Cơn gió thoảng ( chương 6)

Quỳnh Giao
Dịch giả Liêu Quốc Nhĩ

Mẹ thường bảo tôi là đứa con gái có quá nhiều mơ ước vẩn vơ không thực tế.Tôi thường rơi vào tình trạng nghĩ ngợi xa vời và ngồi bất động hàng giờ.

Mùa đông năm ấy, sự suy nghĩ vẩn vơ càng làm cho tôi vơ vẩn hơn.Lúc nào tôi cũng thấy bực mình, mệt mỏi, ngay cả đám đông vẫn không mang đến cho tôi được niềm vui trọn vẹn.

Tôi nghĩ rằng có lẽ tại thời tiết xấu và mưa đã làm cho tôi khó chịu.Bây giờ là mùa mưa, mưa đã hơn một tháng.Tình cảm tôi xuống rất thấp, nhiều lúc tôi tưởng rằng mình vẩn vơ chỉ một lúc thôi rồi mọi việc sẽ qua, nhưng rồi sau đó, tình trạng tinh thần của tôi vẫn chưa khả quan.

Mẹ tôi có vẻ lo lắng, một lần, người nhìn tôi hỏi:

– Thái, lúc này con làm sao thế?

– Không có gì cả mẹ, chỉ tại trời mưa.

– Nhưng trời mưa đâu có làm con xanh xao được?Thái, hãy nói cho mẹ nghe xem, con có điều gì lo buồn?

– Không có gì cả mẹ ạ.

– Nhưng mà…_Mẹ tôi có vẻ u sầu:_Đã lâu rồi sao mẹ không thấy con cười.Mẹ cũng không thấy con nũng nịu với mẹ như trước?Mẹ biết, chắc chắn đã có một cái gì xảy ra mà con giấu mẹ đây.

– Con thề là không có mà._Tôi gượng cười:_Nè, mẹ xem con cười vẫn tươi đây nè.

Mẹ chăm chú nhìn tôi:

– Con cười còn khó coi hơn con khóc nữa là…Mẹ cứ tưởng con đang định khóc đấy chứ!

Không hiểu tại sao, vừa nghe mẹ bảo thế, tôi bỗng nhiên muốn khóc thật.Khoen mắt như nóng hẳn lên, rồi những giọt lệ trực trào ra.Cắn chặt răng, chớp nhanh mắt, tôi cố gượng lại:

– Mẹ, đừng hỏi nữa, con cũng không biết tại sao, nhưng con thấy hơi buồn buồn.Đừng lo cho con, mẹ nhé.

– Mẹ làm sao không lo cho con được?_Mẹ có vẻ lo lắng hơn cả tôi:_Ngoài con ra, mẹ đâu còn gì.Suốt cuộc đời, niềm hy vọng duy nhất của mẹ là làm sao cho con mãi sung sướng mà thôi.

– Ồ, mẹ!_Tôi hét lên.Những dòng nước mắt lăn dài trên má.Đưa tay dụi mắt, tôi quỵ người xuống:_Sao mẹ cứ làm con khóc hoài thế này?

Mẹ đưa tay vỗ về tôi, người nói:

– Thôi được rồi, lỗi tại mẹ.Nín đi con, búp bê của mẹ.Hãy đi nghỉ đi, mẹ chỉ mong con được sống đời hồn nhiên, vui vẻ mà thôi.

Được mẹ an ủi, tôi càng khóc lớn hơn.Úp mặt vào lòng người tôi khóc như một đứa con nít.Mẹ không ngớt vỗ về, người dùng những lời thật ngọt an ủi, cho đến một lúc sau, tôi mới nín khóc.Ngồi trước gối người, tôi ngước mặt lên nhìn, gương mặt của mẹ lờ mờ hiện ra sau màn nước mắt với đôi mắt long lanh hiền dịu.Bỗng nhiên cảm thấy mình vừa khóc một cách khó coi, dù sao cũng đã hai mươi tuổi rồi còn gì!Thế là tôi ngượng ngùng hối hận, gượng cười với mẹ.

