiêu năm Thục không hề thấy anh Trí có bạn gái thật, kỳ quái hơn nữa, Thục cũng chưa hề thấy anh nhắc tới một người con gái nào. Sao vậy anh Trí?
Thục nói:
– Anh không có bạn, không hề chấm ai cả sao?
Anh Trí ngẫm nghĩ một lát, không nói gì. Cái điều Thục vừa nói ra đó có thể là sự thật đối với anh không chừng.
Thục cười hỏi anh:
– Hay là anh có muốn em giúp không?
Trí hỏi:
– Bạn mày ấy à?
– Thì chúng cũng lớn cả rồi chứ bộ.
Lần đầu tiên anh Trí cười thành tiếng kể từ lúc anh trở về nhà. Cái cười của anh làm Thục nhột. Anh giống như con cáo chợt nhìn thấy cái đuôi của mình, tự ngọ nguậy cái đuôi của mình để cười chơi.
Anh hỏi Thục:
– Có cô nào giầu không ?
– Nghèo chưa chắc đã lấy đuợc lại còn đòi vợ giầu.
– Biết đâu nhờ mày tao có vợ không chừng.
– Em nói thật, anh làm như chuyện đùa.
Anh Trí vứt mẩu thuốc lá xuống dưới vườn, đứng dậy bảo:
– Dầu sao tao cũng là chuẩn uý, có thể nuôi vợ được.
Thục cười bảo anh:
– Cố lên!
Anh Trí lại ngồi phệt xuống ghế. Đừng có làm như thế anh Trí. Trông anh có vẻ bị đứt dậy cót!
Anh nói:
– Thật là một ý kiến hay ho.
Thục hỏi:
– Bộ anh chẳng bao giờ nghĩ tới việc lấy vợ à?
– Lấy làm gì mới được chứ?
– Lấy cho bớt gàn dở đi.
– Tao cũng chỉ còn thiếu có bà vợ ốm tong teo và vài đứa con ghẻ nữa thôi.
– Đừng nói thế anh Trí.
– Hử?
– Còn em đây. Em không muốn ở vậy đến già đâu.
– Chờ xem có ai người ta chịu thì lấy đi.
– Toàn những người chí lớn như anh, còn ai dám lấy vợ nữa.
Anh Trí gật gù cái đầu. Lim dim hai con mắt ngó ra vườn. Đêm đã xuống xóa mờ gần hết cây cỏ. Môt đoá mẫu đơn còn nguyên nụ đâm những chiếc búp nhọn hoắt lên trời trông như những mũi kim.
Anh Trí đứng dậy bảo
– Mày có muốn đi coi xi-nê không?
– Ngay bây giờ?
– Ừ.
– Sắp đến giờ ăn rồi
– Tao mời mày đi ăn luôn.

Thục lên phòng thay quần áo, xuống đi chơi với anh.
Tới rạp, còn sớm, anh Trí bảo qua tiệm sách mua vài tờ báo. Tiệm sắp tới giờ đóng cửa, chỉ còn vài người khách. Ở đó, hai người gặp Lãm.
Thục giới thiệu Lãm với Trí.
Lãm nói:
– Hình như em có gặp anh rồi.
Anh Trí nói:
– Tôi không nhớ.
Lãm cười:
– Anh làm sao nhớ ra được. Em chỉ trông thấy ảnh anh.
Lãm nói và cười hồn nhiên.
Anh Trí mời cả Lãm và Thục vào một cái quán kế bên tiệm sách uống nước.
Lãm hỏi Thục:
– Đã ghi tên xin học chưa?
Thục nói:
– Chưa.
Lãm bảo:
– Tuần tới tao đi Đà Lạt.
– Chi vậy?
– Không chừng tao sẽ học ở trên ấy.
– Học gì?
Anh Trí theo dõi câu chuyện của hai người. Anh chờ đợi câu trả lơì của Lãm. Nhưng Lãm chỉ cười không trả lời câu hỏi của Thục.
Một lát Lãm hỏi Thục:
– Đi không?
Thục bảo:
– Để xem.
– Lên trển học cùng với tao cho vui.
Thục quay lại hỏi anh Trí:
– Anh nhắm em học Sư phạm đuợc không?
