Cơn gió thoảng ( chương 5)

Quỳnh Giao
Dịch giả Liêu Quốc Nhĩ

Mỗi lần sau cuộc vui, tôi mệt mỏi trở về nhà.Những khi ấy tôi thường cảm thấy hối hận với mẹ.Lúc nào mình cũng sợ cô đơn và trống trải, thế còn mẹ, mẹ không biết sợ ư?Nhất là những bữa về khuya, bất luận giờ phút nào, tôi luôn luôn thấy mẹ ngồi dưới ngọn đèn chờ đợi.Một bức họa thật sinh động cứ mãi tiếp diễn:ngọn đèn treo trên bàn học, mẹ với đôi kính cận ngồi chăm chú sửa bài cho học sinh, một quyển rồi một quyển.Bình mực đỏ trên bàn, vở sách…cứ thế mang đi ngày tháng của người.Một năm, rồi một năm trôi đi.Thuở nhỏ, tôi vẫn chưa hiểu được nổi cô độc và buồn khổ của mẹ.Bây giờ, đã khôn lớn, đã hiểu, thế mà tôi cũng không lấp được khoảng trống cho người.Tôi chỉ nghĩ đến một cách ích kỷ.Không chịu nhín thời gian để kề cận mẹ.Quả thật trên thế gian này, tình con yêu mẹ không bao giờ sánh được với tình mẹ thương con.

Bước vào phòng của mẹ, liệng xách tay xuống, vừa mệt mỏi vừa vui sướng, tôi gọi:

– Mẹ!Mẹ đợi con đấy hả.

– Không phải đâu._Mẹ nhìn tôi, thái độ dò xét:_Vì mẹ còn quá nhiều vở để sửa nên ngủ sớm không được đấy chứ.

Tôi mỉm cười:

– Để khi nào con ra trường xong, con sẽ nuôi mẹ, mẹ khỏi cần phải dạy học nữa mẹ nhé.

– Thế lúc ấy mẹ làm gì?Ở nhà làm một bà già vô dụng à?Thôi mẹ không chịu đâu.

– Số mẹ cực khổ quá, không rãnh rỗi được.

Tôi nói, đoạn ngã xoài lên giường mẹ.Sự mệt mỏi và biếng lười lan dần từ tứ chi đến thân thể, mắt tôi mở không lên, duỗi hai tay, hai chân ra tứ phía, mắt hướng lên trần nhà, nơi chiếc đèn mờ treo lủng lẳng.Mẹ bước đến, ngồi cạnh giường, nắm lấy tay tôi xoa nhẹ, đoạn nhìn tôi hỏi:

– Đi chơi có vui không con?

– Vui lắm mẹ.

– Thế có bạn trai nào vừa ý chưa?

Mẹ ơ hờ hỏi, đưa tay vuốt nhẹ gáy tôi:

– Có rồi.

– Cho mẹ biết với.

– Nhiều lắm.

– Nói khùng!

Tôi nhỏm người lên, ôm lấy đôi vai mẹ hôn nhẹ:

– Mẹ ơi, con thương mẹ lắm.Mẹ có thương con không?

– Thật là khùng, ra ngoài đường thì có vẻ chững chạc người lớn lắm, về nhà lại nhỏ như trẻ ba tuổi không bằng!

– Con biết, mẹ thương con, mẹ chiều con phải không?

– Rồi sao nữa?

Tôi ngồi nhỏm dậy, chống cằm trên gối, hai tay ôm lấy chân, suy nghĩ một chút, lại nói:

– Chắc con không còn yêu ai nữa đâu mẹ.

Mẹ có vẻ ngạc nhiên:

– Tại sao?

– Vì con có nhiều mộng tưởng quá.Con mong được người đàn ông mà trên đời này khó có được.Họ phải có nội tâm, lại phong nhã, tế nhị, không khó chịu, ngoài ra con còn muốn người ấy phải yêu con tha thiết và lại…có tài nữa.

Mẹ nói:

– Con tham lam quá, đám bạn của con có ai hội đủ điều kiện đó không?

– Không có._Rồi bỗng nhiên tôi yên bặt.Có thật sự không có chăng?

Do dự một lúc, tôi nói:

– Con muốn nói hình như không có.

Mẹ dò xét nhìn tôi:

– Như thế có nghĩa là có thể có chứ?

– Con cũng không biết nữa mẹ ạ.

Bỗng nhiên tôi thấy lòng mình thật loạn.Tại sao?Vẻ thản nhiên hằng ngày của tôi như đã biến mất.

– Mẹ, tại sao mẹ và cha ly dị nhau?

– Hả?

Mẹ có vẻ ngạc nhiên, như bị tấn công đột ngột:

– Tại mẹ với cha con ở với nhau không tìm thấy hạnh phúc.

Mẹ ngưng lại, nhè nhẹ cắn lấy môi, mắt người u buồn một thoáng, rồi trở lại câu hỏi:

– Này Thái con, không có gì là quan trọng cả chỉ cần con và người con trai ấy vui vẻ, con thật lòng yêu anh ta cũng như anh ta thật lòng yêu con, thì đây là một đối tượng lý tưởng cho hôn nhân rồi.Thái, hãy ghi nhớ lời mẹ.Điều ân hận nhất của hôn nhân là có bóng dáng người thứ ba.Người con yêu phải hoàn toàn thuộc về con, như thế mới là hạnh phúc, con hiểu không?