Sự kiện vừa khóc vừa cười của tôi có lẽ làm cho mẹ lạ lùng, nguời vuốt lấy mặt tôi, trách yêu:

– Con bé này lạ không, sao vừa khóc lại vừa cười như thế?

Sao lạ vậy?Tôi cũng không hiểu nữa.Trong khoảng thời gian qua, tôi thường hay vô cớ buồn phiền, vô cớ khóc, vô cớ cười và vô cớ thẩn thờ.Tại sao?

Đã hai lần nhóm họp mặt mà tôi không đến dự.Không có lý do gì cả, chẳng qua là vì không thích mà thôi.Sau đấy, Hoài Băng tìm đến.Vừa bước vào nhà nó đã vội cầm tay tôi lên, rồi ngắm khuôn mặt tôi, nó nói:

– Làm sao vậy hở Thái?

Làm sao?Lại làm sao.Tại sao ai cũng hỏi tôi câu đó mãi thế?Tôi cười bảo:

– Không có chuyện gì cả.

– Thế tại sao hai lần mày lại không đến họp?Làm cho nguời ta phải thất vọng đó.

– Bậy!

Hoài Băng cười, nó ngồi xuống cạnh giường tôi:

– Thật mà.Có người buồn đó nhe!Anh ta cứ hỏi tao về mày mãi.

– Ai vậy?

Hoài Băng nháy mắt:

– Bộ mày cũng để ý đến nữa ư?

Tôi chau mày:

– Đừng nói bậy, lúc này tao coi bộ mày hư như con Phi rồi đấy.

– Thế mày không muốn biết ai hỏi thăm mày à?

– Mày không muốn nói thì thôi.

Hoài Băng nghiêng đầu qua một bên:

– Tao nói cho mày biết nhé, anh chàng Kha Mộng Nam đó!

Tim tôi như không còn tự chủ được, nó cứ đập liên hồi.Chắc lúc ấy mặt tôi đã trắng bệch ra, nhưng tôi cố gắng nói cứng:

– Đừng nói bậy!

– Tao mà nói bậy, tao không phải là người.

Tôi nhìn ra cửa sổ, hỏi nhỏ:

– Thế…anh ấy nói gì?

Hoài Băng bắt đầu trở giọng trêu chọc:

– Bây giờ mày cũng bắt đầu để ý đến “chàng” rồi ư?

– Không nói thì thôi.

Tôi đứng dậy như muốn bỏ đi, Hoài Băng kéo tôi lại:

– Đừng đi, chàng hỏi tao là tại sao Thái không đến?Thái đi đâu?Thái bệnh rồi chăng?Và sau cùng cũng hỏi đến địa chỉ của mày.

BRA200258_local_728x90_A

Tôi nhìn ra ngoài cửa, tim tôi sao đập nhanh quá vậy?Cố gắng ngăn chặn sự xúc động, tôi nhỏ nhẹ:

– Chuyện cũng đâu có gì mà mày làm ra vẻ kinh thiên động địa không bằng.

Hoài Băng nằm dài trên giường tôi:

– Thôi được rồi, không có gì thì thôi, kể như là tao lo chuyện bao đồng đi.Thật là “làm ơn mắc oán”!

Ngừng một chút, bỗng nó tiếp:

– Này, Thái!

Tôi bước đến ngồi ở cạnh giường, hỏi:

– Gì?

Hoài Băng hướng mắt lên trần nhà.

– Phong ngỏ ý muốn cùng tao đính hôn trước, mày thấy sao?

– Vậy thì hay quá!_Tôi kêu lên:_Thế chừng nào cử hành đây?

– Đừng có nóng, tao chưa nhận lời mà.