Thục nói câu ấy và chợt nhớ ra lúc nãy anh Trí có hỏi mình một câu câu tương tự: “Mày nhắm tao lấy vợ đuợc không?”. Tình cờ Thục đã dùng đúng câu anh đã dùng và chỉ khi nói xong mới kịp nhận ra.
Anh Trí trả lời lững lờ:
– Học gì chẳng được.
Lãm nói:
– Em tiếc không đuợc học anh. Vì lúc em lên lớp anh nhập ngũ mất rồi.
Trí hỏi:
– Cô học trường nào?
– Em học một lớp với Thục.
– Tôi đâu có dạy ở đó.
– Cũng có thể nửa chừng anh đổi về chứ.
– Bây giờ khác rồi.
– Tụi em đã định vào Quang Trung thăm anh môt lần.
– Thế hả?
– Sau đó Thục nói anh đã đuợc đưa lên Thủ Đức rồi.
Thục xen vào:
– Mấy lần em lên Thủ Đức, Lãm đều bận.
Lãm nói:
– Tiếc quá.
Trí cười không nói gì.
Lãm tiếp:
– Em muốn coi các ông thầy hít đất xem có khác lúc đứng trên bục không?
Trí vẫn không nói gì.
Lãm nhìn đồng hồ tay, xin phép đứng dậy ra về.
Lãm nói:
– Hôm nào mời anh đến nhà em chơi.
oOo
Lãm đi khỏi rồi hai anh em vào rạp. Vẫn còn sớm, phim chưa khởi chiếu.
Anh Trí ngồi xuống chỗ, hỏi Thục:
– Con nhỏ nào mà liến láu dữ vậy?
Thục nói:
– Năm ngoái em lên Đà Lạt nghỉ hè ở nhà chú nó.
– Thế hả?
– Nó học giỏi lắm.
– Hử?
– Nó tính học Chính trị Kinh doanh.
– Sao Thục biết?
– Đã có lần nó nói với em.
– Con cái nhà ai thế ?
Thục bắt đầu bực mình. Cái anh Trí sáng ngời như gương của chị em nàng xưa cứ tối dần đi. Con cái nhà ai? Một câu hỏi như thế làm sao Thục trả lời được?
Đèn trong rạp đã tắt. Những hình ảnh quảng cáo được chiếu trước rồi tới phim thời sự.
Thục hỏi:
– Anh thấy nó thế nào?
Trí nói:
– Cũng được đuợc.
Thục bảo:
– Nó không nghĩ như anh đâu.
– Sao?
– Nó tự cho là được lắm chứ không phải chỉ được được thôi đâu.
– Theo ý Thục thì có “đến nỗi” như thế không?
– Cái đó cũng còn tùy.
– Tùy cái gì?
– Tùy người thích nó tới độ nào.
– Hôm nào mời cô ấy đến nhà một lần xem sao.
– Thế thì lôi thôi to rồi.
– Cái gì mà lôi thôi.
– Giả dụ anh mê nó, không lôi thôi à?
– Cô ta có người chấm rồi hay sao?
– Một người cận thị như anh chỉ mới gặp nó có một lần đã để ý rồi, anh phải cầm bằng như đã có người xí phần rồi.
– Dầu sao nói như vậy cũng có vẻ mau quá.
– Từ từ được không?
– Tao sợ vợ nói nhiều.
– Nói ít là chừng bao nhiêu câu một ngày?
– Càng ít càng tốt.
– Nếu thế tốt nhất là lấy vợ câm.
– Năm nay nhỏ đó mấy tuổi rồi?
– Nó bằng tuổi em.
– Vậy cũng khá.
– Khá cái gì ?
– Học đuợc như vậy cũng khá.
– Anh có biết nó đậu hạng gì không ?
– ?
– Tối ưu.
– Thế mới biết tao mới đi lính có một năm mọi sự đã thay đổi hẳn.
– Anh không tin à?
– Tin chứ sao không.
– Ở trong lớp em hơn nó. Đi thi nó hơn em.
– Điều ấy chứng tỏ mày chỉ giỏi lấy lòng mấy ông bà thầy.
– Nó giỏi lắm.
– Giỏi cái gì?
– Môn gì nó cũng giỏi.
– Thế sao không xin học bổng du học có hơn không?
– Nhà nó không cho.
– Con một à?