– Con không rõ lắm, thưa mẹ.

Mẹ đứng dậy, bước đến bàn lật những quyển vở ra, không nhìn tôi người nói:

– Chỉ tại vì trong lòng cha con xuất hiện hình bóng của một người đàn bà khác.

Tôi thẩn thờ.Mẹ ít khi nói cho tôi biết về cha.Đây là lần đầu tiên tôi biết chuyện ấy.

– Mẹ kể cho con nghe đi.

– Thôi ngủ đi._Ngẩng đầu lên nhìn tôi, người nói vội:_Sáng mai con phải đi học đấy nhé!

– Nhưng mà, mẹ cho con biết, người đàn bà ấy là ai đi mẹ?

Mẹ nhìn tôi, nửa muốn nói, nửa không.Tôi ngồi đấy yên lặng nhìn người.Sau cùng mẹ nói:

– Đấy là dì con, chị ruột của mẹ.

– Thế tại sao cha không cưới dì con?

– Tại vì lúc ấy dì con đã chết._Mẹ chăm chú nhìn lên ngọn đèn và nói:_Cái gì mà mình không bao giờ chiếm được thì nó vẫn đẹp.

Đó là một câu chuyện thật giản dị, một bi kịch hôn nhân thật tầm thường.Tôi lặng lẽ ngồi đấy bóng của mẹ do ngọn đèn dọi lên vách, ốm, dài và cô độc.Tim tôi tràn đầy một thứ tình cảm lạ lùng, vừa chua xót, vừa khó chịu.Một lúc sau mẹ bỗng quay đầu lại, nhìn tôi:

– Thái, sao con chưa chịu đi ngủ?

Tôi đứng dậy, đi về hướng cửa, đến trước ngưỡng cửa, tôi đứng lại, quay đầu sang hỏi:

– Còn một câu nữa mẹ cho con hỏi.Thế mẹ còn yêu cha con không?

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt tràn đầy nỗi thăm thẳm:

– Nếu mẹ không yêu, thì đời nào mẹ chịu lấy cha con.

– Nhưng mà…_Tôi hơi ngượng:_Tại sao lại ly dị?

– Thái, con làm sao hiểu được nổi khổ của một người phải dành giật nhiều năm với một kẻ thứ ba vô hình.Hơn nửa cuộc sống đồng sàng dị mộng còn đau khổ gấp trăm lần việc ly dị.Hôn nhân là việc không thể lầm lẫn, nếu đã lầm lẫn ngay từ đầu thì không còn cách nào khác cứu chữa được.

– Nhưng mà…Mẹ…

– Con hôm nay sao lạ thế?_Mẹ như phát giác ra một điều gì, chợt hỏi:_Tại sao hôm nay con hỏi nhiều quá vậy?

Rồi nhìn thẳng vào mắt tôi:

– Tối nay con đã đến đâu chơi?Có phải nhà anh chàng họ Cốc không?

– Mẹ muốn nói Cốc Phong đấy ư?Không phải chúng con đi dạo thuyền.

– Dạo như thế nào?

– Thì chúng con bơi thuyền rồi hát.

– Thế cậu bé tên Phong ấy, người có vẻ dễ thương không?

– Ô!_Tôi kêu lên:_Mẹ nghĩ gì thế?Phong và Hoài Băng là cặp xứng đôi nhất, con đoán có lẽ họ sẽ đính hôn nhau trong năm nay.

– Thế thì cậu Tô…Tổ gì đó?

– Tô Vọng ư?_Tôi thở một hơi dài:_Cũng đang tán tỉnh Đan Vân, nhưng Tử Vân có vẻ yêu anh ta lắm.

– Vậy thì anh chàng ốm ốm, họ Ngô gì đó?

Mẹ như cố gắng moi móc hết trí nhớ về cái nhóm của chúng tôi.

Tôi cười:

– Có phải anh chàng Lăng Xăng không?Nghịch ngợm lắm, giống như thằng hề.

– Vậy, chắc có lẽ người bạn nào mới nhập bọn?

– Hả?_Tôi thấy như mắc nghẹn, bước vội tới hôn mẹ một cái, tôi mỉm cười:_Mẹ định khám phá điều gì ư?Sao lại hạch hỏi con như khảo tội thế?Thôi, mẹ ngủ ngon, con vào giường đây.

Với lấy xách tay đặt trên bàn mẹ, tôi chạy bay về phía cửa phòng, mẹ mỉm cười nhìn theo.Khép cửa lại giùm mẹ xong, bước về phòng mình, vặn đèn lên thay áo.Vừa thay tôi vừa hát nhỏ một bản nhạc, mà một lúc sau tôi mới thấy mình ca trật cả nhịp, bản nhạc ấy với những lời ca:

Anh có nhiều giấc mộng

Trong ấy bóng em không hề phai

Anh có biết bao ảo tưởng.Ảo tưởng tràn đầy cả dáng ai.

Đã trăm lần anh nguyện cầu

Nguyện cầu định mệnh ban phép màu

Để nhìn được em, được nghe em và được em

Để được trao em cả mối tình

Nhưng mà, em ở phương nào hỡi em?

Tôi ngưng ngay tiếng hát, ngắm mình trong gương, trong đó một gương mặt lo lắng với đôi mắt e dè sợ hãi và một đôi môi hé mở hoang dại.

More Stories...