Tôi hơi ngạc nhiên:

– Sao vậy, tao thấy hai người đã yêu nhau từ lúc học tú tài đến giờ, đính hôn đi là vừa rồi.

Hoài Băng hơi do dự:

– Đúng ra thì như vậy, nhưng mà biết cuộc hôn nhân này có thể mang lại hạnh phúc hay không chứ?

Tôi hơi lo lắng:

– Nghĩa là sao?Mày không còn yêu anh ta ư?

Đôi mắt Hoài Băng chớp nhanh, má nàng đỏ hồng:

– Tao không còn yêu anh ấy?Tại sao lại thế?Từ năm mười lăm tuổi đến nay, ngoài Phong ra tao đâu có yêu ai nữa đâu, mà mày bảo là tao không yêu anh ấy chứ?

– Thế thì mày sợ cái gì?

– Mẹ tao thường bảo, con nên chọn người con yêu làm bạn và chọn người yêu con làm chồng.

Tôi nắm lấy tay Hoài Băng, cười sặc sụa:

– Vậy thì ngoài người chồng ra, cô còn muốn có thêm một người bạn trai nữa hử?

Hoài Băng cắt ngang:

– Đừng nói bậy, người ta nói chuyện đứng đắn mà.

– Chuyện giữa mày với Phong tao thấy cũng không có gì đáng nói.Mày yêu Phong, Phong yêu mày, gia đình môn đăng hộ đối, tính tình hai người hoà hợp, như thế mày còn lo lắng điều gì nữa!

Mặt Hoài Băng đỏ lên vì thẹn, nàng ngại ngùng trong sung sướng:

– Tao chỉ sợ, vì quá yêu anh ấy mà cuộc sống sau này sẽ không được hạnh phúc.Mày thấy không, tao lúc nào cũng chiều chuộng, không dám làm điều gì cho anh ấy buồn cả.

– Phong đối với mày cũng không tệ lắm.

– Thật hả?

Mắt Hoài Băng sáng rực lên.Tôi cười nắm lấy tay nàng ta:

– Mày biết rồi mà còn hỏi tao làm chi.Đừng có điên nhé Băng, người mày đã chọn là người mày yêu, lại yêu mày, vừa có thể làm bạn mà vừa có thể làm chồng, có ai lý tưởng hơn nữa đâu!

Hoài Băng nhìn tôi cười sung sướng:

– Đúng thế Thái ạ, mày nói đúng thật.

Tôi cũng cười:

– Thế à?

Hoài Băng có vẻ cởi mở:

– Nghe mày nói tao yên tâm.Tao cũng mong rằngmỗi người trên đời đều có được mối

tình đẹp.Thái, mày đừng bỏ mất cơ hội này nhé.

Tôi nói:

– Tao chưa hề yêu ai cả.

– Nhưng tao biết rồi mày sẽ yêu.

– Mày không biết.

– Tao biết._Hoài Băng bỗng dưng đứng dậy nói:_Thôi, tao về nhé Thái.Mày, mày đừng trốn bạn bè nữa nhé, ai cũng mong mày cả.

– Thật vậy không?

– Sao lại không.Mấy hôm trước tụi tao ai cũng nói mày lạ thật, bề ngoài thì thật nghiêm trang, nhưng nếu gần gũi thì ai cũng mến mày cả.Nam thì bảo là mày giống như một que diêm, ai đến gần sẽ bị đốt nóng.

Tôi giật mình, thân thể như có luồn điện chạy suốt.Hoài Băng bước ra phía cửa, tôi thẩn thờ bước theo, cô nàng vỗ vai tôi nó:

– Chiều Chủ nhật tuần sau chúng mình gặp nhau tại nhà Phong nhé.

Hoài Băng đi rồi, tôi vẫn còn đứng tựa vào cửa sổ.Bên ngoài mưa lâm râm làm mờ cảnh vật xa xa.Bỗng nhiên tôi nghĩ mưa thật đáng ghét quá chừng!

More Stories...