Thục định nói không, còn một chàng nữa, nhưng sợ Trí sẽ hỏi lôi thôi, lôi thôi nhất là chính Thục lại cũng muốn khai ra nữa. Nó có người em kỳ quặc lắm. Hắn đã hát cho em nghe một bài ca buồn thảm kinh khủng. Tại sao ngần ấy tuổi người ta có thể buồn đến như vậy đuợc? Em muốn biết bao sẽ có dịp được nói với hắn, cái câu mẹ đã nói với em, “dầu sao, đời sống vẫn luôn là một đơì sống có thể sống được”. Có một câu thơ nói sao nhỉ: “Nếu sinh ra chỉ để khổ đau thì đời sống quá nặng nề“. Em muốn cởi bỏ hộ anh chàng niềm u ám giống như chiếc khăn buộc trên trán đó. Thục nghĩ lan man quên mất không biết anh Trí vừa hỏi cái gì?
– À không. Nhưng bố mẹ nó sợ nó là con gái, không muốn cho đi xa.
– Cứ ở đây rồi cũng có ngày lấy đuợc chồng chuẩn úy.
– Nói cho anh hay là anh có tán đuợc cũng mất công lắm đấy.
– Tao đâu có định tán.
– Thế thì hỏi làm gì kỹ thế?
– Thì cũng hỏi cho biết vậy.
Phim thời sự chấm dứt. Trên màn ảnh bắt đầu chiếu phim chính. Đó là một phim chiến tranh. Chiến tranh bên ngoài chưa đủ sao còn vào đây xem, anh Trí? Những cảnh bom đạn, bắn giết, làm Thục chán ngán. Nàng thấy lởn vởn trên những xác chết, trên bóng dáng những người đàn bà, những người chồng, người tình, cái nỗi đau thương phảng phất trong bài hát của Khôi. Một kẻ mang trong lương tâm mình cái chết của những người khác, liệu có thể sống yên vui?
Xem xong phim, anh Trí cho Thục đi ăn.
Ngồi trong tiệm ăn, Thục hỏi:
– Các giáo sư đều đuợc biệt phái về đi dậy lại, sao anh không đuợc?
Anh Trí nói:
– Cũng có người thế này người thế khác. Chưa đến lượt, chẳng hạn.
– Anh có phải đi dánh nhau không?
– Đi chứ.
– Như thế, nếu anh chưa đuợc biệt phái mọi việc cũng lôi thôi nhỉ.
– Lôi thôi cái gì ?
Thục hơi ngạc nhiên. Biết bao nhiêu cái lôi thôi, anh không muốn nghĩ tới hay làm bộ như vậy?
Thục nói:
– Lại còn cái gì nữa.
Anh Trí vẫn cắm cúi ăn, bảo:
– Đó đâu phải việc mày. An đi.
Thà là như thế, Trí nói vậy Thục có tức nhưng còn dễ nghe, ít ra cũng bớt vẻ ngớ ngẩn.
– Thục muốn ăn gì nữa không?
– Không ạ. Em no rồi.
Trong lúc ăn tráng miệng, anh Trí nhắc lại việc chọn môn học của Thục.
Anh nói:
– Có lần anh nghe nói em định học Dược, phải không?
Thục đáp :
– Thực ra em học gì cũng được.
Trả lời câu hỏi này rồi, Thục mới thấy Khôi cũng có cái hay. Dù cái điểm hay ho đó với Thục không được ổn. Trong mơ tưởng, Thục vẫn ao ước một mẫu đàn ông nên nghĩ đến một việc gì đó khá hơn là những bữa ăn và những đồng tiền bỏ túi. Thế nhưng khi biết Khôi quyết định học nhạc, nàng lại sợ. Tại sao có sự mâu thuẫn này? Ta có thực sự lo lắng tới cái tương lai bấp bênh chưa rõ đó thực chăng? Thục tự chế nhạo mình.
Chàng nhạc sĩ vô danh, như thế này, tôi đã mắc bẫy của chàng chứ không phải chàng mắc bẫy của tôi. Tôi làm gì có bẫy. Tại sao nghĩ đến Khôi chẳng bao giờ tôi thấy như nghĩ tới một hy vọng mà luôn nhuốm một chút gì đó giống như nỗi tuyệt vọng, giống như một chút gì thảm thiết không sửa chữa được.
Vẻ lơ đãng chốc chốc lại thấy ở Thục khiến anh Trí nghi ngờ Thục có điều gì đó không được yên tâm.
Anh Trí nói:
– Học cái gì cũng đuợc. Nhưng học cái mình thích vẫn hơn.
– Nếu lên Đà Lạt học, thực ra, em thích chỗ học nhiều hơn môn học.
– Suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.
– Giữa Dược và Sư phạm, theo anh, em nên chọn môn nào?
– Mày chọn hai cái dở như nhau còn khuyên bảo gì nữa.
– Chẳng lẽ lại học thuốc?
Anh Trí lặng thinh. Bên ngoài cửa kính của tiệm ăn đêm đã xuống. Quán mở máy lạnh, trên những tấm hơi nước bám mờ. Hình như trời mưa nhỏ bên ngoài. Thục nhìn thấy những hạt bụi nuớc bay tạt trong ánh đèn.
Thục nhớ lại bữa ăn với Khôi trong tiệm trên Đà Lạt, nhìn thấy Lãm đi qua ngoài đuờng. Thục còn nhớ rõ cái dáng điệu của Lãm giơ tay vẫy khi nhìn thấy Khôi và Thục bên trong.
Tự nhiên Thục thấy buồn. Việc học, viêc làm, ngày tháng, hy vọng, lo âu, điều gì cũng đầy vẻ bấp bênh, nhẹ hẫng. Chẳng ai có thể chọn đuợc một việc gì dứt khoát, đó có phải là dấu hiệu của một tương lai không mấy sáng sủa?
Nếu học xong, ra trường, đi dậy như anh Trí, cứ nhìn anh đủ biết đời cũng chẳng vui gì.
Học nhạc như Khôi ư? Đó lại là chuyện khác, không phải ai cũng học đuợc và nên học.
Tưởng tượng có lúc nào đó, đi tới đâu cũng có thể nghe thấy nhạc của Khôi không thích sao? Nếu đời sống không có đuợc bao nhiêu hy vọng, nếu tương lai không hứa hẹn, không bảo đảm cho bất cứ ai, nghệ thuật chính là niềm an ủi lớn nhất của con người, phải thế không anh Trí?
Thục muốn đem môt vài câu hát của Khôi đọc cho anh nghe và hỏi xem anh nghĩ sao, nhưng chưa biết nói thế nào.
Anh Trí ngó ra ngoài cửa bảo:
– Hình như mưa.
Thục nói:
– Mưa nhỏ thôi.
– Lạnh không?
– Hơi lạnh.
– Muốn về chưa?
– Dạ chưa.
Không khí đuợc máy điều hòa nhẹ nhõm. Hai anh em cùng lười biếng không muốn đứng dậy. Lâu lâu mới được đi chơi với anh một lần, Thục cũng muốn kéo dài thời giờ ra một chút. Có cách nào hỏi Trí về Khôi mà anh không nghi ngờ gì chăng?
Thục ngẫm nghĩ rồi nói:
– Lãm có người em học khá, nhưng lại định bỏ hết để học nhạc. Em cứ băn khoăn không biết anh ta làm như vậy có đúng không?
Trí nhìn em bảo:
– Liệu anh ta có tài không đã chứ?
– Em tin là có.
Trí cười không nói gì.
Thục tiếp:
– Em đã có dịp nghe một vài bài hát của anh ta.
Trí hỏi:
– Hắn viết cái gì?
– Tình ca. Nhưng có vẻ đó là những bản tình ca không được hạnh phúc.
– Mày nói cái gì vậy?
– Không, anh ta không phải là người bịa đặt bậy bạ.
Thục đọc lại cho anh Trí nghe vài câu trong những bài hát của Khôi đã nhớ được.
Anh Trí nói:
– Học nghề, ai học cũng được. Tài năng là chuyện khác. Nó không hứa hẹn gì cả. Thi sĩ làm ra thơ. Làm thơ không trở thành thi sĩ đuợc. Đại khái như vậy. Nhưng chuyện này liên quan gì tới em?
Câu hỏi của Trí làm Thục giật mình, ngớ ngẩn nhìn anh, không trả lời được. Đúng vậy. Chuyện ấy liên quan gì tới tôi mới được chứ?
(Hết Chương 5)

Comments are closed.

error: Content is protected !!